Phòng hộ chuyển hóa

Đệ tử chúng con từ vô thỉ

Gây bao nghiệp chướng bởi lầm mê

Vào ra sinh tử biết bao lần

Nay đến trước đài Vô Thượng Giác :

Biển trần khổ lâu đời trôi giạt

Hôm nay trông thấy Đạo huy hoàng

Con hướng về theo ánh từ quang

Lạy Phật tổ soi đường dẫn bước.

Bao tội khổ trong đời ác trược

Vì tham, sân, si, mạn gây nên

Hôm nay đây khẩn thiết thệ nguyền

Xin sám hối để lòng thanh thoát

Trí tuệ quang minh như nhật nguyệt

Từ bi vô lượng cứu quần sanh

Con nhất tâm nguyện sống đời lành

Đem thân mạng nương nhờ Tam Bảo

Lên thuyền Từ vượt qua biển khổ

Cầm đuốc Thiêng ra khỏi rừng mê

Văn, tư, tu xin quyết hành trì

Thân, miệng, ý noi về chánh kiến

Đi, đứng, nằm, ngồi trong chánh niệm

Vào, ra, cười, nói tướng đoan nghiêm

Mỗi khi tâm buồn giận lo phiền

Nguyện nhiếp niệm trở về hơi thở

Mỗi bước chân đi vào Tịnh độ

Mỗi cái nhìn thấy được Pháp thân

Khi sáu căn tiếp xúc sáu trần

Đem ý thức tinh chuyên phòng hộ

Tập khí năm xưa rồi chuyển hóa

Vườn tâm tuệ giác nở trăm hoa

Niềm an vui đem khắp mọi nhà

Hạt giống tốt gieo về muôn lối

Cùng tăng thân xin nguyền ở lại

Nơi cõi đời làm việc độ sanh

Giờ phút này sông núi chứng minh

Cúi xin đức Từ Bi nhiếp thọ.


Sám nguyện

Trang nghiêm đài sen ngự tọa

Đại hùng từ phụ Thích Ca

Đệ tử lắng lòng thanh tịnh

Bàn tay chắp thành liên hoa

Cung kính hướng về Điều Ngự

Dâng lời sám nguyện thiết tha :

Đệ tử phước duyên thiếu kém

Sống trong thất niệm lâu dài

Không được sớm gặp chánh pháp

Bao nhiêu phiền lụy đã gây;

Bao nhiêu lỡ lầm vụng dại

Vô minh che lấp tháng ngày

Vườn tâm gieo hạt giống xấu

Tham, sân, tự ái dẫy đầy;

Những nghiệp sát, đạo, dâm, vọng

Gây nên từ trước đến nay

Những điều đã làm đã nói

Thường gây đổ vỡ hàng ngày,

Bao nhiêu não phiền nghiệp chướng

Nguyền xin sám hối từ đây.

Đệ tử thấy mình nông nổi

Con đường chánh niệm lãng xao

Chất chứa vô minh phiền não

Tạo nên bao nỗi hận sầu;

Có lúc tâm tư buồn chán

Mang đầy dằn vặt lo âu,

Vì không hiểu được kẻ khác

Cho nên hờn giận, oán cừu;

Lý luận xong rồi trách móc

Mỗi ngày mỗi chuốc khổ đau.

Chia cách hố kia càng rộng

Có ngày không nói với nhau

Cũng không muốn nhìn thấy mặt

Gây nên nội kết dài lâu;

Nay con hướng về Tam Bảo

Ăn năn khẩn thiết cúi đầu.

Đệ tử biết trong tâm thức

Bao nhiêu hạt tốt lấp vùi :

Hạt giống thương yêu, hiểu biết

Và bao hạt giống an vui.

Nhưng vì chưa biết tưới tẩm

Hạt lành không mọc tốt tươi

Cứ để khổ đau tràn lấp

Làm cho đen tối cuộc đời

Quen lối bỏ hình bắt bóng

Đuổi theo hạnh phúc xa vời

Tâm cứ bận về quá khứ

Hoặc lo rong ruổi tương lai

Quanh quẩn trong vòng buồn giận

Xem thường bảo vật trong tay

Dày đạp lên trên hạnh phúc

Tháng năm sầu khổ miệt mài;

Giờ đây trầm xông bảo điện

Con nguyền sám hối đổi thay.

