Bài đăng của Jack Kornfield

Thích Nhất Hạnh, người thầy yêu quý, người bạn, vị khất sĩ và người có tầm nhìn vĩ đại đã qua đời hôm nay ở tuổi 95.

Thầy đã và đang là một trong những người thầy vĩ đại nhất trong thời đại của chúng ta.

Dầu đã trải qua nhiều khổ nạn và phải sống lưu vong nhưng Thầy đã không ngừng hiến tặng toàn bộ trái tim và tuệ giác của mình cho thế giới.

Là một vị Thiền sư, một trong những món quà đặc biệt Thầy cống hiến cho nhân loại đó là Thầy đã diễn bày và mang tặng chúng ta những thành quả giác ngộ huyền diệu và những tinh túy thâm sâu trong đạo Phật bằng những phương cách vô cùng đơn giản và trực tiếp. Những giáo pháp Thầy giảng trong sáng, rõ ràng mà rất cao quý, đã thức tỉnh những ai từng được nghe, được đọc từ Thầy.

Trong những lời cảnh sách của Thầy thường dẫn kèm theo câu chuyện này:

“Mỗi khi những chiếc tàu chở đầy thuyền nhân Việt Nam gặp bão hay hải tặc, nếu mọi người trên tàu ai ai cũng hoảng hốt, chúng ta sẽ mất tất cả. Nhưng, nếu  chỉ một người trên tàu giữ được bình tĩnh và tập trung, cũng là đủ rồi. Làm được như vậy thì sẽ có cách cho tất cả mọi người đều sống sót.”

Một cách hết sức kỳ diệu, chính Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã trở thành con người vững chãi và thông thái đó, đã chỉ ra cho chúng ta con đường đi ngang qua những đại dương sâu thẳm của thế giới này.

Ngay cả chính lúc này Người cũng đang nhắc nhở chúng ta rằng Người không hề chết, Người không hề ra đi…

i là sự sống thênh thang, tôi chưa bao giờ từng sinh mà cũng chưa bao giờ từng diệt.

Những gì Thầy đã chạm đến vẫn luôn đọng mãi trong ta, vô cùng nhẹ nhàng mà cũng vô cùng uyên áo.

Cầu mong chúng ta mãi mãi được che chở bởi tinh thần và phước lành của Người.

Cầu mong cho chúng ta cũng được vững chãi, đầy tình thương yêu và hiểu biết trong thế giới đầy biến động này.

Thương yêu và cầu nguyện,

Jack

(Jack Kornfield là một Thiền giả, nhà tâm lý học và cũng là người sáng lập Trung tâm Thiền Rock Spirit tại Mỹ.)

Điện thư từ Tăng thân Agung – Indonesia

Namo Sanghyang Adi Buddhaya

Namo Tassa Bhagavato Arahato Sama-sambuddhasa

Namo Sarve Bodhisattvaya-Mahasattvaya,

 

Xin thay mặt cho tất cả các vị tu sĩ, giáo thọ cư sĩ, cận sự nam và cận sự nữ của Cộng đồng Phật tử tại Indonesia, chúng tôi mong muốn được bày tỏ niềm tiếc thương sâu sắc về sự viên tịch của Thiền sư Thích Nhất Hạnh vào hôm thứ Bảy ngày 22 tháng 01 năm 2022 ở tuổi 95. Ngài là một vị thầy tâm linh, một nhà kêu gọi hòa bình, người sáng lập phong trào đạo Bụt dấn thân, người chủ trương cho sự tự do tôn giáo, bất bạo động và tình nhân ái.

Hình ảnh của Thiền sư có mặt tại đất nước Indonesia vẫn mãi lưu lại trong tâm trí chúng tôi. Những ký ức khi được cùng Ngài thiền hành trong sự bình an ở sân chùa Borobudur, giảng dạy Phật pháp, hướng dẫn tu tập trong khóa tu đã giúp cho những thiền sinh tham gia và cả những người đã từng diện kiến Ngài có rất nhiều bình an. Chúng tôi ý thức đó là một giây phút quý giá mà chúng tôi sẽ không bao giờ quên được khi ở cạnh một người tu với lối sống đơn giản, an hòa và là một con người kiệt xuất.

Cảm tạ tình thương và trí tuệ mà Ngài đã hiến tặng cho cả thế giới này. Chân thành biết ơn sự hướng dẫn, giảng dạy cho chúng tôi biết thế nào là thương, là sống cho đẹp, cho xứng đáng và tri túc. Mong sao chúng tôi có thể tiếp tục hạnh nguyện, con đường tâm linh của Ngài và không ngừng xây dựng cho thế giới này có nhiều niềm an lạc và tươi sáng.

