Lễ xuất gia gia đình Cây Ban Trắng ngày 30.1.2026

Trong tuần lễ Tưởng niệm Sư Ông Làng Mai, vào ngày 30.1.2026, tại thiền đường Hương Cau, đại chúng Làng Mai đã làm lễ xuất gia cho 11 sư cô sư chú thuộc gia đình xuất gia cây Hoa Ban Trắng.  Những người trẻ, với ánh mắt trong veo và tâm nguyện vững vàng, chắp tay phát nguyện bước vào đời sống xuất gia giữa vòng tay yêu thương của đại chúng. Trong giờ phút linh thiêng ấy, tiếng tụng kinh của đại chúng vang lên trầm hùng mà êm ái, như tiếng gọi của tổ tiên tâm linh vọng về.

Những ai có mặt hôm đó đều cảm nhận được dòng năng lượng thiêng liêng đang chảy qua tâm hồn. Đó không chỉ là niềm xúc động, mà còn là một niềm tin rất vững rằng: “Thầy chưa bao giờ rời xa”. Dòng sông Tăng thân lặng lẽ, bình an tuôn chảy, mang năng lượng của Hiểu và Thương, chảy mãi về biển lớn.

Các sư cô, sư chú mới được tăng thân sinh ra trong đời sống tâm linh lần lượt với pháp tự là: Chân Nhất Tịnh, Chân Thường Hạnh, Chân Trú Hạnh, Chân Trang Hạnh, Chân Bích Hạnh, Chân Như Hạnh, Chân Nhất Giải, Chân Điều Hạnh, Chân Nhất Lượng, Chân Trạm Hạnh và Chân Nhất Hóa.

Kính mời đại chúng bấm vào đây xem hình ảnh lễ xuất gia để  hoà chung niềm vui với quý sư cô sư chú mới.

Thầy ơi, con đã về! – Phần I

Mùa xuân về! Nắng sớm dịu dàng trải khắp núi đồi Dương Xuân như một tấm lụa mỏng. Ánh sáng không rực rỡ, chỉ đủ làm hiển lộ màu xanh của lá, màu nâu trầm của đất và làn sương trong veo còn vương trên mái chùa, lối cỏ, hàng thông. Đất trời Huế vào những ngày này dường như cũng chậm lại, thở sâu hơn, như đang lặng lẽ đón đàn con từ muôn phương trở về.

“Sáng nay chim chóc ca mừng vầng ô lên rạng rỡ
Con có hay
Trên bầu xanh mây trắng vẫn còn bay?
Con ở đâu? Cảnh núi xưa còn đó nơi hiện pháp chốn này
Dù đợt sóng bạc đầu vẫn còn đang muốn vươn mình đi về phương lạ
Nhìn lại đi, Thầy đang ở trong con, và trong từng nụ hoa, chiếc lá
Nếu gọi tên Thầy, con sẽ tự khắc thấy Thầy ngay
Con đi đâu? Cây mộc già đã nở hoa, thơm nức sáng nay
Thầy trò ta thật chưa bao giờ từng cách biệt
Xuân đã về, các cội thông đã ra chồi óng biếc và bên mé rừng đã nở rộ hoa mai.”
(Bên mé rừng đã nở rộ hoa mai – Thơ Thầy)

Bóng dáng Thầy vẫn luôn hiện hữu ở từng nụ hoa bé nhỏ, nơi từng làn sương sớm vương trên lá, nơi từng hơi thở an lành của đất trời. Con cháu của Thầy từ khắp nơi trở về chốn Tổ linh thiêng. Người từ phương trời Âu, người từ phương trời Á, người nói tiếng Việt, người nói tiếng Anh, tiếng Pháp… nhưng khi bước trên con đường nhỏ dẫn vào đất Tổ, tất cả như cùng một nhịp thở. Nhịp thở của những người con xa quê lâu ngày trở về mái nhà xưa, hân hoan hòa cùng nỗi bồi hồi xúc động.

 

 

Ngày giỗ Thầy đã trở thành ngày đoàn tụ – một tuần hội của huynh đệ. Trở về đây, chúng con không chỉ gặp lại nhau mà còn gặp lại chính mình trong vòng tay tăng thân. Nhận ra mình là con của Thầy, là anh em một nhà, cùng chung lý tưởng tu học, hiểu và thương. Những bước chân muôn phương giờ hội ngộ, nối thành một vòng tròn ấm áp giữa núi đồi Dương Xuân.

Giữa vòng tay đoàn tụ ấy, hình ảnh người anh lớn – thầy Pháp Ứng từ Làng Mai Pháp quốc trở về – bước những bước chân thong dong trên đất Tổ đã làm ấm lòng biết bao người em nhỏ. Dáng đi thảnh thơi, nụ cười hiền, ánh mắt vững chãi của người anh lớn như đang tiếp nối cả một dòng tâm linh. Sự có mặt ấy tự thân đã là một bài pháp không lời. Bài pháp ấy tiếp nối lời khích lệ và nhắc nhở của Thầy:

Hãy đi những bước chân như hôn vào mặt đất
Hãy đi những bước chân như vỗ về trái đất
Như dấu ấn son của vị quốc vương
Truyền lệnh đem hiện tại về ngự nơi đây
Cho sự sống có mặt
Cho sinh lực dâng đầy
Cho nhiệm mầu hiển hiện
Cho sắc mặt lên hồng
Cho não phiền chuyển hóa
Cho an lạc thân tâm.
(Địa xúc, thơ Thầy)

Những ngày này, trên khắp đất Tổ, huynh đệ chúng con cùng nhau dọn dẹp, chăm sóc từng góc nhỏ với tất cả sự trân quý. Tiếng chổi tre quét lá khô, tiếng nước chảy róc rách bên dòng Tào Khê, tiếng cười khe khẽ mà giòn tan… tất cả như hòa thành bản nhạc rất Huế, rất thơ mà đậm chất thiền. Mỗi cành cây được nâng niu, từng phiến đá được làm đẹp, mỗi lối đi được quét sạch đều trở thành hành động của thương yêu. Những nụ cười tươi, đôi mắt rạng rỡ như thắp sáng cả núi đồi Dương Xuân, như thể đất trời cũng đang mỉm cười theo từng bước chân chánh niệm.

