Rừng không


Rừng

Ngàn thân cây

Một thân người

Lá cành đưa tay vẫy

Tai nghe tiếng suối gọi

Mắt mở toang trời Tâm

Nụ cười hàm tiếu kia

Nở trên từng chiếc lá

Có rừng cây ở đây

Vì có thế gian đó

Nhưng Tâm đã theo rừng

Khoác áo mới mầu Xanh.


Cao phong


Tin gọi đêm qua lòng đất ấm

Châu khuya sữa ngọt bỗng tuôn trào

Giờ phút nguy nga vừa chợt đến

Mặt trời ló dạng đỉnh non cao.

Tâm nguyệt


Xôn xao, trời dậy hoàng hôn mới

Mắt biếc, chim chuyền lá thủy tinh

Thức giấc lãng quên

Hồn rực sáng

Hồ Tâm lặng chiếu Nguyệt thanh bình.

Bờ bến lạ

 

Buông bắt không gian, mầu chia ánh sáng

Nệm trải dưới chân mây lung linh

Ngõ vắng nhìn suốt linh hồn

Mặt mũi tiền thân về hiện thế

Cửa sổ thời gian bỏ ngỏ

Để rèm nhớ thương bay

Nắng và mầu xanh

Ôi hằng hữu mùa xuân

Trên Hy Mã Lạp Sơn

Có cánh đồng hoang cỏ mượt

Lấm tấm trời sao hoa vàng tím

Người cắn trên ngón tay

Cho tâm tư ngừng đọng

Thuyền tôi vừa ghé vào bến lạ

Im lặng dưới ánh đèn sao

Tiếng nói trẻ thơ

Thế giới nào quen thuộc ?

Hãy lắng tai nghe

Hồn cứ bay

Cất cánh không chờ lệnh

Vì người phi hành kia

Hai tay còn trói chặt

Bỗng nghe gió thì thào

Đại bàng vừa xòe đôi cánh rộng :

Không gian là của Ngươi !

Đi đâu ? một vì sao xa vẫy gọi

Mênh mông, lạc lõng tinh cầu

Vẫn thấy mây trời thân hữu.

Mây chiều khói sóng :

Đợi chờ, có mẹ có em

Giờ trưa đói lòng :

Phảng phất hương cau tiếng võng.

Lưng ghế mỏi,

Giấc ngủ về

Ngoài kia trăng cũng tựa đầu trên núi biếc

Ngươi là ai ? buổi sáng tình cờ làm quen

Giờ đây đã ngồi ngủ nghiêng đầu

Suy tư kéo sợi tơ dài

Con tằm tự giam mình trong chiếc kén

Trời khuya lên cao

Bên tai gió vẫn thì thào

Chiếc bánh con, tách cà phê

Tôi bàng hoàng :

Trên mây, lao đao bước chân người chiêu đãi.


Lanka


Ngàn năm sóng biếc mơn chân đảo

Rào rạt thâm sâu lòng đại dương

Đàn trẻ chân không trên cát mịn

Da thơm biển mặn, gió căng buồm…

Dừa cao rợp bóng nuôi hương đất

Chuối mít xoài thơm vẫn ngọt ngon

Mưa dội đèo cao nghe gió gọi

Dấu chân của Bụt vẫn chưa mòn

Nắng lên rực rỡ ngày khai hội

Trống nhịp bàn chân sóng nhạc tuôn

Tay mềm, nghiêng dáng nâu thôn nữ

Gợi ý tiền thân Bụt xuống trần.


Padmapani


Mười bông hoa trên trời

Mười bông hoa dưới đất

Sen nở trên mi Bụt

Sen nở trong tim người

Bồ tát cầm đóa sen

Dáng nghiêng trời nghệ thuật

Trên cánh đồng sao mọc

Nụ cười trăng mới lên

Tàu lá dừa màu ngọc

Vắt ngang lưng trời khuya

Tâm đi trong tĩnh mặc

Bắt gặp chân như về.


Ảo hóa


Mí mắt chân trời mỏi

Đầu núi nghiêng nghiêng tìm gối tựa

Đêm về thơm giấc cỏ hoa

Ảo hóa

Bàn tay gió dậy

Ngân hà nến ngọc lung linh

Khung cửa lưng đồi bỏ ngỏ

Sao băng vụt cháy lời kinh

Vạn kiếp xoay quanh vòng mộng mị

Đêm nay chợt thấy chân hình.

Khứ lai


Nét chữ này

Mảnh giấy này

Dấu chân trên cát

Tượng mây giữa trời

Ngày mai, tôi đã đi rồi.

Uyên nguyên


Himalaya là dãy núi nào ?

Trong tôi có một ngọn hùng phong đỉnh vươn cao trời mây khói

Hãy đến cùng tôi dưới chân hùng phong không tên gọi

Ngồi trên những tảng đá xanh không tuổi

Lặng nhìn thời gian xe từng sợi tơ óng ánh

dệt thành bức lụa không gian

Sông  Cửu Long chảy nơi đâu ?

Trong tôi có một trường giang cuồn cuộn,

không biết đã bắt nguồn tự chốn thâm sơn nào

Ngày đêm nước bạc phăng phăng cuốn về nơi vô định

Hãy cùng tôi tới thả thuyền trên dòng hung mãnh

Để cùng tìm về chung đích của vũ trụ bao la.

Andromeda là tên của đám mây sao nào ?

Trong tôi có một tinh hà chuyển vận âm thầm

muôn triệu tinh cầu sáng chói

Hãy cùng tôi bay, rách lưới không gian, đường mây mở lối,

Tiếng đập cánh của anh sẽ gây chấn động tới mỗi vì sao xa.

Homo sapiens là tên giống sinh vật nào ?

Trong tôi có một chú bé tay trái vén màn đêm,

tay phải cầm một bông hoa mặt trời làm đuốc

Hai mắt bé là hai vì sao, tóc bé bay cuồn cuộn

như mây trên khu rừng già giông bão

Hãy cùng tôi tới hỏi bé tìm chi và đang đi đâu ?

Đâu là uyên nguyên ? đâu là quy xứ ?

đường về có những ngã nào ?

Ô hay, bé chỉ mỉm cười

Bông hoa trên tay bé

Bỗng trở thành một mặt trời đỏ chói

Rồi bé một mình lững thững đi tới giữa những vì sao.


Lời nguyện cầu tìm đất sống


Lênh đênh ngoài sóng gió

Thuyền nhỏ giữa đại dương

Quyết tâm tìm đất sống

Đói lạnh bao ngày đường

Chúng tôi là bọt biển

Trôi giạt giữa mênh mông

Chúng tôi là hạt bụi

Trong không gian vô cùng

Tiếng chúng tôi lạc mất

Trong gió rít từng không

Trên thuyền không nước uống

Trên thuyền hết thức ăn

Con chúng tôi kiệt sức

Khóc rã và lịm dần

Chúng tôi khao khát Đất

Nhưng chẳng được tới gần

Mặc sức mà kêu cứu

Tàu bè vẫn dửng dưng

Bao nhiêu thuyền đã lật

Vì sóng gió bất thần

Bao nhiêu là mạng sống

Đã chìm lòng đại dương

Chúa Ki Tô có nghe

Lời nguyện cầu rướm máu ?

Phật Quan Âm có nghe

Lời kêu cứu không ngừng ?

Loài người ơi có nghe

Tiếng gọi từ hố thẳm

Đất liền ơi có biết

Tâm sự này hay không ?

Xin loài người có mặt !

Xin đất liền giang tay !

Cho chúng tôi tìm thấy

Hy vọng trên đất này !