Thấu hiểu lòng Thầy trọn nghĩa ân

 

 

Từ ngày 11-19.01.2025, tăng thân Làng Mai trên khắp thế giới đã có những chương trình như ngày quán niệm tứ chúng, ngày xuất sĩ để bày tỏ lòng biết ơn và tưởng nhớ về Thầy – người khai sơn Đạo tràng Mai Thôn Quốc tế. Tăng thân đã thực tập hết lòng: ngồi thiền, đi thiền, ăn cơm chánh niệm, quán thân trong khi làm việc cũng như lắng nghe sâu và nói lời ái ngữ,… Năng lượng bình an, hài hòa, đậm tình đệ huynh mà tăng thân chế tác là phẩm vật quý giá nhất dâng lên Thầy nhân ngày giỗ. Các buổi lễ tưởng niệm được tổ chức ở chùa Tổ Từ Hiếu hay các trung tâm Làng Mai tại Việt Nam, Thái Lan, Mỹ, Úc, Đức, Hồng Kông, Pháp đều diễn ra trang nghiêm, ấm áp và đượm tình thầy trò.    

Vượt qua khoảng cách không gian và thời gian, thời khắc một nén tâm hương thành kính đốt lên, hương thơm lan tỏa ba ngàn thế giới, tăng thân khắp chốn dường như cùng có mặt một lần trong giờ phút ấy. Chúng con đang ngồi thật yên nơi chốn Tổ thiêng liêng nhưng cũng đang có mặt ở thiền đường Nước Tĩnh, chùa Pháp Vân, ở tu viện Lộc Uyển hay chốn núi rừng Khao Yai,… Tất cả chúng con đều đồng lòng hướng về vị Thầy kính yêu – người đã, đang và sẽ tiếp tục chỉ dẫn chúng con sống sâu sắc trong giây phút hiện tại.

Dù ở nơi đâu trên mặt đại địa này, hễ tưởng nhớ về Thầy, những người học trò của Người luôn trở về với tự thân, ngồi thật yên thở những hơi thở bình an hay bước những bước chân chánh niệm. Từng bước chân cẩn trọng in dấu nơi hồ Sao Hôm cũng là những bước chân thong dong chúng con đặt xuống trên vùng núi đồi Đại Ẩn, trên những con đường đã đi vào huyền thoại của xóm Thượng hay trong khuôn viên Viện Phật học Ứng dụng châu Âu,… Những sự thực tập tưởng chừng giản đơn như vậy là tâm huyết của Thầy trong suốt cuộc đời. Hiểu được và chứng nghiệm được giá trị của những điều Thầy trân quý, chúng con nguyện gìn giữ bằng chính đời sống của mỗi người. Đó là phương thức chúng con biểu đạt niềm thương kính, lòng biết ơn đến Thầy. 

Niềm thương kính của chúng con còn biểu lộ qua những giọt nước mắt lặng thầm rơi khi nghe dòng thư Thầy viết, qua những kỉ niệm nhỏ về Thầy lưu dấu trong tâm thức hóa thành lời sẻ chia đêm tưởng niệm mà cũng là nụ cười giản dị, ánh nhìn trìu mến với búp sen tay chào đệ huynh bên khung cửa sáng ngày kỵ giỗ,… Tình thương có muôn hình vạn trạng, mang nhiều màu sắc và hương vị: từ nhẹ nhàng như vần thơ, tiếng hát đến hùng tráng với lời kinh, nhịp mõ, trang nghiêm trong những cái lạy năm vóc sát đất trước linh vị Thầy hay thậm chí thanh đạm mà gói trọn tấm lòng hiếu thảo của cháu con trong mâm cơm dâng Thầy. Bất kể là ai, chỉ cần xuất phát từ chân tình sẽ luôn chạm đến những xúc cảm sâu sắc nhất nơi người khác. Dù có là một đóa cúc vàng bé nhỏ, nếu dâng lên bằng cả tấm lòng cũng đủ làm rung động hồn người. 

Trước đó, trong tiết trời lạnh khô của những ngày cuối năm 2024, tứ chúng Tu viện Vườn Ươm, Thái Lan đã cúng dường lên Thầy những bông cúc vàng tươi sáng, cùng nhau kết nên tiếng “Thầy” với ngàn thương kính. Tiếng “Thầy” ấy thật thân thương, như tiếng gọi của mỗi người lúc nhớ về khoảnh khắc được Thầy kéo ra khỏi vực sâu tăm tối, thấy được vùng trời sáng đẹp đầy hi vọng.  

                                                    Cúc vàng nhỏ bé thành tâm dâng

                                                    Nói hộ lòng con ngàn thương kính

 

 

Trong suốt cuộc đời, Thầy đã đối nhân xử thế bằng cả tấm lòng và sự bao dung không kỳ thị, để ngày hôm nay chúng con, thế hệ học trò của Thầy nhận được cả một mùa hoa trái yêu thương. Đó là sự chở che, nâng đỡ của các bậc tôn đức và các vị xuất gia trong đạo. Có vị đã trực tiếp đến sống cùng chúng con, dìu dắt chúng con trong sự tu học hằng ngày. Có những vị là nơi nương tựa, với ánh sáng của hiểu biết và kinh nghiệm sống soi đường dẫn lối cho chúng con vượt qua những giây phút bối rối, khó khăn, tạo động lực cho chúng con bước tới. 

Những lời chia sẻ của ôn Toàn Giác trong buổi tưởng niệm tại thiền đường Hương Cau, Diệu Trạm là hành trang cho chúng con tiếp tục đi tới một cách vững vàng hơn trên con đường tiếp nối Thầy:

“Chúng ta thấy được sự hiện diện của Sư Ông rất thật trong mình và có thể đi với chúng ta về tương lai. Chỉ nhìn từ thân giáo của Sư Ông chúng ta đã có những bài học rất quý báu cho mình rồi. Sư Ông đã lau chùi lớp bụi thời gian đã bám vào những lời dạy của Bụt để chúng ta dễ tiếp cận nhưng không làm mất đi chất liệu giải thoát trong đó. Tình huynh đệ trong tăng thân xuất sĩ lẫn cư sĩ cũng là gia tài quý báu mà Sư Ông để lại cho toàn thể chúng ta. 