Semarang, ngày 23 tháng 01 năm 2022

Trân trọng,

(Ấn ký)

Chủ tịch Tỳ kheo Khemacaro

Con gọi Thầy về

(Đây là một bài thực tập tiếp xúc với Thầy – Chân Minh Hy)

 

 

Này anh, này chị, này em

Hôm nao đất trời mở hội, chúng ta sẽ đi gọi Thầy về.

Có một câu chuyện, Thầy nói Thầy có ý mà viết chưa xong. Chuyện nói về một người Thầy và một người thị giả. Người thị giả này rất hiểu ý Thầy. Chú biết lúc nào Thầy có thể tiếp khách, lúc nào Thầy cần nghỉ ngơi.

Một hôm nọ, có người khách lên thăm. Khách hỏi: Thầy có ở nhà không hả chú? Dưới bóng mát của những cây tùng mà Thầy đã trồng năm xưa, chú thưa: Dạ, Thầy con vừa mới vào núi hái thuốc ạ.

“Bên cội tùng chú bảo

Thầy vừa đi hái thuốc

Chỉ tại núi này thôi

Mây mù không thấy được.” (*)

Chú thị giả có lẽ là một người nào đó trong chúng ta. “Thưa ông, nếu ông có chuyện gấp tôi sẽ xin vào núi tìm Thầy. Mây tuy dày đặc, nhưng tôi có thể đưa tay làm ống loa để gọi:  Thưa Thầy, Thầy đang ở đâu, con đang đi tìm Thầy, có người khách đang đợi.”

Người khách kia có thể là ai đó trong chúng ta đang đi tìm Thầy. “Xin sư chú đừng bận tâm. Xin sư chú cứ cho tôi tự nhiên. Tôi muốn được ngồi đây, uống một chén trà và ngắm núi rừng sương phủ. Xin đừng làm rộn Thầy. Lúc nào Người về cũng được. Người không về thì cũng không sao. Nơi đây có nhiều mây, nhưng chính nơi đây tôi sẽ thấy rõ được mặt Người. Nơi đây có nhiều mây, nhưng chính nới đây tôi sẽ thấy rõ được mặt tôi.”

Thầy đang đi hái thuốc ở rừng Đại Lão, ở Phương Bối am, Phương Vân am, Phương Khê, ở núi Thệ Nhật, Hoa Mai thôn, Thiên Ý thôn, Đại Ẩn sơn, hay bên khe suối ở Mộc Lan, có khi ở đồi An Ban, chùa cổ Đại Bi hay ở núi đồi Dương Xuân.

Có hôm tuyết phủ trắng khắp nơi, chú sợ Thầy bị lạnh – Thầy dễ bị trúng gió lắm. Chú thưa:

– Thưa Thầy, hôm nay trời rất lạnh, Thầy ở trong nhà cho ấm. Thầy nhìn chú:

– Ở trong núi nhiều thuốc lắm, Thầy hái bao nhiêu thuốc mà cũng không đủ cho mọi người con à.

Hai thầy trò uống xong một ấm trà, chú giúp Thầy mặc áo, Thầy cầm chiếc gậy tre và đi vào trong núi tìm thuốc. Lần này chú được Thầy cho đi cùng. Hai thầy trò đi thong thả qua những con đường tùng. Được đi bên Thầy chú thấy bình an chi lạ. Đó thật là những giây phút huyền thoại.

 

 

“Con đi với Thầy

Đi như đi chơi

Đi là hạnh phúc

Đi là thảnh thơi.”

Có những hôm hái thuốc xong, thầy trò đi gom lại một ít củi khô và nhóm lửa để nướng khoai, bắp hay một vài hạt dẻ nhặt được trên đường đi. Có khi chú hái được chục tai nấm mối, chú nướng trên than cho thơm rồi dâng lên Thầy. Những bữa cơm chiều tuy đơn sơ nhưng chú thấy mình thật giàu có. Có bếp lửa, có tình thầy, có ánh trời chiều, có khi là một vầng trăng mới lên. Thầy rất chịu chơi. Thầy nhặt vài thanh tre khô rồi đặt vào trong đống lửa, tre khô cháy rất nhanh và phát ra tiếng nổ như pháo trong đêm ba mươi, nghe thật vui tai. Có khi ngồi nghỉ chân, Thầy rưới mật phong trên tuyết trắng và chỉ cho chú ăn si-rô tuyết. Em bé thơ hồn nhiên, trong sáng nơi Thầy chưa bao giờ mất. Chú cảm thấy thật dễ chịu khi ở bên Thầy.

