Cuộc cách mạng vẫn đang tiếp diễn

(Thầy Chân Trời Đại Đạo)

Bài viết được BBT chuyển ngữ từ tiếng Anh.

Con rất thương đất Mẹ. Chẳng khi nào xem những bộ phim tài liệu về các vấn đề khủng hoảng môi sinh mà con không cảm thấy bất lực và tuyệt vọng. Chính trong hoàn cảnh đó, một loạt các sự kiện diễn ra đã truyền cho con động lực để không đánh mất hy vọng mà hướng tới làm những gì mình có thể, ngay tại nơi mình sống, với những gì sẵn có, để giúp đất Mẹ thân yêu. Đất Mẹ có thể không chỉ là một danh từ mà còn là một động từ. Đất Mẹ thương yêu chúng ta và cũng cần được chúng ta trân quý, nuôi dưỡng và chăm sóc.

Mùa an cư năm 2019, đại chúng đã được tham gia một chuỗi các buổi sinh hoạt về chủ đề môi trường nhằm tìm cách giảm thiểu dư lượng carbon và rác tái chế. Sự kiện này đã khiến con thay đổi hoàn toàn cách nhìn nhận về rác thải. Trong một buổi sinh hoạt, đại chúng được xem phim tài liệu về một thành phố ở Nhật Bản, nơi đã hiện thực hóa mục tiêu không rác thải thông qua nỗ lực tập thể của toàn bộ dân chúng. Thành phố đó đã lập nên một trung tâm tái chế rác nhằm cố gắng tái sử dụng tất cả mọi thứ.

Từ lúc đó, con bắt đầu nhìn lại vấn đề thải rác ở tu viện và thử tìm xem có cách nào giảm thiểu dư lượng carbon cũng như lượng rác mà chúng ta thải ra. Hiện giờ, lối tư duy thông thường của chúng ta là chở hết những thứ bỏ đi ra trung tâm tái chế. Chúng ta chẳng nghĩ gì nhiều tới chuyện xảy ra sau đó với đống rác thải. Đấy là vấn đề của người khác.

 

 

Những buổi sinh hoạt đã cho chúng con biết chuyện gì diễn ra sau đó. Chúng con đã thấy lượng rác khổng lồ không được tái chế. Có những thứ được tái chế nhưng không phải tại chỗ mà được vận chuyển tới những khu xử lý rác lớn. Quá trình vận chuyển tất nhiên sẽ thải ra thêm lượng khí carbon. Chúng con đã thấy rõ là tìm cách xử lý rác ngay tại chỗ có thể giúp giảm thiểu không chỉ nhiên liệu chạy xe mà cả lượng rác bị chôn xuống đất.

Khi học về duyên khởi, ta thấy rằng bởi vì vô minh mà ta nhìn mọi thứ như những hiện tượng hiện hành riêng biệt, và ta không thể thấy được mối liên hệ qua lại giữa chúng. Nhìn một thanh củi cháy trong lò ta không thấy được lưỡi cưa đã cắt xẻ vào thân cây, ta không thấy được bao nhiêu lượng nhiên liệu hóa thạch đã bị đốt cháy để phục vụ quá trình cưa xẻ gỗ. Nhìn chiếc áo thun ta không thấy được bao nhiêu nước đã được dùng để làm ra chiếc áo ấy. Chuyện vứt bỏ một món đồ ra khỏi tu viện đối với ta khá dễ dàng và ta không hề quan tâm đến chuyện món đồ bị vứt bỏ đó sẽ trở thành cái gì, hay chuyện gì sẽ xảy ra với hành tinh chúng ta do hành động thải rác này. Liệu chúng ta có thấy được tương lai của các loại bao bì chứa mỗi món đồ chúng ta mua về không? Thật khó để tính đến điều này khi chúng ta chọn đồ.

Tận dụng nước mưa

Trong những buổi sinh hoạt, có một nhóm thảo luận sâu về vấn đề nước nói chung và vấn đề lãng phí nước sinh hoạt nói riêng. Một sự thay đổi có tính cách mạng bắt đầu diễn ra từ ngày đó. Dần dà con phát hiện ra có vài thùng trữ nước mưa nằm đây đó không được dùng đến. Chúng con đã mang từng thùng một đến để gắn nối với các hệ thống máng xối và, nhanh đến không ngờ, chúng ta đã có tới năm thùng trữ nước mưa được đưa vào sử dụng và trữ được tổng cộng 2,500 lít. Chẳng tốn một đồng xu nào vì chúng con tận dụng những ống nước bỏ ra từ các công trình sửa chữa nhà cửa, chỉ mất chút công sức của anh em. Khi sắp đặt lại hệ thống này, chúng con nhận ra rằng khi những bể chứa nước mưa đã đầy thì dù trời mưa mình cũng không thể trữ thêm nước được. Nhưng vào cùng khoảng thời gian đó, đại chúng bắt đầu mua dầu ăn đựng trong các thùng 20 lít. Sau khi dùng hết dầu, các thùng nhựa này sẽ được đem đi tái chế. Thấy vậy, chúng con đem chúng đi rửa sạch và dùng chứa nước mưa. Các bể chứa nước đã trở thành một đàn bò sữa mang lại cho đại chúng vô vàn sữa-nước-mưa.

Chúng con đã tận dụng nước mưa có được vào những việc gì? Khi chúng con trồng cây, thật tiện lợi khi có những thùng chứa nước di động. Sơn Hạ nằm dưới chân đồi và thường rất dễ bị sình lầy mỗi khi trời mưa nên chúng con đặt một thùng chứa nước mưa để rửa giày dép thay vì dùng nước máy. Hai thùng chứa khác được thiết kế để hứng và trữ nước mưa từ mái nhà kho. Chúng con sử dụng nước mưa ở đây để ngâm và xử lý giấy carton cũng như để tưới cây trong vườn.

Giảm thiểu sử dụng nhiên liệu hóa thạch

Khi nhìn lại các loại rác thải được chở trên các xe đổ rác đi đến khu tập trung rác tái chế của địa phương (các xe này vốn chạy bằng nhiên liệu hóa thạch là xăng hoặc dầu), chúng con thấy rằng nguồn rác chủ yếu là bìa carton và thủy tinh. Không những mình phải tiêu hao bao nhiêu là nhiên liệu hóa thạch để chở rác đến khu tập trung rác tái chế, mà ở đó thứ rác này cũng chưa được xử lý ngay. Chúng sẽ được chở đi tiếp, trên những hành trình xa hơn, và cần phải dùng thêm nhiều nhiên liệu nữa mới đến được những khu vực tập trung rác lớn hơn để được xử lý. Con thích đạp xe đạp và đã quyết định đạp xe chở tất cả rác thải thủy tinh đến nơi nhận xử lý loại rác này ở đỉnh đồi khu Puyguilhem. Làm vậy vừa tốt cho sức khỏe của con, vừa có ích lợi cho môi trường, và cũng truyền thêm cho con động lực, cho con thấy mình đang đóng góp phần của mình vào việc giải quyết vấn đề môi trường.

Làm phân hữu cơ và củi đốt từ bìa cứng (carton)

Hiện giờ chúng con đang thực hiện việc xé vụn các loại bìa carton và trộn thêm với rác cỏ cắt trong vườn để chuyển hóa chúng thành một loại phân hữu cơ (compost) rất tốt cho đất. Chúng con trữ lượng phân này trong các vỏ bao đựng gạo được nhà bếp cung cấp khá thường xuyên. Thật mãn nguyện khi chứng kiến quá trình chuyển biến từ việc đảo đều cỏ và vụn bìa cứng để giữ cho hỗn hợp này được thông thoáng đến việc nhìn thấy các chú giun xuất hiện và rồi cả đống rác chuyển thành compost màu nâu sẫm giàu dinh dưỡng.

 

 

Các loại rác thải giấy khác và các loại bìa carton thô được xén nhỏ và ngâm trong nước mưa trước khi được dằm ra và trộn với mạt cưa thu từ khu vực xưởng gỗ, rồi được nén lại thành các thanh củi để đốt lò. Chúng con tự chế ra máy làm củi ép đó từ một cái kích nâng xe cũ và một số đồ kim loại phế thải.

