Thư gửi Gà con (2)

Gà con thương,

Chị lại viết tiếp cho em đây. Chị nhận được nhiều lá thư gửi về trang nhà Làng Mai của những em còn rất trẻ chia sẻ là thấy cuộc sống thật buồn chán dù có những bạn đã có học hành, có công việc và có một cuộc sống đầy đủ. Chị lại thấy là mình thật may mắn vì đã tìm thấy hướng đi cho cuộc đời mình. Từ hồi chị học cấp III, chị đã hay tự hỏi mình: “Mình còn trẻ, mình có sức khoẻ và trí thông minh, mình phải làm cái gì đó cho cuộc đời chứ?”  Chị thấy xung quanh chị có nhiều người khổ quá và tình trạng suy thoái đạo đức và ô nhiễm môi trường ngày càng nặng nề. Hình như con người ta chỉ ham làm giầu thôi. Và xã hội thì đi theo hướng tiêu thụ ngày càng nhiều. Ngay cả khái niệm “Phát triển bền vững” cũng không thoả mãn được ưu tư của chị. Phải cho tới khi chị gặp Thầy chị (Sư Ông Làng Mai) năm 2005 thì chị mới thấy có một hướng đi để thoát ra khỏi tình trạng bế tắc đó. Thầy đã trả lời cho chị những băn khoăn trong lòng mà chị không biết hỏi ai. Chị quyết định xuất gia, chọn lối sống THIỂU DỤC – TRI TÚC. Hay nói một cách giản dị là sống đơn giản lại, giảm tiêu thụ lại. Trong khi mỗi cặp vợ chồng có một căn hộ riêng – xe riêng – tủ lạnh – máy tính – Tivi… thì cả xóm chị 60 người ở chung, dùng chung 1 nhà bếp, 3 cái máy giặt… Sống chung đỡ ô nhiễm môi trường lắm em ạ. Chùa chị lại áp dụng nhiều cách để bảo vệ môi trường nữa. Và phật tử, thiền sinh Tây phương về đây họ cũng tập sống như vậy. Sống có “chánh niệm”, hay có ý thức về những gì mình tiêu thụ thì đỡ xả rác nhiều lắm. Mặc áo nâu, đầu không tóc, không son phấn, không máy tính riêng và không điện thoại riêng… chị thấy nhẹ nhàng lắm em ạ.

Thảnh thơi

Ngoài việc làm Web, chị còn đang thử nghiệm một phương pháp trồng vườn, tiếng Anh gọi là Permaculture. Không biết em có biết không? Chị học được do một cô thiền sinh người Nhật Bản tới chia sẻ vào năm đầu tiên chị qua Làng. Hồi đó tiếng Anh còn bập bõm nên không hiểu gì nhiều. Chỉ biết đây là một phương pháp có thể trồng rau mà không cần xới đất, không cần tưới nước, không làm cỏ, không bỏ phân bón… Chị nghe thật là hấp dẫn nên mày mò làm theo nhưng không thành công vì cô ấy chỉ qua làng tu học đúng một tuần rồi về lại Nhật Bản. Chị cũng không có tài liệu, không có ai hướng dẫn mà lại chưa có kinh nghiệm về thời tiết, khí hậu và cây trồng ở đây gì cả. Điều thu hút chị là họ đã làm rất thành công ở Nhật Bản và còn trồng cả lúa nước nữa. Năng suất rất cao. Chị nghĩ tới những cánh đồng ở Việt nam nhiễm độc nặng nề vì phân bón hoá học. Nếu làm được ở Việt nam thì hạnh phúc biết mấy. Có lẽ chính nhờ học về môi trường mà chị hiểu được mặt trái của khoa học kỹ thuật. Đi tu chị hiểu thêm về những độc tố trong tâm nữa. Chị nhớ mình có một môn gọi là độc học. Hầu hết những độc tố đều do con người gây ra. Nếu không có những độc tố trong tâm: tham lam, ganh tị… thì làm sao con người có thể tạo ra những độc tốc cho bên ngoài được. Chị vừa học cách thanh lọc tâm ý mình vừa học cách chữa lành những thương tích cho trái đất. Thật khó tin là con người đã làm tổn thương đất mẹ nhiều đến như thế nào?

Năm thứ hai chị quyết định trồng bí ngô thôi, mình phải thành công theo phương pháp cũ đã rồi mới áp dụng cách mới được. Chị được một sư cô lớn đã làm vườn từ hơn 20 năm nay ở làng chỉ dẫn tận tình. Sư cô cho chị hạt giống, chỉ chị cách gieo hạt, bón phân, làm cỏ, tưới nước. Những ngày làm biếng sau khóa An Cư Kiết Đông, chị thường cùng các chị em thích làm vườn qua xới đất gieo hạt. Khu vườn được hình thành trong tiếng cười và niềm vui. Có nhiều sư cô chưa từng làm vườn bao giờ nên đi tu có cơ hội được tiếp xúc với đất mẹ. Làm vườn cũng giúp trị liệu nhiều đau nhức trong mình lắm em nhé. Mỗi ngày chị đều qua ngắm hàng trăm cây bí đang nảy mầm thêm lá, điều đó cho chị nhiều niềm vui. Với sự góp sức của rất nhiều bàn tay, nhiều yêu thương nên bí bó lúc lắc đầy vườn. Ngày thu hoạch bí, quý sư cô phải lái xe sang chở về đấy em  ạ. (Chị chưa có kinh nghiệm nhiều nên bí không lớn và không chắc lắm), nhưng vì là bí trồng ở vườn chùa nên khi ăn mình hạnh phúc hơn nhiều so với bí mua ở chợ phải không em. Và chùa có bí ngô để dành ăn dần trong suốt mùa đông năm ngoái. Năm nay thì khu vườn Permaculture đã hình thành. Do hai sư chị người Pháp cùng yêu thích làm vườn theo phương pháp sạch chăm sóc (hai sư chị bằng tuổi chị nhưng xuất gia trước). Hai chị lại vừa được tập huấn thêm nhờ tham dự một khóa tu do các bạn trẻ tổ chức về đề tài Permaculture và Hệ thống sinh thái (Eco System). Các chị được một thầy giáo có kinh nghiệm làm vườn theo phương pháp Permaculture hơn 20 năm từ Hà Lan qua dạy. Thầy chỉ rất cụ thể từ phương pháp cho tới thực hành. Cách làm một khu vườn trồng rau thơm như thế nào, làm thế nào để làm phân hữu cơ, cách trồng xen kẽ các loại cây như thế nào để các cây có thể hỗ trợ cho nhau. Đó là lý do mà không cần tưới nước và dùng phân bón nhiều. Dự khóa tu đó về, chị hăm hở lắm. Điều làm chị hạnh phúc nhất là ngọn lửa nhiệt tình trong lòng chị được thắp lại nhờ được gặp các bạn trẻ cùng lý tưởng, cùng ước mong sống một đời sống lành mạnh và có ý nghĩa. Các bạn đó đều đã nhận Năm giới và thực tập sống đời sống chánh niệm. Và em biết không cuối khóa tu chị đã đắp y để dự lễ truyền năm giới cho chính thầy giáo dậy chị làm vườn đấy. Thầy chia sẻ là: Hơn hai mươi năm nay, thầy đã hướng dẫn cho rất nhiều người phương pháp làm vườn này nhưng trong tim thầy vẫn có một khối nặng nề vì lo lắng cho tình trạng ô nhiễm của trái đất và những suy thoái khác. Nhưng nhờ được mời tới dự khóa tu mà thầy hiểu được đời sống của quý thầy quý sư cô Làng Mai. Và đây thực sự là một sự thay đổi lớn trong cuộc đời thầy. Thầy thấy là mình đã đặt được gánh nặng trong tim mình xuống và phát nguyện sẽ sống một đời sống mới trong chánh niệm.