***

Những khi đi hái thuốc trong núi, Thầy lúc nào cũng dặn dò chú rất kỹ cách gọi Thầy về, vì nhỡ lúc sương mù chú lạc mất Thầy.

“Nhìn lại đi, Thầy đang ở trong con, trong từng nụ hoa, chiếc lá

Nếu gọi tên Thầy, con sẽ tự khắc thấy Thầy ngay.”

Thầy chỉ cho chú gọi Thầy về bằng cách xướng lên một bài kệ hay hát một bài hát, ngâm một bài thơ mà Thầy mới làm xong. Thầy rất dễ thương, chỉ cho chú từng chút một. Có lúc Thầy chỉ cho chú cách thỉnh chuông. Thầy có một cái chuông nhỏ luôn đem theo trong tay nải. Thầy nhẹ nhàng nâng chiếc chuông lên và đặt vào trong lòng bàn tay chú, thong thả nhưng rất gọn. Thầy xướng lên một bài kệ thỉnh chuông:

“Ba nghiệp lắng thanh tịnh

Gửi lòng theo tiếng chuông

Nguyện người nghe tỉnh thức

Vượt thoát nẻo đau buồn”

Rồi Thầy thỉnh một tiếng chuông tròn đầy, thầy trò cùng thở:

“Nghe chuông phiền não tan mây khói

Ý lặng thân an miệng mỉm cười

Hơi thở nương chuông về chánh niệm

Vườn tâm hoa tuệ nở xinh tươi.”

Thầy còn chỉ cho chú cách gọi Thầy về trong từng hơi thở bình an, trong từng bước chân vững chãi. Chú đặt tay lên ngực và mời Thầy cùng thở với chú:

“Thở vào, con mời Thầy cùng thở vào với con

Thở ra, con mời Thầy cùng thở ra với con.”

Chú đã ngồi yên như thế và mời Thầy cùng thở, vài ba phút chú lại mời Thầy thở với chú.

“Thở vào, con mời Thầy cùng thở vào với con

Thở ra, con mời Thầy cùng thở ra với con.”

 

 

Càng thở, chú thấy Thầy hiện ra rất rõ trong sự nhẹ nhõm của hơi thở. Chú cảm nhận hơi ấm bình an lan tỏa khắp con người chú. Chú mở mắt và thấy Thầy mỉm cười, chú cũng mỉm cười, chú thấy chú mỉm cười trong đôi mắt Thầy và Thầy cũng mỉm cười trong đôi mắt chú.

Đường về nhà, hai thầy trò đã thuộc lòng rồi nên chỉ cần có ánh trăng thôi cũng đủ soi rõ lối về.

***

Bao nhiêu năm theo Thầy, chú nhận thấy những phương thuốc của Thầy có nhiều công dụng rất đặc biệt. Thuốc của Thầy có khả năng nuôi dưỡng hạnh phúc trong giây phút hiện tại. Hạnh phúc hay khổ đau luôn tồn tại dưới hình thức những điều kiện – đây là nguyên tắc chữa bệnh của Thầy.

“Muôn vật từ duyên sinh

Lại từ duyên mà diệt

Bậc giác ngộ trên đời

Đã từng như vậy thuyết.”

Nếu tiếp xúc được với điều kiện hạnh phúc thì sẽ hạnh phúc và ngược lại. Thầy đã nhiều lần dặn chú rằng: “Chúng ta đã có quá đủ những điều kiện để hạnh phúc.”

 

 

Thầy đã luôn tìm cách để nuôi dưỡng mọi người. Một trong những tài năng của Thầy mà chú thấy được, đó là Thầy có thể tạo ra một giây phút của niềm vui, hạnh phúc bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu. Trong hoàn cảnh khó khăn nào Thầy cũng tìm ra được ít nhất một điều kiện của hạnh phúc. Thầy không có phương thuốc thần kỳ chỉ uống trong vài giây là hết bệnh, thuốc của Thầy được uống trong hai mươi bốn giờ mỗi ngày, uống chậm rãi trong mỗi phút, mỗi giây của sự sống. Sống bên Thầy, chú thấy mình có thể tiếp xúc được với những điều kiện hạnh phúc rất dễ dàng.

Công dụng thứ hai là sự cởi mở. Cởi mở để có thể chấp nhận những gì đang xảy ra trong giây phút hiện tại, đó là sự khởi đầu cho việc chữa lành.

Cởi mở được thì sẽ đem thân tâm về lại với nhau, lắng nghe nhau, nuôi dưỡng và chấp nhận nhau. Anh-em, vợ-chồng, cha-con cũng về lại được với nhau.

Cởi mở để có thể lắng nghe được tận nguồn cơn của những nỗi khổ niềm đau, để có thể nuôi lớn được tình thương mà chữa lành những thương tích.

