Truyền thống sinh động 1994-1997

Đây là khóa học về tiến trình sinh động và phương cách hành trì của Thiền tập Phật giáo từ hồi Bụt còn tại thế, qua thời đạo Bụt Bộ Phái, cho đến ngày nay.

Toàn bộ khóa chia làm ba phần, trình bày ba giai đoạn nói trên của Truyền Thống Sinh Động Thiền Tập Trong Đạo Bụt:

phần 1    Nói về Thiền tập thời Nguyên Thỉ. Nội dung là những bài giảng các kinh điển chính yếu và chưa chế biến của thời Bụt còn tại thế. Thêm vào đó là những sử liệu minh chứng đạo Bụt ở nước ta hồi đó là được truyền trực tiếp từ Ấn Độ sang chứ không phải từ Trung Quốc như nhiều sách sử ghi lại.

phần 2   Trình bày những Thiền phái lớn ởViệt Nam kể từ thế kỷ thứ Ba trở về sau. Nội dung gồm các phương pháp hành trì, những giáo pháp của chư tổ, cùng cách du nhập và phát triển của từng Thiền phái tại Việt Nam hồi đó.

phần 3   Dành cho những Phương pháp tu tập Làng Mai. Nội dung gồm những thực tập dựa trên giáo điển thời nguyên thỉ để cung ứng những pháp môn thiền tập Đại thừa, thích hợp với việc trị liệu và giải thoát thân, tâm của con người trong thời đại mới. Nền tảng căn bản của những phương pháp này là Hiện Pháp Lạc Trú.

Trong toàn bộ khóa học còn có kết quả của những công trình nghiên cứu, tìm kiếm gốc rễ kinh điển nguyên thỉ của đạo Bụt; những đề nghị giáo chính kinh điển truyền thừa; và những bằng chứng cho thấy ngài Tăng Hội không những là Sơ tổ thiền tông Việt Nam mà còn là Sơ tổ của thiền Tông Trung Hoa nữa.

Đề tài của bộ sách này là Truyền Thống Sinh Động Của Thiền Tập Trong Đạo Bụt, dịch tiếng Anh là The Living Tradition of Buddhist Meditation.

Khi nói “Truyền Thống Sinh Động Của Thiền Tập Trong Đạo Bụt“, ta hiểu rằng ngoài đạo Bụt cũng có những truyền thống thiền tập khác mà trong sách này chúng ta sẽ không nói đến. Chữ sinh động ở đây có nghĩa thiền tập này là một thực tại sống chứ không phải là một nền triết lý nằm trong sách vở để nghiên cứu. Vì vậy chủ đề này không phải là một chủ đề dành cho người nghiên cứu đứng về phương diện tri thức, mà là một chủ đề dành cho người có niềm thao thức muốn thực tập thiền.

Trong khóa này chúng ta sẽ có cơ hội thực hành những phương pháp thiền tập trong đạo Bụt, từ các phương pháp do chính Bụt chỉ dạy, cho đến những phương pháp đã được các vị Tổ sư khai triển và cống hiến cho chúng ta.

Đây là cơ hội để chúng ta có thể nhìn lại lịch sử của truyền thống thiền tập, để thấy rằng thiền tập không phải là một cái gì cứng ngắc mà là một thực tại linh động, sống, đổi thay theo thời gian và hoàn cảnh.

Thiền tập phải là một pháp môn đáp ứng được những nhu yếu, những khổ đau của con người, và chúng ta biết nhu yếu và khổ đau của con người qua các thời đại thì không giống nhau.

Nhận thức được như vậy, chúng ta thấy có bổn phận phải giữ cho truyền thống thiền tập đó sống mà đừng biến nó thành một môn học có tính cách trí thức. Khi thiền tập còn giữ được tính cách sinh động của nó, thì nó còn phục vụ được cho con người, vì nó trả lời được những câu hỏi thâm sâu nhất của con người. Đó là những câu hỏi thuộc phạm vi khổ đau và hạnh phúc.

Từ ngày đạo Bụt Đại thừa xuất hiện, thiền tập cũng có thay đổi. Ở đây chúng ta sẽ có cơ hội đề cập đến những phương pháp thiền tập của đạo Bụt Đại thừa. Trước hết ta nói đến các pháp môn ở Ấn Độ, sau đó chúng ta sẽ đi ngang qua thiền tập đã được giảng dạy và thực tập tại Trung Hoa, kế đến chúng ta đi xuống truyền thống thiền tập ở Việt Nam. Trình tự đó không có nghĩa là thiền tập ở Việt Nam là do Trung Hoa truyền xuống. Ngược lại!

Vào thế kỷ thứ ba Tây lịch, thiền sư Việt Nam Khương Tăng Hội, sau thời gian tu học và giảng dạy thiền tại trung tâm Phật giáo Luy Lâu, ngài đã đi lên miền Bắc, và đã là vị tăng đầu tiên sang giảng dạy thiền tại Trung Hoa. Ngài chẳng những là Sơ Tổ Thiền Tông Việt Nam, mà còn là Sơ Tổ Thiền Tông của Trung Hoa và cả của Nhật Bản nữa.

Chúng ta sẽ bắt đầu môn thiền tập có từ hồi Bụt còn tại thế, do chính Bụt và tăng đoàn của ngài thực tập, rồi tiếp tục bằng thiền tập đã được phát triển sau khi Bụt nhập diệt.

Nói vậy có nghĩa là chúng ta sẽ phối hợp giáo lý Nguyên thủy và Đại thừa để nếu cần, thì sáng tạo thêm những thực tập thích hợp với hoàn cảnh mới, cho con người mới, tại gia cũng như xuất gia, mà ta gọi là Thiền tập tân tu.

Thầy Làng Mai

Nội dung >> tải về dưới dạng mp3

Phần 1: Thiền tập thời đạo Bụt nguyên thỉ. mp3

Phần 2: Vườn thiền Việt Nam. mp3

Phần 3: Những phương pháp tu tập tại Làng Mai. mp3

An cư kiết Đông 1993-1994 Phật Pháp căn bản- Trái tim của Bụt

Tải về dạng mp3

  1. 1993-11-21 Cách học Phật – mp3
  2. 1993-11-25 Tu học Phật, Duyên khởi – mp3
  3. 1993-11-28 Bốn sự thật – mp3
  4. 1993-12-02 Khổ và vui – mp3
  5. 1993-12-05 Chánh kiến – mp3
  6. 1993-12-09 Chánh kiến – mp3
  7. 1993-12-12 Chánh tư duy – mp3
  8. 1993-12-16 Chánh ngữ – mp3
  9. 1993-12-19 Chánh niệm, tâm hành – mp3
  10. 1993-12-23 Chánh niệm – mp3
  11. 1993-12-26 Chánh niệm – mp3
  12. 1993-12-30 Chánh niệm – mp3
  13. 1994-01-06 Đạo đế – mp3
  14. 1994-01-09 Quán chiếu về thọ, tâm hành, tưởng – mp3
  15. 1994-01-13 Quán niệm về pháp, chánh tinh tấn – mp3
  16. 1994-01-16 Chánh tinh tấn, chánh định – mp3
  17. 1994-01-20 Tam pháp ấn – mp3
  18. 1994-01-23 Ta đang làm gì, năm lễ – mp3
  19. 1994-01-27 Quán không trong năm lễ – mp3
  20. 1994-01-30 Ba cửa giải thoát – mp3
  21. 1994-02-03 Giáo lý duyên khởi – mp3
  22. 1994-02-06 Chân tâm duyên sinh – mp3
  23. 1994-02-13 Bốn tâm vô lượng – mp3
  24. 1994-02-17 Niềm tin Tam Bảo – mp3
  25. 1994-02-20 Kết thúc – mp3

Tham gia đồng hành cùng quỹ Thích Nhất Hạnh Foundation

Xin cảm ơn về sự cúng dường quý báu của quý vị nhằm đảm bảo sự liên tục của giáo lý về chánh niệm, hòa bình và lòng từ bi của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh

Để đóng góp hàng tháng hoặc một-lần bằng thẻ tín dụng, ngân phiếu hoặc rút tiền tự động, xin bấm vào đây.