 

Gia đình làm vườn trong khóa tu mùa hè

Trở về làng, các chị lên kế hoạch để làm khu vườn cho xóm chị ở. Tuy nhiên, tới mùa xuân này thì khu vườn mới đầy đủ nhân duyên để biểu hiện. Các chị vừa làm vừa học. Có nhiều thiền sinh tới làng tu học, họ có nhiều kinh nghiệm làm vườn nên họ giúp rất nhiều cho khu vườn mới. Các chị gọi đó là Khu vườn Tăng thân vì có nhiều bàn tay góp sức. Vườn chưa thu hoạch được nhiều, chỉ có cà rốt, khoai tây, củ dền, dâu tây, bắp, cà chua, cà tím, ớt tây, xà lách… mỗi thứ một ít vì mấy chị chưa có kinh nghiệm nhiều nhưng năm sau chắc sẽ khá hơn. Chị còn dự định sẽ làm thử nghiệm hệ thống gom nước mưa để tưới vườn, như vậy sẽ không phải dùng nguồn nước ngầm và  làm phân bón hữu cơ tất cả các rác hữu cơ thải ra (compost), hiện tại mới chỉ làm compost được một phần rác dễ phân huỷ như vỏ rau củ thôi, còn vỏ trái cây, thức ăn đã nấu chín… vẫn chưa làm được vì sợ sẽ thu hút chuột và nhiều loại côn trùng khác. Rồi còn dự định làm hệ thống xử lý nước thải nữa chứ. Đời sống của Tăng thân cho chị nhiều cảm hứng để áp dụng những gì đã học được ở trường học và với kinh nghiệm thực tế, khỏi nói là chị học được rất nhiều từ các thầy, các sư cô cũng như thiền sinh tới làng.

Tặng phẩm của đất trời

Chị rất thích đời sống cộng đồng, đi tu cho chị nhiều không gian và thời gian lắm. Học hỏi thêm về văn hoá các nước khác để lòng mình cởi mở hơn, chấp nhận được nhiều người hơn, sống hạnh phúc và bình an hơn. Thời gian này, chị nghĩ về bạn bè rất nhiều. Khi thấy được hướng đi chị đã lấy cuộc sống của chị ra thử nghiệm. Chị có một cuộc đời và chị muốn sống một cuộc sống có ý nghĩa. Và chị nói chị sẽ chia sẻ và giải thích cho bạn bè và gia đình sau. Ước gì có các em ở đây để phụ chị một tay nhỉ? Nhu yếu tu học ở Tây Phương cũng như Châu Á rất nhiều. Hàng năm số người về Làng tu học càng tăng nên xóm chị 60 sư cô vẫn thấy thiếu. Chị ước gì có nhiều người thấy được con đường và đi tu thì sẽ giúp được nhiều người hơn. Qua bên này chị càng thấy, có nhiều người họ khổ đau lắm em ạ. Mà không phải vì họ nghèo đâu. Chị thấy mình khổ vì mình chưa biết tu học thôi, chứ gia tài của Bụt để lại cho mình nhiều lắm. Thầy chị đã dành cả cuộc đời để hiện đại hoá đạo Phật, để đạo Phật có thể đáp ứng được những nhu yếu của cuộc sống hàng ngày. Về Làng sống gần Thầy chị mới hiểu thêm về những khó khăn mà Thầy đã đi qua. Chị thật hạnh phúc vì còn được gặp Thầy và được làm đệ tử của Thầy.

Đến giờ chị đi thiền hành rồi, chị dừng ở đây em nhé, còn nhiều điều chị muốn chia sẻ với em lắm. Hẹn em thư sau.

Chị Minh Tâm

Mừng ngày tiếp nối của Thầy

Monday, Oct 10, 2011

My Dear Honorable Thay!

Your teachings touched my heart, soul and changed my life path over nine years ago. I was introduced to your teachings during a very difficult time and your words helped me to love myself again. In 2008 my dear mother passed away unexpectedly at the age of 68 and again it was your teaching that helped me to process my deep sadness. The concept of “continuation” makes it possible for me to see my mother in many beautiful things and for that I am enternally grateful.

This past summer I was able to attend both the Colorado and California retreat with you and the sangha. These retreats were my refuge and allowed me to go deeper into my practice and found the answers for the questions in my heart and mind. It was wonderful to see you joyous, smiling and enjoying the present moment during both retreats. Words can not express how much I admire and respect you!

During the Question & Answer session in a retreat at Deer Park Monastery, a young child asked you, “what makes Thay special?”  You simply said, “I am not special, I am just like you, I have two eyes and one nose.” Your answer made me cry. You are so humble and I am in awe of that aspect of someone who has done so many great things. Thank you for being you!!! I am sending you much love on your Continuation day.

With tremendous love and respect, I bow to you my teacher.

B.R.

 

BBT xin phép được chuyển ngữ:

Thầy kính thương!

Những bài pháp của Thầy đã đánh động trái tim và tâm hồn của con, và đã thay đổi cuộc đời của con trong hơn chín năm qua. Con đã được biết đến pháp môn của Thầy trong một thời điểm rất khó khăn, và những lời của Thầy dạy đã giúp con thương được chính mình trở lại. Năm 2008, người mẹ thương yêu của con đã qua đời đột ngột ở tuổi 68, và một lần nữa pháp âm của Thầy đã giúp con đi qua được nỗi buồn sâu xa ấy. Giáo lý của “sự tiếp nối” làm cho con nhìn thấy được mẹ của con trong rất nhiều điều tốt đẹp và vì vậy mà trong con luôn luôn dâng trào lòng biết ơn.

Mùa hè vừa qua con đã tham dự cả hai khóa tu ở tiểu bang Colorado và California với Thầy và tăng thân. Hai khóa tu này là nơi nương tựa cho con và cho con cơ hội đi sâu vào sự thực tập của mình và tìm được những câu trả lời của những câu hỏi trong tâm trí con. Thật tuyệt vời khi nhìn thấy Thầy vui, Thầy cười và Thầy thưởng thức giây phút hiện tại trong cả hai khóa tu. Con không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả sự tôn kính và ngưỡng mộ của con đối với Thầy.

Trong buổi vấn đáp của khóa tu tại Tu Viện Lộc Uyển, một em bé đã hỏi Thầy, “Điều gì đã làm cho Thầy đặc biệt?” Thầy đã trả lời rất đơn giản, “Thầy không có gì đặc biệt, Thầy cũng như con, Thầy có hai con mắt và một cái mũi.” Câu trả lời của Thầy đã làm con khóc. Thầy rất khiêm cung, và con rất sửng sốt về điều này của một người mà đã làm không biết bao nhiêu điều rất lớn lao. Cảm ơn Thầy đã là Thầy! Con xin gởi đến Thầy rất nhiều tình thương trong ngày tiếp nối của Thầy.

