Đã có đường đi rồi

Bản tin khóa tu người trẻ hằng năm tại Làng Mai.

Khóa tu dành cho các bạn trẻ với chủ đề “Đã có đường đi rồi” (There is a way) diễn ra từ ngày 21.08 đến 28.08.2009, tại Xóm Hạ – Làng Mai vừa kết thúc. Khóa tu đã thu hút 120 bạn trẻ tới tham dự trong suốt một tuần lễ, trong đó chủ yếu là người Pháp. Tới với khóa tu lần này, các bạn không chỉ đơn thuần tới với tính chất là một thiền sinh mà các bạn còn được các thầy, các sư cô mời vào ban tổ chức, các bạn cùng với các thầy các sư cô đề ra thời khóa sinh hoạt, hướng dẫn trò chơi, chung tay làm việc. Sự gần gũi thân mật giữa các vị xuất sĩ và các bạn cư sĩ đã biến tu viện thành một ngôi nhà chung ấm cúng.


Trong ngày đầu của khóa tu, sư cô Linh Nghiêm, trụ trì chùa Từ Nghiêm – Xóm Mới và thầy Pháp Hữu phó trụ trì chùa Pháp Vân – Xóm Thượng đã chia sẻ bài pháp thoại đầu tiên. Với phong cách điềm tĩnh, sâu lắng, sư cô Linh Nghiêm hướng dẫn cho các bạn trẻ những phương pháp thiền tập căn bản như: thiền thở, thiền hành, thiền tập áp dụng trong đời sống hằng ngày. Bên cạnh đó, thầy Pháp Hữu làm cho không khí trở nên vui tươi hơn bằng cách nói chuyện rất hóm hỉnh và có duyên. Thầy chia sẻ về một vài kinh nghiệm thực tập của bản thân và nhắc nhở những nội quy cần thiết chốn thiền môn để mong nhận được sự yểm trợ từ phía các bạn trẻ. Thầy Pháp Hữu là một giáo thọ rất trẻ, năm nay thầy mới 23 tuổi, nhưng thầy được đại chúng tin cậy bổ nhiệm giữ chức phó trụ trì chùa Pháp Vân. Khi nói tới đoạn trang phục, thầy rất bối rối, thầy nói: “Trong những ngày diễn ra khóa tu, xin các bạn đừng ăn mặc…” rồi thầy im lặng suy nghĩ, suy nghĩ một hồi, thầy thú thật: “Xin lỗi các bạn, chúng tôi sống ở trong chùa lâu quá nên không biết cái từ đó gọi là gì, nhưng xin các bạn đừng mặc những chiếc áo rộng cổ quá, hay những chiếc quần, chiếc váy ngắn quá để giữ trang nghiêm trong tu viện” Lời chia sẻ thật thà này làm mọi người bật cười và nhờ vậy mà các bạn trẻ, nhất là các bạn gái đã quan tâm nhiều hơn đến trang phục của mình.

Ngày thứ hai của khóa tu, trong bài pháp thoại của mình, sư cô Diệu Nghiêm – trụ trì chùa Cam Lộ, Xóm Hạ đã chia sẻ về những phương pháp đối trị với những buồn giận, làm sao để thiết lập truyền thông với những người xung quanh, những phương pháp thiền tập trong cuộc sống bận rộn. Tại buổi pháp đàm diễn ra cùng ngày, các bạn trẻ nói rằng đề tài thiết thực này rất bổ ích.

Trong giờ sinh hoạt cộng đồng, quý thầy và quý sư cô đã hướng dẫn các bạn trẻ chơi các trò chơi dân gian Việt Nam như: nhảy sạp, cướp cờ, nhảy dây. Những trò chơi này, thật bất ngờ và được các bạn ngoại quốc đón nhận rất hồ hởi. Ngoài ra còn có các môn thể thao khác như: bóng bàn, đá cầu, bóng rổ, bóng chuyền và bóng đá. Những tiếng cười giòn giã cất lên không ngớt. Các bạn trẻ cảm được phong cách chơi ở trong chùa rất khác với bên ngoài, đó là chơi để mà vui chứ không phải chơi để mà thắng. Có một cô thiền sinh nói rằng, cô rất thích nhìn các sư cô chơi bóng bàn. Các sư cô chơi rất nhẹ nhàng, thanh thoát, nét mặt ai cũng tươi và buông thư, ai cũng chơi hết lòng nhưng không hề mang tâm hiếu thắng khi chơi, thật là đẹp.

Thiền buông thư và thiền lạy luôn được nhiều người ưa thích. Khi sư cô Tôn Nghiêm hướng dẫn thiền lạy bằng tiếng Pháp nhiều bạn trẻ đã bật khóc, những lời hướng dẫn tiếp xúc với tổ tiên tâm linh và tổ tiên huyết thống đã chạm sâu sắc vào trái tim của những người bạn trẻ tuổi.
Ngày thứ ba của khóa tu, đại chúng có một buổi đi bộ thật xa và ăn trưa picnic tại một sườn đồi

Tình yêu đích thực

Ngày thứ tư của khóa tu, các bạn trẻ ai cũng háo hức chờ đợi bài pháp thoại với chủ đề “True love” của sư cô Diệu Nghiêm. Sau khi kết thúc bài pháp thoại của mình, sư cô Diệu Nghiêm mời sư cô Mai Nghiêm – một sư cô người Pháp – lên chia sẻ những kinh nghiệm thực tế của mình về tình yêu. Sư cô Mai Nghiêm đã làm đại chúng rất ấn tượng khi sư cô nói hết sức thật lòng về kinh nghiệm tình yêu của mình khi chưa đi xuất gia. Và sư cô cũng kể về một thoáng vấn vấn vương vương của sư cô với sư anh của mình. Sư cô nói: “Một sư cô không khác với một cô gái ngoài đời quá nhiều đâu. Chúng tôi cũng có đầy đủ những cung bậc tình cảm, nhưng chúng tôi có lý tưởng và những phương pháp thực tập nên chúng tôi hướng năng lượng của mình về hướng giải thoát độ đời. Có đôi lúc chúng tôi cũng phát sinh tình cảm với một người hợp với mình nhưng chúng tôi không làm cho người ấy khổ và không tự làm khổ mình. Mọi cảm xúc đến rồi đi, chúng tôi theo dõi hơi thở, quan sát những cảm xúc đang diễn ra trong mình và biết rằng cảm xúc này vốn vô thường, hôm nay nó thế này nhưng ngày mai nó sẽ thay đổi. Thực tập như vậy thì chúng tôi vượt thoát được chướng ngại ấy để vững bước trên con đường tu.”

Lại thêm một điều thú vị nữa, buổi thuyết trình Năm Giới trong ngày tu kế tiếp cũng rất mới lạ. Thay vì các thầy, các sư cô lên thuyết trình, thì lại chính là các bạn thiền sinh lên chia sẻ về những lợi ích khi thọ nhận Năm Giới, cách họ thực hành giới thành công trong đời sống xã hội như thế nào. Những kinh nghiệm thực tế từ những người trực tiếp hành trì đã đánh thức được mong muốn đi theo một lối sống đẹp của những người xung quanh. Vì vậy mà ngày cuối của khóa tu, số lượng bạn trẻ Tây phương lên quỳ trước Tam Bảo xin thọ nhận Năm Giới quý báu rất đông. Đây là một tin mừng cho Phật Giáo đã và đang cắm những chiếc rễ thật vững chắc lên mảnh trời Tây.

Ngày thứ sáu của khóa tu, các thầy, các sư cô và sư chú trẻ cùng vài bạn trẻ được mời lên để trả lời vấn đáp. Các bạn cảm thấy đây quả thật là khóa tu dành riêng cho mình, là một sân chơi thiết thực và bổ ích. Đêm văn nghệ trong ngày cuối đã khép lại một tuần khóa tu. Ngày chia tay ai cũng bịn rịn, các bạn xin số điện thoại, địa chỉ e-mail của nhau và hẹn gặp nhau trong khóa tu kế tiếp.

Niềm vui tu tập trong khóa tu mùa hè

 

securedownload2Một tháng khóa tu mùa hè đã nhanh chóng trôi qua. Khóa tu mùa hè luôn thu hút một lượng thiền sinh rất lớn từ nhiều nước tới tham dự. Khóa tu giống như những ngày hội của tình anh chị em khắp năm châu. Đến với khóa tu có đủ mọi màu da, mọi lứa tuổi. Người già có, người trẻ có, thanh thiếu niên có, nhi đồng có và cả những em bé còn ẵm ngửa cũng được cha mẹ bồng tới pháp tòa.

Vào mỗi ngày thứ năm hàng tuần, ngày đón những thiền sinh mới, quý thầy, quý sư cô thường niệm danh hiệu đức bồ tát đại bi Quan Thế Âm. Năm nay, trước khi quý thầy, quý sư cô lên niệm danh hiệu của Ngài thì Sư Ông bước tới ngồi ở giữa quý thầy, quý sư cô và chia sẻ về công hạnh của đức Bồ Tát để những người lần đầu tiên tiếp xúc với đạo Bụt có chút ít khái niệm về một vị bồ tát đại từ đại bi trong đạo Bụt

 

Mỗi người là một bông hoa

Thay vì đặt lọ hoa trên pháp tòa, trong buổi giảng, Sư Ông mời một em bé lên ngồi thay thế vào vị trí của bình hoa. Người rất vui vì điều này. Người thường mỉm cười ngắm nhìn em bé rồi ngắm nhìn đại chúng và giới thiệu: “Đây là một bông hoa”. Rồi Người nhìn về phía thính chúng nói: “Mỗi người trong đây cũng là một bông hoa”. Những em thiếu nhi, thường ngày vốn hiếu động là vậy, thế nhưng thật lạ, khi ngồi trên pháp toàn bên cạnh Sư Ông các em ngồi rất yên, rất vững, rất trang nghiêm. Chúng ta thường nghĩ rằng trẻ em khó thực tập thiền, trẻ em khó có thể ngồi yên hàng giờ đồng hồ mà không táy máy, nghịch ngợm. Nhưng sự thật là các bé có thể thực tập được, có thể ngồi yên không thua gì người lớn. Phần đầu của bài pháp thoại Sư Ông luôn giành khoảng mười lăm phút để giảng cho trẻ em. Người kể câu chuyện về hạt bắp và cây bắp; chuyện chiếc búa và đôi bàn tay; chuyện năm câu thần chú; về tình thương lớn lao của cha mẹ dành cho con cái v.v… Những em bé ngồi lắng nghe rất chăm chú, tỏ ra hiểu được những điều mà Sư Ông dạy.