Lúc đầu, các thanh củi ép quá dài nên chúng hay bị cong lại hoặc rã ra trong quá trình làm khô. Thực ra trước đó, con đã làm các thanh củi ép ngắn hơn, nhưng làm như vậy tốn nhiều công sức quá. Bởi thế, con đã làm chúng dài ra, và khi còn ướt chúng rất mềm nên con đã làm vỡ rất nhiều trong quá trình đảo chúng cho khô. Dần dần, chúng con đã tìm ra được tỉ lệ độ dài và đường kính lý tưởng nhất cho các thanh củi ép, khiến việc sản xuất và sấy khô chúng một cách tự nhiên bằng gió, nắng hiệu quả và dễ dàng hơn hẳn. Trong quá trình học hỏi và cải tiến cách làm những thanh củi ép này, có những lúc thật là nản nhưng cũng đem lại cho chúng con rất nhiều động lực.

Việc có đồng loạt các hoạt động tái chế từ việc trữ nước mưa tới xử lý giấy carton, tận dụng mạt cưa và rác từ vườn rau đã biến rất nhiều loại rác thải trở nên những thứ hữu ích, vừa giúp chúng con giữ ấm trong mùa đông, vừa giúp thêm trong việc trồng trọt. Nó cũng giúp giảm thiểu việc sử dụng lượng củi đốt lò mua từ các xưởng cưa phải dùng tới nhiên liệu hóa thạch để cưa đốt, và giảm bớt khói bụi thải ra từ ống khói lò sưởi.

Chậu trồng cây Tetrapot

Trong hai năm qua chúng con cũng đã chật vật tìm kiếm giải pháp cho vấn đề tái chế một lượng lớn vỏ hộp đựng sữa thực vật. Các vỏ hộp sữa do Tetrapak sản xuất này chiếm đến một phần ba các thùng đựng rác tái chế màu vàng. Mình không thể ép mỏng các hộp này vì khu tập trung rác tái chế chỉ xử lý được chúng khi chúng còn nguyên vẹn. Chúng là một loại hỗn hợp cán bồi giấy – nhựa – nhôm rất khó để tái chế. Lâu lâu, con lại cố gắng tìm giải pháp cho vấn đề này. Đôi khi con tìm ra những ý tưởng rất hài hước nhưng không thực sự có ích lợi gì. Con tiếp tục giữ chuyện này trong tâm trí và đợi câu trả lời xuất hiện.

Một ngày nọ chúng con được rủ đi giúp gieo hạt bí ở vườn rau hữu cơ. Chúng con gieo hạt bí vào các chậu đen nhỏ làm bằng một loại nhựa rất mỏng manh mà lại không thể tái chế được. Mấy chậu này cứ liên tục nứt vỡ mỗi khi dồn thêm đất hay phân hữu cơ vào. Chúng con nhận ra là mình có thể cắt mấy cái hộp nhựa tetrapak đó làm đôi và có thể làm thành hai cái chậu nhỏ để trồng cây vào thay vì đi mua. Các bạn làm ở Nông trại Hạnh phúc (Happy Farm) đã rất hạnh phúc khi thử nghiệm cách mới này. Từ đó, hàng ngàn hộp nhựa tetrapak mà chúng con thải ra mỗi năm lại có được một đời sống mới. Chúng bền hơn rất nhiều so với mấy cái chậu nhựa nhỏ phải đi mua bên ngoài. Vậy là chậu cây Tetrapot được ra đời.

Bất cứ dự án nào cũng gặp phải những khó khăn nho nhỏ lúc ban đầu. Chúng con phải rửa kỹ các hộp sữa vì các bạn chuột, bị thu hút bởi chút sữa dính lại trên hộp, sẽ rất hào hứng cắn vỏ hộp tạo thành những cái lỗ thật to. Chúng con cũng phải nhắc mọi người nhớ không ép mỏng hộp. Còn những cái nắp hộp sẽ là chủ đề của một dự án tái chế rác khác trong tương lai!

Từ rác thải tới nguồn vật liệu hữu ích

Điều chúng con đã khám phá ra là một khi mình bắt đầu nhìn một đồ vật không là rác, mà là một nguồn tiềm năng hữu ích thì mình sẽ tạo ra những điều kiện để nguồn vật liệu đó trở nên hữu ích. Chúng con được tiếp thêm rất nhiều sức mạnh khi nhận ra tăng thân mình, dù chỉ là một cộng đồng nhỏ, có thể làm được gì để giúp ích cho môi trường, chỉ với những gì có sẵn trong tay. Cuộc cách mạng còn đang tiếp diễn.

Hiện giờ con thấy rõ là chúng ta cần phải phân loại rác kỹ hơn. Khả năng tái sử dụng rác thải xoay quanh việc chúng được phân loại. Điều này có nghĩa là chúng ta phải suy tính nhiều hơn về chỗ chứa từng loại rác thải. Nhưng đó là cách duy nhất để thực hiện tái chế và tái sử dụng. Ví dụ, cửa hàng trực tuyến của Làng phải gửi sản phẩm qua đường bưu điện. Vì vậy, chúng con bắt đầu đặt một thùng rác mới chỉ dành cho phong bì bìa cứng và phong bì có lót xốp bong bóng (bubblewrap). Tất cả các loại phong bì này đều được đưa đến cửa hàng trực tuyến để được sử dụng lại. Không đặt thêm thùng đựng rác tái chế mới thì khó có thể làm điều này.

Thật may mắn là trong tăng thân có khá nhiều công việc khác nhau: trang trại, văn phòng, cửa hàng… và dù chúng ta sống ở đâu, chúng ta cũng là một phần của một cộng đồng rộng lớn hơn. Ví dụ như việc dùng lại các sọt đựng rau củ bằng gỗ mà mình hay có khi đi chợ về. Ban đầu con chặt nhỏ chúng ra để nhen lửa lò sưởi. Sau đó, một thầy đề xuất mang chúng đến cho người trồng rau ở gần đây. Và bây giờ thì chúng con đưa chúng đến một khu chợ địa phương để sử dụng lại. Bằng cách đó, người ta ít mua những cái mới hơn. Vậy là một số thứ được tái sử dụng ngay trong tu viện, một số thứ khác ở bên ngoài. Chúng con chỉ cần tiếp tục tìm kiếm cơ hội và tinh thần tái chế rác phát triển một cách tự nhiên.

Xuân yêu thương ngập tràn năm tháng

Kính thưa quý vị đạo hữu và ân nhân!

                     Sắc xuân rực rỡ trời phương ngoại

                     Thơ hát yêu thương rộng tháng ngày

   Một mùa Xuân mới đang về, luân chuyển cùng mạch sống tinh khôi của đất trời. Mùa yêu thương, mùa đoàn tụ, mùa tỉnh thức của vạn loài sau một mùa đông giá lạnh ẩn mình. Chân Không nhớ lại ngày nào năm 1964, trong chuyến đi cùng Thầy hướng về miền Trung, ngược dòng sông Thu Bồn cứu trợ bão lụt cho đồng bào trong cơn hoạn nạn, giữa cảnh đau thương ly tan, Thầy đã chạm vào tột cùng nỗi đau của nhân loại, nhỏ chín giọt máu đào vào hồn thiêng đất nước với lời khấn nguyện: “Bàn tay tôi đây xin các anh nắm lấy, xin các em nắm lấy. Tôi muốn nói cùng các anh và các chị. Dù sao thì chúng ta cũng phải can đảm để mà lo lắng cho trẻ thơ, cho ngày mai” (Bài thơ Ruột đau chín khúc, báo Thiện Mỹ, số 13 ra ngày 09.02.1965). Đôi bàn tay ấy nhỏ bé mà kiên trì, bền bỉ. Đôi bàn tay ấy ấm áp tình thương. Đôi bàn tay ấy trọn vẹn 60 năm. Bây Giờ Và Ở Đây, hàng ngàn đôi bàn tay tiếp nối, âm thầm và lặng lẽ trao gửi bao giọt nước từ bi thanh lương đến với đồng bào khắp chốn.

