
Có tin vui khi biết đại chúng Làng Mai Thái Lan sẽ mở khoá tu “Về Nhà” cho người Việt từ mùng 5 đến mùng 9 Tết Giáp Ngọ 2014”. Tôi và Điều quyết định thật nhanh. Có lẽ hai chị em mua vé sớm nhất, để tiết kiệm được một chút. Vậy mà chúng tôi lại là người mua vé đắt nhất vì sau đó nghe nói tại Thái Lan đang có cuộc biểu tình ầm ĩ, có súng nổ, có người chết …
Các tours du lịch Thái đều bị hủy. Còn tôi thì chồng con đều không muốn cho đi vì sợ kẹt không về được. Nhưng riêng tôi thì náo nức mong “Về Nhà” vẫn một lòng quyết định lên đường. Lúc này, tôi đang như cảm nghe được năng lượng rất bình an với chuyến đi thì phải.
Xuống sân bay Bangkok không thấy ai biểu tình gì hết mà khung cảnh chung quanh rất đổi bình an. Tôi gọi điện về cho gia đình cho mọi người yên tâm. 5g30 chiều đã về đến pakchong sau 3 tiếng đồng hồ đi xe. Pakchong rất đỗi hiền lành, ấm áp và thân thương chào đón mọi người như bất cứ lúc nào.
Lúc 5 giờ sáng đại chúng đã thiền hành. Trời còn tối lắm, những ánh đèn pin soi rọi dẫn lối dưới chân như ánh sáng Chánh Niệm đang soi vào những góc còn tối trong tâm hồn mình. Con đường thiền hành thênh thang đưa lối ta về miền ánh sáng. Mặt trời chưa ló dạng, quý Thầy đã đốt lửa và đại chúng ngồi thiền quanh ánh lửa hồng. Củi được chất thêm, ngọn lửa bốc lên cao, nổ tí tách reo vui, những đốm lửa bay lên như từng đàn đôm đốm giữa trời đêm. Tôi liên tưởng lửa Bồ Đề Tâm đang được nuôi dưỡng và khơi dậy! Tiếng chim đã lảnh lót, tiếng gà gáy vang vọng xa xa… Tất cả đã làm nên một cõi Tịnh Độ hiện tiền, ngay bây giờ và ở đây. Tôi đã thưởng thức những giây phút giây diệu kỳ ấy và tôi đang ý thức về nguồn hạnh phúc mà mình đang có.
Những bài pháp thoại của Ôn thủ toạ, sư cô Hạnh Liên, thầy Pháp Niệm đã đưa đại chúng trở “Về Nhà” để mọi người thực tập không còn đi vòng quanh, để biết làm cho ngôi nhà mình thêm đẹp, thêm lành, thêm tươi mát mà không cần phải tìm kiếm ở đâu xa xôi. Thầy Pháp Niệm đã dùng phương tiện khéo léo hướng dẫn đại chúng thực tập theo kinh Quán Niệm Hơi Thở, đưa mọi người về với 16 phép quán niệm thật dễ hiểu và vô cùng thâm sâu.
Buổi vấn đáp với Ôn thủ toạ và Thầy Pháp Niệm đã tháo gỡ được nhiều nút thắt cho thính chúng đặc biệt là các em trẻ có nhiều băn khoăn, nhiều trăn trở trong cuộc sống.
-“Làm sao để chánh niệm khi phải làm việc thường xuyên với máy vi tính ?”
– “ Ba con còn bảo thủ và cố chấp ý kiến của mình lắm thì con phải làm sao đây ?”
-“ Khi mình giết một con cọp, một con rắn độc đang tấn công mình hay cầm súng chiến đấu với kẻ xâm lược đất nước mình thì làm sao mình không phạm giới sát sinh ?”
Và còn rất nhiều những câu hỏi được tham vấn riêng vì không đủ thời gian đặt ra trong thời khoá. Ôn thủ toạ, quý Thầy, quý Sư Cô và đại chúng đã hết lòng hướng dẫn cho các bạn cách thực tập cụ thể. Tôi như cây khô đang được hưởng từng giọt nước mát rượi để hồi sinh.
Cuối cùng kinh nghiệm tu học cho tôi thấy: Chỉ có tình thương và chánh niệm mới đưa ta ra khỏi những ngõ cụt bế tắc và sẽ giúp ta giải quyết mọi vấn đề khó khăn mà ta đang gặp phải. Cho dù khó khăn có đến đâu đi nữa thì ta vẫn có cách để tìm lại được sự bình an. Còn cách giải quyết bằng bạo lực thì chúng chỉ leo thang để xây dựng thêm một nền bạo lực khác mà thôi.
Ôn thủ toạ còn dạy : “Tu làm sao mà mưa cũng không sao, nắng cũng không sao, làm được cũng không sao, không làm được cũng không sao. Không mong cầu, tất cả nếu đủ duyên thì sẽ biểu hiện. Tu như thế thì ở đâu cũng an lạc và hạnh phúc, không còn gì phải lo lắng và sợ hải. Hạnh phúc an lạc sẽ có mặt ngay tức thì”.
Trong khoá tu “Về nhà” đại chúng còn được tham dự lễ truyền giới Thức- xoa -ma -na và lễ truyền Năm giới. Người tiếp nhận năm giới hầu hết là các em trẻ, có em chỉ mới đến khoá tu lần đầu tiên. Như tiếp thêm sức mạnh cho sự tu học, khi chúng con được tham dự lễ An Vị của bảy tượng Bụt do phật tử Indonesia cúng dường.