Các em thiếu nhi tới khóa tu cùng với cha mẹ luôn được các thầy, các sư cô chăm sóc, hướng dẫn tu tập, hướng dẫn những trò chơi trong lúc cha mẹ các em tham gia vào các thời khóa tu tập. Các em cũng có thời khóa tu tập riêng của mình. Các em cũng được dạy về làm mới, dạy thực tập theo dõi hơi thở, cách điều phục cơn giận, thiền hành, thiền buông thư, những pháp môn căn bản này đã được đơn giản hóa và để cho các em có thể tiếp nhận và thực tập. Ngoài ra các em còn được được chơi những trò chơi sáng tạo, như nặn tượng, vẽ tranh, tham gia các trò chơi thể thao và đá bóng với…  các sư cô. Dễ thương nhất là các em được các sư cô hướng dẫn đi hái mận, hái dâu và đem đi cúng dường mọi người. Nhìn các em nhỏ tay bưng rổ mận chia cho mọi người, ai cũng thấy vui và hết lòng đón nhận. Các em cảm thấy rất vui khi trở thành người đi ban tặng. Cái cảm giác hạnh phúc, hân hoan khi được chia sẻ ấy sẽ còn mãi trong trái tim thơ ngây của các em và nó sẽ trở thành một kinh nghiệm quý giá, để rồi sau này khi lớn lên có những va vấp trong cuộc sống thì kinh nghiệm về lòng từ bi, về hạnh sẻ chia sẽ trở về lại với các em hướng các em đi về nẻo thiện.

 

bé là một bông hoa

Quay về nương tựa

nhận giới trong tuần đầu của xóm ThượngTrong bốn tuần của khóa tu có khoảng sáu trăm người quỳ xuống xin tiếp nhận và nguyện hành trì Năm Giới Quý Báu. Trong đó có khoảng một trăm hai mươi bé thiếu nhi xin thọ nhận hai lời hứa. Lễ truyền giới được tổ chức tại mỗi xóm vào tối thứ ba hàng tuần. Trước khi thọ nhận giới, những vị thiền sinh có cơ hội được nghe chính những người bạn cư sĩ của mình, những người đã thọ nhận Năm Giới lên chia sẻ về những kinh nghiệm thực tế, những lợi lạc từ khi họ hành trì Năm Giới quý báu. Sau đó các bạn thiền sinh được pháp đàm về đề tài này. Có rất nhiều người lần đầu tiên tới tham dự khóa tu, lần đầu tiên được tiếp xúc với đạo Bụt khi được nghe về Năm Giới đã cúi đầu xin thọ nhận và nguyện hành trì giới pháp. Hầu hết những người bạn thiền sinh tới với khóa tu đều là những người theo các truyền thống Công giáo, Tin Lành, Đạo Hồi,… Điều này cho thấy Năm Giới Tân Tu đã thích ứng được với xã hội hiện đại. Giới bản Năm Giới mới không chỉ bó hẹp trong phạm vi đạo Bụt mà nó đã thể hiện được tính toàn cầu của mình.

Có những vị thiền sinh khi nghe trình bày về Năm Giới họ đã suy nghĩ, đắn đo rất nhiều và xin chỉ thọ nhận những giới mà họ có khẳ năng hành trì. Ví dụ như họ khó có thể bỏ được rượu hoàn toàn, vì vậy họ xin chỉ nhận bốn giới và từ chối giới thứ năm. Qua đây, chúng ta thấy rằng tinh thần tu tập và ý thức trách nhiệm của những người bạn này rất cao. Họ cảm thấy mình chưa thực tập được thì không nhận chứ không nhận đại rồi bỏ bê, hoặc làm cho có lệ.

Các bé thiếu nhi cũng được nhận giới của mình, đó là hai lời  hứa: “Con xin hứa mở rộng lòng thương và tìm cách bảo vệ sự sống của mọi người, mọi loài, cỏ cây cầm thú và đất đá. Con xin hứa mở rộng tâm hiểu biết để có thể thương yêu và chung sống với mọi người, mọi loài, cỏ cây, cầm thú và đất đá”. Các bé rất hớn hở và vui sướng khi được quỳ trước Tam Bảo xin nhận hai lời hứa và pháp danh của mình.

 

tình cha conSự chuyển hóa thần tốc:

Thường thì những ngày đầu khi bước vào khóa tu, các bạn thiền sinh ai cũng mang theo mình ít nhiều căng thẳng kết quả của lối sống bộn bề, vất vả bên ngoài. Nhưng khi bước tới tu viện thì mọi lo toan, căng thẳng của mọi người đều lập tức rơi xuống. Và  chỉ sau vài ngày tu tập, được sống điều độ, thảnh thời nhất là được hấp thụ nguồn pháp thực quý báu mỗi ngày, trong mỗi người đều thấy rõ sự chuyển hóa lớn lao. Có những cặp vợ chồng, cha con, mẹ con không nói chuyện được với nhau, nhưng chỉ sau năm ngày thực tập, được hướng dẫn cách tái lập truyền thông họ đã có thể tới với nhau để hòa giải hoặc gọi điện về nhà nói được những lời thương yêu, nói lời biết ơn, tha thứ với người mà họ đang giận hờn. Sự chuyển hóa nhanh chóng ấy diễn ra ở mọi khóa tu. Sau mỗi khóa tu luôn có những người tới báo cáo rằng họ đã hòa giải được với người thân của mình và bày tỏ lòng biết ơn đối Sư Ông và pháp môn mà họ đang hành trì

 

Tưng bừng lễ hội

Mỗi tuần của khóa tu đều có một ngày lễ. Tuần đầu tiên của khóa tu có Lễ Tổ Tiên. Đây là một buổi lễ bày tỏ lòng biết ơn đối với tổ tiên tâm linh và  huyết thống. Tổ tiên của chúng ta trước hết là cha mẹ, ông bà, rồi đến các bậc tiền nhân đi trước. Buổi lễ rất trang nghiêm, cảm động. Ngay trong buổi lễ, năng lượng chuyển hóa đã bắt đầu tuôn chảy. Trong xã hội Tây Phương, cấu trúc gia đình thường lỏng lẻo hơn tại các nước châu Á. Tính dân chủ và lối sống hối hả đã khiến cho khoảng cách giữa ông bà, cha mẹ và con cái thường không khăng khít, gắn bó như các gia đình Á Châu. Khi các bạn thiền sinh được khai thị bằng Năm Cái Lạy do sư cô Chân Không hướng dẫn và được nghe lời khấn nguyện tổ tiên bằng ba thứ tiếng thì lòng biết ơn và tình thương yêu đối với các đấng sinh thành và các thế hệ tổ tiên đi trước chợt bừng bừng sống dậy trong trái tim mỗi người.

huongdan3lay.JPG

Tuần thứ hai của khóa tu có lễ Bông Hồng Cài Áo. Lễ Bông Hồng Cài Áo tương tự như lễ Vu Lan tại Việt Nam. Tuy rằng ngày Vu Lan chưa đến, nhưng khóa tu mùa hè có rất đông các bạn thiền sinh, vì vậy đây là một cơ hội rất quý báu để truyền thống hiếu đễ trong văn hóa Việt Nam được cống hiến tới cộng đồng quốc tế. Tính nhân văn trong đoản khúc Bông Hồng Cài Áo đã chạm được vào trong chiều sâu tâm linh của những người tham dự. Trong buổi lễ, các em thanh thiếu niên đã lên đọc nhưng bức thư tình mà các em viết cho bố mẹ để bày tỏ lòng biết ơn. Còn niềm hạnh phúc nào bằng khi được nghe những lời thương yêu từ những đứa con của mình. Những người cha, người mẹ khi lắng nghe con mình đọc thư không ai cầm được những giọt nước mắt sung sướng. Sau buổi lễ, cha mẹ và con cái thiền ôm với nhau trong thiền đường. Những ngăn cách, những giận hờn giữa phụ huynh và con cái chợt tan biến. Những giọt nước mắt hạnh phúc lại một lần nữa ào ạt tuôn rơi. Đây quả là một ngày lễ mà thiền sinh phương Đông cũng như phương Tây tới Làng Mai đều chờ đợi

 

Tuần thứ ba, vào ngày trăng tròn, các bạn thiền sinh đã được cùng các thầy, các sư cô đón một lễ trung thu rất vui tươi, rất hạnh phúc với những chiếc đèn lồng do các thầy, các sư cô và các em thiếu nhi làm. Trong buổi văn nghệ, các bạn thiền sinh Tây Phương đã có một màn trình diễn hết sức ấn tượng, đó là mặc áo tràng lam và múa nón Việt Nam. Các bạn tỏ ra rất hạnh phúc trong trang phục áo tràng lam giản dị và chiếc nón lá đơn sơ cùng với những điệu múa cũng rất Việt Nam.

 

mua lan trung thu

mua hoa dang

 

 

 

 

 

 

 

 

Tuần cuối cùng của khóa tu các bạn thiền sinh được tham dự lễ Hòa Bình. Lễ Hòa Bình được Sư Ông khởi xướng dựa trên sự kiện Mỹ bỏ hai trái bom nguyên tử xuống hai thành phố lớn của Nhật Bản là Hiroshima (ngày 06.08.1945) và thành phố Nagasaki (ngày 09.08.1945). Đồng thời cũng để cầu nguyện cho những nạn nhân chiến tranh, đã bỏ mình oan uống trên xa trường, trên biển khơi, trong rừng vắng; những nạn nhân trong những trận đói và những cơn dịch bệnh.

Khóa tu mùa hè tại Làng Mai đã khép lại nhưng dư âm của niềm vui và sự bình an vẫn còn đọng mãi trên môi và trên mắt mọi người. Các bạn thiền sinh sau những ngày tu tập ai cũng tươi mát, nhẹ nhàng hơn, nụ cười của ai cũng rạng rỡ hân hoan. Nhưng niềm vui lớn nhất lại nghiêng về phía các thầy, các sư cô. Bởi vì không ai khác, người nào hiến tặng niềm vui người ấy sẽ được an vui.

Khóa tu mùa hè, một điểm đến

 

Khóa tu mùa hè tại Làng Mai đã được bắt đầu vào ngày 7.7.2010 và sẽ kết thúc vào ngày 4.8.2010. Đây được coi là một khóa tu lớn trong năm, thu hút lượng thiền sinh tới tu học đông đảo nhất. Khóa tu, từ lâu đã được coi như là một điểm hẹn đối với những vị thiền sinh trong kỳ nghỉ hè. Thay vì tới những khu du lịch đắt tiền, họ đã chọn Làng Mai để tới an dưỡng thân và tâm.

velang.JPG

Các em về Làng

Tới với khóa tu, trước hết mọi người có cơ hội buông xuống những bận rộn, hối hả để trở về sống gần gũi với thiên nhiên. Những buổi pháp thoại, ngồi thiền, thiền hành, pháp đàm rất có công năng nuôi dưỡng và trị liệu. Trong những bữa ăn cơm chung theo gia đình, hay những giây phút cùng nhau làm việc đã kéo mọi người xích lại gần nhau hơn. Ai cũng dễ dàng trao tặng và đón nhận những nụ cười thân thiện. Mùa hè tuy nóng bức, nhưng những rừng mận, những tán cây và nhất là tình người đã làm cho không khí và lòng người nơi đây trở nên dịu mát.