 

 

        Kính thưa quý vị!

      Trong những năm qua, những biến động kinh tế thế giới và ảnh hưởng của đại dịch Covid phần nào đã làm hạn chế hoạt động của chương trình Hiểu và Thương, và trên thực tế, một số chương trình thiện nguyện đã phải cắt giảm bớt so với những năm trước. Tuy nhiên, nhờ bao trái tim yêu thương, bao tấm lòng san sẻ tới những mảnh đời còn khó khăn, nhờ sự dấn thân không ngừng của quý vị Tiếp hiện trong hoạt động phụng sự xã hội cũng như của hàng ngàn đôi bàn tay của đức Bồ tát Quán Thế Âm, Chương trình vẫn cố gắng tiếp tục thực hiện những công tác thiện nguyện trong tinh thần lan tỏa tình đồng bào tương thân tương ái. Dưới đây là những công tác mà Chương trình đã thực hiện được trong năm qua:

 Chương trình hỗ trợ các trường mầm non bao gồm:

  1. Hỗ trợ tiền ăn bán trú cho hơn 3.000 trẻ ở các tỉnh Quảng Trị, Thừa Thiên Huế, và một số tỉnh miền Nam như Bình Thuận, Đồng Nai, Đồng Tháp, Bến Tre. Với tình hình khó khăn hiện nay, Chương trình chỉ có thể hỗ trợ tiền ăn trưa với số tiền 66.000đ/trẻ/tháng ở Quảng Trị, Huế và 80.000 đ/ trẻ/ tháng ở miền Nam. Tuy số tiền không đáng là bao nhưng phần nào hỗ trợ thêm một chút dinh dưỡng vào khẩu phần ăn của các cháu nhằm khuyến khích gia đình yên tâm cho các cháu đến trường. Và niềm vui vào mỗi năm học mới, các cháu đều được nhận những bộ đồng phục Hiểu và Thương.

2.   Hỗ trợ lương cho các cô giáo tại các nhóm trường:

* Ở Bình Thuận là nhóm trường do chương trình Hiểu và Thương xây dựng và quản lý, có khoảng 40 cô giáo được hỗ trợ với mức lương 1.200.000đ/người/ tháng.

* Ở Thừa Thiên Huế, nhóm trường do các chùa quản lý có 15 cô giáo và bảo mẫu được hỗ trợ với mức lương 1.000.000đ/người/ tháng và 43 cô giáo thuộc nhóm trường công lập cũng được hỗ trợ thêm 400.000đ/ người/ tháng.

* Ở Quảng Trị, chương trình hỗ trợ cho 130 cô giáo đang công tác tại nhóm trường công lập 380.000đ/ người/ tháng.

  Với hoạt động “GIÚP EM ĐẾN TRƯỜNG”, chương trình đã trao tặng học bổng cho 650 em học sinh với giá trị 1.200.000đ/em/năm và 260 sinh viên với hỗ trợ 2.000.000đ/em/năm.

 

Sư cô Chân Không cùng các bé

   Đồng thời, chương trình vẫn tiếp tục quan tâm hỗ trợ đến 618 người già neo đơn, tàn tật, khó khăn với quà tặng 130.000đ/người/tháng.

   Riêng ở các tỉnh khu vực miền Nam, chương trình có yểm trợ thêm mái tôn cho 30 gia đình nghèo và 10 giếng tưới nước cho những hộ nông dân nghèo, giúp cho bà con có thêm điều kiện canh tác sinh sống.

   Chương trình vẫn duy trì hoạt động thường niên vào mỗi cuối năm như Trao tặng quà Tết cho các hộ nghèo, ở Quảng Trị có 400 phần quà với trị giá 300.000đ/ phần, ở Thừa Thiên Huế có 500 phần quà, và có 1440 phần quà với trị giá 350.000đ/ phần ở các tỉnh miền Nam. Tổng số có 2.340 phần quà được trao gửi đến đồng bào khó khăn như một chút yêu thương sẻ chia, đón Tết thêm ấm áp.

   Bên cạnh đó, vào những tháng 10, 11 năm 2023, nhờ sự hỗ trợ kịp thời từ quý vị ân nhân và sự quan tâm, chia sẻ, động viên trực tiếp từ quý thầy, quý sư cô ở tu viện Từ Hiếu – Diệu Trạm đại diện cùng với các bác trong Tăng thân Tiếp hiện Huế và Quảng Trị, 1.200 phần quà đã được cấp tốc san sẻ đến với bà con miền Trung sau đợt thiên tai bão lụt nặng nề. Và đây là một trích đoạn ngắn từ chia sẻ của một bác Tiếp hiện: “Sư cô ơi, chuyến đi tuy quá vội vàng vì vừa nhận được thông tin chiều hôm kia thì đến chiều hôm qua, đoàn đã triển khai đi liền để kịp thời cứu trợ bão lụt ở các xã Quảng Thành, Quảng An và Quảng Thọ, thuộc huyện Quảng Điền, TT Huế, những nơi bị ngập lụt rất nặng. Nhưng đi đến đâu cũng được sư cô Như Hiếu chia sẻ và quý sư cô hướng dẫn hát những bài thiền ca cho bà con, ai cũng hạnh phúc lắm! Đi đến đâu cũng nhận được ánh mắt trông chờ và ngời sáng của bà con nên chúng con hết mỏi mệt luôn.” Những món quà tinh thần vẫn không ngừng tiếp bước trên những nẻo đường lan tỏa yêu thương.

   Đầu năm nay, nhân dịp lễ Đại Tường của Sư Ông, Chân Không mong muốn tiếp tục hạnh nguyện “Giọt nước cánh chim” để dâng lên cúng dường Thầy và cũng ý thức rằng Thầy vẫn luôn đồng hành cùng chúng con trên con đường thiện nguyện hướng về đồng bào, hướng về quê hương đất nước Việt Nam. Từ chuyến cứu trợ bão lụt dọc sông Thu Bồn năm Giáp Thìn 1964 cùng Thầy đến 2024, 60 năm hành trình vẫn còn tiếp nối. Vào ngày 19.01 vừa qua, Sư Cô Chân Không và các vị thiện nguyện lại tiếp tục lên đường với sứ mệnh trao gửi yêu thương. Có 400 phần quà với trị giá 500.000 đ/phần đã được trao tặng đến bà con có hoàn cảnh khó khăn ở các làng xã quanh khu vực sông Thu Bồn, 200 phần quà ở các xã Quế Sơn, Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam cùng 100 phần quà dành cho đồng bào ở xã Hòa Phú, Hòa Vang, vùng miền núi phía Tây thuộc Tp. Đà Nẵng.

 

Sư cô Chân Không niệm danh hiệu Bồ tát trên sông Thu Bồn

   Kính thưa quý vị ân nhân!

   Vẫn Xuân đoàn tụ, vẫn còn bên nhau!

   Một mùa Xuân mới đang đến, chúng ta vẫn còn có nhau. Đó là tin vui nhất. Kính chúc quý cô bác, quý anh chị và gia quyến một năm mới với thật nhiều an lành và hạnh phúc!

  Chân Không vẫn luôn tin rằng chỉ cần có trái tim thì mọi hành động sẽ trở nên hành động của thương yêu chân thật. Ngọn lửa của trái tim khi được sẻ chia không làm mất đi ánh sáng của ngọn lửa mà ngược lại, càng làm cho không gian của ánh sáng càng lan rộng, càng ấm áp trên khắp địa cầu. Lời cảm ơn chân thành đến quý vị ân nhân đã luôn chung tay, góp sức để cho Xuân yêu thương ngập tràn năm tháng!

  Kính quý và biết ơn,

  Sư cô Chân Không.