Tài trợ hàng tháng

Quý vị và các bạn thân mến,

Trong tinh thần làm việc lâu dài của thiền sư Thích Nhất Hạnh và tăng đoàn Làng Mai, để giảm bớt khổ đau, xin mời quý vị và các bạn tham gia vào một nhóm đặc biệt mang tên: “Thich Nhat Hanh Continuation Fund”.

Quý vị trong nhóm này sẽ là những ủng hộ viên hàng tháng, và chúng tôi tin rằng sự cúng dường của quý vị sẽ trở thành một tài khoản nòng cốt để hỗ trợ cho các công tác của tăng thân Làng Mai trong tương lai.

Khi trở thành một nhà tài trợ hàng tháng, quý vị sẽ giúp thực hiện được rất nhiều công việc. Quý vị sẽ giúp toàn thể cộng đồng tu sĩ tiếp cận với hàng triệu người thông qua việc chế tác hòa bình, sách, video, các khóa tu, v.v… Quý vị cũng sẽ hỗ trợ các Thầy và Sư Cô của chúng tôi tại các trung tâm thực tập như Tu Viện Lộc Uyển, Tu Viện Bích Nham và Tu Viện Mộc Lan.

Chúng tôi mời quý vị và các bạn tiếp tay với chúng tôi trong việc phổ biến những lời giảng dạy của Sư Ông và tăng đoàn Làng Mai để làm cho thế giới được tốt đẹp hơn, để xây dựng lòng từ bi và để giảm bớt khổ đau cho nhân loại. Sự cam kết của quý vị sẽ tăng cường năng lực của chúng tôi trong công tác chữa lành và chuyển hóa thế giới.

Và xin quý vị nhớ cho rằng Sư Ông cùng tất cả các Thầy và Sư cô, các Tăng Thân trên toàn thế giới và tất cả những người được hưởng lợi sẽ biết ơn sự ủng hộ và tình thương yêu của quý vị.

Nguyện cầu Bồ Tát Quán Thế Âm bảo vệ quý vị và gia đình và hướng dẫn tất cả chúng ta trên con đường tuyệt diệu của sự thức tỉnh.

Sư Cô Chân Không

Tài trợ Một-lần

Tài trợ một-lần rất được khuyến khích. Món quà của bạn là một đóng góp có giá trị đối với nguyện vọng của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh mà các Tăng thân đang tiếp tục giảng dạy như sự thực tập chánh niệm, ái ngữ, và lắng nghe sâu sắc trong các khóa tu tại các trung tâm thực tập và trên khắp thế giới.

Chương trình Hiểu và Thương ở Việt Nam

Sự đóng góp của quý vị vào chương trình Hiểu và Thương ở Việt Nam sẽ hổ trợ về mặt vật chất cũng như tâm linh cho hằng trăm cộng đồng nghèo đói nhất, rải rác khắp các vùng quê ở Việt Nam. Những vùng này chưa được mở mang, và những tiện nghi như trường học, dịch vụ xã hội, và chuơng trình cứu trợ rất cần thiết để bảo đảm một đời sống lành mạnh và hạnh phúc cho dân chúng.

Cúng Dường Di Sản

Cúng dường vào quỹ Thich Nhat Hanh Continuation and Legacy Foundation là cung cấp một di sản quan trọng cho tương lai, nhằm đảm bảo sự tăng trưởng và chia sẻ thực tập chánh niệm và lòng từ bi cho các thế hệ mai sau.

Thưởng thức sự sống

 

 

Sư Ông thương kính của chúng con!

Chiều nay, khi đi chầm chậm ngoài công viên gần nhà, con nhìn thấy một chiếc lá vàng theo gió nhẹ lìa cành. Chiếc lá không rơi thẳng ngay xuống đất mà chao lượn, nghiêng bên phải, ngả về bên trái rồi mới nhẹ nhàng rơi xuống mặt đường. Con thấy như là trước khi trở về với đất mẹ, chiếc lá vàng dễ thương kia vẫn còn dùng hết khả năng, sức sống của mình mà cống hiến cho vũ trụ một khúc nghê thường tuyệt mỹ, mà con là người may mắn có cơ duyên được thưởng thức… Con buột miệng kêu lên: “Sư Ông ơi! chiếc lá vàng đang múa cho Sư Ông xem nè!”

Sau đó vài giây, định tâm lại, con ý thức rằng Sư Ông hiện đang nằm trong bệnh viện tận trời Tây. Nhưng không hiểu sao, con vẫn muốn thấy chiếc lá vàng kia nếu có rơi thì phải đang rơi trên nếp cà-sa bạc mầu của một vị Thiền sư, tuy làm thơ mà không tự nhận mình là thi sĩ, tuy bôn ba cả cuộc đời mà chưa từng rời thế gian pháp, tuy uyên thâm trí tuệ mà rất giản dị, nhu hòa, luôn thanh thản đến cũng như đi…

Tối hôm qua có một người bạn thân ghé qua nhà sau một chuyến về thăm Việt Nam. Chị trao lại cho con sáu trái xoài Thanh Ca trồng trong vườn nhà ở Vĩnh Long. Loại xoài mà con mê ăn từ thuở nhỏ.

Bể dâu ngoảnh lại, chiếc lá vàng chiều nay làm con nhớ đến mấy lá xoài Thanh Ca, rồi con lại đâm ra nhớ đến bác Năm của con. Bác là con trai duy nhất được ông nội giao cho nhiệm vụ chăm lo các cồn trồng cây ăn trái như nhãn, xoài, mít, mận, ổi… Bác trở thành nhà thầu cung cấp trái cây lớn ở khu chợ Vĩnh Long chạy lên tận Sài Gòn, nổi tiếng nhất là giống xoài vườn Bác, vỏ mỏng, cơm dầy, hột nhỏ lép và nhất là mùi thơm của trái xoài vừa chín.

Ba của con là thứ bảy trong nhà, người rất ngưỡng mộ và kính nể bác Năm. Mỗi khi mùa xoài vừa chín tới, những trái xoài đầu tiên hái về được Bác trịnh trọng chưng lên bàn thờ để cúng gia tiên. Sau đó chính tay bác hạ các đĩa xoài xuống, đem ra sân rồi kêu vợ con và luôn cả những người giúp việc trong nhà ra thử món xoài đầu mùa. Ngày xưa còn nhỏ, con hay theo ba về thăm quê nên cũng được dự phần. Con vẫn còn nhớ hoài: được ngồi trên ghế của người lớn, hai chân không chấm tới đất nên phải buông thõng đong đưa. Con say sưa nhìn bác Năm vui vẻ cắt xoài mời mọi người. Con dao lá dừa của bác đưa hai đường thật nhẹ sát theo hột xoài, rạch lên thịt trái xoài vài đường ngang dọc, rồi bác nhanh nhẹn lật ngược vỏ xoài lên như trong màn xiếc… Ôi! Những múi xoài nhô cao lên như mời gọi mọi người thưởng thức. Mọi người gần như úp mặt vào miếng xoài, chỉ ăn phần đó, phần ngon nhất không có hột, thịt dày, ngọt ngào nhất… Cùng với bác Năm, mọi người đều như cảm nhận được trọn vẹn cái hạnh phúc của người biết sống vui và cùng chia sẻ với người khác. Những khuôn mặt an bình đó, con còn giữ mãi hơn 50 năm nay.

Chiều nay, nhớ đến bác Năm, con hiểu thêm về con người của bác. Tuy đầu tắt mặt tối với vườn cây nhưng bác biết ngưng làm việc, ngồi yên ăn xoài với gia đình và bạn bè. Đối với con, sự bình an và hạnh phúc của bác không nằm trong chuyện thu hoạch hay cái hộp thiếc đựng tiền của bác Năm gái, mà nó nằm trong cái tình mẫn tiệp biết chia sẻ kết quả với những người mình gần gũi, biết thế nào là phần quan trọng của cuộc đời và nắm giữ nó. Điều đó được thể hiện trong phong cách bác ấy mời bạn bè thưởng thức phần lõi ngon ngọt của trái xoài vườn mình, tận hưởng cuộc sống trong giây phút hiện tại. Có lẽ ba của con luôn trân quý và tự hào về bác Năm là vì vậy. Ngày xưa, con cứ nghĩ vì bác Năm trồng trọt thu hoạch giỏi nên ba của con mới đặc biệt yêu mến bác ấy.

