Rừng sa la thu

Rừng sa la thu
Nhạc và lời: Pháp Thiên

Download

Rừng thu bao la
Reo sắc vàng ngập cả trời
Hòa khúc thiên thu gió hát gọi lời thì thầm
Hoàng hôn buông rơi rơi
Người vẫn còn ở đó
Như ngàn xưa
Rực sáng muôn phương bao niềm tin

Vầng trăng thu mênh mông
Tỏa sáng thật dịu hiền
Ngàn hoa thơm sa la
Nở dâng hương từ ngàn đời
Từng giây phút thiêng liêng
Vẫn còn lưu dấu
Bao tình thương
Sưởi ấm con tim đang lầm mê

Bình minh dâng lên
Những bước chân về cội nguồn
Thành dòng sông êm trôi
Mang hơi thở thật nhiệm mầu
Đường đi đi lên cao
Không vọng về quá khứ
Hay ngày sau
Cùng nắm chắc tay nhau về đại dương.

 

Tình thầy

Tình thầy
Nhạc và lời: Pháp Thiên

Download

Thầy gọi con về chốn nguyên sơ
Lâu nay con lạc giữa đôi bờ
Trăng chiều nắng mộng dòng hư thực
Ấm áp tình thầy ngỡ như mơ

Thầy gọi con về nơi bản môn
Lâu nay con lạc chốn chợ cồn
Mưa chiều sương sớm đời vô vọng
Nhờ thầy tỏ lối sáng đường trong

Thầy gọi con về tổ tông
Tâm linh huyết thống vốn thương đồng
Thở ca vui dạo non thiền ấm
Nhờ có tình thầy con thong dong

Từ muôn kiếp con cứ ngỡ quê hương đâu xa
Nào ngờ đâu quê hương trong từng chiếc lá
Là đoá hoa mong manh dại ven đường
Con đã về bên Thầy như ngày xưa
Con đã về bên Thầy đó Thầy ơi

Bạn và tôi

nhạc và lời: Pháp Thái

Tải về  file MP3>>

Từ muôn phương đi chung một con đường
Đến nơi đây dưới mái chùa yêu thương
Bạn và tôi chúng ta cùng chí hướng
Về cùng nhau đắp xây nên tình Tăng thân
Ngày hôm nay đang tu học hết lòng
Nắm tay nhau đi như một dòng sông
Nào cười lên hát ca vì lẽ sống
Thở đi cho sức vóc mãi thêm nồng
Dù mai có thể muôn phương
Bạn ơi hãy vững bước trên đường
Không gian sẽ không chia cắt niềm tin
Mình luôn vẫn mãi trong nhau
Thuở hồng hoang cho đến thiên thâu
Thời gian dừng trong hơi thở nhẹ sâu
Giờ này đây em có cả đất trời
Với trăng sao muôn loài cùng mọi nơi
Mặt trời lên sáng tươi bình minh mới
Mỉm cười trong bước chân an lạc thảnh thơi
Cùng nhau chung tay xây dựng thiên đàng
Sống hoan ca đem cho đời bình an
Hiểu và thương chúng ta làm nguồn sáng
Thở đi thôi là có cả kho tàng.

Trường ca Thầy về

Trường ca Thầy Về
Trích đoạn Mùa Xuân Đoàn Tụ
Nhạc và lời Pháp Cẩn
Tăng thân Bát Nhã trình bày trong đêm văn nghệ tết 2009

Download

Gốc rễ tâm linh xin bồi đắp
suối nguồn huyết thống nguyện khai thông.

Mùa xuân vừa mới sang
xua dần đi băng giá
đàn chim hót ca mừng
vườn hoa thơm khoe sắc, ngát hương.
Ngày Thầy về Việt Nam
bao đàn con ra đón
vẫn màu áo nâu sồng
trên tay quàng nón lá
thân thương quá Việt Nam ơi!

Lắng lòng nghe tiếng gọi quê hương
sông núi trông ra đẹp lạ thường
về tới quê xưa tìm gốc rễ
qua rồi cầu hiểu tới cầu thương.

Bốn mươi năm xa quê là bốn mươi năm nỗi nhớ.
Bốn mươi năm xa quê vẫn chứa chan tình người.
Việt Nam ơi, Đất nước ơi,
Thầy đã về đây trong niềm vui ngày hội.
Thầy đã về đây hân hoan mùa xuân mới.
Từ đất nước Lục Lăng Thầy cùng với tăng thân,
bạn bè khắp năm châu cùng nhau theo về nguồn.
cả đất nước reo vang đón ánh dương huy hoàng.

Tôi không ngủ mơ đâu, Việt Nam ta đẹp lắm
Tôi không ngủ mơ đâu, Việt Nam ta đẹp thật mà
từ vịnh Hạ Long biển đông cửa bắc
đến mũi Cà Mau phù sa vun bồi
đâu đâu cũng thấy cờ ngũ sắc tung trời
cùng đàn bồ câu xõa cánh.
Tôi không ngủ mơ đâu ngày hôm nay đẹp lắm
tôi không ngủ mơ đâu ngày hôm nay đẹp thật mà
và ngày hôm nay Người về đến,
nắm lấy tay tôi, nắm lấy tay anh
ta cùng nhau xuyên thế kỉ leo đồi.

