Lời khấn nguyện đầu năm

 

Kính lạy chư vị Tổ tiên tâm linh và huyết thống của chúng con!

Trong giờ phút linh thiêng khởi sự cho Năm Mới, chúng con tập hợp lại đây như một gia đình tâm linh để cùng dâng lên chư vị lòng biết ơn và nguyện ước sâu sắc của chúng con. 

Dù còn là một tăng thân non trẻ và chưa hoàn hảo, ai trong chúng con cũng đến đây với ước muốn tu học, bồi đắp tình thương và trái tim phụng sự.

Kính bạch chư vị Tổ tiên!

Chư vị đã dạy chúng con không được quên lãng chính mình. Dù những gì chúng con muốn làm có mục đích cao cả đến đâu đi nữa, chúng con cũng cần quay về với tự thân qua mỗi hơi thở, mỗi bước chân chánh niệm, cũng như dành thì giờ thưởng thức những nhiệm mầu của sự sống như trăng sao, chim hót, thông reo, hoa nở, để nuôi dưỡng và trị liệu cho thân tâm. Chúng con vô cùng biết ơn những lời dạy quý báu ấy của chư vị. Đã có đường đi rồi, chúng con không còn gì để lo sợ nữa.

Nhìn lại những gì mà gia đình nhân loại đã đi qua trong năm qua, chúng con thấy những sang chấn tâm lý chưa được chữa lành, nỗi sợ hãi và tư tưởng phân biệt, kỳ thị vốn ăn sâu trong tim óc chúng con tiếp tục gây nên những tổn hại cho mỗi cá nhân nói riêng và cho trái đất nói chung.

Chúng con nguyện chuyển hóa tận gốc rễ những nguyên nhân gây ra chiến tranh, thù hận và bạo động bằng cách chế tác năng lượng bất bạo động, không kỳ thị trong cách suy nghĩ, nói năng và hành động của mình trong đời sống hàng ngày. Chúng con sẽ tiếp tục thách thức chính mình bằng câu hỏi: Liệu chúng con có đủ tuệ giác và dũng khí để tha thứ cho những ai đã gây tổn hại cho mình không? Chúng con ý thức rằng chỉ khi nào buông bỏ được những hiềm hận trong quá khứ, chúng con mới có thể cùng nhau đi tới và gia đình nhân loại mới có một tương lai mà thôi.

Kính bạch chư vị Tổ tiên, chư vị đã dạy chúng con rằng tiền bạc, quyền hành không thể nào bảo đảm cho ta có hạnh phúc, an ninh và bình an thật sự. Sự an ninh và chủ quyền đích thực của chúng ta nằm ở khả năng thương yêu và sống hạnh phúc trong giờ phút hiện tại, bây giờ và ở đây. Chúng con xin nguyện hết lòng nuôi dưỡng lòng hảo tâm và tinh thần hợp tác để giúp xây dựng một nếp sống mới: nếp sống giản đơn, sẻ chia và tin tưởng lẫn nhau.

Trước thực trạng tuyệt vọng và chia rẽ đang trấn ngự trên thế giới, chúng con xin nguyện luôn đứng bên nhau, làm nơi nương tựa cho nhau, và tiếp tục chung sức để xây dựng cho tăng thân thêm vững mạnh, đồng thời góp phần chuyển đổi tâm thức cộng đồng đi về hướng xây dựng một thế giới có nhiều bình an và từ bi hơn.

Kính xin liệt vị tiếp thêm năng lượng tuệ giác, từ bi và chứng minh cho chúng con khi chúng con dâng lời phát nguyện này. Chúng con kính dâng lên liệt vị hương hoa, quả phẩm và lòng hiếu thảo của tất cả chúng con.

 

 

Thầy ơi, con đã về! – Phần II

THẦY VỀ TRONG CON

Sau những ngày đầu của Tuần lễ Tưởng niệm, khi đại chúng đã bắt đầu trở về với hơi thở, với bước chân chánh niệm và những nụ cười nhận ra nhau, không khí tưởng niệm càng lúc càng lắng sâu. Ai cũng cảm nhận rằng trở về dự Giỗ Thầy là cơ hội quý để được sống trọn vẹn bên nhau và thấy Thầy vẫn đang được tiếp nối trong Tăng thân.

Những ngày trước lễ giỗ chính, Tổ đình Từ Hiếu – Diệu Trạm tiếp tục đón từng dòng người lặng lẽ trở về. Có người mới đến lần đầu, cũng có người đã về đây qua nhiều mùa giỗ. Có người từ trong nước, có người từ phương trời xa. Dù đến từ đâu, trong lòng mỗi người đều có chung ước mong được trở về nơi có dấu chân Thầy, được sống trong nếp sống chánh niệm mà Thầy đã trao truyền.

Mọi người gặp nhau bằng nụ cười, bằng cái chắp tay, bằng những bước chân chậm lại trên lối đi rợp bóng cây. Ai cũng ý thức mình đang có mặt không chỉ cho Thầy, mà cho chính mình và cho nhau. Sự đoàn tụ ấy như mưa xuân, thấm vào đất và làm dịu lòng người.

 

 

Ký ức về Thầy không chỉ được nhắc lại qua lời kể, mà còn được chạm tới qua những điều rất bình dị: bước chân thiền hành quanh đồi Dương Xuân, bên hồ Bán Nguyệt; tiếng chuông ngân giữa núi đồi; những bữa cơm im lặng cùng tăng thân… Trong không gian ấy, ta chợt nhận ra: tưởng niệm không phải là quay về quá khứ, mà là sống sâu sắc hơn trong giây phút hiện tại — nơi Thầy vẫn đang có mặt.

Đại chúng đã có một đêm ngồi lại bên nhau tại thiền đường Hương Cau – Diệu Trạm để nghe những câu chuyện và kỷ niệm về Thầy trong bầu không khí ấm áp, thân tình. Những vần thơ, những bài hát khẽ cất lên giữa tĩnh lặng khiến nhiều người cảm nhận sâu sắc rằng:

“Một lá ngô đồng rơi, Thầy vẫn cùng chúng con leo đồi thế kỷ.
Ngàn hoa thủy tiên hé, đất cứ theo trời hát khúc vô sinh.”

Đại chúng cũng được nghe lại một lá thư Thầy viết cho đệ tử, kể về một giấc mơ rất đơn sơ: vài huynh đệ mới về, một nồi cơm nấu để đãi nhau, vài chậu lan, khóm trúc ngoài sân chùa — tất cả có mặt bên nhau. Vậy mà niềm vui lớn đến thế. Hạnh phúc không nằm ở điều lớn lao, mà ở chỗ ta thấy được nhau và biết rằng ta còn có nhau.

Ngồi trong thiền đường đêm ấy, nhiều người nhận ra Thầy không chỉ ở trong ký ức. Thầy đang có mặt trong tăng thân, trong sự yên lặng rất sống động này.

