Những ngày này, nơi đất Tổ, từng đóa cúc hỏa hoàng lại được điểm tô khắp chốn. Hoa ánh sắc vàng đượm thắm, hòa quyện với màu gỗ, màu khói hương khiến lòng người thêm lắng yên. Nhìn hoa, thời gian như ngừng trôi. Nhìn hoa, chúng con thấy Thầy đang có mặt với chúng con.
Ngày hôm nay, từ muôn phương, chúng con đã trở về sum họp chung dưới một mái nhà tâm linh cùng ngồi thiền – tụng kinh, thực tập thiền hành, nghe pháp thoại, chia sẻ cho nhau những kỉ niệm với Thầy cũng như được nuôi dưỡng, tìm thấy những điều nơi Thầy là tri âm, tri kỷ của mình trong đêm thơ nhạc thiền.
Sáng sớm, tiếng chuông mõ hòa cùng tiếng tụng kinh trầm hùng lại vang vọng khắp núi đồi Dương Xuân, có lẽ không khác mấy với những tháng ngày Thầy còn là chú điệu nhỏ ở chùa. Lời kinh tha thiết, năng lượng an lành như thấm vào từng cánh hoa vàng óng trên bàn thờ Bụt.
Khoảnh khắc dừng lại nơi hồ bán nguyệt trong giờ thiền hành, chúng con như thấy lại hình ảnh chú điệu Phùng Xuân ngày xưa ngồi nhổ cỏ và lắng tai nghe tiếng tụng kinh vọng xuống từ Đại Hùng Bảo Điện, hình ảnh chú điệu nhỏ cặm cụi gọt mít bên bờ hồ để đem về cho dì Tư nấu canh…Tất cả đều còn nguyên sơ, chưa bao giờ biến mất sau cánh cửa bản môn. Trên mảnh đất thực tại, bước chân thiền hành của chúng con hôm nay in dấu trọn vẹn lên những dấu chân Thầy ngày xưa.
Chúng con về đây, làm những việc giản đơn Thầy từng làm: quét lá, rửa rau, cắt gọt,…Chúng con vẫn nhớ lời Thầy nhắn nhủ: “Các con sống và làm việc với nhau có hòa điệu, có thương yêu và có hạnh phúc , đó là sự thành tựu lớn nhất đối với thầy. Tất cả những chuyện khác đều không quan trọng”.
Khi chúng con nhìn thấy các sư cô, sư chú trẻ luôn rạng rỡ niềm vui, sẵn sàng hiến tặng nụ cười, chúng con biết Thầy đang được tiếp nối. Những gì Thầy trao truyền được cất giữ trong trái tim của những người xuất gia trẻ và được biểu hiện qua sự thực tập vững chãi của những người học trò lớn của Thầy.
Nước mắt và nụ cười hòa quyện với nhau khi chúng con nghe những kỉ niệm về Thầy từ những người bạn đồng tu. Có xúc động, có biết ơn, có gì đó tựa hồ như tình thương nở rộ. Giây phút đó đóa hỏa hoàng bình dị kia lại gợi chút nhớ, chút thương, chút xao xuyến trong lòng mỗi người học trò chúng con.
Đi theo dòng chảy cuộc đời Thầy qua từng tản văn, từng dòng tâm tình, từng vần thơ, khúc hát, chúng con hiểu được những khó khăn, chông gai khi Thầy mở lối con đường đẹp mà chúng con đang bước. Chúng con có cơ hội ngồi lắng nghe lòng Thầy, thở những hơi thở thật sâu và mỉm cười với những gì đang diễn ra trong giờ phút hiện tại:
“Giây phút hiện tại mầu nhiệm lắm, con đừng bỏ qua, rất uổng. Thầy gửi đến tất cả các con niềm tin cậy và thương yêu của Thầy”
Thầy đã trao gửi cho chúng con tất cả niềm tin, cho chúng ta rất nhiều cơ hội để thực tập. Ngày hôm nay chúng con có thể đã không đủ tỉnh thức để nắm lấy. Nhưng hôm nay một ngày mới nữa đang tới, một cơ hội nữa đang tới và chúng con quyết không để nó vuột khỏi tầm tay.
Thương nhớ hồn hoa nơi đất Tổ
Ánh vàng sâu lắng chốn thiền môn
Những lúc suy tư dạo cõi mộng
Thầy gọi con về qua sắc hoa.
Chúng con đã trở về sum họp chung dưới một mái nhà tâm linh cùng ngồi thiền – tụng kinh
Tiếng tụng kinh trầm hùng vang vọng khắp cả núi đồi Dương Xuân
Lời kinh như thấm vào từng cánh hoa, phủ lên cánh hoa thêm màu thiền
Chúng con như mường tượng được hình ảnh chú điệu nhỏ ngày xưa ngồi gọt mít bên bờ hồ
Tất cả còn nguyên sơ sau cánh cửa bản môn
Bước chân thiền hành của chúng con hôm nay in dấu trọn vẹn lên những dấu chân Thầy ngày xưa
“Các con sống và làm việc với nhau có hòa điệu, có thương yêu và có hạnh phúc , đó là sự thành tựu lớn nhất đối với thầy”
Chúng con về đây, làm những việc giản đơn Thầy từng làm
Bàn tay khéo léo của các sư cô đem hoa điểm tô từng góc đất Tổ
Các vị xuất gia trẻ hướng dẫn đại chúng thực tập thiền ca trước giờ pháp thoại
Thầy được tiếp nối ngay trong từng nụ cười, từng ánh nhìn tỏa rạng thương yêu
Thầy cũng biểu hiện qua sự vững chãi, an nhiên của những người học trò lớn
Các sư cô cúng dường Thầy và đại chúng bài “Khơi nguồn yêu thương” trước buổi chia sẻ về Thầy
Những kỉ niệm về Thầy sống động nơi người chia sẻ và đọng lại thật lâu trong tâm tư người nghe
Có xúc động, có biết ơn, có gì đó như tình thương nở rộ
Chúng con được lắng nghe lòng Thầy, đi theo dòng chảy cuộc đời Thầy trong đêm thơ nhạc
“Con biết có nhiều vị trong đại chúng đã tìm thấy Thầy và trở thành tri kỉ của Thầy…”
Sư cô Chân Không đưa đại chúng về thời Thầy làm điệu với bài hát: “Dậy đi chú tiểu”
“Trăng núi đồi Dương Xuân sáng quá. Chú Phùng Xuân không thể không trở thành thi sĩ”
Ngồi lắng tâm, thở thật sâu, chúng con để lời nhạc, vần thơ của Thầy thấm vào mình
Sư cô Trai Nghêm và thầy Trời Đức Phổ diễn bày tuệ giác tương tức của Thầy qua bản nhạc: “Hãy gọi đúng tên tôi”
Những lúc suy tư dạo cõi mộng. Thầy gọi con về qua sắc hoa
“Thầy gửi đến tất cả các con niềm tin cậy và thương yêu của Thầy”
Tết nguyên đán đã gần về, tăng thân Làng Mai xin được gửi đến quý vị thân hữu câu đối Tết Giáp Thìn như một món quà để thực tập cùng nhau trong năm mới.
Câu đối năm nay là: Tha Thứ – Bao Dung, để cầu mong cho tất cả trọn một năm mới yêu thương. Tha thứ và Bao dung là hai biểu hiện cụ thể của Tình thương.
Thương chúc mọi người có một năm mới an yên
(Xin nhấp chuột vào hình để tải file câu đối về in ra)
Hành trình du hóa của Thiền sư Thích Nhất Hạnh (1985 – 2000)
Tăng thân Làng Mai biên soạn
Tập 1 của quyển sách này tường thuật lại những chuyến đi giảng dạy của Thầy từ năm 1985 đến năm 2000. Đây là một cơ hội cho chúng ta được tháp tùng theo Thầy đi gieo hạt giống từ buổi ban sơ.
“Mỗi người phải là ngọn đuốc cho riêng mình và cho xã hội trong đó mình đang sống. Muốn là ngọn đuốc thì mình phải sống rất chánh niệm trong từng bước chân, từng hơi thở, từng cử chỉ. Từ việc quăng một cọng rác xuống đất đến hành động cầm một cốc bia, hớp một giọt rượu, cắn một miếng thịt bò đến chuyện chạy theo danh lợi ảo ảnh cho cá nhân. Nếu sống thật tỉnh thức, nhìn thật sâu và thấy thật kỹ, mình sẽ từ từ buông bỏ những thứ ràng buộc. Đời sống sẽ thanh thản, an lạc và có lợi ích hơn. Kim chỉ nam cho đời sống ấy là sự quay về nương tựa nơi Bụt, ánh sáng của tình thương và sự hiểu biết, và nơi Tăng, những người cùng sống cùng làm việc với mình. Kim chỉ nam là Năm giới..”
_trích Mỗi bước chân là thương yêu_
“Chúng ta không có gì để hiến tặng cho cuộc đời, nếu chúng ta không có một ít thảnh thơi, vững chãi và an lạc. Cách đi, đứng, nói, cười của chúng ta chứng tỏ chúng ta có những chất liệu ấy hay không. Nhìn vào là biết. Chất liệu thật của một người xuất gia là chánh niệm. Thấy được năng lượng chánh niệm nơi ta, quần chúng sẽ phát khởi niềm tin. Các vị phải đi, đứng, nói, cười như thế nào để Phật Pháp có thể có mặt một cách đích thực. Phật Pháp không phải là kinh sách, là những bài giảng. Phật Pháp là sự sống hàng ngày của chúng ta.”
