Pháp hội mùa An Cư 2011

 

Về nhà

dongho.jpg

Các bạn thân thương,

Cứ mỗi mùa An cư về, Làng như ấm cúng hơn với sự có mặt của quý sư cha sư mẹ, quý sư anh sư chị sư em cùng nhiều tăng sĩ và thiền sinh về quần tụ dưới mái nhà tâm linh. Đặc biệt là vào dịp lễ Noel, tết Dương lịch vừa qua, thiền đường Nước Tĩnh xóm Thượng đã đông nghẹt, Sư Ông nhắn thầy trù trì xóm Thượng: “chắc mùa Hè này thiền đường lại không đủ chỗ cho mọi người nữa rồi!”

Sau khi nghe pháp thoại, đại chúng nghỉ ngơi, dạo tuyết ngoài trời rồi vào thiền đường ngồi yên và cùng nhau nghe chuông nhà thờ Moscow đỗ. Hôm đó quý thầy quý sư cô mở đầu bài pháp thoại bằng tiếng niệm “Nam Mô Bồ Tát Quán Thế Âm”. Tiếng niệm danh hiệu Bồ Tát lúc bỗng lúc trầm cùng với nhạc cụ của trống, violon và sự có mặt hết lòng cho lời tụng kinh vang lên như lời ca của sóng nhè nhẹ vỗ vào bờ cát. Giờ phút đó không

khí thật là dễ chịu, những giọt nước mắt long lanh đã đọng lại trên một vài gương mặt thiền sinh. Thiền đường như khơi mở nguồn suối cam lộ làm lắng dịu cảm xúc của mỗi người, ai cũng có cảm nhận mình đang mở lòng ra để sống. Bài pháp thoại bằng tiếng Anh hôm đó đã đi vào lòng người bằng những lời nhắn gửi chân tình của Sư Ông Làng Mai: “Noel là ngày chúng ta về nhà. Chúng ta đã thật sự về nhà chưa? và làm sao để chúng ta có thể về nhà?.. Bạn hãy tìm về ngôi nhà của bạn trong từng hơi thở, ngôi nhà của Hải Đảo Tự Thân. Hãy nương vào hơi thở và bước chân chánh niệm mà về nhà.”

Đó cũng là giờ phút thực hành hạnh lắng nghe cho chất liệu tình thương có cơ hội ứa ra trong tim mỗi người, giây phút của sự cảm thông nhau, hiểu và thương nhau hơn đã có mặt với mọi người trong giờ phút linh thiêng đón mừng Giáng Sinh.

 

Hãy Lắng Nghe Nhau, Có Mặt Cho Nhau

Bài pháp thoại cho Lễ mừng năm mới 2011 tại xóm Hạ đã tiếp nối cuộc hành trình về ngồi yên trong ngôi nhà đích thực của mình và tận hưởng sự có mặt cho nhau. Với thông điệp “Hãy Lắng Nghe Nhau, Có Mặt Cho Nhau” được in trên giấy hồng điều làm thành hai câu đối trang trọng đặt lên bàn thờ Bụt. Cùng với những đôi bàn tay khéo léo, quý sư cô và thiền sinh xóm Hạ đã làm một hang núi bằng giấy rất vững chãi tạo nên không khí gần gũi giữa con người và thiên nhiên. Chiếc “đồng hồ now” treo trên tường nhắc nhở mọi người hãy trân quý giây phút mình có mặt cho nhau ngay lúc này và ở đây. Trong khung cảnh đó, từng lời giảng của Sư Ông hướng dẫn mọi người cách làm sao có thể duy trì bước chân vững chãi của năm 2010 để có thể bước vào năm mới – năm 2011. Có lẽ vì thế mà những bước chân về Làng năm nay thêm ấn tượng.

tettay1.jpg

Lễ hội trong mùa An cư là một nét đặc biệt của pháp hội. Song bằng tất cả sự chân thành và nhiệt tình của một tăng đoàn trẻ đã giúp mọi người có cơ hội nếm được pháp lạc của thiền tập trong đời sống hằng ngày. Nhân ngày monastic cuối năm, Sư Ông dành thời gian cho ba xóm bốn chùa chia sẻ sự tu học khi tổ chức lễ hội ngay trong mùa An cư. Thành quả đạt được mà ai cũng nhận ra là: sau lễ hội vẫn duy trì được năng lượng tu học. Và hôm đón noel tại ngôi nhà dành cho chúng xuất sĩ đã cho nhiều người cảm nhận sự ấm áp, sự gần gũi của gia đình tâm linh. Khép lại mùa lễ hội noel, tết tây, đại chúng lại háo hức đón chào tết cổ truyền Việt Nam. Trong không khí đó nhịp thở của tăng thân vẫn đều đặn với hai ngày quán niệm và ngày Monastic mỗi tuần. Vẫn chăm chú trong từng lời Thầy chia sẻ. Để rồi những câu kinh: “Dù đang ở trong một hoàn cảnh động nhưng tâm mình vẫn giữ được sự rỗng rang, thì đó vẫn là tĩnh. Cái khổ và cái vui trong trường hợp ấy không động tới được mình. Có bất động thì mới có khinh an. Có tĩnh lặng mới có Niết bàn” trong kinh Nơi An Ổn Tuyệt Với như những vần thơ đẹp thể hiện nét gì đó thân quen trong sự sống khi đại chúng đang cùng nhau đi ngang qua những ngày lễ hội.

 

Pháp thoại mùa An cư

Từ những kinh cổ xưa, nhưng với cái nhìn rất mới, Sư Ông Làng Mai đã giúp người nghe tiếp nhận một nền văn hóa Phật giáo mới nhưng rất truyền thống. Với hình ảnh của một ông thầy tu tĩnh lặng trong Kinh Mâu Ni, Kinh Phụ Tử Cộng Hội (Cha con gặp nhau),  người nghe như cảm nhận được cuộc tương phùng vĩ đại của 2600 năm về trước trong đời sống thường nhật này.

Bạn có thể bất ngờ cảm nhận được niềm vui đã thật sự đến trong sự sống của mình qua phẩm Cát Tường. Với chất giọng trầm ấm và lòng nhẫn nại, buổi pháp thoại nào trong mùa Đông năm nay Sư Ông cũng ôn lại những pháp môn căn bản nhằm nhắc nhở đại chúng: “Những câu kinh này có thể giúp gì được mình trong việc chuyển hóa khổ đau và nuôi dưỡng hạnh phúc?” Nhờ đó đại chúng thấy rõ hơn Kinh Rong Chơi Trời Phương Ngoại hay kinh Nơi An Ổn Tuyệt Vời trong Pháp Tập Yếu Tụng kinh, phẩm Viên Tịch là sự sống mầu nhiệm đang hiển hiện quanh ta. Kết thúc buổi pháp thoại, Sư Ông thường nhìn ra ngoài và nhắc nhủ “Hôm nay trời nắng đẹp!” hay “Tuyết đẹp quá, ra chơi tuyết đi!” Đang ngồi trong thiền đường bạn đưa mắt nhìn ra ngoài qua những khung cửa kính, cảnh vật như đẹp hẳn lên sau hơn một giờ lắng tâm nghe pháp. Nghỉ một chút’, bạn tham dự thời khóa thiền hành tiếp theo. Nếu khéo léo bạn sẽ hưởng được rất nhiều niềm vui từ thiên nhiên và năng lượng an lạc của một đoàn người yên lặng đi bên nhau. Trong khi đó khí lạnh mùa đông và nắng ấm mùa xuân hòa vào nhau trải dài muôn lối, những bụi hoa thủy tiên bắt đầu nhận được tin vui của nắng xuân trở mình chui ra khỏi lòng đất. Đây đó một vài bông hoa cúc dại cũng vươn ra khỏi đám cỏ xanh khoe màu trắng tinh khôi. Những cành mận trắng, hồng đang lú nhú nụ thật là duyên. Đi trong trời đất như thế bạn sẽ nhận được nhiều tin vui lắm. Tin rằng: xuân đang về. Ban có nhận ra sự đổi thay của mùa xuân chưa? Bạn nhớ đón năm mới trong lòng mình nữa và giữ cho mùa xuân về với bạn không chỉ ba ngày tết mà thôi.

 

Đón Tết ở Làng

 


Ngày 27 Tết

ThaythamvuonButXM.JPG

Sư Ông cho thiền hướng dẫn bằng tiếng Việt. Chủ đề bài thiền tập hôm đó là: “đã về đã tới.” Bằng chất giọng đầm ấm, hết lòng và sự thực tập vững chãi, lời hướng dẫn gần gũi của Sư Ông đã giúp đại chúng được buông thư, được thả tâm mình trong dòng chảy của dòng nước mát dịu. Những ngày giáp tết, trong không khí bận rộn lo toan bao đời và sự hào hứng trông đợi những điều an lành sẽ đến làm chúng ta dễ quên đi giờ phút hiện tại. Vậy trong lúc này, ở Làng chúng ta được ngồi yên bên nhau là một may mắn lớn làm khơi mở lòng biết ơn của mỗi người con.

Bài pháp thoại trước, Sư Ông chia sẻ về tình trạng stress của một bạn trẻ đã là một tiếng chuông nhắc nhở mọi người thấy rõ hiện trạng cuộc sống cùng lời nhắn gửi: thiền tập có công năng giúp ta tiếp xúc với nội tâm. Nếu bạn chịu khó dừng lại một chút, để dành một ít thời gian để chăm sóc mình, bạn sẽ có khả năng phá vỡ nội kết và chuyển hóa khổ đau… Đừng vứt bỏ khổ đau, vì kinh nghiệm khổ đau của bạn là nền tảng căn bản cho hạnh phúc của bạn có mặt bền bỉ hơn. Bằng phương pháp so sánh, đối chiếu khổ thọ và lạc thọ, bạn sẽ tìm ra cho mình một con đường đẹp mà đi.

 

Sư Ông thăm vườn Bụt và bãi cỏ Xóm Mới

 

Không khí ngày tết đang về, Sư Ông đọc cho đại chúng nghe chuyện “Mười Ngày” của Phan Thị Vàng Anh trong cuốn “Khi Người Ta Trẻ.” Chuyện kể:

26 Tết

Anh bảo: “Chiều nay về quê, mồng Năm anh lên. Tôi làm tính nhẩm: Mười ngày. Mười ngày vừa Tết vừa đợi bằng một ngàn ngày thường… Tôi lẩm bẩm: “Biết làm gì ở thành phố bây giờ?” Anh trả lời bằng cách lập cho tôi một thời khóa biểu với những công việc nhàm chán đến nỗi thay vì làm chúng, thà tôi có thể uống một thứ thuốc gì đó để ngủ liên tục mười ngày còn hơn…

quatang.JPG

27 Tết

Tôi bước vào bưu điện thành phố để bỏ lá thư đầu tiên cho anh. Khi phong bì chui tọt vào thùng thư “các tỉnh”,  tôi bỗng cảm thấy hụt hẫng…

Lúc này, nhìn quanh, tôi thấy sao mà lo lắng cho cái thư bé nhỏ của tôi .