 

 

Trong tuần lễ Tưởng niệm, lễ xuất gia cho 11 sư em thuộc gia đình xuất gia Cây Ban Trắng trở thành hình ảnh đẹp của sự tiếp nối. Những người trẻ, với ánh mắt trong veo và tâm nguyện vững vàng, chắp tay phát nguyện bước vào đời sống xuất gia giữa vòng tay yêu thương của đại chúng. Trong giờ phút linh thiêng ấy, tiếng tụng kinh của đại chúng vang lên trầm hùng mà êm ái, như tiếng gọi của tổ tiên tâm linh vọng về.

Những ai có mặt hôm đó đều cảm nhận được dòng năng lượng thiêng liêng đang chảy qua tâm hồn. Đó không chỉ là niềm xúc động, mà còn là một niềm tin rất vững rằng: “Thầy chưa bao giờ rời xa”. Dòng sông Tăng thân lặng lẽ, bình an tuôn chảy, mang năng lượng của Hiểu và Thương, chảy mãi về biển lớn.

Các sư em mới được tăng thân sinh ra trong đời sống tâm linh lần lượt với pháp tự là: Chân Nhất Tịnh, Chân Thường Hạnh, Chân Trú Hạnh, Chân Trang Hạnh, Chân Bích Hạnh, Chân Như Hạnh, Chân Nhất Giải, Chân Điều Hạnh, Chân Nhất Lượng, Chân Trạm Hạnh, Chân Nhất Hóa.

 

 

Tiếp nối năng lượng tu học và đoàn tụ là hai ngày sinh hoạt dành cho xuất sĩ. Đây là một cơ hội quý báu để sư anh, sư chị, sư em trở về, sinh hoạt như một gia đình tâm linh, ấm áp tình thân. Chủ đề khóa tu năm nay là: “Thầy ơi, con đã về”. Nghe sao thân thương! Bởi “về” không chỉ là trở lại nơi chốn địa lý, mà là trở về với chính mình, với tăng thân, với chí nguyện ban đầu và con đường lý tưởng Thầy đã trao truyền.

Trong không khí trở về đoàn tụ ấy, những lời chia sẻ pháp thoại của thầy Pháp Niệm về bốn quả của sự thực tập chánh niệm Làng Mai – những bước chân vững chãi trên con đường tu học, như lời nhắn nhủ đầy tình thương của một người anh lớn dành cho các sư em.

  1. Đã về, đã tới
    Là trở về đích thực với giây phút hiện tại, nơi không còn rong ruổi tìm kiếm, là bước đầu tiên trên con đường chánh niệm. Khi thực sự trở về, ta chạm vào bồ đề tâm – tâm ban đầu, chí nguyện xuất gia thuở mới bước chân vào cửa đạo. Đây là nền tảng để mỗi bước chân, mỗi hơi thở trở nên ý nghĩa và trọn vẹn. Lời nhắc ấy rất nhẹ, nhưng như những giọt mưa xứ Huế thấm sâu vào lòng đất: “Nguyện xưa ấy giờ ra sao? Ta có còn đủ vững và đủ sáng để cùng tăng thân bước tiếp con đường tu tập, chuyển hóa và phụng sự?”.
  2. An trú
    Khi đã trở về, bước tiếp theo là an trú trong tự thân. Giữa những biến động của xã hội và đời sống công nghệ, người xuất sĩ giữ vững hải đảo bình yên nơi tâm mình – ngồi yên giữa sóng gió, thở vững giữa đổi thay. Hạnh phúc cá nhân không tách rời hạnh phúc của gia đình tâm linh và huyết thống. Người xuất sĩ trở thành điểm tựa tinh thần cho ba mẹ, người thân, và cho cả cuộc đời.
  3. Đi như một dòng sông
    Khi biết an trú và nương vào tăng thân, con đường tu học trở nên nhẹ nhàng và rộng mở. Giống như đàn chim di trú bay theo hình chữ V, mỗi cá thể chỉ dùng một phần sức lực nhưng nhờ nương tựa nhau, cả đàn có thể vượt muôn dặm. Con đường tu học cũng vậy: khi chia sẻ gánh nặng với tăng thân, bước chân mỗi người không còn đơn độc, mà nối dài, nối rộng, và tràn đầy sức sống.
  4. Tương tức
    Từ những bước chân đã về và đã nương, ta nhận ra sự kết nối sâu sắc với tất cả tổ tiên – huyết thống, tâm linh và đất đai – hiện diện nơi mình. Mỗi bước chân trên đất Tổ là bước chân của bao thế hệ đi cùng, mỗi hơi thở chánh niệm là hơi thở tiếp nối của Thầy và tăng thân. Khi thấy được điều này, ta buông bỏ cô đơn, mở rộng trái tim với tất cả, và sống với sự hiểu biết, thương yêu và trách nhiệm sâu sắc hơn.