 

Kệ truyền đăng năm 2023 – tại Úc

Vào ngày 11/4/2023 tại Bringelly, Úc, thầy Pháp Hải và sư cô Lương Nghiêm đã thay mặt tăng thân truyền đăng cho:

Thầy Thích Chân Trời Bình Minh
(Thế danh: Trương Văn Sen
Pháp danh: Tâm Đức Lượng)

Tâm tạo trời bình minh
Toả sáng khắp mười phương
Xuyên suốt qua ba cõi
Hiện tại là quê hương
Đức căn dày muôn kiếp
Thành quả bậc trượng phu
Được hương gió lan toả

 

 

Chân Hỷ Tạng
( Thế danh: Faye Nhi Nguyen
Pháp danh: Tâm Hướng Dương)

By seeing the nature of affinities planted since beginningless  time
The authentic fruit of insight reveals itself as a storehouse of joy
Walking this ancient path suddenly we realise that there was never a time when we were not wonderful together
Sunflowers waving in the gentle breeze quietly reveal the wondrous Dharma Body

 

 

Chân Minh Hải
(Thế danh: Daya Heather Jepsen
Pháp danh: Peaceful Courage of the Heart)

The Ocean of Wisdom is our ancient and true inheritance 
The bright eyes of the Awakened One contemplate the nature of all things and see no coming and no going
On her path of return, she carries the peaceful light of the moon
As a gracious offering to each living being

 

 

 

 

Một lời nói chửa kịp thưa

(trích bói Kiều trong dịp Tết Giáp Ngọ 2014 tại Làng Mai)

Con kính bạch Sư ông! Con tới từ Thiền đường Hơi Thở Nhẹ, Paris. Cách đây 15 năm, nhờ ba mẹ dẫn con tới đây, con mới có ngày hôm nay. Nhờ pháp môn của Sư Ông con đã vượt qua rất nhiều đau khổ cho nên con muốn chia sẻ với những người trẻ và giúp đỡ họ. Con mong có sức khoẻ, bình an và xin cụ Nguyễn Du chỉ dẫn cho con để con tiếp tục đi trên con đường tâm linh này.

Cụ Nguyễn Du cho chị quẻ 38:

“Một lời nói chửa kịp thưa

Trầm bay nhạt khói, gió đưa lay rèm”

 

Sư Ông giải Kiều:

“Một lời nói chửa kịp thưa”

Trong văn mạch của truyện Kiều, hôm đó ba chị em đi chơi xuân và gặp một nấm mộ không có ai thắp hương, Kiều mới hỏi: “Tại sao hôm nay là tiết Thanh minh mà chỗ này không có ai tới thắp hương, để lạnh lẽo như thế?”. Vương Quan nói: “Đây là nấm mộ của một người ca sĩ rất nổi danh, ngày xưa biết bao nhiêu người tìm tới; nhưng khi chết rồi thì không có ai để ý tới nữa.” Kiều rất cảm động và nghĩ rằng: “Hồi còn sống thì ai cũng muốn tới, nhưng bây giờ chết rồi thì hoàn toàn cô đơn”.  Tương tự như số phận của những ngôi sao điện ảnh, ca sĩ nổi tiếng trên thế giới được hâm mộ trong đời sống, nhưng khi chết thì rất cô đơn.

Khi Kiều nghe như vậy thì Kiều khóc, bởi vì Kiều rất nhạy cảm và Kiều nghĩ sau này mình sẽ thành như vậy. Mấy em Vương Quan và Thúy Vân mới nói: Chị thật là tức cười, khi không mà khóc cho những người đã chết từ bao nhiêu năm rồi. Kiều mới nói rằng: “Những người tài hoa, khi mà họ chết thì họ chết thân xác thôi, còn tài hoa của họ thì vẫn còn. Bây giờ chị mới làm một bài thơ để tặng cho Đạm Tiên và nếu mình ngồi chờ một chút thì sẽ thấy có sự đáp ứng.” Vừa nói xong thì có một cơn gió chợt tới.

“Một lời nói chửa kịp thưa”,  nghĩa là vừa mới nói ra thì người kia đã đáp ứng liền lập tức, không có chờ đợi gì hết. Ở trong văn mạch này, câu hỏi vừa đặt ra thì câu trả lời tới liền lập tức. Câu trả lời tới liền lập tức thì không tốt lắm. Bởi vì như vậy là câu trả lời của mình giống như một phản ứng tức thời. Mình có những kiến thức, những kiến thức có sẵn và khi mình nghe câu hỏi thì mình trả lời liền, mình chưa để cho câu hỏi đi vào trong lòng để có cái thấy sâu sắc về câu hỏi đó mà đã vội vã trả lời, giống như chuyên viên thì không tốt. Cho nên Cụ nói rằng: Nếu sau này có các em hay có người cần mình giúp, hỏi câu gì thì mình phải lắng nghe, khoan trả lời, đừng vội vã trả lời liền lập tức, thì không tốt. Đó là nghệ thuật của những nhà tâm lý. Phải học theo cụ Nguyễn Du, “một lời nói” đừng trả lời liền, hãy đón nhận câu hỏi để cho nó thấm vào lòng, cho người kia có cảm tưởng là đang được lắng nghe, đó là điều rất quan trọng. Mình làm nghề này thì mình phải tu mới làm được, nếu mình không lắng nghe được chính mình thì mình không lắng nghe được những người kia. Những người trẻ có những nỗi khổ niềm đau của họ, họ tới cầu mình mà nếu mình không lắng nghe, không hiểu được mình thì mình không thể lắng nghe được họ. Câu này rất quan trọng, phải thực tập lắng nghe, đừng vội vã trả lời bằng kiến thức của mình. Đó là lời khuyên rất cụ thể của thi sĩ.

 

 

Ngày xưa Thầy có xuất bản thơ vào năm 1949. Trong tập thơ đó có một hoạ sĩ vẽ bức tranh “Trầm bay nhạt khói, gió đưa lay rèm” rất là đẹp. Có một cái rèm và có một bình hương dâng khói lên, cái khói đó làm cho bức rèm kia rất là hay. Cảnh tượng đó là một cảnh tượng rất nhẹ nhàng, rất đẹp. Mình có sự thanh thản, mình có sự tươi mát, mình có nếp sống tâm linh. Tại vì hình ảnh khói hương xông lên diễn tả một cái gì rất là tinh khiết, rất là nhẹ nhàng, rất là thoải mái. Khói trầm xông lên và có bức rèm che gió, che sương, nó có sự ấm áp, có sự nhẹ nhàng, có sự thanh thoát. Trước tiên mình phải có được cái đó. Tức là mình phải tu sao để buông bỏ những căng thẳng, sầu khổ trong lòng mình. Mình phải có trạng thái nhẹ nhàng đó thì mình mới giúp được người khác. Khi người khác tới ngồi với mình, mình chưa nói gì hết, chưa dạy gì hết mà họ đã thấy khoẻ rồi. Cái đó phải từ mình đi ra, đó gọi là vô hành. Mình chỉ cần ngồi đó thôi, rất là tinh, rất là nhẹ, đây là từ bi. Khi người ta tới ngồi gần mình thì năng lượng của mình đã bắt đầu làm cho người ta khoẻ, nhẹ rồi. Chưa giúp gì hết mà người kia đã được giúp rồi. Đó là phẩm chất của nhà tâm lý trị liệu.

Ở trên đời có rất nhiều nhà tâm lý trị liệu, họ học nhiều năm về những kiến thức tâm lý, về kỹ thuật, nhưng họ không có được cái đó, lòng họ đầy những khổ đau, bức xúc không xử lý được. Người ta tới tuần này, tuần khác và tuần khác nữa để họ tư vấn, người ta trả tiền cho họ rất nhiều nhưng họ không giúp được nhiều, không hiệu quả, vì trong họ không có sự bình an.