 

loinguyen.JPG

Viết lời nguyện


Trong tuần đầu của khóa tu, chủ nhật ngày 11.7.2010 có Lễ Tổ Tiên. Đây là cơ hội cho mọi người tưởng nhớ và gửi lòng biết ơn tới những vị tiền nhân đi trước.  Uống nước nhớ nguồn là một truyền thống quý báu của người Việt Nam. Giờ đây, truyền thống ấy lại được nối mạch, khơi nguồn ở phương trời Tây. Những người bạn ngoại quốc đã đón nhận truyền thống văn hóa đẹp đẽ ấy của người Việt Nam một cách rất trân trọng. Lời khấn nguyện dâng lên tổ tiên được đọc lên bằng ba thứ tiếng (Việt, Anh, Pháp). Lời khấn nguyện đã đánh động mạnh mẽ tới chiều sâu tâm linh của mọi người. Những người bạn thiền sinh ngoại quốc đã rất cảm động khi lắng nghe:

dangphamvat.JPG

Dâng phẩm vật

Lời Khấn Tổ Tiên

Hôm nay, ngày 11 tháng 7 năm 2010, chúng con cư trú tại Làng Mai, miền Nam nước Pháp, vào dịp lễ Tổ Tiên, kính cẩn tới trước bàn thờ chư vị với tất cả lòng dạ chí thành, hướng về cội nguồn, nguyện xin liệt vị tiền nhân chứng giám.

Chúng con ý thức được cây có cội, nước có nguồn; chúng con biết liệt vị tiền nhân là cội nguồn của chúng con và chúng con là sự tiếp nối của liệt vị. Chúng con nguyện tiếp nhận gia tài văn hóa và tâm linh mà liệt vị đã trao truyền, nguyện nắm giữ và phát triển không ngừng gia tài ấy. Chúng con cũng nguyện thực hiện được những công trình mà liệt vị đã phó thác cho chúng con thực hiện, nhất là chuyển hóa những nội kết khổ đau và mở ra cho các thế hệ tương lai cánh cửa của một đời sống thoải mái, nhẹ nhàng, ý vị, một xã hội trong đó con người không quá bận rộn, tiêu thụ ít, có nhiều thì giờ để sống với thiên nhiên, chăm sóc cho thiên nhiên, chăm sóc cho nhau, xây dựng tình huynh đệ và đem lại cho nhau nụ cười và hạnh phúc.

Giờ phút này là giờ phút tưởng niệm- nhớ lại công ơn giáo dưỡng sâu dầy mà các bậc tiền bối, cha mẹ, tổ tiên, thầy tổ, bạn bè và mọi loài chúng sanh đã trao tặng cho chúng con. Chúng con ý thức rằng chúng con là anh chị em trong một đại gia đình. Chúng con nguyện bỏ hết mọi giận hờn, buồn tủi và hiềm khích, tha thứ cho nhau, chấp nhận và thương yêu nhau như con một nhà. Chúng con biết có làm như thế chúng con mới thật sự tỏ bày được niềm hiếu thảo và biết ơn của chúng con lên liệt vị.

Xin liệt vị tổ tiên chứng minh cho lòng thành của chúng con, chấp nhận hương hoa trà quả và bánh trái, tất cả đều được dâng lên từ lòng hiếu thảo và dạ chí thành. Xin bảo hộ và che chở cho các con và các cháu có đầy đủ sức khỏe, niềm tin và nguồn vui để tiếp tục công trình của liệt vị.”Trở về với cội nguồn tâm linh và huyết thống.

Được thực tập những pháp môn căn bản để điều phục những cảm xúc mạnh; học cách nuôi lớn sự bình an và mở rộng tâm thương yêu là món quà mà tuần đầu của khóa tu đã cống hiến đến cho các bạn thiền sinh.

dangloikhannguyen.JPG
Dâng lời khấn nguyện Tổ tiên

 

 

 

 

Khóa tu tại Hồng Kông của tăng thân Làng Mai

hk6

 

Đóa hoa dâng Bụt

Trong chuyến hoằng pháp ở Á Châu năm nay sư Ông nói rằng: “ thầy đi thăm 5 nước, thầy đã để hết trái tim vào việc giảng dạy như là một đóa hoa dâng lên cúng Bụt. Năm nước là năm cánh hoa dâng lên cúng Bụt và tổ tiên Châu Á.

Cánh hoa thiền tập thứ năm mà Sư Ông dành cúng dường cho chư tổ đã bắt đầu hé cánh tại phi trường Hương Cảng. Khi Sư Ông và tăng thân xuất sĩ bước xuống sân bay đã có Thượng Tọa Tịnh Nhân Giám Đốc Trung Tâm Phật Giáo tại Đại Học Hong Kong, Thượng Tọa Hin Hun, Linh Mục Kwang, Hòa Thượng Minh Cảnh, và hàng trăm vị xuất sĩ đứng đón sẵn và cất tiếng hát bài “Đã về đã tới” bằng tiếng Việt, tiếng Anh, tiếng Hoa Quang Thoại  và tiếng Hoa Quảng Đông. Sư Ông được thỉnh về trung tâm Chánh Niệm Tự Tại – một trung tâm chánh niệm của Làng Mai tại Hồng Kông.

 

hk5

 

Triển lãm thư pháp của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh tại Bảo Tàng Viện Đại Học Hồng Kông

Trưa hôm sau, ngày 2 tháng11 2010, Sư Ông và tăng thân ra Viện Bảo Tàng Đại Học Hồng Kông để khai mạc cuộc triển lãm thư pháp của Sư Ông. Cuộc triển lãm này được tổ chức bởi nhiều người, góp công nhiều nhất lá Tiến Sĩ Eva Yuen, chị Therese Khan, Ông Giám Đốc Bảo Tàng Viện Đại Học và Trưởng Phòng Triển Lãm Nghệ thuật của Bảo Tàng Viện Mr Yeung Chun-Tong. Xưa nay, muốn triển lãm tại Viện Bảo Tàng Viện Đại Học HongKong thì phải xin trước mấy năm, nhưng đối với thư pháp của Sư Ông Ban Giám Đốc dành mọi đặc biệt vượt luật để kịp triển lãm trong thời gian Sư Ông có mặt ở HongKong và sẽ kéo dài hai tháng sau đó. Trước lúc khai mạc, tăng thân xuất sĩ niệm Danh Hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm, có đệm đàn vĩ cầm của Sư Cô Trai Nghiêm và phong hồ cầm của thầy Pháp Linh, khiến những người có mặt đều rất cảm động. Sư Ông chia sẻ vài lời về sự tu tập của mình khi viết thư pháp: “Trong nghiên mực của tôi, mỗi khi thầy viết thư pháp tôi đều nhỏ vào đó vài giọt trà mà tôi đang uống. Viết nét nào tôi cũng giữ Niệm, Định và Tuệ cho người thưởng thức thư pháp. Viết chữ đầu tôi quán chiếu là tôi vẫn còn sống, chữ tiếp theo tôi quán chiếu là mình đang viết những lời nhắc nhở mọi người về sự tu tập, và những chữ kế tiếp tôi luôn gửi năng lượng cho những người xem thư pháp này.”

 

hk10

 

Tiến sĩ Eva Yuen và chị Therese Khan là những người rất thương kính Sư Ông. Hai vị đã qua Pháp rồi theo bước thầy sang Đức để tham dự khóa tu và thỉnh cầu Sư Ông cho phép tổ chức cuộc triển lãm thư pháp kéo dài hai tháng này. Các vị đã cúng dường giấy, bút cho Sư Ông và xin phép quay phim Sư Ông đang viết thư pháp. Vì vậy, những người tới thăm triển lãm đã có cơ hội được trông thấy những thước phim quay cảnh Sư Ông đang viết thư pháp trong phòng làm việc. Những phóng viên, nhà báo đã tới phỏng vấn rất nhiều quý thầy, quý sư cô để biết thêm về Sư Ông. Đặc biệt, những thị giả của Sư Ông được phỏng vấn kỹ hơn cả là cách Sư Ông thực tập như thế nào mỗi khi Người viết thư pháp. Những bức thư pháp được lồng trong khung kính của viện bảo tàng đã làm tăng giá trị của tác phẩm lên nhiều lần. Viếng thăm Viện Bảo Tàng, đại chúng rất hứng khởi. Thầy Pháp Tử người Indonesia thưa rằng: nhất định tại Indonesia cũng sẽ phải tổ chức một cuộc triển lãm như thế và sẽ hay hơn như thế vì cuộc triển lãm tại Indonesia sẽ có cả tiểu sử về cuộc đời của Sư Ông.

 

Có những bức chỉ là một vòng tròn và có một chữ duy nhất như “Niệm”, “Định”, “Tuệ”, “Thở”, “Cười” viết bằng chữ Hán, tiếng Việt, tiếng Anh… Ngoài ra còn có rất nhiều những chữ quen thuộc về những lời giảng của thầy như: “I have arrived, I am home”, “Be Still and Know”, “Breathe” , “Smile”, “Present Moment Wonderful Moment”, “Happiness is here and Now”. “I know that you are there and I am happy”, Rồi những câu dài như “The tears I shed yesterday have become rain”, “Nước mắt ngày xưa nay đã thành mưa”. Hay là những bài thơ ngắn :

 

Đại trượng phu

Cửa Tùng đôi cánh khép
Một  mũi tên sáng loáng lìa dây cung
Lao vút tới mặt trời nổ tung…
Đầy sân hoa cam rụng
Phảng phất bóng vô cùng.

 

Ngõ Vắng

Qua ngõ vắng
Lá rụng đầy
Tôi theo con đường nhỏ
Đất hồng như môi son bé thơ
Bỗng nhiên tôi cẩn trọng
Từng bước chân đi

hay là bài

 

Beckoning

This morning dawn and I am here,
a cup of steaming tea,
a green lawn,
your sudden image
from long ago
Your hand or the wind ?
Beckoning,
the shining of the trees
new bud, flower, leaf and pebble
all are preaching
the Lotus Sutra

 

Tại triển lãm, Ni Sư Chân Không đã hứng khởi hát cúng dường đại chúng ba bài hát đó đều là những bài thơ của Sư Ông được phổ nhạc.

 

Ngày tu chánh niệm cho những người làm việc quá tải

3.11 có một ngày tu chánh niệm cho những người làm việc quá tải (helping Professionals) như bác sĩ y tá các bệnh viện,.. Vì kẹt xe nên thiền sinh tới trễ, do đó bài pháp thoại được giảng lui lại một tiếng đồng hồ. Đã từng giảng dạy, hướng dẫn khóa tu cho những người thường bị stress về công việc như: giới công an, cảnh sát, giới tâm lý trị liệu, giới doanh nghiệp, … ở đâu Sư Ông cũng dạy rằng mình phải biết chăm sóc cho tâm mình bình an, vững chãi trước rồi mới đối diện được với những bức xúc trong lòng cũng như bên ngoài. Sư Ông dạy phương pháp thiền thở để giúp mọi người tự trở về chăm sóc hải đảo tự thân. Sau đó Người dạy thiền đi, thiền làm việc, thiền ăn, thiền buông thư. Người nhấn mạnh, thiền buông thư rất quan trọng trong đời sống hàng ngày. Ngay sau bài pháp thoại,  mỗi vị thiền sinh được phát một mẩu bánh mì nhỏ ăn trong chánh niệm khoảng 30 phút. Kế đó, Ni Sư Chân Không liền hướng dẫn thiền buông thư khoảng 35 phút để các bạn thiền sinh nếm được lợi lạc của pháp môn này. Buổi chiều thiền sinh được chia làm 4 nhóm đặc biệt: nhóm Doanh Nhân, nhóm Giáo Dục, Nhóm giúp người mắc bệnh nan y hay sắp chết và nhóm học về phương pháp Làm Mới.