Với tất cả tình thương và sự tôn kính của con đối với Thầy,

Con, B.R.

Gởi đến Thầy sự bình an & tốt đẹp

Sunday, October 9th, 2011

Dearest Thay,

This past August I was fortunate enough to attend your retreat in Estes Park, Co. This was my first retreat of this kind but not my last as it was a life changing experience for me. While I was familiar with your teachings before attending your retreat, I had only read one of your books. A dear friend, who has been practicing your teachings for many years, invited me to attend and I will be forever grateful to her for the invitation. While I was outside my comfort zone the first day, a shift occurred during the lying down meditation while one of the nuns sang the most beautiful lulllaby to us. From that point on, I felt as though this was where  was supposed to be. Your talks touched my heart with a tremendous familiarity. Being part of the walking meditations with hundreds of others was incredibly moving. I loved kissing the earth with my feet. I felt as though this was the family and community I had been looking for. The dharma talks were insightful and full of meaning for me. I felt safe, accepted and loved by complete strangers. The monk and nun who lead our group were wonderful. I choose to receive and practice the Five Mindfulness Trainings and continue to follow and practice and struggle through your teachings.

As I said in the beginning, it was a life changing experience made only better by the beautiful setting in the spiritual Rocky Mountains of beautiful Colorado. If you decide to return to Estes Park in the future, I will be there. I hope that you will as it is a visit I will look forward to and cherish year after year.

I understand that your birthday is in two days and I am honored to be able to write to you to share my birthday wishes for you. Although we have not personally met, we have as we are One. I was blessed to be in your presence and hope that the day marking your transition into this reality is a beautiful day as they all can be. I will be thinking of you on October 11th , sending you all that is peaceful and beautiful as well as singing in your honor! May your 85th year be your best year yet and I look forward to reuniting with you next year!

Be well,

M.H.

 

Thầy kính thương!

Tháng 8 vừa qua con đã có đủ may mắn được tham dự khóa tu của Thầy tại Estes Park, tiểu bang Colorado. Đây là lần đầu tiên con tham dự một khóa tu như thế này, nhưng không phải khóa tu cuối cùng. Bởi vì đối với con, khóa tu này đã là một kinh nghiệm thay đổi cuộc đời. Con chỉ mới đọc một cuốn sách của Thầy, nhưng con đã quen thuộc với những điều Thầy dạy trước khi đến tham dự khóa tu. Một người bạn thân đang thực tập những pháp môn của Thầy trong nhiều năm, đã mời con đi tham dự khóa tu, và con sẽ không bao giờ quên ơn cô bạn đó vì đã mời con đi. Ngày đầu tiên, trong khi con đang ở ngoài vùng thoải mái của con, thì có một sự biến chuyển xảy ra trong buổi thiền buông thư khi một sư cô đã hát một bài hát ru hay nhất. Từ lúc đó trở đi, con cảm thấy dường như đây là nơi dành cho con. Những bài pháp thoại của Thầy đã đánh động trong con với một sự vô cùng quen thuộc. Có mặt trong những buổi thiền hành với hàng trăm người khác là một sự xúc động lớn. Con đã rất thích hôn lên mặt đất với những bước chân con. Con cảm thấy như đây là gia đình và cộng đồng mà con đã và đang tìm kiếm. Những bài pháp thoại đầy tuệ giác và đầy ý nghĩa đối với con. Con cảm thấy an toàn, được chấp nhận và được thương bởi những người hoàn toàn xa lạ. Quý thầy và quý sư cô hướng dẫn nhóm pháp đàm của con rất tuyệt vời. Con đã chọn để tiếp nhận và thực tập năm giới quý báu, tiếp tục đi theo thực tập và trăn trở qua những điều dạy của Thầy.

Như con đã nói ở trên, đó là một kinh nghiệm thay đổi cuộc đời mà chỉ làm trở nên tốt hơn bằng một sự sắp đặt rất đẹp trong vùng núi đá tâm linh của tiểu bang Colorado xinh đẹp. Nếu Thầy trở lại Estes Park trong tương lai, con sẽ có mặt ở đó. Con hy vọng rằng Thầy sẽ tiếp tục đến nơi này như là sự đến thăm mà con hằng mong đợi và trân quý từ năm này qua năm khác. Con biết hai ngày nữa là ngày tiếp nối (sinh nhật) của Thầy, và con rất hân hạnh được viết cho Thầy để chia sẻ những lời chúc mừng của con đến với Thầy. Mặc dù Thầy và con chưa từng gặp nhau riêng, nhưng chúng ta đã như là Một. Con thấy rất may mắn được có mặt trong sự hiện diện của Thầy. Con hy vọng rằng ngày tiếp nối đánh dấu quá trình chuyển đổi của Thầy thành hiện thực này là một ngày đẹp như tất cả mọi thứ đều có thể được.. Con sẽ nghĩ đến Thầy trong ngày 11 tháng 10. Con gởi đến Thầy tất cả sự bình an và tốt đẹp, và con cũng sẽ hát trong sự tôn vinh Thầy. Con chúc năm thứ 85 của Thầy là một năm tốt đẹp nhất, và con mong đợi ngày họp mặt với Thầy năm tới.

Chúc sức khỏe Thầy

Con, M.H

 

Sức mạnh của sự tĩnh lặng

Dear Thay,

Being in your silent presence in Estes Park this summer taught me about stillness and its power. Watching your steps as we walked showed me the way life can be smooth and effortless. I at last have a vision of what’s possible.

Happiest possible birthday to you.

B.E.

 

Kính thưa Thầy!

Được có mặt trong sự hiện diện yên lặng của Thầy trong khóa tu mùa hè năm nay tại Estes Park đã dạy cho con về sự tĩnh lặng và sức mạnh của sự tĩnh lặng. Nhìn những bước chân của Thầy trong khi chúng ta cùng đi thiền hành, đã cho con thấy được rằng cuộc sống có thể rất nhẹ nhàng bằng phẳng mà không cần phải có sự cố gắng. Con đã có một cái nhìn về cái gì có thể thực hiện được.

Con xin kính chúc Thầy có được một ngày tiếp nối hạnh phúc nhất.

Con, B.E.

Hoa trái của sự tu học

Sunday, October 9th, 2011

Dear Thay,

Happy 85th Birthday to you on October 11th

I was at Deer Par for your retreats in 2005, 2007, and 2009. I joined Joyful Refuge Sangha in Portland, OR, in 2009 before your retreat. I was in Estes Park this summer for your retreat.

For your birthday, I want to share with you one of the ways in which your teaching has helped me in my life. I have struggled throughout my life with the third Mindfulness Training. At the retreat this year, I bought your book, Fidelity, and it really resonated with me. I had never heard of the Sutra on the Net of  Sensual Love. I want to cut the roots of desire so that I am trapped by them any longer. I am working with the practices in the book, including the Metta Meditation and loving myself. I am looking forward to my aspiration to love becoming a deep intention.

Thank you for your encouragement in the practice and in the value of  Sangha. Thank you also for offering your teachings to Congress. Tonight I emailed my representative and senators asking them to attend the retreat the end of October.

Love and Peace,

P.R.