28 Tết

Tôi thích mọi thứ không phải nhà mình, ăn cơm nhà người khác, ngủ ở nhà người khác, trèo lên một cây ổi nhà người khác mà vặt quả… đều thích hơn làm tại nhà mình, thích hơn, bởi vì nó lạ và tôi chỉ cần lạ.

29 Tết

Trong chợ, tôi gần như tựa vào Uyển mà bước. “Đông quá, ngộp quá!” Tôi bảo. Uyển an ủi: “Mỗi năm chỉ có một lần, chịu khó!”… Ở cửa, mẹ tôi bảo: “Mẹ đã đặt bánh chưng cho con đỡ mệt”. Tôi cười, đỡ mệt thật nhưng cái Tết đã mất đi một nửa. Những cái bánh của Lang Liêu đã có người mang đến tận nhà, tôi sẽ không rửa lá, đãi đậu và cùng anh chị em thức đêm ngoài vườn canh nồi bánh như xưa nữa, lúc còn cha.

30 Tết

Bảy giờ tối, tôi thấy mẹ Châu còn ngồi may vá. Nhà vắng hoe, vì gọn gàng nên trông càng vắng. “Đi chơi hết rồi, Châu cũng đi gội đầu rồi… Tôi quay mặt đi, che miệng ngáp, tự nhiên giật mình, giờ này mẹ cũng đang ở nhà một mình giống mẹ Châu. Vội vã, tôi chào cô, dặn lại vài thứ rồi về, trong những giờ phút cuối cùng này của năm cũ, người ta “người” nhất.

Tôi về, thắp một nén hương lên bàn thờ cha, rồi vào phòng nằm, nước mắt chảy dài trên má.

… Giao thừa, tôi có cảm giác một bàn tay vô hình cuốn lại tấm thảm cũ, trải ra trước mặt tôi một tấm thảm mới tinh, việc đầu tiên tôi làm trên đó là cùng mẹ tôi uống trà, ăn bánh và nghe pháo nổ…

phaoxuanxomThuong.JPG

Mồng Một

Mồng một phải cẩn thận trong lời ăn tiếng nói. Hàng xóm sang chúc Tết như người xa lạ vì những lời chúc văn hoa…

Mồng Hai

Đường phố đầy xác pháo, chợ búa vắng tanh. Đêm về, ngang quán cũ, tôi nhớ anh thắt ruột. Uyển hỏi: “Mày nhận được cái thư nào chưa?”- “Chưa! chắc bưu điện nghỉ”- “Hôm nay làm việc rồi mà?” Uyển bảo: “Có bồ mệt nhỉ, tao không thích có bồ là vì vậy!”. Châu liếc: “Thật không?” ai cũng hiểu trả lời là thừa.

Về nhà, tôi trệu trạo nhai bánh chưng, nghe pháo lẹt đẹt đâu đó, biết rằng Tết đã qua rồi. Tôi ngồi vào bàn viết một cái thơ cho anh, đúng hơn là cho mình vì biết chắc nó sẽ không tới kịp.

Mồng Ba

Cũng như mọi năm, tôi ở nhà đợi Lương tới… Lương hỏi: “An còn giữ thư từ chứ?” – “Còn, khoảng 80 cái.” Có lẻ tôi cũng viết cho Lương  khoảng chừng ấy thư, có thể hơn nữa. Không hiểu vì lẽ gì và bằng cách nào, tụi tôi đã hạ bậc tình cảm xuống chỉ còn là bạn bè và sự chuyển cấp thoải mái này chứng tỏ cái mà tôi ngỡ là “yêu” xưa kia chỉ là ngộ nhận… Để đến tối, lúc chia tay, Lương mở đầu: “Chúc An và…” cũng vậy, tôi lặp lại: “chúc Lương và …” Một cơn mưa nhỏ bất chợt đổ xuống trái mùa, tôi tự hỏi những lời chúc của mình có chân thành hay không?

Mồng Bốn

Từ xa, thấy anh đưa thư đạp xe tới, tôi chạy ra chặn đường hỏi thư, anh cười: “Không!” Uyển bảo: “Tao nghĩ nó không viết gì cho mày đâu, chắc mãi đi với em nào dưới đó!”…

Mồng Năm

Anh lên thành phố với một dáng vẻ lạ lùng. Tôi hỏi: “Anh có nhận thư?” Anh gật đầu, “Sao anh không viết?” Anh cũng không biết…Tôi bảo: “Về đi, mệt lắm rồi, rồi tôi ngồi sau nhắm chặt mắt cho đến khi xe dừng trước cửa nhà. Anh chúc: “Năm mới…” Tôi ngăn lại: “Thôi đủ rồi!”…

duxuanxomHa.JPG

Câu chuyện trên giúp cho người nghe có dịp đi ngang qua ký ức ngày Tết với những sinh hoạt của văn hóa ngày Tết cùng tình yêu của những người bạn trẻ. Bạn có thể tìm đọc hoặc nghe lại pháp thoại hôm 30.01.2011. Điều thú vị là bài pháp thoại trước Sư Ông giảng giải về Duy Biểu Học với ví dụ cụ thể về khổ đau của anh bạn thiền sinh, để rồi hôm nay chuyện tình yêu của người trẻ đã giúp người nghe tiếp xúc thực tế với những kinh nghiệm của mình dù bạn bao nhiêu tuổi đi nữa. Để rồi bạn có thể chứng nghiệm: “khi tâm hành trống trải, chờ đợi có mặt thì niềm vui, hạnh phúc có đi ngang qua mình cũng khó mà nhận ra hay tham dự vào được”. Vậy làm sao cho Niệm, Định, Tuệ tham dự vào sự sống để có thể khám phá sự sống là một cái gì bí ẩn và mầu nhiệm… Nếu bạn là một nhà toán học, văn học, khoa học, y học, triết học… bạn đều có thể áp dụng thiền tập để làm thăng hoa sự sống của mình. Đừng để rơi vào tình trạng  “ngày Tết người ta không có đủ thì giờ để làm điều gì đến nơi đến chốn…”(Mười Ngày/ Phan Thị Vàng Anh)

Trong khi đó ở Làng dưới sự hướng dẫn của Thầy cùng tăng thân, Tết được tổ chức như một cuộc trở về tiếp xúc với tổ tiên tâm linh và huyết thống trong bản thân, trong đời sống gia đình và sự trao đổi giữa nhiều nền văn hóa khác nhau.

Ngày 30 Tết

Bình Thơ

Bây giờ mời các bạn về Làng trong ngày 30 Tết. Khoảng 2h30 chiều (tức 8h30 giờ Việt Nam), đại chúng đã vân tập về thiền đường xóm Mới để nghe bình thơ cuối năm. Đây là một nét đẹp của Làng. Ngày cuối năm, đại chúng về ngồi quây quần bên nhau như một gia đình lòng ai cũng háo hức như tham gia một cuộc hẹn về đây ta họp mặt cùng nhau. Hôm nay xóm Mới thật khang trang với cổng chào do quý sư cô tự dựng bằng lá tùng, với đèn lồng do nhóm quý sư cô tuổi trăng tròn vẽ thật ngộ nghĩnh, hàng rào bao quanh vườn cỏ mới trồng cho công trình vườn Bụt để khóa tu mùa hè năm nay bạn có thể về Làng và Thầy trò sẽ cùng nhau ngồi chơi trên bãi cỏ xanh non. Trong thiền đường, ngoài hiên, những cành mận đỏ trắng bắt đầu hé nụ điểm tô sắc xuân làm không khí Tết ở Làng sống dậy.

binhthotanmao.JPG

Khung cảnh đó, tâm trạng ngày Tết năm nào và giờ phút đón Tết ở Làng năm nay có gì khác nhau? Bạn có thể cảm nhận không khí Thầy trò cùng ngồi bên nhau trong ngày 30 cùng ngâm, cùng hò và nghe bình thơ như quen như lạ… Những lời thơ chân tình của một thứ tình yêu mới làm người nghe nhận ra thấp thoáng dáng hình tìm kiếm rong rủi của mình:

Con đã đi tìm Thế Tôn
Từ hồi còn ấu thơ
Con đã nghe tiếng gọi của Thế Tôn
Từ khi mới bắt đầu biết thở
Con đã ruổi rong vạn nẻo đời hiểm trở
Đã từng đau khắc khoải
Với trăm thương ngàn nhớ
Trên bước đường hành hương…”

Trong âm hưởng của tiếng đàn tranh hòa cùng lời thơ thiết tha:

“Thế Tôn là tình yêu đầu
Thế Tôn là tình yêu tinh khôi
Nghĩa là không bao giờ
Sẽ là tình yêu cuối
Người là dòng sông tâm linh…”

Lời ngâm giúp người nghe về tiếp xúc với hiện hữu: con đang tắm trong dòng sông tâm linh của Thế Tôn, trong tình yêu của hiểu và thương. Sau đó Sư Ông giới thiệu các bạn bài thơ “Xa Cách” của Xuân Diệu với những lời tâm sự của một người đang bận yêu :

“Có một bận em ngồi xa anh quá
Anh bảo rằng ngồi xích lại gần hơn
Em xích gần hơn một chút; anh hờn,
Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa.
Anh sắp giận. Em mỉm cười, vội vã
Đến kề bên và mơn trớn: “Em đây !”
Anh vui liền bỗng lại buồn ngay.
Vì anh nghĩ thế vẫn còn xa lắm.

Bạn có nhận ra tình yêu nào giúp bạn có thể đến gần bên nhau, ngồi lại cùng nhau và sống hạnh phúc cùng nhau như một gia đình không? “Đó là tình thương mà mỗi người con đều có thể học được từ đời sống hạnh phúc của ba mẹ. Bởi vì ba mẹ là những giáo sư dạy về thương yêu của cuộc sống. Cho nên ba mẹ sống có hạnh phúc thì những đứa con ấy thật là có phước.”

Ngày Tết, nghe bình thơ tình, bạn sẽ tiếp xúc được với tình yêu của bạn và nhận ra cái đẹp của tình yêu đích thực, của sự thực tập sâu sắc hai câu đối năm nay: “Hãy lắng nghe nhau. Có mặt cho nhau”, mình cùng dắt nhau về ngồi chơi với gia đình sự có mặt cho nhau giúp mình có cơ hội nghe được những khó khăn của nhau, nghe được những khổ đau từ thời thơ ấu của nhau. Và sự thật của hiểu thương đó sẽ làm tan biến sự trống trải cô đơn của mình.

Tâm trạng trống trải, mong chờ không những có trong bài thơ “Trăng” mà còn có trong những bài thơ khác, Sư Ông lại đọc cho đại chúng nghe:

“Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ
Lạc giữa niềm vui chẳng bến bờ
Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá!
Hai người nhưng chẳng bớt bơ vơ.”

(Xa cách / Xuân Diệu )

Trong khi đó niềm vui được đi thiền hành dưới ánh trăng là một niềm vui lớn. Không tin bạn có thể về Làng và mỗi sáng đi thiền hành từ phòng bạn đến thiền đường dưới ánh trăng, bạn có thể thưởng thức sự sống mầu nhiệm hiển hiện dưới phép lạ của đôi chân mình.

