Năm mới 2019

Chiều ngày 31.12.2018, tứ chúng Làng Mai – gần 800 người, cả xuất sĩ và cư sĩ đã vân tập về thiền đường Nước Tĩnh, xóm Thượng để cùng đón năm mới trong bầu không khí  ấm áp và thiêng liêng của một đại gia đình tâm linh.

Về với tăng thân, các bạn thiền sinh cùng thực tập chung với quý thầy, quý sư cô những pháp môn căn bản như nghe pháp thoại, thiền hành … Ngày cuối năm nên sau giờ thiền hành, đại chúng cùng nhau đốt lời khấn nguyện đầu năm. Giờ cơm chiều, đại chúng cùng ăn cơm, có mặt cho nhau trong thiền đường Nước Tĩnh.

Giờ văn nghệ, đại chúng được thưởng thức những tiết mục văn nghệ đến từ nhiều nước trên thế giới. Âm nhạc có công năng trị liệu và chuyển hóa người nghe.

Và sau đây là một vài hình ảnh, kính mời đại chúng xem qua:

Lời khấn nguyện đầu năm 2019

Kính lạy Thầy,

Kính lạy chư vị Tổ tiên tâm linh và huyết thống của chúng con,

Kính lạy Đất Mẹ – Bồ Tát Thanh Lương Đại Địa,

Trong giờ phút linh thiêng khởi sự cho Năm Mới, chúng con tập hợp lại đây như một gia đình tâm linh để cùng dâng lên Thầy, dâng lên Đất Mẹ và chư vị tổ tiên lòng biết ơn và nguyện ước sâu sắc của chúng con. Chúng con cũng xin thành tâm sám hối những lầm lỗi mà chúng con đã gây ra trong năm qua.

Chúng con ý thức chư vị tổ tiên đang có mặt với chúng con trong giờ phút này và là nơi nương tựa vững chãi cho tất cả chúng con. Chúng con xin lạy xuống để tiếp xúc sâu sắc với liệt vị và với đất Mẹ – Bồ Tát Thanh Lương Đại Địa, hành tinh xanh xinh đẹp và mát lành của chúng con. Chúng con ý thức rằng tất cả chúng con đều là con của mẹ và dù chúng con đã gây ra bao lầm lỗi, mỗi lần chúng con trở về với Mẹ là Mẹ lại đưa vòng tay từ mẫu ôm lấy chúng con vào lòng.

Kính lạy Thầy, chúng con xin được sám hối với Thầy: trong thời gian qua, chúng con đã nhiều lần để cho sự hoang mang tưới tẩm hạt giống bất an và sợ hãi nơi chúng con. Chúng con không hết lòng nương tựa nơi con đường, nơi pháp môn tu tập. Chúng con đánh mất niềm tin nơi gia đình và đoàn thể của mình. Nhiều khi chúng con đã để cho cảm xúc mạnh và những tri giác sai lầm trấn ngự, khiến chúng con cảm thấy cô đơn, xa cách và tuyệt vọng.

Ý thức được điều đó, chúng con xin sám hối và nguyện trở về nương tựa nơi pháp môn tu học và tăng thân yêu quý của chúng con để có thể là sự tiếp nối xứng đáng của Thầy và của chư vị tổ tiên. Chúng con xin nguyện nuôi dưỡng hơi thở ý thức và bước chân chánh niệm, như lời Thầy thường dạy, để có thể sống sâu sắc mỗi giây phút của đời sống hằng ngày. Chúng con cũng xin nguyện hết lòng tiếp nối công trình xây dựng tăng thân, nuôi dưỡng tình huynh đệ mà Thầy đã dày công tạo dựng, cho dù đôi khi chúng con phải đối mặt với không ít khó khăn, thử thách. Khi có khó khăn xảy ra, chúng con sẽ không để cho mình đánh mất sự thực tập hay rời bỏ những người thương, rời bỏ tăng thân yêu quý, mà xin nguyện thực tập lắng nghe nhau, nâng đỡ nhau và không có thái độ ruồng bỏ bất cứ ai, dù đó là người làm cho chúng con khổ đau.

Kính lạy Đất Mẹ, chúng con xin sám hối với Mẹ là loài người chúng con đã để cho tham dục và chủ nghĩa tiêu thụ nhấn chìm. Chúng con đã chạy theo danh vọng, tiền tài, quyền lực và tư dục mà quên rằng những thứ ấy không bao giờ có thể đem lại cho chúng con tự do và hạnh phúc chân thực. Trong quá trình rong ruổi, tìm cầu đó, chúng con đã gây cho Mẹ và cho chính chúng con nhiều khổ đau. Chúng con đã khai thác quá mức những ngọn núi, những dòng sông, tàn phá rừng và đe dọa sự sống của nhiều sinh vật, làm ô nhiễm không khí, nguồn nước… những điều đó đã gây tàn hoại vẻ đẹp tự nhiên và sự cân bằng của Mẹ.

Ý thức được điều đó, chúng con xin tập sống đơn giản, dừng lại những rong ruổi, tìm cầu và luôn nhớ rằng chúng con đã có đủ những điều kiện để sống hạnh phúc ngay trong giây phút hiện tại. Chúng con xin nguyện sống sâu sắc hơn, luôn giữ gìn tâm niệm biết ơn và ý thức rằng sự kiện mình đang còn sống – chỉ bấy nhiêu đó thôi – đã là một điều kỳ diệu. Trong năm mới này, chúng con xin nguyện giảm tiêu thụ và nguyện sống như thế nào để có thể nuôi dưỡng sự lành mạnh và bền vững cho chính chúng con và cho Đất Mẹ.

Kính lạy tổ tiên, chúng con xin sám hối vì đã tạo ra sự chia rẽ giữa những người anh em trong gia đình nhân loại do sự sự hãi, cuồng tín và thiếu bao dung gây ra. Chúng con đã gây khổ đau cho nhau vì sự phân biệt, kỳ thị dựa trên tôn giáo, sắc tộc và quốc gia. Vì vô minh và sợ hãi, chúng con đã đóng cửa trái tim mình và đóng cửa biên giới đối với những người anh em đến từ các quốc gia khác. Chúng con đã gây chiến tranh, xung đột lẫn nhau và để cho tình trạng quân sự leo thang trong xã hội. Chúng con quên rằng giữa chúng con có mối liên hệ phụ thuộc lẫn nhau. Hạnh phúc và khổ đau của chúng con cũng là hạnh phúc và khổ đau của những người anh em và ngược lại.

