Hình hài của con cũng chính là hình hài của Đất Mẹ

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, bây giờ đây mỗi khi giẫm chân trên đất Mẹ là con nhớ đến lời Ngài dạy rằng tâm và vật chẳng qua chỉ là hai ý niệm, chỉ là hai mặt của cùng một thực tại. Cây tùng kia không phải là vật chất bởi vì có cái biết trong nó. Hạt bụi kia không phải là vật chất bởi vì mỗi nguyên tử trong nó đều có sự thông minh, đều là những thực tại linh động. Khi con nhìn sâu vào lòng Đất con thấy sự có mặt của vầng thái dương, của hơi ấm, có khả năng làm cho vạn vật được sinh sôi nẩy nở. Hành tinh này sở dĩ xinh đẹp vì có hơi ấm của vầng thái dương. Con cũng thấy được những dòng nước mát lưu nhuận và cất giữ trong lòng đất. Nếu không có nước thì làm sao hành tinh này có được sự sống? Con cũng thấy được sự có mặt của gió, nghĩa là của các chất khí trong không gian như dưỡng khí, thán khí, khinh khí… nếu không có những chất khí ấy thì cũng không có sự sống của mọi loài và cũng không có những nét diễm lệ trên mặt đất như liễu xanh, trúc tím, hoa vàng. Con thấy khắp nơi bốn đại đang tương giao và tương tức, và con cũng nhận thấy bốn đại mầu nhiệm ấy đang tương giao và tương tức nơi con. Đất là một trong bốn đại nhưng đất ôm cả các đại khác trong lòng, bởi vì đất được làm bằng những yếu tố không phải là đất. Điều này cũng đúng với nước, với gió và với lửa. Một đại chứa đựng cả ba đại còn lại. Bốn đại cũng mang trong lòng của chúng thời gian, không gian và tâm thức. Bốn đại trong cơ thể con và bốn đại trong cơ thể của vũ trụ không phải là hai thực thể cách biệt. Tự tính của con cũng là tự tính của đất Mẹ. Tự tính của đất Mẹ cũng là tự tính của vũ trụ. Đó là tự tính tương tức, là không có không không, không sinh không diệt, không thêm không bớt, không vật không tâm, không trong không ngoài, không tới không đi.

Con xin lạy xuống, năm vóc sát đất để thấy con là một với đất Mẹ, là một với vầng thái dương, là một với sông hồ biển cả và mây trời bao la… Đất Mẹ sinh ra con, chuyên chở con và nuôi dưỡng con. Đất đã từng cho con biểu hiện cả triệu lần trong quá khứ thì Đất sẽ tiếp tục cho con biểu hiện nữa trong tương lai. Con đang có một hình hài tuyệt diệu do đất Mẹ ban cho, và hình hài của con cũng chính là hình hài của đất Mẹ. Con xin trở về nương tựa nơi đất Mẹ để thấy được tính vững chãi và bất hoại của con.

Địa Xúc

Con xin cúi đầu lạy xuống ba lạy trước đức Thế Tôn để buông bỏ ý niệm hình hài này là con, và để thấy được con cũng là một với đất Mẹ. (C)

Là một với mọi loài

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, con thấy con là sự sống mầu nhiệm đang dàn trải trong không gian. Con thấy con liên hệ mật thiết tới mọi người và mọi loài. Tất cả những hạnh phúc và khổ đau của mọi người và mọi loài là những hạnh phúc và khổ đau của chính con. Con là một với những người sinh ra đã có khuyết tật, hoặc vì chiến tranh, tai nạn hay ốm đau mà trở thành khuyết tật. Con là một với những người đang bị kẹt vào những tình trạng chiến tranh, áp bức và bóc lột. Con là một với những người chưa từng có hạnh phúc trong gia đình, không có gốc rễ, không có bình an trong tâm, đói khát hiểu biết, đói khát thương yêu, đang đi tìm một cái gì đẹp, thật và lành để bám víu vào và tin tưởng. Con là một với người đang hấp hối, sợ hãi không biết sẽ đi về đâu. Con là em bé sống trong nghèo khổ, tật bệnh, chân tay gầy ốm như những ống sậy, không có tương lai. Con là kẻ đang chế tạo bom đạn để bán cho các nước nghèo khổ.