 

Lễ Đón Giao Thừa

Vào lúc 18h (24h giờ Việt Nam), đại chúng vân tập ra thiền đường Trăng Tròn ngồi thiền và Cúng Giao Thừa đón năm mới. Trong không khí trang nghiêm của giờ phút giao thừa, tiếng chuông trống bát nhã vang lên làm cho không khí thật hùng và thật mới. Màu y vàng rực rỡ và nét mặt vui tươi của quý thầy, quý sư cô như tỏa ra sự bình an và may mắn trong giờ phút linh thiêng. Đại diện bốn chùa quỳ dưới bàn thờ Bụt, Tổ cùng toàn thể đại chúng đồng lòng phát nguyện sống hài hòa cùng nhau, thương yêu nhau như anh em một nhà… Lời Khấn Nguyện Đầu Năm bằng ba thứ tiếng Anh, Pháp, Việt giúp anh chị em chúng tôi có cơ hội xích lại gần nhau, làm mới cùng nhau cho một năm mới bắt đầu.

 

Văn nghệ mừng xuân

Trước thềm năm mới, để thực hành lời phát nguyện, hơn tuần nay các Táo đã viết sớ, tập kịch, tập múa rất vui nhưng khi lên sân khấu thì cảm giác ấy vẫn còn mới lạ. Chỉ có sự cảm nhận mình đang múa cho anh chị em trong nhà xem cho vui là lời cổ vũ chân thành giúp quý thầy quý sư cô hoàn tất được tác phẩm của mình. Văn nghệ ngày xuân là cơ hội để mình chơi cùng nhau, xây dựng tình huynh đệ trong không khí sư anh hò, ngâm thơ, sư em hát với sự có mặt của Thầy, của quý sư cha, sư mẹ…Ấn tượng nhất vẫn là sự góp mặt hết lòng của quý sư cha, sư mẹ qua vỡ kịch Quan Âm Thị Kính hay trong những câu hò, điệu múa. Ngoài ra, quý sư chị sư em Tây phương đã chung vui bằng những bài hát dân ca tiếng Việt trong  trang phục ba miền thiệt dễ thương. Khung cảnh đó đã giúp người có mặt cảm nhận rõ không khí gia đình quây quần là một hình ảnh đẹp của văn hóa Việt Nam trong những ngày Tết đến.

Năm nay Táo Sơn Hạ kính mời đại chúng xem sinh hoạt ở xóm qua video-clip, Táo Xóm Mới dịu dàng mang theo một chú thị giả lễ phép, dễ thương (đặc sản của mùa Đông năm nay), Táo Xóm Thượng tấu trình bằng ngôn ngữ nhạc ráp trẻ trung cùng hai thứ tiếng Anh – Việt, Táo Xóm Hạ mặt mũi tèm lem khói mang theo cái bình chữa lửa cùng bà Táo lên thiên đình thong dong rong chơi và báo cáo tình hình “làm ăn” của các xóm. Quý thầy, quý sư cô đã hiến tặng cho đại chúng có mặt hôm đó một cảm nhận rất quê hương qua sự hóa trang cây nhà lá vườn. Bước ra khỏi thiền những câu đối đỏ mừng năm mới: “Hãy lắng nghe nhau. Có mặt cho nhau” trở nên linh ứng và thực tế khi bạn đang thưởng thức vị Tết quê nhà.

 

Lễ đầu năm

Lễ Mừng Thọ Thầy

mungthoThay.jpgMỗi năm, cứ vào ngày mồng một Tết, người người thường ăn mặc thật đẹp về quê chúc Tết ông bà. Sáng nay đại chúng Làng Mai hân hoan vân tập về thiền đường xóm Thượng. Cũng chiếc áo nhật bình hôm qua cùng chiếc áo tràng và chiếc y đó nhưng sao hôm nay trở nên mới tinh khi đại chúng y phục chỉnh tề trang nghiêm ngồi thiền trong thiền đường Nước Tĩnh. Niềm vui ùa đến khi mọi người đều bắt gặp hình ảnh Thầy ngồi đó, bình an và thanh thản, ai cũng nhận ra đó là một phước duyên lớn trong đời tu của mình. Bởi Thầy vừa là cha, vừa là mẹ, vừa là Thầy và vừa là… tri kỷ để chúng con có thể nương tựa, có thể chia sẻ, tâm sự… Ý thức may mắn làm mọi người không thể dấu được nụ cười, ánh mắt. Tiếng pháo giòn giã ngoài sân thay cho hai tiếng chuông chấm dứt những phút ngồi yên của ngày đầu năm đã khởi sự cho một năm mới an vui đang về. Tiếng trống vang lên, hai ông lân xông đất bước vào thiền đường, không khí vui xuân trở nên tươi trẻ và hùng tráng.

Sau khi lân bái tạ Bụt, Tổ và Thầy rồi rút lui, bỗng lời ca: “Rừng mai vừa chớm, mưa xuân đón reo cười. Vang khúc ca đón mừng tin vui khắp nơi. Những cây trầm từ bốn   phương trời về đây kết nên tình thâm. Vững bước bên nhau dù nắng mai tươi hồng hay sa mạc mênh mông. Nguyện về đây cùng tập thở tập cười, tập nhìn cuộc đời bằng trái tim thương yêu.

Trầm hương nay lên cao dưới bóng mát yêu thương. Xèo những chiếc lá non tươi chào nắng ấm ban mai. Vườn tâm linh nay thêm xanh, vòng tay yêu thương nay mênh mông. Mùa xuân đến hoa nở thắm trên mọi miền. Người về đến thêm đường sáng soi đường con đi. Mùa xuân mới dâng sự sống lên tràn đầy. Ngàn con suối chung dòng chảy ra đại dương… (bài hát cây Trầm Hương – http://www.phuongboi.org/index.php/cac-gia-inh-xut-gia )

 

Tiếng đàn ghi ta hòa vào lời ca hết lòng của một số quý thầy, quý sư chú đã làm đại chúng xúc động. Trong khi đó lời Thầy chia sẻ trong ngày monastic: “Thầy mắc cỡ khi  ngồi đó nghe đại chúng chúc thọ đầu năm. Thầy mong giây phút đó qua mau để lại được cùng ngồi chơi với nhau, nhưng Thầy biết đây là một sự thực tập….”

Lời nói chân thành và thật lòng của Thầy đã làm chúng tôi càng trân quý sự hiện diện của Thầy ngày hôm nay và xem đây là một sự thực tập nuôi dưỡng lòng biết ơn và có mặt cho nhau. Trong khi đó giọng thầy Pháp Hữu dâng lời chúc: “…Ai cũng muốn chúc Thầy có nhiều sức khỏe và sống lâu. Thật ra đó là lời chúc cho chính mình, bởi vì chúng con cần đến Thầy. Chúng con biết rằng điều  làm Thầy khỏe mạnh, chính là sự sống hòa hợp và có tình huynh đệ của chúng con…” Lời tâm sự ấy làm chúng tôi cảm thấy vừa thương, vừa kính vị cha già đã một đời sống vì đàn con nhỏ và vì đạo pháp.

 

Lễ Lạy Nhau Đầu Năm
Sau  khi chúc thọ Thầy, các vị cư sĩ được mời đi thiền hành khoảng 20 phút để chúng xuất sĩ có lễ lạy nhau. Quý thầy quý sư cô lạy nhau vào sáng mồng một tết là một truyền thống của Làng Mai. Chúng tôi gọi đó là đảnh lễ Đức Quan Âm và đảnh lễ Đức Phổ Hiền.

Giờ phút này trở nên linh thiêng khi có sự chứng giám của Bụt, Tổ và sự bình an của Thầy, người cha già luôn mong các con hãy sống với nhau và thương nhau như anh em một nhà. Thầy dạy: “Hãy lạy cho sâu đừng để chuyện vướng mắc xảy ra…”. Quý sư cô ngồi vững chãi, trang nghiêm và buông thư để cho những lời quán nguyện thấm sâu vào cơ thể, che chở bảo vệ sự thực tập cho mình và cho sư anh, sư em của mình. Quý thầy đứng dậy chắp tay cung kính hướng về phía quý sư cô đang ngồi trang nghiêm, bình an và một vị đại diện đọc Lời Quán Nguyện đảnh lễ Đức Quan Âm. Vì trong các sư cô đều có bóng dáng của Quan Âm đại sĩ, đều là đệ tử của Quan Âm đại sĩ và là sự tiếp nối của Ngài. Rồi quý thầy lạy xuống ba lạy trước quý sư cô.

 

34. Quy Thay danh le quy Su co

Quý thầy đảnh lễ quý sư cô

Sau đó quý thầy ngồi xuống và quý sư cô đứng dậy, chắp tay cung kính hướng về phía các thầy đang ngồi rất vững chãi, trang nghiêm mà đọc lời quán nguyện rồi đảnh lễ đức Phổ Hiền đại sĩ. Vì trong các thầy đều có bóng dáng của Đức Phổ Hiền đại sĩ, đều là đệ tử của đức Phổ Hiền đại sĩ và là sự tiếp nối của Ngài. Buổi lễ diễn ra rất trang nghiêm và đẹp. Đây là một pháp môn có công năng nuôi lớn tình anh chị em trong một nhà. Chúng tôi ý thức quý thầy, quý sư cô là những vị bồ tát Quan Âm, Phổ Hiền hiện thân giữa đạo tràng để cùng tham dự vào sự nghiệp của đức Thế Tôn, sự nghiệp chuyển hóa khổ đau của bản thân, gia đình và xã hội để cùng đi trên con đường hiểu thương này. Đó cũng là tình yêu thủy chung với Thế Tôn, với tăng thân.

 

36. Quy Su co danh le quy Thay

Quý sư cô đảnh lễ quý thầy

Buổi lễ kết thúc, những vị cư sĩ được mời vào lại thiền đường để nghe Bói kiều, sau đó là giờ ăn trưa và đi thăm phòng quý thầy. Trong một năm, ngày mồng 1 tết là cơ hội duy nhất để quý sư cô và các vị cư sĩ được vào thăm phòng quý thầy ở Xóm Thượng.