Chúng con tin rằng trong tự thân chúng con hạt giống từ bi và trí tuệ vô phân biệt mà tổ tiên và Đất Mẹ đã trao truyền cho chúng con. Chúng con xin nguyện tiếp tục đi trên con đường tu tập, mở rộng trái tim mình và buông bỏ sự tự hào để cho hiểu biết và thương yêu có cơ hội lớn lên trong chúng con.

Chúng con xin lạy xuống để thể hiện lòng biết ơn của chúng con đối với Thầy, với chư vị tổ tiên và với Đất Mẹ. Chúng con vô cùng biết ơn vì chúng con đã tìm được con đường tu tập và tìm được một gia đình tâm linh để nương tựa. Chúng con đã nếm được niềm vui, sự bình an và chuyển hóa trên con đường tu tập, cũng như nếm được sự tự do khi buông bỏ những ý niệm của mình. Chúng con cũng cảm nhận được sức mạnh và sự ấm áp của tình huynh đệ. Vì vậy, chúng con ý thức rằng cùng với nhau, chúng con có thể đối diện được mọi khó khăn, thử thách và thực hiện được ước nguyện của mình. Trong giờ phút này, chúng con kính cẩn phát nguyện là chúng con sẽ tiếp tục xây dựng tăng thân, mở rộng con đường cho chúng con và cho các thế hệ mai sau.

Chúng con kính dâng lên chư vị hương hoa, quả phẩm cùng lòng hiếu thảo của chúng con. Xin Thầy, xin Đất Mẹ và chư vị tổ tiên tin tưởng ở chúng con.

New Year Prayer to Mother Earth and All Our Ancestors

Dear Beloved Thầy, Dear Beloved Ancestors, Dear Beloved Mother Earth,

We have gathered as a fourfold sangha in this solemn moment of the New Year to express our gratitude and aspiration as a spiritual family, and to begin anew. We know that you, our ancestors, are present in this very moment, and that you are always there for us to take refuge in. As we touch the earth tonight we feel deeply connected to all of you, and to our dear Mother Earth: our beautiful blue planet, the Great Refreshing Bodhisattva – fragrant and cool, kind and inclusive, accepting us all. Mother Earth, we are all your children and, despite our many mistakes and shortcomings, every time we come home to you, you are ready to open your arms and embrace us.

Beloved Thầy, many times in the past we have allowed uncertainty to water the seeds of insecurity and fear in our hearts. We have hesitated to take refuge in the path and we have doubted our family and community. We have not been wholehearted in our practice. We have let our strong emotions and wrong perceptions overwhelm us, giving rise to feelings of helplessness, separation and despair.

Aware of this, we want to begin anew and to remind ourselves of our commitment to practice wholeheartedly, to take refuge in our Beloved Community, and to be a continuation of Thầy and all our spiritual ancestors. We aspire to live more deeply by cultivating our mindful breathing and walking in our daily activities, which we know are your favorite practices. We also know that you love building Sangha, and we vow to continue your work of building brotherhood and sisterhood with all our heart, even though at times it may seem challenging. We will not withdraw from the practice, or abandon our loved ones or our community; but aspire to listen deeply and to help one another, never forsaking anyone, even those who cause us to suffer.

Mother Earth, as a human family, in our misguided pursuit of happiness, we have allowed greed and consumerism to prevail. We have been running after status, power, material possessions and sensual comforts, forgetting that these things can never bring us true happiness and freedom. We have caused great harm to you and to ourselves, exploiting our mountains and rivers, mistreating our forests and other species, polluting our atmosphere and causing you to lose your beauty and balance.

We are determined to simplify our life, and to remember that in the present moment we already have enough conditions to be happy. We vow to live more deeply and with gratitude, aware that simply to be alive is already a miracle. In the coming year, we are determined to consume less and to make effort to live more sustainably both for ourselves and for you, Mother Earth.

Dear Ancestors, we have allowed fear, fanaticism and intolerance to divide us as a human family. We have caused suffering to one another, discriminating on the basis of religion, ethnicity and nationality. We have closed our hearts and our borders, out of fear and ignorance. We have caused wars, terror and conflicts between each other, and allowed the militarization of our society to escalate. We have forgotten that we are inter-dependent, and that our own happiness and suffering is deeply connected to, and dependent on, the happiness and suffering of others.

We trust that within us, there is the wisdom of non-discrimination and great compassion, transmitted to us by you, all our spiritual teachers, our ancestors, and by Mother Earth. We are determined to stay on the Path, to keep our hearts open, and to let go of our pride, so that understanding and love can prevail.

As we touch the Earth, we express our gratitude to you, our beloved teacher Thầy, to our ancestors, and to Mother Earth. We have found the path of practice and a spiritual family to take refuge in. We have experienced joy, peace and transformation. We have tasted the freedom of letting go of our ideas and notions. We have felt the strength and warmth of brotherhood and sisterhood, and we know that together, we can face our challenges and realize our aspiration. We vow, in this solemn moment, to continue to build our family, our community and to open up the path for ourselves and our descendants.

Dear Thầy, Dear Ancestors, Dear Mother Earth, please accept our offerings of incense, flowers, fruit and tea, as a sign of our deep aspiration, respect, gratitude and love.

Chùa tổ bên trời Tây

Thế là tôi đã có mặt ở Làng Mai nước Pháp được 6 tuần.

Tôi đang tận hưởng hơi lạnh của sương mù trải dài trên rừng bạch dương trơ cành, vững chãi chờ đợi mùa đông đang từ từ đến. Mỗi sáng tôi thích dậy sớm hơn chuông thức chúng lúc 5 giờ. Tôi yêu không gian yên lặng, trở về với chính mình, ngồi bên mái hiên với chai nước nóng ủ tay, chờ đại hồng chung thỉnh chào đón một ngày mới với 24 giờ tinh khôi. Tiếng chuông quyện cùng tiếng gà gáy tạo nên một cảm giác rất quen thuộc, rất thanh thoát, rất quê hương. Lâu lâu từ xa vọng lại thêm tiếng đại hồng chung nữa. Tất cả nhịp nhàng như quyện vào nhau.

