Lời chúc và câu đối Tết Bính Ngọ 2026

Kính thưa tăng thân và quý thân hữu gần xa,

Trước đây, vào dịp Tết Nguyên đán, Lá Thư Làng Mai thường được in ra và gửi đến các thân hữu gần xa qua đường bưu điện, có kèm thêm một đôi thư pháp do Sư Ông Làng Mai viết, in trên giấy hồng điều hình vuông. Thư pháp của Sư Ông là thiền ngữ để thiền sinh thực tập trong cả năm, thí dụ như “Tha thứ – Bao dung”, “Đã về – Đã tới”, hoặc “Lưới nghi muôn trùng phá – Đuốc tuệ vạn nẻo soi”, …

Trong thời đại công nghệ thông tin phát triển, Lá Thư Làng Mai không còn được in ra và gửi đi qua  đường bưu điện nữa mà gửi bản điện tử. Do đó mà câu đối cũng được gửi đến quý tăng thân và thân hữu qua bản điện tử cho mọi người tùy nghi sử dụng dưới nhiều hình thức sao cho phù hợp với nhu cầu thực tập của cá nhân, gia đình và tăng thân.

Năm nay, Tăng thân Làng Mai xin gửi đến quý vị câu đối: Vững chãi như núi xanh – Thảnh thơi dường mây trắng.

 

 

Vững chãi như núi xanh

Vững chãi (bất động) là một tính chất quan trọng của niết bàn. Nếu không có sự vững chãi thì chúng ta không làm được gì cả, đừng nói đến sự thành công trong sự tu học. Ta không phải chạy. Mỗi ngày chúng ta chỉ cần đi những bước vững chãi. Chúng ta biết chúng ta muốn gì và mỗi ngày chúng ta bước những bước vững chãi hướng về phía ấy.

Muốn đời sống của ta mỗi ngày mỗi thêm vững chãi ta chỉ nên nương tựa vào một cái gì vững chãi mà thôi. Nếu ta nương tựa vào một cái không vững chãi thì ta mất sự vững chãi của chính ta… Điều này rất quan trọng. Tam Bảo là cái gì rất vững chãi, nếu ta biết thực tập nương tựa vào Tam Bảo thì ta sẽ có sự vững chãi. Khi xây nhà chúng ta xây trên đất cứng chứ không xây trên bùn trên cát. Đời sống chúng ta cũng vậy. Hãy nhận diện chỗ nương tựa của mình. Chỗ nương tựa của mình có vững chãi hay không? Bụt dạy hãy về nương tựa nơi pháp, đừng nương tựa nơi bất cứ cái gì khác. Pháp không phải là những giáo lý và những ý niệm mà là một đường lối sống, đường lối sống đó đem lại sự vững chãi, tươi mát và thảnh thơi của ta.

Trong chúng ta có một trái núi, dù ta có tin điều đó hay không. Trái núi ấy giúp ta không bị giận hờn, lo lắng hay tuyệt vọng kéo đi; trước những khiêu khích hay đe dọa, ta vẫn vững vàng, không còn ai có thể làm cho ta lo sợ được nữa. Điều này rất quan trọng cho hạnh phúc của ta. Sự vững vàng mang lại cho ta hạnh phúc. Người nào không vững chãi thì không thể là một người hạnh phúc được. Khi ta vững chãi, ta trở thành chỗ nương tựa cho những người khác. Khi có một người thân vững chãi, ta biết rằng ta có thể nương tựa nơi người ấy. Do đó, sự vững chãi là món quà mà ta có thể hiến tặng cho những người mà mình thương yêu, cũng giống như sự tươi mát vậy.

Thảnh thơi dường mây trắng

Thảnh thơi (trạm nhiên) là tính chất quan trọng thứ hai làm nên Niết Bàn.

Trong năm Bính Ngọ, chúng ta có thể học theo hạnh của một đám mây trắng thong dong, “thảnh thơi trên bầu trời mênh mông; đến, đi tự ngươi – đỉnh cao nào thích thú thì ngươi dừng lại” (Mây trắng thong dong – thơ Sư Ông Làng Mai).

Thảnh thơi tức là tự do, là thoát khỏi bẫy sập của ngũ dục, là không bị vướng mắc, dầu là vướng mắc vào một bằng cấp hay một chức vị. Ta có thể dùng công phu quán chiếu để xem trong đời sống hàng ngày, ta có sự tươi mát, vững chãi và thảnh thơi hay không. Đương nhiên ta vẫn phải chăm sóc bản thân, gia đình, công việc. Nhưng ta cũng có thể thực tập để chất liệu thảnh thơi có mặt trong mỗi bước chân, hơi thở, trong mỗi việc ta làm. Đó làm một điều ta có thể rèn luyện.

Theo tôi (Sư Ông Làng Mai) không thể có hạnh phúc nếu không có tự do, và không ai ban tự do cho chúng ta cả; chúng ta phải tự mình nuôi dưỡng nó lớn lên. Tôi sẽ chia sẻ với các bạn làm sao có thêm được tự do. Trong lúc ta ngồi, đi đứng, ăn cơm hay làm việc ngoài trời, là ta đang nuôi dưỡng tự do. Tự do là điều ta thực tập hàng ngày. Bất cứ bạn đang ở đâu, nếu bạn có tự do là bạn cảm thấy an lạc. Tôi có nhiều người bạn bị giam cầm, nhờ biết thực tập nên không quá đau khổ. Sự thật họ đã tăng trưởng trong đời sống tâm linh, và điều ấy làm tôi hãnh diện về họ.

Tự do có nghĩa là không bị ràng buộc bởi ưu phiền, bởi cơn giận và bởi sự tuyệt vọng. Nếu bạn đang giận thì bạn phải chuyển hóa cơn giận để lấy lại tự do. Nếu bạn đang tuyệt vọng thì phải nhìn nhận cơn tuyệt vọng đó và đừng để nó tràn ngập tâm hồn bạn. Bạn phải thực tập như thế nào để chuyển hóa năng lượng tuyệt vọng, và có được tự do mà bạn xứng đáng được hưởng mà không bị tuyệt vọng ràng buộc.

Bạn có thể thực tập tự do mỗi giây phút trong đời sống hằng ngày. Mỗi bước chân bạn đi có thể giúp bạn lấy lại tự do. Mỗi hơi thở có thể giúp bạn nuôi lớn tự do. Khi bạn ăn, ăn như một con người tự do. Ðiều này bạn có thể làm được bất cứ ở đâu.

Nhờ nuôi dưỡng tự do cho chính bạn, bạn có thể giúp những người đang chung sống với bạn. Mặc dù bạn đang sống với họ trong cùng một nơi chốn, trong cùng những điều kiện vật chất, nhưng nếu bạn thực tập, bạn sẽ là một người tự do hơn, vững chãi hơn. Nhìn cách bạn đi, cách bạn ngồi, cách bạn ăn, mọi người sẽ cảm kích. Họ sẽ thấy rằng niềm vui và hạnh phúc đã có thể đến với bạn, và họ sẽ muốn được như bạn, bởi vì bạn đã làm chủ được mình, bạn không còn là nạn nhân của sự giận dữ, sự thất vọng, sự chán chường. 

Ðược thở vào và thở ra là một nhiệm mầu. Không ai có thể ngăn cấm bạn thưởng thức hơi thở vào của bạn. Khi bạn thở ra, hãy nhận biết đó là hơi thở ra. Hãy thở như một con người tự do.

Ðối với tôi, đang còn sống là một nhiệm mầu. Ðó là sự nhiệm mầu huyền diệu hơn hết thảy các nhiệm mầu. Cảm thấy rằng mình đang sống và đang thở, là đang thực hành một sự nhiệm mầu; một sự thực hành bạn có thể làm bất cứ lúc nào. 

Cảm thấy mình đang sống và đang bước đi là một sự nhiệm mầu. Thiền sư Lâm Tế, một vị thiền sư nổi tiếng sống vào thế kỷ thứ chín, nói rằng nhiệm mầu không phải là đi trên mặt nước, mà là đi trên mặt đất.

Ai cũng bước đi trên mặt đất, nhưng có những người bước đi như kẻ nô lệ, chẳng có chút tự do nào. Họ bị cuốn hút vào tương lai hay quá khứ, và họ không thể sống bây giờ và ở đây, nơi mà cuộc sống đang sẵn sàng cho họ. Nếu ta bị vướng mắc vào những lo âu, tuyệt vọng, những dự án, những nuối tiếc quá khứ và lo sợ tương lai, trong cuộc sống hằng ngày, thì ta không còn là người tự do. 

Đã về, đã tới

Bây giờ, ở đây

Vững chãi, thảnh thơi

Quay về nương tựa.

Nay tôi đã về, nay tôi đã tới

An trú bây giờ, an trú ở đây.

Vững chãi như núi xanh

Thảnh thơi dường mây trắng

Cửa vô sinh mở rồi

Trạm nhiên và bất động.

Xin truy cập vào đây để tải câu đối:    CÂU ĐỐI TẾT BÍNH NGỌ 2026

(Bài viết trên đây được tổng hợp từ: 

Trồng một nụ cười

Sống tự do bất cứ nơi nào

Thương yêu theo phương pháp Bụt dạy)