Cây mộc già đã nở hoa
Sư cô Chân Tạng Nghiêm
PakChong, cuối thu năm 2025
Tự khắc thấy Thầy
Thầy kính thương ơi!
Sáng nay, từng giọt sương vén màn đưa mặt trời dịu dàng lên cao; từng nụ hoa, chiếc lá, con đường và màu áo nâu dài đang thiền hành nhẹ bước tươi vui bên lũy tre xanh. Những chú chim non rủ nhau cất tiếng hót chào ngày mới… Con đang ngồi ngắm cảnh Tịnh độ trong hiện tại thì có một nhóm các bạn trẻ đến chơi. Các bạn tu tập theo pháp môn của Làng đã lâu.
Uống trà một lúc, các bạn hỏi: ‘’Thưa sư cô, chúng con muốn tiếp tục học hỏi và có thêm nhiều chuyển hóa thân tâm. Được hành trì pháp môn, chúng con thấy hạnh phúc khi mình khám phá được rất nhiều hạt giống thiện lành nơi tâm thức. Thật tâm chúng con muốn phụng sự và trưởng thành hơn nữa để giúp cho nhiều bạn trẻ có bình an như thế”. Con mỉm cười và nói: “Vậy các bạn học và thực tập để hiểu thêm về dòng tu Tiếp Hiện nhé”.
Đôi mắt các bạn bừng sáng ngạc nhiên:“Thật hả thưa sư cô? Chúng con cứ nghĩ các cô chú lớn tuổi tài giỏi mới là Tiếp Hiện. Làm sao chúng con có thể làm được?”. Con kể lại lời Thầy từng hướng dẫn trong một buổi ngồi chơi với các cô chú Tiếp Hiện người Việt ở Úc. Thầy nói rằng một vị Tiếp Hiện khi khoác lên mình chiếc áo nâu là để nhắc chúng ta khiêm cung hơn, sống đẹp hơn như màu của đất. Tiếp là tiếp nhận, tiếp nối. Hiện là biểu hiện, thực hiện. Chúng ta thực hiện những hoài bão mà Bụt đã giao phó: đem đạo Bụt đi vào cuộc đời để giúp cho ta và những người chung quanh ta bớt khổ. Vì vậy trách nhiệm của một vị Tiếp Hiện không phải là để làm le cho thiên hạ, mà làm sao sống cho đẹp và có hạnh phúc thật sự.
Các bạn lắng nghe chăm chú. Hạt giống bồ đề trong tim người trẻ yêu quê hương, yêu con người, được đánh thức và thắp sáng. Ngoài kia những chiếc lá tre rơi nhè nhẹ lấp lánh trong ánh nắng mai; tiếng cười của gió và của mấy đứa trẻ rộn vang cả vườn Làng.
‘’Nếu gọi tên Thầy, con sẽ tự khắc thấy Thầy ngay
Con đi đâu? Cây mộc già đã nở hoa, thơm nức sáng nay
Thầy trò ta thật chưa bao giờ từng cách biệt
Xuân đã về, các cội thông đã ra chồi óng biếc và bên mé rừng đã nở rộ hoa mai.”
( Trích: Bên mé rừng đã nở rộ hoa mai, Thơ Sư Ông Làng Mai)

Thầy ơi! Trong Đại giới đàn Nước Tĩnh năm 2025 tại Thái Lan, có rất nhiều bạn trẻ từ Việt Nam, và cả các nước Indonesia, Malaysia, Singapore tham dự và thọ giới Tiếp Hiện. Một gia đình tâm linh chan chứa niềm vui, sự thao thức và cùng nhau góp nhặt thiền cơ mà tự thân chứng đạt nên công.
Bền sắt tươi son
Thầy ơi, có những giây phút con ngồi với các bạn trẻ với đôi mắt trong và trái tim bồ đề dũng mãnh, con thấy Thầy ngồi ở đó. Con nhớ một bài pháp thoại Thầy nói rằng:“Khi tu tập có hạnh phúc thì mắt con sẽ sáng tươi và tràn đầy năng lượng của Bồ đề tâm’’.