Ơ hay! Tôi có đang ngủ mơ không đây? Tôi đang ở Huế? Tôi đang ở chùa tổ Từ Hiếu, nơi Thầy tôi mới về? Ở nơi Từ Hiếu, mỗi sáng đều vọng lại nhiều tiếng đại hồng chung từ các ngôi chùa chung quanh.

Thì ra nơi đây là Làng Mai, tọa lạc ở vùng quê miền Nam nước Pháp, cách Bordeaux độ 100km. Đúng là Chùa Tổ bên trời Tây! Tôi mỉm cười với so sánh dí dỏm này.

Xóm Hạ, nơi tôi ở, gần xóm Thượng và Sơn Hạ. Xóm Mới xa hơn một chút. Những ngày quán niệm ở xóm Thượng, chúng tôi đi bộ từ tờ mờ sáng, dưới cơn mưa nhẹ hạt hay bầu trời khoác áo mây rực rỡ. Hình ảnh làng quê nước Pháp mà có áo nâu, nón lá bên những cánh rừng ngập lá thu đỏ au, cùng ruộng nho mặc áo vàng óng ả, điểm thêm bao cánh đồng cỏ xanh, những ruộng đất nâu được xới gọn gàng chờ mùa xuân gieo hạt. Cùng với đủ mầu sắc quần áo của các thiền sinh từ các nơi trên thế giới về đây cùng an cư, hình ảnh ấy đẹp như lễ hội quê nhà. Nhiều sáng tôi quên cả giờ ăn sáng, cứ mải mê ngắm từng cụm mây hồng, tím,vàng, xanh, xám trộn lẫn vào nhau mà sửng sốt với sự thay đổi qua những tia nắng sớm .

Thu xếp về Làng mùa an cư, tôi ươm từ bao năm nhưng cứ do dự, giải đãi. Nghĩ đến việc rời nắng ấm Cali cùng gia đình mùa lễ lạc, thêm vào sau chuyến bay xa là những chặng xe lửa lên xuống các bậc thang, ôi thôi, tôi tìm đủ mọi cách để yên tâm… không đi. Nhưng bạn ơi, ngạc nhiên thay! Vừa xách va li vào Làng , tôi quên hết mệt nhọc, nhất là khi nhìn thấy tháp chuông như Sư Ông đang đứng đó hát thiền ca cùng đại chúng trước giờ đi thiền hành. Thêm vào đó là nụ cười thân thương tươi trẻ của quý cô, lòng tôi thật ấm áp, an vui, thấy mình thật may mắn đã có mặt nơi đây

Tôi được ở chung phòng với 5 thiền sinh khác. Khu tôi ở có từ 25-30 người, ở lại thực tập từ 1 tuần tới 12 tuần. Chúng tôi có 4 phòng tắm và 3 phòng vệ sinh, chia nhau lau dọn rất sạch sẽ. Chúng tôi tặng nhau nụ cười mỗi khi gặp nhau. “Sống chung an lạc” hay “Có hiểu mới có thương” là một sự thực tập rất sâu sắc bạn ạ.

Bạn có nhớ “ Có thực mới vực được đạo” không? Mỗi bữa ăn chúng tôi được nuôi dưỡng từ thân tới tâm qua lời quán nguyện cùng sự nhắc nhở nhau bằng năng lượng tập thể cũng như các món ăn rất đậm đà, bổ dưỡng do quý sư cô nấu. Rau xanh thì được hái từ Happy Farm của mỗi xóm. Mỗi chủ nhật tứ chúng có bữa ăn trưa quá đường, hình ảnh rất trang nghiêm và đẹp bạn ạ.

Chủ đề an cư 2018 là “14 giới Tiếp hiện” do quý thầy, quý sư cô giáo thọ giảng ngày quán niệm. Lòng tôi chùng lại mỗi khi nghe lại sự ra đời của dòng tu Tiếp Hiện vào đầu 1960 khi đất nước Việt Nam bắt đầu cuộc chiến ý thức hệ giữa hai miền Nam, Bắc. Lý tưởng đạo Phật đi vào cuộc đời của nhà tu trẻ được nuôi dưỡng hơn 50 năm, nay đã trở thành quốc tế, được thể hiện qua nhiều hình thức, nhu cầu và hoàn cảnh xã hội đất nước. Tôi mong mỏi quê hương Việt Nam có thêm nhiều Tiếp Hiện trẻ để tiếp nối con đường phụng sự tốt đẹp này. Tôi và bao người vẫn thấy trái tim đầy nhiệt huyết, vẫn tròn đầy như ngày nào nơi Người.

Ai đã từng dự khoá tu do Làng Mai tổ chức, dù 5-7 ngày là đã có sự chuyển hoá, đã nếm được vị an lành, hạnh phúc. Các bạn cứ tưởng tượng chúng xuất sĩ 3 xóm độ 200 quý thầy, quý sư cô và cư sĩ độ 300 người cùng miên mật Tu, Chơi, Học, Làm bên nhau 90 ngày trong tiết trời mát đẹp của mùa thu với không gian yên tịnh miền quê thì năng lượng tập thể nuôi dưỡng nhau nhiều biết chừng nào! Đúng là:

Anh em ta từ khắp phương trời

Cùng về đây xây đắp yêu thương

Riêng tôi cũng “vỡ” tan được nhiều lấn cấn trong cuộc sống. Từng bước chân đi thiền hành với đại chúng hay một mình trong rừng thu ngập lá chín, với tôi vẫn là Pháp Ấn Làng Mai. Hình ảnh Sư Ông dẫn đại chúng đi thiền hành qua những đồi mận ngập hoa trắng mùa xuân hay rừng thu đỏ ối đã nuôi dưỡng tôi rất nhiều từ ngày đến với Làng.

Trong khoá tu có lần chúng tôi được xem clip Sư Ông về chùa Tổ ngày 26 tháng 10. Khi xem cảnh Người nhìn cổng tam quan bên hồ bán nguyệt, tôi thấy sư chú Phùng Xuân của 80 năm ngày trước vẫn còn đó như ngày hôm qua. Tôi được đọc lại quyển Tình Người kể về kỷ niệm những ngày làm điệu của Thầy (tiếng Anh là Master’s Robe), lại càng thú vị hơn vì tôi đọc lại trong không gian Chùa Tổ bên trời Tây. Bạn hãy tìm đọc đi, để tìm lại nụ cười, niềm vui rất trong sáng nơi vị xuất gia trẻ ngày xưa nay đã thành vị Thầy lãnh đạo tâm linh cho bao người trên thế giới .