Thầy đã làm như thế trong suốt cuộc đời của Thầy. Thầy đã đem người Nam – người Bắc về lại với nhau, để nhìn rõ tường tận “kẻ thù chúng ta không phải con người”, và tình huynh đệ là cái quý giá nhất trên đời.

Thầy đã đem người Đông – người Tây về lại với nhau, để cùng nhau chung xây giấc mơ đại đồng, để nuôi dưỡng những mối liên hệ giữa con người với nhau, giữa con người với trăng sao, với đất Mẹ, trời Cha. Đất Mẹ là hành tinh xinh đẹp nhất mà không cần phải mơ tìm đến một vùng đất xa xôi nào cả.

***

Sáng hôm nay, chú đi vào núi tìm thuốc, nắng ấm trải dài trên từng lối đi. Những con đường huyền thoại vẫn còn đó, chú đã gọi Thầy về trên mỗi bước chân.

“Từng bước chân thảnh thơi

Nụ cười tươi thắm trên làn môi

Từng đám mây ngang trời

Là dòng sông chảy ra biển khơi

Nguồn khổ đau nhẹ vơi

Từng bước chân thảnh thơi

Cùng Người em bước đi mọi nơi.”

 

 

Chú ý thức rằng, mỗi bước chân, nếu chú làm phát khởi được tình yêu – lòng biết ơn – sự cẩn trọng là Thầy sẽ có mặt ngay lập tức. Chú không còn một mảy may nghi ngờ gì về điều này nữa. Chú đã thực tập như thế trong suốt thời gian qua từ ngày Thầy rong chơi. Thắp lên một ngọn nến, dâng một ly trà, lạy xuống một lạy trước Thầy, ngắm nhìn một người huynh đệ, một bông hoa, bước một bước chân, thở một hơi thở … chú thấy Thầy luôn có mặt rất rõ ràng ở đó.

Thầy vẫn ở đó, ở cốc Ngồi Yên, thất Lắng Nghe, cốc Chịu Chơi, thất Nhìn Xa hay bất cứ một cái am thất nào khác, chú chỉ cần ý thức là Thầy đang có mặt đó thì tình yêu, lòng biết ơn, sự cẩn trọng trong chú có mặt ngay lập tức. Chú sẽ gõ cửa, thở thong thả ba hơi rồi mở cửa đi vào, cảm nhận sự có mặt bình yên của Thầy.

Chú đã rất nhiều lần được ngồi chơi với Thầy, nhiều huynh đệ của chú cũng đã được ngồi chơi với Thầy. Và có nhiều huynh đệ chưa được ngồi chơi với Thầy lần nào, nhưng ai cũng được Thầy chỉ dạy cho cách gọi Thầy về. Gọi một lần Thầy chưa về thì gọi tiếp lần thứ hai, thứ ba … chắc chắn Thầy sẽ về.

Thở vào, con gọi Thầy trở về với con

Thở ra, con gọi Thầy trở về với con, con mời Thầy cùng thở với con.

Đã không ít lần, tăng thân đã ngồi lại bên nhau và thực tập gọi Thầy về và Thầy đã về thật. Chú cảm nhận Thầy đã có mặt rất rõ ràng trong năng lượng hùng tráng của tăng thân. Đó giống như cách mà Bụt Thích Ca đã gọi tất cả các hóa thân của Bụt Đa Bảo trở về, để cùng nhau mở cách cửa bảo tháp bản môn.

“Ngàn thủy tiên vươn mình trong nắng

Ngàn Bồ Tát tùng địa dõng xuất

Từ Pháp Thân Tạng mang lời thề năm xưa đi vào cuộc đời”

Mỗi người học trò là một hóa thân của Thầy. Tăng thân là tiếp nối thân của Thầy. Bất cứ lúc nào tăng thân có mặt là Thầy có mặt. Tình yêu, lòng biết ơn, sự cẩn trọng luôn giúp chú có thể gọi Thầy về bất cứ lúc nào.

Mùa xuân đã về, mỗi ngày chú sẽ đi gọi Thầy về, như trên bầu trời kia, từng đàn ngỗng trời đã gọi nhau trên đường về sau những ngày đông. Chú sẽ tiếp tục cùng Thầy đi hái thuốc. Nếu có người khách nào lên thăm Thầy, chú sẽ mời khách cùng lên núi gọi Thầy về.