Cho nên nếu mình muốn giúp cho những người tới với mình thì mình phải có sự bình an. Sự bình an có được do thực tập chánh niệm hằng ngày. Mỗi bước chân, mỗi hơi thở làm sao để có bình an, có hạnh phúc thì lúc đó mình mới thiệt, còn không là mình giả. Mình là tâm lý trị liệu giả hiệu, chỉ để ăn tiền người ta thôi. Thầy đã tổ chức những khoá tu cho các nhà tâm lý trị liệu, hàng ngàn người tới nhưng phần đông đều đau khổ rất nhiều. Không tự giúp được mình thì làm sao giúp được người khác. Cho nên cụ Nguyễn Du dạy trước hết, mình phải có được sự thoải mái, nhẹ nhàng, tự do trong hình hài mình, trong tâm hồn mình. Cái đó mình phải tu mới có được, phải thực tập, phải ở Làng Mai mấy tháng mới đủ, rồi về nhà mình tiếp tục tu. Ví dụ mình đi bộ từ bãi đậu xe tới phòng làm việc, mình đi sao cho có an, có lạc, có hạnh phúc; đó là một thách thức mình phải làm cho được. Mình làm cho được thì khi mình ngồi là mình đã khoẻ rồi, người kia vô thấy mình, người đó cũng khoẻ, đó là bí quyết của sự thực tập.

 

Tăng thân là Thầy

Thầy thương kính,
Mười một rưỡi đêm rồi, con đã trở lại Hà Nội thật là khuya, sau mấy ngày “công phu” sáng tối; lòng con thao thức mãi, không biết con đã có “tay Thầy trong tay con” chưa. Về với Huế, với núi đồi Dương Xuân, con “đi gặp mùa xuân” để “tiếp nhận gia tài”. Mấy ngày này nước mắt cứ lặng lẽ đua nhau rơi, những cơn xúc động cứ dâng lên, chừng như mưa bay buổi sớm, nhẹ như thinh không, mà thấm đủ nhớ thương vơi đầy. Con thấy đi lên trong con một tình thương sâu nặng, một lòng hàm ơn với Thầy, người đưa đường chỉ lối cho con đi trong cuộc đời này. Khi xá Thầy ở thất Lắng Nghe, con lạy xuống, năm vóc sát đất, giây phút ấy, con không biết làm sao tỏ bày cho đủ công ơn của Thầy. Thầy đã nuôi lớn con, nuôi lớn lòng từ và trái tim con, con đã lớn lên bằng sách, bằng pháp thoại và bằng tình thương của Thầy.

 


Về đến Diệu Trạm, con lên thiền đường Hương Cau để đảnh lễ Thầy. Thiền đường hôm nay trang nghiêm và đẹp quá. Con thầm biết ơn quý thầy, quý sư cô đã hết lòng phụng sự Thầy để các học trò từ phương xa về được thưởng thức thiền vị, được sống trong giây phút hiện tại đẹp đẽ và nhiệm mầu. Thiền đường không chỉ đẹp bằng con mắt nghệ thuật hay bàn tay khéo léo của quý thầy, quý sư cô. Khi con được chiêm ngưỡng cành đào phớt hồng vươn nhẹ đến bức chân dung rất tĩnh lặng và bình an của Thầy, trong khi con được ngắm nhìn “cành lê trắng điểm một vài bông hoa”, thấy bông cúc đồng yêu thích của Thầy, con cảm nhận được tình thương nghìn trùng của quý thầy, quý sư cô gửi gắm trong khi sửa soạn thiền đường. Con thấy được Thầy ở rất gần con, con như nghe được tiếng Huế rất nhẹ của Thầy trong những bài pháp thoại, con thấy được hình ảnh Thầy nâng chén trà lên thưởng thức và ngắm nhìn đại chúng trong những khóa tu mùa hè ở xóm Thượng hay xóm Hạ. Đúng là “đám mây không bao giờ chết”, và con thấy được Thầy trong thiền đường Hương Cau. Cũng ở thiền đường này, lần đầu tiên con được đến Diệu Trạm, tiếp nhận năm giới để chính thức trở thành học trò của Thầy, con đã khóc nấc lên khi tụng bài “Tâm kinh Tuệ giác Qua bờ”. Trong bài pháp thoại, thầy Pháp Khâm có dạy rằng cuộc đời Thầy được thể hiện qua Năm Giới Tân Tu. Trong nhiều hạnh ngộ ở đời, con biết mình đã là người may mắn, bởi “con đã có đường đi”, con đã có Thầy trong từng bước chân và hơi thở.


Thầy kính thương,
Núi đồi Dương Xuân những ngày giáp Tết đẹp quá. Những cây hoa trà trổ bông rực rỡ, một vạt cải được quý thầy cô gieo hạt đã trổ bông làm con nhớ bài thơ “Bướm bay vườn cải hoa vàng”. Đồi thông xanh ngắt in bóng trên nền trời và con đường đất đỏ dập dìu bóng áo nâu của các vị cư sĩ và xuất sĩ, Thầy có thấy các con của Thầy đã trở về với Thầy như giấc mơ năm nào không ạ? Trời lạnh, quý thầy, quý sư cô còn chuẩn bị rất nhiều bếp lửa để những người con của Thầy được sưởi ấm ngày đông. Nhìn thấy bếp lửa hồng, con lại nhớ một bài pháp thoại của Thầy. Thầy dặn bếp lửa hồng là hình ảnh của sự đoàn viên, tình thân ấm áp, là hạnh phúc tròn đầy. “Bếp lửa đó nằm ở đâu? Nó nằm ở đây (Pháp) hay ở bên nhà (Việt Nam)? Có những người trong chúng ta thực sự không có một bếp lửa. Nghĩ tới nhà thì chúng ta không có hạnh phúc. Tại vì chúng ta không có một bếp lửa hồng. Chúng ta chưa thực sự có một bếp lửa.” Những lời của Thầy thực sự là những viên ngọc quý, là gia tài cho con. Mỗi khi thất vọng, mỗi khi buồn, mỗi khi những hạt giống khổ đau nảy mầm, như là “sáng hôm nay hộp diêm của tôi hết rồi/ bếp lạnh như trời cuối thu ướt lạnh/ tác phẩm dở dang còn đó…”. Con lại nương vào tình thương của Thầy, nương vào hơi thở chánh niệm để mà “chỉ cần một hơi thở nhẹ của hồn tôi thôi/ cũng đủ gọi về lửa đỏ” cho lòng mình bình an trở lại.

 


Thưa Thầy,
Trong ngày quán niệm thứ hai, thầy Pháp Khâm có hỏi đại chúng “làm thế nào để đưa Thầy đi về tương lai”, để tiếp nối Thầy thật đẹp đẽ. Thầy Pháp Khâm còn dặn phải tu học miên mật làm sao cho Sư Ông không “lỗ vốn”, phải trở thành một vị Bụt toàn giác mới xứng đáng với gia tài Sư Ông trao truyền. Câu hỏi lớn quá, mà con còn nhiều vụng dại, con cũng không biết mình làm có nổi không, để Thầy thực sự có mặt trong con và con thực sự “nuôi lớn” được Thầy. Con lại thầm đọc “Tin vui”, để biết “Tin vui nhất vừa mới đến/Là bạn có tính Bụt trong lòng/ Hạnh phúc/ Vững chãi/ Và thảnh thơi/Là những gì bạn và tôi/Đều có thể làm ra được.” Con nguyện ăn cơm trong chánh niệm, bước chân thảnh thơi, nương tựa vào hơi thở và biết nói lời từ ái để trở nên tươi mát và hạnh phúc, như vậy là con có khả năng “đưa thầy về tương lai” một chút chút phải không thưa Thầy?


Thầy muôn vàn yêu quý,
Trong ngày lễ Đại Tường, con được sống trong năng lượng hùng hậu của bốn chúng, con được chứng kiến sự im lặng hùng tráng của mấy nghìn người, con được chắp tay đảnh lễ rất nhiều quý thầy, quý sư cô lớn là đại đệ tử của Thầy. Con cũng thấy mình là con của Thầy. Con cũng thấy mình là học trò của Thầy như hàng nghìn người có mặt ở đây hôm nay và còn rất nhiều nghìn người, triệu người mang ơn Thầy, gọi Thầy bằng tiếng “Thầy” thân thương. Theo văn hóa truyền thống, sau lễ Đại Tường, Thầy sẽ đi về một cõi khác, và ở cõi này, các con có thiếu vắng Thầy không? Con nghĩ là không, dù khi lễ thỉnh Giác linh nhập Tổ đường diễn ra, con nghe thấy nhiều tiếng nức nở hơn và nhiều giọt nước mắt rơi mau hơn. Lòng con biết buồn, nhưng con sẽ học thêm cho cái thấy “có Thầy trong con” ngày một sâu sắc hơn nữa.