 

Kính thưa Thầy,

Con đã tham dự các khoá tu ở Tu viện Lộc Uyển với Thầy vào các năm 2005, 2007 và 2009. Năm 2009 trước khi tới tham dự khoá tu ở Lộc Uyển, con đã gia nhập vào tăng thân Joyful Refuge Sangha ở thành phố Portland tiểu bang Oregon. Năm 2011 con cũng đã có mặt ở khóa tu của Thầy ở Estes Park tiểu bang Colarado.

Nhân ngày sinh nhật Thầy năm nay, con muốn chia sẻ với Thầy về những hoa trái tu học mà con đã thu hoạch được trong đời con. Suốt đời con đã từng trăn trở với giới thứ ba của năm giới. Năm nay trong khóa tu với Thầy, con đã thỉnh được cuốn sách mới của Thầy tựa đề là Fidelity, và con đã rất tâm đắc khi đọc sách ấy. Con chưa từng được nghe nói tới kinh Chiếc Luới Ái Ân. Con muốn đoạn trừ gốc rễ của cái dục để con không còn bị giam hãm bởi nó lâu hơn nữa. Con đang thực tập theo những chỉ dẫn trong sách, trong đó có cả phép quán từ bi và thương lấy bản thân. Con nguyện chuyển hóa và làm cho tình thương thực sự trở thành đại nguyện.

Con xin cám ơn Thầy đã nâng đỡ cho sự thực tập của con và nhấn mạnh đến vai trò tăng thân. Con cũng cám ơn Thầy về khóa tu tại Quốc Hội mà Thầy sẽ hướng dẫn. Tối nay con đã viết thư cho các vị dân biểu và thượng nghị sĩ của tiểu bang con để đề nghị họ tham dự khóa tu của Thầy vào cuối tháng 10 này.

Con xin gởi tới Thầy tình thưong và sự bình an.

Con, P.R.

Giúp bé học cách chăm sóc năng lượng

Ngày 2 tháng 10 năm 2011

Thầy kính thương,

 

Mừng ngày Biểu hiện mầu nhiệm của Thầy, người mà con vô cùng thương kính!

Thầy biết không, con vừa tự mỉm cười với chính mình. Con nhận ra là mình đã trở về với hơi thở để biết mình sẽ viết gì cho Thầy. Cám ơn Thầy đã chỉ dạy cho con! Những điều con học được từ Thầy thật quý giá vô cùng và nó đã tác động sâu sắc đến cuộc sống của con. Con xin được kể cho Thầy nghe.

Cách đây hơn mười năm, khi còn là một sinh viên đại học, tình cờ con mua được cuốn sách An Lạc Từng Bước Chân (Peace is Every Step) theo lời giới thiệu của một người bạn. Sau đó, con tìm đọc thêm một vài quyển sách khác của Thầy. Vào năm cuối đại học, con quyết định viết luận văn tốt nghiệp về cuộc đời và sự nghiệp của Thầy vì con quá xúc động và ấn tượng trước cách phản ứng của Thầy khi sự kiện 11 tháng 09 năm 2001 xảy ra.

Một vài năm sau đó, khi lập gia đình và có con nhỏ, con đã gặp rất nhiều khó khăn khi phải làm một bà mẹ trẻ và đặc biệt là con không biết phải xử lý như thế nào với những tập khí mà mẹ của con đã trao truyền. Những tập khí này biểu hiện ngày càng rõ nơi con. Trong hoàn cảnh đó, con tình cờ tìm thấy một Tăng thân ở địa phương nơi con ở, nhưng không may là Tăng thân đó lại sinh hoạt vào buổi tối, đúng vào giờ con phải cho bé Ayla đi ngủ. Vì vậy mà con quyết định chờ cho đến khi con cai sữa cho bé rồi sẽ tham dự cùng Tăng thân.

Con luôn nhắc mình về ý định này và cuối cùng thì đến tháng 4 năm nay, con đã làm được điều mà mình ao ước bấy lâu. Thật là mầu nhiệm, mới đến với Tăng thân thôi mà con đã có cảm giác như được trở về nhà! Năng lượng và sự tu tập của Tăng thân đã nâng đỡ cho con và giúp con trở về để trị liệu cho thân và tâm của mình. Và điều tuyệt vời nhất là bé Ayla – động lực chính buộc con phải thực tập một cách nghiêm túc – dường như cũng hạnh phúc không kém gì con.

Ở nhà chúng con có treo một cái chuông gió cạnh cửa ra vào và Ayla rất thích rung chuông mỗi khi chúng con đi ra ngoài hoặc trở về nhà. Đó là chiếc chuông chánh niệm mà chúng con đã dùng trong một thời gian dài. Mãi cho đến gần đây con mới được tặng một chiếc chuông nhỏ, vốn là của một người thân đã mất. Bé Ayla rất thích tự mình thỉnh chiếc chuông mới này. Thường thì bé hay đòi thỉnh chuông trước khi đi ngủ, nhưng đôi khi chúng con còn sử dụng tiếng chuông để làm lắng dịu những cơn tức giận vô cớ thường xảy ra đối với một đứa trẻ lên hai như Ayla cũng như sự bực bội của con trong những giây phút đó.

Một trong những điều dễ thương nhất của Ayla là mỗi khi con nghe pháp thoại của Thầy trên máy tính thì bé hay chồm qua vai con và ghé mắt nhìn rồi bé la thiệt to “Thầy!”. Chuyện này bắt đầu từ một lần con đang chăm chú nghe pháp thoại trực tuyến của Thầy trong khóa tu tại Vancouver, Canada thì bé tò mò chạy tới xem mẹ đang làm gì. “Mẹ đang nghe Thầy giảng, con có muốn nghe với mẹ không?”, con hỏi rồi đặt bé ngồi vào lòng mình và hai mẹ con cùng chia nhau mỗi người một đầu tai nghe. Chúng con ngồi nghe khoảng chừng nửa giờ đồng hồ thì con chợt nhận ra là đã gần đến giờ cơm trưa và chắc hẳn là Ayla sẽ đói bụng sớm. Nhưng thấy bé đang say sưa ngồi nghe pháp thoại của Thầy nên con không nỡ tắt đi, sợ bé buồn! Vậy là con đành mang máy tính xách tay xuống bếp để Ayla có thể tiếp tục nghe mà con thì có thể chuẩn bị cho bữa cơm trưa. Và kể từ hôm đó, mỗi khi thấy con xem video trên máy tính là bé lại hỏi xem có Thầy ở đó không.

Ở độ tuổi này, có thể niềm yêu thích của Ayla chỉ là được cùng tham dự vào những việc làm của mẹ, nhưng như vậy cũng là tốt lắm rồi. Con dự định khoảng bốn năm nữa, khi Ayla đủ tuổi, nếu bé vẫn còn thích thú thì con sẽ đưa bé đến dự khóa tu của Thầy. Còn bây giờ thì con chỉ cố gắng làm theo lời khuyên của Sư Cô Tùng Nghiêm (Sister Pine). Trong buổi vấn đáp dành cho người trẻ tại tu viện Từ Vân (Compassionate Dharma Cloud), bang Colorado, Hoa Kỳ, Sư Cô đã khuyên con nên thực tập nhận diện mỗi khi con cảm thấy một hạt giống tiêu cực đang biểu hiện nơi con hay nơi bé Ayla; và giúp bé học cách chăm sóc những năng lượng mà con hay mẹ của con đã trao truyền nơi bé.