Hãy đi những bước chân như hôn vào mặt đất
Hãy đi những bước chân như vỗ về trái đất
như dấu ấn son của vị quốc vương
truyền lệnh đem hiện tại về ngự nơi đây
cho sự sống có mặt,
cho sinh lực dâng đầy,
cho nhiệm mầu hiển hiện,
cho sắc mặt lên hồng,
cho não phiền chuyển hóa,
cho an lạc thân tâm.

Người đã đi qua bao nhiêu thành phố
nơi đâu cũng tỏa chiếu vững chãi thảnh thơi
Đây một buổi sáng ngắm hoa anh đào
còn nhớ chiều nao sương mù giăng hồn nghệ sĩ.
Người đã đi qua bao nhiêu vùng đất
nơi đâu cũng ghi dấu hiểu và thương
nhưng có nơi nào còn có dòng Hương trong vắt
cho em thơ tắm mát trưa hè
nhưng có nơi đâu tình sâu nghĩa nặng
như núi Ngự quê mình.

Nhớ những đêm đông đầy tuyết rơi
đốt ngọn lửa lên bên tách trà
Người đã viết nên thiên anh hùng ca Đường xưa mây trắng
Rồi biến cố đầy tang thương ngày 11 tháng 9
nước cam lồ rưới lên
tăng thân làm lắng dịu muôn lòng.

Đức từ thị đã ra đời
dưới hình thức một tăng thân
tăng thân,  tăng thân, tăng thân.

“Việt Nam và Phật Giáo.
Phật Giáo và Việt Nam
ngàn năm xương thịt kết liền
tình sông nghĩa biển mối duyên mặn nồng.”

Thông điệp

Thông điệp
Thơ Nhất Hạnh

Download

Trán tôi đã từng nhăn
Và ưu tư cuộc đời đã về ghi dấu chân nặng nề
Trên khoảng trời mai ấy
Nhưng trẻ thơ tâm hồn tôi hôm nay trở lại
Hoa lá về trên nụ cười buông thả
Vô tình xóa mờ những nếp nhăn đi
Như mưa chiều nay xóa đi những dấu chân
trên bãi vắng – qua một chu kỳ.

Tôi đi giữa rừng chông gai như đi giữa vườn kỳ hoa dị thảo
Đầu cất cao, nụ cười ngày xưa còn đó
Những vần thơ đã nở trong tiếng gào súng đạn
Nước mắt ngày xưa khóc nắng quái chiều hôm
trên chiến trường vàng vọt
Bỗng đã trở thành mưa. Tiếng mưa rơi êm êm trên mái lá
Quê hương tuổi thơ thầm gọi tôi về
Mưa xóa đi bao tâm tư sầu muộn.

Tôi vẫn còn – nụ cười chiều nay bình lặng
Trái ngọt chín trên cây rừng cay đắng
Ôm xác em thơ, tôi băng qua ruộng lúa quê hương đêm nay
Đất mẹ sẽ gìn giữ em
Để trên bãi cỏ xanh non, sáng mai này em sẽ luân hồi
thành những bông hoa mới
Những bông hoa cười trầm lặng trong bình minh đồng nội.

Giờ phút này em có còn khóc đâu – qua một đêm dài
thăm thẳm sâu
Sáng nay tôi quỳ trên bãi cỏ xanh khi trông thấy những
bông hoa mang nụ cười huyền diệu
Thông điệp của hy sinh của hiểu biết quả đã tới nơi rồi.

nhạc: sư chú Pháp Xa

 

Bướm bay vườn cải hoa vàng

Thơ: Nhất Hạnh

Nhạc: Anh Việt

Trình bày: Sư cô Trăng Non Cao

 

https://youtu.be/0Z6rKZZsWJk
 

Mười năm vườn xưa xanh tốt
Hai mươi năm nắng dọi lều tranh
Mẹ tôi gọi tôi về
Bên bếp nước rửa chân
Hơ tay trên bếp lửa hồng
Đợi cơm chiều khi màn đêm buông xuống.

Tôi không bao giờ khôn lớn
Kể gì mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm
Mới hôm qua đây, tôi thấy bướm bay từng đàn rộn rã
trong khu vườn cải hoa vàng
Mẹ và em còn đó
Gió chiều như hơi thở
Mơ gì một mảnh tương lai xa xôi ?

Gió mang tiếng ca. Ngày ra đi em dặn :
“Nếu ngày về thấy khung trời đổ nát,
thì tìm tôi trong tận đáy hồn anh”
Tôi đã về. Có tiếng hát ca, bàn tay trên liếp cửa
Hỏi rằng : “Có tôi hôm nay đây, tôi giúp được gì ?”
Gió thì thầm : em nên hát ca
Bởi vì hiện hữu nhiệm mầu
Hãy là đóa hoa, hãy là nụ cười,
Hạnh phúc có bao giờ được dựng xây bằng vôi với gạch ?

