Vui giấc đại đồng

Xóm Trăng Tỏ, ngày 18/03/2015

Sư Ông kính thương!

Hôm qua, sau giờ cơm trưa con tới gặp thầy Pháp Lâm:

–   Thầy ơi, mai thầy qua Làng, cho con gởi vài lá thư thăm các chị em được không thầy?

–   Ờ, được chớ. Mà nè Uyển Nghiêm, viết thư thăm Sư Ông đi, qua đó sư anh sẽ đọc cho Sư Ông nghe. Sư Ông sẽ vui lắm.

–   Con không biết viết gì hết thầy ơi.

–   Viết gì cũng được, kể chuyện bên này cho Sư Ông nghe nè.

–   À, hay là chép bài thơ Vui Giấc Đại Đồng tặng Sư Ông đi, bài đó hay đó.

–   Chép bài thơ thôi cũng được hả thầy?

–   Ừ, gì cũng được hết, nhưng mà nhớ viết đó nghe, nhớ đó.

–   Dạ!

Sư Ông ơi, thật ra thì con đang sống những tháng ngày rất vui ở đây, và cũng có nhiều chuyện muốn kể cho Sư Ông nghe lắm, nhưng con chẳng biết phải viết sao nữa. Với lại sư anh Pháp Lâm là “ đại sư phụ” kể chuyện, vừa hay, vừa hài hước lại vừa…có duyên. Nên chi con nghĩ Sư Ông nghe hoài cũng không hết chuyện tu tập bên này.

Thưa Sư Ông, đây là bài thơ của Đại Chúng, con chỉ là người đại diện để viết ra thôi, sư em Tuyết Nghiêm giúp con phổ nhạc, và các anh chị em cùng hát chung với nhau rất vui.

 

Vui Giấc Đại Đồng

Lâu rồi bỏ quên con chữ
Ngủ yên ở tận góc nào,
Sáng nay bỗng dưng chợt nhớ

Hồn nhiên vui như trẻ thơ.

Mắt thương nhìn từng huynh đệ
Mỗi người là một bài thơ,
Say mê đọc hoài đọc mãi

Vẫn không hết những bất ngờ.

Tạ ơn cam lộ Phương Bối
Cho Vườn Ươm xanh ước mơ,
Không hẹn mà cùng về tới

Niềm tin chưa cạn bao giờ.

Quê hương nào đâu chỉ có
Một hình chữ S cong cong,
Tình ta là đại địa đó

Chung vui xây giấc đại đồng.

Nắng mưa phai màu áo mới
Bàn tay gieo hạt thảnh thơi,
Lặng yên nhìn về núi Thứu

Một kiếp an lành rong chơi.

Nghĩ cũng lạ Thầy ha, có những giấc mơ quá đẹp, quá lớn mà mình chỉ dám “mơ” thôi, không dám nghĩ tới một ngày nào đó nó sẽ trở thành sự thật. Vậy mà có những sự thật đẹp hơn cả những giấc mơ trong đời, đến độ người ta không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là mơ.

Một thế giới đại đồng phá tan mọi sự ngăn cách về địa lý, màu da, chủng tộc, tôn giáo, ngôn ngữ, giai cấp xã hội, và cả những mặc cảm hơn – kém – bằng ….

Một thế giới mà ở đó con người ta ưa thích tặng cho nhau niềm vui sống. Biết học nhìn nhau bằng con mắt thương yêu và cảm thông. Biết dừng lại lắng nghe và bao dung cho những vụng về. Biết nuôi dưỡng, tưới tẩm những hạt giống của niềm tin, từ bi và thảnh thơi trong tim mình và trong tâm người.

Thế giới đó rộng lắm, đẹp lắm, có rất nhiều người trẻ. Tuổi trẻ tâm hồn trẻ. Có những người tuổi nhiều nhưng tâm hồn vẫn còn rất trẻ. Thế giới đó có Thầy có con đang cùng đi, có những vị Bồ Tát đang cùng đi. Cám ơn Thầy đã dành trọn cả cuộc đời để cống hiến phụng sự cho tha nhân. Chúng con là sự tiếp nối của Thầy và cũng nguyện mỗi ngày sẽ sống thật đẹp, thật lành, thật có ý nghĩa.

Nghe nói sức khỏe của Thầy đang dần hồi phục chúng con mừng lắm. Thầy là vậy, không bao giờ bỏ cuộc, chưa bao giờ thôi không cố gắng. Thật hạnh phúc và tự hào biết bao khi được làm học trò của Thầy.