Con nhận thấy rằng con phải coi Ayla là một đối tượng để thực tập, cũng quan trọng như khi con thực tập theo dõi hơi thở, ngồi thiền, đi thiền hành… bởi vì ngay từ ban đầu, chính ước muốn trở thành một người mẹ tốt của Ayla đã khiến con quyết tâm thực tập hết lòng.

Và vì vậy, thay mặt cho bé Ayla, con xin cảm ơn Thầy đã giúp cho một người mẹ trẻ biết cách thực tập như thế nào mỗi khi trong mình có những cảm xúc mạnh. Con sẽ tiếp tục thực tập hết lòng vì hạnh phúc của con cũng như của bé Ayla.

Con xin gửi đến Thầy những nụ cười và lòng thương kính của chúng con,

Kính thư,

Susan Semadeni (và bé Ayla).

(Sư cô Tại Nghiêm chuyển ngữ từ tiếng Anh)

Mỗi ngày là một cơ hội

Nam mô Bổn Sư Bụt Thích Ca Mâu Ni

Con kính bạch Sư Ông!

Con là Tâm Nguyệt Âm. Con đang tập sự cùng ba chị em nữa dưới sự chỉ dạy của Sư cô Y Chỉ Sư.

Con phước duyên thiếu kém, do cha mẹ con cần có con phụng dưỡng lúc tuổi già nên con chỉ xin đi xuất gia năm năm. Vì vậy đối với con, mỗi ngày ở chùa là một cơ hội quý báu mà con vô cùng trân quý. Bằng cả tấm lòng, con thực tập với sự biết ơn Cha Mẹ, Thầy Tổ, bằng hữu, thiện tri thức, đàn na tín thí và muôn loài đã tác thành cho con. Con thật may mắn khi đời này gặp được pháp Bụt; và càng may mắn hơn khi có cơ duyên học hỏi những pháp môn thực tập rất dễ hiểu, rất rõ ràng do Sư Ông trao truyền và Tăng thân nâng đỡ.

Dưới sự chỉ dạy của Sư cô Y chỉ sư con và Quý Sư cô nơi đây, con thấy mình lớn lên mỗi ngày và thường xuyên có những cái thấy mới làm cho con vô cùng hạnh phúc.

Đối với con, ngồi thiền vui, đi thiền vui, chấp tác vui, lạy Bụt vui, viết sổ công phu vui và ăn uống giặt giũ v.v.. cũng vui nữa. Một ngày con có thật nhiều niềm vui. Có khi con nghĩ chỉ cần được thực tập mỗi ngày, dù có làm điệu suốt đời con cũng hạnh phúc. Nhưng con biết con cần phải đi tiếp vì con không tu cho riêng con. Giống như nhiệm vụ của bông hoa là tỏa hương thơm và cho đời hương sắc, nhiệm vụ của con ong là làm ra mật; nhiệm vụ của con là thực tập để có thật nhiều hoa trái cho đời, mà trước hết là cho những vị xung quanh con và cho gia đình con, đất nước con.

 

Con ý thức con đang được có cơ may ở trong Tịnh Độ. Xung quanh con là Bụt và Bồ Tát và ở đây, cả hoa, cỏ, lá cây…đều thuyết pháp cho con mỗi ngày. Con học được hạnh nhẫn nhục của đất và tài năng kiến tạo nhiệm mầu của đất. Đất chế tác được những thứ mỏng manh như chiếc lá non hay rắn chắc như kim cương, những bông hoa muôn màu hay quả ngọt, những loài động thực vật đa dạng và loài người. Nhưng đất luôn nhẫn nhục và vị tha trước mọi sự hắt hủi và xâm hại

Con nhận được sức sống tươi mát và trẻ trung từ những phiến lá non, sự vững chãi bình an cuả những chiếc lá xanh đã lớn và buông xả thân mạng rất thong dong của những chiếc lá già.

Mỗi buổi sáng con được chào mặt trời với những tia nắng luôn luôn mới và nắng trong con với nắng của mặt trời vui mừng gặp lại nhau.

Có khi đi thiền, gặp gió, cỏ xanh hay lá khô, hoặc một bông hoa mắc cỡ tim tím, con nhủ thầm “chào em, chào em…” như một khúc nhạc vui.

Có lúc con đi phía sau, tăng thân đi phía trước xuyên qua vườn điều và những rặng tre xanh, cảnh tượng đẹp như tranh vẽ. Có lúc con cảm nhận được năng lượng của tăng thân tuôn chảy vào trong con.
Mỗi khi con làm được điều gì đã được dạy bảo, ví dụ cách quét lá, cách bước chân .v.v.. con thấy con là sự biểu hiện của Sư Ông và Sư Cô nơi đây. Trời đất, cỏ cây, Sư Ông, sư cô Y Chỉ Sư, con và quý sư cô quanh con… đã luân hồi vào con, ở con có hóa thân của các vị.

Có một lần ngồi thiền khi tâm hành buồn đi lên, con nhớ tới biển quê con và bỗng thấy mình là biển đêm. Trong đêm tĩnh lặng, những làn sóng nhẹ lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ, một làn gió nhẹ thổi qua làm con tan biến bao nhiêu phiền muộn. Con mới thấy trong con có đầy đủ vạn pháp, chỉ cần con học cách gọi chúng ra khi cần.

Và còn rất nhiều những niềm vui khác mà con không kể hết.

Trong con có  niềm biết ơn vô bờ với Sư Ông, sư cô Y chỉ sư con và toàn thể tăng thân.

Hôm nay có cơ hội được gửi thư cho Sư Ông, con tranh thủ viết thư này kính dâng lên Sư Ông hoa trái đầu mùa mà con đã gặt hái được, mong rằng sẽ mang lại cho Sư Ông nhiều niềm vui. Con biết con còn nhiều vụng về và yếu kém nhưng đã có đường đi và tăng thân xuang quanh, con không có gì phải sợ.

Con xin kính gửi đến Sư Ông, Sư Cô cùng quý thầy, quý sư cô và đại chúng tình thương và lòng biết ơn tràn ngập trong trái tim con

Thương kính

Con Tâm Nguyệt Âm kính bút!

Kinh “Chìu”

Hướng về Thầy và đại chúng trên xóm Trời Quang.

Tôi nghe như sau, hồi tháng 03.2011 tại tu viện Trời Quang miền đất Thái có một vị thiền sư tên là trước Nhất sau Hạnh, đang giảng dạy và tu học cùng bốn chúng đệ tử.

Lúc ấy, có một vị sadini mới xuất gia được hơn sáu tháng tên là Chân Trăng Xóm Mới. Một hôm vị sadini ấy muốn cầu đạo học giáo pháp để được tinh tiến trên con đường tu học và thực tập sống chung hòa hợp trong tăng thân, nên liền mời một vị sadini khác là Chân Trăng Tuyết Sơn, làm đệ nhị thân cùng đến thỉnh cầu tu học với Thầy của mình.

Hai vị khởi hành lúc trời còn sương sớm, đi thiền hành qua khu vườn Xoài của ngài Pun Lư, qua vườn mía và rẫy rau tươi xanh thẳm thì đến cốc Nhìn Xa, nơi thiền sư đang cư ngụ. Sau khi thưa lên hai vị thị giả của thiền sư lúc này là sư chú Chân Trời Tỉnh Thức và Chân Trời Năm Sắc về tâm nguyện của mình, họ đứng đợi dưới chân cốc.