 

 

“Am dựng bên sườn núi. Phía sau, bao nhiêu ngõ ngách, bao nhiêu lối mòn. Trên kia, đỉnh núi lấp trong mây, đỉnh núi ngự trị không biết tự bao giờ. Đỉnh núi chăm sóc. Đỉnh núi che chở. Mỗi buổi chiều, mây về quấn quanh đỉnh núi, mây về quấn quanh chân núi. Am ngủ trong lòng mây và am là am mây”

(Con thấy Thầy đang ngồi uống trà và nghe con đọc thơ. Thầy mỉm cười và nói: tay Thầy trong tay con.)

(*)Tầm ẩn giả bất ngộ – thơ Giả Đảo

 

Khoá tu xuất sĩ 2022: ” Đã có đường đi rồi con không còn lo sợ.”

Trong tiết trời se lạnh và những cơn mưa nhẹ của khí trời cuối đông. Tại Làng Mai Pháp đã diễn ra khoá tu xuất sĩ với chủ đề: ” Đã có đường đi rồi, con không còn lo sợ” từ ngày 13/2 đến ngày 20/2. khoảng gần hơn 160 vị xuất sĩ đến từ các trung tâm Làng Mai tại châu Âu cùng tề tựu về chùa Pháp Vân- Xóm Thượng để cùng có mặt tu tập, nuôi dưỡng nhau. Ý thức rằng sự có mặt của từng cá nhân đã là những món quà quý giá và cũng là những sự tiếp nối đẹp của Thầy và tăng thân rồi.

Chúng con đang đi cho Thầy

Thời gian này nhiều người hỏi chúng con “Thầy tịch rồi các sư cô có buồn không?”. Chúng con có buồn, có khóc nhưng vẫn thấy rất trọn vẹn bình yên trong lòng. Bởi vì khi Thầy còn hiện diện sự có mặt của Thầy đã luôn trọn vẹn cho chúng con. Giờ đây, có những ngày đi qua Thất Lắng Nghe, con cảm được năng lượng yên tĩnh của Thầy vẫn còn đó. Nhìn những cuốn sách Thầy viết, con thấy Thầy vẫn còn đó; lắng nghe từng bài pháp thoại của Thầy, lời dạy vẫn còn đó. Chúng con vẫn tiếp xúc được với Thầy trong mọi góc nhỏ của lòng mình cũng như trong Tu viện, trong quý thầy, quý sư cô, từng quý sư anh, sư chị và sư em của con. Con vẫn còn nghe tiếng cười của Thầy, thấy hình ảnh Thầy đi thiền hành, đi ngắm tuyết rơi, thấy lúc Thầy nằm võng kể chuyện và con ngồi đưa võng. Con vẫn còn cảm được ly trà ấm mỗi lần chúng con sang Nội viện Phương Khê thăm Thầy. Con vẫn còn nhớ những miếng bánh mỳ Thầy nướng cho chúng con, hay bánh quy kẹp táo mỗi khi Thầy mời các con qua dùng sáng với Thầy. Con vẫn còn nhớ tên những cuốn sách Thầy khuyến khích chúng con nên đọc. Thầy luôn hỏi chúng con những vấn đề đang gặp và dạy cho chúng con cách nhìn cuộc đời sao cho thật vui thật đẹp. Một người vừa là thầy tâm linh vừa là cha dạy dỗ từng điều rất nhỏ, thỉnh thoảng Thầy còn hài hước như là người bạn cùng trang lứa. Nên khi Thầy tịch chúng con biết Thầy đã cho chúng con rất nhiều rồi. Chúng con là những học trò đủ đầy hạnh phúc. Một người Thầy chúng con vừa kính ngưỡng vừa thương yêu.

Những ngày này chúng con đều muốn làm những điều cho Thầy vui và cuộc đời cũng vui hơn. Tiếp nối những ngày tu im lặng, những buổi có mặt cho nhau. Mỗi ngày Thất (mỗi tuần sau tâm tang) chúng con đều làm một việc gì đó. Như Sư cô Chân Không nói là “ làm cho vui, Thầy vui, mình vui và cuộc đời vui” Có Thất chúng con tặng quà cho người nghèo, có Thất chúng con cùng nhau phóng sanh. Thất thứ 4 này Sư cô Chân Không dạy chúng con đến thăm các mái ấm mồ côi tại Quảng Trị. Chúng con rất hạnh phúc được mang những món quà nhỏ của Thầy của Tăng thân đến thăm các Soeur và các bé. Chúng con mang theo đàn, và niềm vui rất lớn đến chơi với các em. Chúng con đến thăm hai mái ấm. Đầu tiên là mái ấm mồ côi Phước Tuyền ở Cam Lộ, Quảng Trị. Có 5 Soeur thôi nhưng chăm đến hơn 25 em. Ánh mắt các em rất sáng, rất tươi vui và đầy thương yêu. Chúng con ngồi nghe các em hát và dạy các em hai bài hát đó là: Em yêu hoa Hồng và Mỗi lần mình thức dậy là mình thấy vui. 