 

 

Bốn quả ấy nối tiếp nhau như dòng chảy năng lượng chánh niệm. Khi thực tập trọn vẹn, mỗi sư người không chỉ trở về với chính mình, mà còn trở thành dòng suối nuôi dưỡng tăng thân, tiếp nối chí nguyện của Thầy.

Tuần lễ Tưởng niệm Thầy đã không chỉ là trở về chốn linh thiêng, mà còn là hành trình trở về trong chiều sâu tâm thức. Dù xuất sĩ hay cư sĩ, mỗi đệ tử của Thầy đều được mời gọi trở về với hơi thở chánh niệm, bước chân thảnh thơi, với khả năng tha thứ và bao dung, với cái nhìn cảm thông và trái tim biết lắng nghe.

Giữa những gặp gỡ đông vui, tiếng cười, và tình huynh đệ, sự thực tập ấy trở nên cần thiết. Chúng ta hãy tập nhìn nhau bằng con mắt hiểu biết, lắng nghe bằng trái tim rộng mở để xây dựng lại tình thân; để hàn gắn khoảng cách, nuôi lớn năng lượng an lành trong tự thân và tăng thân. Đó chính là tiếp nối Thầy một cách thiết thực nhất– không phải bằng lời tưởng niệm trang trọng, mà bằng cách ta sống mỗi ngày, thật chậm, rất sâu, và có mặt trọn vẹn với sự sống quanh ta.

Những ngày đầu của tuần lễ Tưởng niệm đang khẽ trôi qua trong không khí đoàn tụ và thực tập. Mỗi bước chân trên đất Tổ, mỗi thời ngồi yên bên nhau, mỗi ánh mắt nhận ra nhau trong tình huynh đệ… tất cả lặng lẽ nuôi dưỡng một nguồn năng lượng chung, chuẩn bị cho ngày tưởng niệm Thầy đang đến gần. Trên hành trình ấy, điều ý nghĩa nhất mà mỗi chúng ta có thể làm không phải là tìm thêm điều gì bên ngoài, mà là quay về sâu hơn với sự thực tập của chính mình: từng hơi thở có ý thức, những bước chân thảnh thơi, mỗi nụ cười hiểu và thương dành cho người bên cạnh. Những điều rất nhỏ bé ấy lại là nền tảng vững chãi cho sự có mặt đích thực của tăng thân.

Khi mỗi người biết trở về với chánh niệm trong đời sống hằng ngày, năng lượng bình an và tình huynh đệ lớn dần, như những dòng suối nhỏ chảy về thành dòng sông. Và chính dòng sông ấy, kết tinh của sự thực tập cá nhân, của sự hòa điệu của tăng thân sẽ là món quà ý nghĩa, sâu sắc nhất dâng lên Thầy trong ngày tưởng niệm.

Mỗi bước chân còn ấm đất quê,
Mỗi hơi thở nhẹ, Thầy về trong con.

Xin bấm vào đây để xem album hình lễ xuất gia Cây Ban Trắng

Tại Nam Trung Bộ

Đà Nẵng

Tăng thân Sống Bình An
Địa điểm: 217/2 Núi Thành, quận Hải Châu, Đà Nẵng
Liên hệ: Thùy Trang 0935070520

Tăng thân Hơi Thở Bình An
Liên hệ: Chân Linh Thứu Nguyệt – chị Vân 0903555506

Tăng thân Dòng Sông Vui – (Wakeup Miền Trung)
Địa điểm: Mud Bistro 22N An Thượng 34, An Hải Bắc, Đà Nẵng
Liên hệ: Hoàng Vy – Quốc Ý 0905913226 – 0835024222

Quảng Nam

Tăng thân Biển Tuệ
Địa điểm: 418 Cửa Đại Hội An
Liên hệ: Cô Thu 0905123625

Phú Yên

Tăng thân Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh
Địa điểm: 164 Lê Lợi
Liên hệ: Chị Minh Tâm 0917965679

Nha Trang

Tăng thân Trăng Rằm 2 
Liên hệ: Chị Mỹ Hằng 0916.707.674 – Anh Châu Thương 0707.013.369

Tại Bắc Trung Bộ

Thanh Hóa

Tăng thân Giếng Nước Thơm Trong
Địa điểm: Tịnh xá Linh Sơn- huyện Nông cống- Thanh Hoá
Hoặc 19/8 Phùng Hưng- khu Bình Minh- TP Thanh Hoá.
Liên hệ: Anh Cường  0912123486

Huế

Tăng thân Tự Do
Liên hệ: Nhuận Trí  0935293531

 

Đạo Tràng Phùng Xuân

Thông tin liên hệ về Đạo Tràng PHÙNG XUÂN (Quý Sư cô):
Email VP: tramtich.office@plumvillage.org
Zalo: 0394.241.801

Chùa Từ Đức

Thông tin liên hệ về TỪ ĐỨC (Quý Thầy) / TRẠM ÂN (quý sư cô)                                         