Mỗi năm chúng ta trở về tưởng niệm là đem cả công trình thực tập, đem những kỉ niệm về duyên lành được gặp gỡ Sư Ông: từ trong sách vở, từ trong thi ca,… Về đây, chúng ta có cơ hội tưới tẩm lại để sự thực tập trở nên sâu sắc hơn. Thời gian chẳng hề xóa nhòa mà ngược lại làm cho người Thầy trong ta chân thật hơn bao giờ hết. Thật quý báu vô cùng khi Sư Ông không quản nguy nan, dấn thân đem con đường của sự thực tập và tình thương đến với chúng ta. Nhìn sự thực tập của tăng thân hôm nay, chúng ta có niềm tin rằng đạo Bụt mãi sau này sẽ ngày càng xán lạn hơn. Nguyện cầu Bụt gia hộ cho chúng ta chân cứng đá mềm. Thời gian có trôi qua chúng ta vẫn ấm cúng bên nhau trong đạo tình và hạnh phúc trên con đường tiến tu.”  

Thầy đã dạy chúng con rằng “Chừng nào còn biết ơn chừng đó còn hạnh phúc”, chúng con thấy mình đang là những người tu có hạnh phúc. Tri ân tình thương bao la mà chư Tôn đức dành cho, chúng con nhắc mình tu tập cho đàng hoàng, xây dựng một tăng thân đẹp và thiện lành để không phụ lòng Thầy và các vị đã gửi gắm nơi chúng con.

Như nước biển chỉ có vị mặn, dù trong hình thức và ngôn ngữ nào, những lời dạy của Thầy vẫn luôn truyền tải thông điệp nắm lấy chủ quyền trong đời sống chính mình, chỉ dẫn cho người con đường vượt thoát hệ lụy và nếm được hương vị giải thoát. Những lời dạy ấy đi xa đến ngàn nơi để giờ đây nơi nào chúng con bước qua, ai đã từng có duyên tiếp xúc với pháp thân Thầy đều dành cho chúng con sự thân tình và kính mến. Chúng con biết thông qua hình ảnh tăng thân, những vị ấy đang bày tỏ lòng biết ơn đến Bụt, chư Tổ và Thầy – đến cả một dòng chảy tâm linh từ ngàn xưa được gìn giữ đến hôm nay. Và ta có cơ sở để thấy rằng dòng chảy ấy đang được tiếp nối không ngừng qua những khóa tu, lễ xuất gia, lễ truyền đăng phó pháp hay các đại giới đàn được tổ chức đều đặn ở Làng. 

Trong dịp giỗ Thầy này, tăng thân đã làm lễ xuất gia cho các 22 sư em mới thuộc Gia đình Cây Thanh Trà, trong đó 21 vị được xuất gia ở Diệu Trạm – Việt Nam vào ngày 12.01 và 1 vị xuất gia ở tu viện Bích Nham – Mỹ vào ngày 19.01. Chú điệu Phùng Xuân giờ đây đang được tiếp nối trong đôi mắt sáng và nụ cười tươi của những sư cô, sư chú trẻ ấy. Nguồn năng lượng của Sơ Tâm nơi Thầy sẽ luôn có mặt, bảo hộ cho những hạt giống tốt của chánh pháp. Nếu gọi tên Thầy con sẽ tự khắc thấy Thầy ngay”. 

 

 

Năng lượng tâm linh là một điều có thể cảm nhận không cần qua trung gian ngôn từ và vượt ra ngoài giới hạn địa lý. Có lẽ vì vậy mà những vị xuất sĩ hay thiền sinh Tây phương có cơ hội đến chùa Tổ, đặc biệt trong những dịp Tâm tang, Đại tường, Tiểu tường hay dịp giỗ Thầy lần này đều cảm thấy được nuôi dưỡng bởi nguồn năng lượng lành tích lũy ở chốn này qua bao tháng năm. Hàng ngàn người theo dõi các buổi lễ tưởng niệm trực tuyến qua các trang mạng xã hội của Làng cũng thấy xúc động khi dễ dàng cảm được niềm thương kính mà những người học trò dành cho Thầy. 

Trong buổi tưởng niệm Thầy vào ngày 19.01, tứ chúng tu viện Lộc Uyển, Làng Mai Mỹ đã dâng Thầy những lời tâm tình, chia sẻ những hoa trái tu học đã gặt hái được:

“Thấm thoắt mà đã ba năm từ ngày Thầy viên tịch. Mầu nhiệm thay Thầy vẫn đồng hành, đồng sự cùng chúng con. Mỗi sáng thức dậy, con tự xoa đầu và cảm tạ Thầy cho con một ngày mới, được sống và tu học cùng tăng thân. Trên đường lên thiền đường Thái Bình Dương, con đi với bài kệ: “Để Thầy thở. Để Thầy đi. Con khỏi thở. Con khỏi đi” và bài kệ: “Con gửi con cho Thầy. Thầy gửi Thầy cho con”. Hình ảnh Thầy đi từng bước lên thiền đường vẫn in đậm trong con. Có lần con chợt thấy bước chân trái của Thầy loạng choạng nhưng lập tức Thầy lấy lại sự thăng bằng ngay khiến cho con rất ấn tượng. Con tự nhắc nhở chính mình dù bệnh thế nào, con cũng gìn giữ sự thực tập và có mặt cho tăng thân. Tọa cụ, bồ đoàn Thầy vẫn còn đó. Thầy vẫn ngồi lặng yên như núi để các con của Thầy có cơ hội nhìn lại và thấy hướng đi lên…”

Hơn hết thảy, những ngày tưởng niệm Thầy sẽ không thể trọn vẹn nếu thiếu hình ảnh tăng thân sum vầy, quây quần bên nhau trong bữa cơm gia đình, có mặt cho nhau và có mặt cho Thầy. Mọi người cùng chắp tay quán niệm rồi nở nụ cười mời nhau, chúc nhau một bữa cơm ngon. Không ai bảo ai, tất cả đều dành tặng cho bản thân và những người xung quanh không gian để thưởng thức từng muỗng cơm, thưởng thức sự có mặt của tăng thân. Sự im lặng thật tự nhiên mà những câu nói, mẩu chuyện huynh đệ kể cho nhau nghe tiếp đó cũng diễn ra như mây bay, nước chảy. Tiếng cười, niềm vui của cháu con đã là niềm hạnh phúc của Thầy và chư Tổ.