Con là con ếch bơi trong hồ mà cũng là con rắn nước cần nuôi thân bằng thân ếch nhái. Con là con sâu con kiến mà cũng là con chim đang đi tìm kiếm con kiến con sâu. Con là cây rừng đang bị đốn ngã, là nước sông và không khí đang bị ô nhiễm, mà cũng là người đốn rừng và làm ô nhiễm không khí và nước sông. Con thấy con trong tất cả mọi loài và tất cả mọi loài trong con.

Con là một với những bậc đại nhân đã chứng được vô sinh, có thể nhìn những hiện tượng diệt sinh, hạnh phúc và khổ đau bằng con mắt trầm tĩnh. Con là một với những thiện tri thức hiện đang có mặt rải rác khắp nơi trên thế giới, có đủ bình an, hiểu biết và thương yêu, có khả năng tiếp xúc với những gì nhiệm mầu, có khả năng nuôi dưỡng và trị liệu trong sự sống, và cũng có thể ôm trọn thế gian này bằng trái tim thương yêu và hai cánh tay hành động của quý vị. Con là người có đủ an lạc và thảnh thơi, có thể hiến tặng sự không sợ hãi và niềm vui sống cho những sinh vật quanh mình. Con thấy con không hề đơn độc. Những bậc đại nhân hiện đang có mặt trên đời, tình thương và niềm vui sống của họ đang nâng đỡ con, không để con đắm chìm trong tuyệt vọng và giúp con sống đời sống của con một cách an vui, trọn vẹn và có ý nghĩa. Con thấy con trong tất cả các vị và tất cả các vị trong con.

Địa Xúc

Bạch đức Thế Tôn, con xin được lạy xuống ba lạy để được hội nhập với tất cả các vị Bồ tát lớn hiện đang có mặt, và để con có thể tiếp nhận năng lượng vĩ đại của quý vị. Và cũng để tiếp xúc với những đau khổ của mọi người mọi loài cho năng lượng từ bi được phát hiện và lớn lên trong con. (C)

Là một dòng sinh mạng tâm linh huyết thống

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, con ý thức trong con về sự có mặt của dòng sinh mạng của tổ tiên và của con cháu. Các thế hệ tổ tiên tâm linh và huyết thống của con đang có mặt trong con, con là sự tiếp nối của liệt vị. Con không có một cái ta riêng biệt. Con đang thực tập buông bỏ tất cả những gì con nghĩ là con, là của con, để con có thể hòa nhập vào dòng sinh mạng ấy. Dòng sinh mạng ấy đang luân lưu trong con, con là dòng sinh mạng ấy mà không phải là một cái ta riêng lẻ.

Tổ tiên tâm linh của con là Bụt, các vị Bồ tát, các vị thánh tăng và các vị tổ sư qua các thời đại, trong đó có các bậc sư trưởng của con đã qua đời hay còn tại thế. Các vị đang có mặt trong con, các vị đã truyền trao cho con những hạt giống bình an, trí tuệ, tình thương và hạnh phúc. Nhờ liệt vị mà con có được một ít vốn liếng của an lạc, tuệ giác và từ bi. Trong dòng tổ tiên tâm linh của con, có những vị mà giới hạnh, trí tuệ và từ bi viên mãn, nhưng cũng có những vị mà giới hạnh, trí tuệ và từ bi còn khiếm khuyết. Tuy nhiên con cúi đầu nhận chịu tất cả là tổ tiên tâm linh của con, vì chính trong con cũng có những yếu đuối, những khiếm khuyết về giới hạnh, trí tuệ và từ bi. Và cũng vì con biết trong con còn có những yếu đuối và khiếm khuyết ấy cho nên con mở lòng chấp nhận tất cả con cháu của con, trong đó có những người mà giới hạnh, trí tuệ và từ bi đáng cho con kính ngưỡng nhưng cũng có những người còn đang chật vật, khó khăn và trồi sụp không ngừng trên con đường tu đạo. Điều này cũng đúng về phương diện huyết thống. Con chấp nhận tất cả các vị tổ tiên huyết thống của con về cả hai phía nội ngoại với tất cả những đức độ, công hạnh và khiếm khuyết của các vị, cũng như con mở lòng chấp nhận tất cả các con cháu của con với những đức độ tài năng và khiếm khuyết của từng người. Tổ tiên tâm linh và tổ tiên huyết thống của con, cũng như con cháu tâm linh và huyết thống của con, đều đang có mặt trong con. Con là họ, họ là con, con không có một cái ta riêng biệt, tất cả đều có mặt trong một dòng sinh mệnh đang diễn biến mầu nhiệm.