Hãy thôi là nguồn khổ đau cho nhau
Tôi tìm em. (Như đêm giông tố loạn cuồng
Rừng sâu đen tối
Những cành cây sờ soạng
Đợi ánh chớp lòe ngắn ngủi
Thấy cần được hiện hữu bên nhau, tìm nhau )
Em hãy là đóa hoa đứng yên bên hàng dậu
Hãy là nụ cười, là một phần của hiện hữu nhiệm mầu.

Tôi đứng đây. Chúng ta không cần khởi hành
Quê hương chúng tôi đẹp như quê hương của tuổi thơ
Xin đừng ai xâm phạm – tôi vẫn còn hát ca.
Đầu còn gối trên thánh kinh,
sáng nay tôi nghe xôn xao trong nắng mai vũ trụ đang được những con ong vàng
siêng năng bắt đầu khởi công tạo dựng
Công trình xây dựng ngàn đời
Nhưng công trình, em xem, đã được ngàn đời hoàn tất
Bánh xe mầu nhiệm chuyển hoài đưa chúng ta đi tới
Nắm lấy tay tôi, em sẽ thấy chúng ta đã cùng có mặt tự ngàn xưa
trong hiện hữu nhiệm mầu.

Tóc mẹ tôi còn xanh, và dài chấm gót
Áo em tôi phơi còn phất phơ bay trước dậu
Nắng sớm mùa thu
Tôi ở đây. Chính thực là vườn xưa
Những cây ổi trái chín thơm
Những lá bàng khô thắm
Đẹp
Rụng
Còn chạy chơi la cà trên sân gạch
Tiếng hát vẳng bên sông
Những gánh rơm thơm vàng óng ả
Trăng lên, quây quần trước ngõ
Vườn cải hoa vàng, chính mắt tôi vừa thấy sáng qua.

Tôi không ngủ mơ đâu,
Ngày hôm nay đẹp lắm, thật mà
Em không về chơi trò bắt tìm nơi quá khứ
Chúng mình còn đây, hôm nay, và ngày mai nữa,
Đến đây
Khi khát ta cùng uống ở một giếng nước thơm trong.

Ai nói cho em nghe rằng Thượng Đế đã bằng lòng
cho con người khổ đau đứng dậy hợp tác cùng người ?
Chúng ta đã từng nắm tay nhau từ muôn vạn kiếp,
Khổ đau vì không tự biết là lá là hoa
Em hát ca đi. Bông cúc cười theo em bên hàng dậu,
Đừng bắt chúng tôi nhúng hai tay vào vôi cát,
Những ngôi sao trời không bao giờ xây ngục thất cho chính mình.
Để cho chúng tôi hát ca. Để cho chúng tôi là những đóa hoa.
Chúng tôi đang ở trong cuộc đời –
mắt chúng tôi chứng minh cho điều ấy.
Bàn tay cũng là hoa. Đừng biến bàn tay em tôi thành dây chằng
Thành khớp răng cưa
Thành móc sắt.
Hiện hữu không kêu gọi tình thương.
Hiện hữu không cần ai phải thương ai
Nhưng em phải là em, là đóa hoa, là bình minh hát ca,
không đắn đo suy tính
Xin ghi vào đây một tân ước nữa của tất cả chúng ta
Và xin vẫn nghe lời tôi như nghe suối reo, như nhìn trăng sáng

Em về, đưa Mẹ về cho tôi thăm
Cho tôi hát em nghe, để tóc em sẽ dài xanh như tóc Mẹ.

Buông thả

Thơ: Nhất Hạnh

Nhạc: Anh Việt

Bãi vắng
Mưa xóa dấu chân người
Trên cát mịn
Não phiền từ đâu lại
Chân còn chưa chấm đất
Lắng nghe phảng phất gió mùa xuân.

Ý thức em mặt trời tỏ rạng

thơ & nhạc Nhất hạnh
trình bày Hồng Vân

Download

Thức dậy hôm nay em thấy trời xanh
Chắp tay em cám ơn đời mầu nhiệm
Cho em hai mươi bốn giờ tinh khôi
Cho em bầu trời bao la
Mặt trời lên cao
Rừng cây ý thức
Mặt trời lên cao
Rừng cây vươn nắng chan hòa.
Em đi ngang qua đồng hoa hướng dương
Hàng vạn bông hoa ngoảnh nhìn về phương Đông chói sáng
Ý thức em mặt trời tỏ rạng
Bàn tay em gieo hạt cho mùa sang năm.
Biển động, tai em nghe tiếng triều dâng
Xôn xao mây bốn phương trời lồng lộng
Quê hương thân yêu ngát hồ sen thơm
Quê hương hàng dừa ven sông
Ruộng đồng vươn vai cười theo bông lúa
Ruộng đồng vươn vai
Cười mưa vui nắng trăm mùa.
Đất mẹ cho em hương quế tần ô
Tía tô rau húng rau ngò mầu nhiệm
Mai đây xanh tươi núi đồi quê hương
Mai đây lộc đời lên nhanh
Ngọt lời ca dao, trần gian vui hát
Ngọt lời ca dao, mầu xanh đưa bước chân người.