Những mùa vui

Có những mùa vui chẳng hẹn ngày
Tri âm ngồi lắng áng mây bay
Đá nằm thao thức ôm lòng biển
Nghe cả chân tâm những vơi đầy
 
Huyền thoại không em những tháng ngày
Giữa bao đá sỏi những đồi cây
Con về gieo hạt sen mùa cũ
Thơm cả ngọn đồi khắp đó đây

 
Em có giữ mây tảng đá xa                                
Mùa trăng huynh đệ gọi là nhà

Ngồi yên với đá trà lên khói
Nuôi lớn tình thương gọi là nhà
 
Có những mùa trăng nhớ bóng thầy

Lòng yên như đá vững tháng ngày

Công phu vui thấu trong lòng thẳm
Lớn hạt từ tâm, rộng gió mây
 
Mai em về lại chốn ngàn hoa                          
Mang cả bình yên đến vạn nhà
Ai về bên ấy cho con gửi
Một màu tinh khiết bóng nâu sa
 
Gửi cả rừng chiều trong tĩnh lặng
Nuôi lớn mây hiền những chốn xa
Chùa xưa chuông vẫn vang triền núi
Đá ngẩn ngơ vui tới mấy mùa.

 

Góc bàn học

  Góc bàn học
  góc an vui
  có Bụt mỉm cười 
  có trầm nến đợi
  có cỏ hoa, có bạn hiền 
  và trà trong màu nắng

  Góc bàn học
  góc ngồi chơi 
  Lặng ngắm…
  từng giọt trên thân gầy 
  hồn nhiên tỏa sáng 
  bình an tan chảy
  Khiêm tốn một đời 
  Nến – Tôi.

  Góc bàn học
  buổi sớm khuya….
  Nhỏ nhắn những ước mơ 
  bên trang sử thơm hào hùng Trí Tuệ
  những tinh hoa ngàn đời hiện hữu 
  cạnh hương thiền Đức Hạnh của Tổ Sư.

  Góc bàn học
  góc thảnh thơi 
  Tôi về cúi nhặt
  rải rác những giọt trong
  còn vương…. 
  những bước qua !

  Góc bàn học
  góc bình yên 
  Trở về 
  Chắp lại đôi tay 
  và con tim 
  bỗng vui chắp cánh
  Thênh thang 
  Nhẹ nhàng 
  về giữa lòng trời xanh.