Lúc trưởng thành, con cũng mải mê chạy theo tiền tài, vật chất, mải mê tìm kiếm lợi lộc bon chen, không có thì giờ cho chính bản thân mình, càng không có những giây phút chia sẻ với bạn bè những gì đã ra hoa kết trái, chạy theo những nổi trôi của cuộc đời. Con như là con thiêu thân ôm đồm công việc, quên đi việc tự tay cắt trái xoài để chia ngọt xẻ bùi với bè bạn, không biết giữ cho mình phần quan trọng, cốt lõi của đời mình.

Sau những năm tháng theo gót Sư Ông, con giật mình nhận ra là từ lâu nay con thờ ơ, không quan tâm đến thế nào là đời sống bình an, hạnh phúc và những gì con đang nắm giữ chỉ là những ảo tưởng của hạnh phúc mà thôi. Cảm giác thoải mái, đong đưa hai chân khi ăn những múi xoài đã bị đánh mất tự lúc nào!

Nhờ ngón tay chỉ đường dẫn lối của Sư Ông và quý thầy, quý sư cô Làng Mai, con ôn lại những bài học có từ kinh nghiệm ở đời của bác Năm. Con biết dành thì giờ để thưởng thức và chia sẻ những niềm vui dù nho nhỏ với gia đình, với bạn hữu, với bạn đạo trong tăng thân. Con biết lựa chọn ra những phương cách sống theo các phương pháp Sư Ông đã chỉ dạy để đời sống của con ngày càng có an lạc và có phẩm chất hơn. Cũng như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn yêu mến của chúng ta có dặn dò trong những ngày cuối đời: nên tu tập để có thể chế tác cho mình những niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống hàng ngày! Đó là điều quan trọng trong đời người, ngoài ra không có gì đáng giá hơn nữa…

Nhiều người vì danh lợi đã cật lực làm việc, không có thời gian tận hưởng hay chia sẻ thành quả với những người chung quanh, không biết nắm giữ và sống với những phút giây quan trọng của cuộc đời. Trong đầu họ hầu như không có một điều gì ngoài một chữ tiền hay hình ảnh những tấm ngân phiếu. Nhưng bác Năm của con lại không hành xử như họ. Tuy không là đệ tử của Sư Ông nhưng bác Năm của con đã thấy và đã thực tập pháp môn Hiện pháp lạc trú.

Sư Ông thương kính của chúng con!

Sư Ông cứ yên tâm tịnh dưỡng để sớm hồi phục. Tăng thân Vầng Trăng Sáng chúng con vẫn đang thực tập miên mật, vẫn ý thức rõ rằng phải sống như thế nào để Thân, Khẩu và Ý luôn tạo được nghiệp lành. Cũng như cách đây hai hôm, anh chị em chúng con có ngồi lại với nhau, tụng thời kinh Cầu An, kính gửi năng lượng an lành đến cho Sư Ông. Chúng con cùng một lòng xin Đức Mẹ Quán Thế Âm nhủ lòng thương xót dùng Cành Dương và Bình Tịnh Thủy tưới lên Sư Ông giọt nước Cam Lộ mười phương để Sư Ông qua được buổi nguy tai. Chúng con cũng đã được đi “ké” với quý thầy quý sư cô ở Viện Phật Học Ứng Dụng Châu Âu sang thăm Sư Ông vì chúng con biết, dù đi đâu quý thầy quý sư cô cũng đều mang chúng con đi theo. Là những giọt nước nho nhỏ, chúng con nguyện nhập vào dòng sông thênh thang, vững vàng của Sư Ông, luôn đem sự mát dịu làm tươi mát cuộc đời. Có phải đây là dòng Tào Khê không Sư Ông?

Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn

Tào Khê nước chảy vẫn còn trơ trơ.

 

Tăng Thân Vầng Trăng Sáng

ngày 16.12.2014  Stuttgart – nước Đức.

Nẻo về tiếp nối đường đi

Bên nhau ta có tình huynh đệ

Khóa tu “Nẻo về tiếp nối đường đi” diễn ra ở trung tâm Làng Mai Quốc Tế Thái Lan trong tháng 9 vừa qua đã mang lại cho rất nhiều người nguồn năng lượng tâm linh. Và một niềm tin bất hoại về đạo Bụt dấn thân của dòng tu Tiếp Hiện. Có thể hình ảnh và ngôn từ khó mà diễn đạt hết những cung bậc cảm xúc mà người tham dự trải nghiệm. Thế nhưng có những tiếng nói đến từ trái tim lại có giá trị nuôi dưỡng, vượt thoát mọi ý tưởng. Đó chính là nguồn năng lượng tạo cảm hứng giúp chúng con ngồi lại bên nhau, để cùng nhau xây nên bảo tháp Tình huynh đệ. Lấy hiểu biết và thương yêu làm phẩm chất của sự tu học, hầu mong làm được những hóa thân của Thầy, của chư Tổ và chư Bụt.

Trong buổi hướng dẫn tổng quát ngày đầu tiên của khóa tu, chúng con đã ngồi thật yên, thở sâu và nhẹ như là để đặt những viên đá đầu tiên xây nền móng cho bảo tháp Tình huynh đệ. Chúng con ý thức rõ đó là giây phút hạnh phúc, cảm nhận được sự ấm áp trong vòng tay của tăng thân. Cũng khá lâu rồi đại chúng mới được nhắc lại nội dung và ý nghĩa của 2 chữ Tiếp Hiện. Rõ ràng và xúc tích, sư cô TL chậm rãi dẫn dắt chúng con đi qua từng giai đoạn của đạo Bụt. Từ khi “Dòng Tu Tiếp Hiện” có mặt đi vào cuộc đời đến lúc gặp môi trường hiện đại hóa. Đã dấn thân trong thời kỳ bom đạn ra sao? Còn hiện nay thì biểu hiện thành đạo Bụt ứng dụng cho phù hợp với nhịp sống văn minh của nhân loại.

Và như thế, dòng tu Tiếp Hiện có nhiều sự khác biệt và thay đổi theo dòng chảy của thời gian. Nhưng về bản chất thì màu áo nâu Tiếp Hiện vẫn luôn là một nguồn cảm hứng tượng trưng cho sự khiêm cung và sức mạnh thầm lặng. Sức mạnh tâm linh không ồn ào và rất trầm hùng. Điều cốt lõi vẫn là sự thực hiện – thực hiện ước mơ chí nguyện của mình để đạt đến sự tự do thảnh thơi trong tu tập cũng như trong việc phụng sự xã hội. Nếu  có sự thực tập mỗi ngày thì mình sẽ chế tác ra sự yên vui và dòng chảy đó sẽ không bao giờ tắt.

Vì có được buổi chia sẻ hướng dẫn tổng quát rất cụ thể và sâu sắc nên đại chúng đã thực tập hết lòng trong suốt những ngày còn lại của khóa tu. Không chỉ riêng gì cư sĩ mà chúng xuất sĩ hai xóm đều cùng cảm nhận nguồn năng lượng hùng hậu của khóa tu từ trong chính tự thân của mỗi người. Đại chúng thức dậy từ rất sớm và luôn có ý thức giữ gìn sự yên lặng và thanh tịnh. Từng bước chân nhẹ nhàng, thanh thoát di chuyển  về thiền đường cho thời công phu buổi sáng. Sau đó thì chúng con được hướng dẫn thiền hành trên con đường mới làm bao quanh xóm Trăng Tỏ. Nghe theo lời dạy của Thầy, con đã thực tập theo bài kệ “mỗi bước/ là phép lạ” và “mỗi bước chân/ là phép lạ, phép lạ”. Con đường thiền hành đẹp quá trong cái trong trẻo của buổi ban mai và những  bước chân thảnh thơi của đại chúng…