Nhìn khung cảnh đầm ấm ấy, chúng con nhớ đến những giấc mơ của Thầy. Những giấc mơ đã thành hiện thực từ lúc sắc thân Thầy còn biểu hiện: giấc mơ về một tăng thân sống với nhau có tình huynh đệ, giấc mơ làm mới đạo Bụt, giấc mơ sống hài hòa với đất Mẹ, giấc mơ xây dựng hòa bình với tinh thần bất bạo động… Thầy đã làm mọi thứ trên căn bản của tình thương, của sự bao dung, chấp nhận. Hiểu sâu chính là suối nguồn của tình thương ấy. Thầy dạy chúng con thương những người dễ thương, thương cả những người khó thương và cảm thông, rót cái nhìn dịu hiền vào những người gây khổ đau cho mình. Lời “Dặn dò” của Thầy sẽ mãi theo chúng con. Và điều duy nhất chúng con cần làm để đền ơn Thầy là tiếp nối những tuệ giác và tâm nguyện của Thầy.

                                 Một nén tâm hương thành kính đốt

                                 Khói tỏa ba ngàn thế giới thơm

                                Tăng thân sum vầy chung lòng hiếu

                                Thấu hiểu lòng Thầy trọn nghĩa ân.

Dưới đây là hình ảnh tưởng niệm về người Thầy kính yêu của chúng con ở tại các trung tâm Làng Mai trên khắp thế giới:

Khoá tu “Về nhà” dành cho người Việt tại Xóm Hạ, Làng Mai – Pháp 2025

 

“Trong chúng ta ai cũng có niềm thao thức muốn về nhà. Nhà là một nơi mà ở đó chúng ta cảm thấy đầm ấm, hạnh phúc và được ôm ấp bởi tình thương. Có những người chưa bao giờ từng có nhà, tại vì tuổi thơ của họ có nhiều sóng gió. Bố mẹ chưa bao giờ thương nhau, làm khổ nhau và gia đình tan vỡ. Có những người trong chúng ta may mắn tìm được tới tăng thân và tìm thấy nhà của mình nơi tăng thân. Cũng có nhiều người trong chúng ta vừa có gia đình huyết thống vừa có gia đình tâm linh. Hai gia đình đó nâng đỡ nhau, nương tựa nhau. Gia đình huyết thống nâng đỡ, giúp xây dựng gia đình tâm linh và gia đình tâm linh nâng đỡ, giúp xây dựng lại gia đình huyết thống.”

Việt Nam có câu ca dao:

“Chim bay về núi tối rồi

Sao không lo liệu còn ngồi chi đây?”

Trời đã tối, những con chim bay về núi vì ở đó có nhà của chúng. Còn anh, tại sao lại ngồi thơ thẩn mà chưa lo về nhà đi thôi?

Vâng, thương mời anh, mời chị, mời các em về nhà Xóm Hạ trong mùa xuân 2025 để cùng đoàn tụ trong khóa thực tập dành cho người nói Tiếng Việt, sẽ diễn ra từ ngày 13/06 đến ngày 20/06/2025

Mùa xuân là mùa nuôi dưỡng. Về Làng bạn không cần phải làm gì cả. Nghe có vẻ buồn cười nhỉ, bởi vì chúng ta đã quen lối suy nghĩ là phải có làm mới có hưởng. Điều đó đúng về khía cạnh vật chất. Còn trên phương diện tinh thần thì khác hẳn, nếu bạn muốn có an lạc thì sẽ có an lạc liền lập tức, dục an đắc an. Chỉ cần thở một hơi thở vào có chánh niệm là bạn đã có an lạc, bước một bước chân có tỉnh thức là bạn đã có an lạc, dù bất bạn ở bất cứ đâu. Ai trong chúng ta cũng đều có khả năng thở và khả năng đi nhưng cái tập khí chạy về tương lai, sợ hãi, lo lắng làm cho chúng ta rối bời nên không biết đi về đâu, mặc dù mình đang chạy. Vậy thì hãy về nhà để nghỉ ngơi một lát.

          “Hạnh phúc đi về nhà

           Cô đơn đi về nhà

           Thành công đi về nhà

           Thất bại đi về nhà

           Mệt quá đi về nhà

           Mông lung đi về nhà

           Chênh vênh đi về nhà

           Không có việc gì vậy thì đi về nhà.”

Trong chuyến về nhà này, chúng ta có cơ hội vun bồi và làm vững chắc thêm gốc rễ tâm linh trong từng hơi thở và bước chân chánh niệm. Đồng thời, chúng ta còn có thể tiếp xúc, trở về tắm mát trong dòng suối nguồn huyết thống qua những buổi lễ như Bông hồng cài áo, Đêm thơ nhạc rồi thưởng thức một chút gì rất đỗi thân thương qua những món ăn của quê hương mình trong Hội chợ ẩm thực. 
 
Nếu các bạn có trang phục đặc trưng hay những nguyên liệu làm nên linh hồn của món ăn quê hương mình thì mời bạn cho vào hành lý tới xóm Hạ luôn nhé.

Thương chúc các bạn có một mùa đông đủ ấm và hẹn các bạn khi mùa xuân về.

Để đăng ký tham dự khoá tu, xin vui lòng truy cập vào:

Single Female: dành cho 1 người nữ

Single male:  dành cho nam

(Các link này có thể để cho thiền sinh đăng ký theo cặp đôi/ nhóm bạn/ hoặc cho gia đình)

Couple Female: dành cho nữ-nữ couple

Mixed Couple: dành cho nam-nữ couple

Couple Male: dành cho nam-nam couple

Mọi thắc mắc xin gởi về email: Lh-office@plumvillage.org.

Khoá tu mùa Hè dành cho người Việt tại chùa Sơn Hạ, Làng Mai – Pháp 2025

Khóa tu sẽ diễn ra trong ba tuần, từ ngày 10/7 – 02/08 năm 2025 tại chùa Sơn Hạ, xóm Thượng, Làng Mai – Pháp. 