Ngày giỗ chính – có mặt thật sự cho nhau

Sáng ngày giỗ chính, không khí chùa Tổ như lắng lại. Có rất nhiều chư tôn đức trở về tham dự, mang theo tình thương và sự nâng đỡ cho hàng hậu thế, đệ tử của Thầy. Đông đảo quý thầy, quý sư cô và cư sĩ, thiền sinh cùng trở về. Nhưng điều chạm đến trái tim nhiều người không chỉ là sự đông đủ, mà chính là năng lượng an lành và vững chãi của đại chúng. Ai cũng hiểu rằng tưởng niệm sâu sắc nhất là khi ta đi bên nhau trong an lạc và tình huynh đệ.

 

 

Đại chúng còn có dịp lắng nghe chia sẻ từ quý thầy, quý sư cô lớn — những người học trò gần gũi của Thầy. Những câu chuyện về hạt giống đẹp được Thầy tưới tẩm, về cơ duyên chọn con đường xuất gia và phụng sự, cùng những bài học thân thương, những kinh nghiệm được truyền trao trong đời sống tu học… giúp mọi người chạm tới một điều rất giản dị: ai cũng được thương.

Tuần lễ được khép lại bằng một ngày quán niệm dành cho đại chúng. Mọi người cùng nghe pháp thoại “Thầy ơi, con đã về”, cùng thiền hành, ăn cơm trong im lặng và chia sẻ về ước mong tiếp nối Thầy bằng đời sống chuyển hóa khổ đau, nuôi lớn hạnh phúc cho mình và cho cuộc đời.

Trong khi Từ Hiếu – Diệu Trạm là nơi nhiều người tìm về cội nguồn, thì ở khắp nơi trên thế giới, tăng thân Làng Mai cũng đồng thời hướng về Thầy qua những khóa tu, ngày quán niệm và lễ tưởng niệm thấm đượm tình thương và lòng biết ơn. Dù ở đâu, đại chúng cũng chung một tâm nguyện: tiếp nối Thầy bằng đời sống chánh niệm và tình huynh đệ.

 

 

Tuần lễ tưởng niệm lặng lẽ đi qua, nhưng sự thực tập vẫn tiếp tục trong từng bước chân và hơi thở. Thầy không còn trong hình hài quen thuộc, nhưng Thầy có mặt trong tăng thân, trong cách ta sống giây phút này. Chỉ cần dừng lại, thở và mỉm cười, ta biết mình vẫn đang đi cùng Thầy. Con đường Thầy mở ra vẫn còn đó, rất gần.

 

Dưới đây mời đại chúng cùng xem thêm những bức hình nhân ngày tưởng niệm Thầy được tổ chức ở các trung tâm Làng Mai trên thế giới.

Có Thầy

 

 

Tu viện Nhập Lưu, 19 tháng Chạp năm 2026

Thầy kính thương, hôm nay là ngày giỗ bốn năm Thầy thành mây. Con biết, giờ phút này, ở chùa Tổ Từ Hiếu và ni xá Diệu Trạm, chư Tôn đức, anh chị em xuất sĩ và tăng thân cư sĩ tề tụ về rất đông. Nhiều trung tâm của Làng khắp nơi đại diện để về thăm Thầy ở chùa Tổ, và cũng là cơ hội để huynh đệ được gặp nhau. Đây đúng là một món quà quý mà Thầy để dành cho các học trò mỗi năm. Được trở về gốc rễ tâm linh, được bước chân trên mảnh đất thiêng, nơi mà thời còn là một chú điệu mới vào chùa cho đến những năm cuối đời, Thầy có biết bao nhiêu kỷ niệm đẹp. Ở tu viện Nhập Lưu, Úc châu, chúng con cũng dâng lên Thầy lòng biết ơn với không gian triển lãm “Có Thầy”. Con muốn kể cho Thầy nghe về sự kiện này.

Thầy ơi, cốc Hương Đất là tên gọi chúng con đặt để thay cho tên Farm house. Đây là ngôi nhà mà vách được làm bằng đất trộn với rơm để trét kín những viên đá vốn có tại địa phương. Ông chủ nhà trước đây từng ghé thăm và cho biết ngôi nhà này đã được chính ông xây dựng 50 năm trước, với rất nhiều tâm huyết và tình thương. Một thời gian ngôi nhà được sử dụng như cái kho chứa không biết bao nhiêu thứ. Chính tăng thân đã chung tay sửa chữa lại để cốc Hương Đất đẹp như hôm nay. Mỗi lần nhìn cốc Hương Đất, con đều thấy nơi đó thấp thoáng dáng dấp của thất Da Cóc tại chùa Sơn Hạ, xóm Thượng, Làng Mai. Con biết Thầy thương thất Da Cóc lắm, nên thế nào Thầy cũng sẽ rất thương cốc Hương Đất. Cốc Hương Đất, có nét gì đó rất giống cách Thầy từng nói về thất Da Cóc: Cái thất ở chùa Sơn Hạ, nơi Thầy hay đốt lửa trong lò sưởi để tiếp các vị Tôn túc về dự Đại giới đàn trong các khóa tu Kiết đông, ngày xưa là nhà ở của gia đình tá điền. Bề ngoài ngó xấu xí nhưng bên trong đã được sửa sang lại rất xinh xắn và có đầy đủ tiện nghi, nhất là có lò sưởi đốt bằng củi nơi phòng khách. 

Cái thất ở Sơn Hạ ấy, Thầy định đặt cho nó một cái tên, bề ngoài có thể không chải chuốt, nhưng bề trong lại rất hay. Đó là cái tên “Thất Da Cóc”. Đúng rồi da của con cóc, peau de grenouille, hay là frog skin. Da cóc thì xù xì ngó không đẹp mấy, nhưng bên trong có thể là rất đẹp. Chú Dũng, ba của thầy Pháp Đôn, lần đầu được thầy đưa vào thất đã khen: “Ngoài da cóc, trong ngọc vàng”. Các con có biết câu ấy không? Đó là vế đầu của câu đố: Ngoài da cóc, trong ngọc vàng, đi ngoài đàng, thơm lừng lựng. Đó là trái gì? Đó là trái mít chín. Bên ngoài thì da mít xù xì như da con cóc. Nhưng bên trong có những múi mít chín vàng rực thơm lừng, đó là ngọc là vàng, và khi đi qua một quãng đường có một trái mít chín thì mình nghe “thơm lừng lựng”. Câu đó có thể đã xuất phát từ miền Huế, tại vì có ba chữ “thơm lừng lựng”. (Trích Con đường huyền thoại, thư Thầy).