Một lát sau, họ được mời lên cốc, bấy giờ thiền sư đang ngồi thưởng thức trà và ngắm mặt trời đang lên dần. Đến nơi, hai vị sadini quỳ xuống đảnh lễ dưới chân Thầy và được Thầy gọi đến ngồi cạnh bên. Liền sau đó, vị sadi ni Chân Trăng Xóm Mới quỳ lên chắp tay búp sen, bạch Thầy:

“ Kính bạch Thầy, con là Chân Trăng Xóm Mới, con được xuất gia tu học trong gia đình Cây Trúc Vàng. Hôm nay con kính xin Thầy chỉ dạy cho chúng con cách làm sao để chúng con đạt được sự tùy hỷ trong quá trình tu học và chung sống với quý sư anh, sư chị, sư em của mình, nếu trong những trường hợp mà tự thân mình chưa hoàn toàn chấp nhận được ý kiến của quý sư anh, sư chị, sư em mình hoặc ngược lại. Chúng con kính xin Thầy chỉ dạy cho chúng con”

Thiền sư lắng nghe sâu sắc lời thỉnh cầu của đệ tử và mỉm cười hiền hậu, trong lòng tỏ lộ tình thương yêu khi biết đệ tử mình có tâm cầu học, tiến tu.

Thiền sư liền đưa tay xoa đầu đệ tử và nói:

“Các con của Thầy ngoan lắm, các con hãy ngồi xuống đây, thầy trò mình cùng thở và cùng thưởng thức mặt trời mọc bên ngoài kia để tận hưởng những điều kiện hạnh phúc đang có thật trong giây phút hiện tại này. Rồi Thầy sẽ chỉ dạy cho các con”

Các vị sadi vâng lời làm theo. Năm thầy trò cùng ngồi yên, uống trà, ngắm mặt trời mọc và có mặt cho nhau thật hạnh phúc. Một lát sau, thiền sư lên tiếng:

“Các con mới xuất gia tu học mà đã biết gọi tên những khó khăn thật sự trong đời sống xuất sĩ của chính mình ra để được thực tập và chuyển hóa là Thầy vui lắm.

Để đạt được sự tùy hỷ trong hai trường hợp: Một là khi các con phải chấp nhận ý kiến của quý sư anh, sư chị, sư em của mình nhưng trong lòng chưa hoàn toàn chấp nhận ý kiến đó 100%, thì các con nên quán chiếu tính tương tức và học tâm hoan hỷ. Nếu xét thấy ý kiến đó không làm tổn hại đến tình huynh đệ, đến sự thực tập giữ giới và duy trì chánh niệm thì hãy nên buông bỏ sự tìm cầu hoàn hảo của mình mà chấp nhận. Nếu ý kiến đó vẫn có hiệu quả xây dựng tăng thân, đóng góp cho phẩm chất tu học của đại chúng mà chỉ trái với ý kiến riêng của mình một chút thôi thì mình nên thực tập buông bỏ tư kiến để đạt đến sự hòa thuận.

Lúc đó các con có thể trình bày như sau: Ý kiến của sư anh, sư chị, sư em rất hay, tuy chỉ có một chút con chưa chịu nhưng con sẽ chìu sư anh, sư chị, sư em lần này đó nha!

Và các con hãy nở nụ cười thân thiện để tỏ lộ ý chân thành, hòa hợp vì lợi ích chung. Và cũng để người bạn đồng tu của các con hiểu được thiện ý của các con. Đồng thời cũng nhắc nhở sự tu học của vị ấy trong quá trình chung sống hòa hợp, rằng chỉ có tình huynh đệ là cao quý, và để vị ấy biết vậy mà đừng lấn lướt về sau. Nếu làm được như vậy các con sẽ thành công.

Trong trường hợp thứ hai, khi chính các con là người cầu thỉnh sư anh, sư chị, sư em của mình lắng nghe và chấp nhận ý kiến của mình. Biết rằng ý kiến của các con chưa được sư anh, sư chị, sư em của mình chấp nhận 100%, thì các con nên làm sao?

Lúc đó các con hãy thở thật yên trong vòng ba hơi thở, nở nụ cười tình huynh đệ và nói rằng: Con biết sư anh, sư chị, sư em chưa hoàn toàn chấp nhận ý kiến của con, nhưng con kính xin sư anh, sư chị, sư em chìu con lần này đi. Con xin hứa lần sau sẽ lắng nghe và chấp nhận ý kiến của quý sư anh, sư chị, sư em. Và các con luôn luôn nhớ, mỗi hành động, mỗi cử chỉ, mỗi lời nói phải xuất phát từ lòng thành, sự biết ơn và tâm khiêm cung. Từ trong lòng mình, các con cũng cần ý thức rằng nếu được chấp nhận thì đó là kết quả của sự thực tập dễ thương của quý sư anh, sư chị, sư em của mình, mà hết lòng trân quý, tự dặn mình lần sau đừng lấn lướt nhé!

Lúc này trên khuôn mặt của các vị đệ tử rạng ngời nét hoan hỷ, sáng rực như được khai thông suối nguồn. Thiền sư lại hỏi:

“ Thầy dạy như vậy các con thấy có dễ dàng thực tập hay không?”

Bốn vị đệ tử quỳ lên, cùng đồng thanh thưa rằng:

“ Kính bạch Thầy, lời Thầy dạy rất cao quý, rất dễ dàng cho chúng con ghi nhớ và hành trì theo. Chúng con xin tiếp nhận và chia sẻ điều này cho quý sư anh, sư chị, sư em của chúng con ở khắp mọi nơi để cùng thực tập. Chúng con kính xin Thầy đặt tên cho Kinh này là “Kinh Chìu” để chúng con dễ dàng trong việc truyền tụng và thực tập”

Thiền sư mỉm cười chấp nhận. Lúc bấy giờ tiếng chuông báo hiệu giờ khất thực sáng đã vang lên, hai vị sadini đảnh lễ tạ ơn Thầy và lui về Xóm Trăng Tỏ của mình.

*****

Sư Ông  ơi, trong bài học Trái Tim Của Bụt (bài số 8), Sư Ông  dạy “Kinh Chìu” và Thầy Pháp Lâm đã ra bài tập cho chúng con về viết lại Kinh Chìu, nên con viết lại….Trong một buổi sáng con ngồi viết kinh này chỉ khoảng 20 phút, con nhớ lời kinh đã tuôn ra tự nhiên trong ngòi bút vậy đó, những gì Sư Ông  dạy nó đã thấm vào tâm con và nó đã đi ra.

 

Con của Thầy.

Con muốn giống như quý sư mẹ mà con đã từng gặp

 

Sư Ông  kính thương,

 

Sư Ông  ơi, con là Chân Trăng Chùa Xưa. Hôm nay là ngày làm biếng, đại chúng cho phép sử dụng máy vi tính nên con viết thư cho Sư Ông  và viết thư cho gia đình huyết thống của con nữa. Sư Ông  biết không, chiều Chủ Nhật hôm qua có pháp đàm, thầy Pháp Thể và Thầy Pháp Thuyền đã ra mắt đại chúng với tên mới, hai thầy đều rất vui Sư Ông  ạ. Con thích tên Pháp Thuyền, giống như chiếc thuyền chuyên chở đạo pháp phải không Sư Ông? Tên của thầy Pháp Thuyền rất là Việt Nam, giống như tên Trăng Chùa Xưa của con vậy.