 


Thầy biết không, trong chuyến bay sớm từ Hà Nội vào Huế, con đi một mình. Trời lạnh lắm và con co ro tìm một góc để đợi. Nhưng con nghe thấy mấy tiếng lao xao, con thấy mọi người hỏi và làm quen nhau. Và rồi chúng con tuy là những người xa lạ đã biết “bên trái tôi đây là người tôi thương tôi yêu”, “bên phải tôi đây là người tôi thương tôi yêu”, “trước mặt tôi đây là người thương tôi, yêu tôi”. Lần đầu tiên trong đời con đã biết dang tay ra để ôm một người xa lạ, để biết khe khẽ nắm lấy tay nhau mà hát những bài thiền ca ngay trên máy bay. Tiếng hát nhỏ, như là một hơi thở nhẹ, như là một vạt nắng sớm mà đủ sưởi ấm trái tim và khuôn mặt những hành khách trong chuyến bay hôm nay, “Nay tôi đã về/Nay tôi đã tới/An trú bây giờ/An trú ở đây/Vững chãi như núi xanh/Thảnh thơi dường mây trắng…”. Những người lặng lẽ và kín đáo nhất, cũng đã nở nụ cười để nhận ra nhau. Vậy là tất cả những hành khách trong chuyến bay hôm nay đều đang về đất Tổ, về với Thầy, về nhà với bếp lửa hồng đang đợi. Kỳ diệu quá phải không Thầy. “Tình yêu thương/ đã trở nên bất diệt”. Chúng con biết mình là anh chị em trong một gia đình tâm linh, “đã về, đã tới” và cùng nhau “đi như một dòng sông”. Vậy là “không sinh, không diệt, đừng sợ hãi”. Thầy luôn ở bên chúng con, đúng không Thầy?
Con của Thầy,
Huyền Dương

Lời chúc và câu đối Tết năm Giáp Thìn

Kính bạch Sư Ông!

Kính thưa quý vị thân hữu gần xa!

Tết nguyên đán đã gần về, tăng thân Làng Mai xin được gửi đến quý vị thân hữu câu đối Tết Giáp Thìn như một món quà để thực tập cùng nhau trong năm mới.

Câu đối năm nay là: Tha Thứ – Bao Dung, để cầu mong cho tất cả trọn một năm mới yêu thương.

Tha thứ và Bao dung là hai biểu hiện cụ thể của tình thương, là hoa trái của hiểu biết. Ta nguyện học nuôi lớn cái hiểu để tình thương trong ta lớn lên. Cái tha thứ khó nhất đó là tha thứ cho chính mình.

“Trong đời sống, có nhiều lúc vì thiếu chánh niệm, thiếu sự khéo léo, ta đã làm những điều gây khổ đau, đổ vỡ cho những người ta thương và nhiều người khác. Ta hối hận, cảm thấy tội lỗi và trở nên chán ghét chính ta, không có khả năng tha thứ cho chính mình. Nhưng ta không biết rằng chính mình cũng đã gây khổ đau, tàn hoại cho thân tâm mình rất nhiều. Sự thực là tất cả những khổ đau, hư hoại ta đang gánh chịu đều do chính mình tạo ra. Xin quý vị quán chiếu về điều này. Nếu nhìn kỹ lại, quý vị sẽ thấy rằng người làm mình khổ nhiều nhất lại chính là mình chứ không phải ai khác. Đây là sự thực hiển nhiên mà ta không hề hay biết.”

(Lời Sư Ông hướng dẫn thêm: https://langmai.org/tham-van-duong/van-dap-voi-ts-thich-nhat-hanh/tha-thu-cho-chinh-minh/)

Ðôi khi, ta muốn tha thứ cho một người nhưng ta không thể làm được. Thiện chí muốn tha thứ có đó nhưng sự chua chát và đau khổ, thậm chí giận dữ cũng còn đó. Vì thế sự tha thứ chỉ có thể xảy ra một cách bình an nếu tâm bao dung của mình đủ lớn để chứa đựng.

“Mình có đau khổ trong lòng cho nên mình mới muốn trừng phạt người kia, để cho người kia khổ, để cho đã cái khổ của mình, cái giận của mình. Khi tâm lượng của mình lớn rồi thì dù người kia không dễ thương với mình, ác độc với mình, tệ lậu với mình thì mình cũng không giận, trái lại mình biết thương xót. Do đó cho nên thay vì có ý định muốn báo thù hay muốn trừng phạt, mình lại có những biện pháp giúp người kia để người kia đừng làm như vậy nữa, tại vì làm như vậy thì chính người đó khổ và người đó làm cho những người khác tiếp tục khổ. Cái đó gọi là lượng cả, đại lượng. Những người lớn như là cha, mẹ, thầy, anh, chị, tỉnh trưởng, quận trưởng, bộ trưởng, thủ tướng, tổng thống, hay vua… đều là những người cần có cái lượng lớn. Tại vì nếu không có cái lượng lớn thì mình không xứng đáng làm anh của người kia, không xứng đáng làm chị của người kia, không xứng đáng làm thầy của người kia, không xứng đáng làm cha, làm mẹ của người kia. Cha mẹ mà giận con, mà từ con, mà oán hờn con cũng tại vì cha mẹ chưa có lượng lớn.”

(Lời Sư Ông hướng dẫn thêm: https://langmai.org/thien-duong/nghe-phap-thoai/pt-phien-ta/pt-su-ong-lm/pt-theo-chu-de/luong-ca-bao-dung-nhan-ba-la-mat/ )

Trong năm mới, mong ước mọi người sống chậm lại, có thời gian để lắng nghe nhau, có được những khoảng lặng để nhìn sâu vào người gây khổ đau, khó khăn cho mình. Hiểu được thì tình thương bắt đầu có mặt. Khi giọt nước từ bi ứa ra trong trái tim mình là lúc những cơn sóng cảm xúc có cơ hội lắng dịu lại. Chúng ta hãy nuôi dưỡng hạt mầm tha thứ bằng việc phát khởi tâm niệm thương yêu đầu ngày:

Thức dậy miệng mỉm cười

Hăm bốn giờ tinh khôi

Xin nguyện sống trọn vẹn

Mắt thương nhìn cuộc đời.

Thương yêu là một trong Bốn tâm vô lượng. Khi tâm ta rộng lớn như sông, như biển, ta có thể dung chứa, chấp nhận và ôm được những vụng về, lẫm lỡ của vợ, của chồng, của cha mẹ, anh em hay con cháu mình. Bằng sự thực tập chánh niệm ta nhận ra được và biết ơn những điều kiện hạnh phúc đã có sẵn quanh mình.

Tịnh độ nơi đây thích ý rong chơi người chẳng tìm cầu chi nữa.

Hài lòng với những gì đang có, tâm tư ta nhẹ nhõm và thênh thang tựa đất trời.

Mỗi khi ta ngồi, ta đi, ta ăn cơm, uống nước ta học tiếp xúc với đất Mẹ và trời Cha. Không một giây, một khoảnh khắc nào mà đất trời không nuôi lớn ta. Chỉ cần một hơi thở nhẹ là ta hòa quyện cùng trời Cha, chỉ một bước chân an bình là ta ôm trọn được đất Mẹ. Đất Mẹ và trời Cha là những biểu hiện của đức bao dung, không kì thị. Dù hơi nước bốc hơi từ nơi nào trên đại địa, ô nhiễm hay tinh sạch, Cha đều đón nhận chúng in dấu trắng xóa trên nền trời. Khả năng của Mẹ còn thêm bất khả tư nghì. Dù cho đờm dãi tanh hôi, khí độc hay phóng xạ nguyên tử Mẹ cũng có khả năng ôm ấp và chuyển hóa.