Cốc Hương Đất cũng có một lò sưởi đốt bằng củi, có nhiều cửa kính để nhìn ra những cây thông cao vút bên ngoài mà vào ban đêm, con có cảm giác như đang nhìn ra một dãy núi uy hùng. Tường cốc cũng đầy dấu vết “da cóc” nhưng ai bước vào cũng thương, cũng có cảm giác tĩnh lặng hơn, được trở về.

Từ lâu, chúng con đã nuôi ước nguyện làm một cái gì đó ở cốc Hương Đất. Con thấy cốc Hương Đất như là trái tim của mảnh đất Nhập Lưu trong hiện tại. Thế là ý tưởng tổ chức triển lãm được thành hình.

Bốn năm Thầy thành mây, và cũng để ghi dấu 100 năm ngày đất Mẹ đưa Thầy biểu hiện, chúng con đã chuẩn bị cho triển lãm trong một niềm vui rất sâu, một niềm vui phát xuất từ lòng biết ơn. Từng góc trưng bày pháp khí, thư pháp, sách, bàn viết thư pháp, góc nghỉ ngơi, những bức ảnh về Thầy, góc bếp, góc các loại rau thơm hương vị quê nhà,… cứ như thế, cuộc đời Thầy được kể lại bởi những hình ảnh. Như góc hương vị quê nhà, ở đó có bao nhiêu là loại rau thơm quê hương như tía tô, rau răm, ngò, húng, ngò gai, diếp cá,… chúng con giới thiệu với các bạn thiền sinh rằng:

Năm 1974, trong một lá thư Thầy viết cho các tác viên trường Thanh niên Phụng sự xã hội, có đoạn: “Các em tìm cho ra một nơi có đất tốt, cây xanh, có đá, có nước. Tôi mê những thứ đó. Cây đá và nước là những thứ đẹp nhất: những thứ đó chữa lành thương tích của chúng ta. Và các em hãy cho tôi một lô đất trong làng ấy nhé. Tôi sẽ làm nhà, và xung quanh tôi sẽ trồng rau và rất nhiều rau thơm như ngò, tía tô, kinh giới, bạc hà, tần ô, lá lốt, thì là, vân vân. Khi em đến chơi thế nào tôi cũng đãi em một bát canh có rau thơm rắc lên trên mặt bát.

Mỗi năm, ta có ít nhất một tháng tĩnh tu tại làng, không hoạt động gì hết. Cả ngày ta đối diện với đá, với nước, với cây; cả ngày ta đối diện với chính ta. Trồng rau, tỉa đậu, chơi với các cháu nhà bên, ta tìm lại ta, chữa lành thương tích, trang bị thương yêu để sẵn sàng trở lại môi trường phụng sự. Tôi về thì tôi sẽ ở giữ làng cho các em. Tôi sẽ ra cổng làng đón từng em, tôi sẽ ngồi lắng nghe các em than thở, phân trần. Rồi tôi sẽ đưa các em về nhà em. Và chiều hôm đó tôi sẽ mở hội mừng em, mời trẻ em trong xóm đến ca hát. Tôi sẽ đọc cho em những bài thơ mà tôi viết để ca tụng tình thương và những bàn tay cần mẫn của các em, cùng những hoa lá các em làm xanh tốt trên mọi nẻo đường.”

Những thứ rau thơm mộc mạc của quê hương đã nhiều lần giúp Thầy an trú trong giây phút hiện tại, thoát được những suy tư về chiến tranh và sự thống khổ trên quê hương Việt Nam. Những năm tháng sinh sống ở nước ngoài, Thầy luôn có những vòng đất nhỏ trong vườn để trồng các loại rau thơm, để trồng những luống cải, xà lách. Có người đã bảo Thầy đừng trồng rau nữa, hãy dành thời gian đó để làm thơ. Thầy mỉm cười trả lời, nếu Thầy không trồng rau cho có chánh niệm thì Thầy sẽ không làm thơ. Và chúng ta thấy rằng, nhiều bài thơ của Thầy thấp thoáng bóng dáng khu vườn rau thơm chân tình ấy.

Nhìn sâu vào những luống rau thơm, hít một hơi hương vị từng hương rau ấy, chúng ta có thể tiếp xúc được với tình thương và niềm vui giản đơn mà Thầy có thể chế tác được trong đời sống hằng ngày.

Hay góc nghỉ ngơi của Thầy, nhìn vào, các bạn sẽ thấy: Góc nghỉ ngơi của Thầy bao giờ cũng vậy, đơn sơ, mộc mạc, nhưng rất thiền vị và nghệ thuật. Một chiếc giường thấp với một tấm ván sát nền. Một kệ nhỏ, trên đó có sách, những vật trang trí nhỏ, và tượng Bụt, thêm một chậu hoa tươi. Một chiếc tủ nhỏ với cái máy cassette để Thầy thỉnh thoảng nghe tụng kinh và thở. Thầy thường bị gió, vì thế trên tủ không thể thiếu những thứ dầu và cái muỗng sứ dùng để cạo gió.

Nhiều người, khi đến thăm phòng Thầy nghỉ ngơi đã rất ngạc nhiên và cảm động trước sự đơn sơ, mộc mạc đó, bởi họ đã nghĩ trong đầu rằng một người nổi tiếng như Thầy chắc hẳn phải ở một nơi rất đầy đủ tiện nghi. Vậy đó, mà căn phòng nhỏ của Thầy luôn luôn là một nơi rất giàu có, vì ở đó có tiếng cười, có bước chân và hơi thơ chánh niệm, có bóng hình của một vị Thầy khiêm cung, đức độ và tuệ giác, có chén trà thơm, có tình Thầy trò và tình huynh đệ.

Thầy ơi, từ tình thương của Thầy, từ tình thương nơi mỗi bàn tay và trái tim của tăng thân khắp chốn đã hình thành nên không gian Có Thầy. Ba hôm trước, con có viết một lá thư cho cư dân Nhập Lưu để chia sẻ một vài hạnh phúc trong quá trình tổ chức triển lãm. Con xin đọc lại lá thư này cho Thầy nghe để dừng lá thư của con ở đây. Chúng con nguyện là sự tiếp nối đẹp của Thầy trong hiện tại và cả trong tương lai.

 

Cốc Hương Đất, ngày 03 tháng 02 năm 2026

Các cư dân Nhập Lưu thương quý,

Mấy hôm nay, con cứ ngắm nhìn rất kỹ từng góc của cốc Hương Đất, nơi đâu cũng thấy có bàn tay của tăng thân đóng góp, từ bàn tay của những người mà sự lanh lợi bắt đầu giảm bớt vì tuổi tác, đến bàn tay của những người bố, người mẹ, những người trẻ, cho đến bàn tay tỉ mỉ nắn nót từng con chữ, tượng hình từng nét vẽ, cẩn thận xếp từng cuốn sách của các cháu. Dọc hành lang, trần nhà, nền nhà, cửa kính, nhà vệ sinh, mảnh vườn, góc bếp,… đâu đâu cũng được làm chung với tình tăng thân để cho từng pháp khí, từng khung thư pháp, từng cái bàn chiếc ghế, từng bóng điện, từng khung gỗ kệ sách, từng bồn hoa, từng chậu rau thơm hương quê nhà, từng gốc trầu bà, bồ đề, sen đá, chuối, bắp,… được hiến tặng sự có mặt của mình cho Tam Bảo, cho Thầy, cho Tăng thân. Mỗi bàn tay, mỗi tấm lòng, mỗi sự có mặt của cư dân đã trở thành một pháp khí.