Sư Ông  biết không, có một lần con đọc Từ Điển Làng Mai, con thấy những bài kệ truyền đăng của Sư Ông sao mà hay quá. Lúc đó con có hỏi sư cô Chân Không, khi nào thì con cũng được bài kệ truyền đăng và sư cô nói với con nếu con tu giỏi thì khoảng 7, 8 năm sau. Bây giờ thì con mới được có 8 tháng ạ. Và con nghĩ, con cần viết thư cho Sư Ông  thật nhiều để kể cho Sư Ông  nghe về con thật nhiều, về những gì con đang có trên con đường tu học, để sợi dây tình thầy trò của con được kết chặt với Sư Ông .

Sư Ông  còn nhớ, có một lần Sư Ông  hỏi con “Chùa Xưa, sau này con muốn trở thành một sư mẹ như thế nào?” Và con đã trả lời:  “Con muốn giống như quý sư mẹ mà con đã từng gặp”. Sư Ông  bảo con hãy viết cái đó cho Thầy, Thầy thích đọc cái đó. Con đã để chuyện ấy trong lòng mình, cho nó lớn lên để hôm nay con viết thư cho Sư Ông  đây ạ.

Cuộc đời tu của con được mở ra bắt đầu với sư mẹ Hạnh Liên và sư mẹ Chơn Đệ. Ngày đó con còn làm việc ở Sài Gòn và thỉnh thoảng phụ giúp đại chúng nhà mình trong lúc làm giấy tờ cho quý sư cô. Nhờ đó mà con có cơ hội hiểu về tăng thân, về con đường xuất sĩ, và trên con đường loạn lạc quý sư cô đã cho con theo, phải chăng đó là điều đẹp trong giai đoạn ấy, Sư Ông nhỉ! Trong thời gian đầu tập sự, con được ở chung với hai sư mẹ và có những điều quý sư mẹ dạy trong thời gian đó đã ảnh hưởng sâu sắc đến sự thực tập của con đến tận bây giờ.

Tình thương của quý sư mẹ rất lớn, mở lòng ra dạy cho con tất cả những gì con thắc mắc trong đời sống tu học hằng ngày để trở thành xuất sĩ, từ việc viết thư làm mới với người bạn trong tăng thân cư sĩ, từ việc nấu một nồi canh chua, đến việc tập nói, tập nghe như một người tu. Đối với con, con rất muốn mình sau này trở thành một sư mẹ giống sư mẹ Hạnh Liên là khi dạy con thì dạy nghiêm túc, nhưng khi chơi với sư con thì chơi hết lòng và rất vui. Và con học ở sư mẹ Chơn Đệ sự hết lòng, không có khoảng cách, sư mẹ rất thiệt tình, dễ thân thiện.

Sau đó là sư mẹ Thi Nghiêm, những ngày con gặp khó khăn trong sự tu học của thời gian tập sự, nếu không nhờ sư mẹ giúp, có khi đến giờ con vẫn còn mặc áo lam và thọ giới Tiếp Hiện thôi. Sư mẹ ngồi cho con khóc, lắng nghe con, nhìn con sâu sắc, cười cho con vui. Bất cứ lúc nào con có khổ đau con cũng chạy đến sư mẹ đầu tiên, có lúc con không nói được gì, chỉ nhìn sư mẹ thôi nhưng sư mẹ hiểu con đang bị gì. Và như vậy mà con từ từ đi qua những khó khăn, từ từ có được cái thấy đúng về sự tu học, về mình, về chị em mình và đời tu của mình.

Và con cũng có một sư mẹ Hội Nghiêm tận tâm nữa, tuy con chưa có đủ thời gian đến với sư mẹ Hội Nghiêm nhưng trong mỗi lần sư mẹ dạy trước chúng, đó là mỗi lần con được học hỏi. Sư mẹ Hội Nghiêm rất có trách nhiệm với sự tu học của đại chúng, khi sư mẹ chia sẻ kinh nghiệm thực tập, sư mẹ luôn nói hết lòng, nói thật. Những kinh nghiệm cá nhân đó rất quý và rất dễ dàng cho con thực tập theo. Sau này con cũng muốn trở thành như vậy, luôn chia sẻ thật những gì mình đã qua, dù đã làm được hay chưa được.

Lớp học anh văn của con do sư mẹ Quy Nghiêm dạy, con rất hạnh phúc mỗi lần đi học lớp ấy, vì được sư mẹ dạy hết lòng với tất cả những gì sư mẹ có, con cảm nhận được sư mẹ luôn sẳn sàng trao hết cho sư con, việc còn lại là sư con có đủ sức tiếp nhận hết không mà thôi. Sư mẹ dạy chúng con phát âm từng chữ anh văn, vì sao đọc chữ ấy là như vậy mà không là như kia, sư mẹ ngồi lắng nghe từng sư con một đọc bài, sự hiểu biết của sư mẹ rất lớn, Sư Ông ạ. Mà sư mẹ không chỉ dạy anh văn, sư mẹ còn lồng vào đó để dạy pháp, lồng vào đó sự thực tập cho cái tâm mình, nếu là một sư con biết nhận, đủ khả năng tiếp nhận, con tin là mình sẽ nhận được rất nhiều dù chỉ trong một giờ học anh văn.

Con cũng muốn mình trở thành như vậy, không giấu bất cứ điều gì mình biết và luôn mở lòng chia sẻ tất cả. Sư Ông  ơi, chỉ có trong tăng thân mới có được điều mầu nhiệm đó, phải không Sư Ông! Và tăng thân tạo ra cho cuộc đời những con người rộng mở.

Sư mẹ Tú Nghiêm của con thì rất là thẳng thắn và vui tính. Đó cũng là điều con có và con muốn phát triển cho mình.

Tự nhìn vào mình, con thấy mình rất thẳng, và con còn cần thêm sự khéo léo và vững chãi nữa thì mới cống hiến cho sự thẳng của con một giá trị đẹp, nếu chỉ có thẳng thì con cũng có thể làm đau chính mình và chị em mình. Đó là điều cần phải tu, phải thực tập cho con. Con cũng muốn giống sư mẹ Phước Tâm cái phong thái điềm đạm, nhẹ nhàng nữa Sư Ông ạ, vì hình như con còn hơi vội.

Trên hết con muốn trở thành giống như Sư Ông. Con sẽ kể cho Sư Ông  nghe chuyện này, ngày con mới biết Bát Nhã lần đầu, và cũng mới biết về Đạo Bụt, không hiểu sao con đã thích nghe pháp của Sư Ông  rồi, dù lúc đó con chưa biết Sư Ông  là ai.

Ngày đó con có một sở thích, đó là sau giờ làm việc thì con về nhà ngay, điều này rất trái với trước khi con biết Đạo Bụt, thường thì sau giờ làm việc là con đi chơi, đi ăn, đi lang thang với bạn bè, đi học, đi bơi, đi xem phim… đến tối mới về nhà.

Nhưng từ lúc nghe pháp của Sư Ông, tự dưng con bỏ hết những thói quen đó, và sau giờ làm việc là con về nhà ngay. Việc đầu tiên sau khi con vô nhà là con mở pháp thoại của Sư Ông lên, hoặc là sách đọc từ sách viết của Sư Ông, con mở rất to trong nhà để đi bất cứ nơi nào con cũng có thể nghe được tiếng của Sư Ông, lời của Sư Ông .