Tôi cũng lại tình cờ được đọc lại cuốn Lịch sử phật giáo Việt Nam, do GS Nguyễn Lang viết (tên Thầy dùng cho sách này). Được đọc lại các ghi chú của Thầy trên từng trang sách làm rõ đường lối thiền phái Yên Tử sau là Trúc Lâm, với chủ trương Đạo phật đi vào cuộc đời của vua Trần Nhân Tông và Tuệ Trung Thượng Sỹ, lòng tôi chùng lại khi nghĩ đến tình trạng hiện tại của quê hương. Tôi cũng ghi nhận thêm những bằng cớ trong sách, tổ sư thiền mang qua Trung Hoa (thế kỷ thứ 3) là người Việt Nam, tổ Khương Tăng Hội. Tôi thiển nghĩ chúng ta nên thờ Tổ Tăng Hội cho đúng với tinh thần “Bồi đắp gốc rễ. Khai thông suối nguồn”

Bạn ơi ! Chuyến đi xa nào cũng mang hương vị riêng, nhưng chuyến về Làng an cư lần này dù chỉ có 7 tuần nhưng là món quà quý tôi đã chọn ra từ nhiều món để tự “đãi” mình. Hoa trái gói đầy tim làm quà cho mình và cho người thương, xài hoài không hết mà khỏi phải đi mua sắm dù là online nhân dịp lễ lạc cuối năm.

Bạn ơi, rủ nhau về Làng để nuôi nhau trên đường vui, làm tươi đẹp cuộc đời nhé bạn. Đó cũng là cách đền ơn Thầy, Tổ và mang lại hạnh phúc cho mình vì Nhớ ơn là hạnh phúc, mà ai lại từ chối hạnh phúc phải không bạn.

 

Ghi lại những ngày hạnh phúc sống bên Làng.
Chân Lạc Tuệ

 

Lễ xuất gia cây Sơn Trà (Hawthorn Tree) ngày 16.12.2018

Ngày 16.12.2018, Tăng thân Làng Mai Thái Lan hoan hỷ chào mừng 11 sư em chính thức trở thành đệ tử của Sư Ông, chính thức gia nhập Tăng thân xuất sĩ. Lễ xuất gia có sự chứng minh của Hòa Thượng Viện chủ Tổ đình Giác Nguyên, Tp. Hồ Chí Minh. Ngoài ra, lễ xuất gia còn có sự tham dự của bố mẹ, người thân của các sư em.

Các sư em được nhận những tên rất hay và đẹp. Tên của các sư chú: Chân Trời Nắng Mới, Chân Trời Phương Vân, Chân Trời Nhất Vị, Chân Trời Nhập Lưu. Tên của các sư cô: Chân Trăng Trí Niệm, Chân Trăng Tường Niệm, Chân Trăng Ân Niệm, Chân Trăng Hỷ Niệm, Chân Trăng An Niệm, Chân Trăng Trú Niệm và Chân Trăng Khánh Niệm.

Và sau đây là một vài hình ảnh của lễ xuất gia:

 

 

 

 

Mừng Giáng sinh 2018

Trong văn hóa Tây phương, ngày Noel là ngày đoàn tụ gia đình. Bất kỳ ai đi đâu cũng phải về nhà, giống như ngày Tết ở Việt Nam. Và chiều ngày 24.12 vừa qua, tứ chúng Làng Mai đã đón mừng Noel trong bầu không khí thật đầm ấm của một đại gia đình tâm linh.

Và sau đây là một vài hình ảnh:

Sức mạnh tăng thân – Thông điệp mừng Năm Mới

 

Ngày 23 tháng 12 năm 2018

Kính thưa tăng thân khắp chốn,

Thầy kính thương của chúng ta về lại chùa tổ Từ Hiếu tính đến nay đã được hai tháng, cùng với nhiều quý thầy, quý sư cô lớn, trong đó có Sư cô Chân Không, thầy Pháp Ấn và nhóm thị giả. Thầy hiện vẫn khỏe, đôi mắt Thầy vẫn sáng quắc và thấu suốt như bao giờ. Mỗi ngày Thầy đều viếng thăm tháp tổ, ngay cả khi mưa nặng hạt, có khi vài ba lần trong ngày. Thầy ra ngoài để thưởng thức khung cảnh chùa tổ, thăm hồ bán nguyệt, đi dọc những con đường rợp bóng tre và tới giếng nước nơi mà ngày xưa sư chú Phùng Xuân thường rửa chân sau mỗi buổi chăn trâu. Thật cảm động khi thấy bao nhiêu người đã và đang tới Huế để được gần gũi Thầy, thăm đất tổ và tỏ lòng tôn kính đến liệt vị tổ sư.

Sự trở về chốn tổ Từ Hiếu của Thầy là một tiếng chuông chánh niệm, nhắc cho chúng ta nhớ rằng chúng ta thuộc về một dòng truyền thừa với gốc rễ tâm linh sâu dày và đó là một điều rất quý giá. Dù đã từng tham dự một khoá tu, hay đơn giản là đọc một cuốn sách của Thầy, hoặc nghe một bài pháp thoại và được đánh động bởi những lời dạy của Thầy, chúng ta đang được kết nối với dòng chảy tuệ giác và từ bi của chư tổ. Trong suốt những năm tháng giảng dạy, Thầy đã mở ra pháp môn thực tập kết nối với tổ tiên như là một cánh cửa, một con đường để thực tập giáo lý vô ngã một cách cụ thể, giúp chúng ta thấy được mình là sự tiếp nối mà không phải là một thực thể riêng biệt.

Tiếp xúc với quê hương đích thực

Trong mùa nghỉ lễ Giáng sinh và Năm Mới này, chúng ta có cơ hội trở về với gốc rễ của mình để có mặt với những người thương của chúng ta, đồng thời có thời gian để trở về với chính mình. Bằng hơi thở và bước chân chánh niệm, sự quan tâm chăm sóc cho cơ thể của mình, cùng sự kết nối với tăng thân – một cộng đồng tu tập, chúng ta biết rằng dù ở đâu ta cũng có một ngôi nhà tâm linh đích thực để nương tựa.

