Văn hóa Việt Nam là một nền văn hóa đẹp và gia đình là nơi giữ gìn đầy đủ những nét văn hóa ấy. Cái đẹp ấy thể hiện cụ thể nhất trong cách ứng xử với nhau, đối đãi nhau.
Tết nguyên đán hay Tết cổ truyền là ngày Tết đẹp nhất trong năm. Trong những ngày Tết cổ truyền, chúng ta có dịp được tắm mát và nuôi dưỡng mình trong nếp sinh hoạt đậm chất văn hóa của người Việt.
Năm mới sắp đến, con ước muốn chia sẻ sự thực tập lạy nhau này đến ba mẹ, các anh chị và các em của con cũng như quý vị thân hữu gần xa để làm giàu thêm kho tàng thương yêu của giống nòi.
Tương kính như tân
Kính nhau như khách quý, đó là lời dạy của các cụ ngày xưa cho đời sống vợ chồng. Các cụ đã có kinh nghiệm rằng nếu mình sống với nhau mà không biết nuôi dưỡng sự tương kính thì rất dễ làm khổ nhau. Ngày cưới, hai người đã thực tập nghi lễ lạy nhau trước bàn thờ gia tiên với sự có mặt của hai họ. Đó là một giây phút đẹp. Giây phút ấy chỉ xảy ra một lần trong đời của mỗi cặp vợ chồng và mình chỉ lạy người kia lần thứ hai khi người đó đã mất. Như thế thì tiếc quá! Một giây phút đẹp mà chỉ xảy ra một lần trong đời.
Với sự thực tập này, mình sẽ làm cho nét đẹp của giây phút ngày xưa sống lại trong giây phút hiện tại. Mục đích của sự thực tập lễ lạy này là để nuôi dưỡng sự tương kính, cái tình nghĩa giữa hai người khi chung sống với nhau.
Cách thực tập:
–Thời gian: Trước thềm năm mới sau khi đón giao thừa hoặc sáng ngày mùng một, cũng có thể thực tập vào một dịp kỷ niệm nào đó của hai vợ chồng.
– Địa điểm: Trước bàn thờ gia tiên hoặc trước bàn thờ Tam bảo, hoặc một nơi nào đó có đủ không gian và sự kính trọng.
Tuần tự hai người đọc lời quán niệm cho nhau nghe và cuối cùng thì hướng về nhau lạy một lạy.
Hai vợ chồng cũng có thể thực tập lạy nhau với sự có mặt của gia đình. Chắc chắn con cháu của các vị sẽ rất hạnh phúc khi thấy bố mẹ biết chăm sóc và vun bồi hạnh phúc cho gia đình.
Dưới đây là hai lời quán niệm, với tinh thần là mỗi người nói lên cái phần của mình. Phần của người kia hãy để người kia nói. Đây là điều hết sức quan trọng. Đầu năm mới, mình không nên nói những cái không hay của người khác. Đó là sự kiêng cử, để mọi người ăn Tết cho ngon.
Sự phát nguyện là một ý thức, một sự nhắc nhở cho mình, và cái đẹp nhất nằm ở giây phút mình phát nguyện chứ không phải là cái kết quả mình làm được bao nhiêu, mình chỉ cố gắng hết tấm lòng của mình thôi.
Quán niệm trước khi lạy của người vợ:
Em cảm ơn anh đã đến với cuộc đời em. Anh là nơi nương tựa rất vững chắc cho em, cho các con, các cháu. Có chuyện gì xảy ra mà có anh ở nhà thì đều được giải quyết rất nhanh.
Em rất xin lỗi anh vì nhiều khi em đã không nhìn thấy được những cái đẹp trong anh; những lời nói chua cay khó nghe đã làm anh bực mình, làm anh muốn tránh xa em, vì những lúc ấy em không tươi mát.
Nhiều lúc em quá bận lo cho con, cho cháu, cho những muộn phiền của em mà đã quên để ý đến sự có mặt của anh và chăm sóc anh. Không học cách hỏi thăm và có mặt cho anh mỗi khi anh cần.
Trong năm mới, em nguyện sẽ học hạnh ái ngữ để em có thể nói một cách khéo léo hơn. Em cũng sẽ học hạnh kiên nhẫn để không nói khi lòng đang bực bội, sẽ trở về với hơi thở ý thức để làm dịu thân tâm mình và sẽ tìm cách nói cho anh hiểu khi mình có đủ không gian.