Các buổi pháp thoại của khóa tu được hội đồng giáo thọ chia sẻ một cách xuyên suốt, có sự gắn kết và là những lời nói xuất phát từ trái tim, từ những kinh nghiệm tu học thực tế khiến cho đại chúng cảm thấy vô cùng lợi lạc và hạnh phúc. Buổi pháp thoại ngày thứ hai, chúng con được nghe chia sẻ về sự thực tập tiếp xúc với khổ đau, chăm sóc cơn giận, sống nếp sống lành mạnh, từ bi và hiện pháp lạc trú. Sư cô TL đã chia sẻ rất chân thật chính từ những trải nghiệm trong đời tu của mình, qua những chuyến đi từ thiện cứu trợ ở các tỉnh miền Trung Việt Nam. Buổi pháp thoại ngày thứ ba, Thầy đã giúp chúng con nắm rõ các đặc tính và cấu trúc của 14 giới tiếp hiện. Bài giảng nói về giới nhưng nghe rất  nhẹ nhàng và tự do như chính bản chất thực sự của Giới vậy. Cảm ơn Thầy đã nhắc nhở chúng con làm sao để cất giữ những ánh sao băng, gieo hạt giống tốt về muôn lối như là thực tập pháp môn, nếm được pháp lạc, dung hòa giữa lý tưởng và thực tế, xây dựng tăng thân trên nguyên tắc hạt nhân và lục hòa…

Buổi pháp thoại ngày thứ tư thật tuyệt vời và xúc động khi chúng con được sống lại với những chuỗi ngày lịch sử qua lời giảng về cuộc đời của Thầy Làng Mai. Đại chúng chợt thấy thấm thía khi được hỏi rằng mình đã hiểu đến đâu và hiểu như thế nào về Thầy của mình. Mặc dù con đã từng nghe qua nhiều lần nhưng vẫn không sao tránh khỏi những xúc động khi nghe chia sẻ về trường TNPSXH và cái chết tự thiêu của chị Nhất Chi Mai. Bài pháp thoại cuối cùng do Ôn Thủ Tọa ban cho chúng con như những lời dặn dò chân tình thấm đượm thương yêu và hiểu biết. Có những lúc con đã hổ thẹn vì nhận thấy mình thực tập vẫn còn vụng về và yếu kém lắm. Chỉ có tình thương lớn và sự thực tập chánh niệm trong mỗi giây mỗi phút mới có thể giúp chúng con vượt thoát ra ngoài mọi kiến chấp và phân biệt để đưa đạo Bụt đi vào cuộc đời.

Con đường vui

Ngày cuối cùng của khóa tu, chúng con có cơ hội tham dự buổi vấn đáp với các thầy cô giáo thọ lớn của tu viện. Các thầy cô ngồi đó rất gần gũi và dễ thương. Không là một buổi chia sẻ kiến thức Phật học, càng không phải là sự truyền đạt những tư tưởng hay quan điểm chủ thuyết Phật giáo. Khoảnh khắc ấy là hình ảnh của một đại diện cho sự hòa hợp của tăng đoàn, những kinh nghiệm và thực chứng trong sự tu tập và cả những yếu kém thiếu sót, những lời khuyên nhủ chân tình mà chất chứa nhiều tình thương và sự hiểu biết. Có những lời nói nhẹ nhàng lắng đọng nhưng cũng có những chia sẻ rất nghiêm khắc và thẳng thắn giúp chúng con có được một cái nhìn sâu sắc và hiểu thấu đáo hơn về đạo Bụt đi vào cuộc đời cũng như hiểu rõ hơn về người THẦY của mình và con đường đi của THẦY. Con cảm thấy mình thật may mắn vì không còn là kẻ cùng tử đi lang thang vòng quanh ngoài cổng chùa nữa. Mặc dù còn yếu kém vụng về nhưng con biết con đã và đang đi trên con đường đẹp mà không cần tìm cầu hay ngó nghiêng gì nữa. Đã biết vạn vật vô thường và không có gì gọi là hoàn hảo thì sự an lạc hay cõi Niết Bàn không ở đâu xa cả.

Có lẽ khóa tu có nhiều điều thú vị, lại có buổi chia sẻ của các cô các chú tiếp hiện lớn tuổi mà cũng là những học trò đầu tiên của trường TN PSXH. Ban tổ chức gọi đó là buổi chia sẻ về dòng tu Tiếp Hiện ở Việt Nam qua từng thời kỳ. Câu chuyện của mỗi một vị đều lôi cuốn và thu hút đại chúng. Ai cũng có những lý tưởng thật đẹp và những thao thức trên con đường tâm linh và phụng sự. Ban tổ chức cũng sắp xếp một buổi cho các tăng thân khắp nơi giới thiệu làm quen và chia sẻ cho nhau nghe về sự thực tập, những thuận lợi và khó khăn cùng với những cái nhìn cái thấy cho một hướng đi đẹp hơn.

Con đã đọc được trong ánh mắt của đại chúng sự an lạc và bình an trong những ngày của khóa tu. Con cũng đã nghe được trái tim của con đập rộn ràng tiếng nói yêu thương và lòng biết ơn sâu sắc. Tự dưng con thấy xung quanh mình đều là những con người rất dễ thương và đáng yêu. Và con như muốn làm mới với chính con và với tăng thân. Làm mới để con có thể giữ mãi tình thương lớn đã nuôi dưỡng và trị liệu cho con trong cuộc đời. Khóa tu đã kết thúc và chúng con đã trở về với hơi thở chánh niệm. Chúng con đã trở về với nụ cười của bao dung, của Từ, Bi, Hỷ và Xả…

Cho đến hôm nay, thương cả những người chưa dễ thương hay không dễ thương chính là sự thực tập của con mỗi ngày. Để có được tình thương lớn đó, con ý thức rõ mình cần phải thực tập thật sâu sắc, thực tập có nội dung và phẩm chất trong từng hơi thở và bước chân của mình trong đời sống hàng ngày. Và con hiểu rằng sự tiếp nhận và tiếp nối thực sự không chỉ đơn giản là thành lập nhiều tăng thân hay tổ chức nhiều khóa tu. Nó càng không chỉ là thực hiện nhiều chương trình từ thiện hay cứu trợ. Điều cốt lõi của Tiếp và Hiện chính là sự thảnh thơi và bình an trong tu tập và phụng sự xã hội. Con đã nhìn thấy được sự tiếp nối và biểu hiện của Sư Ông ở khắp mọi nơi và có ở trong con nữa.

Thương kính gửi đến Sư Ông lòng biết ơn sâu sắc

Sài Gòn, ngày 11.10.2014.

Nắng mai hồng

Hôm nay 30.08.2014 tăng thân Nắng Mai Hồng tổ chức lễ Vu Lan. Mấy hôm trước bốn anh chị em chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau trong tiệm kem. Bỗng nhiên tôi nảy ra ý định: năm nay, trong ngày Vu Lan tăng thân mình sẽ dùng hoa tươi cho mỗi người, dù còn cha mẹ hay không còn cha mẹ thì cũng nhận được một bông hoa màu hồng. Vì Thầy đã dạy đi dạy lại là “cha mẹ ta không bao giờ chết, cha mẹ vẫn sống mãi trong ta”. Đây là cơ hội để chúng ta thực tập “chạm tới cánh cửa vô sinh”. Ý kiến của tôi được mọi người tán thành, tôi lãnh nhiệm vụ mua hoa tươi.

Tăng thân Nắng Mai Hồng trong Lễ Vu Lan

Lúc đầu tôi định mua hoa cẩm chướng vì nó giữ được lâu. Nhưng đến tiệm hoa thì tôi thấy chỉ có cẩm chướng trắng và đỏ.  Lần lựa mãi tôi mua về ba bó hoa cúc màu hồng nhạt rất dễ thương. Hoa cúc vừa đẹp, vừa tươi lại vừa có mùi thơm thoang thoảng rất dễ chịu.

Vu Lan năm nay mỗi người trong tăng thân đều được cài một bông hoa cúc màu hồng lên áo. Buỗi lễ diễn ra rất trang nghiêm và nhẹ nhàng. Một chị chia sẻ là lần đầu tiên chị tham dự một buổi lễ “Bông Hồng Cài Áo” thật là sâu sắc mà không có sụt sa sụt sịt, nước mắt ngắn nước mắt dài.