_Thiền sư Thích Nhất Hạnh_
Xin truy cập vào đường link dưới đây để biết thêm thông tin đặt sách:
Kính lạy chư vị Tổ tiên tâm linh và huyết thống của chúng con,
Kính lạy Đất Mẹ – Bồ Tát Thanh Lương Đại Địa,
Trong giờ phút linh thiêng khởi sự cho Năm Mới, chúng con tập họp lại đây như một gia đình tâm linh để cùng dâng lên Sư Ông, lên Đất Mẹ và chư vị tổ tiên lòng biết ơn và nguyện ước sâu sắc của chúng con.
Chúng con ý thức chư vị tổ tiên, Sư Ông đang hiện diện nơi đây trong giờ phút này và luôn là nơi nương tựa vững chãi cho tất cả chúng con. Chúng con xin lạy xuống để tiếp xúc với chư vị Tổ tiên và với Đất Mẹ: hành tinh xanh tuyệt đẹp, thơm mát, Bồ tát Thanh Lương đại địa, luôn chấp nhận và bao bọc tất cả mọi loài. Tất cả chúng con đều là con của Mẹ, dù chúng con có nhiều thiếu sót và gây ra bao lầm lỗi, bất cứ khi nào chúng con quay về nương tựa Mẹ, Mẹ luôn sẵn sàng dang rộng đôi tay để ôm chúng con vào lòng.
Sư Ông thương kính, trong năm qua, chúng con đã để cho năng lượng hoang mang trên thế giới tưới tẩm hạt giống bất an, lo lắng và sợ hãi nơi tự thân. Có những lúc chúng con không quay về nương tựa nơi sự thực tập. Chúng con đã để cho những cảm xúc mạnh và tri giác sai lầm trấn ngự, khiến chúng con cảm thấy cô đơn, xa cách và tuyệt vọng, đôi khi còn mất niềm tin nơi gia đình và tăng thân.
Ý thức được điều ấy, chúng con xin làm mới lại cam kết thực tập nương tựa tăng thân của mình để là một tiếp nối xứng đáng của Sư Ông và của chư vị tổ tiên. Chúng con nguyện sống sâu sắc từng giây phút trong cuộc sống hàng ngày bằng cách tiếp xúc với hơi thở và bước chân chánh niệm, là những pháp môn yêu thích của Sư Ông. Sư Ông cũng rất tâm đắc với công tác dựng tăng, cho nên chúng con nguyện sẽ hết lòng tiếp bước Sư Ông xây dựng tình huynh đệ, dù đôi khi chúng con sẽ phải đi qua nhiều khó khăn, thử thách. Chúng con nguyện sẽ không bỏ bê sự thực tập, thờ ơ với người thương hoặc rời bỏ tăng thân, trái lại chúng con sẽ lắng nghe nhau, yểm trợ nhau, kể cả người mà chúng con nghĩ đã gây ra khổ đau cho mình.
Kính thưa Đất Mẹ, loài người chúng con đã tiếp tục để cho sự tham lam, thèm khát và tiêu thụ trấn ngự. Chúng con tiếp tục chạy theo danh vọng, quyền hành, sở hữu vật chất và các tiện nghi tình cảm mà quên rằng những cái đó không thể nào mang lại chân hạnh phúc và tự do đích thực. Chúng con đã gây ra thương tích lớn cho Mẹ và cho chính chúng con, khai thác quá độ núi non, sông ngòi, tàn phá rừng cây và tàn hại các loài, làm ô nhiễm bầu khí quyển, gây tổn hại trầm trọng đến vẻ đẹp của Mẹ và làm cho Mẹ bị mất quân bình.
Trong năm mới, chúng con quyết tâm tiêu thụ ít lại và nỗ lực xây dựng một nếp sống bền vững cho chúng con và cho Đất Mẹ. Chúng con nguyện sẽ sống đơn giản lại và tự nhắc nhở rằng ngay trong giây phút hiện tại, chúng con đã có quá đủ những điều kiện hạnh phúc. Chúng con nguyện sẽ sống sâu sắc với lòng biết ơn và với ý thức rằng chúng con đang còn sống đã là một phép lạ rồi.
Kính thưa tổ tiên huyết thống, trong năm qua, chúng con đã tiếp tục để cho sự cuồng tín và cố chấp chia rẽ đại gia đình nhân loại. Chúng con đã gây khổ đau cho nhau, kỳ thị nhau trên căn bản của tôn giáo, quan điểm, dân tộc và quốc gia. Sợ hãi và vô minh đã làm chúng con trở nên hẹp hòi, thờ ơ với những người bất hạnh và để cho xã hội càng lúc đi về hướng sử dụng vũ lực hay quân sự để giải quyết những tranh chấp, bất đồng. Chúng con quên rằng chúng con tương tức với nhau, rằng hạnh phúc và khổ đau của mình liên hệ mật thiết đến hạnh phúc và khổ đau của người khác.
Chúng con tin rằng trong mỗi chúng con đều có tuệ giác không phân biệt và lòng từ bi vô lượng mà chư vị Tổ tiên, Sư Ông và Đất Mẹ đã trao truyền. Chúng con quyết tâm vững bước trên con đường thực tập với một trái tim rộng mở, buông bỏ lòng kiêu hãnh để hiểu và thương càng ngày càng có mặt.
Chúng con xin lạy xuống để thể hiện lòng biết ơn của chúng con đối với Sư Ông, với chư vị tổ tiên và với Đất Mẹ. Chúng con vô cùng biết ơn liệt vị đã cho chúng con một con đường tu tập và một gia đình tâm linh để nương tựa. Chúng con đã nếm được niềm vui, sự bình an và chuyển hóa trên con đường tu tập. Và chúng con ý thức rằng cùng với nhau, chúng con có thể đối diện được mọi khó khăn, thử thách và thực hiện được ước nguyện của mình. Chúng con tin rằng ai trong chúng con cũng đều có tuệ giác vô phân biệt, đại bi, chánh nghiệp, vô úy do chư vị tổ tiên trao truyền lại. Trong giờ phút trang nghiêm này, chúng con xin phát nguyện sẽ hết lòng thực tập và đầu tư tất cả năng lượng của chúng con để xây dựng cho tăng thân vững mạnh, để mở rộng con đường cho thế hệ của chính chúng con và cả cho các thế hệ mai sau.
Chúng con kính dâng lên chư vị hương hoa, quả phẩm để bày tỏ lòng biết ơn và hiếu thảo của chúng con.
[ Kỷ niệm lễ Giỗ Đệ Tam Tổ chùa Từ Hiếu – Đại sư Thanh Thái trước Huệ sau Minh ]
“Nhất đăng truyền chiếu bách thiên đăng” là câu kệ phú pháp của thiền sư Nhất Định, sơ tổ chùa Từ Hiếu dành cho người đệ tử đầu tiên của mình là Tổ Hải Chiếu, tự Đoan Trang. Một ngọn đèn có thể làm rạng rỡ trăm ngàn ngọn đèn.
Nối tiếp truyền thống tu tập của dòng chảy tâm linh nơi mảnh đất từng là một am tranh dựng lên để trọn đạo làm con, liệt vị Tổ sư qua các thế hệ tại chùa Tổ đã làm rạng danh Tông môn, tiếp nối việc đang làm của thế hệ đi trước và sửa soạn, trao truyền cho thế hệ tương lai.
Sư tổ khai sơn, Hoà thượng Tánh Thiên trước Nhất sau Định truyền ngọn đèn chánh pháp (truyền đăng phú pháp) cho mười lăm vị đệ tử xuất gia. Tiếp theo, Đệ Nhị Tổ Hải Thiệu trước Cương sau Kỷ truyền đăng cho ba mươi vị, trong đó có Đại sư Thanh Thái trước Huệ sau Minh, Đệ Tam Tổ. Trong số mười một vị Giáo thọ được Tổ truyền đăng ấy là Sư Cố của chúng ta, Đệ Tứ Tổ Thanh Quý trước Chân sau Thật, Thầy Gốc của Sư Ông Làng Mai.
Một điểm thật đẹp là Tổ Huệ Minh vừa là vị Giáo thọ truyền đăng mà cũng là vị Sư anh lớn của Tổ Chân Thật, tức là Sư Cố. Ngày Đệ Nhị Tổ Cương Kỷ viên tịch, Tổ Huệ Minh thỉnh ý chư Tôn túc cho phép một chú bé đầy nhiệt huyết, đã vào chùa lúc còn rất nhỏ tuổi, được xuống tóc nhận Mười Giới Sa di trước linh cữu Thầy. Tông môn tiếp nhận vị đệ tử cuối cùng của Tổ Cương Kỷ. Chữ ‘Quý’ trong Pháp danh của Sư Cố có nghĩa là người con cuối cùng vậy. Mỗi khi có dịp, Sư Ông Làng Mai luôn kể về câu chuyện này để nhắc chúng ta nhớ về nguồn cội: tình huynh đệ bao la có thể làm nên những điểm son hiến dâng cho đời.
Một vị Sư anh, tiếp nối hạnh nguyện của Thầy và chư vị Tổ sư, đã dìu dắt và lãnh phần trách nhiệm hướng dẫn và nuôi dạy Sư em. Ghi nhớ công hạnh của Tổ, chúng con càng nếm được vị ngọt mát lành của truyền thống văn hoá quê hương. Trong lòng dân chúng, lời dạy “Uống nước nhớ nguồn” luôn song hành với lời dạy “Thương nhau như thể tay chân”. Ông bà cha mẹ nào cũng muốn con cháu nhìn nhau như những anh chị em xứng đáng cho mình chăm sóc. Nhớ ơn ông bà cha mẹ, những người con làm sống dậy tình thương ấy, đền đáp ơn nghĩa ấy bằng việc chăm sóc anh chị em.