Em cũng sẽ thực tập nhìn sâu để học nuôi dưỡng những cái đẹp, cái hay mà tổ tiên đã trao truyền nơi em, nơi anh và các con.
Xin anh tiếp tục làm nơi nương tựa vững chắc cho em trong năm mới.
Quán niệm trước khi lạy của người chồng:
Anh cảm ơn tổ tiên và gia đình đã đưa em đến bên anh và thủy chung với anh cho đến ngày hôm nay. Trải qua bao nhiêu sóng gió mà mình vẫn còn bên nhau. Anh cảm thấy rất may mắn.
Em đã chấp nhận con người anh, những thói quen không dễ thương của anh. Em đã thương yêu các con và làm cho gia đình luôn là nơi êm ấm.
Anh xin lỗi em vì nhiều lúc anh lo cho người khác, cho xã hội, công ty hay chính những dự án anh đang theo đuổi nên đã không thường xuyên có mặt cho em và gia đình.
Trong năm mới, anh sẽ cố gắng học hạnh lắng nghe để có thể có mặt vững chãi cho em và các con. Anh sẽ học cách chia sẻ cái thấy của mình và mở lòng lắng nghe ý kiến của em và các con mà không áp đặt cái thấy của mình lên em và các con. Nếu cần anh sẽ học cách buông bỏ cái thấy của anh để hòa chung với cái thấy của gia đình.
Anh cũng nguyện sẽ học cách chăm sóc bản thân và trân quý những điều kiện hạnh phúc mà gia đình đang có. Anh ý thức rằng, chính hạnh phúc của chúng ta là gia tài quý giá nhất cho các con.
Năm mới mong em tiếp tục nuôi dưỡng niềm vui sống trong em, trong anh và gia đình.

Qua mỗi năm thực tập, mình có thể tự làm lấy lời quán niệm cho mình để phù hợp với hoàn cảnh và ân tình của hai người.
Sự thực tập này là một phẩm vật rất ý nghĩa để dâng lên Tổ tiên dịp đầu năm mới.
(Thầy Minh Hy)
Ở Việt Nam, Lễ Tiểu Tường (giỗ đầu) TS Thích Nhất Hạnh sẽ diễn ra trong hai ngày 9 và 10/01/2023 (nhằm ngày 18 và 19 tháng 12 năm Nhâm Dần) tại Tổ đình Từ Hiếu, Huế. Các sự kiện chính như ngồi thiền, tụng kinh, lễ tưởng niệm sẽ được truyền trực tiếp qua kênh youtube của Làng Mai cho những người con ở xa có cơ hội hướng lòng mình về chùa Tổ, cùng bày tỏ lòng biết ơn đến vị thầy tâm linh lỗi lạc-người đã đem chánh niệm vào đời.
Ngày thứ nhất – 9.01.2023 (nhằm ngày 18 tháng 12 năm Nhâm Dần)
5h00 Tụng Năm giới quý báu (tại Thiền đường Trăng Rằm)
7h00 Ăn sáng
8h30 Chấp tác
11h00 Ăn trưa yên lặng với Sư Ông (tại Thiền đường Trăng Rằm)
12h30 Nghỉ ngơi
14h00 Chấp tác
17h00 Ăn chiều
19h00 Lễ tưởng niệm (tại Thiền đường Trăng Rằm)
Ngày Thứ Hai – 10.01.2023 (nhằm ngày 19 tháng 12 năm Nhâm Dần)
5h00 Ngồi thiền – tụng kinh – sám pháp địa xúc (tại Thiền đường Trăng rằm)
6h00 Ăn sáng
7h30 Thiền hành
9h00 Cúng ngọ (tại Chánh điện)
10h00 Cung tiến Giác Linh (tại Thiền đường Trăng Rằm)
11h00 Thọ trai
15h00 Đảnh lễ Đài Trà Tỳ của Hòa thượng Trí Quang và Sư Ông tại Vườn Địa Đàng
Những ngày này ở Làng, trời mưa rả rích. Mưa trút xuống tình thương của đất trời. Mưa dường như cũng nói hộ lòng người. Thời điểm hiện tại, từ khắp nơi trên thế giới, con biết rằng mọi người đang hướng tình thương và niềm biết ơn của mình về Thầy. Các trung tâm của Làng Mai ở Thái Lan, Pháp, Hồng Kông, Mỹ,…đều gửi các vị xuất sĩ cũng như cư sĩ đại diện về tham dự lễ tiểu tường của Thầy ở Tổ đình Từ Hiếu, Việt Nam. Tăng thân khắp chốn sum họp một nhà. Niềm vui lan tỏa đến từng ngọn cây, chiếc lá trong chùa.