Khóa tu được diễn ra trong vòng 3 tuần và được mở ra cho người lớn, thanh thiếu niên và nhi đồng. Khoá tu Tiếng Việt lần này sẽ mở ghi danh cho khoảng 70 người. Kính mời quý vị trở về thực tập cùng với tăng thân.

Đây là dịp để chúng ta trở về để được nuôi dưỡng tâm hồn trong nếp sống văn hóa tâm linh của người Việt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, chúng ta có quyền được sống thảnh thơi, hạnh phúc trong giây phút hiện tại. Nếu quên, các bạn sẽ được nhắc nhở qua tiếng chuông, qua hình ảnh thong dong của quý thầy, quý sư cô hay của các bạn đồng tu. Các bạn sẽ bắt gặp lại những hình ảnh thân thương một thời đã qua như: hình ảnh các cháu thiếu nhi chơi đùa hồn nhiên trong vườn chùa, trên bãi cỏ làm người lớn cũng muốn tham gia cùng. Những trò chơi dân gian như: nhảy sạp, ô ăn quan, nhảy dây, kéo co, các trò chơi vòng tròn trong buổi chiều làm biếng. Những buổi chấp tác làm thức ăn chung của các ba mẹ, anh chị như không khí nhà sắp có giỗ.

Các bạn cũng được đi thiền hành trên những con đường huyền thoại trong xóm, có những hàng tùng xanh mát in dấu chân của Sư Ông và hàng trăm ngàn thiền sinh trên thế giới về đây thực tập trong hơn bốn mươi năm qua. Những buổi ngắm bình minh tại cốc Ngồi Yên hay hoàng hôn tại ngôi nhà thờ cổ tại làng Puyguilhem gần Sơn Hạ đều có thể là những giây phút mầu nhiệm mà sự sống ở đây ban tặng cho chúng ta.

Mỗi tuần, chúng ta sẽ được đi đến một xóm của Làng, như xóm Hạ, xóm Mới hay xóm Thượng để cùng hòa chung vào năng lượng tập thể của một Tăng thân quốc tế. Chúng ta sẽ được tham dự những thời khóa như ngồi thiền, tụng kinh, thiền hành, thực tập làm mới, thiền buông thư và ăn cơm trong chánh niệm…, ngoài ra còn có những buổi sinh hoạt vấn đáp, thiền trà, lễ Trung thu và Bông hồng cài áo.

 

Để đăng ký tham dự tuần đầu từ ngày 10-17.07.2025. Vui lòng truy cập vào đây.

Để đăng ký tham dự tuần thứ 2 từ ngày 18-25.07.2025. Vui lòng truy cập vào đây.

Để đăng ký tham dự tuần thứ 3 từ ngày 26.07-02.08.2025. Vui lòng truy cập vào đây.

Nếu các cháu trẻ em hay thiếu niên nói tiếng Anh/ Pháp, xin vui lòng đăng ký vào trang này

Mọi thắc mắc xin gởi về email: Lh-office@plumvillage.org. 

 

Tình huynh đệ mở lối con đường vui

Từ Đức, ngày bình thường, gió nhiều và lạnh giữa tháng Một…

Thầy thương,

Vài ngày nữa là tới Giỗ đầu của Thầy, chắc hẳn vào những ngày này Thầy hạnh phúc biết mấy, nhìn các con của Thầy từ khắp nơi trở về họp mặt tại chùa Tổ, chung tay với nhau chấp tác, tổ chức những sự kiện trong đầy ắp tiếng cười của niềm vui, niềm biết ơn. Con biết ơn mảnh đất thiêng liêng đã gieo trồng hạt giống thiền nhẹ nhàng ngày qua ngày. Giấc mơ của Thầy đã thành hiện thực từ lâu và mỗi ngày mỗi đẹp thêm, giấc mơ về “Nồi cơm tình huynh đệ”.

 

 

Những ngày qua chúng con ở Từ Đức cũng chung tay với nhau cùng làm đẹp cho chùa và chuẩn bị những thứ giản đơn cho ngày Giỗ của Thầy ở nơi thân thương này.  Có nhiều quý thầy và quý sư cô không đủ điều kiện trở về đất Tổ mến yêu  tham dự ngày Giỗ, nhưng con biết là Thầy vẫn rất vui  vì những người học trò ở các trung tâm cũng một lòng hướng về Thầy bằng nhiều cách thức khác nhau. 

“Mỗi khi con muốn thấy Thầy, thì con hãy thở những hơi thở chánh niệm, bước những bước chân cho có an lạc và thảnh thơi thì tự khắc con sẽ thấy Thầy ngay”

Con ý thức được đây là thông điệp Thầy muốn gửi đến cho chúng con: chỉ cần chúng con yêu thương được hơi thở của mình, nhận diện được bước chân dễ thương của mình từng ngày, từng giờ thì con biết là con đang nuôi dưỡng Thầy trong từng tế bào cơ thể.

Anh chị em chúng con ở đây vui lắm thưa Thầy. Mỗi ngày chúng con đều dành thì giờ với nhau, người đi gom củi, người lấy nước pha trà rồi ngồi chung đốt một bếp lửa hồng nhỏ ấm, thưởng thức vài tách trà quýt thơm hay hương hồng trà nhẹ thoảng buổi sáng,… Chúng con đã sống với nhau trong tình huynh đệ, với nghĩa chị em thâm tình. Ước mơ của Thầy nào có cao xa đâu, chỉ cần như rứa thôi là đủ rồi, Thầy nhỉ?

Thêm nữa là những ngày ở Huế diễn ra sự kiện gì đặc biệt chúng con đều theo dõi qua màn ảnh nhỏ. Khi nhìn các sư em mới được biểu hiện trong lễ xuất gia Cây Thanh Trà, con lấy làm vui và hãnh diện: “Đó, sư em con đó !!!”.  Tên của các sư em đều hay và đẹp, ý nghĩa lại càng cao rộng hơn, đặc biệt là tên của các sư chú. Chúng khơi nguồn cảm hứng cho con làm một bài thơ nhỏ tặng các sư chú mới . 