Câu “Mỗi bàn tay, mỗi tấm lòng, mỗi sự có mặt của cư dân đã trở thành một pháp khí” là con nói theo cách mà chú Hào đã nói khi ghé thăm không gian triển lãm. Chú nói: “Triển lãm pháp khí, mà thực ra trong lúc tăng thân làm công việc triển lãm thì tăng thân đã là một pháp khí rồi.” Câu nói đó con nghe vào một buổi trưa rất nắng, lúc mọi người đang rộn rịp hoàn tất các công việc cuối cùng cho giờ mở cửa diễn ra chiều hôm đó, con đã rưng rưng cảm động vì lòng biết ơn các cư dân Nhập Lưu dâng tràn trong con.

Rồi một hôm con ngồi nhớ Thầy, nên con đã gợi ý là mời cư dân nấu món canh mít lá lốt (ở cái xứ này thì không đào đâu ra lá sân huyền thoại) và kho măng tươi để cúng dường lên Thầy. Hôm Chủ nhật, thầy Đồng Trí dẫn đoàn lên cốc Hương Đất cho lần mở cửa triển lãm Có Thầy tiếp theo, con đã đứng sửng sốt một hồi vì trước mắt con, một mâm cơm nhiều món được đặt tươm tất, và con nhìn thấy món măng tươi kho được bày trên dĩa. Nước mắt con cứ chực trào ra (viết đến đây thì đúng ra nước mắt trào ra thiệt). Con đã đứng yên lặng ngắm nhìn mâm cơm và thở thật sâu trong khoảnh khắc đó. Con biết, trong cái thố nhỏ kia, thế nào cũng là món canh mít lá lốt.

Chúng ta đã làm việc hết lòng. Có thể sẽ có những chuyện chưa vui lắm xảy ra trong thời gian này, nhưng những chuyện đó, làm sao có thể đủ sức ngăn cản được niềm vui mà chúng ta vừa dâng lên cúng dường Thầy được, phải không các cư dân đất Nhập Lưu. Cái cảnh 19:30 mở cửa triển lãm mà hơn 17:00 vẫn còn thấy cư dân dọn dẹp sạch vườn hoa, dọn dẹp sạch quanh không gian Có Thầy, 18:30 vẫn còn chạy lại đường dây điện cho phòng sách, thật cảm động. Mọi người còn khất thực cho con một phần thức ăn chiều, dù con biết con sẽ không ăn kịp, nhưng tự nhiên mà cũng không còn thấy đói, thấy mệt. Điều đó đã được chứng minh suốt thời gian con chia sẻ về tinh thần triển lãm Có Thầy, cách thức thưởng lãm cho có phẩm chất của sự thực tập, chia sẻ về những nội dung không gian triển lãm,… với một giọng đầy khoẻ khoắn và biết ơn.

Khi chúng con vừa mới chân ướt chân ráo qua Nhập Lưu, chúng con đã vào thăm cốc Hương Đất, và ý tưởng sử dụng cốc cho một chương trình triển lãm thì sẽ ý nghĩa lắm được sơ khởi, để từ đó anh chị em tiếp tục nuôi ước nguyện này cho đến khi ước nguyện thành sự thật. Cũng trong thời gian đó, các cư dân Nhập Lưu đến thực tập và cũng tỏ vẻ quý mến không gian cốc Hương Đất, điều này cũng đóng góp năng lượng cho Có Thầy biểu hiện. Con biết ơn thầy Đồng Trí, sư cô Tự Nghiêm, sư cô Sinh Nghiêm, sư cô Hiệp Nghiêm đã có mặt xuyên suốt quá trình thành hình triển lãm với tài năng trang trí đầy chất thiền. Con cảm ơn quý thầy, quý sư cô và tăng thân đã âm thầm đóng góp nhiều cái thấy, công sức và nhiều ý tưởng cho triển lãm. Trong thời gian chuẩn bị trang trí triển lãm, nhiều vị khác cũng đã âm thầm yểm trợ để cho chúng con có không gian và thời gian hoàn thiện.

Viết đến đây, con nhớ câu thơ của Vũ Hoàng Chương:

“Ba kiếp lang thang, ngồi chụm lại,

Chúng ta mất hết, chỉ còn nhau.”

Đúng rồi, còn nhau là còn đi tới, là còn chấp nhận, tha thứ, bao dung, yểm trợ, và nhờ đó, ta dừng được một đời lang thang nhờ tình thương, sự hiểu biết, có nhau. Là những kẻ đồng hành trên con đường giác ngộ, chúng ta sẽ tiếp tục thực tập và phụng sự để giây phút hiện tại mãi mãi là giây phút của sự tiếp nối đẹp.

 

Thương quý và tin cậy,

Con kính biết ơn Thầy

Con của Thầy

nguyên tịnh

Đoá hoa vẫn không ngưng lời hát ca

(Thư kính dâng Thầy trong Lễ tưởng niệm tổ chức tại Ni xá Diệu Trạm, Tổ đình Từ Hiếu)

 

 

Thầy kính thương! 

Hôm nay, tối 18 tháng Chạp năm Ất Tỵ 2026 Tây lịch, tròn bốn năm chúng con tạm biệt hình hài sắc thân của Thầy. Năm 2026 cũng là năm kỷ niệm 100 năm đất Mẹ đón chào Thầy biểu hiện. Ngồi giữa núi đồi Dương Xuân, năng lượng thiêng liêng trầm tĩnh của đất Tổ, chúng con là những người học trò và người tiếp nối con đường thương yêu, tỉnh thức mà Thầy đã đi qua trọn vẹn 100 năm. Chúng con đang ngồi bên nhau thật bình an, ý thức rằng chúng con đang có nhau, nghĩa là chúng con đang có Thầy. Chúng con theo dõi hơi thở để nhớ về cả cuộc đời Thầy từ hình ảnh Bé em ngồi bên bếp lửa ngắm vườn cải hoa vàng cho đến ngày hôm nay.