Từ thiền đường Vách Núi đến chỗ An Vị bảy vị Bụt
Trong tiết trời buổi sáng tươi mát và thanh tịnh tại thiền đường Vách Núi, Ôn thủ toạ làm chủ lễ, Thầy Trung Hải dẫn kinh đã làm núi rừng Pakchong rúng động. Lời bài tán gia trì Nước Tịnh vọng lên cao:
-“Nước này vuông hay tròn là tuỳ theo đồ chứa đựng
Thấp hay cao tuỳ theo tiết theo thời
Mùa xuân loãng mà mùa đông đặc cứng
Gặp thuân đi mà gặp chướng lại ngừng
Mênh mông thay tìm nguồn thiêng khó thấy
Mầu nhiệm thay dòng chảy tới vô chung…
Chỉ cần một giọt nước Từ Bi thanh lương này thôi
Là mười phương đều trở nên thanh tịnh.”
Và bài tán “Thiên Long Hộ Pháp“ tiếp theo sau càng làm cho buổi lễ thêm linh thiêng và mầu nhiệm.
Tôi nghe từng lời kinh đi theo từng hơi thở, thấm sâu và chảy khắp cơ thể như mạch nước Cam Lộ đang tuôn trào. Buổi lễ đơn giản mà thanh tịnh, nuôi dưỡng và làm lớn lên Tâm Bồ Đề của đại chúng. Tất cả bảy vị Bụt đều mỉm cười, nụ cười rất Từ Bi. Có một vị Bụt địa xúc như để trời đất chứng minh cho tấm lòng của đại chúng đang quy ngưỡng về chánh pháp. Chúng tôi biết ơn phật tử Indonesia, biết ơn những người thợ điêu khắc mà chúng tôi không thể nào quên trong đời.
Nguồn vui luôn tuôn chảy. Niềm vui này nối tiếp niềm vui khác, cứ vậy mà diễn ra. Sự tu học mang đến hạnh phúc nhẹ nhàng mà thâm sâu còn vui chơi trong chánh niệm thì hạnh phúc vô cùng. Hội chợ Xuân từ 4g30 chiều mùng 8 đến 9 giờ tối, đại chúng được xem quý sư cô múa nón, múa võ khai mạc hội chợ. Sư cô Đáo Nghiêm với chiếc áo tứ thân và hàm răng đen truyền thống miền Bắc, cùng một sư chú đóng vai trưởng làng thỉnh mõ kêu dân làng vào xem hội chợ xuân làm đại chúng cười nghiêng ngả.
Các gian hàng rất độc đáo: gian hàng “Thầy bói KHÔNG nói dối ăn tiền” của sư cô Hoa Nghiêm lúc nào cũng có người xin đặt quẻ. Sau khi giải quẻ mặt ai cũng cười tươi rói. Gian hàng thư pháp của Thầy Pháp Cứu tặng không cần mua vé. Gian hàng “Bà ngoại quán” với món gỏi cuốn…Và nhiều gian hàng ẩm thực khác, hàng nào cũng ngon, mỗi hàng mỗi vị rất quê hương. Chiếc xe đạp bán “kem chuối không chất bảo quản” của sư chú Chân Trời Linh Thứu với tiếng chuông leng keng như nhắc nhở mọi người nhớ vui chơi trong Chánh Niệm. Buổi tối không khí nóng lên khi quý sư chú kêu lô tô bằng thiền ca, mọi người cười thoả thích. Còn được trúng số với sách Sư ông, đĩa pháp thoại của Ôn thủ toạ thật là nuôi dưỡng. Đúng là chơi cũng là tu, mà tu vui quá chừng !
Năm ngày trên đất Thái, tôi thực sự đã “về nhà’. Nơi ấy có tăng thân, có sự thực tập Chánh Niệm, có tình thương lớn của quý Thầy, quý Sư Cô và các bạn đồng tu. Và đặc biệt có một quê hương để về, để ôn lại những cái đẹp, những điều hay và nơi ấy đã nuôi lớn thêm hay còn giữ lại được bản sắc dân tộc quý báu của cha ông.
Tôi ý thức rằng nơi nào có tăng thân thì nơi ấy là nhà. Hãy giữ cho ngôi nhà ấy trong ta thật thanh tịnh và tươi mát, dù ta có bôn ba trong cuộc đời này thì ta vẫn có một nơi an ổn và hạnh phúc để quay về. Biết ơn tất cả thuận duyên đã đưa tôi “Về Nhà”. Cũng biết ơn tôi nữa: Nhờ sự thực tập vô uý mà tôi đã không làm hư hao cõi cực lạc của chính mình khi quyết định lên đường trong tình hình Thái Lan thật bất ổn. Đúng là hãy giao phó hết cho Bụt: Bụt lo dùm ta, còn ta chỉ thở và cười mà tu thôi ! Hạnh phúc thay.
Các hình ảnh tăng thân sinh hoạt trong khóa tu.