Phật tính vốn sẵn nơi tự tâm

Luật nghi Tam tạng đều ghi khắc

Chí lớn vững chắc thêm bền chặt

Bản lai diện mục ngộ chân nhân

Bình đẳng tương giao vô phân biệt

Niết bàn diệu đế bất phân ly

Bồ đề tâm thành là duy nhất

Long Hoa một thoáng ắt tương phùng.

 

 

Ngôi nhà tâm linh ấm áp được xây dựng và chăm sóc từ những đôi bàn tay của tứ chúng giúp chúng con nuôi dưỡng được chí nguyện của mình. Hạnh phúc của chúng con là được làm con và làm tri kỷ của Thầy. Những tinh yếu và tất cả những gì tốt đẹp Thầy luôn tìm mọi cách để trao truyền cho chúng con qua ngôn hành, thân hành và pháp hành của Thầy. Thầy vẫn biểu hiện thật đẹp trong quý thầy, quý sư cô, trong từng nụ hoa chiếc lá,… Hạnh phúc của Thầy là thấy đại chúng sống với nhau có hiểu, có thương, có tình huynh đệ. Trong bài pháp thoại Tri kỷ của Bụt, Thầy có dạy chúng con là nếu có gì quý, đẹp và lành, thì đó chính là tình huynh đệ. Mỗi khi có mặt được cho nhau, cùng thực tập và nâng đỡ  nhau đi qua những khó khăn là chúng con biết mình đã nắm được tinh hoa của lời Thầy dạy.

“Không có gì quý hơn tình huynh đệ”

Con cảm nhận rằng mỗi ngày, mỗi sát na đi qua, Thầy luôn thấy hạnh phúc khi được sống trong tình thương của các con. Nhìn những lễ xuất gia được tổ chức, con không bao giờ sợ rằng sự tiếp nối của Thầy bị dừng lại. Thầy sẽ luôn biểu hiện trong lý tưởng, trong hoài bão của các thế hệ tương lai. Con có một niềm tin chắc thật như vậy. 

Ngày mai, ngày kia và ngày sắp tới, không quan trọng bằng ngày hôm nay. Lời phát nguyện sống trọn vẹn trong giây phút hiện tại chính là món quà tuyệt vời nhất con dành tặng Thầy. Chỉ cần con hiểu rằng mình là một sự tiếp nối đẹp đẽ của Thầy, thì tự khắc tâm con  được nhiếp phục ngay trong khi con phát nguyện.

Thầy ơi, con đang ngồi thật yên, thở thật an, bước đi  vững vàng, cho con và cho cả Thầy nữa. Con mời Thầy thở cùng con bằng hơi thở và nụ cười an nhiên đang biểu hiện…!

Con của Thầy,

Sư út Chân Trời Bát Nhã

 



 

Đi với rừng Tăng thân

(Phương Hiền- Tăng thân Wake Up – Hà Nội)

 

Đi trong rừng thông, con nhớ Thầy

Mỗi cây riêng lẻ, vươn mình mạnh mẽ, nhất khi thành rừng

 

Con như đứa trẻ, vui lượm quả, cành

Mang về làm thơm, mang về làm củi

Sôi ấm nước mới, tăng thân quây quần

 

Từng bước thong dong đi trong dòng lớn

Dưới tán khu rừng, Tổ Đình ở đó

Mỗi sáng thức dậy

Mỗi sáng bước đi

Con được nâng đỡ

Nương hơi thở này

 

Khu rừng ở đây, Thầy cũng ở đây

Thông như một mình xanh đều tươi tốt

Mà sâu trong đất, cội rễ kết thành

Tia lá tươi xinh, xòe ngang bóng tán

Thân nâu thẳng tắp, nối đất, trời, người

 

Khi con lên đồi, rừng thông đã đó

Cây có thể đổ

Rừng kia vẫn còn

 

Có người đứng đó cho tình thương sâu

Thầy muôn vàn thương kính,

Mùa xuân đang dần dần biểu hiện. Mưa lất phất bay mỗi sớm, tiết lạnh giao mùa làm hơi trà nóng bay lên như làn khói mỏng. Cây hoa trà qua bao mùa mưa nắng vẫn thầm lặng trổ bông bên dưới thất Lắng Nghe. Thời gian vẫn đếm nhịp thoi đưa, và đây đã là mùa xuân thứ ba Thầy biểu hiện thành đám mây trắng thong dong, thành vòm lá xanh thăm thẳm trên nền trời, thành gốc cây thông sừng sững giữa núi đồi bát ngát. Lời tạm biệt với “người thương” dẫu có nghẹn ngào, khoảnh khắc chia tay với sắc thân Thầy dẫu có bao nhiêu bịn rịn nhưng đã nguyện làm học trò của Thầy ở đời này và nhiều đời sau nữa, con dặn mình tập nhìn cho sâu, tập một cái nhìn “vô tướng” để biết “nuôi” Thầy trong con.

Thầy ơi,

Chiều nay, thiền hành từ hồ Bán Nguyệt lên thất Lắng Nghe, con đã bước những bước chậm rãi, nhẹ nhàng in dấu trên những bước chân Thầy ngày xưa, và thấy Thầy bước cùng con trong mỗi bước chân – hơi thở. Con cũng  thấy được mùa mưa, mùa lũ nước dâng ở Huế và thấy cả những tia nắng ấm trong từng bông hoa chớm nở suốt con đường dẫn con đến thất của Thầy. Thầy ơi, con đã luôn nghĩ rằng có một con đường dẫn đến hạnh phúc và phải đi đến cuối đường mình mới hết khổ. Con đã luôn vội đi để mà đến, đã luôn mong cầu tìm thấy bình an ở nơi xa xăm nào đó. Thật may trong hành trình đi tìm “bản lai diện mục”, con có “tay Thầy trong tay con” để con biết được “an ở nơi này, an khắp mọi phương”. Lạy xuống, năm vóc sát đất, toàn thân nằm yên để thở như một em bé 5 tuổi, con thấy mình được tình thương và lòng từ của Thầy ôm ấp. Con biết “buông xuống được là hạnh phúc tức thì”, con lạy xuống và nằm yên, để “em bé” trong con được thưởng thức năng lượng thương yêu của Thầy.