Email: tuduc-vanphong@plumvillage.org /                                       

Số điện thoại Viber: 082.768.4856

Lời chúc và câu đối Tết Bính Ngọ 2026

Kính thưa tăng thân và quý thân hữu gần xa,

Trước đây, vào dịp Tết Nguyên đán, Lá Thư Làng Mai thường được in ra và gửi đến các thân hữu gần xa qua đường bưu điện, có kèm thêm một đôi thư pháp do Sư Ông Làng Mai viết, in trên giấy hồng điều hình vuông. Thư pháp của Sư Ông là thiền ngữ để thiền sinh thực tập trong cả năm, thí dụ như “Tha thứ – Bao dung”, “Đã về – Đã tới”, hoặc “Lưới nghi muôn trùng phá – Đuốc tuệ vạn nẻo soi”, …

Trong thời đại công nghệ thông tin phát triển, Lá Thư Làng Mai không còn được in ra và gửi đi qua  đường bưu điện nữa mà gửi bản điện tử. Do đó mà câu đối cũng được gửi đến quý tăng thân và thân hữu qua bản điện tử cho mọi người tùy nghi sử dụng dưới nhiều hình thức sao cho phù hợp với nhu cầu thực tập của cá nhân, gia đình và tăng thân.

Năm nay, Tăng thân Làng Mai xin gửi đến quý vị câu đối: Vững chãi như núi xanh – Thảnh thơi dường mây trắng.

 

 

Vững chãi như núi xanh

Vững chãi (bất động) là một tính chất quan trọng của niết bàn. Nếu không có sự vững chãi thì chúng ta không làm được gì cả, đừng nói đến sự thành công trong sự tu học. Ta không phải chạy. Mỗi ngày chúng ta chỉ cần đi những bước vững chãi. Chúng ta biết chúng ta muốn gì và mỗi ngày chúng ta bước những bước vững chãi hướng về phía ấy.

Muốn đời sống của ta mỗi ngày mỗi thêm vững chãi ta chỉ nên nương tựa vào một cái gì vững chãi mà thôi. Nếu ta nương tựa vào một cái không vững chãi thì ta mất sự vững chãi của chính ta… Điều này rất quan trọng. Tam Bảo là cái gì rất vững chãi, nếu ta biết thực tập nương tựa vào Tam Bảo thì ta sẽ có sự vững chãi. Khi xây nhà chúng ta xây trên đất cứng chứ không xây trên bùn trên cát. Đời sống chúng ta cũng vậy. Hãy nhận diện chỗ nương tựa của mình. Chỗ nương tựa của mình có vững chãi hay không? Bụt dạy hãy về nương tựa nơi pháp, đừng nương tựa nơi bất cứ cái gì khác. Pháp không phải là những giáo lý và những ý niệm mà là một đường lối sống, đường lối sống đó đem lại sự vững chãi, tươi mát và thảnh thơi của ta.

Trong chúng ta có một trái núi, dù ta có tin điều đó hay không. Trái núi ấy giúp ta không bị giận hờn, lo lắng hay tuyệt vọng kéo đi; trước những khiêu khích hay đe dọa, ta vẫn vững vàng, không còn ai có thể làm cho ta lo sợ được nữa. Điều này rất quan trọng cho hạnh phúc của ta. Sự vững vàng mang lại cho ta hạnh phúc. Người nào không vững chãi thì không thể là một người hạnh phúc được. Khi ta vững chãi, ta trở thành chỗ nương tựa cho những người khác. Khi có một người thân vững chãi, ta biết rằng ta có thể nương tựa nơi người ấy. Do đó, sự vững chãi là món quà mà ta có thể hiến tặng cho những người mà mình thương yêu, cũng giống như sự tươi mát vậy.

Thảnh thơi dường mây trắng

Thảnh thơi (trạm nhiên) là tính chất quan trọng thứ hai làm nên Niết Bàn.

Trong năm Bính Ngọ, chúng ta có thể học theo hạnh của một đám mây trắng thong dong, “thảnh thơi trên bầu trời mênh mông; đến, đi tự ngươi – đỉnh cao nào thích thú thì ngươi dừng lại” (Mây trắng thong dong – thơ Sư Ông Làng Mai).

Thảnh thơi tức là tự do, là thoát khỏi bẫy sập của ngũ dục, là không bị vướng mắc, dầu là vướng mắc vào một bằng cấp hay một chức vị. Ta có thể dùng công phu quán chiếu để xem trong đời sống hàng ngày, ta có sự tươi mát, vững chãi và thảnh thơi hay không. Đương nhiên ta vẫn phải chăm sóc bản thân, gia đình, công việc. Nhưng ta cũng có thể thực tập để chất liệu thảnh thơi có mặt trong mỗi bước chân, hơi thở, trong mỗi việc ta làm. Đó làm một điều ta có thể rèn luyện.

Theo tôi (Sư Ông Làng Mai) không thể có hạnh phúc nếu không có tự do, và không ai ban tự do cho chúng ta cả; chúng ta phải tự mình nuôi dưỡng nó lớn lên. Tôi sẽ chia sẻ với các bạn làm sao có thêm được tự do. Trong lúc ta ngồi, đi đứng, ăn cơm hay làm việc ngoài trời, là ta đang nuôi dưỡng tự do. Tự do là điều ta thực tập hàng ngày. Bất cứ bạn đang ở đâu, nếu bạn có tự do là bạn cảm thấy an lạc. Tôi có nhiều người bạn bị giam cầm, nhờ biết thực tập nên không quá đau khổ. Sự thật họ đã tăng trưởng trong đời sống tâm linh, và điều ấy làm tôi hãnh diện về họ.