Chúng con, bốn chúng của Đạo Tràng Mai Thôn đang có mặt tại chốn Tổ và khắp nơi trên thế giới, Đông Tây Nam Bắc, xin cảm niệm công đức Ngài. Nhờ Ngài, dòng sông Tăng thân của chúng đệ tử đang tuôn chảy nhiệm mầu. Ngài là một ngọn đèn sáng, đã thắp lên niềm tin và sự dũng mãnh trong chúng con. Sư Ông chúng con có dạy: “Nếu chúng ta tu tập, chế tác được tình Thầy trò, tình huynh đệ, thì chúng ta có thể tu tập được trọn đời và tiếp nối trong những đời khác.”
Chúng con nguyện đem ánh sáng của Ngài để trao đến khắp mọi miền, gần và xa. Vâng lời liệt vị Tổ sư, học hỏi theo công hạnh của Đệ Tam Tổ, nhân dịp kỷ niệm ngày Kỵ của Ngài, chúng con nhất tâm kính lễ chư Bụt và Thánh hiền Tăng trong mười phương, để sự an vui mát mẻ được có mặt lâu bền khắp nơi nơi.
Chánh điện chùa Tổ trong ngày kỵ Tổ
Chư Tôn đức vân tập tại chánh điện để làm lễ
Nhất tâm hướng về chư Bụt và Thánh hiền Tăng trong mười phương
Thành kính đảnh lễ Đệ Tam Tổ và các thế hệ cao tăng đi trước
Chúng con ý thức rằng mình là sự tiếp nối của liệt vị
Xin nguyện tiếp nhận tuệ giác, từ bi và an lạc mà Bụt và chư tổ đã trao truyền
Nguyền chấp nhận nhau, tha thứ cho nhau. Thương yêu nhau như con một nhà
Ba hồi chuông trống kết thúc buổi lễ
Hoa giác ngộ nở khắp chốn thiền lâm
Sự hiện diện của chư Tôn Đức trong ngày kỵ Tổ lan tỏa năng lượng lành, an vui đến con cháu
Bát đũa ngay ngắn. Tâm thẳng chính trực. Tông phong chấn chỉnh. Tổ ấn quang huy
Bữa cơm trưa đầm ấm dưới mái nhà tâm linh
Cúi xin Sư Tổ cùng tất cả liệt vị tổ sư từ bi chứng minh cho tâm thành kính và hiếu thảo của chúng con
Quét lá nơi bản môn. Lá nào cũng thị hiện. Chơi đi trốn đi tìm. Chẳng đi mà chẳng đến
Đại chúng chấp tác chuẩn bị kỵ Tổ
Thực tập đồng sự. Tử tế với nhau. Đệ huynh chung lòng. Ngại chi chút khó
Niềm an lạc của con là phẩm vật quý nhất cúng dường chư Tổ
Dù đang làm công việc gì, với mỗi bước chân, con an trú nơi thật địa
Tình huynh đệ bao la có thể làm nên những điểm son hiến dâng cho đời
Lau sạch mặt trống. Pháp âm thường chuyển. Truyền xa ngàn dặm. Đẹp tổ rạng tông.
Đèn xưa sáng rỡ dòng thiền. Ân đức người thấm nhuận đất thiêng
Lễ dẫn thỉnh cho 11 sư em tương lai trong gia đình xuất gia cây Bàng được diễn ra trong tình gia đình ấm cúng tại thiền đường Hương Cau vào buổi trưa ngày 20.01.2024. Chúng con ý thức rằng Sư Ông vẫn ngồi đó, có mặt cho đại nguyện của các em. Dòng chảy của Tăng thân vẫn luân lưu, tiếp tục. Lý tưởng xuất gia để giúp mình, giúp người, làm đẹp thêm cho quê hương, cho cuộc đời vẫn còn được tiếp nối trong trái tim và nhiệt huyết của người trẻ.
Trong thiền đường Hương Cau, sáng sớm ngày 23.01.2024, Tăng thân đã tổ chức lễ xuất gia cho 11 em. Đây có lẽ là lễ xuất gia có nhiều xuất sĩ hộ niệm nhất tại Làng Mai từ trước đến nay. Gia đình xuất gia cây Bàng thuộc thế hệ thứ 44 của Tông Lâm Tế và thế hệ thứ 10 của pháp phái Liễu Quán, gồm các sư chú Chân Nhất Trú, sư cô Chân Mật Hạnh, sư cô Chân An Hạnh, sư cô Chân Hiếu Hạnh, sư cô Chân Lập Hạnh, sư chú Chân Nhất Âm, sư cô Chân Quán Hạnh, sư cô Chân Đoan Hạnh, sư cô Chân Khánh Hạnh, sư chú Chân Nhất Lạc, sư chú Chân Nhất Giới.
Trời còn để có hôm nay. Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời
Thầy Pháp Cứu hướng dẫn các em tập sự trong Lễ dẫn thỉnh
Những bông hồng tươi thắm như nguyện lòng của chúng con
Dẫn thỉnh đã thành. Hoa cùng người thêm tỏa sắc hương
Giờ phút linh thiêng đã đến
Thầp Pháp Ấn bắt ấn cát tường và xướng kệ trước giờ phút xuống tóc cho các giới tử
Quý thầy, quý sư cô lớn thực hiện nghi thức xuống tóc trong biển âm thanh niệm Bồ tát hùng tráng của đại chúng
Y này trao tặng cho người trí. Trì giới độ đời nhớ thiết tha
“Đường lớn thực tại. Biển thể tính trong…”
Niềm vui rạng rỡ khi trao điệp hộ giới cho các sư em mới
Sư cô Chân Vị trao điệp cho sư em Chân Khánh Hạnh
Thầy Từ Tế trao điệp hộ giới cho sư em Chân Đoan Hạnh
Điệp này con nhận lấy. Giới thể nguyện vun bồi. Giới tướng thường đoan chính. Tâm sáng tuệ chiếu soi
Trời ban nước cam lộ. Thanh lương cả trần gian. Từ bi hoằng thệ độ. Đời đạo chung đường vui
Con không còn tìm cầu chi nữa. Giây phút này đã thỏa ước mong
Gia đình huyết thống và tâm linh cùng có mặt trong giờ phút con tái sinh
Ni sư Lưu Phong cạo tóc cho sư em Chân Lập Hạnh
Đoạn hết mọi phiền não. Nhất tâm một hướng về
Sư chú Chân Nhất Giới và mẹ nở nụ cười hạnh phúc sau giờ phút xuống tóc
Thiền trà mừng biểu hiện của gia đình cây Bàng trong vườn hoa tăng thân
“Đây là giây phút hạnh phúc. Ai đồng ý thì đưa tay lên”
Thầy Bảo Tạng cùng quý thầy hát tặng các sư em cây Bàng và đại chúng bài hát: “Do not die because of one emotion”
Trao hoa và quà cho các Sư út mới của tăng thân: Sư út nam Chân Nhất Lạc và sư út nữ Chân Khánh Hạnh
Thầy mãi cùng con mơ giấc đại đồng. Thầy mãi cùng con rong chơi trời phương ngoại
Kính thưa đại chúng, Lễ Đại Tường Sư Ông là dịp để tứ chúng cùng trở về bên nhau, cùng thực tập để nuôi dưỡng lòng biết ơn chùa Tổ, biết ơn Sư Ông. Mỗi phát nguyện hành trì thực tập là một đoá hoa, một nén hương thơm thảo mà những người học trò dâng lên vị Thầy thương kính. Trong không khí đó, chỗ ngồi nào, con đường nào cũng có thể trở thành đạo tràng tu tập, cũng trở thành Thánh địa.
Thời khoá Lễ Đại Tường năm 2024 được tổ chức trong thời gian từ 27.01 cho đến 30.01.2024 theo nghi lễ Tâm Tang. Chúng con xin kính trình thời khoá Lễ Đại Tường để chư Tôn đức và quý vị Phật tử liễu tri và yểm trợ cho Lễ Đại Tường của Sư Ông chúng con:
Ngày 17 – 18 Tháng Chạp Năm Quý Mão (Thứ Bảy – Chủ Nhật, ngày 27 – 28/01/2024): Thời Khoá Sinh Hoạt Tứ Chúng
Thời gian
Ngày 17 Tháng Chạp Năm Quý Mão
(Thứ Bảy, ngày 27/01/2024)
04:30
Thức Chúng
05:30
Ngồi Thiền có Hướng Dẫn –
Tụng Kinh
(Ni xá Diệu Trạm)
06:30
Thiền Hành
07:00
Dùng Sáng (Chùa Tổ)
08:30
Chấp Tác
09:30
Pháp Thoại
(Ni xá Diệu Trạm)
11:00
Dùng Trưa (Chùa Tổ)
12:45
Thiền Buông Thư (Ni xá Diệu Trạm)
14:00
Thức Chúng
14:30
Chia Sẻ về Thầy
Thiền sư Thích Nhất Hạnh
(Ni xá Diệu Trạm)
17:00
Dùng Chiều (Chùa Tổ)
19:00
Thơ – Nhạc Thiền
(Ni xá Diệu Trạm)
21:00
Im Lặng Hùng Tráng
Thời gian
Ngày 18 Tháng Chạp Năm Quý Mão
(Chủ Nhật, ngày 28/01/2024)
04:30
Thức Chúng
05:30
Ngồi Thiền có Hướng Dẫn –
Sám Pháp Địa Xúc
(Ni xá Diệu Trạm)
06:30
Thiền Hành
07:00
Dùng Sáng (Chùa Tổ)
08:30
Chấp Tác
09:30
Pháp Thoại
(Ni xá Diệu Trạm)
11:00
Dùng Trưa (Chùa Tổ)
12:45
Thiền Buông Thư (Ni xá Diệu Trạm)
14:00
Thức Chúng
14:30
Lễ Đại Thí Thực(Chùa Tổ)
Chia Sẻ và
Hướng Dẫn Thực Tập Thiền Lạy
(Ni xá Diệu Trạm)
17:00
Dùng Chiều (Chùa Tổ)
19:00
Lễ Tưởng Niệm
(Chùa Tổ)
21:00
Im Lặng Hùng Tráng
Ngày 19 Tháng Chạp Năm Quý Mão (Thứ Hai, ngày 29/01/2024):
Lễ Đại Tường
04:15
Thức Chúng
05:00
Ngồi Thiền – Tụng Kinh
(Thiền đường Trăng Rằm)
Làm Việc Đội Luân Phiên
06:00
Dùng Sáng (Chùa Tổ)
Chấp Tác Theo Ban
08:00
Lễ Sái Tịnh Thất Lắng Nghe
09:15
Lễ Rước Xá Lợi
Nhập Thất Lắng Nghe
09:40
Lễ Cúng Ngọ
10:20
Lễ Cung Tiến Giác Linh
Lễ Thỉnh Giác Linh Bái Yết Phật Tổ và Nhập Tổ Đường
11:30
Dùng Trưa (Chùa Tổ)
Dọn Dẹp (Chùa Tổ)
17:00
Dùng Chiều (Chùa Tổ)
Nghỉ Ngơi
Ngày 20 Tháng Chạp Năm Quý Mão (Thứ Ba, ngày 30/01/2024):
Lễ Tưởng Niệm tại Công viên Vĩnh Hằng
14:00
Vân Tập
14:30
Khai Mạc Lễ Tưởng Niệm
14:45
Tụng Kinh
15:00
Dâng Hương – Niệm Bồ Tát Quán Thế Âm
15:15
Thiền Hành
15:45
Tham Quan Công viên Vĩnh Hằng
16:30
Kết Thúc
Chúng con thành kính tri ân Chư Tôn thiền đức và quý vị Phật tử đã luôn luôn từ bi nâng đỡ và yểm trợ.