Thầy thường nhắc chúng ta rằng món quà tuyệt vời nhất mà chúng ta có thể hiến tặng cho người khác, và cho chính ta, là sự có mặt đích thực của mình. Trở về tức là có mặt. Thở vào và thở ra với năng lượng chánh niệm là đủ để thiết lập thân tâm trong giây phút hiện tại, ngay nơi mà chúng ta đang ở, với bất cứ ai đang ở quanh ta, dù họ đang vui vẻ và náo nhiệt hay đang đối mặt với những thử thách, nỗi cô đơn và buồn khổ. Với hơi thở chánh niệm của mình, chúng ta có thể thực sự có mặt đó với những gì đi lên trong ta và trong những người thương xung quanh. Chỉ cần có mặt với tình thương, sự quan tâm và lắng nghe sâu là đủ để tạo ra sự khác biệt và làm vơi nỗi khổ rồi.

Thầy đang ở đâu?

Nhìn sâu bằng cặp mắt vô tướng, chúng ta có thể thấy rằng Thầy không chỉ đang ở Việt Nam. Thầy đang thật sự có mặt trong ta khi ta thưởng thức một bữa ăn với những người thương và ý thức rằng đây là một phút giây quý báu. Thầy đang ngồi bên ta khi ta lái xe và thở một cách bình an trong lúc chờ đèn đỏ. Dù ta đang ở thành phố hay ở nơi làng quê, hay đang tranh đấu cho môi sinh, cho công bằng xã hội , ở nơi nào có sự thực tập thì nơi đó Thầy của chúng ta cũng đang có mặt. Thầy có đó khi chúng ta biết dừng lại và thưởng thức những điều kỳ diệu mà đơn giản của sự sống và khi chúng ta không bị cuốn đi bởi sự vội vã, bấn loạn và ồn ào của xã hội hiện đại. Thầy có đó trong cộng đồng tu học của chúng ta ở bất cứ nơi nào mà những đệ tử của Thầy, cư sĩ hay xuất sĩ, đang thực tập thở, tập đi, tập lắng nghe sâu và phụng sự trong chánh niệm.

Chúng ta biết rằng hành tinh của chúng ta đang đối diện với những thử thách to lớn –  những thảm hoạ môi trường, biến đổi khí hậu và sự tuyệt chủng của nhiều loài sinh vật. Xã hội loài người đang trải qua sự bất ổn chính trị một cách sâu sắc, sự rối loạn xã hội, bạo lực và những biến động liên tiếp. Khi nhìn lại những năm vừa qua bằng con mắt của những người có thực tập, chúng ta có thể tự hỏi mình: “Chúng ta có thể làm gì để giúp thay đổi tình trạng? Điều gì là điều tốt nhất mà chúng ta có thể cống hiến với tư cách cá nhân cũng như với tư cách những cộng đồng tu tập để đem lại sự tỉnh thức tập thể? Đâu là nơi nương tựa đích thực cho ta và cho những người khác?

Thầy đã chỉ dẫn cho chúng ta rất rõ ràng:

“Muốn tìm một nơi nương tựa thì trước tiên ta phải biết nương tựa nơi hải đảo tự thân và sau đó là nương tựa nơi hải đảo tăng thân. Những hải đảo này là những “hệ thống kháng thể”(community of resistance), không phải để chống lại những người khác mà là để bảo vệ chúng ta, giống như khi ở trong nhà thì ta bảo vệ được mình khỏi thời tiết xấu. Chúng ta kháng cự lại, không để bị hủy hoại bởi những nhiễm ô của xã hội, sự ồn ào, phiền muộn, những lời nói cay nghiệt và những hành động tiêu cực. Nếu không biết tự chăm sóc bản thân, chúng ta có thể bị thương tổn và không thể nào giúp đỡ người khác được. Nếu chúng ta cùng với những người khác xây dựng tăng thân thì tăng thân có thể nuôi dưỡng và bảo hộ chúng ta, giúp ta kháng cự lại những tác động có sức tàn phá từ xã hội và ta sẽ có thể trở về với ngôi nhà đích thực của mình. Nhiều năm trước đây, tôi đã từng gợi ý cho các nhà hoạt động vì hòa bình ở phương Tây về việc thành lập những “hệ thống kháng thể” này. Một tăng thân đích thực luôn có khả năng trị liệu. Trở về được với thân và tâm nghĩa là trở về được với gốc rễ của chúng ta, với ngôi nhà đích thực, với con người thực của chúng ta. Với sự yểm trợ của một tăng thân, chúng ta có thể làm được điều đó” – Thích Nhất Hạnh (Trích pháp thoại “Đi tìm gia tài đích thực” – 1993 )

Sức mạnh của tăng thân

Cộng đồng tu học của chúng ta đang lớn lên một cách mạnh mẽ trên thế giới và trở thành nơi nương tựa vững chãi cho biết bao nhiêu người thuộc mọi tầng lớp xã hội. Là một tăng thân, chúng ta đang thực tập để đi tới trong từng hơi thở, từng bước chân và trong sự thực tập của mỗi cá nhân. Với sự yểm trợ của năng lượng tập thể, chúng ta có thể nhận diện, ôm ấp và chuyển hoá những gì đang đi lên trong ta, từ đó có thể thấy rõ mình cần làm gì và không nên làm gì để cải thiện tình trạng. Giờ đây chúng ta có hơn 1.500 tăng thân địa phương và mỗi tuần những tăng thân mới lại biểu hiện thêm khắp nơi trên thế giới. Chúng ta có Tăng thân Trì địa (Earth Holder Sangha), tăng thân ARISE (kêu gọi sự thức tỉnh trước những phân biệt kỳ thị và bất bình đẳng xã hội) và phong trào Wake Up dành cho người trẻ cũng như Mạng lưới Wake Up Schools với mong muốn gieo trồng chánh niệm vào lĩnh vực giáo dục. Mỗi năm, hàng chục bạn trẻ, cả nam và nữ, với nhiều quốc tịch khác nhau phát tâm xuất gia, trở thành những người xuất sĩ. Mỗi năm, có hơn 100.000 người trên thế giới tìm đến với cộng đồng tu học của chúng ta để tham dự những khoá tu, những buổi pháp thoại công cộng và những buổi thuyết trình về chánh niệm. Tu viện mới của chúng ta, Tu viện Suối Tuệ (Healing Spring Monastery) ở ngoại ô Paris đã mở cửa vào tháng Mười Một và sẽ là một nơi nương tựa bình an cho nhiều người dân Paris trong dịp nghỉ lễ lần này. Trong mùa thu vừa rồi, một số quý thầy, quý sư cô ở Làng Mai Pháp đã cùng nhau tập luyện và ghi âm lại những bài tụng mới bằng tiếng Anh và tiếng Pháp, nhờ vậy hoa trái mà chúng ta có được là đĩa CD mới Chanting as a River (Xướng tụng như một dòng sông). Cùng với nhau trong một gia đình tâm linh, chúng ta sẽ “kháng cự lại” sự ô nhiễm bằng sự tươi mát, đem sự tĩnh lặng để thay cho tiếng ồn, đem lòng tốt tới những nơi khắc nghiệt, và gieo những hạt giống của bình an xuống những cánh đồng hận thù.