 

hk16

 

Khóa tu 1400 người Hồng Kông

Chiều ngày 4/11 có một buổi pháp thoại dành cho 1400 vị thiền sinh, chưa kể 70 vị xuất sĩ trong tăng thân Làng Mai và 10 vị tôn đức từ Việt Nam qua thăm Sư Ông. Những bài giảng của Sư Ông không có gì mới, vẫn là những phương pháp quán niệm hơi thở, phương pháp ái ngữ, lắng nghe, chuyển hóa khổ đau, cuối cùng, Sư Ông giảng về bốn câu thần chú, nhưng quý tôn đức từ Việt Nam qua và thiền sinh đã hết lòng đón nhận, đã ghi chép lại rất kỹ những điều Sư Ông giảng. Ngày cuối, Sư Ông giảng về Niết Bàn và về ba cánh cửa giải thoát : Không, Vô Tướng, Vô Tác. Hàng ngày mình phải thực tập duy trì định Không, định Vô Tướng và định Vô Tác thì mới mong thoát khỏi những tình huống khó xử của mình trong đời sống.

 

Ngày đầu tiên của khóa tu trời đổ mưa, mưa không ngớt suốt đêm ngày, thầy trò đành phải bỏ lỡ một buổi thiền hành. Nhưng xem chừng, mưa có thể kéo dài suốt khóa tu nên ngày thứ hai, Sư Ông quyết định che dù đi thiền hành dưới mưa. Dù lười cách mấy, khi thấy Sư Ông cầm dù đi thiền hành dưới mưa đại chúng cũng trở nên tinh tấn và có cảm hứng đi thiền hành. Hứng thú quá, Thượng Tọa Nguyên Hiền bèn hát một bài do Thượng Tọa mới viết và phổ nhạc. Chưa bao giờ trong tăng thân Làng Mai có cảnh tượng hơn một ngàn người cầm dù đi thiền hành dưới trời mưa như vậy. Hình ảnh vừa hùng, vừa thơ mộng.

 

hk21

 

Buổi chiều cùng ngày, có lễ truyền 14 giới Tiếp Hiện cho 24 vị cư sĩ Hồng Kông. Tên của các vị đều bắt đầu bằng chữ Chân và kết thúc bằng chữ Hương (Hương nghĩa là Hương Cảng, tức Hồng Kông) như: Chân Giới Hương, Chân Tâm Hương,… Nhận xong điệp Hộ Giới, những vị tân Tiếp Hiện được tặng ngay mỗi người một chiếc áo Tiếp Hiện và một cuốn sách của Ni Sư Chân Không.

 

Trong khóa tu này, tăng thân đã tổ chức một buổi ra mắt cuốn sách “Năm mươi năm theo học đạo với Thiền Sư Nhất Hạnh” của Ni Sư Chân Không. Ba dịch giả đã đứng ra đọc những đoạn mà họ tâm đắc nhất, sau đó đại chúng có cơ hội được đặt những câu hỏi với tác giả – Ni Sư Chân Không. Cuốn sách đã thu hút rất nhiều sự quan tâm của dư luận.

Buổi pháp thoại công cộng

hk18

 

Ngày 14.11 diễn ra buổi pháp thoại công cộng tại hội trường HongKong Convention Center, có hơn chín ngàn người tham dự (9000 người). Trước khi bước lên bục giảng, Sư Ông đi rất chậm, rất sát về phía thính chúng cố ý để thính chúng được tiếp xúc với Người thật gần. Số lượng thiền sinh rất đông nhưng rất yên lặng khiến cho năng lượng trở nên cực kỳ hùng tráng.  Quý tôn đức từ Việt Nam qua, chứng kiến cảnh đó cũng phải thốt lên: “Chao ôi, người Hông Kông tu giỏi quá, họ ngồi yên lặng hết lòng lắng nghe không có một tiếng động nào”.

 

Trong khóa tu tại Hồng Kông có cả các vị linh mục và ma sơ  tới tham dự. Sư Ông có dặn dò ngài linh mục Kwang: “Xin cha sử dụng ngôn ngữ Cơ Đốc giáo để dịch giới bản Năm Giới này”. Ngài linh mục Kwang đã tiếp nhận lời nhắn nhủ ấy và quả quyết rằng ngài làm được việc này. Thượng Tọa Năng Tu trụ trì chùa Đại Minh, tại Dương Châu, khi tìm hiểu về Năm Giới mới của Làng Mai thấy Năm Giới hay quá nên quyết định cũng xin thọ Năm Giới. Quý sư cô khi tiếp nhận đơn xin thọ giới của Thượng Tọa thì ngần ngại thưa rằng: Năm Giới chỉ dành cho người tại gia thôi, còn người xuất gia đã có giới của người xuất gia rồi. Nhưng Thượng Tọa trả lời: Năm Giới này hay quá, nó đáp ứng lại được những khó khăn của thời đại vì vậy cứ để cho tôi thọ đi. Linh mục Kwang và một vị Ni Sư cùng với một số Ma Sơ cũng cùng xin thọ nhận Năm Giới chung với các vị cư sĩ.

 

Buổi pháp thoại công cộng đã khép lại chuyến hoằng pháp kéo dài hai tháng rưỡi của Sư Ông và tăng thân Làng Mai. Sự thành công của những khóa tu là một nguồn năng lượng quý giá nuôi dưỡng tăng thân xuất sĩ cũng như cư sĩ. Thầy trò ai nấy đều vui. Đóa hoa đã nở, trái đang kết thành, những hạt giống của hiểu và thương lại tiếp tục được gieo rắc trên mảnh đất Á Châu. Những thành tựu này tăng thân Làng Mai đều xin hướng về cúng dường lên chư Bụt, chư Tổ và hồi hướng tới muôn loài chúng sinh.

 

hk17

 

hk12

hk7

 

hk4

hk3

 

hk2

 

 

hk19

 

hk13

Buổi Họp Mặt Giữa Thiền Sư Nhất Hạnh

278

Ngày 10 tháng 11, vào lúc 7:30 tối, Thiền Sư Nhất Hạnh được mời tham dự buổi nói chuyện cùng các thân hào nhân sĩ tại Trường Đại Học Hong Kong (Hong Kong University) ở Pokfulam. Buổi họp mặt gồm có 30 thân hào nhân sĩ và 11 thầy cô phái đoàn Làng Mai. Trong số 30 thân hào nhân sĩ, có hai nhân vật khá quan trọng trong buổi họp mặt tối nay, đó là ông Lap-Chee Tsui, Viện Trưởng (Vice Chancellor and President) của Trường Đại Học Hong Kong và thầy Jin Ying (Tịnh Nhân), Giám Đốc Trung Tâm Phật Học Hong Kong.

 

Được biết ông Lap-Chee Tsui cũng là một nhà bác học. Trước khi là viện trưởng của Trường Đại Học Hong Kong, ông Tsui đã từng là Tổng Giám Đốc của Chương Trình Di Truyền Học và Sinh Vật Học (Genetics and Genomic Biology Program of the Research Institute at the Hospital for Sick Children in Toronto) tại Viện Nghiên Cứu của Bệnh Viện Nhi Đồng ở Toronto, Canada.

 

Thiền Sư Nhất Hạnh đã đến nơi vào lúc 7 giờ tối và được thầy Tịnh Nhân cùng ông Viện Trưởng Lap-Chee Tsui tiếp đón nồng hậu tại một phòng khách riêng trước khi bước vào buổi họp mặt với các thân hào nhân sĩ. Trong khi đó thì ở ngoài phòng tiếp tân các thầy cô Làng Mai chia sẻ và làm quen với các thân hào nhân sĩ trong không khí thân thiện. Những đồ ăn nhẹ và nước rau quả đã được chuẩn bị sẵn trong căn phòng này. Ông Viện Trưởng cho biết hôm qua ông đã lên mạng tìm tài liệu để hiểu thêm về Thiền Sư và đã được nghe pháp thoại của Thiền Sư. Ông cười tươi và nói rằng ông đã học được cách phát âm tên của Thiền Sư rõ ràng hơn từ mạng lưới internet. Rồi ông phát âm tên của Thiền Sư với giọng điệu của người Trung Hoa.

 

Ông Viện Trưởng cũng cho biết cách đây hai hôm ông đã hướng dẫn một phái đoàn Hồng Quân Trung Quốc (Red Army) đến từ Lục Địa vào thăm khu triển lãm thư pháp thiền quán của Thiền Sư Nhất Hạnh. Phái đoàn Hồng Quân gồm có tổng cộng 60 người. Họ thưởng thức trong sự trầm lặng, cảm thấy nhẹ nhàng khi ngắm những nét chữ đầy thiền vị của Thiền Sư. Một phái đoàn Hồng Quân, đặc biệt đến từ Lục Địa, đã dành thời gian và lòng kiên nhẫn để vào thăm khu triển lãm thư pháp thiền quán không phải là một chuyện thường xuyên xảy ra. Đó cũng cho thấy được sự thu hút của nghệ thuật thư pháp thiền quán và tầm quan trọng của  giáo pháp mà Thiền Sư cống hiến đến nhân loại.

 

392

 

Buổi họp mặt được bắt đầu vào lúc 7:30 tối. Ông Viện Trưởng giới thiệu sơ lược về Thiền Sư. Khung cảnh được tổ chức trong không khí của buổi thiền trà. Trong căn phòng không lớn lắm được đặt hai bàn dài và một bàn ngắn: mỗi bàn dài có 15 người và một bàn ngắn ở phía trên dành cho Thiền Sư. Trên mỗi bàn đều có một ly trà nóng và một cái bánh ngọt đặt sẵn trong chiếc khay nhỏ trang trí rất thanh nhã. Thiền Sư mở lời bằng cách mời quan khách thưởng thức trà nóng trong chánh niệm.

 

Tối nay Thiền Sư đã gửi đến một thông điệp rất cụ thể, ngắn gọn và rõ ràng đến các thân hào nhân sĩ. “Chúng ta sống trong giai đoạn mà hoàn cảnh rất khó khăn nếu không có đường hướng tâm linh. Hiện tại thế giới có rất nhiều bạo động, khổ đau, hận thù và hờn giận. Có rất nhiều người tự tử và có rất nhiều gia đình bị đổ nát. Nếu chúng ta không biết trở về với cuộc sống tâm linh thì rất khó cho chúng ta đối diện và vượt qua những khó khăn và chướng ngại trong cuộc sống hàng ngày.”