Những người con tâm linh của Thầy đã cùng nhau chấp tác, cùng nhau tu tập trong không khí của tình huynh đệ. Ai trong chúng con cũng ý thức rằng thở những hơi thở chánh niệm, bước những bước chân an trú thảnh thơi, giữ sự hòa hợp trong tăng thân chính là cách thiết thực nhất để bày tỏ tình thương và niềm biết ơn của chúng con đến Thầy.
Con từng nghĩ rằng sinh ra trong thời hiện đại với đầy đủ tiện nghi vật chất là một sự thiếu may mắn của người tu. Mình không có nhiều cơ hội để sống đời thanh bần, ngày ngày cuốc đất trồng rau, tụng kinh, thiền tập như thế hệ tiền bối ngày xưa. Cho đến một ngày, khi ngồi nghe pháp thoại ở phòng học, con chợt nhận ra rằng thật mầu nhiệm biết bao khi chị em con đang ngồi chung một căn phòng nhưng mỗi người lại có thể nghe những bài pháp thoại khác nhau.
Trong thời đại mà mạng lưới internet có mặt gần như khắp nơi, việc tiếp xúc với giáo pháp, kinh điển, phương pháp thực tập dễ dàng hơn rất nhiều qua sự có mặt của google, youtube, sách đọc, sách nói,…Ở thời điểm hiện tại cũng vậy, con thấy hạnh phúc khi sống trong thời đại công nghệ kĩ thuật phát triển. Ngồi ở Làng, nhấp chuột vài cái, truy cập vào youtube hay vào trang nhà của các trung tâm, con lắng nghe được những lời chia sẻ trong buổi lễ tưởng niệm ở Từ Hiếu, ở Lộc Uyển, được thưởng thức những khoảnh khắc đẹp của các anh chị em trong buổi lễ cúng ngọ cho Thầy ở EIAB,…
Trong những năm tháng giảng dạy giáo lý và pháp môn thực tập, Thầy đã biến những vật dụng bình thường của đời sống trở thành những “pháp khí” mới của thời đại. Thầy dùng hình ảnh ngọn lửa từ que diêm để nói về tính không sinh không diệt của vạn pháp, dùng hai mặt của đồng xu để nói về tính tương tức, dùng cây bắp và hạt bắp để chuyển tải thông điệp của sự tiếp nối. Thầy là một nhà cách mạng.
Học theo Thầy, con sẽ biến mạng lưới internet, những trang mạng xã hội thành những phương tiện để mang giáo pháp và sự thực tập lan tỏa đến khắp nơi. Dù cho cách thức truyền tải có khác Bụt hay Thầy ngày xưa nhưng bản chất vẫn là mong ước làm vơi bớt khổ đau cho cuộc đời. Pháp khí của thời đại con, ngoài chiếc chuông vang lên tiếng gọi của sự tỉnh thức còn là chiếc máy tính đang cùng con chu du khắp nẻo đường xóm Hạ, xóm Thượng trong mùa làm báo Lá thư Làng Mai năm nay.
Thầy từng nhắc nhở chúng con rằng:”Thầy là một thực tại linh động, đang sống, đang có mặt khắp nơi. Trong các sư chú và các sư cô đều có Thầy, trong các vị cư sĩ quen biết đều có Thầy. Ở chỗ nào mà có thiền hành, thiền tọa, có pháp đàm, có ăn cơm yên lặng, có Sám Pháp Địa Xúc là có Thầy.”(Trích pháp thoại ngày 26.11.2013 tại Nội viện Phương Khê). Trên tinh thần đó, con không chỉ tưởng niệm về Thầy trong dịp Lễ tiểu tường. Nếu con thật sự có mặt trong mỗi giây phút của đời sống, mỗi khoảnh khắc là một cơ hội cho con đặt Thầy vào lòng với tình thương và niềm biết ơn.
Những lúc trong lòng buồn bực, không vui, nhớ về Thầy, con thở để ôm ấp và chăm sóc những cảm thọ không dễ chịu đó. Những lúc căng thẳng vì công việc, con thường tự hỏi: “Điều gì làm Thầy vui nhất?”. Nhờ đó, con buông đi được áp lực, trở về với hơi thở, bước chân, tiếp tục nuôi dưỡng sự bình an trong đời sống của mình. Con hiểu được niềm mong mỏi của Thầy. Điều quan trọng là cách thức con làm việc chứ không phải là khối lượng công việc con làm được.