Chúng ta sẽ có một Năm Mới thực sự mới ?

Năm mới 2019 là một cơ hội cho chúng ta nhìn sâu và cùng tìm ra những phương thức  phòng hộ để có được một con đường tốt đẹp hơn cho bản thân, cho cộng đồng và cho cả hành tinh của chúng ta. Điều này đòi hỏi chúng ta phải có can đảm thay đổi trong cách sống để một Năm Mới thực sự là “Mới”. Chúng ta có thể đưa ra những cam kết cụ thể, rõ ràng trong sự thực tập chánh niệm hàng ngày, chuyển hoá những tập khí, hoặc đưa cuộc sống của chúng ta đi theo một hướng mới, dù chỉ trong những hành động rất nhỏ.

Tháng Mười vừa qua, các nhà khoa học, thông qua những khám phá mới trong nghiên cứu của mình, đã kêu gọi một sự thay đổi trong chế độ ăn uống, chuyển từ tiêu thụ thịt và những sản phẩm từ sữa sang tiêu thụ những thực phẩm có nguồn gốc thực vật và không đòi hỏi nhiều nguồn lực để sản xuất và chế biến. Chúng ta có thể cam kết một số ngày trong tuần sẽ dùng thực phẩm từ thực vật. Chúng ta có thể tìm cách sử dụng thực phẩm hữu cơ, theo mùa và có nguồn gốc địa phương; ngoài ra có thể gợi ý cho các tiệm ăn trong vùng có thêm những thực đơn chay. Chúng ta có thể có nhiều lựa chọn khác trong việc tiêu thụ để giảm thiểu sự tàn phá hành tinh của chúng ta. Ví dụ, chúng ta cam kết không mua thêm bất kỳ một bộ đồ nào nữa trong năm tới bằng cách nhìn lại tủ quần áo của mình và tự hỏi: “Mình có thực sự cần thêm một cái áo hay một đôi giày nữa không?”. Trong cách “phản kháng” này, không có một tổ chức nào, một nhà chính trị nào hay điều luật nào để chúng ta phải chống lại cả. Tất cả những điều này đều xuất phát từ nhận thức tự do của mỗi chúng ta để thay đổi cách chúng ta tiêu thụ, dù đó là thực phẩm, chất đốt, năng lượng hay những sản phẩm khác trên thế giới. Chúng ta có thể cam kết thực hiện những thay đổi này trong tinh thần của Mười Bốn Giới Tiếp Hiện, với tình thương và niềm vui, mà không phán xét người khác hoặc áp đặt những quan điểm của mình.

Tuệ giác tập thể

Để tạo ra một sự thay đổi trong nhận thức chung của cộng đồng đòi hỏi chúng ta phải đến với nhau, thảo luận và trao đổi ý kiến trong các tăng thân địa phương để tìm ra cách tạo hứng khởi và thúc đẩy sự thay đổi. Như nhà hoạt động nhí Greta Thunberg –  15 tuổi, người Thuỵ Điển – đã nhắc chúng ta trong Hội nghị về khí hậu tại Ba Lan vừa qua, chúng ta không muốn đánh cắp tương lai của con em chúng ta. Để làm được như vậy, chúng ta cần hy sinh, giảm bớt những tiện nghi và thay đổi những thói quen của mình. Cùng nhau nhìn sâu, chúng ta có thể tiếp nối Thầy và tìm ra những phương cách khéo léo để giúp đem lại sự trị liệu và nuôi lớn lòng từ bi cho hành tinh của chúng ta.

Kính thưa tăng thân khắp chốn, khi bản thông điệp này đang được viết xuống thì ngày đang trở nên dài hơn vì ánh sáng đang toả chiếu nhiều hơn xuống vùng bắc bán cầu. Thật là một niềm hạnh phúc to lớn khi chúng ta đang có nhau và có một con đường đẹp để cùng đi. Dù chúng ta đang ở đâu trong mùa nghỉ lễ này, chúng ta cũng không đơn độc. Chúng ta có một con đường thực tập, chúng ta có tăng thân.

Xin kính chúc tất cả các bạn một mùa nghỉ lễ ấm áp và an lành!

Quý thầy và quý sư cô Làng Mai.

(Chuyển ngữ từ nguyên bản tiếng Anh: https://plumvillage.org/news/where-is-thay-a-christmas-message-from-plum-village/)

Đi đâu rồi cũng về

Xóm Mới 18.01.2013

Đi đâu rồi cũng về, trong Tăng thân, anh em ta về, ngồi bên Thầy, rong chơi ngày nắng đầy…”

Lời bài hát cứ ngân lên trong con khi cầm bút viết cho Thầy.

Thầy ơi, con đã về rồi trong Tăng thân, về bên Thầy, và đang rong chơi những ngày thật đẹp.

Con rất thích không khí tĩnh lặng đầu ngày, trong khung cảnh đó con thấy mình dễ yên lắng để trở về với mình hơn. Thắp lên ngọn bạch lạp tự nhiên con thấy vui và trân quí. Một đời bạch lạp cũng như một kiếp sống, từ giây phút được thắp lên cho đến lúc kết thúc, mỗi giây phút đều là những giây phút của sự hiến tặng, hiến tặng ánh sáng, hiến tặng niềm vui, không đòi hỏi, không kỳ thị. Con cũng muốn sống như ngọn bạch lạp kia trong Tăng thân, tuy nhỏ nhoi nhưng hạnh phúc và không suy tính.