(Tường thuật về những ngày sinh hoạt dành cho chúng xuất sĩ, từ ngày 21.01-23.01.2024 tại Tổ đình Từ Hiếu và Ni xá Diệu Trạm)
Thầy thương kính,
Chúng con đang hướng về lễ Đại tường của Thầy mỗi ngày trong từng giây phút tiếp xúc với sự sống. Lễ Đại tường trong chúng con chính là dấu ấn đậm nét của tình huynh đệ. Chúng con rất hạnh phúc khi gặp lại những thành viên trong gia đình cây xuất gia đến từ nhiều trung tâm khác nhau. Anh chị em chơi với nhau thật trong sáng và hồn nhiên để lắng nghe sự chia sẻ của từng người, về cái cách mà các anh chị em chấp nhận, bao dung, thương yêu nhau và truyền thông với nhau trong gia đình tâm linh. Chúng con cũng may mắn gặp lại hơn 400 quý thầy, quý sư cô. Mỗi thành viên trong tăng thân hiến tặng cho nhau từng nụ sen búp trong lúc chào hỏi, hiến tặng nhau một nụ cười, một bước chân chánh niệm, một đôi dép được xếp rất đẹp, một sự dừng lại khi tiếng chuông được thỉnh lên, hiến tặng nhau sự có mặt tĩnh lặng trong mỗi thời khóa thiền hành, làm việc, ăn cơm, hoặc ngồi bên bếp lửa thưởng trà. Có những lần chấp tác khá mệt, chúng con được một sư cô cho một hộp sữa, một trái quýt, hay vài chị em đi qua mỉm cười, động viên nhau. Những lần đang khuân mang đồ nặng, đâu đó một bàn tay huynh đệ lại đưa ra tiếp sức. Hay khi sư chị tri khách nửa đêm đem bạt sang che cho các sư em ở lều vì sợ mưa to làm các em ướt và lạnh, phải thương lắm thì mới không ngại tối và mưa như thế, sư chị trở thành bàn tay thương yêu chăm sóc của tăng thân,… Những điều đơn giản vậy giúp cho chúng con nuôi lớn sự trân quý và biết ơn. Năng lượng của tình thương, sự quan tâm, chăm sóc có mặt bình dị mà sâu bền khắp tu viện.
Chúng con xin kể lại cho Thầy nghe về những ngày Quán niệm xuất sĩ.
Tăng thân xuất sĩ trở về Tổ đình Từ Hiếu và Ni xá Diệu Trạm (Ghi chép ngày 20.01)
Thầy kính thương,
Mấy hôm nay, chúng con như cảm nghe được và hiểu được không khí đoàn tụ nơi những câu Thầy viết trong Nẻo về của ý cách đây đã 60 năm: “Nguyên Hưng, để tôi nhắc lại cho Nguyên Hưng nghe về đêm Giao thừa đầu tiên ở Phương Bối. Từ hôm hai mươi sáu Tết, Triều Quang, Từ Mẫn và Thanh Hiện đã tự động kéo về Phương Bối, như con trở về nhà cha mẹ vào những ngày giỗ lớn. Quang ở Dalat về mang theo rất nhiều nhánh bạch mai thật đẹp. (Trước đó, chị Diệu Âm đã cho Như Hiền đem tặng cho chúng ta rất nhiều cây bạch mai con để trồng quanh nhà). Chúng ta bàn với nhau ăn một cái Tết lớn nhất trong đời chúng ta, và ăn tại Phương Bối”. Chúng con đang trở về ngôi nhà tâm linh để cùng có mặt cho nhau, Thầy ơi.
Buổi sáng, đoàn của Sư cô Chân Không và các thầy, các sư cô từ Làng Mai Pháp đã về đến Diệu Trạm. Sư cô như là một Tiếng hát mùa xuân, đến đâu cũng mang theo năng lượng của hạnh phúc, tình thương và niềm tin.
Có hai đoàn xuất sĩ áo nâu đã khởi sự tham quan chốn Tổ sau giờ dùng sáng. Một đoàn các thầy, sư cô nói tiếng Việt, được thầy Từ Hải hướng dẫn. Một đoàn các thầy, sư cô nói tiếng Anh do thầy Mãn Tuệ thuyết trình. Đại chúng rất hạnh phúc được nghe, được hiểu về nơi Thầy được sinh ra và lớn lên trong mạch pháp mầu nhiệm. Các sư em bé xíu xiu vui lắm Thầy ạ, niềm vui rạng ngời trong từng ánh mắt, nụ cười và bước chân. Thăm chùa Tổ, nhiều vị dừng lại thật lâu để ngắm nhìn những câu đối, những dòng chữ khắc ghi lịch sử. Một sư em người Trung Hoa đã chụp nhiều bức ảnh về các câu đối và tấm bia chữ Hán, có sư em cũng phát nguyện viết xuống và chú giải ý nghĩa bằng tiếng Việt và tiếng Anh để giúp cho anh chị em hiểu hơn về lịch sử của Chùa Tổ và những nét đẹp thiền môn, mà nhờ đó chúng con có thể cắm rễ sâu hơn với Tổ tiên tâm linh và Tổ tiên đất đai của chúng con.
Lễ dẫn thỉnh cho 11 sư em tương lai trong gia đình xuất gia cây Bàng được diễn ra trong tình gia đình ấm cúng tại thiền đường Hương Cau vào buổi trưa. Thầy vẫn ngồi đó, có mặt cho đại nguyện của các em. Dòng chảy của Tăng thân vẫn luân lưu, tiếp tục. Lý tưởng này vẫn còn được tiếp nối trong trái tim và nhiệt huyết của người trẻ đó Thầy ạ.
Buổi chiều, một nhóm nhỏ có mặt ở thất Lắng Nghe để chấp tác dọn dẹp xà bần, gạch ngói vụn, ai cũng hạnh phúc và ấm áp khi được chung tay cho sự biểu hiện mới của thất Lắng Nghe. Chỉ cần đến gần khuôn viên thất là đã cảm nhận rõ từng góc nhỏ Thầy ở đó, Thầy đang vẫy tay chào, Thầy đang ngồi trước hiên thưởng nắng hay đang ngắm mưa xuân,…
Phiên chợ quê chào đón tăng thân xuất sĩ khắp các trung tâm trở về Tổ đình Từ Hiếu và Ni Xá Diệu Trạm đã diễn ra rất ấm áp. Nhiều món ăn quê hương được trang trí rất đẹp. Thầy ơi, chúng con ý thức rất rõ là Thầy đang có mặt với chúng con ở đây, như những lần Thầy đã có mặt trong Hội chợ xuân ở xóm Mới, Hội hoa mai ở xóm Hạ hay Hội hoa thủy tiên ở xóm Thượng. Chúng con đi cùng Thầy, thưởng thức sự sống cùng Thầy, thưởng thức tình Thầy trò, tình huynh đệ cùng Thầy. Trong phiên chợ quê lần này ở Diệu Trạm, nhìn vài chiếc bánh được gói rất khéo bằng lá chuối, lá dong, hay nhìn vào những món ăn được điểm thêm những cọng rau thơm, rau ngò, rau răm, chúng con càng như được sống trong tình thương quê hương nơi những điều bình dị của Thầy: “Các em tìm cho ra một nơi có đất tốt, cây xanh, có đá, có nước. Tôi mê những thứ đó. Cây đá và nước là những thứ đẹp nhất: những thứ đó chữa lành thương tích của chúng ta. Và các em hãy cho tôi một lô đất trong làng ấy nhé. Tôi sẽ làm nhà, và xung quanh tôi sẽ trồng rau và rất nhiều rau thơm như ngò, tía tô, kinh giới, bạc hà, tần ô, lá lốt, thì là, vân vân. Khi em đến chơi thế nào tôi cũng đãi em một bát canh có rau thơm rắc lên trên mặt bát.” (Thư Thầy viết ngày 18.07.1974).