Theo Dấu Chân Chim

Hành trình về Đông Nam Á

Pakchong, Thái Lan

 

Ngày 21.03.2011, Sư Ông cùng quý thầy quý sư cô  lên đường đi Đông Nam Á. Phái Đoàn đi theo Sư Ông năm nay gồm có Sư Ông và  ba mươi qúy  thầy và qúy  sư cô. Mọi người đã rời Làng, rời tu viện Bích Nham, Mộc Lan, Lộc Uyển và Việt Nam… để đến phi trường Bangkok  hôm 22.03.2011. Cả phái đoàn cùng đi với Sư Ông tới Bangkok vào lúc 13h30 chiều. Vừa đến cổng đã có tăng thân ở Thái Lan chào đón. Sư Ông cùng bốn thầy và ba sư cô được tiếp đón tại phòng VIP của phi trường để gặp các vị tôn đức có chức sắc lớn tại Thái Lan. Quý tôn đức Viện trưởng của Viện Đại Học Phật Giáo Thái, Mahachulalomghkorn, các vị trú trì các chùa lớn ở Thái có ngồi đàm đạo với Sư Ông về “làm mới đạo Bụt”. Sau đó thầy trò cùng lên xe về Làng  Pakchong tại Đông Bắc Bangkok. Có gần hai trăm quý thầy và quý sư cô ở Pakchong đứng xếp thành hai hàng bên ngoài cổng chào đón Sư Ông và phái đoàn, trên gương mặt của tất cả quý thầy cô đều biểu lộ sự hân hoan vui mừng như những đứa con trông đợi cha đi xa mới về. Trước khi Sư Ông đến, khí hậu ở Pakchong thật oi bức khó chịu, nhưng đêm đến thì khí trời bỗng nhiên mát mẻ và đổ cơn mưa. Mọi người đều cho rằng trời đất Pakchong cũng vui mừng khi Sư Ông đến. Mùa này là mùa xoài. Đi thiền hành chậm rãi qua những hàng xoài đầy trái, lủng lẳng đong đưa ngang đầu, ngang tầm mắt không biết bao nhiêu  trái xoài, dày cả vườn thật rất cảm động. Làm người người nhớ lại vườn xoài mà nữ sĩ Ambapali cúng dường cho Bụt và tăng đoàn vườn xoài sai trái ngày xưa…

 

Gia Đình Trúc Xanh ra đời

 

Ngày 23.03.2011, vào lúc 11h30 đại chúng ăn cơm quá đường tại thiền đường Trời Phương Ngoại và có lễ Dẫn Thỉnh xin cho mười ba sư em cận sự nam và nữ được thọ giới sa di. 14h30, Sư Ông làm Lễ Xuất Gia cho gia đình cây Trúc Xanh gồm mười ba vị, có sáu em nam và bảy em nữ. Buổi Lễ Xuất Gia được tổ chức tại thiền đường trong không khí thật trang nghiêm và thiền vị. Thiền đường được làm bằng  tranh nên gió thổi rất mát vì không có tường che. Nhiều quý thầy, quý sư cô đến  từ xa, chỉ nghỉ ngơi có một ngày nhưng không thấy mệt và năng lượng hộ niệm vẫn rất hùng hậu.

 

 

Sư Ông đặt tên cho các sư chú, sư cô rất đẹp: Trời Bao Dung (Bao Dung Thiên), Trăng Ngoại Phương (Ngoại Phương Nguyệt), Trời Tuệ Chiếu (Tuệ Chiếu Thiên), Trăng Huyền Thoại, Trời Tỉnh Thức (Ngộ Tỉnh Thiên), Trời Rạng Đông, Trời Năm Sắc, Trăng Tuyết Hoa, Trăng Tuyết Sơn, Trăng Một Phương, Trăng Đầu Non.

Buổi chiều có thiền trà mừng 13 sư em mới ra đời, mọi người thật hạnh phúc. Các sư em vừa “sơ sinh” mà  đã có một bản nhạc mới về Gia Đình Trúc Xanh và đã hát cúng dường đại chúng. Đến phần trình diện, từng em vừa “sơ sinh”  đứng lên tự giới thiệu thật vui và hào hứng. Có em tới từ Phú Thọ, có em từ Nam Định, Hà Nội, Thanh Hóa, có em từ Khánh Hòa, Quảng Nam, Đà Nẵng và có em lại ở tận Bến Tre. Hôm đó có 30 Phật tử từ Việt Nam sang để ủng hộ cho con em mình được Sư Ông xuống tóc. Ai ai cũng đều hạnh phúc. Lại có thêm ba em trẻ phát nguyện xin xuất gia đợt tới  nên xin phép được ở lại Pak Chong tập sự. Tin vui từ Thái Lan còn tiếp, mời quý đạo hữu đón xem…

Khóa tu bảy ngày tại Viện Đại Học Mahachulalongkornrajavidyalaya, Thái Lan

 

tangthantaiThai.JPG

 

Khóa tu  Để Hiểu rõ sự vận hành của Tâm (Understanding our Mind) đã được tổ chức tại Viện Đại Học Mahachulalongkornrajavidyalaya từ ngày 25 đến 31 tháng 3 năm 2011 trong tình thân hữu giữa Làng Mai, Viện Phật Học Âu Châu và Đại Học này. Riêng năm nay, số người tham dự ít hơn khóa tu năm 2010, một phần trở ngại là do việc đồng ý chọn ngày giờ cho khóa tu cần có sự thông qua nhiều ban ngành trong Viện Đại Học Mahachulalongkorn. Vì thế tin chính xác về khóa tu được thông báo muộn nên thiền sinh đã không sắp xếp kịp để đến tham dự trọn vẹn cho khóa tu 7 ngày. Hơn nữa, giá thuê khách sạn gần Viện Đại Học khá cao, lại phải di chuyển nửa giờ mới đến được Giảng Đường, Thiền Đường, Trai Đường. Tuy vậy trên 700 thiền sinh đã ghi danh tham dự, cùng với gần 200 quý thầy quý sư cô gồm những vị đang ở Thái cũng như từ nhiều trung tâm khác cũng đã về tham gia,  khóa tu đã lên đến cả 1000 người.

 

Lễ khánh thành trung tâm Buddhadasa tại Thái Lan

Cùng ngày khai mạc khóa tu 7 ngày của Tăng thân Làng Mai tại Thái, 25.03.2011, công chúa Somdej Phrathep Sirithorn đã đến dự Lễ khánh thành trung tâm Buddhadasa. Trung tâm này vừa được trùng tu và đặt thêm Bảo Tàng Viện của vị tổ sư Thái Lan cận đại. Công chúa đã tặng quà cho những người có công đối với sự phát triển của trung tâm. Hôm đó sư cô Linh Nghiêm, đại diện cho Làng Mai tại Thái Lan đã được Công Chúa trao quà để tỏ lòng biết ơn Sư cô đã đều đặn hướng dẫn một ngày chánh niệm hằng tháng tại trung tâm này cho 100 đến 200 thiền sinh cư sĩ ở Bangkok. Cùng đi với sư cô còn có sư cô Chân Không, sư cô Diệu Nghiêm và thầy Pháp Đệ, thầy Pháp Lưu.

 

thiensinh1.JPGKhóa Tu “Understanding our Mind”  từ ngày 25 đến 31 tháng 3 năm 2011 là khóa tu nói tiếng Anh, sư cô Linh Nghiêm đã dịch sang tiếng Thái và sư cô Đẳng Nghiêm dịch ra tiếng Việt do Tăng Thân Làng Mai kết hợp với Tăng Thân cư sĩ Thái Lan đứng ra tổ chức. Các thầy, các sư cô trẻ ở Pakchong có mặt khắp mọi nơi trong khóa tu để điều hành, tổ chức, làm tri khách, phụ nấu ăn, rửa dọn v.v.. Tuy  làm việc nhiều nhưng những người tu trẻ này vẫn giữ nụ cười  tươi mát trên môi.

19g 30 tối ngày 25.04.2011. Buổi lễ khai mạc khóa tu mở đầu bằng tiếng niệm danh hiệu Bồ Tát Quan Thế Âm của 160 tị xuất sĩ  hòa cùng tiếng vĩ cầm và đại hồ cầm thật hùng tráng. Trong khóa tu này, Sư Ông trình bày những phần rất căn bản  về Tâm Lý Học Phật Giáo dựa trên  Duy Thức Tam Thập Tụng của Ngài Vasubandhu (30 mười bài tụng Duy Thức của Ngài Thế Thân). Thầy Pháp Lưu và sư cô Đẳng Nghiêm hướng dẫn thiền sinh những thực tập căn bản sau đó.

Vào năm giờ sáng mỗi ngày, thiền sinh đi bộ trong chánh niệm từ thiền phòng đến Thiền đường MVK Auditorium mất khoảng hơn mười phút. Khi đến nơi, mọi người đã thấy Sư Ông ngồi yên, hùng tráng và thảnh thơi, sau đó thầy Pháp Khôi hô canh bằng tiếng Anh và sư chú Pháp Thi bằng tiếng Thái.

Sau giờ ngồi thiền, Sư Ông hướng dẫn mọi người thiền hành dọc bờ hồ. Đi được nửa đường quanh bờ hồ, Sư Ông dừng lại và ngồi trên bãi cỏ xanh. Trời Thái Lan vào tháng ba mát rượi. Gió thổi vi vu, nước hồ in bóng mây và bóng những hàng cây dọc ven bờ hồ, đại chúng có cơ hội được ngồi yên nghe tiếng chim hót líu lo như ứng với lời Sư Ông đã chia sẻ: “Có chánh niệm chúng ta sẽ tiếp xúc được với những mầu nhiệm của cuộc sống đang xảy ra trong ta, quanh ta, ngay bây giờ và ở đây.”

Sáng nay Sư Ông bắt đầu bài pháp thoại về nghe chuông, thỉnh chuông và thiền hành trong chánh niệm. Sư Ông dạy chúng ta tập sống cho chánh niệm, đem thân về với tâm. Thực tập chánh niệm để lúc nào mình cũng có mặt. Khi mình có mặt rồi, mình mới thực sự có mặt cho mẹ mình, bố mình, con mình và những người mình thương. “Con có mặt cho mẹ đây. Mẹ có mặt cho con của mẹ đây”, (Đó là thần chú thứ nhất). Thực tập với một tăng thân có thể giúp chúng ta lúc nào cũng dễ dàng có mặt, dễ giữ chánh niệm. Bởi khi mình quên thì người trước mặt mình, xung quanh mình cũng đang thực tập và sẽ là chuông chánh niệm cho mình giúp mình có nhiều cơ hôi trở về, đem thân về với tâm để ý thức được người thương đang hiện diện bên mình. Sư Ông đã hướng dẫn thực tập hai bài thần chú thứ nhất bằng tiếng Thái, tiếng Anh  hay tiếng Việt.

Lúc 19:45

Đại chúng tập trung trong hội trường để nghe thầy Pháp Lưu chia sẻ về tình thương và cách bảo vệ trái đất, thầy nói: “Chúng ta nên khắc ghi trong tim những gì đã diễn ra ở Fukushima, Nhật Bản,cũng như những trận động đất, sóng thần, những thiên tai đang diễn ra nhiều nơi trên thế giới. Đó là tiếng chuông chánh niệm lớn của đất mẹ nhắc chúng nên dừng lại, đừng tàn phá thêm địa cầu này… Đêm nay chúng ta sẽ thiền hành im lặng bên nhau không có đèn trong một tiếng đồng hồ để yểm trợ Trái Đất.” Đại chúng thiền hành quanh hồ dọc theo những ngọn đèn nhỏ được làm bằng những cái đèn tea light. Sự im lặng hùng tráng nói lên sức mạnh của năng lượng Tăng Thân.

Chuyển hóa và trị liệu.