 

 

Vui nhất là chúng con và các Soeur lần đầu gặp mặt nhau mà như từng sống chung với nhau. Chúng con chia sẻ về những gì Thầy chúng con sinh thời đã từng làm, đặc biệt Sư Ông rất yêu quý các trẻ em cũng như bày tỏ sự kính trọng của chúng con đối với tấm lòng và sự phụng sự của các Souer tại vùng quê nghèo này.

 

 

Có Sư em Trăng Bảo Tích và Souer Thuý Anh ngày trước từng học đại học ngoại ngữ chung với nhau. Cùng đi xuất gia, và giờ tình cờ gặp lại nhau. Hai chị em cứ tíu tít với nhau. Chúng con chia tay và vẫn ghi nhớ sự chân thành ấm áp bình yên như đất của các Soeur và của các bé thuộc dân tộc thiểu số tại đây.

Chiều chúng con đến Mái ấm Lâm Bích ở Đông Hà, Quảng Trị. Ở đây có khoảng gần 50 em và 8 soeur chăm sóc. Có soeur đã gần 70 tuổi nhưng tinh thần vui tươi và lạc quan làm sao, chúng con gặp Soeur là đã thấy vui và ấm lòng khi Soeur nói Thầy cũng là vị Thầy của Soeur. Souer Thành thì kể về quá trình hành đạo của Thầy. Như Thầy dạy chúng con “Bụt và Chúa là hai anh em”. Và luôn dạy chúng con kính trọng và yêu quý, biết ơn cuộc đời. Cho nên chúng con kính trọng tất cả những người đã hết lòng phụng sự và yêu thương cuộc đời, những vị tu sĩ và tất cả mọi người đã dùng cuộc đời và tấm lòng rộng lớn của mình.

 

 

Quý Soeur ở đây như Soeur Hiện, Soeur Thành kể về quá trình nhận các bé. Kể về những bé bị bỏ rơi ngoài cổng mái ấm, trong đó cũng có bé khuyết tật. Có bé Soeur còn bồng trên tay. Các Soeur đã kể bằng tất cả sự nhiệt thành trong trái tim của một người Mẹ và trái tim của một Nữ tu sĩ. Bởi vì cả hai trái tim đó cùng đập trong Soeur nên từng cách làm việc của Soeur cho các bé đều rất đẹp. Nó không có sự vị kỷ, ở đó có sự ôm ấp có sự chấp nhận, có sự tròn đầy. Soeur nói làm công việc này là phải yêu thương các bé dù các bé ngoan hay chưa ngoan. Thầy Mãn Thành đã chia sẻ lại về thiền lạy trong cái lạy thứ nhất có nói về tính tương tức giữa tất cả mọi người và mọi loài. Để thấy rằng tất cả chúng ta đều có trong nhau. 

 

 

Chúng con cùng chơi với các bé, cùng nhau sinh hoạt, cùng nhau hát ca, cùng nhau chuyện trò. Có các bé 15, 16, 17 tuổi nói chuyện rất vui. Trong buổi ăn con lại có dịp hỏi han các bé về chuyện các em có dự định thi đại học hay không, hỏi chuyện bạn bè… Các bé hỏi về Huế, Huế có buồn không, Huế có mơ mộng không, buổi tối nghe mưa Huế có khóc không? Con thấy đúng là mình chỉ cần đến bằng trái tim rộng mở thì khi ra về được cả một trái tim rất đầy. Lúc ra về con đã cảm ơn anh Lê Đức Dục, cũng là một người đã luôn yêu thương hai mái ấm này, người đã hết lòng đưa chúng con đi thăm các mái ấm. Nhờ vậy chúng con được gặp các Soeur, các bé và được mang về cả một niềm vui rất lớn đầu Xuân, trong đó có cả chí nguyện phụng sự, có tình yêu thương, có sự kiên nhẫn của các Soeur, có những đôi mắt rất sáng rất đẹp nhưng cũng mang nỗi buồn của các bé. Trong con vẫn còn những khắc khoải khi thấy được trong tậm đáy lòng mình, các em vẫn vẫn ước ao mình còn cha còn mẹ. Còn một nơi để được vỗ về, còn một nơi để được ăn bữa cơm gia đình. Điều này đã nhắc nhở cho những thế hệ trẻ như chúng con biết sống có ý thức và trách nhiệm hơn để không có những sinh mạng được sinh ra và âm thầm bị bỏ lại như vậy. Con biết trong đó có những người vì hoàn cảnh phải bỏ lại nhưng cũng có những người vì những bồng bột trong cuộc đời. Những người mẹ ấy cũng rất đau lòng. Con cầu nguyện cho các bé mãi được sống trong tình yêu của các Soeur hay những Sư cô ở mái ấm khác, hoặc trong những tổ chức tình thương khác. Và không còn phải mang những vết thương, nỗi đau đi về tương lai. Vì những người chăm sóc các con cũng đã yêu thương các con bằng tất cả trái tim mình.