Trong phiên chợ quê, có một quầy hàng bé bé, xinh xinh trưng bày những viên ngói cũ dỡ ra từ mái thất Lắng Nghe. Viên ngói nào cũng mang chút rong rêu, sương gió, thời gian, vốn đã là một bức tranh rất thơ, các sư em vẽ tranh và viết thư pháp lên đó tạo nên một bức tranh trong bức tranh, rất thiền, rất yêu. Vậy là tấm ngói cũ đã trở nên rất mới trong tay chúng con, có bóng dáng Thầy, có năng lượng Thầy trong đó.
Bảy giờ tối, có một buổi họp toàn chúng xuất sĩ để chia sẻ về chương trình chính thức của lễ Đại tường. Trước đó, vào chiều ngày 19.01, chúng con đã có buổi họp chia sẻ về toàn bộ thời khóa và công việc chấp tác của những ngày diễn ra lễ Đại tường. Thầy Pháp Ấn đã nhắc nhở và sách tấn để toàn chúng có thể dâng lên lễ Đại tường những hoa trái thực tập đẹp nhất.
Dòng sông Tăng thân (Ghi chép ngày đầu tiên, 21.01)
Thầy thương kính,
Mấy hôm nay thời tiết ở Huế rất đẹp. Buổi sáng, trong giờ thiền hành được thầy Pháp Ứng hướng dẫn, chúng con đặt những bước chân trở về, có mặt, ghi dấu ấn lên đất Tổ như bao nhiêu bước chân của chư vị Tổ sư, của Thầy đã để lại nơi này. Những thảm cỏ quanh đồi Dương Xuân xanh mướt, sương sớm còn đậu lại trên đầu lá cỏ như những búp sen chắp lại từ hàng vạn bàn tay nhỏ chào đón đoàn xuất sĩ áo nâu. Đại chúng đã dừng lại và ngồi quanh hồ bán nguyệt, hát với nhau bài Đã về – Đã tới bằng nhiều ngôn ngữ. Ngôn ngữ ấy đi sâu vào tâm tư, trái tim của từng người đệ tử, từng đứa con nơi từng quốc gia.
Thầy ơi, khi âm điệu bài hát “Boong… boong… Tôi là chuông đại hồng, ngôi chùa xưa trên đỉnh núi. Boong… boong… Tôi khua vang mở đầu cho một bình minh mới…” vang lên, chúng con không khỏi xúc động. Chúng con ngồi đó, nhìn khuôn mặt từng huynh đệ. Chúng con thấy Thầy cùng ngồi đó. Chúng con như mở đầu một sự sống mới, ở đó vượt thoát được ý niệm khen, chê; ý niệm thành công, thất bại; ý niệm phải được công nhận hay sợ chỉ trích… Chúng con mở lòng ra cho tình thương có mặt, cho niềm cảm thông có mặt như cái cách Thầy đã có mặt cho nhân loại, cho quê hương, cho Tổ đình, cho các con của Thầy.
Nhiều người trong chúng con nhìn thấy hình ảnh ấy và đã không cầm được nước mắt vì quá xúc động. Khoảnh khắc ấy thật hùng hậu. Khoảnh khắc ấy trở thành thiên thu trong chúng con.
Bên cội bàng Mép nhỏ hồ bán nguyệt Đại chúng dừng chân Đã về – Đã tới Xúc chạm Trái tim thương Dòng lệ rơi Len lỏi niềm vui nhỏ Chắp tay Cúi đầu Tri ân Nhân duyên đưa con đến Đại gia đình tâm linh.
Trong bài pháp thoại, thầy Pháp Ấn chia sẻ về sự nương tựa tăng thân và đi như một dòng sông, về nền tảng để làm một người xuất gia đích thực. Ấn tượng trong chúng con là sự thực tập thi kệ mà thầy nhắc đến. Tưởng chừng là một sự thực tập rất đơn giản nhưng lại rất sâu sắc để giữ gìn chánh niệm, nuôi dưỡng cái thấy tích cực và niềm vui tu học hằng ngày. Trong giờ pháp đàm xuất sĩ, ngồi lắng nghe huynh đệ chia sẻ những hoa trái khi đi xuất gia và tu học nương tựa tăng thân, chúng con thấy huynh đệ ai cũng kết nối được với tự thân, với Thầy trong lòng, và từng ngày thực tập nuôi dưỡng người tu sĩ đích thực, người chiến sĩ, người nghệ sĩ trong tự thân thêm kiên cố, vững mạnh, hùng hậu mà lại thật nhu nhuyến, chuyển hoá được bản thân và nâng đỡ được cho gia đình huyết thống.
Ý thức được mỗi ngày, gần 430 xuất sĩ đang cùng dự thời khóa ngồi thiền, thiền hành, ngồi chơi, tụng kinh, chấp tác, pháp đàm, thể dục, ăn cơm,… Thầy ơi, chúng con phải là những người có phước đức lắm mới được tham dự vào công trình chung của Tăng thân, được cùng Thầy tiếp tục bước đi trên con đường sáng đẹp này.
Con đường huyền thoại (Ghi chép ngày thứ hai, 22.01)
Thầy kính thương,
Sáng nay đại chúng được ngồi yên với nhau chung quanh Thầy. Lá thư Thầy viết cho chúng xuất sĩ vào ngày 13 tháng 8 năm 2002 được thầy Pháp Nhiệm và sư em Hiến Nghiêm đọc sau giờ ngồi thiền thật là xúc động. Chúng con ngồi nghe từng chữ. Thầy đã viết lá thư ấy 22 năm rồi, nhưng như mới hôm qua thôi, vì lúc này đây, chúng con cũng đang chơi cùng nhau, đang thấy Thầy cười, đang tận hưởng sự có mặt của Thầy và của nhau.
“Hôm Chủ Nhật vừa qua (11.08.2002) ở xóm Thạch Lang trong khi các vị giáo thọ họp chuẩn bị cho khóa tu, Thầy đã ngồi ở nhà trà ngắm các sư cô, sư chú chèo thuyền chơi đùa với nhau trên hồ với rất nhiều hạnh phúc. Rất tiếc mình chỉ có được một ngày như thế để chơi đùa với nhau ở Rừng Phong. Khóa tu là một cơ hội để cho anh chị em được gặp gỡ nhau sau nhiều tháng sống ở những địa phương cách biệt. Tuy chúng ta đang phải lo điều hợp cho một khóa tu đông gần 900 người nhưng đây cũng là một cơ hội để chúng ta được sống chung và làm việc bên nhau, dù mọi người đều có trách nhiệm quan trọng. Như Thầy đã nói trong buổi hướng dẫn tối qua cho thiền sinh, mỗi giây phút trong ngày đều có thể là một sự hiến tặng. Tư duy từ ái, ngôn ngữ từ ái và hành động từ ái là những gì ta có thể hiến tặng cho nhau và cho thiền sinh trong khóa tu. Sự thực tập này đem tới rất nhiều hạnh phúc cho bản thân và cho rất nhiều người. Trong chúng ta có những vị tu học và hành trì rất vững chãi nhưng cùng có một vài vị còn yếu kém. Chúng ta nên nghĩ tới những vị này không phải với tâm niệm phiền trách mà với tâm niệm từ ái và tìm cách khéo léo để nâng đỡ cho các vị ấy, bằng tâm hiểu biết, bằng sự chăm sóc lân mẫn và bằng ngôn từ hòa ái. Tăng đoàn chúng ta là sự tiếp nối của tăng đoàn Thế Tôn và nếu nhìn kĩ ta có thể thấy được đức Thế Tôn đang có mặt với chúng ta trong khóa tu này.”
“Chúng con nhớ đi những bước đi thật chánh niệm, dẫm lên tịnh độ mà đi. Khi đi thì đừng vội vã, suy nghĩ và nói chuyện. Mỗi bước chân là một sự hiến tặng tuyệt vời. Mỗi hơi thở và mỗi nụ cười cũng như thế. Thầy rất hạnh phúc khi thấy các con sống và làm việc yên lặng, hòa thuận như một đàn ong, và trong tình huynh đệ”. (Trích thư Thầy)
Hôm nay, chúng con đã cùng nhau sống và thực tập theo những lời Thầy dạy. Trước giờ thiền hành, thầy Từ Minh mời đại chúng ý thức những bước chân tỉnh thức đã được truyền trao qua nhiều thế hệ nơi đất Tổ đình Từ Hiếu và chúng ta đang có cơ hội để tiếp nối. Bước chân của chúng con tiếp xúc với Tổ tiên. Chúng con đi thiền theo những lối mòn trong lòng chùa Tổ. Những đọt thông già xanh mướt vươn cao. Cây bàng bên hông cổng tam quan đang mùa thay lá, chúng con biết, không lâu nữa, những lá bàng non sẽ biểu hiện xanh mát cả khoảng trời. Đồi Dương Xuân đẹp quá. Chúng con có mặt dưới những tán thông bên cạnh Tàng Tháp. Thầy ơi, đây không phải là một giấc mơ. Chúng con vẫn đang tiếp tục thực tập để có thể gặp Thầy trong nhiều biểu hiện mới.
Buổi Talk show sáng nay, bốn sư em phương Tây và Việt Nam đã chia sẻ về nhân duyên xuất gia và cách giữ gìn ngọn lửa thực tập trong lòng đã cho chúng con rất nhiều niềm vui. Chúng con thấy Thầy có mặt nơi các sư em. Một sư em mới xuất gia đã chia sẻ hết lòng rằng: “Con trân quý từng giây phút khi được ở trong Tăng thân, không dám và không nỡ coi thường một khoảnh khắc nào. Bởi vì con thấy rõ được làm một sư cô là một niềm hạnh phúc có thật. Được sống trong Tăng thân, có quý sư cha, sư mẹ, các anh chị em cùng gia đình tâm linh, con biết con đã lựa chọn một con đường đẹp cho cuộc đời mình.”