 

Ở Pháp cũng như ở Mỹ hay Nhật Bản, hàng ngày có biết bao nhiêu người trẻ tự tử bởi vì họ không biết  chăm sóc cảm xúc của mình. Thiền Sư cho biết số thống kê người tự tử ở Pháp cũng như ở Nhật Bản hàng năm khoảng 35,000 và con số này có thể cao hơn ở những nơi khác như là Anh Quốc hay Mỹ Quốc. Có biết bao nhiêu gia đình, con cái, anh chị em có những khổ đau mà không thể truyền thông được với nhau. Có những bức xúc đã tạo ra sự đau nhức trong thân và sự căng thẳng trong tâm mà con người phải đối diện.

 

Tổng thống Pháp muốn đưa đạo đức học (luân lý) trở lại trường học. Có nhiều giáo chức không biết mình sẽ dạy gì trong những giờ ấy. Theo Thiền Sư, giờ đạo đức học là cơ hội trao truyền cho học sinh những phương pháp thực tập buông thư, xử lý những cảm giác và cảm xúc khổ đau, lắng nghe khổ đau của chính mình và của người khác, tái lập truyền thông với kẻ khác và thực hiện hòa giải.

 

Thiền Sư nói rằng trong đạo Phật có những phương pháp thực tập chánh niệm rất thực tiễn giúp được con người nhận diện những khổ đau và căng thẳng trong thân và tâm để có thể buông bỏ, ôm ấp và trị liệu. Lại có những phương pháp nhận diện các điều kiện hạnh phúc mà mình đang có và thực tập như thế nào để chế tác hỷ và lạc, và những phép thực tập như ái ngữ và lắng nghe để tái lập truyền thông, đưa tới hòa giải.

 

Thiền Sư chỉ điểm cho chúng ta thấy làm thế nào để có thể đưa nền giáo dục tâm linh vào hệ thống giáo dục. Các thầy cô giáo cần phải ý thức được những vấn đề khó khăn của người trẻ hiện nay và tạo cho họ có được cơ hội và một môi trường lành mạnh để họ có thể thực tập chánh niệm và áp dụng vào cuộc sống hàng ngày.

 

Thiền Sư kết thúc bằng cách đề nghị ngành giáo dục nên cung cấp những lớp học thực tập chánh niệm căn bản vào lớp học và các cơ sở giáo dục. Thầy giáo, cô giáo phải có khả năng thực tập mới có thể giảng dạy và trao truyền. Thiền Sư nhấn mạnh rằng chúng ta không cần phải là Phật tử mới thực tập chánh niệm. Sự thực tập chánh niệm vượt thoát mọi tôn giáo—đó là cách sống và ai ai cũng cảm thấy thoải mái để thực tập. Chúng ta có thể cống hiến những yếu tố không phải là Phật giáo cho mọi người. Chúng ta nên làm mới lại đạo Bụt để có thể đáp ứng lại những khổ đau và nhu cầu cần thiết trong xã hội ngày nay cho thế hệ con em.

 

343

Sau khi Thiền Sư kết thúc buổi chia sẻ, Ban Tổ Chức xin phép Thiền Sư cho các thân hào nhân sĩ được đặt câu hỏi với Ngài:

 

Thân hào nhân sĩ: Con là một nhà bác học và con cảm thấy mình rất may mắn được sống trong môi trường thích hợp, gặp được đúng người và đúng lúc.Con có tiền và con có thể giúp được những người khác. Trong khi ngồi đây một cách rất thoải mái,con cũng đồng thời nghĩ tới những người thiếu kém may mắn hơn mình, đang thiếu thốn và sống không có hạnh phúc. Ví dụ, con là một người kém may mắn, đối khác, không có tiền thì làm sao con có thể giúp được người khác sống hạnh phúc?


Thiền Sư: Dĩ nhiên là mình cần phải có phương tiện tối thiểu để sống, như có mái nhà để che mưa gió, có chén cơm để ăn mỗi ngày. Có những người trong chúng ta, như công tác viên xã hội muốn giúp những người kém may mắn này. Thật ra nếu mình không có sự bình an trong lòng thì mình không thể nào đi xa được–mình sẽ sớm bị kiệt sức. Trước tiên, mình cần có sự thực tập. Sự thực tập giúp nuôi dưỡng thân tâm mình và một khi mình được nuôi dưỡng, vững chãi và có bình an thì mình có thể đi xa hơn trên con đường phụng sự. Ví dụ như thân thể của mình, khi mình tiêm  một mũi thuốc vào một phần nào đó của cơ thể thì tất cả các phần khác của cơ thể cũng được lợi lạc theo. Cũng như nếu mình làm điều thiện trong một phần nào của nhân loại thì việc thiện đó sẽ lan tràn ra những phần khác của nhân loại. Chúng tôi đã từng hướng dẫn những khóa tu cho những nhà doanh nhân và giúp được cho họ thực tập giảm bớt khổ đau. Chúng tôi chia sẻ những kinh nghiệm cũng như tuệ giác của chúng tôi với họ; mình nên đầu tư nhiều vào giá trị đời sống của nhân loại hơn là lợi nhuận. Đó không chỉ giúp được cho họ mà còn giúp luôn cả cho xã hội. Khi chúng tôi hướng dẫn khóa tu cho giới cảnh sát thì không những người cảnh sát được lợi lạc mà đồng thời những người khác trong xã hội cũng được lợi lạc theo. Dĩ nhiên trong chúng ta ai cũng muốn có công bằng xã hội, muốn giúp người, nhưng có rất nhiều cách để giúp đỡ và đường hướng tâm linh là một trong những cách cụ thể có thể giúp đỡ.

 

Thân hào nhân sĩ: Thế giới hiện đang có rất nhiều tôn giáo. Chúng con rất muốn đến gần với những tôn giáo khác, nhưng họ không muốn đến gần với chúng con. Thiền Sư đã nói về chánh niệm và từ bi, vậy làm thế nào để chúng con có thể dùng chánh niệm và lòng từ bi đến gần với họ?


Thiền Sư: Trong khóa tu của chúng tôi, chúng tôi không có nói về chánh niệm và từ bi nhưng chúng tôi thực hành chánh niệm và từ bi. Chúng tôi học để thực hành. Đa số những thiền sinh tham dự khóa tu không phải là Phật tử. Phần nhiều là người Tây phương. Nhưng họ rất thoải mái về pháp môn thực tập chánh niệm, bởi vì họ tiếp xúc được với những gì rất là ‘con người’, rất là phổ biến. Khi chúng tôi truyền 5 giới, chúng tôi có niềm tin là nếu bạn thực tập theo 5 giới thì bạn sẽ giảm bớt được khổ đau và bạn có thể giúp cho mình và cho người khác có được hạnh phúc. Có rất nhiều người đã từng thọ 5 giới và họ không phải là Phật tử, trong đó có những Ông Cha trong đạo Cơ Đốc Giáo và Tin Lành, bởi vì họ nghĩ rằng 5 giới này rất phổ biến. Chúng tôi luôn luôn kêu gọi họ nên giữ truyền thống của họ. Chúng tôi biết được nếu một người mất gốc rễ thì họ sẽ không có hạnh phúc. Chúng tôi khuyên họ nên giữ truyền thống của họ và họ có thể dùng phương pháp thực tập của đạo Bụt để giúp họ ôm ấp và chuyển hóa những khổ đau của họ. Khi họ tiếp xúc được với phương pháp thực tập của đạo Bụt, thì nó giúp họ tiếp xúc được với truyền thống của họ một cách sâu sắc hơn. Chúng tôi không nghĩ rằng chỉ có đạo Bụt là tôn giáo tìm ra được chân lý. Chúng tôi cố gắng học hỏi và tìm hiểu thêm về những truyền thống tôn giáo khác. Khi mình có cơ hội quan sát về truyền thống khác, nó giúp mình nhìn lại và nhìn sâu vào truyền thống của chính mình. Và mình sẽ khám phá ra được những điều rất sâu sắc mà mình không biết khi xưa. Điều này rất đúng với tất cả những truyền thống khác. Cuộc đối thoại là những gì rất cần thiết để kêu gọi cho hòa bình. Thế giới có nhiều chiến tranh và có những chiến tranh liên quan đến chiến tranh tôn giáo. Làm thế nào để sự hiểu biết lẫn nhau có thể làm được. Đối với đạo Bụt điều này không khó lắm, bởi vì đạo Bụt có sự khoan dung rất cao và không bị kẹt vào những kiến chấp. Không bị kẹt vào những kiến chấp là một điều rất chủ yếu và quan trọng. Nếu mình có kiến chấp và nghĩ rằng mình đã tìm ra được chân lý thì mình không thể nào có cơ hội bước cao hơn. Vậy thì mình nên sẵn sàng học buông bỏ cái kiến chấp của mình. Đó là những gì rất khoa học mà có thể giúp mình đến gần với chân lý hơn. Chúng tôi nghĩ mình có thể đề xướng những cuộc đối thoại giữa những tôn giáo khác nhau và chúng ta có thể cùng nhau làm việc để xây dựng hòa bình.

 

Kết thúc buổi họp mặt, ông Viện Trưởng đại diện cho Trường Đại Học Hong Kong tặng quà lưu niệm cho Thiền Sư. Ông Viện Trưởng nói rằng, “Thường thường tôi đi dự buổi họp mặt đều được dùng ‘cocktail’, nhưng tối nay tôi chỉ có uống trà mà cảm thấy rất no.” Câu nói đó có thể cho thấy ông Viện Trưởng đã được mưa pháp cảm hóa. Buổi họp mặt này là lần đầu tiên mà ông Viện Trưởng có dịp tiếp xúc với Thiền Sư Nhất Hạnh và pháp môn Làng Mai một cách gần gũi và sâu sắc.

 

246

Dấu ấn trên đất Thái

tungktl1

 

Ngày 11/10 Thầy và phái đoàn rời Jakarta đi Thái Lan. Tại phi trường Bangkok, Thầy và một số các vị trong đoàn được chư tôn túc Thái Lan đón tiếp tại phòng VIP rất thân tình. Sau đó phái đoàn về Pak Chong, cách Bangkok khoảng 2 giờ rưỡi lái xe. Tại đây, bên xóm quý thầy đã dựng cho Sư Ông một cái thất bằng cây xinh xắn, ngoài ban công treo đầy hoa lan rất nên thơ. Gần đó là thiền đường Trời Phương Ngoại, cũng bằng cây và lá, đủ sức chứa cho khoảng 500 người. Thầy và phái đoàn được nghỉ ngơi một ngày rồi bắt đầu vào khóa tu cho người xuất sĩ. Ngoài số lượng các vị xuất sĩ đang thường trú tại Thái,  mới từ Việt Nam qua, và trong phái đoàn đi với Thầy,  khóa tu còn có gần 40 vị xuất sĩ theo truyền thống Theravada ở Thái, một số các sư cô người Hoa đến từ Singapore và các vị nữ tu mặc áo trắng thọ 8 giới. Tổng số các vị xuất sĩ có mặt trong khóa tu là 450 người.