Vì con ở một mình nên việc đó rất thuận tiện, và đó là giờ phút con thích nhất trong ngày. Con nấu ăn, quét nhà, tưới cây, dọn dẹp, làm tất cả mọi việc trong âm thanh đó. Dù bài pháp thoại đó, hay cuốn sách đó con đã nghe nhiều lần, nhưng mỗi lần mở lại đều là mỗi lần thích thú, có lúc đến đoạn con thích quá, con ngồi yên giữa nền nhà để nghe, để yên, mà không cần phải làm gì cả.

Sau khi làm xong những việc cần thiết của buổi chiều là con ngồi yên trong phòng như vậy để nghe tiếp tục pháp thoại hoặc sách nói, con thích lắm. Đối với con lúc đó, việc ấy là đủ cho tất cả những nhu cầu sau một ngày làm việc. Chiều nào có việc phải đi sau giờ làm, thường con rất tiếc, và ngày nào cũng như ngày nào, một ngày ít nhất con nghe tiếng của Sư Ông  khoảng hơn 4 giờ đồng hồ.

Đến sau 9g thì con đọc sách một chút, rồi đi ngủ trong thiền buông thư của sư cô Chân Không. Suốt 3 tháng đầu từ khi biết pháp môn, con đã ngủ trong lời ru của sư cô suốt đêm, đến sáng con mới tắt máy, và con bình an lắm. Cả công ty con, cả bạn bè, cả gia đình, ai cũng ngạc nhiên về con lúc đó, và có lúc con cũng thấy mình lạ, sao mình thích Sư Ông  đến như vậy, dù chưa hề biết gì về Sư Ông  ngoài những băng giảng. Trong tăng thân trẻ Xuân Phong ở Sài Gòn cũng có rất nhiều anh chị em giống con như vậy. Và con tin cũng có nhiều bạn trẻ giống con như vậy nếu họ được nghe pháp của Sư Ông, được nhìn thấy tăng thân, được thực tập pháp môn của Làng.

Từ đó mà con đi đến với tăng thân. Bây giờ thì con mới hiểu, nhờ gần 1 năm có được thói quen đó, niềm yêu thích đó mà con đã được Sư Ông  tưới tẩm những hạt giống lành, đẹp trong con. Con quá may mắn, phải không Sư Ông!

Vì vậy mà con muốn trở thành một sư mẹ giống như Sư Ông , trong lời nói, trong lời dạy đã có nhiều tình thương, bình an, vững chãi cho các con rồi. Con tin là con sẽ làm được ước mơ đó cho mình, Sư Ông  hãy tin con nhé!

Hôm trước Sư Ông  bảo với con là Sư Ông  muốn viết sách về Vua Trần Thái Tông và chỉ cho con hai cuốn sách để đọc, con đang đọc cuốn Truyền Thống Sinh Động. Con không biết mình có viết được không nhưng con sẽ đọc sách. Mẹ của con họ Trần, ba con họ Nguyễn. Vậy nên Vua Trần chắc là ông tổ ngoại huyết thống của con rùi, mà bây giờ cũng là ông tổ ngoại tâm linh của con nữa rùi.

Sư Ông  biết không, con chưa ngồi thiền được vì có lẽ mức độ ngồi yên của con còn kém, những khổ đau của con còn nhiều, nên khi đối diện với chính nó, con chưa đủ sức. Nhưng những bài pháp thoại gần đây, Sư Ông  đã dạy cho con cách ngồi thiền, và con đang thực tập những lời Sư Ông  dạy, con có động lực để thực tập ngồi thiền hơn trước đây từ những lời dạy của Sư Ông.

Tuy con vẫn bị hôn trầm nhiều, vọng tưởng nhiều, con thấy con chạy theo nó hoài mỗi khi nó lên. Nhưng con đang cố gắng từng chút một, khi gọi mình tỉnh thức được là con theo dõi hơi thở vào ra. Con hứa là con sẽ cố gắng thực tập pháp môn thiền tọa mà không lẫn tránh nó nữa. Thường thì con thích đi thiền hành và nghe pháp thoại hơn ngồi thiền ạ. Con có nhiều hạnh phúc khi đi thiền hành và nghe pháp thoại lắm.

Sư Ông  biết không, từ khi sư mẹ Đoan Nghiêm về Thái, chúng con có rất nhiều niềm vui. Chị em con đang tập chơi bóng chuyền trước sân, chiều chiều là sư mẹ ra chơi với chúng con, hoặc ngồi nhìn chúng con chơi, cười với chúng con, vỗ tay khen chúng con. Chúng con có được sự có mặt của sư mẹ và cũng có được rất nhiều niềm vui từ việc chơi bóng. Sư mẹ thật vui tính, và lúc dạy sư con, sư mẹ dạy tận tình, giúp chúng con dễ tiếp nhận lắm, con cảm giác như sư mẹ đang chữa bệnh hơn là đang dạy chúng con học.

Àh, Sư Ông  ơi, trong bài học Trái Tim Của Bụt bài số 8, Sư Ông  dạy “Kinh Chìu” và Thầy Pháp Lâm đã ra bài tập cho chúng con về viết lại Kinh Chìu, nên con viết lại, con gởi nó cho Sư Ông  nghen….


Ngọn lửa bình an Thầy trao

 

buocchanThay.JPGXin chào Đại chúng !

Xin cảm ơn đại chúng vì niềm hạnh phúc rất lớn là có thể sống một mùa Đông với tất cả các bài pháp thoại của Thầy. Trong một bức thư ngắn, con không thể kể ra tất cả những điểm mạnh của kinh nghiệm lần này. Con sẽ chỉ nói về những điều đó cuối cùng.

Vào tháng tư năm 2000, khi cam kết cố gắng thực tập Năm Giới, con đã viết nguyện ước của con là “sẽ làm cháy lên ngọn lửa mà Thầy đã nhen vào trong trái tim con”.

Hôm qua, con đi bách bộ một mình, giữa thiên nhiên, trong suốt cả buổi chiều. Nhưng có một sự khác biệt so với mọi lần khác, đó là khi con nhận thấy, lần đầu tiên trong đời, con đã đi bách bộ được VỚI những người mà con thương, cho dù là với ba con đã chết cách đây 3 năm và với những người mà nhờ họ con mới tồn tại và con đã không còn được nhớ tên họ. Đó là nhờ vào Khóa Tu Mùa Đông này ở tại nhà.

Ngọn lửa mà con tin là “của con”, nó làm cho con nhận ra rằng, nếu con để nó cháy lên và tỏa sáng một cách kính cẩn, tin tưởng và nhẹ nhàng, thì con không đơn độc, nó không còn chỉ là “ngọn lửa của con”.

Và, khi “con” được liên kết, thì sự an lạc và niềm vui trong con sẽ lan tỏa ra cả thế giới chung quanh con, cho con sức mạnh liên đới với mọi người.

Dominique DOIDY (Joyeux Concert du Coeur)
(Sư cô Duyệt Nghiêm chuyển từ Pháp ngữ)

 

————————

“Tùng Hạ Tại Gia”, hoa trái mùa Đông gửi về Thầy và tăng thân