Trong suốt những ngày sinh hoạt xuất sĩ, có những nhóm tình nguyện viên cư sĩ đã có mặt yểm trợ cho việc nấu ăn, chấp tác để quý thầy, quý sư cô có mặt nhiều hơn trong các thời khóa. Mỗi bữa cơm, quý thầy, quý sư cô chắp tay quán niệm và biết ơn sự có mặt của những người đã chung tay góp sức làm nên thức ăn và những nhân duyên tốt lành hôm nay.
Buổi tối, chúng con được ngồi bên Thầy, cùng được nghe chia sẻ về những kỷ niệm cùng Thầy, cùng lắng nghe những trái tim người học trò muốn hiến dâng sự thực tập của mình để làm đẹp cho cuộc đời. Từ người học trò được Thầy xuất gia đầu tiên trên núi Thứu vào ngày 17.11.1988 đến sư bé vừa mới xuất gia vào ngày 17.12.2023, ai cũng mang trong mình một chí nguyện đẹp và ai cũng mong muốn cho ngọn lửa bồ đề tâm soi sáng mãi con đường mà mình đang đi.
Thầy ơi, Tăng thân chính là biểu hiện đẹp nhất của Thầy.
Cùng đi trên đường huyền thoại (Ghi chép ngày thứ ba, 23.01)
Trong thiền đường Hương Cau, sáng sớm nay, lễ xuất gia cho 11 thành viên gia đình xuất gia cây Bàng đã diễn ra. Đây có lẽ là lễ xuất gia có nhiều xuất sĩ hộ niệm nhất tại Làng Mai từ trước đến nay. Thầy vui lắm khi thầy có thêm các sư cháu phải không Thầy? Các sư cháu cũng chính là các sư con của Thầy, chỉ vì Thầy có trong tất cả chúng con. Gia đình xuất gia cây Bàng gồm các sư chú Chân Nhất Trú, sư cô Chân Mật Hạnh, sư cô Chân An Hạnh, sư cô Chân Hiếu Hạnh, sư cô Chân Lập Hạnh, sư chú Chân Nhất Âm, sư cô Chân Quán Hạnh, sư cô Chân Đoan Hạnh, sư cô Chân Khánh Hạnh, sư chú Chân Nhất Lạc, sư chú Chân Nhất Giới.
Huế hôm nay bắt đầu mưa và trở lạnh.
Trong những ngày này, chúng con rất xúc động khi chư Tôn đức quang lâm sách tấn cho chúng con trên con đường thực tập. Sáng nay, Hòa thượng Thích Giác Quang (Trú trì chùa Bảo Lâm), Sư bà Thích Nữ Như Minh (Trú trì chùa Pháp Hỷ Tây Linh) đã ban cho chúng con những dòng pháp bảo quý giá. Trong lời nói của quý Ngài tỏa ra ánh sáng của hoa trái thực tập giúp chúng con lớn lên niềm tin, giúp cho ngọn lửa bồ đề tâm sáng hơn trong chúng con, giúp cho chúng con biết ơn con đường mà mình đang bước đi. Người tu là một chiến binh tâm linh, lấy sự thực tập chánh niệm làm cốt lõi. Chúng con ý thức rằng khi chúng con thực tập có hạnh phúc, thì hạnh phúc ấy có thể đưa tới sự chấp nhận những yếu kém của nhau và sự nương tựa vào tập thể.
Xin nguyện làm dòng sông
Không làm hạt nước nhỏ.
Là những hạt nước nhỏ tìm tới với nhau trên căn bản của những khát khao về một lối sống đẹp, có thuỷ có chung, chúng con những người xuất sĩ trẻ có thể đi tới trên con đường thực tập và làm lớn mạnh chí nguyện giúp mình giúp đời. Lời dạy của Hòa thượng và Ni trưởng đã đại diện cho sự trông chờ của quý vị Tôn túc đối với đàn con cháu chúng con. Năm 2014, trong Đại giới đàn Cam Lộ Vị diễn ra tại Làng Mai Pháp, Sư Ông đã nhắc về “Chuyện tình 60 năm,” mối liên hệ Thầy-trò giữa Sư Ông và các vị học tăng trẻ thời bấy giờ. Hôm nay nhìn lại thì chúng con ý thức rõ rằng Sư Ông còn đó, vị Thầy Giáo thọ trẻ nhiều nhiệt huyết còn đó, và tất cả những quả tim đồng điệu kia vẫn còn đang hướng về nhau và hướng về một thế giới tươi đẹp. Quý vị Tôn túc đang tiếp sức, lắng nghe, chỉ bày, đối thoại và trông cậy nơi chúng con. Quý Ngài đã dạy rằng, khi thấy chúng con sinh hoạt với nhau như một đại gia đình, quý Ngài hết sức yên tâm và có niềm tin nơi sự thanh tịnh, hoà hợp ấy.
Những ngày qua, quý Sư bà Thích Nữ Lưu Phong (Trú trì của Kiều Đàm), Sư bà Thích Nữ Diệu Đạt (Trú trì chùa Đông Thuyền), Sư bà Thích Nữ Từ Nhu (Trú trì chùa Từ Đức), Sư bà Thích Nữ Như Hải (chùa Pháp Hỷ), cùng chư Tôn đức cũng đã có mặt và yểm trợ cho chúng con rất nhiều. Chư Tôn đức cũng đã ghé thăm phòng trưng bày pháp khí và phòng thở của Thầy ở đây trong ngày đầu tiên mở cửa. Chúng con xin thành kính đảnh lễ tình thương và niềm tin mà chư Tôn đức, những bậc trưởng thượng tại quê hương chốn Tổ đã dành cho chúng con. Thầy có mặt trong quý Ngài và quý Ngài có mặt trong mỗi đứa con, đứa cháu chúng con. Dòng sông Tăng thân đang chảy.
Thiền đường Hương Cau ấm áp với sự có mặt của gia đình áo nâu trong buổi Be-in kết thúc những ngày sinh hoạt đầy huyền thoại này. Tiếng cười với những khoảnh khắc sống động ghi lại trên màn hình, dàn hợp xướng Deer Park California qua năm tháng hay những lời thơ dễ thương của các sư cô, sư chú trẻ, những tâm tình sâu sắc của quý thầy, quý sư cô,… đang làm giàu có thêm hành trang của mỗi đứa con của Thầy. Chúng con nguyện cùng nhau đem Thầy về tương lai.
Thầy ơi, chúng con đang sống và trân quý từng phút giây tại đất Tổ linh thiêng Từ Hiếu. Chúng con đang cùng Thầy viết nên huyền thoại. Thầy có hứa với chúng con rằng: “Chừng nào các con về chùa Tổ, thầy sẽ đưa các con đi khắp các nẻo đồi núi, vườn tược, ngõ ngách, bụi tre, bờ giếng của chùa. Các con sẽ tập nhìn bằng mắt của Sư Ông, bằng mắt của thầy, nghĩa là bằng mắt của chính các con. Góc nào cũng đầy những kỷ niệm” và “Chừng nào con về thầy sẽ đưa con đi thăm mộ dì Tư, thăm chùa Diệu Nghiêm, thăm Tàng Tháp, thăm Lăng Viện”. (Trích Con nghé nhỏ đuổi chạy mặt trời). Hôm nay, tất cả những điều đó đã thành sự thật rồi thưa Thầy.
Chúng con đang hướng về lễ Đại tường của Thầy trong từng giây phút tiếp xúc với sự sống
Lễ Đại tường trong chúng con là dấu ấn của tình huynh đệ
Chúng con vui mừng đón chào hơn 400 quý thầy, quý sư cô về thăm dự lễ Đại tường
Chúng con đang trở về ngôi nhà tâm linh để cùng có mặt cho nhau
Các thầy, các sư cô được nghe giới thiệu về lịch sử chùa Tổ
Thầy Mãn Tuệ hướng dẫn quý thầy, quý sư cô thăm quan chùa Tổ
Thầy Từ Hải chia sẻ về lịch sử của Tổ đình và hành trạng chư Tổ
Đại chúng rất hạnh phúc được nghe, được hiểu về nơi Thầy được sinh ra và lớn lên
Quý thầy, quý sư cô đảnh lễ Bụt và chư Tổ ở chánh điện
Sư cô Chân Không khai mạc hội chợ chào mừng ngày hội xuất sĩ
Những sản phẩm được làm từ bằng tay khéo léo và đầy tình thương của quý sư cô
Phòng trưng bày sách và pháp khí của Sư Ông tại Diệu Trạm
Chúng con nguyện đi bên nhau như một dòng sông
Boong… boong tôi là chuông đại hồng, ngôi chùa xưa trên đỉnh núi
Mỗi bước chân con bước vào Tịnh độ
Ngồi thật yên, lắng hết tâm tư, chúng con thở những hơi thở an lành cho Thầy
Một nụ cười cũng đủ để thắp sáng niềm vui, tri ân cho tình thương có mặt
“Đại chúng dừng chân. Đã về – đã tới”
“Chúng con được ngồi đây. Trong phút giây hiện tại. Thấy mình thật may mắn. Bao Bọc bởi tăng thân”
Chúng con vẫn tiếp tục thực tập để được gặp Thầy trong những biểu hiện mới
Thầy Pháp Ấn chia sẻ nền tảng để làm một người xuất gia đích thực
Trong buổi Talk show, chúng con thấy Thầy có mặt nơi các sư em qua từng lời sẻ chia
Vấn đáp với quý thầy, quý sư cô lớn
Tình huynh đệ mở lối con đường vui
Chút lửa hồng bếp cũ. Ấm áp bóng chiều sa
Tăng thân vui mừng chào đón các sư em mới Gia đình xuất gia Cây Bàng
Ngồi chơi với Ni trưởng trước lễ xuất gia
Những lời sách tấn của chư Tôn Đức giúp làm vững thêm niềm tin nơi trong chúng con
Buổi Be-in ấm áp kết thúc những ngày sinh hoạt đầy huyền thoại
Chúng con đang cùng Thầy viết nên huyền thoại
Cảm ơn mọi nhân duyên tốt lành cho chúng con biểu hiện hôm nay
Chúng con đang sống và trân quý từng phút giây tại đất Tổ linh thiêng Từ Hiếu
Sáng ngày 22.01.2024 tứ chúng đạo tràng Mai Thôn đã vân tập tại thiền đường Nước Tĩnh, chùa Pháp Vân, xóm Thượng, Làng Mai Pháp để làm lễ Đại Tường – tưởng nhớ đến vị Thầy khả kính của chúng con. Tuy rất đông các thầy, các sư cô từ các trung tâm Làng Mai khắp nơi trên thế giới trở về chùa Tổ, tham dự lễ Đại tường được tổ chức theo ngày âm lịch (ngày 19 tháng Chạp). Nhưng tăng thân Làng Mai là một tăng thân quốc tế, vì vậy đại chúng vẫn tổ chức ngày lễ Đại tường theo Tây lịch (22.01) để những người đệ tử của Thầy khắp nơi cùng có dịp hướng về Thầy. Buổi lễ đã có hơn tám nghìn người theo dõi trên kênh Youtube Plumvillage.