Khi còn nhỏ, nhà hàng xóm bên cạnh nhà con thường mở nhạc rất lớn. Có những bài hát không hiểu sao lại mang âm điệu buồn bã khôn nguôi. Và vô tình những lời nhạc đó đã đi vào trong tâm thức non nớt của bọn con nít chúng con vẫn hay vui chơi trong xóm, thỉnh thoảng lại cùng nhau hát nghêu ngao mà chẳng có đứa nào hiểu “mô tê” gì.

Bây giờ con vẫn nhớ vài câu như:

Có nhiều khi tôi quá buồn
Tôi ước mong bên chỗ tôi ngồi mọc lên thật nhiều hoa cỏ
Cây mắc cỡ đau gì mà rũ lá
Tôi gập người trên bóng tôi…”

hay:

Tôi còn trẻ, tôi không muốn bỏ ngang đời
Nhưng cuộc đời đã làm tôi sợ hãi
Tôi còn trẻ, tôi không muốn oán trách ai
Dù tim tôi đã nhỏ máu thương đời…”

Hồi đó, con thấy khó hiểu quá. Tại sao người ta lại buồn quá như vậy, tại sao lại muốn bỏ ngang đời, và tại sao cuộc đời lại làm cho người ta sợ hãi? Trong khi mình đi học, chơi đùa với bạn bè lại thấy vui ghê. Lâu lâu được bố dẫn đi xem phim và ăn kem thì thấy sướng ơi là sướng.

Nhưng rồi năm tháng lớn lên trong Tăng thân, con dần hiểu hơn những gì ngày xưa còn thơ bé con chưa hiểu được.

Con may mắn năm 16 tuổi được đọc quyển sách “Nói với người xuất gia trẻ tuổi” của Thầy. Những lời Thầy dạy như những hạt mưa xuân tưới lên hạt giống bồ đề vô tình ngủ quên trong con, nhờ đó mà con đã trở thành một vị xuất sĩ hạnh phúc như ngày hôm nay.

Trong môi trường Tăng thân, được hành trì giới luật và uy nghi, mỗi ngày đều thực tập ngồi sao cho vững, cho buông thư, đi đứng sao cho có bình an nhẹ nhàng, nói năng hành xử như thế nào cho có từ ái bao dung, làm việc gì cũng phải cẩn trọng để đem lại niềm vui cho mình và cho người. Cho nên, đâu cần làm gì cũng đã được che chở và nuôi dưỡng rồi.

Bạn bè con bên ngoài, phần lớn đều đã lập gia đình. Mỗi lần có cơ hội gặp lại, người thì than thở khổ quá vì đời sống miếng cơm manh áo, chẳng còn thì giờ đâu nữa mà nghĩ đến chuyện thương ai, lo cho ai ngoài bản thân mình. Người thì đầy đủ của tiền sung túc mà vợ chồng lại không muốn nhìn, không nói chuyện được với nhau. Người khác, nếu không muốn ràng buộc trong mối quan hệ lứa đôi, thì lại thấy mệt mỏi vì áp lực công việc và những xã giao, đối đãi trong cuộc sống… ít ai có khả năng dừng lại để tiếp xúc và tìm được niềm vui từ những điều nhỏ nhặt xung quanh mình. Đôi khi người ta biết là khổ đó, lao đao đó, nhưng mà người ta vẫn không dám buông bỏ, để rồi cứ lặn ngụp trong “thú đau thương” hoài. Vì vậy, mỗi lần nghe Thầy giảng về thức thực trong kinh Tử Nhục là con thích và “thấm” lắm lận.

Mùa đông này trong pháp thoại, Thầy đưa ra hình ảnh về “con bò”, loại động vật ưa nhai lại. Con bò gặm cỏ để dành, rồi lại ợ lên nhai đi nhai lại. Thầy hỏi mình thấy mình có giống con bò không, có thường nhai đi nhai lại những giận hờn, buồn tủi, chán nản của mình không, mình có khá hơn con bò không…?

Chúng con nghe Thầy hỏi, mắt mở to, thật sự chấn động và mắc cỡ vô cùng, vì thật sự con thấy mình thỉnh thoảng cũng giống y chang những chú bò kia, cứ ưa nhai tới nhai lui toàn những chuyện đâu đâu.

Sau buổi pháp thoại đó, lúc đi thiền hành, con nhủ lòng phải quyết tâm thực tập cho đàng hoàng, từ ngày đó đến giờ con thấy mình có khá hơn, con vui lắm Thầy.

Con trân quý từng ngày được sống ở Làng, bên Thầy, trong Đại chúng lớn, đây quả thật là thời kỳ vàng son trong đời tu của con. Tăng thân mình trải rộng khắp nơi, hôm nay mình ở đây, nhưng ngày mai có thể mình sẽ đến nơi khác. Ý thức đó giúp cho con luôn sống hết lòng và thương mến những gì đang có.

Từ ngày qua Làng tâm con cởi mở hơn, chuyển hóa được một ít tập khí, học hỏi thêm được nhiều điều, nhưng mà trong con vẫn còn tồn tại nhiều thói quen chưa đẹp lắm. Bên cạnh niềm vui được sống và tu tập giúp đời cùng các anh chị em, năm vừa rồi con cũng có một vài “trục trặc” trong lòng với một sư chị của con.

Con nghĩ thiệt là xấu hổ với Thầy quá, là người tu mà con cứ ôm ấp sự buồn phiền, giận hờn hoài thì đâu có được, con phải cố gắng thương sư chị con. Nhưng rồi con nghĩ lại, mình làm sao mà cố gắng thương, cố gắng chấp nhận hay tha thứ được. Tình thương không thể nào gượng ép, kể cả sự tu tập chuyển hóa cũng vậy. Cách hay nhất là con nên trở về với chính mình, làm lắng dịu lại thân tâm, thở cho bình an và thực tập nhìn sâu để có thể hiểu được bản chất của mọi sự, chỉ có vậy con mới có khả năng thương được con và thương được người. Khi lòng an bình hơn con viết vào nhật ký như thế này:

Thầy ơi, dần dà rồi con bỗng nhiên quen mặt hơn với nỗi buồn, dù đời sống với tất cả những gì đẹp đẽ vẫn đang mời gọi cho con bước vào sâu hơn với niềm vui.