Sau đây là một đoạn văn tôi viết cho ba, mẹ và Thầy trong buổi lễ Bông Hồng Cài Áo:

Ba và mẹ tôi đều trên 80 tuổi, cái tuổi như cây đèn cầy cháy tới đoạn cuối, không biết lúc nào một ngọn gió vô thường thổi tới làm cho tắt ngấm. Mà nói gì ba mẹ, kể cả tôi cũng đã vào cái tuổi “chân trong chân ngoài” rồi còn gì.

Thường thì tới ngày Vu Lan mình nhắc tới mẹ cha. Nhưng đối với tôi thì mỗi ngày đều là ngày Vu Lan, nhất là khi tôi có ba đứa con thì ngày Vu Lan còn rõ rệt hơn. Nhờ con nên tôi cảm nhận được tình thương của cha, của mẹ, một cảm giác mà trước đây tôi chưa bao giờ có được. Trước đây tôi chưa hề biết cái cảm giác ngọt ngào của bàn tay mẹ đặt lên trán được diễn tả trong đoản văn “Bông hồng cài áo”. Nhưng bây giờ thì tôi đã biết, tôi cảm nhận được một cách sâu sắc cái tình mẹ thật ngọt ngào “như chuối ba hương, như xôi nếp một” ấy.

Ba mẹ tôi đều sẽ lần lượt buông bỏ cái hình hài quen thuộc này. Tôi không dám nói chắc rằng đến lúc đó tôi sẽ hành xử như bây giờ. Nhưng tôi biết rằng tôi sẽ không cảm thấy bơ vơ hay tuyệt vọng. Ba, mẹ  và Thầy tôi vẫn còn đang tiếp tục sống trong tôi. Họ đã trở thành máu, thành thịt của tôi rồi, có cách chi mà lấy họ ra được. Bàn tay của tôi là của ba tôi, cái tính biết thương người của tôi là của mẹ tôi, suy tư của tôi là của Thầy tôi.  Cha mẹ và Thầy đều sống trong tôi. Tôi thở là họ thở, tôi đi là họ đi, tôi suy nghĩ là họ suy nghĩ. Mỗi ngày thực tập địa xúc, tôi lạy xuống ba lạy và thấy rõ ràng cha mẹ, Thầy, tổ tiên, … và cả vũ trụ đều ở trong tôi. Tôi không bao giờ cô đơn và tôi sẽ sống cho đàng hoàng để họ có thể tiếp tục được đàng hoàng. Và rồi tôi cũng sẽ được tiếp tục một cách đàng hoàng trong con cháu của mình. Có như thế thì tôi mới mới xứng đáng với tình thương của cha mẹ và cũng xứng đáng với sự dạy dỗ của Thầy. Đó là lòng hiếu thảo, là món quà tôi kính dâng lên cha mẹ, ông bà, tổ tiên và Thầy tôi trong ngày Vu Lan.

Vì vậy hôm nay chúng ta không ai phải tủi thân nhận một bông hoa màu trắng. Tất cả chúng ta đều được cài lên áo một bông hoa màu hồng.

Sự ra đời của Tăng thân Nắng Mai Hồng

Chúng tôi có cơ hội gặp nhau vào mùa hè năm 2001, khi Thầy sang hướng dẫn khóa tu ở thành phố Neuss, tiểu bang Nordrhein-Westfalen của nước Đức.

Sau lần tham dự khóa tu ấy, tôi theo Thầy về Làng Mai luôn, sau đó thì xin thọ Năm Giới. Khi về nhà, tôi mang theo nguồn năng lượng mới. Tôi ngoan ngoãn nghe lời Thầy chuẩn bị một chỗ trong nhà để tụng giới mỗi tháng vì sợ mất giới thể. Cũng từ đó, chúng tôi đến sinh hoạt với nhau, người này kéo người kia, từ từ lập thành một tăng thân. Mãi đến năm 2006 thì tăng thân được Thầy đặt tên là Nắng Mai Hồng.

Mỗi tháng chúng tôi gặp nhau hai lần, một lần tụng giới Tiếp Hiện và một lần tụng Năm Giới. Mỗi lần gặp nhau là vui như ngày hội! Trong năm, tăng thân cũng tổ chức những ngày lễ như lễ Vu Lan, lễ Giáng Sinh, Tết Việt Nam. Ngày Tết Việt Nam là ngày chúng tôi ăn mừng cùng nhau. Vui ơi là vui! Cũng làm sân khấu, cũng có MC nữa. Chúng tôi tổ chức ca hát, múa, kịch… nữa và tất cả mọi người trong tăng thân đều phải lên sân khấu đóng góp.

Đã gần 14 năm chúng tôi sinh hoạt cùng nhau. Có những người đã từ giã tăng thân và cũng có những người mới đến với Nắng Mai Hồng. Nhưng cho dù con số thành viên có giảm xuống hay tăng lên (từ 25 tới 30 người) thì chúng tôi vẫn cố gắng xây dựng một cái nhân (những thành viên nòng cốt) vững chắc. Chúng tôi biết nếu không có cái nhân vững chắc đó làm nền tảng thì khó mà giữ tăng thân được dài lâu.

Chúng tôi cũng đã cùng nhau trải qua bao nhiêu khó khăn, lên xuống, có lúc tưởng như là tan rã. Nhưng với tình thương và sự cảm thông cho nhau, chúng tôi đã vượt qua các chướng ngại để có được ngày hôm nay.  Chúng tôi thấy được rằng càng có nhiều khó khăn thì chúng tôi càng học hỏi được nhiều hơn, vững mạnh và trưởng thành hơn.

Chúng tôi vô cùng biết ơn Thầy, biết ơn tăng thân đã xây đắp tin yêu và nuôi lớn chúng tôi mỗi ngày!

Về nhà thôi!

Có tin vui khi biết đại chúng Làng Mai Thái Lan sẽ mở khoá tu “Về Nhà” cho người Việt từ mùng 5 đến mùng 9 Tết Giáp Ngọ 2014”. Tôi và Điều quyết định thật nhanh. Có lẽ hai chị em mua vé sớm nhất, để tiết kiệm được một chút. Vậy mà chúng tôi lại là người mua vé đắt nhất vì sau đó nghe nói tại Thái Lan đang có cuộc biểu tình ầm ĩ, có súng nổ, có người chết …

Các tours du lịch Thái đều bị hủy. Còn tôi thì chồng con đều không muốn cho đi vì sợ kẹt không về được. Nhưng riêng tôi thì náo nức mong “Về Nhà” vẫn một lòng quyết định lên đường. Lúc này, tôi đang như cảm nghe được năng lượng rất bình an với chuyến đi thì phải.

Xuống sân bay Bangkok không thấy ai biểu tình gì hết mà khung cảnh chung quanh rất đổi bình an. Tôi gọi điện về cho gia đình cho mọi người yên tâm. 5g30 chiều đã về đến pakchong sau 3 tiếng đồng hồ đi xe. Pakchong rất đỗi hiền lành, ấm áp và thân thương chào đón mọi người như bất cứ lúc nào.

Lúc 5  giờ sáng đại chúng đã thiền hành. Trời còn tối lắm, những ánh đèn pin soi rọi dẫn lối dưới chân như ánh sáng Chánh Niệm đang soi vào những góc còn tối trong tâm hồn mình. Con đường thiền hành thênh thang đưa lối ta về miền ánh sáng. Mặt trời chưa ló dạng, quý Thầy đã đốt lửa và đại chúng ngồi thiền quanh ánh lửa hồng. Củi được chất thêm, ngọn lửa bốc lên cao, nổ tí tách reo vui, những đốm lửa bay lên như từng đàn đôm đốm giữa trời đêm. Tôi liên tưởng lửa Bồ Đề Tâm  đang được nuôi dưỡng và khơi dậy! Tiếng chim đã lảnh lót, tiếng gà gáy vang vọng xa xa… Tất cả đã làm nên một cõi Tịnh Độ hiện tiền, ngay bây giờ và ở đây. Tôi đã thưởng thức những giây phút giây diệu kỳ ấy và tôi đang ý thức về nguồn hạnh phúc mà mình đang có.