Chân của Thầy chưa đi được, nên chúng con sẽ tập đi thật bình an thật vững chãi cho Thầy. Thầy đang từ từ tập nói, chúng con cũng sẽ cố gắng không nói những điều vô nghĩa phung phí, nguyện sẽ tập nói những lời trân quý thương yêu. Tay Thầy còn yếu, nên chúng con sẽ dùng đôi bàn tay đang lành lặn, khỏe mạnh của mình để chăm sóc cho nhau, để tổ chức khóa tu giúp người vơi bớt khổ đau.

Thầy trò mình tương tức, chúng con đang khỏe mạnh nên Thầy cũng đang khỏe mạnh. Thầy hãy sống vui và đừng lo gì hết Thầy nhé. Chúng con thương Thầy lắm!!!

Tính tới tính lui thì con đã về Thái hơn chín tháng rồi. Con thương nơi này lắm. Đất Thái thật hiền lành, bình yên. Con người Thái cũng giản dị chân chất và…ngọt lịm (không biết có phải vì ở đây trái cây ngọt quá không, hay là một lý do gì khác mà người Thái nào cũng có giọng nói thật ngọt ngào).

Bây giờ là 7 giờ sáng rồi, ngoài kia trời trong như mắt mèo, có nắng vàng nhạt rất mỏng trải dài trên sườn đồi và trên những con đường đất đỏ hiền lành. Con ngồi bên bàn học viết thư cho Thầy mà cảm thấy thật khỏe nhẹ với không khí tinh khiết  trong đầu ngày, lòng tràn ngập niềm vui và thầm cám ơn “ai đó” đã tạo dựng,  giữ gìn và vun bồi nơi đây cho con được về tự do – rong chơi mỗi ngày.

Trưa nay sư anh Pháp Lâm sẽ đại diện đại chúng bên này qua đó làm thị giả cho Thầy. Chúng con cũng được làm thị giả cho Thầy. Thật hạnh phúc vì Thầy trò mình vẫn còn có nhau. Tự nhiên con nhớ hai câu thơ của Chế Lan Viên trong một bài thơ nào đó mà hồi nhỏ con có được học. Con xin chép xuống đây để tặng Thầy.

“Những ngày tôi sống đây là những ngày đẹp nhất
Dù mai sau đời muôn vạn lần hơn”.

Kính thương Thầy,
Con: Chân Uyển Nghiêm.

Má ơi, con đem tăng thân về nhà rồi!

Chuyến về thăm quê hương của phái đoàn Tây Nguyên đã để lại trong lòng con những ấn tượng sâu sắc. Đi cùng với tăng thân, mỗi gia đình huyết thống của anh chị em chúng con đều hưởng được những lợi lạc, có nhiều chuyển hóa tích cực, và niềm tin được xây dựng thêm vững chắc. Con chỉ xin viết xuống đây sự chuyển hóa cụ thể của gia đình con, đã cho con niềm tin bước tiếp trên con đường này như thế nào.

…Xe đi đã được mười mấy ngày…

Xe buýt về gần tới nhà, ba vội vàng ra đón. Con mừng quá quên cả say xe, gọi ba í ới. Trong chiếc xe ba mươi lăm chỗ ngồi to lớn, chỉ có tiếng cười vang của các sư anh, sư chị, sư em đáp lại, còn ba vẫn không nghe thấy gì. Xe máy của ba chạy vượt quá xe của con. Con bấm máy gọi lại cho má: “Má ơi! xe ba chạy quá xe của con rồi. Má gọi ba quay lại đi, ba có đem điện thoại theo không?”. Má đáp vội: “Không, ba không đem”. Ôi! Ông ba nhà quê của con vẫn luôn là như vậy, mừng quá chạy ra đón con mà không đem theo phương tiện gì để liên lạc. Con cười vui trong niềm hạnh phúc được cảm nhận lại tình thương của ba. Rồi như có linh cảm gì đó, ba chạy xe ngược lại và dẫn chiếc xe buýt về nhà.