Đệ tử tâm thành quy ngưỡng

Hướng về chư Bụt mười phương

Cùng với các vị Bồ Tát

Thanh văn, duyên giác, thánh hiền;

Chí thành cầu xin sám hối

Bao nhiêu lầm lỡ triền miên

Xin lấy cam lồ tịnh thủy

Tưới lên dập tắt não phiền

Xin lấy con thuyền chánh pháp

Đưa con vượt nẻo oan khiên

Xin nguyện sống đời tỉnh thức

Học theo đạo lý chân truyền

Thực tập nụ cười hơi thở

Sống đời chánh niệm tinh chuyên.

Đệ tử xin nguyền trở lại

Sống trong hiện tại nhiệm mầu

Vườn tâm ươm hạt giống tốt

Vun trồng hiểu biết, thương yêu.

Xin nguyện học phép quán chiếu

Tập nhìn tập hiểu thật sâu

Thấy được tự tánh các pháp

Thoát ngoài sinh tử trần lao

Nguyện học nói lời ái ngữ

Thương yêu, chăm sóc sớm chiều

Đem nguồn vui tới mọi nẻo

Giúp người vơi nỗi sầu đau

Đền đáp công ơn cha mẹ

Ơn thầy nghĩa bạn dày sâu.

Tín thành tâm hương một nén

Đài sen con nguyện hồi đầu

Nguyện đức Từ Bi che chở

Trên con đường đạo nhiệm mầu

Nguyện xin chuyên cần tu tập

Vuông tròn đạo quả về sau.

 

Quy nguyện

Trầm hương xông ngát điện

Sen nở Bụt hiện thân

Pháp giới thành thanh tịnh

Chúng sanh lắng nghiệp trần

Đệ tử tâm thành

Hướng về Tam Bảo

Bụt là Thầy chỉ đạo

Bậc tỉnh thức vẹn toàn

Tướng tốt đoan trang

Trí và bi viên mãn

Pháp là con đường sáng

Dẫn người thoát cõi mê

Đưa con trở về

Sống cuộc đời tỉnh thức

Tăng là đoàn thể đẹp

Cùng đi trên đường vui

Tu tập giải thoát

Làm an lạc cuộc đời

Đệ tử nương nhờ Tam Bảo

Trên con đường học đạo

Biết Tam Bảo của tự tâm

Nguyện xin chuyên cần

Làm sáng lòng ba viên ngọc quý

Nguyện theo hơi thở

Nở nụ cười tươi

Nguyện học nhìn cuộc đời

Bằng con mắt quán chiếu Nguyện xin tìm hiểu

Nỗi khổ của mọi loài

Tập từ bi

Hành hỷ xả

Sáng cho người thêm niềm vui

Chiều giúp người bớt khổ

Đệ tử nguyện sống cuộc đời thiểu dục

Nếp sống lành mạnh an hòa

Cho thân thể kiện khương

Nguyện rũ bỏ âu lo

Học tha thứ bao dung

Cho tâm tư nhẹ nhõm

Đệ tử xin nguyện ơn sâu đền báo

Ơn cha mẹ ơn thầy

Ơn bè bạn chúng sanh

Nguyện tu học tinh chuyên

Cho cây bi trí nở hoa

Mong một ngày kia

Có khả năng cứu độ mọi loài

Vượt ra ngoài cõi khổ

Xin nguyện Bụt, Pháp, Tăng chứng minh

Gia hộ cho đệ tử chúng con

Viên thành đại nguyện.


Viên ngọc kinh Pháp Hoa

Châu báu chất đầy thế giới

Tôi đem tặng bạn sáng nay

Một vốc kim cương sáng chói

Long lanh suốt cả đêm ngày

Mỗi phút một viên ngọc quý

Tóm thâu đất nước trời mây

Chỉ cần một hơi thở nhẹ

Là bao phép lạ hiển bày

Chim hót thông reo hoa nở

Trời xanh mây trắng là đây

Ánh mắt thương yêu sáng tỏ

Nụ cười ý thức đong đầy

Này người giàu sang bậc nhất

Tha phương cầu thực xưa nay

Hãy thôi làm thân cùng tử

Về đi, tiếp nhận gia tài

Hãy dâng cho nhau hạnh phúc

Và an trú phút giây này

Hãy buông thả giòng sầu khổ

Về nâng sự sống trên tay.