Mùa xuân đẹp hơn bất cứ một cuộc tình nào, và đất trời đã lại tha thứ cho con thêm một lần. Những mỏi mệt đã được rũ xuống như một ngày không cần ai đến thăm.

Có gì đã cho đi, có gì còn giữ lại, để ngày tháng cứ xoay vần với những nỗi nhớ thương không hiện hình. Bạn bè còn bao phủ quanh đời líu lo những lời tình nghĩa, để một lúc nào đó lặng nhìn thấy mình phản chiếu trong nhau với biết bao nỗi niềm tin yêu lẫn thất vọng. Nhưng dù sao cuộc đời vẫn còn nhiều ngày rất đáng sống, và phải sống cho đẹp. Đẹp hơn.

Đó không phải là bổn phận hay trách nhiệm, lẽ tự nhiên khi đã hồn nhiên sinh ra trong đời để tự nguyện thương nhau.

Sáng làm biếng, ngủ vùi trong chăn ấm cũng vui, mà thức dậy sớm để thấy những vì sao lấp lánh đang mỉm cười thì cũng chẳng phí chút nào, nếu không muốn nói là quá thú vị. Một góc ngồi nhỏ nhắn, một góc đời bình yên để lặng nhìn mình và… nhìn gì tùy thích. Một buổi sáng như vậy ai cũng có như một đặc ân của đất trời không thiên vị riêng ai. Một buổi sớm ngon lành quá đỗi, lẽ nào không dọn dẹp lòng mình cho sạch sẽ và tươi mới hơn.

Con đang sống những ngày khá vui với tuổi con, độ tuổi không còn quá nhỏ dại để hấp tấp vội vàng trong mọi việc, nhưng dường như cũng chưa đủ lớn để khôn ngoan trong mọi quyết định của đời mình. Nhưng dù sao đó cũng là tuổi con và con đang sống vui trong đó.

Còn vài ngày nữa là Thầy và một số quý thầy quý sư cô sẽ đi Anh cho khóa tu bên đó. Con thấy thương Thầy vì nhiều lẽ như đã thương chị rất nhiều cho một hướng đi chung.

Con sẽ viết cho Sư chị vài dòng để buông bỏ đi những buồn phiền trong con. Một lá thư đủ để nói những điều cần nói, sẽ không có chút giận hờn trách móc nào. Giận và trách nhau làm gì nữa, khi nhìn lại có ai buồn ai vui hơn ai đâu. Những ân tình dù sao cũng nặng lòng hơn những vụng về đã có. Đời sống đã đủ mệt, xin hiến tặng cho nhau thêm niềm vui. Hãy giữ gìn cho nhau những góc lành lặn trong tâm hồn và nếu được, xin nguyện không làm khổ nhau thêm. Mùa xuân đang về và hãy để những chú chim bay đi, như những niềm đau xin gởi về cho sông núi.

Một buổi sớm như mọi buổi sớm xin lòng mới lại.”

Viết xuống được những dòng đó, lòng con nhẹ hẳn và con viết thư cho Sư chị con. Sau lần đó con học được rằng chỉ cần lòng mình an bình thì mọi thứ sẽ đến với mình rất nhẹ nhàng.

Lần nào viết thư cho Thầy con cũng viết dài hết, không biết Thầy đọc có mệt không? Con mừng vì con may mắn còn có đôi bàn tay khỏe mạnh, lành lặn để giặt áo, nấu cơm, chơi cầu lông và viết thư cho Thầy.

Ông bà tổ tiên, Bụt và Thầy đã trao truyền cho con một đời sống tâm linh thật đẹp, con rất biết ơn và nguyện sẽ giữ gìn đời sống đẹp đẽ này cho con và cho mọi người.

Cám ơn Thầy và Tăng thân đã chấp nhận yêu thương và kiên nhẫn dạy dỗ cho con lớn lên.

Kính thương,

Con

Chân Uyển Nghiêm

Pháp thoại năm 2004

Tải về dạng mp3

 

Khoá tu Mùa Xuân tại Làng Mai-2004

0107-03-2004Tinh hoa một nếp sống ý vịmp3
0227-05-2004Lịch sử chùa Từ Hiếump3

Khoá tu Mùa Hè tại Làng Mai-2004

0312-07-2004Cha mẹ ở trong con – con ở trong cha mẹmp3
0413-07-2004Xây dựng gia đình văn minhmp3
0516-07-2004Tưới tẩm hạt giống tốt (Xây dựng gia đình văn minh)mp3
0619-07-2004
Phát nguyện làm mớimp3
0720-07-2004Bàn tay mẹmp3
0823-07-2004Sự sống trong từng giấy phút hiện tạimp3
0926-07-2004Giúp con chọn lọc hai nền văn hoámp3
1027-07-2004Em muốn là gì cho đờimp3
1130-07-2004Tình yêu chân thậtmp3
1202-08-2004Dục lạc và an lạcmp3
1303-08-2004Nhìn sâu gốc rễ khổ đaump3


Khoá tu cho người nói Tiếng Việt- 2004 tại Làng Mai

142004-08-16Thực tập nói lời yêu thươngmp3
152004-08-18Tưới tẩm hạt giống an tịnhmp3
162004-08-18Lắng nghe với trái tim từ bimp3
172004-08-20Đi tìm hạnh phúc trong hôn nhân dị giáo và dị tộcmp3
182004-08-21Vấn đáp (Chọn lọc 4 loại thực phẩm cho thân tâm)mp3
192004-08-22Chết đi về đâu?mp3

Khoà tu mùa thu tại Làng Mai-2004

202004.09.09Đi như chòm saomp3
212004.09.12Tam thường bất túcmp3
222004.09.16Pháp thoại chuẩn bị khoá an cư kiết Đôngmp3
232004.09.19Thực tập với giông tố trong tamp3
24 2004-12-23Tứ quả Làng Maimp3 
252004-12-26Như lý tác ýmp3 
262004-12-30Thiên taimp3

Lễ Tự tứ kết thúc An cư kiết thu 2018

Sáng ngày 12/12/2018, lễ Tự tứ kiết thúc khóa An cư kết thu 2018 của Đạo tràng Mai Thôn đã diễn ra tại thiền đường Nước Tĩnh, chùa Pháp Vân, xóm Thượng. Đây là một ngày vui lớn của cả Tăng đoàn.

Và sau đây là một vài hình ảnh của buổi lễ: