Giọt nước thành dòng sông

Lễ tưởng niệm Sư Ông tại Làng Mai, Pháp

Ngày nào chúng ta còn được đến với nhau, cùng tu tập và xây dựng tình huynh đệ, thì ngày đó là một ngày đặc biệt. Chủ nhật, 18.01. 2026, đại chúng xuất sĩ và cư sĩ Làng Mai, Pháp đã có một ngày đặc biệt như thế. Hôm ấy “đặc biệt đặc biệt” vì chúng ta đã cùng ngồi thiền, tụng kinh, thiền hành, nghe pháp thoại và ăn cơm im lặng trong tinh thần tưởng niệm ngày Sư Ông, người thầy kính thương của chúng ta, “thanh thản về chơi nơi biển lớn.”

Trong bài pháp thoại buổi sáng, thầy Pháp Hữu có nhắc đến lời Sư Ông trong bức thư để lại cho đệ tử: “Con đường của mình là con đường của từ bi, của hòa giải”. Thật vậy, thông điệp cuộc đời của Sư Ông là thông điệp của từ bi và hòa giải. Điều này có thể thấy không những trong những việc lớn đã được nhắc tới trong nhiều bài báo hay diễn đàn quốc tế mà còn trong những điều nho nhỏ trong cuộc sống hàng ngày của Sư Ông.

Trong thính chúng, có những người chưa bao giờ được gặp Sư Ông qua hình tướng mà  chỉ được thấy trong những bức hình hay những bài pháp thoại được thâu lại. Họ chỉ được tiếp xúc Sư Ông qua giáo lý của Người và qua tăng thân, kiệt tác mà Người để lại cho cuộc đời. Thầy Pháp Hữu đã giúp họ tiếp xúc với con người sống động đầy từ bi và công hạnh của Sư Ông qua những câu chuyện nhỏ. Tuy nhỏ nhưng cũng làm cho nhiều người trong thính chúng không thể ngăn được niềm xúc động.

Lúc mới xuất gia không lâu, còn là một sư chú nhỏ, thị giả Pháp Hữu pha trà cho Sư Ông, Sư Ông dạy: “Con để cho trà ngồi thiền để những lá trà được nước nóng ôm ấp, bao bọc, cho trà có cơ hội tỏa hương và vị trà mới tiết ra đầy đủ. Tuệ giác của mình cũng cần có đủ điều kiện và sự yên lắng để nở hoa. Khi nào con thấy lo lắng, thiếu bình an, trước khi con làm một quyết định, con hãy nhớ lại giờ phút này. Ngồi yên như trà, cho những lo lắng lao xao lắng lại để tư duy của con có căn cứ vững chãi. Khi đó, Thầy tin rằng hành động của con sẽ hay hơn nhiều so với khi con lo lắng, sợ hãi.”

Một lần khác, sau khi Sư Ông cho pháp thoại, mọi người chen nhau rời khỏi thiền đường. Thấy đông quá, thị giả Pháp Hữu tìm cách mở đường cho Sư Ông bằng cách đi lấn tới trước, định bảo mọi người tránh đường. Bỗng thị giả cảm thấy mình bị ai kéo lại, thì ra đó là Sư Ông. Người ra dấu “Không nên, con”. Hai thầy trò cứ theo dòng người đi tới thì thiền sinh tự động nhường đường cho Sư Ông. Ra khỏi thiền đường, hai thầy trò yên lặng trở về thất Ngồi Yên. Trước khi mở cửa bước vào thất, Sư Ông quay lại nói với thị giả: “Thầy chỉ là một giọt nước trong dòng sông tăng thân, là một thành viên bình thường trong chúng, con không cần phải làm cái gì đặc biệt cho thầy hết.”

Sư Ông, Thầy kính thương của chúng con, kể sao cho hết những kỷ niệm đẹp và quý báu mà Thầy đã để lại trong lòng chúng con. Những kỷ niệm ấy quý bởi vì mỗi kỷ niệm là một phần của pháp thân tuệ mạng Thầy trao truyền lại cho chúng con để làm hành trang cho chúng con đi tới trên con đường mà Thầy đã khai mở, con đường hiểu thương, hòa giải và đi với nhau như một dòng sông trong ánh sáng của tuệ giác tập thể.

Giọt nước thành dòng sông, thanh thản Người về chơi biển lớn

Bước chân nên cõi Tịnh, thảnh thơi ta lên dạo đồi cao.

(câu đối do Sư Ông Làng Mai viết, treo trong thiền đường Chuyển Hóa, xóm Thượng)

Chương trình lễ tưởng niệm:
Buổi sáng: Pháp thoại – Thiền hành – Ăn cơm im lặng
Buổi chiều: Lễ tưởng niệm

Hình ảnh buổi lễ tưởng niệm Sư Ông