Có khoảnh khắc nhìn chiếc lá tre óng ánh sắc xanh tươi mát sau cơn mưa, nhớ về Thầy, con mỉm cười với những mầu nhiệm của sự sống đang biểu hiện xung quanh. Ở Làng, ít có “tương chao” để thấm, bù lại con được thấm vị trà, đượm chất thơ. Sống một hồi, cũng như huynh đệ mình, con biết thưởng thức vẻ đẹp của hoa cỏ, biết nâng niu một chồi non mới nhú hay dừng lại, ngắm mảnh trăng tròn treo lơ lửng giữa trời trên con đường đến thiền đường cho buổi công phu tối.
Nhìn lại cuộc đời Thầy, cho con động lực để đi tới. Thầy luôn thấy được ánh sáng của những vì sao giữa màn đêm u tối. Dù trải qua bao đau thương, giông tố, Thầy vẫn nhìn cuộc đời với đôi mắt sáng trong, gìn giữ được tâm hồn thiện lành và chọn nơi đây làm cõi Tịnh Độ của mình. Học theo Thầy, con lau đi những thương tích hằn lên đôi mắt để nhìn cuộc đời với tất cả niềm thương. Con hạnh phúc khi bước đi trên con đường Thầy đã dày công mở lối. Niềm hạnh phúc của con rất lớn bởi con đường đó không phải chỉ đem lại hạnh phúc cho riêng con.
“Hạnh phúc chưa từng là hạnh phúc mình tôi
Vì biết thương mình mà đã biết thương trần gian”
( Tâm an, Sư cô Chân Giải Nghiêm)
Sau những ngày mưa nặng hạt, cây cối giờ đây thêm xanh tươi. Những nụ hoa ngậm đủ nước, ấp ủ tinh hoa trời đất đã sẵn sàng bung cánh, khoe sắc để mang mùa xuân về khắp chốn. Trong không khí vui tươi chuẩn bị cho Tết đến, con bất chợt thấy Thầy trong những bước chân vững chãi, thảnh thơi của các anh chị em. Con thấy phảng phất đâu đó bóng dáng của chú điệu Phùng Xuân ngày xưa qua cái xá chào hết mực cung kính của các bạn tập sự. Con thấy tình Thầy đọng lại nơi nụ cười dễ thương của một vị cư sĩ con gặp sáng nay.
Tựa như nụ hoa ngậm đủ nước sẽ bung cánh, ngấm đủ sự ấm áp của tình Thầy, đời sống tâm linh của con sẽ nở ra, khoe sắc và tỏa hương.
Con là cây nhỏ mọc ven đường
Chẳng cần chăm chút vẫn lớn mau
Một mai nắng dọi bừng hương sắc
Đền đáp ơn Thầy, thỏa ước mong.
(Tâm Hiếu Thảo)
Kính bạch Sư Ông!
Kính thưa quý vị thân hữu gần xa!
Tết nguyên đán đã gần về, Tăng thân Làng Mai xin được gửi đến quý vị thân hữu câu đối Tết Quý Mão như một món quà để thực tập cùng nhau trong năm mới:

Câu đối này được trích ra từ bài tụng Hướng về kính lạy:
“Mỗi bước chân sẽ đem về an lạc
Mỗi nụ cười sẽ tỏa chiếu thảnh thơi
Sống chánh niệm trong mỗi phút giây
Là chỉ dạy cho người thấy con đường thoát khổ”
Bài tụng này do Sư Ông Làng Mai trước tác. Trong Lễ đón giao thừa, quý vị có thể sử dụng để tụng trước khi đọc Lời khấn nguyện đầu năm mới.
Thiền đi là một trong những phép thực tập rất đẹp mà Sư Ông đã hiến tặng cho thời đại chúng ta. Suốt cuộc đời mình, Sư Ông đã để nhiều tâm huyết chỉ dạy và trao truyền cho chúng ta pháp môn này. Ta có thể tiếp nối Sư Ông bằng cách thực tập thiền đi trong đời sống hằng ngày. Bằng cách này, Sư Ông sẽ sống mãi trong ta, nuôi dưỡng và chở che cho ta.