Tự do có nghĩa là không bị ràng buộc bởi ưu phiền, bởi cơn giận và bởi sự tuyệt vọng. Nếu bạn đang giận thì bạn phải chuyển hóa cơn giận để lấy lại tự do. Nếu bạn đang tuyệt vọng thì phải nhìn nhận cơn tuyệt vọng đó và đừng để nó tràn ngập tâm hồn bạn. Bạn phải thực tập như thế nào để chuyển hóa năng lượng tuyệt vọng, và có được tự do mà bạn xứng đáng được hưởng mà không bị tuyệt vọng ràng buộc.

Bạn có thể thực tập tự do mỗi giây phút trong đời sống hằng ngày. Mỗi bước chân bạn đi có thể giúp bạn lấy lại tự do. Mỗi hơi thở có thể giúp bạn nuôi lớn tự do. Khi bạn ăn, ăn như một con người tự do. Ðiều này bạn có thể làm được bất cứ ở đâu.

Nhờ nuôi dưỡng tự do cho chính bạn, bạn có thể giúp những người đang chung sống với bạn. Mặc dù bạn đang sống với họ trong cùng một nơi chốn, trong cùng những điều kiện vật chất, nhưng nếu bạn thực tập, bạn sẽ là một người tự do hơn, vững chãi hơn. Nhìn cách bạn đi, cách bạn ngồi, cách bạn ăn, mọi người sẽ cảm kích. Họ sẽ thấy rằng niềm vui và hạnh phúc đã có thể đến với bạn, và họ sẽ muốn được như bạn, bởi vì bạn đã làm chủ được mình, bạn không còn là nạn nhân của sự giận dữ, sự thất vọng, sự chán chường. 

Ðược thở vào và thở ra là một nhiệm mầu. Không ai có thể ngăn cấm bạn thưởng thức hơi thở vào của bạn. Khi bạn thở ra, hãy nhận biết đó là hơi thở ra. Hãy thở như một con người tự do.

Ðối với tôi, đang còn sống là một nhiệm mầu. Ðó là sự nhiệm mầu huyền diệu hơn hết thảy các nhiệm mầu. Cảm thấy rằng mình đang sống và đang thở, là đang thực hành một sự nhiệm mầu; một sự thực hành bạn có thể làm bất cứ lúc nào. 

Cảm thấy mình đang sống và đang bước đi là một sự nhiệm mầu. Thiền sư Lâm Tế, một vị thiền sư nổi tiếng sống vào thế kỷ thứ chín, nói rằng nhiệm mầu không phải là đi trên mặt nước, mà là đi trên mặt đất.

Ai cũng bước đi trên mặt đất, nhưng có những người bước đi như kẻ nô lệ, chẳng có chút tự do nào. Họ bị cuốn hút vào tương lai hay quá khứ, và họ không thể sống bây giờ và ở đây, nơi mà cuộc sống đang sẵn sàng cho họ. Nếu ta bị vướng mắc vào những lo âu, tuyệt vọng, những dự án, những nuối tiếc quá khứ và lo sợ tương lai, trong cuộc sống hằng ngày, thì ta không còn là người tự do. 

Đã về, đã tới

Bây giờ, ở đây

Vững chãi, thảnh thơi

Quay về nương tựa.

Nay tôi đã về, nay tôi đã tới

An trú bây giờ, an trú ở đây.

Vững chãi như núi xanh

Thảnh thơi dường mây trắng

Cửa vô sinh mở rồi

Trạm nhiên và bất động.

Xin truy cập vào đây để tải câu đối:    CÂU ĐỐI TẾT BÍNH NGỌ 2026

(Bài viết trên đây được tổng hợp từ: 

Trồng một nụ cười

Sống tự do bất cứ nơi nào

Thương yêu theo phương pháp Bụt dạy)

 

Đức tin là hành trình khám phá

 

Hà Nội, ngày 15 tháng 1 năm 2026

Thầy kính thương,

Con là tiếp hiện Chân Hương Tĩnh, 50 tuổi, hiện sống tại Hà Nội. Năm nào con cũng viết một lá thư kính dâng lên Thầy, rồi mang vào chùa Tổ, đọc cho Thầy nghe trên đồi Dương Xuân, giữa lòng tăng thân khắp nơi đang tụ họp về trong dịp lễ Kỵ của Thầy. Mỗi lá thư, con đều nâng niu lưu giữ. Mỗi khi đọc lại, con đều thấy những nét trong sáng và thành thực của tâm ban đầu, của những thời khắc con lạy xuống trước kim quan Thầy, nắn nót viết xuống những dòng chữ “Con đã có đường đi” với trọn lòng tin vào Thầy và tha thiết mong được gặp Thầy nơi tăng thân.

Thưa Thầy, con đã thực tập cùng với tăng thân Tương Tức và các tăng thân bạn ở Hà Nội từ năm 2023. Niềm tha thiết thực tập của con mỗi ngày càng sâu thêm, và luôn luôn gắn liền với tăng thân, chưa một phút giây con xa rời. Hôm nọ, có bạn hỏi con là có phải vì đang học khoa Tâm lý mà  thực tập “trôi chảy” như vậy không. Con thoáng mỉm cười và câu trả lời đi lên ngay lập tức: “Em à, không những chỉ vì việc chị đang học, mà là chị thực tập với toàn bộ con người chị, bằng cả cuộc đời ấy”. Bạn con có vẻ chấp nhận câu trả lời ấy mà không thắc mắc gì thêm. Năm 2023, con gặp tăng thân, gặp các học trò xuất sĩ của Thầy, và hòa nhập rất nhanh, vì con chưa gặp ở đâu một môi trường nuôi dưỡng và an lành như vậy. Năm 2024, con tha thiết xin được thọ nhận Năm giới quý báu và bày tỏ ước nguyện được gia nhập vào dòng tu Tiếp Hiện. Nguyện vọng của con đã được toại nguyện. Mỗi lần thọ Giới, con đều ở trong hành trình tha thiết muốn được Giới, đúng kiểu như Thầy hay chia sẻ: nếu không thọ Giới được thì con không thể chịu được.