Thở từng hơi thở ý thức và biết rằng Thầy đang cùng thở với hai lá phổi của chúng con. Đôi chân của chúng con chánh niệm và cẩn trọng hơn khi biết Thầy đang bước với đôi chân của con.
“Kính bạch Thầy,
Trong giây phút này, khi chúng con ngồi đây trong vòng tay thương yêu của tăng thân khắp nơi trên thế giới để dâng bức thư này lên Thầy, trái tim chúng con tràn ngập niềm biết ơn và kính thương sâu sắc.
Đã hai năm trôi qua từ khi thân tứ đại của Thầy trở về với Đất Mẹ. Dù vậy, tinh thần và sự hiện diện của Thầy vẫn tiếp tục thắp sáng soi đường cho chúng con, những đệ tử của Người.
Là đệ tử của Thầy, chúng con thấy mình rất may mắn được đồng hành cùng Thầy, được tiếp nhận nguồn tuệ giác thâm sâu và lòng từ bi không bờ bến của Thầy. Thầy dạy chúng con không chỉ bằng lời mà bằng sự sống của chính mình. Sự có mặt của Thầy là nơi nương náu bình an, là minh chứng cho sức mạnh của chánh niệm và lòng nhân ái.
Chúng con đã học được từ tấm gương ngời sáng của Thầy rằng ngay cả khi đối mặt với nghịch cảnh và khó khăn, ngọn lửa của chí nguyện vẫn có thể bùng cháy rực rỡ, không hề suy giảm.
Cuộc đời Thầy chính là thông điệp mà Thầy muốn gửi đến mọi người: ôm lấy cả bùn lẫn sen của cuộc đời, với tấm lòng bền bỉ, kiên cường, nỗ lực không mỏi mệt vì hòa bình. Trong những thời kỳ đen tối nhất, Thầy vẫn đứng vững như một ngọn hải đăng hy vọng, chứng minh cho mọi người rằng sự bình an của mỗi cá nhân chính là nền tảng cho hòa bình của nhân loại.
Con đường mà Thầy đã đi nay đã trở thành con đường của chúng con. Qua cái nhìn của Thầy, chúng con đã học cách nhìn cuộc đời bằng con mắt của hiểu và thương. Thầy đã chỉ cho chúng con thấy tất cả sự sống đều tương tức, nhắc nhở chúng con rằng chúng ta không hề tồn tại riêng biệt mà liên hệ mật thiết với nhau và với đất Mẹ. Những lời dạy của Thầy về chánh niệm, về hiện pháp lạc trú và sống trọn vẹn với tấm lòng yêu thương là món quà vô giá mà Thầy đã để lại cho chúng con.
Giờ đây khi bước trên con đường mà Thầy đã mở ra, chúng con xin nguyện hết lòng tiếp nối di sản của Thầy. Chúng con, những đệ tử của Thầy, nguyện cố gắng hết lòng đem các pháp môn mà Thầy đã trao truyền vào trong từng suy nghĩ, lời nói và hành động của mình, để những gì Thầy dạy được lưu truyền mãi mãi. Chúng con nguyện sống tỉnh thức, nuôi dưỡng bình an và hiểu biết trong trái tim mình để sự bình an đó lan tỏa trên thế giới.
Thầy không còn đó trong hình hài quen thuộc, nhưng chúng con được an ủi khi ý thức rằng Thầy vẫn ở bên chúng con trong tiếng lá xạc xào, trong sự tĩnh lặng của thiền định, trong những nụ cười, những giây phút im lặng suy tư và trong cuộc sống của tăng thân – một kiệt tác của Thầy. Thầy đã dạy chúng con rằng cuộc đời là vô thường, nhưng tình thương và sự hiểu biết là di sản có thể tồn tại từ thế hệ này qua thế hệ khác.
Cảm ơn Thầy đã dìu dắt chúng con không mệt mỏi, yêu thương chúng con với lòng từ bi không bờ bến và dạy cho chúng con những bài học vô giá. Chúng con xin nguyện đem những lời dạy của Thầy làm ngọn đuốc soi đường để đi tới, giúp cho những chất liệu tinh túy của truyền thống Làng Mai tiếp tục được thăng hoa và chạm tới trái tim của nhiều người.
Với lòng kính thương và biết ơn sâu sắc,
Chúng con, đệ tử của Thầy.”
Sư cô Trăng Tin Yêu thay mặt đại chúng dâng trà lên Thầy
Bước bằng đôi chân của Thầy
Con đường huyền thoại
Thầy vẫn đang có mặt với chúng con trong giờ phút này
Đặt chân xuống đất Tổ tâm linh lúc 08 giờ 12 phút sáng ngày 08 tháng 01 năm 2024, niềm vui biểu hiện trên khuôn mặt khi con đón nhận những hình ảnh ấm áp trên mảnh đất thiêng. Tiếng chổi quét lá xào xạc trước cổng Tổ đình, những nụ cười nhẹ thấp thoáng trong ánh nắng đầu ngày. Hình ảnh giản dị và thân thương quá. Những cái cúi chào với hai tay hình sen búp, những lời hỏi thăm, sẻ chia trong tình gia đình tâm linh làm dịu nhẹ những cơn mệt mỏi của một đêm dài ngồi trên xe. Quê nhà chúng con đã về tới. Niềm hân hoan và lòng biết ơn của con nơi chốn Tổ mỗi lần trở về là mỗi lần mới tinh.
Con đã về rồi đó
Con đã tới thật rồi.
Thầy ơi, thế là con được tắm mình trong dòng sông tâm linh ấm áp và hùng hậu ở đây được tám ngày rồi, chưa giây phút nào con cảm thấy lòng biết ơn và sự thực tập của con mai một.
Con nhớ như in cách đây hai năm, lần đầu tiên con bước vào thiền đường Trăng Rằm là buổi sáng con được xuất gia tại Tổ đình trong lễ Tâm tang Thầy. Con nhìn lên Thầy, con tin chắc rằng Thầy đã gọi con về, như đã gọi con không biết bao nhiêu lần rồi, cho hôm nay, cho cả ngày mai. Thầy vẫn còn đó trong quý thầy, quý sư cô, quý sư anh, sư chị, sư em…
Mà Thầy ơi, con quên mất là con hổng có sư em, vì sau con là đàn sư cháu. Nhưng đó chỉ là hình thức thôi phải không thưa Thầy. Vì đó cũng là sư em của con. Dù ai có bảo là “Út không có sư em đâu, lêu lêu”, thì con cũng vẫn sẽ gọi các sư em xuất gia sau này là sư em. Con sẽ hạnh phúc lắm khi được nghe gọi là sư em. Con nhớ, sau khi xuất gia, con được may mắn làm thị giả cho quý thầy lớn, nhờ cơ hội này mà con thương quý chữ “sư em” vô chừng. Một hôm, con đang chờ sấy áo quần cho sư cha Pháp Ứng, bảy phút nữa là xong. Chiều đó gia đình xuất gia Cây Mimosa có hẹn ngồi chơi chung, con chưa thưa sư cha biết về chuyện này. Bỗng sư cha bước nhè nhẹ ra chỗ sấy đồ, với giọng nói như làn gió ấm mùa Xuân ở Huế: “Sư em, sư em để sư anh lấy đồ và phơi cho, sư em đi chơi với cây xuất gia kẻo tối”.
Ánh mắt lung linh của con biểu lộ ra ngay giây phút đó. Qua sư cha, con thấy rõ ràng dáng dấp và giọng nói ấm áp của Thầy trong những bài pháp thoại. Các giai đoạn xúc cảm đi lên: mỉm cười, hạnh phúc, biết ơn. Con chắp tay búp sen để lên ngực, cúi đầu cảm ơn sư cha. Con thưa: “Dạ cũng gần xong rồi, để con làm cho xong luôn thưa sư cha”. Sư cha nhẹ nhàng nắm tay rồi bảo: “Sư em đi chơi cây vui!”. Con thương cái hình ảnh và dáng dấp đó lắm Thầy ơi. Con biết là con chỉ cần thả mình trong dòng Tào Khê của tăng thân là con sẽ được học hỏi, được dạy dỗ, được sống hạnh phúc trong gia đình tâm linh. Con hiểu được rằng chỉ cần con sống hạnh phúc với những cái nhỏ xíu thì con sẽ có nhiều hạnh phúc lớn lao hơn.