Hầu như mỗi ngày đều có gió lớn và thỉnh thoảng có mưa phùn, nhưng những giờ thiền hành, thiền tọa, pháp thoại, thiền sinh có mặt mỗi ngày một đông. Nhiều thiền sinh tham dự một hai ngày đầu của khóa tu và đã cảm nhận được nhiều lợi lạc cũng như có sự chuyển hóa nên đã báo tin cho người thân mình tới tham dự để hưởng được năng lượng thực tập hùng hậu của Sư Ông và quý thầy, quý sư cô. Quý sư Nam Tông cũng cùng đến tham dự từ 15 đến 20 vị .

Pháp Thoại của Sư Ông trong khóa tu rất căn bản và thâm sâu. Nội dung có tính chất công phá và trị liệu những khổ đau nằm trong chiều sâu tâm thức. Đồng thời Sư Ông đã hé mở cánh cửa Duy Thức qua các bài thi kệ “Tam Thập Tụng” của Ngài Thế Thân. Chia sẻ rõ ràng sự vận hành của thân tâm một cách đơn giản và dễ hiểu. Để đi sâu hơn vào “Tam Thập Tụng” thì 7 ngày có lẽ là không đủ. Chúng ta cần phải ít nhất là 21 ngày hoặc 3 tháng mới đi qua hết ba mươi bài tụng Duy Thức của Ngài Thế Thân.

Khóa tu diễn ra trong bảy ngày, nên các thiền sinh có cơ hội thực tập thật sâu những pháp môn của Làng Mai như: Sám Pháp Địa Xúc, Làm Mới, thiền  Buông Thư, thiền lạy về ba gốc rễ, về vượt thoát sợ hãi sinh tử, trình bày Năm phép tu tập chánh niệm (Năm Giới), 14 Giới Tiếp Hiện (Bồ Tát Giới),… Trong đó Pháp Đàm là pháp môn mà nhiều thiền sinh ưa thích vì họ có dịp nói ra những ưu tư của mình, những thực tập thành công hay chưa làm được của mình và được nghe kinh nghiệm thực tập của mọi người. Có những buổi pháp đàm rất hào hứng và sôi nổi với tiếng cười vui vẻ, nhưng cũng có những buổi pháp đàm nhiều người đã khóc vì xúc động. Đây là cơ hội để người tham dự được chia sẻ những hạnh phúc, tháo gỡ những khó khăn trong đời sống hàng ngày, và chia sẻ được những sâu kín trong trái tim mình.

Sau khi nghe bài pháp thoại của Sư Ông về 4 câu thần chú, một anh thiền sinh đã chia sẻ trong buổi pháp đàm rằng: “Trước khi đi khóa tu, anh là một người rất cô đơn, anh không đến được với bất cứ một ai, ngay cả với chính mẹ của mình. Có người khuyên anh nên tham dự khóa tu này. Anh từ giã mẹ trước khi đi. Và mẹ anh bảo với anh là: bà cần có tiền trong thời gian anh vắng mặt ở nhà. Anh đã nghĩ, mình sẽ gửi tiền vào trương mục ngân hàng của mẹ, nhưng anh lại quá tức tối không thể kiềm hãm được sự bực bội và buột miệng: “Mẹ thì lúc nào cũng chỉ biết có tiền với tiền thôi.” Mẹ anh đã khóc khi nghe anh than phiền. Nhưng sau hai ngày thì anh bắt đầu hối hận, và trong buổi pháp đàm đầu tiên, anh chia sẻ rằng: Khi nghe Sư Ông giảng, anh cảm thấy hối hận, và anh đã gọi điện thoại về để xin lỗi mẹ. Sau đó anh đã xin thọ Năm Giới… Có những trường hợp thiền sinh là nạn nhân bị lạm dụng trong thời ấu thơ. Họ học được rằng đứa trẻ bị thương thời ấu thơ vẫn còn sống mãi trong mình và thúc đẩy mình hành xử không đẹp khi vết thương ngày xưa bị chạm vào. Và phương pháp trở về với giây phút hiện tại giúp mình thoát khỏi cái ám ảnh của quá khứ vốn luôn nằm đó trong một góc sâu của tàng thức. Sư Ông đã nhấn mạnh: “Hạnh phúc và khổ đau là hai mặt của thực tại. Hãy chế tạo hạnh phúc từ khổ đau.” Sư Ông đã giúp phá bỏ cái nhìn của nhị nguyên trong mỗi người.

 

Wake Up và chương trình đào tạo năm năm.

thiensinh2.JPGThầy Pháp Dung, Pháp Lưu, Pháp Linh, Pháp Hữu và sư cô Mai Nghiêm đã trình bày về chương trình Wake Up và chương trình đào tạo năm năm làm tu sĩ. Có khoảng 100 người trẻ ở lứa tuổi từ 35 trở xuống và quý thầy, quý sư cô trẻ từ Pakchong cũng cùng có mặt.

Mở đầu, Thầy Pháp Dung đã giới thiệu về chương trình 5 năm làm tu sĩ giành cho những người muốn tham gia có lứa tuổi từ 35 trở xuống. Nếu bạn có trương mục trong ngân hàng, bạn hãy làm thủ tục với ngân hàng để khóa trương mục và không sử dụng trương mục trong vòng năm năm, để cho nó ngủ yên đó. Nếu bạn đang có người yêu, bạn cũng để cho tình yêu đó ngủ yên trong năm năm đó.” Nói tới đây thầy mỉm cười và tiếp: “Mình có thể nói với người yêu: “Hẹn em năm năm sau, khi gặp lại, em sẽ thấy anh tốt hơn.” Mọi người đều cười ồ lên! Chương trình năm năm là chương trình Sư Ông muốn đầu tư Đạo Pháp cho người trẻ…Có thể sau năm năm thực tập, bạn trẻ nào thích con đường này thì bạn đó sẽ xin được tu tập suốt đời. Hoặc có thể sau năm năm, bạn thấy mình cần phải lập gia đình và chỉ muốn áp dụng chánh niệm đã học được vào đời sống gia đình thì bạn cũng có thể ra lập gia đình mà không mặc cảm tội lỗi và không làm tổn thương các bạn đồng tu khác.

Sáng ngày thứ sáu và thứ bảy trong khóa tu, thay vì ngồi thiền, Sư Ông truyền giới Tiếp Hiện cho 13 vị và truyền Năm Giới cho hơn 200 thiền sinh.

 

Khóa tu chấm dứt nhưng nhiều người vẫn còn lưu luyến chưa muốn rời. Trong buổi sinh hoạt chia tay, có nhiều người có niềm tin là mình có thể liên hệ tốt hơn với những người mình đang có khó khăn và sẽ làm mới được tình thương với những người mà mình đang chung sống. Một thầy Nam Tông chia sẻ: “Thầy rất hạnh phúc đã tham dự khóa tu này. Thầy đã hiểu sâu hơn về kinh điển của truyền thống Nam Tông và nhất là được học thêm Duy Thức. Bởi trước đây, khi thầy càng đào sâu vào Abhidhamma thì thấy càng rối ren, nhưng Sư Ông đã giảng dạy 30 bài tụng Duy Thức rất đơn giản và dễ hiểu. Thầy hứa sẽ đem pháp môn Làng Mai về áp dụng tại chùa của mình. Một anh thiền sinh Tây Phương đang ở tại Thái Lan chia sẻ: trong Thánh Kinh có nói: “Khi Chúa Jesus đi với các đệ tử trong sa mạc, và các đệ tử của Ngài cảm thấy như có ngọn lửa được thắp sáng trong tâm, đó là ngọn lửa của niềm tin. Anh cũng cảm thấy như vậy, “Khi đi với Sư Ông, ngọn lửa trong anh được nhóm lên cháy sáng, ngọn lửa của tình thương, ngọn lửa của hạnh phúc.”

Thỏa thuận hợp tác giữa Làng Mai và Viện Đại Học Hoàng Gia MahaChulalongkornrajavidyalaya

 

Lễ ký thỏa thuận Hợp Tác giữa Làng Mai và Viện Đại Học Hoàng Gia MahaChulalongkornrajavidyalaya (MCU)

Vào lúc 16 giờ chiều, ngày 26.03.2011 đã diễn ra Lễ ký thỏa thuận Hợp Tác giữa Làng Mai và Viện Đại Học Hoàng Gia MahaChulalongkornrajavidyalaya (MCU),Thái Lan. Trên khán đài, bên phải hội trường có chư vị tôn túc và những vị trong Ban Lãnh Đạo của MCU, bên trái hội trường có tất cả quý thầy, quý sư cô Làng Mai. Sư Ông và Ngài Viện Trưởng trường MCU (MahaChulalongkorn University) ngồi ngay giữa hai bên, tất cả đều đắp y thật trang nghiêm, những vị cư sĩ ngồi dưới khán đài. Mở đầu chương trình là phần giới thiệu hình ảnh và sinh hoạt giữa Làng Mai và MCU. Trường đại học Mahachulalonkorn là trường Đại Học do vua Rama Thái Lan Thứ V thành lập vào năm 1887 và đã lấy tên vị vua này để đặt tên cho trường. Trường được sự bảo trợ của chính phủ Hoàng Gia nhằm nâng cao kiến thức Phật học cho các tu sĩ và cư sĩ có nhu cầu nghiên cứu và tìm hiểu về Phật Giáo. Chương trình đào tạo gồm 3 ngành chính:  Pali, Phật học và Triết học và những phân khoa khác như Xã Hội học, Nhân Văn Học.v.v..

Khai mạc buổi lễ, chư vị Tôn Túc trường Đại Học và các vị giảng sư tụng kinh tiếng Pali, sau đó Tăng Thân Làng Mai tụng kinh bằng tiếng Anh, buổi lễ rất trang nghiêm, thanh thoát và hùng hồn.

Ngài Viện Trưởng đại diện cho toàn Viện chia sẻ: Ngài đã học được rằng “Thiền không thể tách rời khỏi cuộc sống hàng ngày. Chúng ta thường nghĩ, thiền chỉ có trong chùa hay thiền đường, chứ không có trong rửa chén, nấu cơm…Chúng tôi thán phục Thiền Sư vì Thiền Sư đã đi ngang qua chiến tranh Việt Nam với nhiều khổ đau, bạo động mà vẫn giữ được lòng từ bi. Chúng tôi rất ấn tượng khi thấy pháp môn Làng Mai thích hợp với tuổi trẻ. Hiện nay nhóm người trẻ “Wake up” (Thức dậy đi thôi hỡi các bạn trẻ!)” đã được thành lập khắp nơi trên thế giới, ở các nước phương Tây cũng như các nước ở Đông Nam Á và đã giúp tuổi trẻ biết được hướng đi. Vì thế, toàn thể Viện Đại Học Hoàng Gia xin được hiến tặng văn bằng Tiến Sĩ Danh Dự cho Thiền Sư. Và tôi xin Đại Diện Viện Đại Học để ký thỏa thuận hợp tác với Làng Mai, cùng Viện Phật Học Viện Ứng Dụng Âu Châu. ”

 

TS Nhất Hạnh và Viện Trưởng trườngMahaChulalongkorn - kí hợp tác

 

Sư Ông đáp lời: “Chúng tôi cám ơn rất nhiều tình thương của quý vị. Chúng tôi nguyện thực tập để không phản bội tình thương ấy… Chúng tôi đã đem Đạo Phật đi vào cuộc đời. Trong thời gian qua chúng tôi cũng đã đào tạo được nhiều giáo thọ giỏi trong giới tu sĩ cũng như cư sĩ và họ đã áp dụng khoa học, toán học, vật lý học trong sự thực tập của Đạo Bụt…”  Sư Ông chia sẻ  thêm về kinh nghiệm đào tạo:

1- Làm sao để những gì học ở trường Phật Học có thể áp dụng trong đời sống hàng ngày.