Con cảm nhận điều này khi con ngồi với các sư anh, sư chị, sư em của con. Nhưng ngạc nhiên thay khi điều này cũng có cả trong những vị cư sĩ – những người âm thầm theo bước chân Thầy. Không mang hình tướng xuất phàm nhưng vẫn trọn vẹn tình thương tinh khôi.
Sau khi nhận giới Tiếp Hiện, các bạn trẻ ở miền Trung hẹn nhau ngồi lại tụng giới và chia sẻ sự hành trì. Không ngừng học thi kệ, nghe pháp thoại và làm bài tập đều đặn vun bồi tầm hiểu biết. Các bạn làm gì cũng đồng lòng và thắp sáng tinh thần tương tức như một con rồng lớn dang đôi cánh rộng bay cao khắp bầu trời, không ngại ngần bất cứ điều gì. Vì có sự đồng lòng hướng dẫn của quý thầy quý sư cô, đặc biệt là các người chị Tiếp Hiện từ tâm nên các bạn đã đi vào phụng sự và hiến tặng một cách tự nhiên và tràn đầy hào khí.
“Như chưa bao giờ từng vắng mặt
Như chưa bao giờ trên thế gian
Đã từng có cơn bão lửa
…..
Con ngồi đó
Im lặng trời xanh cao
Núi tuyết in nền trời
Và nắng reo phơi phới
Thế Tôn là tình yêu đầu
Thế tôn là tình yêu tinh khôi
Nghĩa là không bao giờ
Sẽ cần tình yêu cuối
Người là dòng sông tâm linh…”
(Trích Tìm nhau, thơ Sư Ông Làng Mai)

Mùa lũ
Lần đầu các Tiếp Hiện trẻ ra trận tổ chức khóa tu cho quê hương Đà Nẵng thân yêu, tức thì gặp chướng duyên. Bão lốc xoáy là bài toán lớn thứ nhất. Mưa to kéo dài gây lụt là bài toán khó, lớn thứ hai; thách thức tinh thần cho mỗi pháp lữ.
Nhưng các bạn cùng nhau cầu nguyện, ngồi thiền và thiền hành để làm dịu lắng những lo âu. Đưa ra các đề xuất cần thiết với nhiều phương án cụ thể nhất cho ban tổ chức và người tham dự khoá tu làm sao để thuận tiện, an toàn nhất.
Ngoài kia mưa nhẹ nhẹ, trời tối dần. Bên trong phòng thiền, huynh đệ vừa ngồi bàn bạc với nhau, vừa nâng ly trà trong hai tay, trân quý sự có mặt. Ngọn nến lung linh mỉm chi cười, hương trầm thoang thoảng, thư giãn, bay nhẹ nhàng vào không gian hoà lẫn mưa phùn cuối thu, chớm đông về.
Có bạn cười, nói nhỏ bên tai con: “Sư cô ơi, có Bụt lo!”
Và quả nhiên nhờ sự che chở của chư Tổ, Thầy và thầy Trụ trì nên khoá tu đã diễn ra một cách nhẹ nhàng, huy hoàng, chan chứa tình thương yêu. Bão chuyển hướng, bầu trời xanh trong veo – cứ ngỡ như là giấc mơ vậy đó, thưa Thầy.
Những ngày khoá tu rất thơ mộng trong cảnh núi sông thanh bình. Núi Ngũ Hành Sơn cheo leo ôm lấy không gian tịch tĩnh, chảy dài là dòng sông với hàng liễu cúi mình chào những chú cá vẫy đuôi tung tăng nô đùa.
Các bạn chọn tên cho khóa tu là Bền sắt tươi son – nhớ mãi rằng chúng ta còn đây là nhờ Thầy dẫn lối. Pháp môn tu tập trưởng dưỡng mỗi chúng con như hôm nay: khỏe mạnh, kiện khương, thông thương gia đình, giúp đỡ được cho cộng đồng làm việc và được xã hội tin tưởng, nhờ cậy.