Thầy ơi, ra tới đây con cũng thực tập hiến tặng phẩm vật quý giá nhất mà con có là nụ cười. Con thấy rằng chỉ cần mỉm cười được thì con sẽ có được tất cả, chứ làm việc, đi lại trong tu viện với cái mặt rầu rầu ai mà ưa phải không thưa Thầy.
Thầy ơi, cái cốt yếu con muốn làm trong dịp lễ Đại tường ngoài việc hướng lòng mình về Thầy là xây dựng tình huynh đệ. Con nghĩ đó cũng là mong ước lớn nhất của Thầy. Thầy không muốn các con của Thầy làm việc mà thiếu đi những phẩm chất của niềm vui, sự thảnh thơi và tình huynh đệ. Con thấy được những dòng năng lượng đó thể hiện rõ ràng qua niềm hạnh phúc và thảnh thơi lúc làm việc của quý thầy, quý sư cô. Nước từ các dòng sông đổ ra biển lớn. Hình ảnh đó sáng bừng trong tâm trí con khi quý thầy và quý sư cô đang về nơi cội nguồn của gốc rễ tâm linh bây giờ và ở đây.
Gốc rễ tâm linh xin bồi đắp
Suối nguồn huyết thống nguyện khai thông
Được về “nhà”, con được ngồi chơi với anh chị em trong gia đình xuất gia. Trong lúc ăn cơm với huynh đệ, con đều mời Thầy dùng đôi mắt để ngắm nhìn các con của Thầy đang biểu hiện dễ thương hơn mỗi ngày.
Thầy kính thương, mỗi khi con có cơ hội tâm tình cùng Thầy con không biết nói bao nhiêu cho đủ nữa, mỗi lần như vậy con chỉ bày tỏ lòng mình qua từng nét chữ trong cuốn sổ nhỏ và trở về với sự thực tập, để hơi thở và bước chân giải bày những tâm tư của con cùng Thầy. Con thương Thầy lắm, con sẽ dùng tâm thức và sự thực tập của con để cùng Thầy sống giữa lòng chùa Tổ trong những ngày sắp tới.
Nhân đây, con cũng xin gởi lòng biết ơn đến Sư cô Chân không, người truyền lửa cho cuộc đời con.
Bốn mùa trong giây phút
Chút ấm áp đầy vơi
Mẹ đã hiện về tới
Hoa tuyết in nền trời.
Bầu trời hôm nay đã rất mát dịu và ấm nắng, chim chóc đùa vui khắp đất trời, để đón chào Sư cô – một người mẹ, người truyền cảm hứng, người xoa dịu những con tim héo hắt, người phát quà cho các em thiếu nhi mồ côi, người đem lại linh dược và pháp thực cho những nơi bị thiên tai, nghèo đói, người ban tặng tiếng cười và sự hòa giải cho những vùng nhiều khổ đau, tranh chấp và cũng là người đã cứu vớt con trở về từ nẻo tối tăm.
Sư cô thương của con ơi, sáng nay con thấy Người bước từng bước nhẹ nhàng, bình thản với hai cây nạng, lòng con vừa thương vừa hồi hộp. Con muốn chạy tới nắm tay, hỏi thăm, và dìu Người, nhưng đại chúng bao quanh Người đông quá. Năng lượng huyền diệu của Sư cô bao trùm cả tu viện. Hạnh phúc thay, một sư cô lớn nhìn con cười cười và đưa con đến gần với Người. Ôi, con ngại đỏ tía cả tai bởi nhìn quanh, chẳng thấy ai ngoài con là sư chú. Nhưng vui siết bao con được Sư cô ôm vào lòng như đứa con chờ mẹ về. Khoảnh khắc đó là thiên thu, là vô hạn. Không có lời lẽ nào đủ để diễn tả niềm biết ơn của con đối với người đã tiếp lửa, cho con niềm tin trong khoảng thời gian con tìm đường về với Đạo.
Sư cô biết không, nếu không có nhân duyên vi diệu đó thì con không biết mình phải phiêu dạt và trồi sụp không biết bao nhiêu vạn lần nữa mới tìm được Thầy, được tăng thân và tìm được Sư cô.
Con đã từng suy nghĩ rất nhiều về cái chết. Con đã từng đứng trên tầng thứ 42 của một toà tháp và khởi lên suy nghĩ là muốn làm lại cuộc đời trong tâm tư bấn loạn và đen tối. Nhìn lại khoảng thời gian đó, con thấy mình dại dột vô cùng. Trong khoảnh khắc mong manh ấy, hình ảnh người đã sinh ra và dưỡng nuôi con suốt quãng đời vừa qua thoáng hiện lên, và may mắn thay, con đã dừng lại kịp! Sau đó khoảng một tháng, con rơi vào trạng thái rối loạn suy nghĩ. Con suy nghĩ rất, rất nhiều và đầu óc bị giam hãm trong bóng tối. Con đắm chìm trong khổ đau và không biết cách thoát ra. Con giam mình trong căn phòng nhỏ hẹp, tắt hết điện. Căn phòng tối đen như tâm trạng con thời khắc đó. Con muốn làm mới lại cuộc đời mình nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Mọi thứ thật rối rắm.
Cũng như mọi khi con mở Youtube lên tìm một nguồn nào đó cho đầu óc được giải toả và ngủ đi cho quên hết bao nỗi nhọc lòng. Trong lúc nghe từ bài này sang bài khác, một câu nói với âm điệu thật ấm áp, nhỏ nhẹ thì thầm vào đôi tai mệt mỏi của con: “Cái pháp môn thiền buông thư này đó, nó giúp được cho rất nhiều người, tránh khỏi bệnh hoang mang, căng thẳng… Mỗi ngày mình thực tập mươi, mười lăm phút…” Mở mắt ra, con thấy hiện trên màn hình là dòng chữ: “Thiền Buông Thư – Sư cô Chân Không”. Con lại tiếp tục nhắm mắt và nghe từng lời êm dịu như đang chữa lành trái tim con sau bao tháng ngày mệt mỏi.
Lúc nghe giọng nói của Sư cô, con nghĩ rằng chắc hẳn đây là một sư cô nào đó trong độ tuổi đôi mươi. Con nào đâu có biết đó là Sư cô. Nằm nghe như vậy, con vô tình tiếp xúc được với nhiệm mầu của cơ thể con, với sự sống đang diễn bày xung quanh con, con thấy con còn nhiều điều kiện hạnh phúc quá chừng! Con nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần bài này cho đến khi điện thoại hết pin. Hai dòng nước mắt ứa ra, con thấy thương mình quá! Sao con lại đối xử tệ bạc với hình hài mình? Sao con lại để tâm thức bị tra tấn trong suốt một thời gian dài? Sau đó, con khởi lên một tâm niệm nho nhỏ trong lòng: “Con phải tìm được và quỳ xuống cảm ơn Sư cô Chân Không”.
Con tìm trên google tên Sư cô thì hiện ra toàn hình ảnh của một sư cô nào đó lớn tuổi. Con nghĩ: “Chất giọng đó thì không thể của một người lớn tuổi như vậy được”. Con vẫn còn ngờ vực. Con tìm tới tham dự một khoá tu. May mắn thay, con gặp được sư cô Lạc Nghiêm, sư cô Tịnh Quang. Hai vị đã xác nhận một lần nữa vị con tìm thấy trên mạng chính xác là Sư cô Chân Không. Nhiều nhân duyên khác sau đó giúp con được về Tổ đình Từ Hiếu và Ni xá Diệu Trạm.
Trong khoá tu đó, con đã thật sự gặp Sư cô Chân Không. Vẫn giọng nói dịu dàng như mẹ hiền, ấm áp như nắng ban mai,… Con xúc động và hồi hộp, tay con không thể ngừng run. Con chỉ biết ngước nhìn lên ngắm Người đã tiếp lửa cho con. Không biết vì lý do gì mà Sư cô nhìn con, mỉm cười và hỏi: “Con có muốn níu áo sư cô để đi tu không?”. Không hiểu vì sao mà con trả lời “Dạ có” ngay lập tức bằng một giọng rất to, rất cương quyết. Quý sư cô đứng quanh đó đều cười. Sư cô nói tiếp: “Con đi tu thì phải theo quý thầy, chứ không theo sư cô được. Con qua gặp quý thầy xin đi tu, đi tu vui lắm”. Sáng hôm ấy, con được dắt sang gặp thầy Pháp Tánh. Các nhân duyên lại tiếp tục biểu hiện, con được xuất gia làm con của Thầy và của tăng thân. Con nhớ những lần được nghe và được hát cho Sư cô nghe bài Con cá dung thông, cho dù hát không hay, nhưng lần nào con cũng hát hết lòng. Chỉ cần con hát lên thì Sư cô sẽ rất vui, như vậy là con mãn nguyện rồi.
Sư cô về tới đất Tổ, lòng con tràn ngập niềm hạnh phúc. Chỉ cần thấy Sư cô khoẻ, còn hát được những bài thiền ca, nói những câu tâm tình với anh chị em chúng con là con đã thấy bình yên và an tâm. Nhìn quanh, con thấy quý sư cô lớn đang tiếp nối được hạnh nguyện của Sư cô: ấm áp, tràn đầy tình thương. Con thấy mình không còn trông chờ gì nữa cả.
Giờ phút này, khoảnh khắc này đang biểu hiện giữa đất trời một vì tinh tú và vì tinh tú ấy sẽ không bao giờ lụi tàn. Song song với đó sẽ có hàng ngàn tinh tú khác mỗi ngày một sáng, tiếp nối được Sư cô và rồi thế nào cũng được như Sư cô. Con sẽ học hạnh nguyện của Sư cô, đem cánh tay và trái tim rộng lớn nối dài mà giúp đỡ nhiều người, và hơn hết là giúp đỡ được cho chính tự thân.