Những bài pháp thoại của Ôn thủ toạ, sư cô Hạnh Liên, thầy Pháp Niệm đã đưa đại chúng trở “Về Nhà”  để mọi người thực tập không còn đi vòng quanh, để biết làm cho ngôi nhà mình thêm đẹp, thêm lành, thêm tươi mát mà không cần phải tìm kiếm ở đâu xa xôi. Thầy Pháp Niệm đã dùng phương tiện khéo léo hướng dẫn đại chúng thực tập theo kinh Quán Niệm Hơi Thở, đưa mọi người về với 16 phép quán niệm thật dễ hiểu và vô cùng thâm sâu.

Buổi vấn đáp với Ôn thủ toạ và Thầy Pháp Niệm đã tháo gỡ được nhiều nút thắt cho thính chúng đặc biệt là các em trẻ có nhiều băn khoăn, nhiều trăn trở trong cuộc sống.

-“Làm sao để chánh niệm khi phải làm việc thường xuyên với máy vi tính ?”

– “ Ba con còn bảo thủ và cố chấp ý kiến của mình lắm thì con phải làm sao đây ?”

-“ Khi mình giết một con cọp, một con rắn độc đang tấn công mình hay cầm súng chiến đấu với kẻ xâm lược đất nước mình thì làm sao mình không phạm giới sát sinh ?”

Và còn rất nhiều những câu hỏi được tham vấn riêng vì không đủ thời gian đặt ra trong thời khoá. Ôn thủ toạ, quý Thầy, quý Sư Cô và đại chúng đã hết lòng hướng dẫn cho các bạn cách thực tập cụ thể. Tôi như cây khô đang được hưởng từng giọt nước mát rượi để hồi sinh.

Cuối cùng kinh nghiệm tu học cho tôi thấy: Chỉ có tình thương và chánh niệm mới đưa ta ra khỏi những ngõ cụt bế tắc và sẽ giúp ta giải quyết mọi vấn đề khó khăn mà ta đang gặp phải. Cho dù khó khăn có đến đâu đi nữa thì ta vẫn có cách để tìm lại được sự bình an. Còn cách giải quyết bằng bạo lực thì chúng chỉ leo thang để xây dựng thêm một nền bạo lực khác mà thôi.

Ôn thủ toạ còn dạy : “Tu làm sao mà mưa cũng không sao, nắng cũng không sao, làm được cũng không sao, không làm được cũng không sao. Không mong cầu, tất cả nếu đủ duyên thì sẽ biểu hiện. Tu như thế thì ở đâu cũng an lạc và hạnh phúc, không còn gì phải lo lắng và sợ hải. Hạnh phúc an lạc sẽ có mặt ngay tức thì”.

Trong khoá tu “Về nhà” đại chúng còn được tham dự lễ truyền giới Thức- xoa -ma -na và lễ truyền Năm giới. Người tiếp nhận năm giới hầu hết là các em trẻ, có em chỉ mới đến khoá tu lần đầu tiên. Như tiếp thêm sức mạnh cho sự tu học, khi chúng con được tham dự lễ  An Vị  của bảy tượng Bụt do phật tử Indonesia cúng dường.

Từ thiền đường Vách Núi đến chỗ An Vị bảy vị Bụt

Trong tiết trời buổi sáng tươi mát và thanh tịnh tại thiền đường Vách Núi, Ôn thủ toạ làm chủ lễ, Thầy Trung Hải dẫn kinh đã làm núi rừng Pakchong rúng động. Lời bài tán gia trì Nước Tịnh vọng lên cao:

-“Nước này vuông hay tròn là tuỳ theo đồ chứa đựng

Thấp hay cao tuỳ theo tiết theo thời

Mùa xuân loãng mà mùa đông đặc cứng

Gặp thuân đi mà gặp chướng lại ngừng

Mênh mông thay tìm nguồn thiêng khó thấy

Mầu nhiệm thay dòng chảy tới vô chung…

Chỉ cần một giọt nước Từ Bi thanh lương này thôi

Là mười phương đều trở nên thanh tịnh.”

Và bài tán “Thiên Long Hộ Pháp“ tiếp theo sau càng làm cho buổi lễ thêm linh thiêng và mầu nhiệm.

Tôi nghe từng lời kinh đi theo từng hơi thở, thấm sâu và chảy khắp cơ thể như mạch nước Cam Lộ đang tuôn trào. Buổi lễ đơn giản mà thanh tịnh, nuôi dưỡng và làm lớn lên Tâm Bồ Đề của đại chúng. Tất cả bảy vị Bụt đều mỉm cười, nụ cười rất Từ Bi. Có một vị Bụt địa xúc như để trời đất chứng minh cho tấm lòng của đại chúng đang quy ngưỡng về chánh pháp. Chúng tôi biết ơn phật tử Indonesia, biết ơn những người thợ điêu khắc mà chúng tôi không thể nào quên trong đời.

Nguồn vui luôn tuôn chảy. Niềm vui này nối tiếp niềm vui khác, cứ vậy mà diễn ra. Sự tu học mang đến hạnh phúc nhẹ nhàng mà thâm sâu còn vui chơi trong chánh niệm thì hạnh phúc vô cùng. Hội chợ Xuân từ 4g30 chiều mùng 8 đến 9 giờ tối, đại chúng được xem quý sư cô múa nón, múa võ khai mạc hội chợ. Sư cô Đáo Nghiêm với chiếc áo tứ thân và hàm răng đen truyền thống miền Bắc, cùng một sư chú đóng vai trưởng làng thỉnh mõ kêu dân làng vào xem hội chợ xuân làm đại chúng cười nghiêng ngả.

Các gian hàng rất độc đáo: gian hàng “Thầy bói KHÔNG nói dối ăn tiền” của sư cô Hoa Nghiêm lúc nào cũng có người xin đặt quẻ. Sau khi giải quẻ mặt ai cũng cười tươi rói. Gian hàng thư pháp của Thầy Pháp Cứu tặng không cần mua vé. Gian hàng “Bà ngoại quán” với món gỏi cuốn…Và nhiều gian hàng ẩm thực khác, hàng nào cũng ngon, mỗi hàng mỗi vị rất quê hương. Chiếc xe đạp bán “kem chuối không chất bảo quản” của sư chú Chân Trời Linh Thứu với tiếng chuông leng keng như nhắc nhở mọi người nhớ vui chơi trong Chánh Niệm. Buổi tối không khí nóng lên khi quý sư chú kêu lô tô bằng thiền ca, mọi người cười thoả thích. Còn được trúng số với sách Sư ông, đĩa pháp thoại của Ôn thủ toạ thật là nuôi dưỡng. Đúng là chơi cũng là tu, mà tu vui quá chừng !

Năm ngày trên đất Thái, tôi thực sự đã “về nhà’. Nơi ấy có tăng thân, có sự thực tập Chánh Niệm, có tình thương lớn của quý Thầy, quý Sư Cô và các bạn đồng tu. Và đặc biệt có một quê hương để về, để ôn lại những cái đẹp, những điều hay và nơi ấy đã nuôi lớn thêm hay còn giữ lại được bản sắc dân tộc quý báu của cha ông.

Tôi ý thức rằng nơi nào có tăng thân thì nơi ấy là nhà. Hãy giữ cho ngôi nhà ấy trong ta thật thanh tịnh và tươi mát, dù ta có bôn ba trong cuộc đời này thì ta vẫn có một nơi an ổn và hạnh phúc để quay về. Biết ơn tất cả thuận duyên đã đưa tôi “Về Nhà”. Cũng biết ơn tôi nữa: Nhờ sự thực tập vô uý mà tôi đã không làm hư hao cõi cực lạc của chính mình khi quyết định lên đường trong tình hình Thái Lan thật bất ổn. Đúng là hãy giao phó hết cho Bụt: Bụt lo dùm ta, còn ta chỉ thở và cười mà tu thôi ! Hạnh phúc thay.

Các hình ảnh tăng thân sinh hoạt trong khóa tu.

Sư cô Đáo nghiêm thỉnh mõ mời dân làng vào xem hội chợ xuân

Thùng kem chuối của sư chú Trời Linh Thứu

Sư cô Hoa Nghiêm giải quẻ Kiều cho thiền sinh

Tiết mục múa võ của các sư cô

Văn nghệ kết thúc khóa tu” Về Nhà”

Người gỡ bom

Câu chuyện bắt đầu từ ngôi nhà tôi buổi sáng nay…Cũng tại cái máy vi tính mà sinh sự. Mọi thứ ầm ĩ lên khi tôi nghe hai cha con lớn tiếng với nhau. Điều này từ trước đến giờ chưa bao giờ xảy ra trong ngôi nhà.