 

thienhanhtl2

 

Một số các thầy và sư cô trẻ tới từ Pháp rất hạnh phúc được biết mặt các anh chị em xuất gia chung gia đình của mình. Buổi ăn chiều nào mọi người cũng ngồi riêng theo gia đình để chia sẻ, nhất là từ khi biến cố Bát Nhã xảy ra nhiều người tưởng chừng không bao giờ có dịp gặp lại. Không khí hội ngộ và tình huynh đệ rất vui khiến nhiều thầy Theravada không ăn chiều nhưng cũng không về, ở lại ngồi chơi. Mỗi ngày các sư cô đi bộ từ xóm mình qua xóm quý thầy khoảng 25 phút, cứ như ở xóm Hạ đi bộ lên Xóm Thượng vậy. Vì số người quá đông nên phía các sư cô phải dựng lều và mượn resort để ở thêm. Phía xóm các thầy cũng vậy, một số thầy phải ra resort khác để ở, số còn lại thì nằm chật thiền đường Tình Huynh Đệ, chật luôn cả lan can. Các thầy Theravada thì ở một chùa gần đó. Còn nhiều vị xuất sĩ muốn tham dự khóa tu gọi điện thoại ghi danh nhưng vì ‘quá tải’ nên ban tổ chức đành phải từ chối. Vào khóa tu được một hôm thì bị ảnh hưởng bão nên trời mưa tầm tã, và mưa suốt luôn 4 ngày khiến đất nhão ra như bùn. Dù vậy, Sư Ông cũng che dù đội mưa ra giảng pháp thoại mỗi ngày nên đại chúng rất hạnh phúc và trân quý những giây phút quý giá bên nhau, bên Thầy trong khóa tu. Tội nghiệp nhất là những cư sĩ Thái Lan tình nguyện để hỗ trợ cho khóa tu, vì mưa nên mỗi ngày phải thức dậy rất sớm, lái xe đưa đón mọi người tới nơi sinh hoạt rất nhiều lần mới xong.

 

cungduongthay3

 

Ngày 17/10, buổi trưa bế mạc khóa tu thì buổi chiều có lễ xuất gia cho 13 người, mang tên gia đình xuất gia “Trúc Vàng”. Thiền đường đơn giản nhưng y áo vàng rực và lời kinh vang lên rất hùng tráng khiến những người tham dự đều xúc động. Mười ba cây trúc vàng có tên rất dễ thương: Trăng Chùa Xưa, Trăng Huyền Diệu, Trăng Nguyền Ước, Trăng Bích Nham, Trăng Lộc Uyển, Trăng Từ Ái, Trăng Tuổi Thơ, Trăng Huyền Không, Trăng Xóm Mới, Trăng An Vui, Trời Kỳ Ngộ, Trời Tinh Khôi, Trời Tĩnh Lặng. Sáng hôm sau Thầy truyền đăng cho một số giáo thọ, trong đó có nhiều người trẻ đã chứng tỏ sự trưởng thành của mình trong hoàn cảnh tu tập khó khăn.

 

danthinhtrucvang4

Ngày 18/10 Thầy và phái đoàn lên Bangkok cho một buổi thuyết giảng công cộng gần 3000 người tại trường đại học Thammasat. Đêm đó Thầy và thị giả nghỉ ở khách sạn, còn phái đoàn 80 người đi theo về nghỉ tại nhà một thiền sinh ở ngoại ô Bangkok. Vị này vốn có một bịnh viện tư và xây dựng nhà dưỡng lão nên đủ sức chứa cả đoàn một cách thoải mái. Khu dưỡng lão đất rộng cây nhiều, lại có con sông êm đềm chảy qua ngay dưới cửa sổ nhà ở nên một số các thầy quá hạnh phúc nhảy xuống tắm sông như thuở nhỏ. Phái đoàn được nghỉ ngơi buổi sáng, buổi chiều chia làm nhiều nhóm khác nhau: nhóm đi đảnh lễ đức Tăng Thống tại bịnh viện, nhóm đi đảnh lễ nhà vua, nhóm về resort Phu Khao Ngam. Resort này ở vùng Nakhon Nayok, rất rộng và đẹp, lần trước tăng thân Thái Lan đã từng dùng cho khóa tu Doanh Nhân (Business Retreat). Lần này khóa tu tổ chức chỉ hai ngày, dành cho giới lãnh đạo doanh nghiệp với chủ đề “The Art of Power” (Quyền Lực Đích Thực), không phổ biến rộng rãi và ghi danh tự do mà chỉ bằng thư mời. Có khoảng 400 người tham dự, toàn là những người nhạy bén và thông minh nên tiếp thu giáo pháp rất nhanh. Nhìn họ trong y phục đơn giản, chăm chú tu tập và hành thiền thật khó lòng hình dung ra vị trí của họ trong xã hội.

 

ptdn6

 

Khóa tu chấm dứt, phái đoàn lại di chuyển đến địa điểm hoằng pháp kế tiếp là trường đại học Phật giáo quốc tế MCU (Mahachulalongkornrajavidyalaya University) ở Wang Noi, vùng Ayutthaya. Đây là trường đại học Phật Giáo nổi tiếng vẫn thường tổ chức lễ Vesak Quốc Tế hàng năm. Trường thật đồ sộ và có nhiều khu vực (campus), kể cả một khách sạn dành cho khách mà phái đoàn được cư ngụ. Sư Ông đã tới trước từ sáng, buổi tối phái đoàn mới tới. Sáng hôm sau đoàn đi đảnh lễ ở tháp xá lợi và dự lễ tưởng niệm vị vua Thái sáng lập ra trường đại học MCU. Buổi trưa, cùng với 150 thầy và sư cô tới từ Pak Chong, phái đoàn tham dự buổi nói chuyện của Hòa Thượng viện trưởng và sau đó là buổi thuyết pháp công cộng của Sư Ông với chủ đề “The Art of Awakening” (Nghệ thuật tỉnh thức). Có khoảng 2,000 người trong buổi pháp thoại này.

 

ptcctl5

 

Sáng hôm sau, ngày 24/10, phái đoàn từ giã quý thầy, đi đến resort Wangree ở Nakhon Nayok cho khóa tu gia đình với chủ đề “Peaceful Mind, Open Heart” (Tâm bình an, trái tim mở rộng). Đây là một khóa tu lớn (1,600 người) với ba thứ tiếng được sử dụng: tiếng Anh, tiếng Thái và tiếng Việt. Resort Wangree có hai hội trường và ba phòng ăn lớn, nhưng không đủ chỗ ngủ cho tất cả 1.600 người nên ban tổ chức phải mướn thêm các nhà nghỉ và resort gần đó: một chỗ chứa 70 người (Koom Luang), chỗ khác chứa được 120 người (Baan Banana), resort Ing-Doi chứa được 170 người và 350 vị từ Việt Nam tới tập trung ở Pink-Violet. Đa số các vị tới từ Việt Nam là thân nhân các thầy và sư cô nên không khí đoàn tụ rất ấm cúng. Có vị chưa từng rời khỏi lũy tre làng, nay thương con nên có dịp… xuất ngoại, ăn cơm Thái, nghe pháp thoại tiếng Anh (dịch ra tiếng Việt). Resort Wangree trồng nhiều tre, nhiều dừa, có con đường thiền hành rộng rãi và xanh mát nên mỗi buổi sáng Sư Ông dẫn mọi người đi thiền hành rất hạnh phúc. Người Thái và người Tây phương (có một phái đoàn gần 40 người đi theo Sư Ông và một số người ở Thái) nghe Sư Ông giảng trực tiếp ở hội trường lớn, người Việt Nam nghe dịch ra tiếng Việt và nhìn Sư Ông qua màn ảnh rộng ở hội trường nhỏ. Các sinh hoạt khác thì người Việt được hướng dẫn trực tiếp bằng tiếng Việt còn người Thái nghe giảng bằng tiếng Anh dịch ra tiếng Thái. Có 150 vị xuất sĩ tham dự và phụ tá cho Sư Ông trong khóa tu này. Ngoài ra ban tổ chức có khoảng 80 vị cư sĩ tình nguyện trong mọi lãnh vực nên dù đông đảo nhưng khóa tu diễn ra rất thanh tịnh và thành công. Chiều ngày 26/10, bà chủ resort mời Sư Ông trồng ba cây Sa-la  để kỷ niệm trong khu vườn của resort.

 

chiasevoipt7

 

Ngày 28/10, có lễ truyền Năm giới cho khoảng 400 người Thái và 120 người Việt.

 

Khóa tu hoàn tất, một số người Việt theo các thầy cô về lại Pak Chong để thăm các thầy cô và tham dự buổi lễ tẩy tịnh ở đất mới vào ngày 30/10.

Thầy Về

thay-o-phi-truong

 

Hai tháng rưỡi đã trôi qua, kết thúc chuyến hoằng pháp tại Đông Nam Á của Thầy. Mấy ngày nay chúng tôi háo hức chờ đợi ngày Thầy về. Từ tuần trước, các thầy, các sư cô của các xóm đã tới Sơn Cốc để quét tước, dọn dẹp, người cắt cỏ, cào cỏ, tưới cây, tỉa cành, lau nhà, lau cửa kính… không khí thân thương đến lạ.

 

Ngày 15.11 thầy về, đón thầy tại sân bay ai cũng mừng vì chuyến đi này Thầy khỏe và vui. Xuống sân bay, thầy trò ngồi chơi bên nhau dăm phút, thầy kể chút ít chuyện về khóa tu cho đại chúng ở nhà nghe. Đóa hoa thiền tông Việt Nam đã tỏa hương ở khắp phương trời Tây, nay lại tiếp tục bung ở trên mảnh trời Châu Á. Năm nước thầy qua, người dân địa phương cũng như các giới chức, chính quyền đều hết lòng yểm trợ nên khóa tu diễn ra rất tốt đẹp, có lẽ vì thế mà thầy vui và tăng lên được 2 kg.

 

24 giờ ngày 15.10 Thầy về tới Sơn Cốc, vừa bước xuống xe, đã có một số sư cô chờ sẵn ở cửa đón đợi. Thầy cười thật tười đưa mắt ngắm nhìn các học trò của mình rồi dịu dàng xoa đầu từng người một, khẽ hỏi: “ở nhà vui không con?”, “có nhớ thầy không con?” khiến cho ai cũng cảm nhận được tình thương đủ đầy của Thầy. Các sư cô âm thầm chia nhau công việc: người dọn thức ăn, người khiêng đồ, người hút bụi những căn phòng mà khi đi khóa tu Thầy đã cẩn thận khóa lại. Còn Thầy lặng lẽ bước vào phòng làm việc của mình, tới bên bàn thờ Bụt Người lạy xuống ba lạy, trang nghiêm và cung kính.