Thưa Thầy,

Thầy có dạy “quyền lực đích thực” là một trái tim rộng mở biết thương yêu, mà học thương mình cho sâu sắc cũng khó thiệt là khó. Bao nhiêu tập khí nhiều đời quấn quanh con như dây leo mọc dại, đã có khi mắt con chỉ thấy được những điều mình dở. Thành ra chỉ tập thương mình cho thật hết lòng, tập cho thân tâm con hoà cùng một nhịp thở êm ái cũng cần biết bao nhiêu kiên nhẫn. Như người vụng về làm xiếc, con cheo leo đi cho trọn một hơi thở vào và một hơi thở ra mà chực muốn rơi xuống không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần mà ý nghĩ dẫn con đi xa, con lại thấy Thầy cười thật hiền ở đó, chờ con đếm lại từ đầu từng hơi thở chánh niệm. Dần dà, con đã biết “thở cho Bụt về”, thở cho thấy Thầy trong từng hơi thở nhẹ. Vậy là con không chỉ “ăn mừng” ngày tiếp nối của Thầy, không chỉ nhớ tới Thầy khi tới ngày kỵ giỗ, con sẽ tập sống sao cho ngày nào cũng “ăn mừng” sự sống và thấy Thầy thật rõ mỗi giây phút ở hiện tại nhiệm màu. Con sẽ tập thương mình, thương người dễ thương và tập thương cả những người khó thương để “đưa Thầy về tương lai”. Và con biết: “Có cây ngô đồng cho chim phượng đậu. Có người đứng đó cho tình thương sâu”.

Thầy kính yêu,

Thầy đang dạo chơi ở cõi nào thế? Thầy có đang viết cuốn sách nào mới không? Thầy có đang dịch bộ kinh nào không? Thầy đi thiền hành buổi sáng có mang đủ áo ấm không? Thầy có nhớ những bông hoa cải, nhớ mùi ngò gai không? Cái thấy của con hạn hẹp, mà con thì có muôn vàn câu hỏi như vậy, Thầy có buồn cười con không? 

Mỗi lần bên bếp cơm chiều, thái cây măng và mớ ngò gai, con đều ước ở lần biểu hiện mới, dù là làm một bông hoa nhỏ hay ngọn cỏ xanh mát, con sẽ gặp lại Thầy để được nương tựa vào trí tuệ, từ bi và tình thương thênh thang của Thầy, như lời Thầy dặn: “Nắm lấy tay tôi, em sẽ thấy chúng ta đã cùng có mặt tự ngàn xưa trong hiện hữu nhiệm mầu”. Thầy sẽ đồng ý với con, phải không Thầy?

Con của Thầy,

Huyền Dương



Đi gặp những mùa hoa – Phần I

Từ Hiếu – Diệu Trạm, ngày 15 tháng 01 năm 2025

Sư Ông kính thương,

Mấy hôm nay, Tăng thân Làng Mai từ khắp nơi đang trở về đất Tổ để cùng có mặt trong dịp Giỗ đầu của Sư Ông. Trời đông xứ Huế lành lạnh, có những cơn mưa tầm tã và cũng có cả những ngày tạnh phảng phất chút nắng vàng. Có bếp lửa tí tách, có ly trà thơm ấm, có những buổi chấp tác hăng say, có niềm háo hức mong chờ sự biểu hiện mới tinh của các sư em tương lai, có những tiếng cười hội ngộ, có tình huynh đệ bao la,… Tất cả chúng con một lần nữa được sum vầy nơi đây, để ghi nhớ ơn Sư Ông và tiếp xúc cho sâu sắc với cội nguồn của mình.

Gốc rễ tâm linh xin bồi đắp

Trong một bài phỏng vấn, sư cha Pháp Dung từng chia sẻ rằng: “Học và tìm hiểu cuộc đời của Thầy và của các vị Tổ sư, chúng ta đem lịch sử soi chiếu vào hiện tại. Đó không phải là những gì xưa cũ chỉ thuộc về quá khứ. Bởi vì những điều đó có ảnh hưởng lớn lao đến hiện tại và định hướng tương lai của chúng ta. Vì vậy chúng ta cần tự hỏi mình rằng cuộc đời của liệt vị vẫn tiếp tục liên quan đến thế hệ của chúng ta như thế nào. Đó là một câu hỏi rất quan trọng”.

Chúng con là những sư bé có may mắn được sinh ra và lớn lên giữa lòng đất Tổ, nơi ngọn đèn tâm linh thiêng liêng đã thắp sáng và sưởi ấm cho cuộc đời. Vẻ đẹp uy nghiêm, hùng tráng của Từ Hiếu cùng với nét bình yên, nhẹ nhàng, dễ thương của Diệu Trạm đã nuôi dưỡng những bước chân đầu tiên trong cuộc đời tu học của chúng con. Qua được mấy mùa nắng mưa ở đây, chúng con càng thấy thương vùng đất này, thương nếp chùa nơi gốc rễ mà Sư Ông dành trọn cả đời để bồi đắp.

Chúng con ý thức rất rõ chỉ khi nào gốc rễ được bồi đắp thì chúng con mới có thể làm sáng tỏ thêm con đường tâm linh này và bước đi càng lúc càng vững vàng hơn. Đó cũng chính là sự trở về để nhận lại gia tài, trở về để thấy rằng mình có gốc gác, có Sư Ông, có chư Tổ, có nơi nương tựa. Chúng con được là chính mình và thích ý rong chơi mà không còn lang thang như người cùng tử. Cũng như vậy, khi được tiếp xúc với những người anh lớn đã và đang tiếp nối con đường của chư vị, chúng con có dịp được học hỏi, mở rộng và làm giàu thêm đời sống tu học của mình. Và đối với quý thầy được sinh ra và lớn lên ở Từ Hiếu thì nếp chùa xưa, văn hóa xuất sĩ và sự kết nối với cuộc đời của các vị Tổ sư là những gì mà quý thầy được tiếp nối và gìn giữ rất trọn vẹn bằng cả tấm lòng. Vì vậy, chúng con đã rất háo hức để có thể xin quý sư cha chùa Tổ kể cho chúng con nghe những niềm hạnh phúc khi được sống giữa lòng đất Tổ cũng như những phát nguyện hành trì mà quý sư cha đã sống với để có thể giữ gìn mạch nguồn gốc rễ này.