Tôi nghe chồng tôi lớn tiếng:

– Người ta xài không sao, cứ nó mó vào là hư, mó vào là hư (ý nói con trai mó vào máy vi tính của ba và làm hỏng)

Con trai tôi cũng lớn tiếng không kém:

– Ba có biết gì về vi tính không mà nói, biết thì hẳn nói không biết thì thôi.

Tiếng chồng tôi gầm lên:

– Hổn láo. Nhà này không có loại con như vậy. Đi khỏi đây ngay!

Bom đã phát nổ rồi… Tôi im lặng đứng nhìn rồi bảo con trai:

– Con lên lầu đi.

Nó hậm hực lên phòng, đóng sầm cửa.

Còn lại ở phòng khách, tôi là người bị văng miểng:

– Bà thấy chưa, bà dạy con vậy đó. Nuông chìu cho lắm vào. ( Mặc dù tôi đâu có nuông chìu và đâu phải một mình tôi dạy con).

Tôi chỉ nhẹ nhàng nói:

– Anh bình tĩnh đi, la lối huyết áp tăng lên lại khổ thân. Có gì từ từ nói với con sau.

Tôi chỉ nói vậy rồi về phòng mình. Căn nhà chỉ có ba người, bây giờ mỗi người cố thủ một phòng…

 khóa tu mùa hè (19)Ngồi trong phòng mình, tôi theo dõi hơi thở…

“Thở vào, con biết bom đang nổ tung ở nhà con… Thở ra, con sẽ là người phải gỡ quả bom này xuống trong vòng 24 tiếng đồng hồ”

“Thở vào, con thấy hai người con thương nhất đang rất đau khổ… Thở ra, con sẽ ôm ấp nỗi đau của chồng và con trai mình “

“Thở vào, con biết con là người có thực tập pháp môn Sư Ông dạy… Thở ra, con biết chồng và con mình chưa được thực tập pháp môn Sư Ông ”

Lạ quá! Chỉ sau 3 hơi thở vào – ra, tôi đứng lên ra mở máy vi tính. Tôi quyết định gửi cho con trai một bức thư. Và tôi bắt đầu gõ:

Con trai yêu quý của mẹ!

Nãy giờ mẹ ngồi yên theo dõi hơi thở, để nhận diện cơn bão đang đi qua nhà mình. Và mẹ đang thực tập những gì Sư Ông đã dạy, để ba, mẹ và con cùng đi qua cơn bão. Khi ngồi yên và theo dõi hơi thở, mẹ thấy thương con và ba quá chừng, vì hai người mẹ yêu thương nhất đang rất khổ. Mẹ biết lửa giận đang thiêu đốt lòng con và cả ba nữa. Con đang rất đau lòng vì con đâu có bao giờ lớn tiếng với ba như vậy. Ba cũng đang rất khổ vì đã nặng lời với đứa con trai yêu quý nhất của mình. Còn cái máy vi tính lại càng tội nghiệp, vì nó đã giúp mình bao nhiêu việc bấy lâu nay. Hôm nay nó là nguyên nhân gây ra bão vì đã già, hư hỏng. Không biết nó có buồn và tủi thân không nữa?

Mẹ từng nghe Sư Ông dạy rằng: "Mỗi người đều là sự tiếp nối những gì mà tổ tiên,ông bà và cha mẹ trao truyền". Con là sự tiếp nối một phần của ba mẹ. Con được trao truyền hạt giống nóng nảy và tự ái cao của ba, khi tự ái bị chạm là nổi giận đùng đùng. Con rất giống ba. Có lần, ba cũng làm ông nội nổi giận như vậy. Ba cũng thừa hưởng hạt giống nóng tính của ông nội, mà mỗi lần nóng tính là nói rất nặng nề nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại. Mẹ thường nói : “Ba khẩu xà tâm Phật”.

Con thấy không? Mình không thể chỉ lựa chọn những hạt giống tốt của cha mẹ, tổ tiên. Tất cả hạt giống xấu và tốt đều ở trong mình. Vấn đề là mình phải tu, phải thưc tập để biết cách nhận diện các hạt giống xấu khi nó nổi lên, xử lý và làm chủ cơn giận để đi ra khỏi cơn giận và không gây đổ vỡ. Những hạt giống xấu đó mình nhận diện và chuyển hóa để không phải tiếp tục trao truyền cho con cháu sau này. Cho nên ba đâu thể từ bỏ con và con cũng không thể giận ba vì ba chính là con, con chính là ba. Hai cha con luôn ở trong nhau. Giận hay từ bỏ người kia là giận và từ bỏ chính mình.

Sáng nay, cơn bão đã đi qua nhà mình nhưng mẹ tin rằng nó không làm gì được mình hết. Bởi vì con và ba rất thương nhau, chỉ vì hai cha con chưa biết thực tập để làm chủ cảm xúc mạnh, để đi qua cơn bão. Sau này mẹ sẽ bày cho con và ba biết cách thực tập nhé! Dễ lắm! Con chỉ cần ngồi yên theo dõi hơi thở, nhận diện tất cả những gì xảy ra một cách đơn thuần, không đem ý nghĩ chủ quan của mình vào. Cơn giận sẽ lắng xuống, rồi chánh niệm sẽ mách bảo con phải làm gì để hiểu và thương người kia. Lúc ấy, con sẽ thấy khỏe nhẹ và có ngay hạnh phúc. Mẹ đươc dạy: đó là mình đang thương mình, vì không để cơn giận hành hạ mình. Giận thì khổ lắm! Con thấy rồi đó… Khi đã thương được mình thì mới thương được người kia.

Vì con và ba chưa đủ duyên để thực tập pháp môn Làng Mai cùng mẹ, nên hành xử như vậy là tự nhiên thôi. Sau này, có duyên thì con cùng đi tu học với mẹ nhé! Còn ba, mẹ con mình sẽ rủ rê sau. Chỉ khi con có thực tập, thì con mới cảm nhận được những gì mẹ nói và con sẽ thấy hạnh phúc ngay bây giờ và ở đây.

Chiều nay, hai cha con làm lành nha con trai… để con có thể cảm nhận đươc những gì mẹ nói. Rồi con sẽ tin vào điều đó. Trên đời này, tất cả đều qua đi chỉ có tình thương là ở lại.

Thương con nhiều!

Mẹ của con.

Tôi gửi bức thư vào e-mail của con trai, và cũng chuyển tiếp vào e-mail của chồng tôi. Lòng tôi rất bình an và chờ đợi… Rồi tôi đi chuẩn bị cơm chiều…

Sự im lặng kéo dài đến 6g chiều. Chiều nay, tôi làm món salad trộn mà chồng tôi ưa thích, món canh chua con trai thích và nấu chè hạt sen tráng miệng. Tôi bảo con trai mời ba dùng cơm. Nó vào phòng mời ba, rồi ngồi xuống bàn ăn. Tôi xới cơm vào chén cho ba người và nói :

– Cả nhà mình ăn cơm ngon nhé! Mẹ làm các món ba và con trai thích.

Con trai tôi chưa cầm đũa mà nhìn ba rồi nói:

– Con xin lỗi ba, sáng nay con không nên lớn tiếng với ba.

Ba cầm đũa lên gắp thức ăn bỏ vào chén cho con trai và nói :

– Ừ, ăn cơm đi con.

Ba chưa có thực tập nên ba chưa nói được: Ba cũng xin lỗi con vì đã nói nặng con. Nhưng mà không sao, chữ “Ừ” của ba dễ thương lắm! Và ba gắp thức ăn cho con trai với ánh mắt đầy yêu thương. Ba chỉ cần làm tới đó thôi, không cần phải gượng ép hay cố gắng quá sức. Ba chỉ cần làm như trái tim của ba đang mách bảo. Bước đầu như vậy là ba đang thực tập và đang tu đấy!