Tích môn bản môn

Đi chơi
Đi chơi chốn bản môn
Nên đi bằng hai chân
Không nên đi bằng đầu
Đi bằng đầu sẽ lạc
 
Đi chơi chốn bản môn
Tay ta nắm tay Người
Ngàn xưa và ngàn sau
Trở về chung một lối.
 
Ngồi chơi
Ngồi chơi chốn tích môn
Dựa mình trên ghế đá
Con bướm ấy còn kia
Đóa hồng này không lạ
 
Ngồi chơi chốn tích môn
Ta gọi ta về đủ
Mở cửa bản môn rồi
Nhìn nhau cười thích thú
 
Ngồi chơi chốn tích môn
Nếu bạn nghe sốt ruột
Hãy nhìn bản môn cười
Ba đời cùng thông suốt.
 
Nhổ cỏ
Nhổ cỏ nơi tích môn
Nhớ đến Lý Huệ Tông
Ta nhổ cỏ dùm vua
Hiến tặng đời sự sống
 
Nhổ cỏ nơi tích môn
Nhớ đến Trần Thái Tông
Nhổ cỏ giùm Chiêu Hoàng
Cho sông dài biển rộng
 
Nhổ cỏ chốn bản môn
Ta nhớ chú điệu xưa
Bụt che chở ngàn đời
Cho muôn ngàn cậu bé
 
Nhổ cỏ nơi tích môn
Nhớ nhìn bản môn cười
Bản môn không che mặt
Tích môn liền thảnh thơi.
 
Quét lá
Quét lá nơi bản môn
Lá nào cũng thị hiện
Chơi đi trốn đi tìm
Chẳng đi mà chẳng đến
 
Quét lá chốn bản môn
Ta cùng người thị hiện
Đi về phía mặt trời
Hẹn nhau cùng lên tiếng.
 
Rửa bát
Rửa bát trong tích môn
Ta rửa bát ngàn đời
Bát dơ rồi bát sạch
Đều trên đường rong chơi
 
Rửa bát trong tích môn
Ta nhìn ta mỉm cười
Ta làm chi đó vậy
Kìa nụ hồng đang tươi
 
Chồng bát có chất cao
Lên tới tận cung Hằng
Cũng không cần hối hả
Ta mỉm cười thong dong
 
Rửa bát nơi tích môn
Chồng lên ba vạn cái
Nhìn qua cửa bản môn
Bát rửa hoài không ngại.
 
Nghe pháp
Nghe pháp trong bản môn
Lá thu rụng đầy trời
Trăng thu đầy lối cũ
Pháp không đầy không vơi
 
Nghe pháp trong bản môn
Ta nhìn ngươi mỉm cười
Ngươi chính là ta đó
Nghe cũng là nói rồi.
 
Ăn cơm
Ăn cơm nơi tích môn
Nuôi sống cả tổ tiên
Mở đường cho con cháu
Cùng tìm hướng đi lên
 
Ăn cơm nơi tích môn
Nhai đều như nhịp thở
Nhiệm mầu ta nuôi nhau
Từ bi nguyền cứu độ.
 
Giận nhau
Giận nhau trong tích môn
Thở nhìn bản môn cười
Trò ghét thương đắp đổi
Sông nước cứ đầy vơi
 
Giận nhau trong tích môn
Nhắm mắt nhìn mai sau
Trong ba trăm năm nữa
Em đâu và ta đâu?
 
Nằm chơi
Nằm chơi trong bản môn
Gối đầu trên núi tuyết
Hai tay ôm mây hồng
Thành núi đồi trùng điệp
 
Đổ rác
Đổ rác chốn bản môn
Nhìn cái nhìn bất nhị
Gửi gắm về tương lai
Bông hoa đầu thế kỷ.
 
Cô đơn
Cô đơn trong tích môn
Hãy ôm niềm hờn tủi
Ru nhẹ lời ca dao
Tuyết hoa rơi đầy núi.
 
Đốt lò
Đốt lò trong bản môn
Gửi mây về mùa Hạ
Cất mặt trời để dành
Cho những ngày Đông giá
 
Mặc áo
Mặc áo trong tích môn
Trang nghiêm y chánh báo
Tịnh độ trong tầm tay
Nước non cùng sáng tạo.
 
Ngồi thiền
Ngồi thiền trong tích môn
Nơi nào không thành đạo?
Sinh tử trải bao lần
Phút giây này độc đáo
 
Ngồi thiền trong bản môn
Giây nào cũng thành đạo
Cội nào cũng bồ đề
Tòa nào cũng Đa bảo.
 