Gia đình con đã đứng sẵn một hàng dọc, ai cũng khăn áo chỉnh tề, kể cả mấy đứa cháu nhỏ. Ai có áo tràng thì mặc áo tràng, ai có đồ vạt hò thì mặc vạt hò, hớn hở mong chờ được gặp mặt quý thầy, quý sư cô. Tội lắm, đường về nhà con không có nhiều “ổ gà”, chỉ toàn là “ổ voi” thôi, nên ai cũng xây xẩm mặt mày, xuống xe thất thểu. Vậy mà quý thầy, quý sư cô vẫn cứ hân hoan cười chào ba má và các anh chị của con. Trong khung cảnh ấy, cũng có mặt vài phụ huynh của các thầy, các sư cô không cùng về được trong đoàn lần này, và những người bạn đạo của má nữa. Ai ai cũng thấm đượm tình đạo vị vì được gặp mặt nhau nơi đây.

Sau khi lên gác lạy Bụt, chào Bụt chúng con đã về tới, con làm công việc trưởng tri khách sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho quý thầy, quý sư cô. Quý Thầy nghỉ ở nhà ba má con, quý sư cô thì ở nhà anh trai bên cạnh nhà con – là anh cả của con.

Nói về anh cả của con, anh là cháu đích tôn của dòng họ, một chàng trai khôi ngô và hiếu thuận, rất thương các em và ba mạ (anh con nói giọng Huế nên gọi má bằng “mạ”). Trước khi về nhà, con có tham khảo ý kiến của anh về việc thỉnh quý thầy hay quý sư cô nghỉ ở nhà anh, anh trả lời ngắn gọn: “Sư cô”. Sư cô nghĩa là con. Anh không biết “sư cô” là có nhiều sư cô. Anh chỉ mong sư cô em gái của anh qua nhà anh chơi và nghỉ. Thầy trụ trì đi cùng trong chuyến này hay đùa với chị em con là: “con gái đắt giá hơn con trai”.

Thấy anh tất bật chạy tới chạy lui, con thấy lòng vui lạ và gợi lên vài suy nghĩ. Con ước ao cuộc đời sẽ mang trả lại cho con người này chính bản thân của họ. Anh con đã đánh mất chính mình ít nhiều. Vì một lý do nào đó, anh đã nghiện rượu, đã mất đi sự truyền thông tốt đẹp với ba má, vợ con,…

Anh con lấy vợ khi con còn nhỏ lắm. Tuổi con chưa biết gì, chỉ thích chơi đồ hàng và thích được dẫn đi ăn kem …  Con còn nhớ, một buổi tối trước ngày đám cưới anh, anh dẫn con và bé út đi uống nước, ngồi chơi, nói chuyện. Hai chị em nhỏ có biết gì đâu, thấy anh dẫn đi uống nước là vui rồi, không để tâm những gì anh nói, chỉ cảm nhận là tình thương của anh rất sâu. Những gì còn lưu trữ trong kí ức con là câu nói của anh: “Ngày mai anh lấy vợ rồi, hai đứa nhớ ở nhà chăm sóc ba mạ nhiều hơn nhé!”…

…Rồi thời gian thấm thoát qua, con cũng lớn lên một chút, hay nghe phàn nàn là anh “quậy” dữ lắm. Nào là đi “oánh lộn” bể đầu chảy máu, rồi gặp công an không biết bao nhiêu lần. Anh thành “đại ca xóm chợ” hồi nào con không hay, chỉ nhớ  mỗi khi nghe tiếng điện thoại hay tiếng xe máy vào nhà mình lúc nửa đêm là con lo sợ. Ba má phải chở nhau ra “hiện trường”, anh lại đánh lộn với ai đó nữa rồi!

…Rồi con đi tu, về thăm nhà lần đầu, anh sờ cái đầu trọc của con, anh khóc và hỏi: “Rứa cô Xíu đã biết tụng kinh chưa?”. Anh không uống rượu trong thời gian con ở nhà, dù lỡ có uống cũng trốn không dám gặp mặt “cô Xíu”.

…Lại lần nữa con được về thăm nhà, lần này con mang theo Tăng thân, có các anh chị em xuất sĩ cùng về. Nhờ năng lượng thân thiện đầy thương yêu của quý thầy, quý sư cô, anh con đã cởi mở được tấm lòng. Anh tâm sự với các sư chị của con: “Con có nỗi buồn trong lòng không dám nói ra, sợ cô Xíu buồn”. Con biết anh con rất thương em gái.