Trong năm mới, chúng ta hãy cùng nhau phát khởi tình thương để nuôi dưỡng hạt mầm tha thứ, nương tựa nơi đất Mẹ và trời Cha cho bao dung thấm nhuần nơi từng cử chỉ, lời nói và hành động hằng ngày.

Đệ tử nguyện sống cuộc đời thiểu dục

Nếp sống lành mạnh an hòa

Cho thân thể kiện khương

Nguyện rũ bỏ âu lo

Học tha thứ bao dung

Cho tâm tư nhẹ nhõm.

Đó là lời kinh trong bài sám Quy Nguyện. Quý vị có thể đọc tụng bài Sám nguyện ấy trong đêm giao thừa.

Thương chúc mọi người sửa soạn lòng mình để đón năm mới với một vườn hoa tươi thắm.

Xin truy cập vào đây để tải câu đối về:

Câu đối để in 

Đến đi thong dong

Chiều hôm nay, ngày 30.1, sau lễ Đại tường, đại chúng đã cùng nhau vân tập tại công viên Vĩnh Hằng để làm lễ tưởng niệm, dâng hương lên Thầy. Bầu trời trong xanh. Những làn mây nhẹ như khói sương thi thoảng ẩn hiện trên nền trời.

Chúng con, bốn chúng đệ tử của Thầy, có mặt nơi đây, có mặt ở quê hương Việt nam như hiện thân của tấm lòng thơm thảo của Thầy dâng lên Tổ tiên nước Việt. Hóa thân Thầy đã hòa vào hồn Việt, đã làm cho ước nguyện một lòng thương yêu đất nước giống nòi của Thầy được luân hồi một cách đẹp lành nhất. Mỗi người trong chúng con đều đang mang chí nguyện của Thầy đi về tương lai bằng cách riêng của mình, trong dòng chảy chung của tăng thân. Chí nguyện tu tập và phụng sự trọn đời của chúng xuất sĩ, những phát nguyện gìn giữ nếp nhà và nuôi dưỡng thân tâm cùng gia đình, xã hội theo hướng của Năm giới quý báu của chúng cư sĩ đã biểu hiện từ giây phút trà tỳ nhục thân Thầy hai năm trước đang dần trở thành thực tại, và sẽ còn đẹp thêm, rộng lớn thêm ở tương lai. Chúng con nguyện chấp nhận nhau, tha thứ và thương yêu nhau và một lòng đem Thầy đi về tương lai đẹp đẽ, an lành, hùng hậu.

Bước chân chúng con ngày hôm nay, trên mảnh đất này, thật thong dong. Giờ khắc này, những giọt nước mắt ngày trà tỳ trong lễ Tâm tang, nỗi bồi hồi xúc động lúc thăm lại nơi đây vào dịp Tiểu tường đã theo khói hương bay về trời.

Thân tâm thanh thản, chúng con lắng nghe lời chia sẻ của thầy Pháp Ấn về những cống hiến cho đời và đạo của Thầy và của Đại lão hòa thượng Thích Trí Quang.

Những gì Thầy và các bậc tiền nhân đi trước đã thành tựu còn lưu dấu mãi với núi sông. Sự nghiệp của Thầy dù lớn lao, đọng lại trong chúng con vẫn là hình ảnh một vị thầy mộc mạc với chiếc áo tràng nâu, nón lá, môi nở nụ cười bình dị cùng ánh nhìn chứa đầy tha thứ, bao dung. Nhân cách và đức độ của Thầy cùng các bậc tiền nhân là điều mà thế hệ hậu lai chúng con thành kính quy ngưỡng. Chúng con nhớ đến Trúc Lâm đại sĩ với đôi chân trần du hóa khắp nơi, bồi đắp nền đạo đức và văn hóa dân tộc, nhớ đến Tổ khai sơn với chiếc thảo am đơn sơ, ngày ngày cuốc đất trồng rau phụng dưỡng mẹ già,….

Giây phút niệm danh hiệu Bồ tát Quan Thế Âm, chúng con như tiếp xúc được với tình thương của Thầy. Thầy đã trao truyền hết cho chúng con những gì Thầy có, không hề giữ lại mảy may. Con đường của nếp sống an lạc, tỉnh thức Thầy đã mở lối, chúng con chỉ cần tiếp bước chân Thầy.

Chúng con đã thiền hành một vòng quanh khu tưởng niệm. Từ học trò tại gia cho đến xuất gia, ai cũng thực tập “đi để mà đi”. Chúng con biết điều duy nhất cần làm giờ phút này là nương tựa vào bước chân hơi thở, có mặt cho Thầy. Năng lượng chánh niệm tập thể của tăng thân chế tác ra cùng với niềm thương kính trong lòng người sẽ ghi dấu lại nơi này để mỗi khi có ai đến thăm, người ta vẫn cảm được giữa không gian mênh mông sự ấm áp của tình thầy trò.

Từng cụm mây đang vân du giữa bầu trời xanh rộng lớn như hóa thân Thầy. Hóa thân ấy nhắc chúng con sống một đời sao cho thảnh thơi, in được trên đại địa những bước chân thong dong. Chúng con sẽ học theo Thầy, đến đi thong dong ở bất cứ nơi nào mà chúng con có mặt…

Thầy thương kính, chúng con có trong Thầy. Thầy có trong chúng con. Đó chính là ước hẹn mà Thầy đã trao truyền cho chúng con và chúng con đang mỗi ngày tiếp nối sự thực tập cùng Thầy:

“Sự thực tập của Thầy cũng không khác. ‘Ta vẫn còn đến đi thong dong’. Chừng nào Thầy còn đến đi thong dong (coming, going, moving around with freedom) thì Thầy vẫn còn là nơi nương tựa cho con, cho các con. Và chừng nào các con vẫn còn trở về với những bước chân thanh thản thì các con vẫn còn là chỗ nương tựa và tiếp nối của Thầy. Và tuy nhìn bề ngoài ta có thể thấy tướng đầy tướng vơi xuất hiện nhưng trong bản chất nội dung thì vầng trăng vẫn là vầng trăng, không bị ý niệm khuyết tròn che lấp. ‘Không tròn không khuyết một vầng trăng”(Thư Thầy viết ngày 22 .04 2001)

 

 

Nước đi ra biển lại mưa về nguồn

“Cầm nhành dương liễu, rưới lên nước cam lộ
Trừ nóng bức làm mát mẻ nhân gian
Lắng tai nghe mà tìm tới với chúng sanh
Đem pháp nhiệm trừ khổ đau cho muôn loại
Tâm từ bi kiên cố
Tướng tự tại đoan nghiêm
Có cầu là có ứng
Không nguyện nào không thành”

Sáng nay, những giọt nước cam lộ được rưới lên khắp thất Lắng Nghe. Trời trong, khí tĩnh, thanh tịnh là khung cảnh mà thanh tịnh cũng trong lòng người. Chúng con đã cùng nhau vây quanh thất, hướng về Thầy trong Lễ Sái tịnh. Người đứng, người quỳ nhưng đều chung một lòng thành kính. Nhắm mắt lại, chúng con cảm nhận năng lượng an lành của Thầy còn lưu lại trong không gian. Lời kinh trì tụng của chư Tôn đức vang khắp núi đồi. Trong biển âm thanh huyền diệu đó, thất Lắng Nghe tựa hồ như đóa sen đang nở ra trang nghiêm đẹp đẽ giữa không khí thanh tịnh của Tổ đình.

Giữa lòng đóa sen đó đã an vị một phần sắc thân Thầy. Chúng con thấy như tăng thân đã đồng lòng đặt vào trong thất một trái tim. Giờ đây, những lúc nhớ Thầy, chúng con có một nơi để hướng về. Ngôi thất nhỏ đã trở thành một biểu tượng tâm linh chói sáng, hiện lên trong tâm trí chúng con với tất cả niềm thương kính.