Cũng là một buổi chiều bên vườn cải, trên trang bìa của tờ báo Đuốc Tuệ, Bé em bắt gặp hình ảnh Bụt ngồi thật an lành trên bãi cỏ xanh với nụ cười hàm tiếu trên khuôn mặt hiền lành. Ý niệm và hạt giống tỉnh thức đã gieo vào cậu Bé em trong buổi chiều hôm ấy. Chúng con cũng trở về làm chú điệu Phùng Xuân cùng thầy bên tách trà ấm áp thoảng hương hoa mộc của một sớm mùa đông cùng Sư Cố. Bài học về đóng cửa trong chánh niệm của Sư cố dạy Thầy đã là niềm hứng khởi rất lớn của Thầy và của tất cả chúng con. Chúng con cùng Thầy đi qua thời niên thiếu tại Báo Quốc với những trăn trở của một người xuất gia trẻ cho đến sự cống hiến của Thầy khi là một giáo thọ trẻ. Và cả những khó khăn thăng trầm của Thầy trong những năm 30, 40 tuổi. Chúng con cúi đầu trước tất cả những nỗ lực của Thầy trong những biến động lớn, để cho chúng con hoa trái của tình thương và sự hiểu thấu trong trái tim rộng lớn của Người. Mỗi chúng con đều ghi nhớ rất rõ sự có mặt trọn vẹn trong tình thương Thầy đã dành cho chúng con.

Thầy kính thương, trong những năm tháng Thầy hiện diện, chưa khi nào Thầy đặt những khó khăn của xã hội, sự chia cắt của các thế hệ và mất truyền thông trong mỗi con người, ra khỏi những đề tài quán chiếu của Thầy. Thầy đã mở ra những cánh cửa thiền tập đơn giản để bất kỳ ai trong chúng con cũng có thể học cách trở thành người tri kỷ của chính mình, thông qua hơi thở và bước chân. Rất nhiều người trẻ chúng con đánh mất phương hướng, nhờ thiền tập mà quay được vào bên trong để có khả năng yêu thương lại chính mình, yêu thương được người thân của mình. Thầy đã từng dạy chúng con: Tài năng lớn nhất của một người xuất gia là biết sống hạnh phúc và thương yêu. Giờ đây, từng lời dạy và pháp thân của Thầy đã có mặt khắp nơi bởi vì điều đó đã có mặt trong mỗi chúng con.

Trong buổi họp chúng gần đây, sư cô Thuần Khánh đã chia sẻ một điều mà chúng con rất xúc động, đó là khi Thầy nằm xuống, đã có rất nhiều người lo lắng cho chúng con, là chúng con sẽ tiếp nối con đường và sự nghiệp của Thầy như thế nào… Nhưng sau bốn năm không còn hình bóng Thầy, nếp xưa vẫn không thay đổi, vẫn như những ngày còn có Thầy. Anh chị em chúng con vẫn tiếp tục con đường chuyển hóa và có mặt cho cuộc đời bằng nhiều cách khác nhau như Thầy đã từng làm. Nhiều thế hệ trẻ đã xuất gia trở thành các sư cháu của Thầy, là các sư chú có pháp tự chữ Nhất và các sư cô có pháp tự chữ Hạnh. Các khóa tu cho các giới vẫn tiếp tục khắp nơi như là giáo viên, doanh nhân, người trẻ hay các khóa gia đình. Chúng con cũng tiếp tục với hạnh nguyện không từ nan bất cứ việc khó khăn nào mà bỏ quên những người còn đang đói khổ để có mặt ở những vùng thiên tai lũ lụt. Và tiếp tục thúc đẩy giấc mơ về một thế hệ trẻ biết sống hạnh phúc và an lành của Thầy cũng như đóng góp vào việc tái tạo và giữ gìn đất Mẹ. Các bậc Tôn đức và thân hữu của tăng thân khi thấy như vậy thì rất an tâm.

Chúng con là những người con rất giàu có. Gia tài Thầy để lại, hôm nay chúng con một lòng xin phát nguyện nhận lấy và gìn giữ. Chúng con sẽ không là những gã cùng tử lang thang để tìm kiếm nữa. Bởi vì chỉ cần biết quay trở về tiếp nhận gia tài ấy của Bụt Tổ và của Thầy thì không khó khăn nào xảy ra trong tâm mà chúng con không vượt qua được, không có bản ngã hay địa vị, tiếng khen nào mà chúng con không chăm sóc được. Mỗi lần lỡ lạc đường, chúng con sẽ nhớ trở về hơi thở, trở về bước chân để chăm sóc và tiếp nhận gia tài pháp thân ấy. Thọ mạng của Thầy không chỉ dừng ở 100 năm. Mỗi khi chúng con còn tiếp nhận gia tài của Thầy thì thọ mạng ấy sẽ luôn còn đó. Pháp thân Thầy vẫn còn đó trong những tăng thân Thầy dựng xây, trong những bài pháp của Thầy và những cuốn sách, những bức thư pháp Thầy để lại cho chúng con. Chừng nào chúng con còn thở được những hơi thở bình an, bước được những bước chân thanh thản, chừng đó chúng con còn có Thầy.

 

 

Trong lá thư năm 2000 Thầy viết cho chúng con có đoạn:

“Trong chúng ta ai cũng có giữ được tâm của buổi ban đầu: chúng ta ai cũng tìm hướng đi lên chứ không ai chịu đi vòng quanh để tìm một chút ít tiện nghi và lời khen ngợi. Thầy có ý thức là chúng ta đang được sống bên nhau; Thầy cảm thấy sự có mặt của từng đứa con của Thầy và Thầy rất hạnh phúc. Mới mấy hôm trước đây sư em Anh Nghiêm đến ngồi gần bên sư anh Pháp Niệm và nói: “Thầy khen sư anh có khả năng đến với tất cả mọi người trong chúng và chơi được với tất cả mọi người trong chúng. Sư em cũng muốn sư anh chỉ cách để em cũng có thể làm được như sư anh.” Thầy nghe Pháp Niệm kể lại như thế và Thầy rất vui. Nếu mọi người trong chúng ta đều có niềm thao thức đó của sư em Anh Nghiêm thì hạnh phúc của tăng thân ta không mỗi ngày mỗi tăng tiến sao được?

Ngày xưa lớp của Thầy tại chùa Báo Quốc khá đông; anh em chơi với nhau rất thân, tưởng chừng như sẽ có nhau mãi mãi, ai dè bây giờ Thầy nhìn lại thì hầu như không còn ai. Những người em nhỏ nhất của Thầy cũng không còn, như thầy Châu Toàn và thầy Châu Đức. Bây giờ chỉ vẻn vẹn còn lại một hòa thượng Thiện Hạnh và một hòa thượng Thiện Bình. Thầy nhớ mấy câu thơ của Hoàng Cầm nói về các bức tranh Đông Hồ: “Mẹ con đàn lợn âm dương chia lìa đôi ngả, đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã, bây giờ tan tác về đâu?”. Các con đã thấy tranh đông hồ vẽ lợn âm dương và đám cưới chuột chưa? Trên xóm Thượng Thầy có đủ một bộ tranh Đông Hồ đó, vị nào muốn xem thì lên đây Thầy đưa cho xem. Nhìn lại, thấy chúng ta đang còn có nhau, cùng theo một pháp môn, muốn gọi nhau lúc nào cũng được, được đi thiền hành cùng nhau, được ngồi ăn cơm chánh niệm với nhau, được kiết đông an cư với nhau, điều này thật là hi hữu, Thầy không cảm thấy hạnh phúc sao được?