Địa Xúc

Bạch đức Thế Tôn, cho con lạy xuống ba lạy để buông bỏ ý niệm rằng con là một thực tại biệt lập với tổ tiên, dòng họ và con cháu. Và cũng để buông bỏ những đau buồn phiền giận còn sót lại trong con. (C)

Quán chiếu tương tức để vượt thoát sinh tử

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, như đức Thế Tôn đã từngdạy, người đời thường kẹt vào các ý niệm có và không, thường và đoạn. Con biết là ý niệm về một linh hồn bất diệt là một tà kiến, cho nên con đang thực tập quán chiếu để thấy được rằng ý niệm đoạn diệt cũng là một tà kiến khác. Con đã được Thế Tôn dạy rằng không nên để vướng vào một trong hai biên kiến ấy, một bên là thường, một bên là đoạn. Vì thế cho nên con tự nhủ lòng là trong công phu tu tập hàng ngày, con phải dụng công để nhìn thấy cho rõ tính cách không thường không đoạn ngay chính năm uẩn của con và của sự vật quanh con. Tuệ giác vô thường cho con thấy không có gì thật sự được gọi là tồn tại đích thực, không có gì thật sự được gọi là có. Tất cả đều là những biểu hiện. Tuy mầu nhiệm nhưng không có thực thể riêng biệt, không có tự tính riêng biệt, cái này do cái kia mà biểu hiện, cái kia do cái này mà biểu hiện, cái này có mặt trong cái kia và cái kia đang có mặt trong cái này.

Bạch đức Thế Tôn, Ngài đã dày công chỉ bảo, đã nhắc nhở chúng con nhiều lần rằng sự nghiệp cao cả nhất của cuộc đời người tu là sự nghiệp giác ngộ, vậy mà con đã phí bỏ bao nhiêu thì giờ quý hóa của con để theo đuổi những sự nghiệp có tính cách thế gian, đi tìm tiếng khen, đi tìm lợi dưỡng, đi tìm địa vị. Đôi khi con còn tự đặt câu hỏi là sau khi hình hài con tan rã thì con sẽ đi về đâu. Ý thức đó đã giúp cho con có thể sống sâu sắc hơn trong giây phút hiện tại, và con biết con có thể làm hay hơn. Con sẽ vâng lời đức Thế Tôn thực tập quán vô thường, quán duyên khởi, quán không, quán tương tức, để chứng nghiệm được sâu sắc tính cách vô sinh bất diệt, không tới không đi, không có không không, không thường không đoạn của các pháp. Cửa vô sinh đã được Thế Tôn mở rộng, con chỉ cần theo lời chỉ dạy của Thế Tôn để đi vào.

Bạch đức Thế Tôn, mỗi biểu hiện trên trái đất, như một đám mây bay hay một chiếc lá rơi cũng đủ cho con thấy được tự tính không sinh không diệt, không có không không của thực tại mầu nhiệm. Đất Mẹ đã đưa con ra đời một lần thì đất Mẹ sẽ đưa con ra đời muôn vạn lần khác nữa. Mỗi lần con biểu hiện là một lần con trở thành mới tinh và con không cần sợ hãi lo âu về có không, còn mất, thêm bớt và dị đồng nữa. Con biết mục đích tối hậu của người tu là chứng nhập được vô sinh, thoát được vòng sinh tử để đạt tới tự do lớn.

Địa Xúc

Con xin cung kính lạy xuống ba lạy trước đức Thế Tôn, bậc có trí giác chân thực và toàn diện, và trước Tôn giả Ca Chiên Diên để thực tập chánh tư duy và giải thoát khỏi sinh tử. (C)