Thư này, con xin thưa với Thầy cách con đã khám phá thực tập pháp môn theo hướng cụ thể và thực nghiệm. Video mà Thầy chia sẻ về “Đức tin là hành trình khám phá” là nền móng cho con xây dựng đường hướng thực tập. Thầy nêu ra ba điểm mà một Đức Tin cần có: Có Thật (reality), có Đức – Có giá trị (quality)có Nghiệp – Có công năng (capacity, function). Con đã bám theo đó mà soi vào sự thực tập của mình, để nuôi dưỡng năm nguồn sức mạnh là Tín –  Tấn – Niệm – Định – Tuệ. Con cũng thấy như Thầy nói: càng tu, càng thực tập mình càng thấy Bụt mầu nhiệm, Pháp mầu nhiệm và Tăng mầu nhiệm.

Đức tin là Có Thật, thưa thầy. Con tin vào Bụt, vào chư Tổ, Thầy và vào Pháp môn như là một dòng chảy sinh động, có lịch sử, có nền tảng lý thuyết và thực hành cụ thể. Vì là sinh động, nên con nhìn vào Tăng thân, đặc biệt là biểu hiện nơi các học trò xuất sĩ của Thầy để con tìm ra cái Thật của Đức Tin nơi con. Qua thân giáo của quý thầy, quý sư cô, con có thể biết rõ thế nào là biểu hiện của bước chân thảnh thơi, là nụ cười hạnh phúc dịu dàng, là lời nói ái ngữ và sự lắng nghe từ bi, là ánh mắt chan chứa niềm thương mà vẫn đong đầy sự kính trọng  trước những nỗi đau và mặc cảm của con, khi con chia sẻ. Các học trò của Thầy gần gũi với chúng con, qua các khóa tu rất thường xuyên, qua các lớp học đều đặn hàng tuần. Cứ thế, những lời kinh tiếng kệ và các pháp môn thực tập căn bản của Làng được truyền tải cụ thể, tỉ mỉ mà lại rất từ từ, không áp lực. 

Đức tin nơi con là có Đức, tức là có chất lượng, đưa con đi về những nẻo đường thiện lành, hạnh phúc, chân thật. Năm Giới quý báu là các cột mốc hai bên đường, cho biết lối đi và giúp con tránh được những nẻo xấu ác. Năm Giới mênh mông mà cũng rất cụ thể, thưa Thầy. Tăng thân con thường xuyên học hỏi giới và pháp đàm hàng tháng, cứ tuần tự từng giới một. Con đã tự ứng cử vào nhóm dẫn chúng học giới của tăng thân ngay từ năm đầu tiên con tu học (năm 2023). Đến nay, con vẫn tràn đầy tha thiết mỗi khi tự mình tìm hiểu để chia sẻ về thực tập Giới hay cùng học Giới với tăng thân. Nhiều vấn đề tưởng như bế tắc trong quá khứ của con, đã được hóa giải trong những thời khóa như vậy. 

Con xin thưa với Thầy một ví dụ. Khi chồng con có bạn gái, người bạn ấy gặp con và nói với con rằng bạn ấy rất yêu chồng con. Chồng con cũng nói là rất yêu con, và cũng yêu bạn kia. Con hoang mang lắm, vì con thấy là rõ ràng con cũng yêu chồng con mà. Kiểu yêu thương đó dày vò cả ba người chúng con và lây lan đau khổ sang cả các cháu và bố mẹ các bên. Con bế tắc trong nhiều năm vì thấy cái ý “tình yêu không có lỗi” ấy, kể ra cũng có lý. Đến khi học Giới, con được Thầy khai thị, đại ý là “có một phép thử cho tình thương đích thực là tất cả các bên trong mối quan hệ đó đều thấy an lành và thanh thản. Nếu chỉ cần một trong các bên thấy đau khổ, ngột ngạt thì đó là dấu hiệu của tình thương không đích thực, hay nói cách khác, là trá hình của tình thương vướng mắc, gây đau khổ”. 

Con bừng tỉnh, nếu tất cả các bên trong mối quan hệ nói trên đều khổ đau, thì chắc chắn tình thương kiểu đó cần dừng lại để xem xét ngay. Vậy là con quyết định Dừng lại. Với sự nương tựa vào Năm Giới, con đã dần dần gỡ được những khó khăn trong mối quan hệ gia đình, chuyển hóa đau khổ, chia ly thành sự chân thành và hỗ trợ. Con mừng lắm, thưa Thầy. Vì việc đó rất kịp thời, khi các con của chúng con đã nhìn thấy bố mẹ chúng vượt qua khủng hoảng ra sao, và nếp sống đạo đức về tình yêu nam nữ đã được con thực hành thế nào. Quan trọng nhất, các cháu đã thấy được sự ngọt ngào hạnh phúc của cách sống theo Năm Giới của con, có công năng thế nào với bố các cháu. Thầy ạ, cháu nhỏ của con luôn biết ơn Thầy vì đã “làm cho mẹ con hạnh phúc” đó ạ.