Tuy thỉnh thoảng trong chúng ta cũng có người vụng dại gây vài khó khăn và sự hờn tủi cho nhau, nhưng đó không phải là vì ta cố ý. Thầy cũng có khi còn vụng về, và Thầy biết luôn luôn các con sẵn sàng tha thứ cho Thầy. Thầy rất biết ơn các con, biết ơn một cách rất sâu sắc. Các con cho Thầy rất nhiều hạnh phúc, và hạnh phúc của Thầy càng ngày càng lớn khi thấy các con thương nhau và bỏ qua những lỡ lầm vụng dại của nhau. Ai trong chúng ta cũng biết rằng càng hòa thuận, càng thương yêu nhau thì ta càng độ được nhiều người và trở thành nơi nương tựa cho nhiều người. Thầy thấy trong chúng ta ai cũng bước được nhiều bước trên con đường tu tập và chuyển hóa. Ai cũng đã chuyển hóa, người thì mau hơn, người thì chậm hơn, chỉ có như vậy thôi. Thầy mong ước ai cũng trở nên giáo thọ, vị Sadi và Sadini nào đến lúc cũng được thọ giới lớn. Thầy không muốn ai bị sót trở lại. Nhưng Thầy cần tăng thân giúp đỡ Thầy để nâng đỡ cho các đương sự, và Thầy cũng cần các con giúp Thầy một tay.

Thời thế chuyển biến rất nhanh và có thể trong một ngày gần đây chúng ta sẽ được giao phó những trách vụ mới, nhất là ở quê hương. Thầy đã lớn tuổi, nhưng Thầy mong ước sẽ có mặt được với các con trong những công trình ấy, những công trình mà Thầy nghĩ là Bụt và các vị Tổ sư của chúng ta đã giao phó. Các con có đủ thông minh và tài năng, các con chỉ cần thương nhau và nắm lấy tay nhau thì không có chuyện gì mà các con lại không làm được.”

Và hôm nay, trong giây phút này, chúng con xin được trở về nhớ lại ánh mắt và nụ cười hiền từ của Thầy, một lần nữa nhớ rằng thương Thầy là học và tiếp nối cho được chí nguyện yêu thương và tỉnh thức của Thầy. Để mỗi chúng con đều là sự tiếp nối trọn vẹn của Thầy. Để bước chân của Thầy luôn tròn đầy như buổi ban đầu.

Mỗi phút giây con nguyện làm người thương chân thật

Mỗi phút giây con làm phát hiện chân tình.

 

(Tăng thân Từ Hiếu – Diệu Trạm)

Gìn giữ gia tài

   

 

Con đi trong biển tình thương

Chở che nâng đỡ giữa lòng Tăng thân

Huynh đệ khắp chốn xa gần

Chị em sum họp quây quần bên nhau

Thế hệ trước – thế hệ sau

Màu hòa chung, tà áo nâu thanh bần

Sư cha sư mẹ ân cần

Dẫn đường dìu dắt cho đàn con thơ

Sư con, sư cháu nương nhờ

Vun trồng cội phúc để chờ tương lai

Tiếp nối thêm nẻo đường dài

Nối dòng tuệ mạng gia tài bồi vun

Người xưa đi trước mở đường

Người nay tiếp bước con đường vô ưu

Pháp môn Thầy đã truyền trao

Chỉ cần nắm vững thở vào thở ra

Cho dù bão táp phong ba

Đừng quên hơi thở vào ra cứu mình

Gió mát từng bước thiền hành

Nhẹ in dấu giữa đất lành cỏ thơm

Xua tan buồn tủi giận hờn

Chân tâm một mối về nguồn hiểu thương

Sớm mai yên mát thiền đường

Công phu thiền tọa ngát hương ưu đàm

Năm vóc gieo xuống bình an

Nương tựa Đất Mẹ vững vàng bao la

Sám pháp địa xúc mở ra

Trải bày kính cẩn thiết tha tấm lòng

Ngày ngày tấc dạ thong dong

Muối dưa đắp đổi chẳng mong ước gì

Chuông reo dừng lại đứng đi

Nói năng suy nghĩ ngưng bề lao xao

Chắp tay sen búp xin chào

Miệng cười hoa nở kính trao tặng người

Tăng thân pháp khí tuyệt vời

Bụt và Thầy Tổ truyền đời cháu con

Giữ cho bền sắt tươi son

Giữ cho bếp lửa mãi còn sáng soi

Hiểu thương hiến tặng cho đời

Đáp đền ơn nghĩa những người tiền nhân

Đáp đền ơn nghĩa tăng thân

Ơn Thầy trưởng dưỡng ân cần Pháp âm

Gia tài bồi đắp niềm tin

Cúi xin tiếp nhận trao truyền mai sau.

 

Kính dâng Thầy,

Con của Thầy, Chân Trăng Tâm Bi

 

 

Lễ xuất gia gia đình Cây Ban Trắng ngày 30.1.2026

Trong tuần lễ Tưởng niệm Sư Ông Làng Mai, vào ngày 30.1.2026, tại thiền đường Hương Cau, đại chúng Làng Mai đã làm lễ xuất gia cho 11 sư cô sư chú thuộc gia đình xuất gia cây Hoa Ban Trắng.  Những người trẻ, với ánh mắt trong veo và tâm nguyện vững vàng, chắp tay phát nguyện bước vào đời sống xuất gia giữa vòng tay yêu thương của đại chúng. Trong giờ phút linh thiêng ấy, tiếng tụng kinh của đại chúng vang lên trầm hùng mà êm ái, như tiếng gọi của tổ tiên tâm linh vọng về.

Những ai có mặt hôm đó đều cảm nhận được dòng năng lượng thiêng liêng đang chảy qua tâm hồn. Đó không chỉ là niềm xúc động, mà còn là một niềm tin rất vững rằng: “Thầy chưa bao giờ rời xa”. Dòng sông Tăng thân lặng lẽ, bình an tuôn chảy, mang năng lượng của Hiểu và Thương, chảy mãi về biển lớn.

Các sư cô, sư chú mới được tăng thân sinh ra trong đời sống tâm linh lần lượt với pháp tự là: Chân Nhất Tịnh, Chân Thường Hạnh, Chân Trú Hạnh, Chân Trang Hạnh, Chân Bích Hạnh, Chân Như Hạnh, Chân Nhất Giải, Chân Điều Hạnh, Chân Nhất Lượng, Chân Trạm Hạnh và Chân Nhất Hóa.