 

 

Tiếp nhận gia tài

Một buổi sáng mùa đông, chúng con đã che dù sang tăng xá Từ Hiếu cho chuyến thu thập thông tin, góp nhặt những câu chuyện của quý sư cha. Trong dịp này, chúng con được lắng nghe câu chuyện từ sư cha Từ Tế, sư cha Từ Hải và sư cha Mãn Thành.

Ở Diệu Trạm, mỗi buổi chiều sau ngày Quán niệm, quý sư cha thường ở lại ngồi chơi và cùng ăn chiều ở đây. Mấy chị em con vậy là tha hồ có những góc ấm cúng để đến chơi. Sư cha Từ Tế là một góc nhỏ ấm cúng thường luôn có mặt nhất. Sư cha không những đến vào những ngày Quán niệm mà còn có những lớp học ngoài giờ hàng tuần cho chị em con, như lớp kinh Kết một tràng hoa, lớp Thái cực quyền, và rất nhiều lúc sẵn sàng có mặt để ngồi lắng nghe những câu chuyện và thắc mắc tu học của các sư bé Diệu Trạm. Lúc nào sư cha qua dạy học chúng con đều tranh thủ mời sư cha ở lại dùng chiều rồi nhân cơ hội để được ngồi chơi với sư cha luôn. Sự kiên nhẫn và bao dung của sư cha dành cho chúng con vô cùng lớn. Có khi chúng con vì chấp tác mà tới trễ hoặc không đến lớp được sư cha cũng không bao giờ la trách. Chúng con cảm nhận được rất rõ việc dạy dỗ, có mặt với các sư em là niềm vui và đời sống của sư cha.

Một người luôn mang đến nhiều niềm vui cho chúng con là sư cha Từ Hải, ngay bây giờ con cũng có thể hình dung được nụ cười tươi mát của sư cha rất rõ ràng. Sư cha rất vui vẻ và hòa đồng với mọi người, không hề có khoảng cách với bất kỳ ai. Giọng ca tươi sáng và tiếng trống nhịp nhàng của sư cha trong các buổi thiền ca đã mang lại năng lượng ấm áp, vui tươi cho đại chúng. Đặc biệt, sư cha có sự gắn bó sâu sắc với các bạn nhỏ, những mầm non tương lai. Trong 25 năm qua, gia đình Thiện Tài Đồng Tử là nơi sư cha đặt rất nhiều tình thương và sự dạy dỗ cho các em khi tới chùa. Chính rất nhiều thầy và sư cô đã từng lớn lên trong sự đùm bọc đó để rồi nuôi dưỡng được chí nguyện xuất gia của mình. Có sư cha, chúng con được tắm mát trong biển tình thương mênh mông.

Sư cha Mãn Thành là một trong những sư cha trẻ nhất ở Từ Hiếu. Trong mùa thu đông vừa qua, sư cha là thầy giáo thọ đứng lớp Trái tim của Bụt ở Diệu Trạm. Có lần sư cha nói rằng, cứ mỗi sáng thứ Tư qua đây với lớp học là sư cha thấy mình “đàng hoàng” hơn hẳn bình thường. Đặt từng bước chân, làm từng hành động, sư cha đặt rất nhiều chánh niệm vì để tâm đến những gì mình sẽ trao truyền cho những mầm non tương lai này. Mỗi lần đến lớp, chúng con được tiếp xúc với cuộc đời tu học của sư cha. Những bông hoa đẹp đẽ đã đâm chồi, hé nụ cùng với kinh nghiệm sống chân thật mà sư cha từng trải là những gì rất quý giá mà chúng con được lắng nghe và tưới tẩm nơi chiều sâu tâm thức của mình. Có khi chúng con đã nhìn thấy mình trong câu chuyện của sư cha. Có khi chúng con nhìn thấy ngọn lửa tâm Bồ đề của mình được sưởi ấm qua những thực tập căn bản mà sư cha nhắn nhủ như là “về nhớ nghe pháp thoại của Sư Ông”, “luôn nhớ nhận diện những điều kiện hạnh phúc của mình”, “học pháp cho cẩn trọng để sống với nó”. Niềm thao thức để các sư em có thể lớn lên và sống trọn vẹn nếp sống tươi đẹp của sư cha đã thực sự nuôi dưỡng được chúng con.

 

 

Chúng con đã đến, làm rộn ràng một góc tăng xá – sự rộn ràng của những đứa “choai choai” luôn được quý sư cha kiên nhẫn mỉm cười đón nhận. Sau một vài ly  trà để mở đầu câu chuyện, chúng con trở về với dòng chảy tâm linh nơi núi đồi Dương Xuân gần 200 năm trước.

Đi gặp mùa xuân

 Sư cha Mãn Thành:

 “Từ Hiếu mình có nhiều mùa hoa đẹp, như Sư Ông thường dùng “đi gặp mùa xuân” và thế hệ nào cũng có mùa xuân, có những vị danh tăng ra đời. Mùa xuân đầu tiên là mùa xuân của Tổ Khai Sơn Tánh Thiên Nhất Định, khi Ngài lên đây dựng gậy trúc và khơi nguồn mạch thiền:

 Thúy trúc hoàng hoa triêm pháp vũ

Trường tùng tế thảo ấm từ vân.

Dịch nghĩa:

Trúc biếc hoa vàng đều thấm nhuần mưa pháp

Tùng cao cỏ thấp được che bóng mây từ.