Anh rất vui vì bây giờ không những mình có một cô em gái đi tu, mà có thêm hơn mười cô em gái khác. Ai cũng dễ thương, dễ gần, ai cũng thương anh và chịu lắng nghe anh chia sẻ. Anh mở lòng ra ít nhiều. Một bước đột phá mà con chưa bao giờ từng nghĩ tới. Chỉ một ngày và hai đêm Tăng thân ở nhà con thôi, mà năng lượng ấy đã làm cho anh con chấp nhận mình có khó khăn và có ý chí muốn đi ra những khó khăn trong lòng. Một sự thành công ngoài sức tưởng tượng của con. Con đã đem năng lượng của tăng thân về nhà mình rồi, má ơi! Có thể tâm thức người miền Trung (người Huế) ăn sâu trong anh nên anh rất kín và khó mở lòng, có khó khăn chỉ tìm đến rượu, “Có trời mới cạy miệng anh nói ra được”. Con viết ra ở đây, anh mà đọc được thì chắc cũng sẽ nhăn mặt với con.

Con tạo điều kiện để anh tiếp xúc với quý thầy, quý sư cô. Thầy trụ trì có hướng dẫn anh đi thiền vào một buổi tối. Anh có kể, thầy nói: “Mỗi khi buồn thì anh có thể đi như thế này nghe”. Các sư chị, sư em của con tới chơi với anh nhiều, ai cũng tiếp cận và cảm thông cho anh. Anh thấy được san sẻ, được hiểu. Anh không tỏ ra bất cần và hung dữ nữa. Một buổi sáng trước khi rời khỏi nhà con, quý thầy, quý sư cô có tổ chức buổi thiền trà ấm cúng cho cả gia đình. Sau những chia sẻ tâm tình chân thành của quý thầy, quý sư cô, bất ngờ anh quỳ lên phát nguyện với Bụt trước sự chứng minh của quý thầy, quý sư cô, ba má và cả gia đình – Anh phát nguyện bỏ rượu. Như lời của một sư cô khuyên anh, anh hài hước: “mỗi khi con buồn thì con sẽ vô quán …  để mua một lon nước ngọt”. Con chắp tay theo khi anh phát nguyện. Nước mắt đã chảy thành hàng từ lúc nào. Con lắng nghe thật sâu những gì anh nói, phát xuất từ trái tim của anh. Lòng thầm cảm ơn con đường này đã cho con một ân sủng, cho gia đình con một ân sủng.

Sư chị lớn trong đoàn sau khi hiểu về anh trai và gia đình con, có nói: “Thương anh là phải cho anh một con đường”. Sư chị chỉ bày cho con phải nuôi dưỡng tâm anh như thế nào để anh giữ trọn được lời phát nguyện của mình, để cuộc sống của anh tươi sáng trở lại, trả lại cho má người con trai hiếu thuận ngày nào.

Viết ra những dòng này con rất vui. Con không đòi hỏi anh phải bỏ rượu hoàn toàn và ngay lập tức. Con chỉ ước mong anh luôn gìn giữ được những hạt giống lành thiện mà anh đã tự gieo vào trong chính mình, và những giây phút mà anh đã từng cảm nhận được năng lượng của tăng thân, đã từng muốn đi ra khổ đau của mình khi có tăng thân yểm trợ. Về phần con, con đã trực tiếp cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của pháp môn thực tập. Và niềm tin của con cũng lớn lên khi thấy được sự chuyển hóa của những người con thương yêu nhất.

… Má ơi! Con đã đem tăng thân về nhà mình rồi!

Đôi mắt

Có đôi mắt, bạn có một cuộc hẹn muôn đời với trời xanh mây trắng. Nơi tôi ở, bầu trời rộng lắm, nắng rất đượm, thậm chí là thơm. Bạn có nghe người ta từng nói “thơm mùi nắng” chưa? Sáng nay khi lấy áo vào, tôi nhận ra chiếc áo mình rất thơm mùi nắng. Thi thoảng, khi lòng ta chật hẹp, bạn hãy thử nhìn lên bầu trời, để thấy rằng sẽ khó có khoảng không nào cao xanh hơn hình sắc ấy. Hôm nay, tôi đã làm như thế, và đã ngỡ ngàng với buổi sáng nơi đây – rất mới!