Kính mời đại chúng bấm vào đây xem hình ảnh lễ xuất gia để  hoà chung niềm vui với quý sư cô sư chú mới.

Thầy ơi, con đã về! – Phần I

Mùa xuân về! Nắng sớm dịu dàng trải khắp núi đồi Dương Xuân như một tấm lụa mỏng. Ánh sáng không rực rỡ, chỉ đủ làm hiển lộ màu xanh của lá, màu nâu trầm của đất và làn sương trong veo còn vương trên mái chùa, lối cỏ, hàng thông. Đất trời Huế vào những ngày này dường như cũng chậm lại, thở sâu hơn, như đang lặng lẽ đón đàn con từ muôn phương trở về.

“Sáng nay chim chóc ca mừng vầng ô lên rạng rỡ
Con có hay
Trên bầu xanh mây trắng vẫn còn bay?
Con ở đâu? Cảnh núi xưa còn đó nơi hiện pháp chốn này
Dù đợt sóng bạc đầu vẫn còn đang muốn vươn mình đi về phương lạ
Nhìn lại đi, Thầy đang ở trong con, và trong từng nụ hoa, chiếc lá
Nếu gọi tên Thầy, con sẽ tự khắc thấy Thầy ngay
Con đi đâu? Cây mộc già đã nở hoa, thơm nức sáng nay
Thầy trò ta thật chưa bao giờ từng cách biệt
Xuân đã về, các cội thông đã ra chồi óng biếc và bên mé rừng đã nở rộ hoa mai.”
(Bên mé rừng đã nở rộ hoa mai – Thơ Thầy)

Bóng dáng Thầy vẫn luôn hiện hữu ở từng nụ hoa bé nhỏ, nơi từng làn sương sớm vương trên lá, nơi từng hơi thở an lành của đất trời. Con cháu của Thầy từ khắp nơi trở về chốn Tổ linh thiêng. Người từ phương trời Âu, người từ phương trời Á, người nói tiếng Việt, người nói tiếng Anh, tiếng Pháp… nhưng khi bước trên con đường nhỏ dẫn vào đất Tổ, tất cả như cùng một nhịp thở. Nhịp thở của những người con xa quê lâu ngày trở về mái nhà xưa, hân hoan hòa cùng nỗi bồi hồi xúc động.

 

 

Ngày giỗ Thầy đã trở thành ngày đoàn tụ – một tuần hội của huynh đệ. Trở về đây, chúng con không chỉ gặp lại nhau mà còn gặp lại chính mình trong vòng tay tăng thân. Nhận ra mình là con của Thầy, là anh em một nhà, cùng chung lý tưởng tu học, hiểu và thương. Những bước chân muôn phương giờ hội ngộ, nối thành một vòng tròn ấm áp giữa núi đồi Dương Xuân.

Giữa vòng tay đoàn tụ ấy, hình ảnh người anh lớn – thầy Pháp Ứng từ Làng Mai Pháp quốc trở về – bước những bước chân thong dong trên đất Tổ đã làm ấm lòng biết bao người em nhỏ. Dáng đi thảnh thơi, nụ cười hiền, ánh mắt vững chãi của người anh lớn như đang tiếp nối cả một dòng tâm linh. Sự có mặt ấy tự thân đã là một bài pháp không lời. Bài pháp ấy tiếp nối lời khích lệ và nhắc nhở của Thầy:

Hãy đi những bước chân như hôn vào mặt đất
Hãy đi những bước chân như vỗ về trái đất
Như dấu ấn son của vị quốc vương
Truyền lệnh đem hiện tại về ngự nơi đây
Cho sự sống có mặt
Cho sinh lực dâng đầy
Cho nhiệm mầu hiển hiện
Cho sắc mặt lên hồng
Cho não phiền chuyển hóa
Cho an lạc thân tâm.
(Địa xúc, thơ Thầy)

Những ngày này, trên khắp đất Tổ, huynh đệ chúng con cùng nhau dọn dẹp, chăm sóc từng góc nhỏ với tất cả sự trân quý. Tiếng chổi tre quét lá khô, tiếng nước chảy róc rách bên dòng Tào Khê, tiếng cười khe khẽ mà giòn tan… tất cả như hòa thành bản nhạc rất Huế, rất thơ mà đậm chất thiền. Mỗi cành cây được nâng niu, từng phiến đá được làm đẹp, mỗi lối đi được quét sạch đều trở thành hành động của thương yêu. Những nụ cười tươi, đôi mắt rạng rỡ như thắp sáng cả núi đồi Dương Xuân, như thể đất trời cũng đang mỉm cười theo từng bước chân chánh niệm.

 

 

Trong tuần lễ Tưởng niệm, lễ xuất gia cho 11 sư em thuộc gia đình xuất gia Cây Ban Trắng trở thành hình ảnh đẹp của sự tiếp nối. Những người trẻ, với ánh mắt trong veo và tâm nguyện vững vàng, chắp tay phát nguyện bước vào đời sống xuất gia giữa vòng tay yêu thương của đại chúng. Trong giờ phút linh thiêng ấy, tiếng tụng kinh của đại chúng vang lên trầm hùng mà êm ái, như tiếng gọi của tổ tiên tâm linh vọng về.

Những ai có mặt hôm đó đều cảm nhận được dòng năng lượng thiêng liêng đang chảy qua tâm hồn. Đó không chỉ là niềm xúc động, mà còn là một niềm tin rất vững rằng: “Thầy chưa bao giờ rời xa”. Dòng sông Tăng thân lặng lẽ, bình an tuôn chảy, mang năng lượng của Hiểu và Thương, chảy mãi về biển lớn.

Các sư em mới được tăng thân sinh ra trong đời sống tâm linh lần lượt với pháp tự là: Chân Nhất Tịnh, Chân Thường Hạnh, Chân Trú Hạnh, Chân Trang Hạnh, Chân Bích Hạnh, Chân Như Hạnh, Chân Nhất Giải, Chân Điều Hạnh, Chân Nhất Lượng, Chân Trạm Hạnh, Chân Nhất Hóa.

 

 

Tiếp nối năng lượng tu học và đoàn tụ là hai ngày sinh hoạt dành cho xuất sĩ. Đây là một cơ hội quý báu để sư anh, sư chị, sư em trở về, sinh hoạt như một gia đình tâm linh, ấm áp tình thân. Chủ đề khóa tu năm nay là: “Thầy ơi, con đã về”. Nghe sao thân thương! Bởi “về” không chỉ là trở lại nơi chốn địa lý, mà là trở về với chính mình, với tăng thân, với chí nguyện ban đầu và con đường lý tưởng Thầy đã trao truyền.

