Đừng tìm về quá khứ Đừng tưởng tới tương lai Quá khứ đã không còn Tương lai thì chưa tới Hãy quán chiếu sự sống Trong giờ phút hiện tại Kẻ thức giả an trú Vững chãi và thảnh thơi. Phải tinh tiến hôm nay Kẻo ngày mai không kịp Cái chết đến bất ngờ Không thể nào mặc cả. Người nào biết an trú Đêm ngày trong chánh niệm Thì Mâu Ni gọi là Người Biết Sống Một Mình.
Nghe hoa cau quyến rủ Nắng chiều muộn thoi thóp kêu thành tiếng Không gian đọng Cánh chim trắng vọng bên bờ xưa Cô thôn chiều nổi gió Áo lụa bay Cầu ô thước Sông nước cồn cỏ Con nghé nhỏ đuổi chạy mặt trời Tiếng tù và giục giã Khói sương cơm chiều lửa đỏ Mái rạ thấp Tôi ra gọi em về Nhưng chỉ thấy bốn bề Hư vô giăng mắc Nhưng, chỉ thấy bốn bề hư vô
Gió vẫy gọi đàn chim tung cánh mặt trời lên bình minh sống dậy ôi hay khúc nhạc tuôn trào ngàn năm không dứt bước chân ai nhẹ nhàng không tiếng động nhịp đều không in dấu giờ phút linh thiêng gọi tôi trở về.
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng dọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bếp nước rửa chân Hơ tay trên bếp lửa hồng Đợi cơm chiều khi màn đêm buông xuống.
Tôi không bao giờ khôn lớn Kể gì mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm Mới hôm qua đây, tôi thấy bướm bay từng đàn rộn rã trong khu vườn cải hoa vàng Mẹ và em còn đó Gió chiều như hơi thở Mơ gì một mảnh tương lai xa xôi ?
Gió mang tiếng ca. Ngày ra đi em dặn : “Nếu ngày về thấy khung trời đổ nát, thì tìm tôi trong tận đáy hồn anh” Tôi đã về. Có tiếng hát ca, bàn tay trên liếp cửa Hỏi rằng : “Có tôi hôm nay đây, tôi giúp được gì ?” Gió thì thầm : em nên hát ca Bởi vì hiện hữu nhiệm mầu Hãy là đóa hoa, hãy là nụ cười, Hạnh phúc có bao giờ được dựng xây bằng vôi với gạch ?
Hãy thôi là nguồn khổ đau cho nhau Tôi tìm em. (Như đêm giông tố loạn cuồng Rừng sâu đen tối Những cành cây sờ soạng Đợi ánh chớp lòe ngắn ngủi Thấy cần được hiện hữu bên nhau, tìm nhau ) Em hãy là đóa hoa đứng yên bên hàng dậu Hãy là nụ cười, là một phần của hiện hữu nhiệm mầu.
Tôi đứng đây. Chúng ta không cần khởi hành Quê hương chúng tôi đẹp như quê hương của tuổi thơ Xin đừng ai xâm phạm – tôi vẫn còn hát ca. Đầu còn gối trên thánh kinh, sáng nay tôi nghe xôn xao trong nắng mai vũ trụ đang được những con ong vàng siêng năng bắt đầu khởi công tạo dựng Công trình xây dựng ngàn đời Nhưng công trình, em xem, đã được ngàn đời hoàn tất Bánh xe mầu nhiệm chuyển hoài đưa chúng ta đi tới Nắm lấy tay tôi, em sẽ thấy chúng ta đã cùng có mặt tự ngàn xưa trong hiện hữu nhiệm mầu.
Tóc mẹ tôi còn xanh, và dài chấm gót Áo em tôi phơi còn phất phơ bay trước dậu Nắng sớm mùa thu Tôi ở đây. Chính thực là vườn xưa Những cây ổi trái chín thơm Những lá bàng khô thắm Đẹp Rụng Còn chạy chơi la cà trên sân gạch Tiếng hát vẳng bên sông Những gánh rơm thơm vàng óng ả Trăng lên, quây quần trước ngõ Vườn cải hoa vàng, chính mắt tôi vừa thấy sáng qua.
Tôi không ngủ mơ đâu, Ngày hôm nay đẹp lắm, thật mà Em không về chơi trò bắt tìm nơi quá khứ Chúng mình còn đây, hôm nay, và ngày mai nữa, Đến đây Khi khát ta cùng uống ở một giếng nước thơm trong.
Ai nói cho em nghe rằng Thượng Đế đã bằng lòng cho con người khổ đau đứng dậy hợp tác cùng người ? Chúng ta đã từng nắm tay nhau từ muôn vạn kiếp, Khổ đau vì không tự biết là lá là hoa Em hát ca đi. Bông cúc cười theo em bên hàng dậu, Đừng bắt chúng tôi nhúng hai tay vào vôi cát, Những ngôi sao trời không bao giờ xây ngục thất cho chính mình. Để cho chúng tôi hát ca. Để cho chúng tôi là những đóa hoa. Chúng tôi đang ở trong cuộc đời – mắt chúng tôi chứng minh cho điều ấy. Bàn tay cũng là hoa. Đừng biến bàn tay em tôi thành dây chằng Thành khớp răng cưa Thành móc sắt. Hiện hữu không kêu gọi tình thương. Hiện hữu không cần ai phải thương ai Nhưng em phải là em, là đóa hoa, là bình minh hát ca, không đắn đo suy tính Xin ghi vào đây một tân ước nữa của tất cả chúng ta Và xin vẫn nghe lời tôi như nghe suối reo, như nhìn trăng sáng
Em về, đưa Mẹ về cho tôi thăm Cho tôi hát em nghe, để tóc em sẽ dài xanh như tóc Mẹ.
Himalaya là dãy núi nào? Trong tôi có một ngọn hùng phong đỉnh vươn cao trời mây khói Hãy đến cùng tôi dưới chân hùng phong không tên gọi Ngồi trên những tảng đá xanh không tuổi Lặng nhìn thời gian xe từng sợi tơ óng ánh dệt thành bức lụa không gian
Sông Cửu Long chảy nơi đâu? Trong tôi có một trường giang cuồn cuộn, không biết đã bắt nguồn tự chốn thâm sơn nào Ngày đêm nước bạc phăng phăng cuốn về nơi vô định Hãy cùng tôi tới thả thuyền trên dòng hung mãnh Để cùng tìm về chung đích của vũ trụ bao la.
Andromeda là tên của đám mây sao nào? Trong tôi có một tinh hà chuyển vận âm thầm muôn triệu tinh cầu sáng chói Hãy cùng tôi bay, rách lưới không gian, đường mây mở lối, Tiếng đập cánh của anh sẽ gây chấn động tới mỗi vì sao xa.
Homo sapiens là tên giống sinh vật nào? Trong tôi có một chú bé tay trái vén màn đêm, tay phải cầm một bông hoa mặt trời làm đuốc Hai mắt bé là hai vì sao, tóc bé bay cuồn cuộn như mây trên khu rừng già giông bão Hãy cùng tôi tới hỏi bé tìm chi và đang đi đâu? Đâu là uyên nguyên? đâu là quy xứ? đường về có những ngã nào? Ô hay, bé chỉ mỉm cười Bông hoa trên tay bé Bỗng trở thành một mặt trời đỏ chói Rồi bé một mình lững thững đi tới giữa những vì sao.