“Quê hương tôi là đây
Chỉ có dòng sông, hàng cau, bụi tre, vườn chuối
Mặt trái đất dù mang đầy cát bụi
Nhưng trăng sao vẫn đẹp những đêm rằm
….
Giữ cho bền sắt tươi son
Giữ cho tâm lặng giữa cơn ba đào”
(Trích Tươi son bền sắt, thơ Sư Ông Làng Mai)

Muôn kiếp nguyện tương phùng
Sau khóa tu, về đến Phố Hội nước lụt đã trước nhà. Có nhiều bạn về đến nhà là nước đã lên đến đầu gối. Nước lên mau, mưa lớn kéo về, bão lũ cứ tràn vào nhiều lần không ngưng. Dần dần lụt ngập cả Phố cổ Hội An, Quảng Nam, thành phố Huế, các tỉnh miền Bắc rồi đến miền Nam và cả Tây Nguyên. Không sót nơi nào.
Tinh thần phụng sự trỗi dậy quyết liệt nơi quý thầy, quý sư cô ở khắp các trung tâm Làng Mai tại Việt Nam, các bạn trẻ cùng lòng cứu trợ và khích lệ tinh thần đồng bào. Tăng thân khắp chốn quê mình cùng thầy cô đến các vùng sâu vùng xa, gởi tấm lòng thương yêu san sẻ – có nhau.
Lũ lụt năm nay lớn như năm 1964. Lúc đó còn chiến tranh, người dân nghèo rất đông. Thầy đi trên sông Thu Bồn và chắp tay nguyện cầu vì chung quanh, hai phần ba người dân chết vì đói. Chung quanh toàn mùi máu. Thầy nhỏ xuống dòng sông ba giọt máu và phát nguyện lớn tu tập, độ người dân bớt khổ, giúp cho quê hương đất nước yên bình.
Và chính câu chuyện ấy cũng làm con hiểu sâu về Đạo Bụt dấn thân: Khi nào mình giúp người cũng là đang giúp chính mình. Thật vậy. Là đệ tử của Thầy, chúng con – các vị xuất sĩ cũng như cư sĩ, luôn hướng về đất nước, dân tộc, con người trong nhiều lĩnh vực như khoa học, giáo dục, tuổi trẻ, sức khoẻ…
Bởi vì chúng con đâu chỉ là tu sĩ mà còn là bác sĩ, họa sĩ, thi sĩ, ….và là dũng sĩ. Chúng con là những người con của Bụt, của Thầy đang không ngừng học hỏi, dang tay phụng sự đi vào cuộc đời.
Ngàn xưa ta đã hẹn
Ba giọt máu thủy chung
Sông Thu Bồn năm ấy
Muôn kiếp nguyện tương phùng.
(Kệ kiến giải)

Những trái me non đang chín dần.
Hai hàng hoa mộc thơm thoang thoảng dẫn lối đi vào con đường Vườn Ươm vừa mới trồng rợp bóng, tựa cảnh tiên bồng lại có khí thiêng hào hùng đưa người về chốn bình an, thảnh thơi chi lạ. Ở vườn me, nơi có những chiếc xích đu dễ thương, chúng con ngồi lại với các bạn trong ban tổ chức từ các nước Indonesia, Malaysia, Singapore, Thái Lan, Ấn Độ, Việt Nam, Trung Hoa… Các bạn học với nhau về phương pháp thực tập, phụng sự. Các bạn đóng vai trò khác nhau và có nhiều điểm nổi bật làm cho chúng con hiểu hơn về mỗi dân tộc cũng như văn hoá của mỗi nước để từ đó tìm cách đưa Đạo Bụt vào đời sống sao cho thiết thực và lợi ích nhất.