(Câu đối ở tháp Tổ Khai sơn)

 Sau một thời gian dài chia cắt, đất nước thống nhất dưới triều nhà Nguyễn, Phật giáo Đàng Trong có nhiều chuyển biến so với thời kỳ trước và Từ Hiếu đã đóng một vai trò rất lớn lúc bấy giờ. Chính từ mùa xuân ấy, nguồn mạch thiền đã được tiếp nối qua các thế hệ, hơn 40 vị đệ tử của Ngài là những bông hoa, những hạt giống đẹp được trồng lại khắp cõi Thừa Thiên. Mùa hoa thứ hai là mùa hoa đệ tử của Ngài Khai Sơn. Ngài Hải Thuận, Ngài Hải Thiệu, Ngài Hải Toàn,… là những vị cao tăng làm rường cột cho nền Phật giáo Việt Nam cận đại được mở mang và xán lạn. Mỗi mùa hoa kế tiếp là sự nối tiếp không ngừng nghỉ, từ Ngài Tâm Tịnh, Ngài Huệ Minh, Ngài Huệ Pháp, Sư cố Thanh Quý,… cho đến các vị thầy đời sau, như Sư Ông, Sư Thúc mình là những hạt giống tiếp tục phát triển, tô đẹp cho núi rừng, gốc tích của mình.

 Cứ như vậy, dòng chảy tâm linh của Từ Hiếu không ngừng được giữ gìn và phát triển, tạo thành một chuỗi liên tiếp những mùa hoa đẹp, vững vàng như gốc rễ của cây tâm linh”.

 Ơn tái sinh nhờ lượng đức Từ Bi

 Sư Ông kính thương, ngày hôm nay núi đồi Dương Xuân vẫn đang có những mùa hoa. Sự bình an, vững chãi của quý sư cha, sư mẹ nơi đây đã tiếp nối sự nghiệp của chư Tổ, của Sư Ông, làm nở rộ những bông hoa trong lòng chúng con. Mỗi mùa hoa là một lần tái sinh. Mỗi lần được tái sinh, chúng con được tươi mới, sáng trong và vui như những bông hoa giữa đất trời. Đối với chúng con, quý sư cha cũng là những mùa hoa. Đời sống của quý sư cha thể hiện niềm biết ơn thâm sâu đối với chư Tổ, như sư cha Từ Tế và sư cha Từ Hải đã chia sẻ:

“Quý thầy sinh ra và lớn lên ở đây đều thấy biết ơn khi được nuôi dưỡng từ những hạt giống phước báu, những từ trường, năng lượng rất quý mà những vị Tổ sư đi trước đã gieo trồng. Mỗi một vị Tổ trong từng thời kỳ đều có đức hạnh lớn lao để chúng ta học hỏi và áp dụng vào sự thực tập. Bên cạnh đó, đời sống của chùa vẫn luôn nuôi dưỡng tinh thần tu học và những giá trị đạo đức thực sự mà không phải là nơi chỉ chú trọng vào tri thức, kiến thức hay lý thuyết.

 Trong số quý thầy, có vị thì học giỏi, có vị thì không học rộng nhưng ai cũng có nét rất đặc biệt, đó là tâm biết giúp đỡ, biết thương yêu chung, có tình thương ôm ấp nhau trong đời sống của huynh đệ. Chúng ta biết rằng sở dĩ quý thầy vẫn ở đây là nhờ đức độ của chư Tổ để lại, gần nhất là Sư Ông. Là con cháu được nuôi dưỡng và lớn lên trong sự hùng tráng đó, chúng ta phải cố gắng làm sao để tiếp tục cho được tinh thần này. Chư Tổ đã từng làm được như vậy, thế hệ Sư Ông cũng làm được như vậy thì hiện tại chúng ta cũng cần làm được như vậy. Chúng ta phải biết ơn cái đức của Tổ ở đây. Nếu ai chưa từng tới chùa Tổ, khi tới được rồi, họ cũng cảm nhận được năng lượng của yêu thương, năng lượng được thương và che chở. Đó là điều mình thấy rõ nhất.

 Một điểm chúng ta thấy biết ơn nữa đó là mạch nguồn truyền thừa không gián đoạn của một ngôi chùa gần 200 năm dù trải qua nhiều biến động của lịch sử. Sư Tổ Khai Sơn là một ngọn đuốc sáng trao truyền và bao thế hệ con cháu đã tiếp nối, sự tiếp nối ấy rất rộng lớn. Cho đến bây giờ, con cháu của Ngài có mặt khắp nơi, ở miền Trung, miền Nam, miền Bắc của Việt Nam và cả ở các nước khác của châu Á, châu Âu, châu Mỹ và châu Úc”.

 

 

 Và sư cha Mãn Thành cũng đã tiếp lời về nét linh thiêng của dòng chảy nơi đây:

“Ở chùa Tổ có cảm giác lạ kỳ lắm. Ai lớn lên ở núi rừng và ai còn lại với núi rừng này? Chư vị Tổ sư là những bậc thầy có lòng đối với cái chung, buông bỏ hết lợi danh mà người đời cố khoác thêm vào để về sống hồn nhiên với núi rừng. Khi mình hiểu thấu được thề nguyện, tấm lòng của quý Ngài rồi thì tự động mình được dẫn dắt theo dòng chảy của những mùa hoa đó. Tùy theo thời cuộc, những lúc thăng hoa thì mình thăng hoa, còn khi có biến động, mình dừng lại. Mình sắp xếp sao cho ổn thỏa nhất, hợp tình, hợp lý nhất. Mình sống như một cái cây, tùy theo thiên thời, địa lợi, nhân hòa, khó khăn thì cây sẽ cúi xuống một xíu, thời tiết thuận lợi thì cây sẽ trổ hoa, góp cho đời một chút hương hoa”.

 Kính bạch Sư Ông, Từ Hiếu không chỉ có những mùa hoa của quá khứ mà còn là nơi những mùa hoa đức hạnh tương lai được ươm mầm, tưới tẩm và tiếp nối dòng chảy tâm linh chưa từng đứt đoạn. Mỗi lần hoa nở là mỗi lần sự biết ơn nguồn cội, “ơn tái sinh” lại được sáng tỏ. Chúng con nguyện sẽ làm đóa hoa chánh niệm kết thành trong mỗi suy nghĩ, hành động cũng như lời nói để làm mới bản thân mỗi ngày. Đó chính là những tràng hoa ngát hương mà chúng con đang kính cẩn dâng lên Bụt, chư Tổ và Sư Ông.

Hướng về Sư Ông với tấm lòng hiếu thảo và kính thương,

Chúng con, các sư bé Diệu Trạm của Sư Ông.