Thực tập nụ cười cũng vậy. Nụ cười không đơn thuần là nụ cười để xã giao. Nhìn lên Bụt, chúng ta thấy Bụt mỉm cười rất đẹp. Một khi chúng ta đưa tâm trở về đoàn tụ với thân trong giây phút hiện tại, chúng ta có thể nở được nụ cười từ bi như Bụt. Ta cảm nhận được sự có mặt quý giá của thân thể này. Ta mỉm cười với chính ta, ta thương quý sự có mặt của ta. Thân thể này là bàn thờ tổ tiên và nụ cười chính là đóa hoa tươi thắm trên bàn thờ ấy.
Với tuệ giác “con cháu ở đâu là ông bà ở đó”, ta nuôi dưỡng được cha mẹ và con cháu trong từng bước chân an lạc và nụ cười thảnh thơi ngay trong đời sống hiện tại.
Nguyện cầu Tam Bảo, Tổ tiên và Sư Ông gia hộ cho tất cả chúng ta có thể thực hiện được những chí nguyện cao đẹp nhất trong đời sống này.
Xin tải câu đối tại đây: Câu đối Tết Quý Mão 2023
Ở Việt Nam, Lễ Tiểu Tường (giỗ đầu) TS Thích Nhất Hạnh sẽ diễn ra trong hai ngày 9 và 10/01/2023 (nhằm ngày 18 và 19 tháng 12 năm Nhâm Dần) tại Tổ đình Từ Hiếu, Huế. Các sự kiện chính như ngồi thiền, tụng kinh, lễ tưởng niệm sẽ được truyền trực tiếp qua kênh youtube của Làng Mai cho những người con ở xa có cơ hội hướng lòng mình về chùa Tổ, cùng bày tỏ lòng biết ơn đến vị thầy tâm linh lỗi lạc-người đã đem chánh niệm vào đời.
Ngày thứ nhất – 9.01.2023 (nhằm ngày 18 tháng 12 năm Nhâm Dần)
5h00 Tụng Năm giới quý báu (tại Thiền đường Trăng Rằm)
7h00 Ăn sáng
8h30 Chấp tác
11h00 Ăn trưa yên lặng với Sư Ông (tại Thiền đường Trăng Rằm)
12h30 Nghỉ ngơi
14h00 Chấp tác
17h00 Ăn chiều
19h00 Lễ tưởng niệm (tại Thiền đường Trăng Rằm)
Ngày Thứ Hai – 10.01.2023 (nhằm ngày 19 tháng 12 năm Nhâm Dần)
5h00 Ngồi thiền – tụng kinh – sám pháp địa xúc (tại Thiền đường Trăng rằm)
6h00 Ăn sáng
7h30 Thiền hành
9h00 Cúng ngọ (tại Chánh điện)
10h00 Cung tiến Giác Linh (tại Thiền đường Trăng Rằm)
11h00 Thọ trai
15h00 Đảnh lễ Đài Trà Tỳ của Hòa thượng Trí Quang và Sư Ông tại Vườn Địa Đàng
Chỉ còn độ non một tháng nữa là đến Tết, mau thật.
Trời vẫn còn đang rét lắm. Nhưng hôm nay cái nắng đầu tiên sau những ngày mưa lạnh đã về. Cây hoa trinh nữ khẽ khàng mở từng chiếc lá nhỏ, ngơ ngác nhìn đoàn người đang đi từng bước thảnh thơi. Chắc do lâu quá không thấy đoàn người đông như vậy. Đại chúng hôm nay được dùng trưa ngoài trời, ai cũng chọn một góc có nắng để ngồi chơi và phơi mình cho “đỡ mốc”. Mọi người nói đùa với nhau như thế.
Ở Huế mưa lạnh, độ ẩm lúc nào cũng trên 90%. Mọi thứ dường như đều có thể mốc được cả. Gói trà vừa mới mở hôm kia, hôm nay đã lên mốc rồi. Cái ghế trắng ngày hè, giờ như được sơn đen. Cả đến bức tường xi măng mà nước cũng rịn ra ẩm ướt. Thế nên tranh thủ hôm nay có nắng, mọi người đem tất cả ra phơi. Không khí thật rộn rã. Mọi người ai cũng hoan hỷ, tươi vui. Tết chưa đến nhưng ở chùa không khí tết đã về rồi. Đó đã là Tết rồi.