Mỗi tháng các bạn đều có chủ đề thực tập và chia sẻ trực tuyến cùng quý thầy, quý sư cô. Như những trái me non đang chín dần, cho quả ngọt thơm, các bạn đang là những thành viên chủ chốt trong tăng thân của mỗi nước, mang trong mình hoài bão đưa đời sống tỉnh thức vào gia đình, công việc, xã hội và cả công tác bảo vệ môi sinh.
Cây mộc già đã nở hoa
Thầy ơi, Thầy đi hái thuốc thật xa, thấm thoát mới ba năm mà Vườn Ươm đã có gần 50 đệ tử xuất gia của Thầy biểu hiện. Hầu như các bạn còn nhỏ, trẻ, mang trong mình Bồ đề tâm dũng mãnh và kiên cường. Có sư chú chỉ 15 tuổi thôi nhưng không bỏ ngồi thiền mà lại biết chăm sóc các sư anh nữa. Có sư bé 20 tuổi thôi nhưng đã gánh vác các công việc bảo trì, tri khách cùng các sư chị.
Quý sư em đã mang đến Vườn Ươm một mùa xuân rực rỡ từ sự tiếp nối của Thầy. Chúng con nhớ lời Thầy dạy: “ Tài năng lớn nhất của con là sống hạnh phúc và hòa hợp trong Tăng thân”. Lúc đó, nghe Thầy nói, ai ai cũng ngỡ ngàng vì cứ tưởng làm vi tính giỏi, tổ chức giỏi hay giỏi ngoại ngữ mới là “number one”. Nhưng chính lời hướng dẫn của Thầy đã giúp chúng con: làm người tu cho xứng đáng và hết lòng.
Mắt sư em con sáng như ngọc – chịu tu, chịu học, chịu chơi và chịu khó. Có sư em bảo con là: “Nơi nào khó là có sư em”. Nghe như thế chúng con mát lòng cùng đi tới. Tất cả các sư em như những nụ hoa, là món quà Thầy để lại cho chúng con. Chúng con không ngừng vun bón, tưới nước,….để những búp măng non trở thành cây đại thụ cho mai sau.
An cư năm nay cũng đặc biệt lắm, thưa Thầy. Có 30 cận sự nữ và 20 cận sự nam về tu tập cùng quý thầy, quý sư cô và đến từ rất nhiều nước: Nhật, Singapore, Trung Quốc, Mỹ, Việt, Mexico, Đài Loan, Thái Lan, Indonesia, Hong Kong,…. Phần lớn các bạn là người trẻ, với rất nhiều ước muốn học hỏi, hiểu chính mình và áp dụng đạo Bụt để chuyển hóa não phiền.
Sau an cư đã có 10 bạn nữ và 4 bạn nam xin tập sự xuất gia. Thế là chúng con chuẩn bị tư thế sẵn sàng chăm em tiếp. Nhìn quý sư em còn nhỏ mà ham tu, con nhớ về Thầy. Mỗi lần có đợt xuất gia, Thầy luôn chuẩn bị rất nhiều hành trang để hướng dẫn chúng con, khích lệ và làm cho chúng con cảm thấy không bị thiếu thốn tình thương khi xa nhà, không hề thiếu pháp khi tầm sư học đạo.
Còn đó…
Từng bước chân thảnh thơi, Thầy dạo chơi bên dòng suối Phương Khê. Thầy nhặt vài chiếc lá vàng khô bỏ vào túi áo ấm rồi lấy ra tặng chúng con với tình thương trân trọng, bình an… Con đường cỏ xanh ngát vẫn lặng lẽ theo Thầy. Nắng phủ lấy dáng Người ung dung, nhịp thở vẫn an yên chưa bao giờ dừng lại, tiếng thênh thang còn mãi tận nơi đây… Có Thầy rồi!
Là tri kỷ biết răng chừ
Nói chi vài dòng đôi ba chữ
Ngồi cười ha hả
Mắt nhìn trời, ngửa mặt rong chơi
Nhìn đã hiểu tứ diệu tâm thường trực lui tới
Thì thỏa mặt cùng đất cùng trời,
Cùng gió mát trăng thanh.