 

Sáng hôm nay nắng vàng đổ ngập cả đất trời, thời tiết thật lý tưởng cho một buổi thiền hành. Đại chúng vừa xếp lại những cuốn thiền ca chuẩn bị cất bước thì nghe thấy tiếng xe, ai cũng đưa mắt nhìn ra và vui mừng khẽ reo: “Thầy tới”. Từ trên xe, Thầy bước xuống, những ánh mắt mừng vui hướng về phía Thầy. Thầy cười và đưa tay vẫy : “lại đi chơi với thầy, các con”. Buổi thiền hành chợt biến thành buổi đi chơi với Thầy. Thầy trò tới bên ba bức tượng Bụt mới được thỉnh về từ Indonesia. Từ đêm qua, khi vừa về tới nhà, thầy đã nói: “ngày mai thầy sẽ qua Xóm Mới xem tượng Bụt và tìm chỗ đặt tượng”. Ngắm nghía những bức tượng, thầy giải thích thế ngồi của các vị Bụt: “đây là Bụt chuyển pháp luân, đây là Bụt địa xúc, đây là Bụt thiền định.” Thầy trò đi tới bên vườn Bụt, Thầy quan sát và nói nhỏ: “Mình sẽ đặt ba bức tượng ngồi bằng nhau, các con nhé. Bụt chuyển pháp luân sẽ ngồi giữa, hai Bụt ngồi hai  bên. Nhưng Bụt ngồi giữa sẽ ngồi lùi lại một chút theo hình chữ V chứ không ngồi thẳng hàng. Các con thấy được không?” – Thầy quay ra hỏi ý kiến mọi người. Rồi tiếp: “Các con muốn Bụt ngồi giữa ngồi lùi lại sau hai Bụt bên cạnh hay Bụt ở giữa ngồi trước và hai Bụt bên cạnh ngồi lùi lại phía sau? Cho thầy ý kiến đi”. Các sư cô người thì nương tựa hoàn toàn vào cái thấy của Thầy, người thì tiếp thu câu hỏi và đang quán chiếu xem cách nào thì hợp lý hơn cả. Thấy mọi người im lặng, thầy nói: “Thầy thì Thầy thấy Bụt ở giữa ngồi sau hai Bụt bên cạnh thì hay hơn. Mình cứ thử nhé, nếu không thích thì sau này mình thay đổi lại, có sao đâu”. Các sư cô mỉm cười, có người cất tiếng nói: “Con kính bạch Sư Ông chúng con nương theo Sư Ông”.

 

ngồi chơi bên thầy

 

Lúc này Thầy mới quay lại nhìn kỹ khuôn mặt từng sư cô và thăm hỏi mọi người, với mỗi người Thầy đều tới bên xoa đầu và nói với vị ấy điều gì đó:

– Biểu Nghiêm, con có nhớ thầy không? – Sư cô Biểu Nghiêm đỏ mặt gãi đầu

– Lĩnh Nghiêm, thầy có gặp bố mẹ con đấy. Bố mẹ con viết thư cho thầy và khoe là lần đầu tiên được xuất ngoại.

– Tại Nghiêm, con dịch bài hay lắm, thầy đọc bài của con rồi.

Biết sư cô Sinh Nghiêm mới từ Úc về, thầy hỏi: “Ở Úc con có nhớ thầy không?”
Sư cô Sinh Nghiêm trả lời:

– Bạch Thầy, dù ở Úc nhưng con luôn cảm nhận rất rõ rằng Thầy như đang có mặt tại đấy.

– Ừ, có chứ, thầy có ở Úc mà. Lúc con ở Úc thầy nhớ con lắm.

Mỗi khi thầy nói rằng “nhớ con” chúng tôi luôn hiểu câu nói ấy là “thầy thương con lắm”. Tình thương của thầy luôn sâu rộng và công bằng. Ai thầy cũng thương như nhau. Thầy trò dạo bước tới tháp chuông và ngồi xuống. Thầy nói: Tôn Nghiêm, Sĩ Nghiêm, Hành Nghiêm đã kể chuyện về chuyến đi cho các con nghe chưa?

– Dạ chưa – một người cất tiếng.

– Chưa à? Phải kể chứ, có nhiều chuyện để kể lắm.

Rồi thầy như hồi tưởng lại những chuyện đặc biệt diễn ra trong khóa tu, nhớ gì thầy kể cái đó. Ngưng một lát thầy ngắm nhìn những chiếc lá dâu chín vàng. Lá trên cây đã rụng xuống phân nửa, những chiếc lá to bản màu váng óng nằm sát bên nhau trên nền đất thành một tấm thảm lá vàng ươm. Nhìn những chiếc lá thầy nói: “Có một ông thi sĩ người Pháp nói rằng, vào mùa thu mỗi chiếc lá đều trở thành một bông hoa. Nói hay con nhỉ?” Có cảm hứng, sư cô Văn Nghiêm xin đọc cúng dường Sư Ông một bài thơ của sư cô. Sư cô Sinh Nghiêm cũng hát cho Sư Ông nghe một bài mà khi ở bên Úc sư cô được sư cô Thuần Tiến dạy. Thầy trò ngồi bên nhau, khi thì lặng yên, khi thì nhỏ to kể chuyện, khi thì có nhạc, có thơ. Phút giây ấy là những phút giây ngập tràn hạnh phúc của cả thầy lẫn trò. Buổi trưa, Thầy cùng quý sư cô dùng cơm tại nhà ăn của Xóm Mới, sau đó Người mới trở lại Sơn Cốc.

Thầy về lại sau những ngày xa cách, không khí bỗng ấm cúng hẳn lên và mọi thứ cũng ngăn nắp một cách rất tự nhiên. Xóm nào cũng vui, thiền sinh cũng vui. Chỉ cần sự có mặt của Thầy ở đâu là ở đó năng lượng của đại chúng bỗng hùng hậu khác thường. Nhờ ơn chư Bụt, chư Tổ gia hộ nên thầy vẫn khỏe. Chúng con cảm ơn thầy, cảm ơn cuộc đời vì thầy vẫn còn đó cho chúng con.

 

Ngày đông tuyết phủ

hang cay mua dong

 

Mùa Đông năm nay tuyết phủ trắng núi đồi, tuyết trắng xóa cành cây, tuyết rải trên mọi nẻo đường làm cho Làng như mới lạ. Ngày tuyết rơi đầu tiên ở Làng đã làm cho mọi người cảm nhận không khí Noel đang về… Đúng vào hôm Quán Niệm thì tuyết rơi, cả tăng thân tham gia ngày Quán Niệm như một lễ hội. Trong khí trời giá lạnh, mọi người nhắc nhở nhau mặc áo đủ ấm chưa? Nét mặt ai cũng hớn hở khi gặp lại bà Chúa Tuyết sau một năm ngủ vùi. Tuyết cười cùng mọi người, mọi người cười cùng vui với tuyết. Đoàn xe Xóm Mới từ từ lăn bánh chầm chậm trên con đường tuyết phủ như đang đi thiền hành.

 

Quang cảnh hai bên đường đẹp như một bức tranh. Đang “enjoy” sự chăm sóc ân cần của bà chúa tuyết thì đoàn xe phải dừng lại vì đường trơn trợt. Mọi người xuống xe mới nhận ra đi trên tuyết thật là khó! “Oạch”, một sư chị, sư em đã chụp ếch rồi! Các sư em nhỏ được gặp tuyết lần đầu thì tha hồ phóng tầm mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp hùng vĩ của màu tuyết trắng. Trong giây phút đó thì hai sư cô lớn hội ý rồi quyết định nên trở về xóm cho an toàn. Vậy là mọi người đi bộ về nhà, một đoàn áo nâu thiền hành giữa cánh đồng tuyết phủ, mỗi bước chân đặt lên nền tuyết trắng cẩn trọng như dấu ấn của một vị quốc vương, lúc này hơi thở và bước chân hợp nhất để trở thành đôi bạn thân dìu dắt thân thể trong khí trời rét buốt.

 

Không lâu sau đó, sư cô Tùng Nghiêm đã quay đầu được một chiếc xe và cẩn thận đón từng tốp nhỏ về nhà. Về đến nhà, ai cũng thở phào và vẫn muốn tiếp tục tham dự Ngày Quán Niệm nên liền nối mạng trực tuyến để được tiếp tục nghe pháp thoại Sư Ông. Trong thoáng chốc, mọi thứ đã sẵn sàng cho mọi người cùng nhau nghe pháp thọai tại văn phòng, ngoài kia tuyết vẫn đang rơi, những bông tuyết nhảy dù thiệt duyên dáng.

 

Kết thúc giờ pháp thoại, mỗi người một tay chuẩn bị buổi cơm trưa, chỉ một giờ đồng hồ sau, cơm canh đã lên bàn. Ngoài kia tuyết vẫn rơi đều, trong nhà ăn, bên bếp lửa, đại chúng ngồi quây quần ăn cơm thật đầm ấm. Nhiều vị cư sĩ biểu lộ niềm vui khi cảm nhận không khí gia đình đến thật bất ngờ. Những tấm ảnh kỉ niệm ghi lại cái khoảnh khắc đáng nhớ của mùa đông trong ngôi nhà tăng thân kì diệu. Chúng tôi thấy như đang cùng ba xóm bốn chùa ăn cơm chung và dự ngày Quán Niệm chung mà không thấy riêng lẻ tí nào. Và thật sự cảm nhận có lẽ giờ phút này, tăng thân khắp nơi cũng đang có một ngày Quán Niệm như thế. Thật sự vui mừng khi đầu mùa An cư, sư cô Mai Nghiêm, sư cô Đào Nghiêm cùng một số giáo thọ cư sĩ và tập sự giáo thọ cư sĩ đã có dịp ngồi lại để tổ chức chương trình An cư liên mạng. Mỗi tuần, mọi người cùng gặp nhau một lần tại các tăng thân địa phương, cùng chia sẻ về một đề tài pháp đàm thực tế trong đời sống hằng ngày, như thực tập thi kệ mở cửa, thi kệ thức dậy .v.v.. Khi tham dự chương trình này, các thiền sinh ý thức là mình đang An cư nên sắp xếp thời gian để nghe được tất cả các bài pháp thoại của Thầy trong suốt ba tháng mùa Đông, họ còn khuyến khích nhau không xem ti vi, không đi chơi nhiều, thường liên lạc với tăng thân… Qua những tuần đầu đã có khoảng 400 thiền sinh ở 40 tăng thân khắp nơi (đa phần là người nói tiếng Pháp, ngoài ra còn có một số thiền sinh Tây Ban Nha, Thuỵ Sĩ, Canada và châu Phi nói được tiếng Pháp cũng cùng tham gia). Sau bốn tuần cùng thực tập chung, mọi người cảm thấy rất lợi lạc, họ thiết lập được mối liên hệ gần gũi và hưởng được năng lượng thực tập của một tăng thân. Niềm vui được nhân lên khi mạng lưới thông tin đã đóng góp thành tựu của công nghệ hiện đại và tình thương của ngôi nhà tâm linh đã giúp mọi người có cơ hội ngồi lại bên nhau cùng xây dựng và chia sẻ cho nhau niềm tin có một con đường vui qua mạng. Lúc này lời dạy của Thầy lại về: “Noel là dịp để chúng ta trở về nhà” đã thật sự đến trong lòng mỗi đứa con.