Đức Tin nơi Pháp môn còn phải có công năng cụ thể. Pháp môn tu học đã được các học trò của Thầy chuyển đến chúng con bằng các hướng dẫn thực tập Hơi Thở, Bước Chân, và Nụ Cười. Con yêu thích nhất điều mà các học trò của Thầy hay chia sẻ là “chỉ bán hàng thật, không bán hàng giả”. Những gì quý thầy quý sư cô chưa thực tập được bằng chính cuộc đời các vị, thì không tự nhận mà sẽ lấy kinh nghiệm của Bụt, của Tổ, của Thầy ra chia sẻ. Vì thế, các pháp môn đều được truyền tải cho chúng con bằng cả sự sống của quý thầy, quý sư cô. 

Sinh hoạt của tăng thân xuất sĩ của Làng rất công khai với cư sĩ chúng con. Quý thầy, quý sư cô vừa làm việc chung, hướng dẫn khóa tu, cũng vừa làm việc chung với cư sĩ. Cách mọi người cư xử  với nhau làm con trân trọng lắm, kể cả những trục trặc phát sinh và cách đi qua những vấn đề ấy. Chính nhờ được các học trò của Thầy hướng dẫn chi tiết, tỉ mỉ và rất truyền cảm hứng, con đã tìm ra được chìa khóa thực tập cho chính mình. Đó chính là Kinh quán niệm hơi thở. 

Cuối năm 2023, con bắt đầu được học Kinh ở lớp Hương Hoa Chiều với hơn 10 buổi hướng dẫn hàng tháng. Hay lắm thưa thầy, con thích thú lắm với việc theo dõi hơi thở đơn thuần mà không áp lực điều chỉnh gì. Con không hợp lắm với sổ tức, mà con lại hợp với tùy tức. Con thực tập theo dõi hơi thở với một niềm tin sâu sắc vào Bụt, Thầy và các học trò của Thầy. Rồi con tiến tới theo dõi thân thể. Mầu nhiệm lắm thưa Thầy! Con đã có cuộc hội ngộ ngọt ngào và nhiều nước mắt với cơ thể con, như người lãng quên lâu ngày mới nhìn được mặt. Từng bộ phận một, con không bỏ qua bất kỳ bộ phận nào, được con gặp gỡ trở lại. Những ký ức đau khổ quá khứ ùa về theo từng lần quán chiếu đó. Con òa khóc thương mình. Con thương con trong cái ngày mà con đã đưa cả nắm thuốc ngủ vào miệng và tỉnh giấc ở khoa cấp cứu bệnh viện năm nào. Con thương con xót xa những lần ra vào bệnh viện. Con ôm ấp con những thời con bị cơn ghen tuông làm co quắp. Con thương lắm những lần con bị cơn đau khổ tràn lấp, nói năng lảm nhảm. Cứ thế, con không lùi bước, vì biết con có tăng thân và có quý thầy, quý sư cô bên cạnh, chỉ bảo, nâng đỡ. Đến giữa năm 2025, con đã hoàn toàn trở lại, tôn kính cơ thể con trọn vẹn, cả thân và tâm. Cuộc đoàn tụ ấy đã tái sinh con. Con đã là một dòng liên tục, từ quá khứ đến hiện tại và cùng nhau đi vào tương lai như một thể thống nhất. Từ đó, cảm giác vững chãi nơi tự thân con tốt hẳn lên, thưa Thầy.

Mấy hôm trước, con nhận được từ Youtube video “Con đường Thầy đi”. Trong bài pháp thoại, Thầy chia sẻ về hành trình từ lúc xuất gia đến khi Thầy tìm được pháp môn tu học cụ thể. Con nghe không biết bao nhiêu lần mà luôn xúc động với tấm lòng của Thầy, và biết ơn biết bao con đường mà Thầy đã khai phá. Thầm niệm lại trong lòng, con tự thấy con cũng đã đi theo đúng con đường mầu nhiệm đó. 

Kết lại lá thư này, con xin chia sẻ với thầy câu chuyện nhỏ dưới đây:

Đêm Giao thừa 31/12/2025, tại chùa Đình Quán, con đi Hội Xuân cùng bạn. Sửa soạn trang phục cho thời khóa Giao Thừa, con khoác lên mình chiếc áo Tiếp Hiện và khoe với bạn con: “Em là Tiếp hiện đấy, chị ạ”. Bạn con hỏi “Tiếp Hiện là gì hả Thảo?”. Ô, con hơi đứng hình, rồi mỉm cười và hẹn sẽ giải thích sau. Trong thời khóa Bình thơ đêm Giao thừa, sư cô Chơn Tâm chia sẻ một ý mà con nhớ mãi, đại ý là sư cô nói Bình thơ là nét văn hóa tâm linh của dân tộc Việt Nam, được Sư Ông làm sống dậy. Và sư cô xúc động nói: “Chắc Sư Ông cũng vui lắm khi cô học trò nhỏ của Thầy năm nào, đã ngồi nơi Thầy đã ngồi, để Bình thơ đêm Giao thừa như Thầy năm xưa”. Ý này cứ ngân nga trong con. Con mỉm cười vì con thấy mình  đang thật sự hòa vào dòng chảy tâm linh của Sư Ông và các học trò cư sĩ cũng như xuất sĩ của Người.