2- Đào tạo những người tu sĩ và cư sĩ có thể làm việc chung với nhau như một Tăng Thân, và có khả năng phát triển tình huynh đệ. Không tạo ra một chỗ đứng nổi bật cho một cá nhân mà luôn luôn phải đi với nhau như một Tăng Thân. Đó là năng lượng của tập thể.

3- Quán chiếu những kiến thức khoa học mới để thấy tuệ giác của Bụt vẫn đáp ứng được với những khám phá đương thời và đề nghị các khoa học gia nên thực tập nghiên cứu trong tinh thần bất nhị để có thể đi xa hơn trong công trình khảo cứu.

Hôm đó, Hòa Thượng Phó Viện Trưởng đã đọc tiểu sử của Sư Ông với nhiều thành quả mà Sư Ông đã làm cùng nhiều văn bằng tiến sĩ danh dự khác.  Và Sư Ông  đã chia sẻ lại“ Một trong những biệt hiệu mà Sư Ông thích là: “Ông Thầy làm biếng”, rồi Sư Ông giới thiệu về ngày làm biếng ở Làng để mọi người thấy công hiệu của sự thảnh thơi khi bớt việc lại, làm từng việc trong chánh niệm và có được cái thấy thâm sâu”. Cuối cùng là phần ký tên, trao quà và chụp hình lưu niệm. Buổi lễ đã diễn ra trong không khí trang nghiêm và cảm động, một sự kết hợp hài hòa giữa hai truyền thống Bắc Tông (Mahayana) và Nam Tông (Theravada).

 

ts Nhất Hạnh và Viện Trưởng trường MahaChulalongkorn - Thái Lan 2011 ts Nhất Hạnh và Viện Trưởng trường MahaChulalongkorn - Thái Lan 2011

Thiền sư Thích Nhất Hạnh khai mạc triển lãm thư pháp tại Pháp Cổ Sơn, Đài Loan

 

phapcotu2.JPGNgày 08.04.2011 đã đánh dấu một sự kiện đặc biệt đối với Phật tử Đài Loan. Thiền sư nổi tiếng thế giới Thích Nhất Hạnh, người sáng lập Đạo tràng Mai Thôn, Pháp quốc viếng thăm Pháp Cổ Sơn (Dharma Drum Mountain). Đây là lần đầu tiên thiền sư đến thăm Pháp Cổ Sơn – Trung tâm Giáo dục Phật giáo Thế giới tại Kim Sơn Khu (Jinshan), thành phố Đài Bắc. Trước đây, năm 1995, thiền sư Nhất Hạnh đã có dịp gặp gỡ và trò chuyện với cố Hòa thượng Thánh Nghiêm tại tu viện Nung Chan.

Thiền sư Thích Nhất Hạnh là một trong những vị thiền sư được tôn kính nhất thế giới hiện nay. Người còn là một nhà thơ, nhà tranh đấu cho nhân quyền và hòa bình trên thế giới. Sinh ra tại miền Trung, Việt Nam năm 1926, và xuất gia năm 16 tuổi.

Khi chiến tranh ở Việt Nam bùng nổ, Thiền sư phải đối mặt với tình thế khó khăn. Thiền sư buộc phải lựa chọn giữa hai con đường, hoặc làm vị tu sĩ ẩn cư hoặc dấn thân vào công tác cứu giúp những người dân nghèo đang chịu khổ đau vì chiến tranh. Cuối cùng, Người đã quyết định làm cả hai bằng cách sáng lập ra phong trào “Đạo Bụt Dấn Thân” (Engaged Buddhism). Kể từ đó, thiền sư đã dành trọn cuộc đời mình cho sự nghiệp tu tập và chuyển hóa nội tâm vì lợi ích của các cá nhân và xã hội.

Năm 1982, Thiền sư sáng lập ra Đạo tràng Mai thôn, một tăng thân tu tập theo truyền thống đạo Bụt tại nước Pháp. Tại đây, thiền sư tiếp tục công việc cứu giúp những người tỵ nạn, tù nhân chính trị và những gia đình nghèo đói tại Việt Nam. Thiền sư đã được hai lần đề cử giải Nobel Hòa Bình vì những đóng góp to lớn và lâu dài của Thiền sư đối với phong trào hòa bình trên thế giới.

Phapcotu1.JPGLần này đến thăm Pháp Cổ Sơn, thiền sư Thích Nhất Hạnh không chỉ đến viếng cố Hòa Thượng Thánh Nghiêm – người bạn cố tri của mình mà còn chia sẻ một bài pháp thoại thiết yếu tại Đại Hùng Bảo Điện. Ngoài ra, Thiền sư còn chủ trì Lễ Khai Mạc Triển Lãm chung các tác phẩm thư pháp tiếng Hán của Thiền sư và của cố Hòa Thượng Thánh Nghiêm. Triển lãm này được mở cửa miễn phí cho công chúng từ 10h sáng đến 4h chiều, kéo dài đến ngày 23.04.2011. Hơn 100 tác phẩm thư pháp đã được trưng bày tại triển lãm này.

Giám đốc Phật Học Viện, Hòa Thượng Guo Dong đã nồng nhiệt chào đón thiền sư Nhất Hạnh viếng thăm Pháp Cổ Sơn. Hòa thượng đã bày tỏ lòng biết ơn của mình khi tổ chức được một cuộc triển lãm chung các tác phẩm thư pháp của hai vị thiền sư nổi tiếng tại Pháp Cổ Sơn. Hòa thượng tin rằng vẻ đẹp và lòng từ bi được thể hiện qua nét thư pháp của hai vị thiền sư cao đức sẽ tạo cảm hứng và mang lại lợi lạc cho nhiều người.

Trong bài pháp thoại của mình, thiền sư Thích Nhất Hạnh đã chia sẻ: cuộc sống ngày nay chứa đầy những khổ đau và lo lắng, nhiều người luôn sống trong giận hờn, ganh ghét và trầm uất. Điều không may là hầu hết mọi người thường tìm đến những thú vui vật chất với hy vọng làm vơi nhẹ những khổ đau trong lòng. Tuy nhiên, theo lời Thiền sư, “điều này thực ra chỉ làm hại cho thân tâm ta mà thôi”. Và Thiền sư nhấn mạnh: “chỉ khi nào ta chịu dừng lại và lắng nghe những khổ đau của chính mình thì lúc đó ta mới có thể làm vơi bớt khổ đau và phát khởi lòng từ bi trong ta”. Mặc khác, Thiền sư còn nhắn gửi: Phật Pháp có mặt khắp mọi nơi, không phải chỉ giới hạn trong các tu viện, và ta cũng có thể nếm được pháp lạc dễ dàng chỉ với một hơi thở nhẹ, một bước chân đi.

phapcotu3.JPGBài pháp thoại sống động của Thiền sư Thích Nhất Hạnh tại Đại Hùng Bảo Điện đã thu hút hơn 500 người đến tham dự. Trước khi kết thúc chuyến thăm Pháp Cổ Sơn, Thiền sư đã đồng ý về việc thúc đẩy hợp tác trong tương lai giữa Làng Mai và Pháp Cổ Sơn với mục đích giúp cho nhiều người chuyển hóa thân tâm, mang lại lợi ích cho xã hội.

Trong thời gian tại Pháp Cổ Sơn, Thiền sư cũng đã đi thăm Phòng Trưng Bày về lịch sử hình thành và phát triển Pháp Cổ Sơn và thăm Quán Âm Đường để tưởng nhớ người bạn quá cố, Hòa thượng Thánh Nghiêm.

 

 

thuphap1.JPG_thuphap2.JPG_thuphap4.JPG_thuphap3.JPG_thuphap5.JPG_thuphap6.JPG_thuphap7.JPG

(Sư cô Tại Nghiêm chuyển ngữ từ: http://www.dharmadrum.org/content/printpage.aspx?type=news&sn=917 )

Sư ông Làng Mai khai sinh VIỆN PHẬT HỌC ỨNG DỤNG CHÂU Á

Cơ hội cho người trẻ Hong Kong và khu vực Đông Nam Á

 

—-Thầy Chân Pháp Nguyện—

Chuyến bay Cathay Pacific Đài Bắc – Hong Kong từ từ hạ cánh. Từ trên cao nhìn xuống, Hong Kong là một thành phố có vô số tòa nhà cao tầng chen chúc mọc. Đồng hồ phi cảng chỉ đúng 11:30 sáng ngày 25 tháng 4. Đoàn xuất sĩ Làng Mai gồm 30 người được Tăng thân Hong Kong đón đưa về tu viện mới ở đảo Lantau. Tổng cộng có một chiếc xe hơi nhỏ và ba chiếc xe buýt 20 chỗ ngồi: một chiếc cho quý thầy, một chiếc cho quý sư cô và một chiếc chở hành lý, còn chiếc xe hơi thì chở Sư Ông (Sư Ông Làng Mai) và thị giả. Ba chiếc xe buýt nối đuôi nhau chạy theo xe Sư Ông hướng về chùa Liên Trì, làng Ngong Ping, đảo Lantau, Hong Kong.

chuaBaoLienHK.jpg
Tượng Bụt chùa Bảo Liên (Po Lin) Hong Kong

 

Xe chạy khoảng nửa đoạn đường lên núi, trước mắt chúng tôi là một tượng Bụt khổng lồ bằng đồng ngồi uy nghiêm trên đỉnh. Con đường lên núi thật đẹp. Hai bên đường cây lá xanh tươi; một bên là núi và một bên là biển, lên xuống, uốn lượn quanh co, ngoằn ngoèo làm tăng thêm nét ngoạn mục cho phong cảnh hai bên đường. Chỉ mất khoảng hơn nửa giờ là Đoàn chúng tôi đã lên đến đỉnh núi. Khách hành hương du lịch rất đông, họ đến đây để viếng thăm và cầu nguyện trước tôn tượng của đấng Giác ngộ. Đỉnh núi có tượng Bụt vĩ đại nay cũng là một trong những địa điểm tham quan du lịch nổi tiếng của Hong Kong.

ngoichoiHK.jpg

Phía trước là cổng tam quan của chùa Bảo Liên (Po Lin temple), xây bằng đá trắng rất to lớn và hùng vĩ. Khung cảnh rất nhộn nhịp và đông người. Nhưng ai có ngờ được trước cổng tam quan của khu du lịch to lớn như thế lại có một con đường nhựa nhỏ rẽ trái, dài khoảng 150 mét dẫn vào ngôi chùa Liên Trì ẩn náu phía bên trong. Không khí trong đây thật yên lặng và đầy thiền vị – một thế giới hoàn toàn khác biệt với bên ngoài. Chúng tôi nhẹ bước xuống xe đã thấy Sư Ông đang ngồi chơi, uống trà dưới bóng cây đa cổ thụ. Chúng tôi đến gần, xá Sư Ông. Sư Ông chỉ vào cây đa, bảo, “Đây là người bạn cũ của Thầy.”

chuaLienTriHK.jpg

Được biết cách đây hơn 40 năm Sư Ông đã từng dừng chân tại nơi này. Ai nghe chuyện mà chẳng cảm thấy xuyến xao vì cảnh cũ còn và người xưa cũng còn có cơ hội trở lại. Hạnh phúc thay Sư Ông vẫn còn đó, có mặt và đang làm cây đa cổ thụ cho đàn con cháu nương tựa. Sư Ông dạy, “Thầy trò mình bây giờ lên chánh điện lạy Bụt trước, rồi mới ăn cơm, phải lạy Bụt trước rồi mới được ăn cơm!” Khuôn mặt Sư Ông hiền từ, vừa nói vừa cười. Chúng tôi cảm động. Đúng là lời nhắc nhở của người Cha lành.