Có đôi mắt, tôi thấy mình còn may quá khi nhìn ra cuộc đời. Đó đây trên trái đất, con người khổ đau hơn ta nghĩ, phút chốc, những “yếu thế miên trường” trong tôi biến thành bé xí. Ít nhiều trắc ẩn nảy sinh trong trái tim còn chút gì bồng bột. Cũng có thể khổ đau không giới hạn trong phạm vi loài người; bạn có nghĩ cây cối, loài vật, đất đá, không khí, dòng sông… có khổ đau không? Tôi nghĩ bạn trả lời có, bạn sẽ nói thêm rằng chúng khổ là do con người! Nhưng chúng cũng có hạnh phúc chứ, vì chúng được công nhận sự tồn tại, được thay đổi tùy thuộc ít nhiều vào nhận thức và hành động của loài người chúng ta đều là những biểu hiện thật cần cho sự sống!

Đôi khi, bạn truyền thông với tôi qua ánh mắt. Có những điều ta nghĩ dùng ánh mắt để nói thì sẽ giá trị hơn thật nhiều. Một thoáng từ đôi mắt, bạn gửi cho tôi những nỗi lòng sâu thẳm nhất. Một thoáng từ đôi mắt, tôi biết bạn lạc quan biết nhường nào. Cũng một thoáng từ đôi mắt, bạn gửi đến cuộc sống này biết bao nhiêu là thương quý.Từ đôi mắt đó, tôi đọc được những khát khao muốn được hiểu và hiến tặng chân thành. Tuổi trẻ của bạn, bao nhiêu điều muốn làm, đôi khi ta chẳng biết bắt đầu từ đâu cả. Có ai là người dẫn dắt trên bước đường ta đi! Ai soi sáng cho ta những đúng sai trên đường đời? Lý tưởng của ta đôi khi chỉ là do cộng đồng tô điểm. Để rồi khi về lại với sự yên lặng của lòng là những cuộc giằng co không ngừng nghỉ. Hoặc cho dù ta cảm thấy thoải mái với đời sống của mình hiện tại, nhưng có bao giờ ta hỏi mình muốn đi xa hơn không? Vì những vật chất ta có thì rất nhiều người xung quanh cũng có, rồi những khúc mắc, những giận hờn, nghi kị sẽ hằng ngày chi phối. Thi thoảng bạn đã nghĩ về điều này, tôi từng thấy những miên trường băn khoăn ấy hiện lên trên đôi mắt.

Cũng có những khi, mắt bạn ánh lên giấc mơ đổi thay thế giới, tôi không nghĩ đó là sự hiếu thắng hay ngông cuồng của tuổi trẻ. Cho dù có phải đi chăng nữa thì nó vẫn là cần thiết. Những bất lực, thất vọng, cô đơn sẽ làm cho trái tim kia can trường. Rồi một ngày ta cùng nhận ra rằng đổi thay cái thế giới trong tâm mình chính là thay đổi cái thế giới bên ngoài kia. Cái thế giới bên ngoài, ta ôm không xuể về mặt lịch sử không gian và thời gian, nhưng nó chỉ là sản phẩm của dòng tâm thức. Sẽ không có thế giới nếu như bạn không có mặt. Lớn hay bé, trắng hay đen cũng từ tâm thức. Nên thế giới tươi đẹp hay không phụ thuộc vào cách bạn nhìn. Khi cái nhìn của bạn vượt lên trên những ý niệm tầm thường đó, sự sống sẽ biết bao mầu nhiệm. Bạn có thấy điều này có khó hiểu quá không? Bạn thử đi, một khi đôi mắt tỏa chiếu sự bình yên, thì thế giới sẽ là màu xanh, và lượn trên thinh không tâm thức là bao nhiêu chú chim bồ câu trắng!

Có đôi mắt, tôi từng thấy bạn khóc vì xúc động hạnh phúc, khóc vì hờn tủi, khóc vì bị tổn thương. Tôi cũng thế. Chúng ta không hiểu, ta luôn hỏi vì sao người đó làm như thế? Ta đếm được trong lòng biết bao nhiêu là hụt hẫng. Ta nghi ngờ cái đẹp chân thật, không tin rằng chúng có mặt trên đời. Có những vùng trong tâm thức, nơi thì hào hùng như núi lớn, nơi thì yếu đuối như cành liễu, cành đào. Nói theo Đạo học thì dù bạn có tài giỏi đến đâu thì cũng có những điểm yếu sinh tử. Khi đó, bông hoa trên con đường không còn đẹp nữa, mặt trời hôm nay bỗng chói chang vô cùng! Ngọn lửa của lý tưởng cũng tự nhiên tắt ngấm. Nhìn đâu cũng thấy chẳng có gì thú vị. Nước mắt cứ trào ra, mặn chát. Đôi mắt nhòe đi, đáng thương! Ta có khát khao được hiểu, chỉ hiểu thôi ta có thể chấp nhận được bất cứ điều gì xảy đến. Vì khi đã hiểu thì sự đồng cảm trong tâm hồn được tái sinh, chảy về và tràn lên trên đôi mắt. Bạn có thấy không, hiểu là khát khao to lớn nhất của hành trình đời người!