Tự nhiên mắt tôi đỏ hoe… Xúc động quá! Tôi thấy hạnh phúc cùng chồng mình, con trai mình vì cả hai đang cảm thấy rất nhẹ nhàng, thoải mái. Cả hai đã thoát khổ. Quả bom đã được gỡ xuống sau 10 tiếng đồng hồ tàn phá. Bây giờ thì tôi càng tin hơn : Khi mình thực tập hơi thở và bước chân chánh niệm mọi lúc mọi nơi thì khi có tình huống khó khăn xảy ra, chánh niệm sẽ xuất hiện ngay lập tức để ôm ấp khó khăn, đau khổ của mình. Và chánh niệm sẽ mách bảo mình biết phải làm gì? Khi đau khổ được ôm ấp, thì bình an và hạnh phúc có mặt ngay. Đúng như những gì Sư Ông đã dạy.

Tôi đã trải qua và tin chắc chắn như vậy. Bạn hãy thử đi để trải nghiệm hạnh phúc mỗi khi mình thực tập thành công bạn nhé! Dù thành công chỉ mới một chút thôi, mình cũng hạnh phúc liền. Hay vậy đó!

 

Xử lý và chuyển hóa rác

 

Từ ngày hôm trước, con đã được nghe thông tin là sáng ngày mai trong thời khóa kiến thức tổng quát cô Pi Pú sẽ chia sẻ trước toàn thể đại chúng về rác và cách xử lý rác trong tu viện. Đó là một đề tài khá hấp dẫn và lôi cuốn con.

Có lẽ do một phần vì những ngày trước đó con có tham gia vào chấp tác cùng với đội tri rác. Con vẫn còn nhớ mình được các sư cô hướng dẫn cách giặt sạch và phơi khô túi nylon đựng thực phẩm được thải ra từ kho, bếp hay từ những nơi khác trong tu viện.

Sau tiếng chuông thời khóa chấp tác, các sư cô thuộc tri rác tập trung lại nơi tập kết, phân loại và xử lý rác phía sau lưng ni xá 2. Một nhóm phụ trách rữa giặt túi nylon, một nhóm thì xúm lại cùng nhau phân loại chai, lọ, giấy…

Cả đội phối hợp khá nhịp nhàng và thong thả. Thỉnh thoảng, con lại nghe tiếng reo mừng của một sư cô khi bắt gặp được những thứ dễ thương và hữu dụng như chai lọ để cắm hoa, hộp carton đựng quà hay là dây ruy băng gói quà…

Cô Pi Pú là một tình nguyện viên người Thái đã gắn bó với tu viện từ những buổi ban đầu trong một thời gian khá dài. Cô là một Phật tử thuận thành với khuôn mặt hiền lành và giọng nói nhỏ nhẹ từ tốn. Cô nói tiếng Anh cũng kha khá nhưng trong buổi chia sẻ này đã xin phép được dùng tiếng mẹ đẻ và sư chú Hiện Pháp là người dịch sang tiếng Việt. Sư chú Hiện Pháp cũng là một tu sĩ người Thái nhưng có vốn tiếng Anh và tiếng Việt rất giỏi. Ngồi nghe bên dưới giữa đại chúng, lòng con  lúc đó dâng lên một cảm xúc rất đặc biệt và khó tả.

Tính ra thì Thái Plum Village chuyển sang đất mới được hơn 10 tháng. Pi Pú chia sẻ rằng kể từ đó cho đến nay chỉ có duy nhất một lần gọi xe rác của địa phương về Làng để lấy rác. Một lần Pi Pú đi ngang qua bãi chứa rác của Pakchong nhìn thấy họ gom rác lại và đốt bỏ. Ngay lúc đó bất chợt một suy nghĩ lóe lên trong đầu của Pi Pú. Liệu rằng rác kia có biến mất thực sự sau khi người ta đốt bỏ?

Pi Pú ý thức rõ rác kia không hề chết đi mà nó biểu hiện dưới một dạng khác là không khí ô nhiễm thãi ra môi trường gây độc hại và nguy hiểm đối với con người và sinh môi. Pi Pú chia sẻ rằng cô đã quán chiếu giữa rác bên ngoài và rác bên trong của mỗi con người chúng ta. Chúng ta hay có xu hướng nắm bắt hay chối bỏ. Ta nắm bắt những thứ dễ thương, những điều tốt đẹp và luôn tìm cách chối bỏ hoặc vứt đi những thứ rác rưởi, tồi tệ hay xấu xí.

Thầy đã từng dạy chúng ta bằng hơi thở chánh niệm, sự ý thức và nhận diện rõ những thứ rác rưởi trong mỗi con người rồi sau đó ôm ấp, trị liệu và chuyển hóa để rác kia trở thành hoa làm đẹp cho cuộc đời. Thế thì tại sao mình không thực tập xử lý và chuyển hóa cho các cả rác bên ngoài lẫn rác bên trong mỗi con người để khắp nơi trên trái đất này đều là những không gian lành với nhiều hoa trái an lạc và hạnh phúc?

Cô tình nguyện viên ngay lập tức sau đó bắt tay vào cùng với đội tri rác của tu viện lên kế hoạch xử lý rác sinh hoạt hàng ngày. Đây không chỉ là việc làm riêng của tri rác mà cần có sự chung tay của cả một cộng đồng gồm hơn 170 người. Điều này đòi hỏi đại chúng phải thực sự có chánh niệm trong từng giây từng phút  mỗi hành động, mỗi việc làm chứ không chỉ đơn giản ở hành động vứt rác và xử lý rác.

Ôn Thủ Tọa ở Làng Mai Thái Lan hay có thói quen sử dụng mặt sau của tờ lịch lốc để viết hay ghi lại bất cứ một thứ gì. Các thầy cô thì hay sử dụng lại thùng giấy carton để làm hộp quà hay các chai nước suối, chai thủy tinh làm lọ cắm hoa. Các hộp sữa sau khi uống xong thì ngay lập tức được tráng sạch trước hết là để tránh sản sinh ra giòi hay các loại ký sinh trùng, sau đó phơi khô xếp lại và gửi cho một tổ chức chuyên xử lý sấy ép hộp sữa giấy để làm mặt bàn học cho trẻ em nghèo.

Tình thương bắt nguồn từ những việc rất nhỏ như vậy đó. Những việc đó không đâu xa mà vốn xảy ra thường xuyên trong cuộc sống hàng ngày. Trước kia, con hay có thói quen vứt hũ yaourt hay hộp sữa giấy vào thẳng trong thùng rác mỗi lần uống xong. Con không hề biết rằng chỉ cần sau 24h thì ký sinh trùng sẽ sản sinh trong hũ yaourt hay hộp sữa đó. Sau đó chúng sẽ chết đi và gây ra ô nhiễm môi trường. Chỉ  cần một ít phút tráng sạch bằng nước mà con có thể giúp ích được cho cuộc đời rồi…

Pi Pú chia sẻ rằng cô đã không ngại đi đến trực tiếp và làm việc với những cơ sở thu gom rác đã qua xử lý. Cô trình bày và liệt kê công dụng và giá tiền thu mua tương ứng với mỗi chủng loại rác thải. Cô vui mừng và hạnh phúc khi chia sẻ hoa trái thu hoạch từ việc xử lý và chuyển hóa rác trong tu viện trong suốt gần một năm qua. Giọng nói của cô nhẹ nhàng và ánh mắt chứa chan tình thương đã khiến cho con vô cùng cảm động và biết ơn.

Con xin cảm ơn cô tình nguyện viên người Thái Pi Pú, các thầy cô trong đội tri rác và toàn thể đại chúng đang sinh sống và tu tập tại Làng Mai Thái Lan đã tạo cho con nguồn cảm hứng để viết ra những dòng chia sẻ này như là những lời yêu thương, những món quà cuối năm dành cho tất cả mọi người.

Con vốn chưa phải là một người toàn vẹn và cũng còn có những cái chưa dễ thương. Và con ý thức rõ những người xung quanh con cũng có những lúc dễ thương hay chưa dễ thương. Món quà cuối năm con dành tặng mọi người là sự thực tập chánh niệm để nhận diện và chuyển hóa rác ở bên trong lẫn bên ngoài để có thể nuôi lớn bồ đề tâm,  thảnh thơi và an lạc trong mọi lúc mọi nơi.

Mỹ Hằng