Sáng ngày 01/01/2026, khi ăn sáng cùng bạn,  tự nhiên con thấy mình có thể chia sẻ với bạn được câu hỏi đêm hôm trước một cách sống động, vì bạn con cũng có mặt ở buổi bình thơ đó. Con nói: “Chị ạ, khi em cảm thấy mình thương kính Thầy đủ nhiều, hiểu được phần nào tâm nguyện của Thầy, thì lúc đó mình sẽ xin thọ giới Tiếp Hiện, để nguyện cùng tăng thân tiếp nối con đường của Thầy”. Câu trả lời đó đi ra rất tự nhiên từ tâm thức con. Miệng con nói ra mà lòng con thấy an lạc lạ thường – cảm giác mãn nguyện và đủ đầy của một kiếp người đã có đường đi.

Thưa Thầy, con xin kính đảnh lễ Thầy với tất cả lòng biết ơn.

Học trò của Thầy, 

Chân Hương Tĩnh

 



“Nếu gọi tên Thầy, con sẽ tự khắc thấy Thầy ngay”

 

Thầy thương kính,

Một mùa xuân nữa lại đến thật gần, những ngày cuối cùng của năm đang tới. Không khí Hà Nội se lại, và con bắt đầu đếm: một, hai, ba, bốn; vậy là đã bốn mùa xuân kể từ lúc Thầy thành mây trắng thong dong. Dù cho con biết “đám mây không bao giờ chết”, nhưng chỉ nghĩ đến thôi, cơn xúc động lại trào lên, và nước mắt con lại chảy. Có lẽ con là một học trò còn bé dại, nên vẫn còn muốn được nương tựa nơi Thầy thêm chút nữa; thành ra nỗi nhớ thương vẫn vơi đầy, Thầy ơi.

 

 

Các bài viết về Thầy đã gọi tên thầy là “ancestor”, là “tổ tiên” mà con vẫn chưa thấy mình chấp nhận được chữ ấy. Mỗi khi về chùa, mỗi khi đến thăm một ngôi đền, được đọc, được nghe kể về một vị “tổ” nào đó, con vừa sinh lòng kính ngưỡng nhưng cũng thấy thật xa xôi. Con cũng không biết “vị tổ ấy” đã sống như thế nào và đã dạy những bài pháp nào, con cứ miên man với dòng suy nghĩ đó. Nhưng Thầy là Thầy của con, Thầy vẫn rất gần gũi ở đó, sao Thầy đã thành “tổ tiên”, mà con vẫn còn chưa lớn? Con chợt thấy con đường học đạo của mình còn xa xôi quá; và Thầy ơi, Thầy vẫn kiên nhẫn đợi con phải không, thưa Thầy? Mỗi dòng thơ Thầy viết khi xưa, con đã thuộc làu làu, mà bây giờ lần giở lại, mới thấy Thầy đã thật từ bi để con thấy mình được che chở:

“Thầy đã hoá thân làm đám bạch vân đem cho con bóng mát

Ðến giữa khuya đám mây đọng lại thành sương, cam lộ rơi từng hạt để con uống lấy trong cơn mê

Có khi con ngồi dưới vực sâu tăm tối, hoàn toàn cách biệt trời quê

Thầy đã hoá thân thành chiếc thang dài và nhẹ nhàng bắc xuống

Cho con leo lên vùng chan hòa ánh sáng

Ðể tìm lại được màu trời xanh và tiếng suối tiếng chim…”

(Bên mé rừng đã nở rộ hoa mai – Thơ Thầy)

 

Thầy ơi,

Sớm hôm làm người vất vả, giữa những trùng điệp phải – trái, đúng – sai, giữa những “bài thi” lớn nhỏ mà cuộc đời mang tới, không phải lúc nào con cũng có thể thở một hơi thở chánh niệm, nở một nụ cười tươi mát và bước đi thảnh thơi. Những khi ấy, con cũng tập sống một mình, để mà “đứng yên trên sóng” như lời bài kệ: 

“Quay về nương tựa

Hải đảo tự thân

Chánh niệm là Bụt

Soi sáng xa gần”. 

Những lúc “trầm luân bão nổi”, con luôn thấy có Thầy bảo hộ, trong tâm và cả trong thân, vì lời Thầy dặn, không khi nào con quên:

“Hãy rót cái nhìn dịu hiền

Từ đôi mắt

Hãy can đảm

Dù không ai hay biết

Và nụ cười em

Hãy để nở

Trong cô đơn

Trong đau thương thống thiết

Những người yêu em

Dù lênh đênh

Qua ngàn trùng sinh diệt

Vẫn sẽ nhìn thấy em.”

(Dặn dò)

Lòng từ của Thầy, trái tim rộng lớn của Thầy đã ôm ấp con, và ơn Thầy con làm sao tả hết. Thầy dặn “can đảm” – “dù không ai hay biết”, mà nghìn trùng sinh diệt những người yêu em “vẫn sẽ nhìn thấy em”. Không có một lời an ủi nào chấn động thân tâm hơn một lời giản dị như vậy, và cũng không có một tình thương nào có thể “bảo hộ” con tốt hơn một vần thơ của Thầy. Thành ra con tập biết “nghìn trùng sinh diệt” cũng là tình thương bởi con có “tay Thầy trong tay con”.

Thầy thương kính,

Ðể tưởng nhớ Thầy, con gieo một nắm hạt cải để chờ “bướm bay vườn cải hoa vàng”. Con cũng gieo một ước nguyện được làm học trò Thầy ở muôn vạn kiếp. Con vẫn mong được xem sách Thầy viết và vẫn muốn được nghe Thầy giảng Pháp, Thầy ơi!

Con của Thầy,

Nguyên Đức