Trong không khí trở về đoàn tụ ấy, những lời chia sẻ pháp thoại của thầy Pháp Niệm về bốn quả của sự thực tập chánh niệm Làng Mai – những bước chân vững chãi trên con đường tu học, như lời nhắn nhủ đầy tình thương của một người anh lớn dành cho các sư em.

  1. Đã về, đã tới
    Là trở về đích thực với giây phút hiện tại, nơi không còn rong ruổi tìm kiếm, là bước đầu tiên trên con đường chánh niệm. Khi thực sự trở về, ta chạm vào bồ đề tâm – tâm ban đầu, chí nguyện xuất gia thuở mới bước chân vào cửa đạo. Đây là nền tảng để mỗi bước chân, mỗi hơi thở trở nên ý nghĩa và trọn vẹn. Lời nhắc ấy rất nhẹ, nhưng như những giọt mưa xứ Huế thấm sâu vào lòng đất: “Nguyện xưa ấy giờ ra sao? Ta có còn đủ vững và đủ sáng để cùng tăng thân bước tiếp con đường tu tập, chuyển hóa và phụng sự?”.
  2. An trú
    Khi đã trở về, bước tiếp theo là an trú trong tự thân. Giữa những biến động của xã hội và đời sống công nghệ, người xuất sĩ giữ vững hải đảo bình yên nơi tâm mình – ngồi yên giữa sóng gió, thở vững giữa đổi thay. Hạnh phúc cá nhân không tách rời hạnh phúc của gia đình tâm linh và huyết thống. Người xuất sĩ trở thành điểm tựa tinh thần cho ba mẹ, người thân, và cho cả cuộc đời.
  3. Đi như một dòng sông
    Khi biết an trú và nương vào tăng thân, con đường tu học trở nên nhẹ nhàng và rộng mở. Giống như đàn chim di trú bay theo hình chữ V, mỗi cá thể chỉ dùng một phần sức lực nhưng nhờ nương tựa nhau, cả đàn có thể vượt muôn dặm. Con đường tu học cũng vậy: khi chia sẻ gánh nặng với tăng thân, bước chân mỗi người không còn đơn độc, mà nối dài, nối rộng, và tràn đầy sức sống.
  4. Tương tức
    Từ những bước chân đã về và đã nương, ta nhận ra sự kết nối sâu sắc với tất cả tổ tiên – huyết thống, tâm linh và đất đai – hiện diện nơi mình. Mỗi bước chân trên đất Tổ là bước chân của bao thế hệ đi cùng, mỗi hơi thở chánh niệm là hơi thở tiếp nối của Thầy và tăng thân. Khi thấy được điều này, ta buông bỏ cô đơn, mở rộng trái tim với tất cả, và sống với sự hiểu biết, thương yêu và trách nhiệm sâu sắc hơn.

 

 

Bốn quả ấy nối tiếp nhau như dòng chảy năng lượng chánh niệm. Khi thực tập trọn vẹn, mỗi sư người không chỉ trở về với chính mình, mà còn trở thành dòng suối nuôi dưỡng tăng thân, tiếp nối chí nguyện của Thầy.

Tuần lễ Tưởng niệm Thầy đã không chỉ là trở về chốn linh thiêng, mà còn là hành trình trở về trong chiều sâu tâm thức. Dù xuất sĩ hay cư sĩ, mỗi đệ tử của Thầy đều được mời gọi trở về với hơi thở chánh niệm, bước chân thảnh thơi, với khả năng tha thứ và bao dung, với cái nhìn cảm thông và trái tim biết lắng nghe.

Giữa những gặp gỡ đông vui, tiếng cười, và tình huynh đệ, sự thực tập ấy trở nên cần thiết. Chúng ta hãy tập nhìn nhau bằng con mắt hiểu biết, lắng nghe bằng trái tim rộng mở để xây dựng lại tình thân; để hàn gắn khoảng cách, nuôi lớn năng lượng an lành trong tự thân và tăng thân. Đó chính là tiếp nối Thầy một cách thiết thực nhất– không phải bằng lời tưởng niệm trang trọng, mà bằng cách ta sống mỗi ngày, thật chậm, rất sâu, và có mặt trọn vẹn với sự sống quanh ta.

Những ngày đầu của tuần lễ Tưởng niệm đang khẽ trôi qua trong không khí đoàn tụ và thực tập. Mỗi bước chân trên đất Tổ, mỗi thời ngồi yên bên nhau, mỗi ánh mắt nhận ra nhau trong tình huynh đệ… tất cả lặng lẽ nuôi dưỡng một nguồn năng lượng chung, chuẩn bị cho ngày tưởng niệm Thầy đang đến gần. Trên hành trình ấy, điều ý nghĩa nhất mà mỗi chúng ta có thể làm không phải là tìm thêm điều gì bên ngoài, mà là quay về sâu hơn với sự thực tập của chính mình: từng hơi thở có ý thức, những bước chân thảnh thơi, mỗi nụ cười hiểu và thương dành cho người bên cạnh. Những điều rất nhỏ bé ấy lại là nền tảng vững chãi cho sự có mặt đích thực của tăng thân.

Khi mỗi người biết trở về với chánh niệm trong đời sống hằng ngày, năng lượng bình an và tình huynh đệ lớn dần, như những dòng suối nhỏ chảy về thành dòng sông. Và chính dòng sông ấy, kết tinh của sự thực tập cá nhân, của sự hòa điệu của tăng thân sẽ là món quà ý nghĩa, sâu sắc nhất dâng lên Thầy trong ngày tưởng niệm.

Mỗi bước chân còn ấm đất quê,
Mỗi hơi thở nhẹ, Thầy về trong con.

Xin bấm vào đây để xem album hình lễ xuất gia Cây Ban Trắng

Tại Nam Trung Bộ

Đà Nẵng

Tăng thân Sống Bình An
Địa điểm: 217/2 Núi Thành, quận Hải Châu, Đà Nẵng
Liên hệ: Thùy Trang 0935070520

Tăng thân Hơi Thở Bình An
Liên hệ: Chân Linh Thứu Nguyệt – chị Vân 0903555506

Tăng thân Dòng Sông Vui – (Wakeup Miền Trung)
Địa điểm: Mud Bistro 22N An Thượng 34, An Hải Bắc, Đà Nẵng
Liên hệ: Hoàng Vy – Quốc Ý 0905913226 – 0835024222

Quảng Nam

Tăng thân Biển Tuệ
Địa điểm: 418 Cửa Đại Hội An
Liên hệ: Cô Thu 0905123625

Phú Yên

Tăng thân Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh
Địa điểm: 164 Lê Lợi
Liên hệ: Chị Minh Tâm 0917965679

Nha Trang

Tăng thân Trăng Rằm 2 
Liên hệ: Chị Mỹ Hằng 0916.707.674 – Anh Châu Thương 0707.013.369