Tết chùa không xúm xít áo mới, giày mới, không sắm sửa trang hoàng, cho dù cũng gắng có được cây mai, cây lộc cho đồng sự cùng khí xuân. Áo quần cũng chỉ là những bộ vạt hò cả năm vẫn mặc, cũng chiếc áo nhật bình đã bạc màu. Thế nhưng lòng ai cũng mới, ai cũng lo dọn dẹp thân tâm để đón năm mới. Mà ở chùa thì ngày nào cũng mới, cũng tết cả.
Đến những buổi chấp tác toàn chúng như kéo cây, quét lá quanh hồ, chà rêu hay cắt cỏ… thì cũng y như tết thật, mọi người đang dọn dẹp nhà cửa để đón tết đấy. Chùa nhỏ nên đi đâu cũng thấy có sư cô đang làm việc một cách thảnh thơi. Như một đàn kiến chăm chỉ, ai cũng có phận sự và công việc của mình. Công việc không nhiều mà cái tình lại nhiều hơn.
Những ngày gió đông lạnh, nhóm lên chậu than hồng và chị em cùng ngồi quanh, hơ tay sưởi ấm, nướng khoai ăn. Dù ngoài trời gió rét nhưng trong lòng ai ai mùa xuân đều đã về rồi. Có hôm mấy bao gạo nếp bị mọt ăn, phải đem ra sàng sảy. Sư cô dạy gói bánh chưng đi. Thế là giữa mùa thu lá vàng rơi, trong chùa gói bánh chưng, bánh tét. Cũng người căng bạt, người rửa nồi, người vút nếp, người nhóm bếp, người nấu bánh, cũng thức khuya châm nồi nước đang sôi ùng ục và đón những cái bánh đầu tiên ra lò. Tết về giữa mùa thu! Các sư cô xa quê, mỗi người đến từ mỗi miền, cùng ngồi quanh bếp lửa kể chuyện tết quê mình. Trên gương mặt hây hây nở một nụ cười ấm áp.
Đêm giao thừa, đại chúng đắp y thong thả lên thiền đường, tiếng chuông trống Bát nhã trầm hùng vang vọng khắp cả núi đồi Dương Xuân. Từng tiếng chuông thúc giục, nhịp nhàng như gọi ai trở về. Về với chiếc bàn thờ tổ tiên cúng đêm giao thừa. Để con cháu được lạy tạ, được chúc tết, tưởng nhớ đến gốc rễ. Những lời tâm sự, phát nguyện sẽ được đốt lên theo hàng muôn ngọn lửa. Bay lên, bay lên mãi và ngọn lửa ấy sẽ đi suốt chặng đường của người con Bụt.
Ngày tết trong chùa, lúc nào trong bếp cũng có một nồi măng kho, một nồi cơm nóng. Ngày đầu năm không phải nấu ăn. Mọi người đi chúc tết quý sư cô, đi thăm tết từng phòng. Mặc dù cả năm ngày nào cũng gặp nhau nhưng ngày tết không khí lại khác hẳn. Có gì đó tươi vui, rạng rỡ nơi từng cái khăn, từng ly nước, từng góc nhỏ trong phòng.
Nhưng tết chùa thật sự vẫn là ngày lễ Tự tứ. Ngày tết này không rộn rã, không nô nức nhưng tươi vui và hoan hỷ – ngày quý thầy, quý sư cô được thêm một tuổi đạo sau chín mươi ngày công phu trong mùa an cư. Mọi người sẽ ngồi xuống, cùng uống chén trà, đốt nén trầm thơm và thưởng thức sự có mặt của nhau. Ngày ấy, dù có làm gì cũng thấy một niềm hân hoan mà thôi.
Bao nhiêu năm rồi, thời thế cũng đổi thay nhiều, nhưng nếp chùa vẫn vậy. Vẫn cái tết với lá chuối, dây lạt. Vẫn tết với lời chúc thân thương, thầy trò, huynh đệ chấp tác cùng nhau, và ngồi quanh bếp lửa hát cho nhau nghe, tiếng cười, tiếng nói, mang mùa xuân về một cõi. Tết mỗi ngày vẫn được nuôi trong tiếng chuông chùa sớm khuya. Áo chấp tác cũng như áo mặc đi chơi tết, cũng một màu nâu huyền dân dã. Cùng nhau về thưởng thức không khí tết chùa, ta sẽ cùng nghe những giản đơn thâm sâu trong lòng lên tiếng gọi.