 

 

 

Trở về lại tu viện tối hôm nay con thấy chúng con cũng đang đi cùng Thầy, cũng tiếp nối tất cả các công việc Thầy đã làm. Con lại thấy thật hạnh phúc khi chậm rãi bước qua những con đường trong tu viện. Ở đó con được nuôi lớn lên từng ngày. Con thấy con đang bước chân trên đôi chân của Thầy để lắng nghe hương hoa mộc đầu Xuân. Bởi vì chính Thầy là người dạy cho con biết trân trọng yêu thương cuộc đời.

                                                                              Diệu Trạm những ngày đầu Xuân

                                                                             Con của Thầy, Chân Tâm

 

 

Điện thư từ Tu viện Ka-Nying Shedrub Ling

Thư chia buồn

Hôm nay, tôi rất xúc động khi được biết tin vị thầy kiệt xuất của thế giới, Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã viên tịch. Cho phép tôi được thành kính gửi niềm phân ưu đến toàn thể đệ tử của Ngài khắp nơi.

Tôi luôn nhớ đến lòng từ của Thiền sư khi Ngài có dịp đến Nepal vào năm 1975. Vào thời điểm đó, Thiền sư đã không quản ngại khó khăn đến thăm tu viện của chúng tôi trong thời kỳ còn đang xây dựng. Tuy khi đó Thiền sư đã xuất bản quyển sách đầu tiên bằng tiếng Anh, Phép lạ của sự tỉnh thức, Ngài vẫn chưa được khắp nơi tại phương Tây biết đến với tư cách là một vị đạo sư Phật giáo.

Đến thăm cùng nhiều vị sư khác, quý vị ấy đã rất thích thú khám phá hầu hết công trình đang xây dựng như những đứa trẻ thơ. Sau đó, Thiền sư đã thương tặng bút, giấy vở, sô cô la, kẹo và tiền cho 20 hay 30 học tăng trẻ đang thường trú, và khuyên bảo các vị ấy tu học Phật pháp hết lòng, giữ cho được sơ tâm và giới luật, chuyên chú thiền tập, và trên hết, tận tâm cống hiến phụng sự. Thiền sư cũng đã chia sẻ với tôi như thế.

Chúng tôi đã có một buổi chiều được ngồi cùng nhau, thưởng thức trà, và chia sẻ Phật pháp. Tôi cảm thấy rất vui khi được ở bên cạnh Thiền sư và tôi đã rất ấn tượng về cách giao tiếp nhỏ nhẹ và ấm áp, tấm lòng từ bi rộng lớn, sự sâu sắc thấu đáo và tâm tư trong sáng, tịch tĩnh của Ngài. Chỉ vài năm sau tôi mới khám phá ra vị thầy tu đơn giản ngồi đối diện với tôi ngày đó chính là Thiền sư Thích Nhất Hạnh, chẳng lâu sau đã trở thành vị thầy tiên phong trong việc mang những cốt tủy của đạo Bụt về thiền tập, về tình thương và đặc biệt về chánh niệm đến với phương Tây. 

Tôi sẽ luôn giữ mãi lòng tôn kính, ngưỡng mộ và trân quý sâu sắc đối với Thiền sư cùng những thành tựu đáng kinh ngạc về việc khai sáng pháp môn tu học của Ngài. Tuy Thiền sư đã không còn có mặt với chúng ta, nhưng nguyện cầu cho tất cả gia tài tâm linh của Ngài vì lợi ích của Phật pháp và nhân loại sẽ không bao giờ lu mờ mà mãi luôn là một nguồn trí tuệ và cảm hứng tu tập cho tất cả.

Với lòng tiếc thương sâu sắc,

(Ấn ký)

Chokyi Nyima Rinpoche

 

Bài đăng của Tỳ kheo Pomnyun

Hôm nay, sáng sớm ngày 22 tháng 01 năm 2022, tôi nhận được thông tin về sự ra đi của Thiền sư Thích Nhất Hạnh. Nguyện cầu cho Ngài được an nghỉ. Nguyện cầu cho Thiền sư vĩnh viễn vượt thoát ngoài vòng luân hồi và đến được cõi Niết bàn!