Có đôi mắt, bạn luôn biết nhìn về cái tốt. Chỉ cần học một điều này thôi thì cũng đủ cho tôi đổi thay cuộc đời mình. Dù sự thật có phũ phàng thế nào đi chăng nữa thì bạn cũng gìn giữ được cho mình một tâm hồn chan hoà ánh sáng nhờ từ cách tư duy. Điều này thật đáng quý. Bạn thể nhập với đám cỏ xanh, với bình minh buổi sớm… Có bạn, tôi biết lạc quan lên nhường nào, không có bạn, tôi sẽ bi quan đi biết mấy!

Vào một ngày thật đẹp, khi những buồn vui đời thường đã trở về với thinh không trong đôi mắt, bạn sẽ thấy chúng đều giá trị, tương đãi, đáng quý, đều là những sự thật đang có mặt trong đời. Ánh lên trong nỗi khổ của bạn là gia tài của xã hội, tổ tiên, của môi trường bạn sống. Ngọn lửa tâm ban đầu luôn luôn là đẹp nhất, ấm nhất. Những nặng nề của buồn khổ sẽ giúp bạn thấy cái niềm vui chân thật kia nó lắng yên như thế nào? Bạn sẽ sẵn sàng chấp nhận ánh mắt thảnh thơi kia đến – đi mà không một lần đặt dấu hỏi, nếu có thì cũng là từ lòng trắc ẩn đơn thuần. Những buồn vui đời thường sẽ không làm mờ đi những vệt sáng tỏa ra từ hai viên châu ngọc. Chỉ còn những bông hoa, bầu trời, đám mây, vì sao, khuôn mặt thân thương… là đại diện cho những gì tinh khôi ở lại. Bạn hãy là như thế nhé, cho tôi được gởi theo những mơ ước vô biên. Chúng ta đã có bao nhiêu mùa nắng trên vai đâu, bạn nhỉ? Dù ở bất cứ nơi nào tôi đều thấy bạn có mặt trong những cuộc vui, rõ ràng mà phi tướng. Hãy tiếp tục thắp ngọn lửa lên trong tim mình, như hai ngôi sao đã trở về, mọi người được có thêm niềm tin rằng thế giới sẽ đổi thay, đẹp lên từ đôi mắt đó!

Địa xúc

Một mình con, một đêm dài dằng dặc,
Năm vóc sát đất, cúi đầu phủ phục.
Con lạy xuống, để một lần đối diện,
Với vụng về khờ dại trong con!

Con lạy xuống, nghe tâm mình thổn thức,
Này hơn, này thua, này lợi, này danh,
Này ghét, này ganh, này hờn, này giận…
Này là ba bao năm rồi lao nhọc,
Chưa bao giờ biết dừng gót lãng du.
Này là mẹ hay lo, hay nghĩ,
Cả đời người được mấy lúc thong dong?

Con lạy xuống, để bây giờ chấm dứt,
Cuộc trầm luân, vạn kiếp xoay vòng.
Con lạy xuống, đôi dòng lệ chảy,
Nguyện âm thầm nuôi chí yêu thương.
Con lạy xuống, thấy ông bà tiên tổ,
Dìu dắt con qua muôn vạn nẻo đường.

Con lạy xuống, nghe ngọt ngào tình mẹ,
Con lạy xuống, nghe nồng thắm ân cha.
Ân Người Trai Trẻ vượt thành tìm đạo,
Ơn thầy bạn soi đường chỉ lối.
Ơn anh em cùng chia sẻ ngọt bùi,
Ơn tháng ngày cho con đủ buồn vui.
Con lạy xuống, để tạ ơn trời biển,
Ơn cỏ cây đất đá muôn loài.

Con lạy xuống, nghe niềm đau tan biến,
Hạt tình thương, thức dậy đâm chồi.
Con lạy xuống, cúi đầu hôn đất mẹ,
Ngàn tinh cầu, cùng địa xúc đêm nay.