Sư cô Đáo nghiêm thỉnh mõ mời dân làng vào xem hội chợ xuân

Thùng kem chuối của sư chú Trời Linh Thứu

Sư cô Hoa Nghiêm giải quẻ Kiều cho thiền sinh

Tiết mục múa võ của các sư cô

Văn nghệ kết thúc khóa tu” Về Nhà”

Ngồi trong phòng mình, tôi theo dõi hơi thở…


Buổi lễ truyền Tam Quy và Ngũ giới diễn ra thật trang nghiêm và ấm áp. Cảm xúc trong tôi dâng trào khi sư cô Phúc Nghiêm xướng lên:

Con thường nhớ về buổi pháp thoại tiếng Việt tại Xóm Trung hồi cuối tháng 7 vừa rồi với thật nhiều cảm xúc. Con có may mắn được nghe Thầy trao truyền về sự thực tập tưới tẩm hạt giống tốt. Con đã tiếp nhận Năm Giới với một cái tên mà con rất thích là Tâm Từ Quang (Luminous Compassion of the Heart ). Cũng nhân cơ hội này, con xin chia sẻ về quá trình tu học và chuyển hóa của con. Trước đây, con là một cô bé hay sống trong tự ti và mặc cảm. Con luôn bị chi phối bởi những chuyện không đâu, như nuối tiếc về quá khứ hay lo lắng về tương lai. Con luôn bị ám ảnh và chi phối theo dòng suy nghĩ… nên con không biết an trú trong hiện tại. May mắn là con được nghe bài pháp thoại đầu tiên của Thầy với chủ đề “Làm thế nào để tìm được bình an và hạnh phúc chân thực?”. Hồi đó con có khó khăn về việc truyền thông với chính mình và những người xung quanh, vì thế con đã đặc câu hỏi với Thầy: “Con phải làm gì để có thể truyền thông tốt với người khác, đặc biệt là với những người không cùng một văn hóa với con?”
Từ đầu năm nay con có may mắn được chuyển vào sống trong khu tập thể giáo viên của trường Đại học Quốc gia Singapore nên con có thể đi bộ đến nơi làm việc. Nơi con ở có một tăng thân sinh hoạt chung, chúng con có một buổi ngồi thiền hàng tuần vào tối thứ ba. Đây cũng là dịp mà các anh chị em gặp nhau, trao đổi và chia sẻ những niềm vui trong cuộc sống. Con đã chia sẻ với các bạn đồng nghiệp về trải nghiệm trong thời gian tu học tại Làng. Con cũng có cơ hội ngồi chuông làm thiền hướng dẫn cho mọi người theo bài: Vào ra sâu chậm (In, out, deep, slow) và thiền hành theo bài đã về đã tới (I have arrived, I am home) mà Thầy đã dạy. Con đã cố gắng làm theo lời dạy của Thầy để mỗi lần đi bộ đi làm là một lần được đi thiền hành. Mặc dù người ta thường phàn nàn là cuộc sống ở Singapore rất bận rộn và nhiều căng thẳng, nhưng nhờ có pháp môn thiền tập mà khi đi làm con thấy vui vẻ và nhẹ nhàng lắm. Con thấy mình may mắn là đã duy trì được năng lượng chánh niệm và áp dụng được pháp môn thiền tập vào cuộc sống hàng ngày.
Những chiếc lá bàng nhỏ nhắn xinh xinh ấy cũng bay sang phủ kín sân nhà tôi, trải dài như một tấm thảm màu vàng êm dịu. Tôi chưa quét vội, mà thưởng thức từng bước chân trần lên thảm lá vàng ấy, nghe mát rượi dưới lòng bàn chân. Tôi mỉm cười thì thầm với lá: ” Biết ơn lá đã tô điểm cho mùa thu thêm đẹp nhé!…Mùa thu không có lá vàng rơi thì đâu phải là mùa thu. Lá vàng còn nhắc nhở tôi bài học vô thường và tiếp nối. Lá rụng sẽ luân hồi để rác chuyển thành hoa. Những chiếc lá mới xanh non mơn mởn, lung linh trong nắng và được mơn man dưới làn gió nhẹ như hàng ngàn ngôi sao lấp lánh giữa ban ngày. Thu đẹp đã về rồi đó!”. Ở đây, chỉ có chút lá vàng rơi và không gian mát nhẹ vào buổi sáng để cảm nhận về mùa thu. Thu Saigon chỉ có thế !