Những hạt giống đầu tiên

Từ chuyến hoằng pháp đầu tiên vào năm 2001 của Sư Ông và Tăng thân Làng Mai, hạt giống đã được gieo trồng nơi xứ này. Làng Mai Hong Kong được thành lập vào tháng Năm năm 2007, trong chuyến đi Hong Kong lần thứ ba của Sư Ông. Sau chuyến đi năm 2007, thầy Pháp Khâm cùng các thầy cô Làng Mai đang tu học tại Việt Nam và Thái Lan thường trở lại Hong Kong mỗi ba tháng một lần để tổ chức khóa tu và hướng dẫn thiền sinh tu học. Hai năm sau, vào tháng Hai năm 2009, một trung tâm thực tập chánh niệm đã được thiết lập tại khu phố du lịch và thương mại Tsim Sha Tsui, Kowloon. Quý thầy Pháp Khâm, Pháp Chung, Pháp Chứng và Pháp Dũng là chúng thường trú của trung tâm. Tuy lọt thỏm vào giữa phố xá đông người, nhưng quý thầy vẫn tu tập tinh chuyên. Hằng ngày quý thầy vẫn duy trì được thời khóa như các trung tâm Làng Mai khác: thiền tọa, thiền hành, thiền làm việc. Một vài thiền sinh đến ngồi thiền buổi sáng với quý thầy. Tuy nhiên, đa số là đến sinh hoạt vào sau giờ làm việc, để tham dự buổi thiền hành ngoài công viên với quý thầy vào buổi chiều và thiền tọa vào buổi tối. Họ thấy được tầm quan trọng của sự thực tập. Nó giúp họ giảm bớt được căng thẳng và đem lại nhiều bình an và hạnh phúc trong cuộc sống hằng ngày. Có những bữa trời mưa không đi thiền hành ngoài trời được, quý thầy hướng dẫn thiền sinh đi thiền hành ở dưới đường xe điện ngầm (subway). Không biết quý vị có dịp ghé thăm Hong Kong bao giờ chưa, đặc biệt là khu Tsim Sha Tsui, Kowloon? Nơi đây là một biển người. Hong Kong là một vùng lãnh thổ nhỏ, đất hẹp người đông, và người dân phải sống trong những khu chung cư cao tầng nhỏ hẹp. Giữa phố xá nhộn nhịp đông người tấp nập như thế, lại có những bước chân thiền hành thanh thản, nhẹ nhàng. Đó là một điều rất lạ làm người đi qua lại trông thấy rất ngạc nhiên.

Chuyến hoằng pháp năm 2010 của Sư Ông và Tăng thân Làng Mai tại Hong Kong vừa qua đã đem lại rất nhiều lợi lạc cho người dân Hong Kong. Một khóa tu do Sư Ông và Tăng thân Làng Mai hướng dẫn tại trung tâm Young Men Christian Association (YMCA) có hơn 1400 người tham dự. Cuối khoá tu có hơn 300 người xin thọ Tam Quy Ngũ Giới để hành trì. Trong số thiền sinh tham dự khóa tu và xin thọ nhận Năm Giới, có một thượng tọa đến từ Đại Lục. Thượng tọa cũng xin thọ nhận Năm Giới. Khi nhận được đơn thọ nhận Năm Giới của thượng tọa, ban tổ chức đã khước từ, bởi vì thượng tọa là người xuất sĩ và dĩ nhiên là thượng tọa đã thọ Năm Giới rồi. Nhưng Thượng Tọa nói, “Năm Giới Tân Tu của Làng Mai hay quá. Tôi xin được thọ lại, để mai này về trao truyền lại cho đệ tử của tôi.” Cũng có một buổi lễ cho 25 người trong tăng thân Hong Kong được thọ nhận giới Tiếp Hiện để tiếp tục con đường phụng sự. Không khí rất vui và đầm ấm.

Cũng trong chuyến hoằng pháp này, Sư Ông đã cho một buổi pháp thoại công cộng tại Hong Kong Convention Center, có hơn 8000 người tham dự. Có một thượng tọa người Hong Kong cho biết rằng, “Chỉ có thiền sư Nhất Hạnh mới có khả năng giảng dạy thu hút được một số người đông đảo như thế. Ở đây, mỗi tuần nếu chúng tôi có được 80 người đến nghe thuyết giảng là hạnh phúc lắm rồi.” Chuyến hoằng pháp của Sư Ông và Tăng thân Làng Mai đã đánh động đến tới giới trí thức và doanh nhân rất nhiều, đặc biệt là báo chí Hong Kong. Có rất nhiều bài viết đã nói về Sư Ông và Tăng thân Làng Mai cũng như những buổi giảng dạy trong chuyến đi này.

Đặc biệt có một doanh nhân xin được tham vấn Thầy, ông có hỏi một câu như thế này: Nếu mai này Sư Ông tịch thì Sư Ông muốn đi về cõi nào? Sư Ông nhìn ông với đôi mắt từ bi rồi nhẹ nhàng mỉm cười trả lời: “Về đâu cũng được! Nếu sống cho sâu sắc và vững chãi trong phút giây hiện tại và có hạnh phúc ngay bây giờ và ở đây thì dù đi đâu cũng có hạnh phúc.” Ông vô cùng ngạc nhiên với câu trả lời này. Thông thường người ta nghĩ rằng: 1) Sư Ông muốn vào Niết Bàn, 2) Sư Ông muốn đi về cõi Tây Phương Cực Lạc, 3) Sư Ông muốn lên cõi trời Đâu Suất để giúp đức Di Lạc chuẩn bị giáng sinh và 4) Sư Ông muốn trở lại cõi Ta Bà tiếp tục làm việc độ sinh. Câu trả lời quá là thực tế và hoàn toàn khác hẳn với bốn điểm trên.

Chia sẻ cho một tương lai đạo Bụt ở Hong Kong

Sau khi tham vấn, ông có chia sẻ về tình trạng Phật giáo ở Hong Kong cũng như những khó khăn mà thế hệ đương thời đang đối diện. Người trẻ không còn muốn đến chùa nữa. Người xuất gia thì càng ngày càng ít. Ông cũng xin chia sẻ về những ước mơ của ông như làm thế nào để đề xướng Phật giáo ở Hong Kong mà có thể giúp đỡ được người dân cũng như xã hội được an lạc và hạnh phúc hơn? Ông biết rất rõ tiền tài, quyền lực và danh vọng không đem đến cho con người an lạc và hạnh phúc thật sự.

Sư Ông nói rằng: Chỉ có một cách là làm mới lại đạo Bụt ở đây. Một thứ đạo Bụt có thể đáp ứng được nhu cầu cho con người và xã hội thời đại. Phải có một pháp môn thực tập giúp đỡ được con người buông thư, bớt căng thẳng, làm lắng dịu được thân tâm, tháo gỡ được những khó khăn và khổ đau, đem đến sự hòa giải giữa ông bà, cha mẹ, anh em, thầy cô, cộng sự và bạn bè, và chế tác được an lạc và hạnh phúc ngay trong giây phút hiện tại. Chúng ta có thể thành lập một môi trường lành mạnh mà người trẻ có thể cảm thấy thoải mái khi tham dự. Nếu không như thế, thì người trẻ sẽ không đến chùa nữa và đạo Bụt sẽ càng ngày càng suy đồi trầm trọng. Chuyện này đã xảy ra, đang xảy ra, không những cho đạo Bụt mà đạo Cơ Đốc cũng thế, không những ở Hong Kong mà ở các nước khác trên thế giới cũng thế và sẽ tiếp tục xảy ra nếu chúng ta không làm mới lại đạo Bụt của mình.

Sư Ông tiếp tục chia sẻ về đường lối và cách tu tập của các thầy cô thực tập theo pháp môn Làng Mai hiện nay ở các trung tâm như: Làng Mai (Pháp), Lộc Uyển, Bích Nham, Mộc Lan (Mỹ), Nhập Lưu (Út), Từ Hiếu (Việt Nam), Viện Phật Học Ứng Dụng Châu Âu (Đức). Viện Phật Học Ứng Dụng Châu Âu là một cửa ngõ mới để đưa pháp môn thực tập của đạo Bụt vào cuộc đời một cách gần gũi và thực tiễn nhất với con người thời đại. Người đến thực tập không cần phải là Phật tử mà bất cứ ai cũng có thể đến tham dự và thừa hưởng được kho tàng tuệ giác của Bụt.

Không như những trường đại học Phật giáo trên thế giới, tại Viện Phật Học Ứng Dụng Châu Âu có chúng thường trú hơn 50 quý thầy cô đang thực tập và giảng dạy. Họ sống, tu tập và giảng dạy ngay tại đó, có mặt 24 giờ một ngày. Học viện có những lớp học với những chủ đề khác nhau (ví dụ như: bí quyết sống chung an lạc, làm thế nào để điều phục được cơn giận và cảm xúc, độ người hấp hối, v.v.) những khóa tu ngắn hạn và dài hạn (xin đến với trang nhà www.eiab.eu để biết thêm chi tiết về những lớp học và khóa tu). Thiền sinh có thể chọn lớp học, ghi danh và về tu tập với chúng xuất sĩ thường trú tại đây. Những gì thiền sinh học được từ trong lớp học do các thầy cô hướng dẫn, thì họ có thể đem ra thực tập ngay sau khi giờ học và thời gian tạm trú tại đó. Nếu có gì thắc mắc về sự thực tập, thì có thể tham vấn với các thầy cô ngay. Thiền sinh sẽ cảm được năng lượng của sự tu học. Mỗi Chủ Nhật hằng tuần Học Viện có ngày quán niệm công cộng. Bất cứ ai cũng có thể đến tham dự. Quý thầy cô thường trú là nền tảng của Học Viện. Với một số lượng xuất sĩ thường trú đông đảo như thế giúp tạo được năng lượng hùng hậu và đưa phẩm chất tu học lên rất cao.

