Rừng Sa La

 

Gió hiu hắt. Nắng vàng rơi, nhẹ lắm

Chiều lung linh trên huyền ảo núi rừng

Hoàng hôn về. Ánh sáng vẫn ngập ngừng

Chưa muốn tắt trên đồi cao. Chói lọi…

Đấng Thiện Thệ nhìn mây trời trôi nổi

Và mỉm cười : “Ta hãy ẩn hóa thân

Thu đã tàn. Theo với ánh tà dương

Ngưng hóa độ ta vẫn còn hóa độ”

Rừng thơm ngát. Hoa Sa La rực rỡ

Rụng tơi bời dâng muôn sắc ngàn hương

Nước từ bi thấm nhuận vạn nẻo đường

Đến cây cỏ cũng đem lòng trìu mến.

Thôi ta đi. Cuộc tương phùng hứa hẹn

Mùa xuân sau. Nay tạm ẩn hóa thân

Pháp thể kia là vô thượng tinh thần

Thể chất ấy là nhân duyên giả hợp.

Giới và luật chính là thầy bất diệt

Của muôn đời. Trong mạt pháp điêu linh

Ta sẽ về dưới vạn thể, muôn hình

Để cứu độ cho trần gian nguy khổ.

Chúng tỳ khưu! Các ngươi đừng luyến mộ

Thân vô thường như bọt nổi mưa sa

Giáo pháp kia, suối vi diệu, chan hòa

Là phép nhiệm để cứu đời tham trước.

Các ngươi nhớ hãy tự mình thắp đuốc

Để cùng đi trong đêm tối mịt mù

Ánh từ quang là cả một nguồn thơ

Hãy chiếu dọi vào cõi đời tăm tối.

Đạo sáng ấy ta đã tìm sôi nổi

Trong bao năm khổ hạnh chốn thâm sơn

Chúng tỳ khưu nên thận trọng bảo tồn

Để hiện tại và tương lai chiếu sáng.

“Kìa thái dương trên đồi cao sắp lặn

Thôi ta đi”. Gió nấc như khóc than

Và không gian mất hết cả huy hoàng

Cảm xúc quá, ta gạt thầm giọt lệ.

Đến nay, mấy nghìn năm, bao thế hệ,

Đông lại về với gió núi mưa ngàn

Ai đã về trong trần gian máu lệ

Và hóa thân cứu muôn loại lầm than ?

 

Mùa xuân vô ý


Đây một mùa Xuân thầm lặng tới

Để một mùa Đông thầm lặng đi

Chiều về sắc núi in quan tái

Tím ngắt trần gian hoa loạn ly

Nhè nhẹ vết thương thuần sắc máu

Buồn như hình ảnh của phân kỳ

Mùa Xuân vô ý đem hương thắm

Về chận đường tôi. Mất lối đi !

Đau quá, hồn tôi tràn giá lạnh

Bơ vơ run tợ tiếng cầm ti

Lắng nghe trong gió mùa Xuân đến

Tràn ngập nhân gian vạn tiếng bi.

Chầm chậm sương mai vừa hé dậy

Gió đàn tâm sự ướt đôi mi

Chao ôi, bến nước thờ ơ quá

Một chuyến về, sau một chuyến đi !

Đường quê mấy ngả qua sông núi

Lặng lẽ cùng tôi nói những gì ?

Nghe chăng Xuân ý ngàn phương dậy

Đang phổ lòng tôi khúc hận ly ?


Cam Lộ tán

 

Đầu cành dương liễu vương cam lộ

Một giọt mười phương rưới cũng đầy

Bao nhiêu trần lụy tiêu tan hết

Đàn tràng thanh tịnh ở ngay đây .

Pháp Hoa tán

Đêm tụng kinh Pháp Hoa

Tiếng xao động tinh hà

Địa cầu vừa tỉnh thức

Lòng đất bỗng đơm hoa

Đêm tụng kinh Pháp Hoa

Bảo tháp hiện chói lòa

Khắp trời Bồ Tát hiện

Tay Bụt trong tay ta.

Kim Cương thỉnh

Làm sao vượt sinh tử

Đạt được thân Kim Cương ?

Tu tập theo lối nào

Quét được muôn huyễn tướng ?

Xin Bụt đem lòng thương

Mở bày kho bí tạng

Vì tất cả chúng con

Đem pháp mầu diễn xướng !

Kinh cầu nguyện hòa bình

 

Trang nghiêm đài sen ngự tọa

Đại hùng từ phụ Thích Ca

Đệ tử lắng lòng thanh tịnh

Bàn tay chắp thành liên hoa

Cung kính hướng về Điều Ngự

Dâng lời cầu nguyện thiết tha :

Kính lạy mười phương chư Phật

Từ bi trí tuệ chan hòa

Xin thương Việt Nam khốn khổ

Hai mươi năm lẻ can qua

Đất nước hai miền chia cắt

Máu xương rơi rụng trẻ già

Mẹ khóc khô dòng nước mắt

Con phơi thây chiến trường xa

Rách nát non sông gấm vóc

Khóc thương máu lệ chan hòa

Huynh đệ tương tàn tương sát

Theo lời xúi xiểm gần xa

Kính lạy mười phương chư Phật

Xót thương dân Việt hiếu hòa

Xin cho Việt Nam mở mắt

Nhìn ra Nam Bắc một nhà

Xin cho từ bi khơi dậy

Trong tình huynh đệ bao la

Xin cho lợi quyền chủ nghĩa

Biến thành thương cảm xót xa

Lạy đức Từ Bi dun dủi

Để cho thù hận xóa nhòa

Lạy đức Quan Âm cứu khổ

Cho lòng đất Việt nở hoa

Tín thành tâm hương một nén

Cầu xin chuyển nghiệp ta bà

Hoa tâm linh bừng nở khắp

Đuốc trí tuệ rọi muôn nhà

Cung kính hướng về Phật tổ

Đại bi Đại nguyện Thích Ca :

Đệ tử tâm thành phát nguyện

“Nghĩ điều thương yêu đùm bọc

Làm điều cảm thông đoàn kết

Nói điều xây dựng thuận hòa “

Hồi hướng vô biên công đức

Cầu cho nước Việt thái hòa

Cầu cho tất cả chúng con

Viên thành đại nguyện.


Bài này đã được viết vào năm 1965 để giới sinh viên, thanh niên và học sinh tụng đọc trước những buổi sinh hoạt cọng đồng.

Tự do

Thân này không phải là tôi

Tôi không kẹt vào nơi thân ấy

Tôi là sự sống thênh thang

Tôi chưa bao giờ từng sinh mà cũng chưa bao giờ từng diệt

Này kia biển rộng trời cao

Muôn vàn tinh tú lao xao

Tất cả đều biểu hiện tôi từ nguồn linh tâm thức

Từ muôn đời tôi vẫn tự do

Tử sinh là cửa ngõ ra vào

Tử sinh là trò chơi cút bắt

Hãy cười cùng tôi

Hãy nắm tay tôi

Hãy vẫy tay chào để rồi tức thì gặp lại

Gặp lại hôm nay

Gặp lại ngày mai

Chúng ta đang gặp nhau nơi suối nguồn

Chúng ta sẽ gặp nhau từng phút giây trên muôn ngàn nẻo sống.


Cánh từ bi

Trái trăng vàng ửng chín

Mây bạc thong dong đi

Chắp tay sen búp nở

Nụ hé cánh từ bi

Đầu núi

Bụt hiện hoa hàm tiếu

Pháp ca dòng suối trong

Ta bà thành tịnh độ

Đầu núi áng mây hồng