Đi tiểu
Đi tiểu trong bản môn
Đổi trao nào kỳ diệu
Ta và ngươi không hai
Không dư mà không thiếu Tưới cây
 
Tưới cây
Tưới cây trong bản môn
Tham dự vào sự sống
Mây tuyết cùng một dòng
Núi cao về biển rộng
 
Khâu áo
Khâu áo chốn tích môn
Cho đời lành lặn lại
Mũi kim sợi chỉ này
Là công phu gặt hái.

Đề Thiền Duyệt Thất


Gối nhẹ mây đầu núi

Nghe gió thoảng hương trà

Thiền Duyệt tâm bất động

Rừng cây dâng hương hoa

Một sáng ta thức dậy

Sương lam phủ mái nhà

Hồn nhiên cười tiễn biệt

Chim chóc vang lời ca

Đời đi về muôn lối

Quan san mộng hải hà

Chút lửa hồng bếp cũ

Ấm áp bóng chiều sa

Đời vô thường vô ngã

Người khẩu Phật tâm xà

Niềm tin còn gửi gắm

Ta vui lòng đi xa

Thế sự như đại mộng

Quên tuế nguyệt ta đà

Tan biến giòng sinh tử :

Duy còn Ngươi với Ta.


Tình sách


Mưa gió chiều nay lạnh

Giã từ, ta đi xa

Tình sách ngàn muôn kiếp

Còn nguyên vẻ đậm đà

Tuyết phủ phương trời mới

Giấc ngủ mộng quê nhà

Võng đưa giòng chữ cũ

Gió thoảng hương  chiều xa

Những người bạn bé nhỏ

Trung kiên và thực thà

Nhớ sao mùi giấy mới

Đèn khuya ngươi với ta.


Tổ sâu bé nhỏ


Tôi đến thăm em sáng nay

Quanh mái nhà em, tuyết rơi êm đềm lặng lẽ

Vũ trụ làm bằng bông tơ nõn nà

Em còn ngủ yên, im lìm

Như một con sâu con không cựa mình trong tổ nhỏ

Vũ trụ làm bằng bông tơ nõn nà

Vũ trụ bé nhỏ sáng nay chỉ vừa bằng một tổ sâu ấm áp

Tuyết vẫn phơi phới bay

Con sâu con còn ngủ

Và tôi ngồi làm thơ

Gió ơi, im đi (ngươi bảo ta sẽ làm gì nếu không làm thơ ?)

Im đi, đừng lay động tổ sâu êm đềm.

Cho tôi bé lại để có thể đi vào thăm

Giấc mơ kỳ diệu của em

Đây lăng kính mang theo,

Tôi đặt vào điểm sáng hồn em

Cho tỏa chiếu đủ bảy màu rực rỡ.

Ai thắp sáng thế giới em ?

Cho tôi buông quanh

Những bức màn tình thương

Màu ngọc thạch

Dễ ghét biết bao, đồng tiền trên má nhỏ

Sáng nay, mười hai bà mụ dạy em cười.

Bài hát ngày xưa mẹ dạy,

Tôi hát lại em nghe

“Con nai con đã nằm yên ổn

Trong đôi tay chở che

Của chàng hiệp sĩ

Và ngộ nghĩnh thay,

Con chó sói bỗng nhiên thấy mình bơ vơ “

Em sẽ mút mãi đầu ngón tay cái, và lắng tai nghe,

Bài hát sẽ dài, bởi tôi sẽ hát hoài điệp khúc

Tôi nhấc ống điện thoại bỏ ra một bên

Một buổi sáng chủ nhật như sáng hôm nay

Không ai có quyền làm náo động

Một tổ sâu an lành bé nhỏ

Tôi sẽ làm xong bài thơ khi em thức giấc

(Khi con sâu khe khẽ cựa mình)

Sẽ có tiếng hát ca bao phủ sáng nay

Đệm nhịp cho tuyết bay

Chín giờ rưỡi sáng rồi

Nhưng tuyết vẫn còn lặng lẽ dịu dàng

Dệt hoài cho em

Một vũ trụ bông tơ trắng nõn

Nụ cười tôi còn giữ mãi

Để dành cho đến khi em thức giấc,

Hào quang ấm áp của mắt tôi,

Khi em choàng thức

Sẽ chảy tràn

Như nước suối ấm mùa Xuân.