 

dsc cung choi

 

Mùa An Cư còn là một mùa đặc biệt dành cho gia đình xuất gia, các sư cha, sư mẹ, sư anh, sư chị về Làng cùng sinh hoạt với các sư em, cùng nhau học những kinh rất hay, chia sẻ những kinh nghiệm tu học và có một ngày Monastic Day vào thứ ba hàng tuần. Hai chúng tăng ni lại quây quần trong một ngôi nhà nhỏ, cùng nghe pháp thọai của Thầy, nghe Thầy chia sẻ những niềm vui từ những “bức thư tình” của những người trò nhỏ trên con đường học đạo, nghe Thầy dạy những kinh nghiệm trong chúng và dạy cách nuôi dưỡng con đường lý tưởng mà mình đang theo đuổi.

 

Bài pháp thoại “Ngày tôi biết thở”, Thầy đã hỏi các sư con của mình: “ Mình có còn nhớ hơi thở đầu tiên Thầy mình trao cho mình hay không? Hơi thở đầu trong đời sống tâm linh là ngày nào? Ai đã dạy cho mình cách thở? Mình đi tu là mình được tái sinh. Và mầu nhiệm là khi mình tái sinh thì thầy tổ, ông bà, cha mẹ đều được tái sinh“: “Tái sinh trần tạ ân người từ bi”. Cho nên mình đừng chết trong thất niệm, bởi vì sự thực tập của mình có tính chất rất là hệ thống. Lời dạy của Thầy cùng những buổi pháp đàm của gia đình xuất sĩ đã làm cho mùa Đông năm nay thật đầm ấm.

 

Sau ba tuần chia sẻ về ba đề tài lớn: hạnh nguyện của người tu, vấn đề sức khỏe và thực tập sử dụng máy móc điện tử như thế nào trong đời sống tâm linh? đã đúc kết lại những lời gửi gắm sau:

 

1. Hạnh nguyện của người tu là có được tình huynh đệ, thực tập làm lắng dịu cảm thọ, nuôi dưỡng hỷ lạc để sống có hạnh phúc thì sẽ tạo được cảm hứng cho người khác thực tập theo (mình phải là người có sự thực tập trước khi hướng dẫn cho người khác thực tập). Đừng quên hạnh nguyện của mình trước khi mình đi xuất gia và nhớ làm mới chí nguyện đó mỗi ngày, nhớ đừng đánh mất mình trong công việc, nhớ cân bằng thời gian thực tập, làm việc, học và chơi trong đời sống hằng ngày…

 

2. Vấn đề sức khỏe: tập thể dục và an tịnh tâm hành mỗi ngày để có đủ sức khỏe theo cùng tăng thân. Ăn chay có lợi cho sức khỏe, nhớ đừng ăn quá no và cùng một số gợi ý chi tiết khác… Còn “ai cần thuốc chánh niệm” thì xin được gặp Thầy (mọi người bất ngờ trước gợi ý của Thầy Pháp Dung nên cười …“Ồ!” )

 

3. Sử dụng máy móc điện tử:  Theo thông lệ ở Làng, mỗi năm cứ bắt đầu mùa An cư là đại chúng mỗi xóm đều có một buổi thực tập buông bỏ và phát lộ. Vị nào đang sử dụng laptop, điện thọai, email, tài khoản… riêng đều xin phát lộ cho chúng biết và nêu lý do mình sử dụng máy đó vào việc gì cho đại chúng. Nếu lý do không chính đáng thì tăng thân đề nghị buông bỏ để đại chúng cùng dùng chung. Điều này giúp cho mọi thành viên trong tăng thân có cơ hội “thả bò” và ý thức hơn khi sử dụng máy móc.

 

Qua ba tuần thảo luận, những kinh nghiệm thực tiễn đã được trao đổi để bảo hộ thêm cho các sư anh, sư chị, sư em của mình trong đời sống tăng thân như: Nhớ thực tập trong chừng mực của chúng cho phép, khi sử dụng máy, nên cam kết giờ giấc cho tăng thân biết, có thể sử dụng câu kệ hay tiếng chuông (máy tính) để có cơ hội dừng lại mà không bị tập khí lôi kéo, nhớ thở và buông thư nhé! Không nên lưu trữ những tài liệu không nuôi dưỡng đời sống xuất gia… Có niềm vui trong khi sử dụng máy và cũng có niềm vui khi làm những công việc khác. Có thời khóa “check email”, đừng để tập khí không mở email là ngủ không được quấy rối… và nhớ theo thời khóa đầy đủ.

 

Lời đóng góp chân thành đó đã giúp chúng tôi thấy mình thật là may mắn khi ở trong vòng tay bảo hộ của tăng thân. Và tin rằng sau ba tuần pháp đàm sôi nổi sẽ giúp cho mỗi chúng tôi có cơ hội nhìn lại sự thực tập của mình.

 

Buổi chiều hôm tổng kết, chúng tôi lại có một buổi quây quần đố vui để học với những câu hỏi gần gũi, thiết thực về lịch sử Làng Mai, đời sống xuất gia, kinh văn cùng với những câu hỏi rất ư là nhí nhỏm.

 

Lễ Noel đi qua, Lễ Mừng Năm Mới đang đến, tuyết vẫn phủ trắng mọi lối đi. Ngày hôm qua ánh nắng lại về xuyên qua những cành cây trụi lá lấp lánh như những tia bạc trên nền tuyết trắng huyền diệu. Đây đó từng nhóm nhỏ nô đùa cùng tuyết hồn nhiên và tinh nghịch làm cho quang cảnh Làng thêm sinh động. Đây đó khắc ghi lại những bước chân tĩnh lặng rồi mỉm cười khi nghe tiếng sột soạt của tuyết dưới chân mình. Những bước chân ấy dừng lại bên một bức tượng Bụt bằng tuyết khá lớn được các thiền sinh nam xóm Thượng đắp nên. Bụt ngồi đó giữa trời tuyết phủ đã một tuần nay, bình an và thanh thản đến lạ. Sự hiện diện của bức tượng Bụt bằng tuyết làm cho mùa Đông năm nay thêm ý vị thì phải! Ngoài kia vẫn còn tuyết phủ, trong thiền đường, lời Thầy càng ấm áp như nhen lên trong lòng mỗi người một ngọn lửa thiêng (ngọn lửa tâm linh) sưởi ấm cho mùa đông giá lạnh.

but bang tuyet

Khai mạc khóa An Cư Kiết Đông tại Làng Mai

21. Tu chung trong thien duong Nuoc Tinh

Ngày 26.11.2010, đại chúng Đạo Tràng Mai Thôn đã làm lễ đối thủ An Cư Kiết Đông. Năm nay, số người An Cư gồm có 176 vị xuất sĩ và 49 vị cư sĩ, tổng cộng là 225 vị. Sự kiện chúng cư sĩ được an cư chung với các vị xuất sĩ là một nét đặc thù của Đạo Tràng Mai Thôn. Theo truyền thống, An Cư chỉ dành riêng cho người xuất gia, còn người tại gia chỉ đứng bên ngoài để yểm trợ mà thôi. Điều này cho thấy, tu viện không chỉ là nơi dành riêng cho các vị xuất gia, nơi đây cũng có thể trở thành ngôi nhà chung cho tất cả những ai có mong muốn tiến xa hơn trên con đường tu tập.

 

Vào thời Bụt còn tại thế, mỗi năm vào ba tháng hè các vị khất sĩ dù hành đạo ở bất cứ phương nào cũng phải tập trung về một đạo tràng thực hiện ba tháng An Cư, nên gọi là An Cư Kiết Hạ. Thứ nhất là để có dịp tĩnh tu, chuyên tâm đào sâu vào sự thực tập; Thứ hai là vì mùa hè ở Ấn Độ mưa nhiều, côn trùng sinh nở, nếu tiếp tục đi khất thực hoằng hóa chúng sinh chư vị khất sĩ khó tránh được sự dẫm đạp lên các loài nhỏ bé. Trong ba tháng đó các vị khất sĩ chỉ ở yên trong đạo tràng mà không đi đâu hết. Chuyện thực phẩm đã có giới cư sĩ đem tới cúng dường.

 

Làng Mai được thành lập ở phương Tây thuộc vùng khí hậu ôn đới, mùa đông rất khắc nghiệt, không tiện cho việc tổ chức các khóa tu công cộng ở nhiều nơi, nên thay vì An cư vào mùa hạ, Sư Ông đã phương tiện khuyên Đại chúng nên tập hợp An cư vào mùa Đông. Để dành mùa Xuân, mùa Hạ, và mùa Thu cho việc hoằng hóa khắp nơi. Hơn nữa mùa hè cũng là mùa nghỉ phép thường niên của mọi giới, là dịp rất tốt cho sự nghiệp hóa độ của giới xuất sĩ.

 

13. Su Ong va 4 vi tru tri danh le nhau 2

Sư Ông và bốn vị trụ trì lạy nhau

Trước hôm đối thú an cư, vào ngày 24.11.2010, tại Sơn Cốc có một buổi quán niệm dành riêng cho chúng xuất gia, gọi là ngày xuất sĩ. Cuối buổi pháp thoại Sư Ông có nhắn nhủ đôi lời đối với chúng xuất sĩ trước khi bước vào An Cư, Người nhắc nhở: “Đã là người thợ mộc thì phải biết đóng bàn ghế, là người thợ hồ thì phải biết xây cất. Mình là người tu thì phải làm công việc của một người tu đó là thực hiện cho được bốn việc : Buông bỏ căng thẳng, chuyển hóa khổ đau, chế tác hạnh phúc và thiết lập truyền thông. Khi mình làm được bốn việc ấy rồi thì mình phải hướng dẫn cho người khác cũng làm được như vậy. Đó là bổn phận của một người tu.

 

Thứ năm ngày 25.11.2010, có ngày quán niệm tại Xóm Hạ, cuối buổi pháp thoại Sư Ông cũng dặn dò tứ chúng phải thực tập ba tháng An Cư cho miên mật, phải trân quý cơ hội được tu tập chung với đại chúng. Người còn nói thêm: “Thầy rất biết ơn Đức Thế Tôn đã chế ra ba tháng an cư, nhờ vậy mà trong suốt ba tháng thầy được ở yên với các con của thầy, mà không phải đi giảng ở những nơi khác.”

 

An Cư là một cơ hội lớn dành cho các vị xuất sĩ cũng như cư sĩ có điều kiện chuyên tâm đào sâu vào sự thực tập, củng cố thêm năng lượng để sau đó tiếp tục bước ra đem giáo pháp của Đức Thế Tôn đi vào cuộc đời.

 

dsc04065

 

dsc04076

 

dsc04091

 

dsc04103

 

Sinh hoạt năm 2010