Trong niềm tôn kính vô hạn đối với Thiền sư Thích Nhất Hạnh, tôi thực sự xúc động khi nghe tin này. Tôi đã có ước muốn mong sao Ngài có thể trụ thế lâu hơn hầu giúp cho mọi loài trên thế giới đang khổ đau chìm nổi. Sinh ra trong thời kỳ thực dân Pháp đô hộ tại Việt Nam, Thiền sư đã trải qua giai đoạn chiến tranh và chứng kiến sự hung bạo trước những cái chết tập thể, nguyên nhân dẫn đến cơn sốt di dân tị nạn tại Việt Nam.

Mặc dù sống trong nghịch cảnh khốn cùng, Thiền sư đã không e ngại hy sinh chính mình để thực hiện lý tưởng công bằng xã hội bằng con đường tâm linh, hòa bình và hòa giải. Hơn thế nữa, Thiền sư đã mang triết học hòa bình và hòa giải vươn xa khỏi Việt Nam để đến toàn thế giới. Thiền sư đã lãnh đạo phong trào hòa bình dựa vào sự bất bạo động và lòng từ bi.

Chúng tôi, những người đang tu học trên khắp thế giới, cho dù khác biệt quốc tịch, tư tưởng, và tôn giáo, phát nguyện sẽ tiếp tục con đường hòa bình bất bạo động mà Thiền sư đã dẫn dắt. Xin Thiền sư tin tưởng giao phó cho chúng tôi trách nhiệm này.

Nguyện cầu cho Thiền sư luôn an trú trong nguồn tịnh lạc. Xin nương tựa Bụt, Pháp, và Tăng.

Tỳ kheo Pomnyun

Từ Đại Hàn Dân Quốc vào ngày 22 tháng 01, năm 2022

 

Điện thư từ Tập đoàn BTN, Hàn Quốc

Quý thầy quý sư cô Làng Mai kính thương

Chúng tôi xin bày tỏ lòng trân quý và sự chia buồn đến Sư cô Chân Không cùng quý thầy quý sư cô thương quý.

Toàn thể gia đình chúng tôi của tập đoàn BTN, đặc biệt chủ tịch Ven Sungwoo, giám đốc điều hành (mẹ của tôi), và tôi xin được gởi tấm lòng thương quý ấm áp nhất.

Tăng thân Hàn Quốc, Ven Misan, Ven Keumgang và BTN đã tổ chức lễ tang cho Thầy tại BTN và những hình ảnh của buổi lễ đã được đính kèm sau. Nhiều tăng thân Hàn Quốc trong cả nước sẽ đến viếng (tuân theo nghị định của nhà nước về diễn biến dịch Covid 19) và chúng tôi mong muốn tạo dựng được một nơi để công trình hoằng pháp độ sinh của Thầy vẫn tiếp tục và những hạt giống từ những lời giảng dạy của Thầy sẽ được ươm mầm lớn lên.

Hình ảnh trong buỗi lễ tâm tang của Thầy tại BTN đã được đính kèm.

Chúng tôi cũng dự kiến lên lịch phát sóng các cuốn phim tài liệu gốc về Thầy từ trước và trong suốt chuyến đi tổ chức khóa tu tại Hàn Quốc từ tuần này và trong suốt buỗi lễ.

Chúng tôi sẽ tiếp tục với vai trò là một tổ chức để yểm trợ Thầy và tăng thân Hàn Quốc, do đó xin cho chúng tôi biết nếu quý vị có cần bất cứ sự yểm trợ nào bất cứ lúc nào trong tương lai.

Trân trọng,

Emi

 

Điện thư từ Trung tâm Quốc tế Jhamtse

Thay mặt quý thân hữu tại Cộng đồng Trẻ em Jhamtse Gatsal và Jhamtse Quốc tế, tôi xin thành kính chia buồn khi hay tin Thầy viên tịch. Vào sáng sớm hôm nay, Genla (Lobsang Phuntsok) đã gởi cho tôi thông điệp:

“Thầy là một trong những vị thầy vĩ đại nhất trong thời đại chúng ta. Chúng ta có thể thể hiện lòng tôn kính và tưởng nhớ tới Thầy bằng cách thực tập lời Thầy dạy trong đời sống hàng ngày. Tôi thật may mắn được tham dự một pháp thoại của Thầy tại Boston nhiều năm trước. Chúng ta cùng tưởng nhớ và cầu nguyện cho Thầy và mọi người”.

Cộng đồng Jhamste luôn nhớ tới Thầy. Tôi luôn nhớ và cầu nguyện cho Thầy.

Bình an và thương yêu,

Mark Foley

Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành Trung tâm Quốc tế Jhamtse