Sư Ông nói chúng ta cũng có thể thành lập một Viện Phật Học Ứng Dụng Châu Á tại Hong Kong. Hong Kong là một trong những bốn con rồng vàng của Châu Á, một đất nước tự do – tự do nhân quyền, tự do tôn giáo. Nếu Viện Phật Học Ứng Dụng Châu Á được thành lập tại đây, thì không những giúp được cho người trẻ và đất nước Hong Kong mà còn giúp được cho biết bao nhiêu người trẻ ở trong vùng Đông Nam Á.

Nghe tới đây vị doanh nhân rất hào hứng. Ông nói ông có một ngôi chùa khá rộng ở vùng đảo Lantau, cách trung tâm Hong Kong khoảng 1:30 giờ bằng xe ô-tô. Nếu Sư Ông hoan hỷ, ông xin để cho Tăng thân Làng Mai làm cơ sở tu học. Trong buổi họp mặt này cũng có một số thầy cô lớn, đệ tử của Sư Ông. Quý thầy cô Làng Mai trao đổi một vài ý kiến với ông. Ông hẹn ngày mai sẽ đem xe đến đưa Sư Ông và quý thầy cô Làng Mai đi xem chùa. Sư Ông và quý thầy cô Làng Mai hoan hỷ nhận lời.

Về nhà mới

Các sư cô đã dọn vào ngôi chùa mới tên là Liên Trì, gần được một tháng trước khi chúng tôi đến. Chùa khá khang trang và rộng rãi, xây cất theo kiểu truyền thống Trung Quốc. Chùa có ba tầng: tầng trên là chánh điện, chứa được khoảng 150 người, tầng giữa là nơi dành cho các sư cô tá túc và tầng dưới được chia ra thành hai, phần trước là tổ đường và phần sau là trai đường. Phía bên tay trái của chùa là cốc của Sư Ông và kế bên có con đường dẫn đến chùa Trúc Lâm. Đó là chùa của quý thầy. Chùa Trúc Lâm tuy không đồ sộ như chùa Liên Trì, nhưng rất thoải mái và ấm cúng cho các thầy sinh hoạt.

sautunggioHK.jpg

Chuyến đi năm nay Thầy trò ghé qua Hong Kong là chuyện không sắp xếp trước. Trong lịch trình hoằng pháp Đông Nam Á năm nay chỉ gồm có ba nước: Thái Lan, Đài Loan và Nhật Bản. Nhưng vì nhân duyên chưa đầy đủ nên chuyến hoằng pháp ở Nhật Bản cuối cùng phải hủy bỏ. Nhờ thế Thầy trò chúng tôi được có cơ hội đi sang Hong Kong thăm tu viện mới. Sư Ông nói, “Chắc có lẽ chư tổ đã sắp đặt sẵn để cho Thầy trò mình có hai tuần nghỉ ngơi.”

doithadieuHK.jpg

Trong mấy ngày ở đây, Sư Ông có dẫn chúng tôi đi thăm một số chùa trên hòn đảo Lantau. Phần nhiều chùa nào chúng tôi đến không có người ở. Nếu có, thì chỉ có một hoặc hai, ba người mà thôi. Thật chạnh lòng khi nhìn thấy chùa chiền, am cốc bị bỏ hoang, không có người tu học. Theo quý thầy địa phương cho biết, hiện nay ở Hong Kong, tính hết tất cả các chùa chỉ có khoảng hơn 200 người xuất sĩ. Có một sư cô chia sẻ là có lần sư cô đi vòng vòng tham quan các chùa lân cận. Sư cô thấy xa xa có một ngôi chùa khá to trên núi – xây cất thật đẹp. Sư cô trong lòng hớn hở tính lên đó thăm chùa và tìm người đàm đạo. Khi sư cô lên đến chùa thì tất cả cửa ngõ xung quanh đều được khóa lại. Sư cô đi tới cổng chánh rồi bấm chuông. Chuông reo một hồi thì có một người đàn ông bước ra mở cửa. Ông ta nói, “What do you want? (Sư cô muốn gì?)” Câu nói ấy đã làm cho sư cô vỡ mộng. Chùa nhưng không có người tu, chỉ có người quản lý và chăm sóc chùa.

Sư Ông khai sinh Viện Phật Học Ứng Dụng Châu Á

Ngày 28 tháng 4, 2011 Sư Ông cho buổi pháp thoại đầu tiên tại chùa Liên Trì. Sư Ông thông báo cho mọi người biết chùa Liên Trì là nền tảng của Viện Phật Học Ứng Dụng Châu Á, Asian Institute of Applied Buddhism (AIAB). Mục đích của Viện là để tổ chức những khóa tu cho người trẻ ở Hong Kong và các nước trong vùng Đông Nam Á, cho gia đình, cho các tác viên phụng sự xã hội, cho những viên chức, cho các thầy cô giáo trong ngành giáo dục, cho những doanh nhân, cho những nhà tâm lý trị liệu, v.v… đến tu học. Viện  cũng là nơi đào tạo giáo thọ xuất sĩ và cư sĩ cho Hong Kong và những nước lân cận trong vùng. Hơn nữa, Viện sẽ tiến hành mở các khóa học và thực tập cho học trình thạc sĩ Phật học Ứng Dụng – Master of Applied Buddhism (MAB) trong chương trình Hợp tác Giáo dục giữa viện đại học Hoàng gia Thái Lan Mahachulalongkornrajavidyalaya và Làng Mai. Đây là học trình hai năm. Thiền sinh phải ở thường trú tại học viện trong suốt thời gian tu học dưới sự hướng dẫn của các thầy cô.

Ngoài ra, cứ mỗi Chủ Nhật hằng tuần học viện đều có ngày quán niệm mở cửa cho tất cả mọi người. Thời khóa của ngày quán niệm vào Chủ Nhật hằng tuần như sau:

09:30 Thiền hành

10:30 Pháp thoại

12:30 Ăn trưa trong chánh niệm

14:00 Thiền buông thư

15:00 Pháp đàm

17:00 Chia tay

Viện Phật Học Ứng Dụng Châu Á sẽ có tối thiểu 30 thầy cô làm xuất sĩ thường trú. Chúng ta cần con số tối thiểu như thế mới đủ để yểm trợ và hướng dẫn việc tu học tại đây. Sư Ông tin tưởng rằng trong thời gian Viện Phật Học Ứng Dụng Châu Á hoạt động tại đây, người trẻ địa phương cũng như người trẻ ở các nước lân cận sẽ đến xin xuất gia tu học. Con số xuất sĩ thường trú sẽ dần dần tăng lên đến số ấn định là 125 vị và trong số 125 vị xuất gia này, Sư Ông mong muốn rằng 1/3 sẽ là người địa phương Hong Kong. Đại chúng hào hứng nở hoa (vỗ tay) tứ phía.

Ngày quán niệm Chủ Nhật đầu tiên được tổ chức tại chùa Liên Trì gồm có hơn 200 người. Phần nhiều là những thành viên được mời của Tăng thân Hong Kong. Ngày quán niệm có một buổi lễ cúng dường Tăng thân Làng Mai để thông báo sự thành lập Viện Phật học Ứng Dụng Châu Á, được tổ chức đơn giản theo phương pháp của vua Bimbisara đã làm trước đây. Theo tục lệ ở Ấn Độ ngày xưa, nếu ai muốn cúng dường một vật gì thì phải dâng lên tận tay của người nhận. Còn nếu như vật cúng dường to lớn quá hoặc một vật gì đó không thể sờ mó hoặc thấy được thì người ta đổ nước lên bàn tay của người nhận cúng dường. Khi cúng dường tu viện Trúc Lâm cho Bụt, vua Bimbisara đem một bình nước trong đến quỳ bên cạnh Bụt, sau khi tỏ bày tấm lòng kính ngưỡng và ước muốn được cúng dường tu viện Trúc Lâm lên cho Bụt, nhà vua đổ nước lên bàn tay của Bụt. Trong buổi lễ cúng dường tại chùa Liên Trì, vị doanh nhân cũng làm như thế. Ông thỉnh cầu cúng dường và chế nước lên bàn tay của Sư Ông. Buổi lễ là phương tiện hình thức chấp nhận sự cúng dường chùa Liên Trì làm cơ sở tu học của Làng Mai tại Hong Kong và đánh dấu việc thành lập Viện Phật Học Ứng Dụng Châu Á.

 

tangthuphapHK.jpg

Sau buổi lễ cúng dường, thiền sinh cư sĩ tưng bừng vui mừng. Một cô thiền sinh cư sĩ cho biết cô rất thích và mong muốn được đến đây sinh hoạt với quý thầy cô hằng tuần. Vì muốn được về chùa sinh hoạt ngày Chủ Nhật hằng tuần nên cô phải bỏ việc đang làm để kiếm việc khác, với giờ giấc làm việc thích hợp hơn. Cô cho biết là đã tìm ra được việc làm mới, và ông chủ mới cũng cho cô nghỉ việc cuối tuần để lên đây tu học.

Ngày quán niệm Chủ Nhật lần thứ hai tại chùa Liên Trì có hơn 350 thiền sinh tham dự (tăng thêm 150 người so với tuần trước). Ngày quán niệm được bắt đầu bằng buổi thiền hành vào 9:30 giờ sáng do Sư Ông hướng dẫn. Ngày hôm nay, quý thầy cô cũng tổ chức một buổi lễ Phật Đản sau buổi pháp thoại của Sư Ông. Các em thiếu nhi đã giúp các thầy cô trang trí tượng Bụt sơ sinh ở ngoài khu vườn trước sân chùa để chuẩn bị cho buổi lễ tắm Bụt. Trong buổi lễ này, các em là những người được ưu tiên tắm Bụt trước hơn tất cả những người khác. Các em vô cùng hạnh phúc! Có em đã được tắm Bụt rồi vậy mà còn trở lại sắp hàng để được tắm Bụt thêm lần nữa. Buổi Lễ tuy đơn giản về hình thức nhưng rất sâu sắc về nội dung, làm cho người tham dự cảm thấy thoải mái và được nuôi dưỡng.

dithienhanhHK.jpg

Sau lễ Phật Đản, đại chúng được dùng cơm trưa trong chánh niệm với Sư Ông. Tất cả mọi người được ngồi theo kiểu vòng tròn được sắp xếp sẵn trong khu vườn mát rượi trước sân chùa. Trong đó có Cha Thomas Kwong. Cha Thomas Kwong là người Hong Kong thuộc Cơ Đốc Giáo. Cha đã từng về Làng tu tập và thọ nhận Năm Giới. Hình ảnh Thầy trò ngồi ăn cơm trong im lặng dưới những gốc cây trong khu vườn, làm cho người ta nhớ đến lúc Bụt còn tại thế cùng với Tăng đoàn nguyên thủy của Ngài. Có một anh thiền sinh cho biết: “Ngồi ăn cơm trong im lặng với Sư Ông và Tăng thân như thế, quả thật như là được ngồi ăn cơm với Bụt.”

Còn một cô thiền sinh khác người Hong Kong gốc Việt hớn hở nói, “Bây giờ mình có chùa ở đây, chúng con như có nhà ngoại để trở về.”