Một phần của Thầy ở lại cùng chúng con nơi thế giới hiện tượng, những phần khác đã hòa chung dòng chảy với liệt vị tổ sư. Giây phút linh vị, di ảnh và y bát Thầy được rước nhập Tổ đường, chúng con thấy vòng tròn đã viên mãn. Giọt nước sau một vòng tuần hoàn nay lại trở về với cội nguồn bản thể. Thầy đã sống một cuộc đời thật đẹp, nay không còn vướng bận gì nữa.

“Giọt nước thành dòng sông thanh thản người về chơi biển lớn

Bước chân nên cõi tịnh thảnh thơi ta lên dạo đồi cao”

Thầy thanh thản ẩn tàng như lẽ tự nhiên của nhịp điệu sự sống, như mây bay, hoa nở, như sương sớm tan đi khi ánh mặt trời chiếu rọi. Đơn giản vì Thầy biết rằng không cần phải lo lắng cho chúng con nữa. Thầy là một vị thầy đầy lòng từ bi và cũng đầy tuệ giác. Những năm tháng còn bên cạnh, Thầy luôn nhắc nhở, chỉ dẫn chúng con trở về nương tựa nơi hải đảo tự thân, nơi vị thầy của chính mình. Để giờ đây, khi nghĩ về Thầy, chúng con có thương, có nhớ nhưng không có bơ vơ, lạc lõng. Dù thực tập còn yếu kém, chúng con đã bước đi được trên đôi chân của chính mình.

Bài kinh Hải đảo tự thân được nghe sáng hôm nay lại một lần nữa khiến con xúc động và biết ơn lòng từ bi của Thầy.

“…Quý vị phải thực tập làm hải đảo tự thân, biết nương tựa nơi chính mình mà đừng nương tựa vào một kẻ nào khác, phải thực tập nương tựa vào hải đảo chánh pháp, biết nương tựa nơi chánh pháp chứ đừng nương tựa vào một hải đảo nào khác hay một ai khác…”

Trong khi chúng con đang nhiếp tâm nương tựa vào hơi thở, phía xa xa kia, trong màn đêm sâu thẳm, thất Lắng Nghe cũng đang đóng vai trò của một hải đảo tâm linh, tiếp tục mang thông điệp của Bụt, của Thầy truyền đạt đến thế hệ hậu lai…

 

Tiếp nhận gia tài

Ngày sinh hoạt thứ hai của Bốn chúng khép lại trong không khí ấm áp tình người, tình đệ huynh một nhà. Đại chúng đã cùng hát vang khúc ca “Giờ đây bên nhau”. Bài hát như là lời nguyện chung của cả tăng thân. Dù cho bao gian khó, ta vẫn đứng bên nhau, sánh vai và đồng lòng trong công trình giúp đời. Chỉ có chung lòng, ta mới tiếp nhận và trao truyền được gia tài Thầy để lại cho thế hệ tương lai.

Những viên ngọc quý trong gia tài của Thầy như thiền ngồi, thiền hành, thiền lạy, thiền ca,… vẫn tiếp tục được thực tập và lan tỏa không chỉ bởi những người học trò xuất gia của Thầy. Những vị đệ tử tại gia với niềm thương kính, lòng biết ơn sâu sắc cũng đặt Thầy vào lòng, mang Thầy đi về tương lai và trở thành những sự tiếp nối đẹp của Thầy.

BBT xin gửi đến tăng thân khắp chốn những dòng tâm tình của bạn Huyền Trang, một vị đệ tử tại gia của Thầy viết lại những cảm nhận của mình khi tham dự hai ngày sinh hoạt bốn chúng. Bên cạnh đó cũng xin đính kèm vài khoảnh khắc sinh hoạt của ngày hôm nay để mời tăng thân gần xa cùng hòa vào dòng chảy của Tổ đình trong những giờ phút huyền thoại.

“Sư Ông kính thương,

Thời tiết Huế mấy ngày hôm nay có mưa phùn và trở lạnh nhưng cũng không ngăn được tấm lòng chúng con hướng về chùa Tổ, cư sĩ từ khắp đất nước Việt Nam và thế giới trở về tham dự lễ Đại Tường của Sư Ông. Năng lượng ấy thật yên vui mà cũng thật hùng tráng. Vì con cảm nhận được rằng, ai ai trong chúng con cũng trân quý giờ phút được bước những bước chân thảnh thơi trên núi đồi Dương Xuân, hạnh phúc khi được gặp lại những người bạn đồng tu thân thương hay được lắng nghe những câu chuyện về Sư Ông từ Quý Thầy, Quý Sư Cô.

Con đã được thăm phòng trưng bày pháp khí và phòng thở của Sư Ông. Từng lời dạy của Sư Ông, chiếc áo khoác đã sờn cũ, bàn làm việc của Sư Ông đã được Thầy Cô tái hiện thật thân thương, gần gũi để chúng con có thể thấy được nếp sống hàng ngày của Sư Ông. Con đã ngồi thật yên trong phòng thở của Sư Ông và nước mắt cứ thế lăn dài. Những giọt nước mắt kính ngưỡng, thương yêu dành cho một vị Thiền sư có tầm ảnh hưởng quốc tế nhưng lại có đời sống rất giản dị. Sư Ông sống dung dị nhưng lại luôn bền bỉ và kiên trì gửi đi thông điệp hoà bình ngay cả trong những thời kỳ đen tối nhất. Con nhìn đâu cũng thấy trong đó là tình thương, là lòng từ bi của Sư Ông. Lòng con lắng yên và thấy được sâu sắc hình ảnh Sư Ông trong Quý Thầy Quý Sư Cô đang chấp tác dưới đồi. Con thấy Sư Ông vẫn đang có mặt đó cho chúng con, chỉ dẫn cho chúng con “về nâng sự sống trên tay”, chế tác năng lượng yêu thương để lòng ngày càng bao dung và bình an hơn.

Con đã đứng thật lâu trước bức thư pháp “Thở đi con, thật sâu, thật chậm, không sao đâu mà”. Con như nghe tiếng Sư Ông bên cạnh, được ủi an, được che chở khi trở về từ những va tổn của cuộc đời. Những người trẻ – như con – luôn mang trên mình rất nhiều kỳ vọng của gia đình, xã hội và cả của chính bản thân mình. Điều đó đôi lần khiến chúng con mỏi mệt, bế tắc, khiến chúng con mãi loay hoay mà quên đi rằng mình có quyền dừng lại. Dừng lại để tắt chiếc đài Non – stop như lời Sư Ông đã từng dạy: “Có một đài radio đang hoạt động trong đầu ta, đó là đài NST (Non Stop Thinking) – đài suy nghĩ liên tục không ngừng. Tâm ta đầy tiếng ồn, vì vậy ta không thể nghe được tiếng gọi của sự sống, tiếng gọi của tình thương. Trái tim ta đang gọi ta mà ta không nghe thấy. Ta không có thời gian để lắng nghe trái tim mình.”

Con thấy lòng mình tràn ngập niềm biết ơn, biết ơn Sư Ông đã bao dung ôm lấy cả bùn lẫn sen, đã dành cả cuộc đời để gửi đi thông điệp “tâm an thế giới an”. Từ đó, chúng con được tắm mát trong tình thương đích thực. Con biết ơn quý thầy, quý sư cô đã tiếp nối trọn vẹn con đường đẹp của Sư Ông, hiến tặng hết lòng để chúng con có nơi chốn trở về. Con biết ơn vì mình đã được biết đến pháp môn Làng Mai, vì được dẫn lối bình an qua những hướng dẫn thực tập của Sư Ông, vì biết khi mình thở thật chậm, thật sâu, “ngồi thật vững chãi, chuyện gì cũng qua”.

Con ý thức rằng Sư Ông vẫn ở bên chúng con trong tiếng thông reo, trong làn sương sớm, trong nụ cười và trong hơi thở chánh niệm. Chỉ cần có mặt trọn vẹn thì chúng con sẽ được gặp Sư Ông trong đời sống màu nhiệm quanh mình. Như lời Thầy Pháp Ấn truyền trao trong bài pháp thoại sáng nay, khóa tu Tiếp Nhận Gia Tài là lần cuối cùng chúng con được “tay con trong tay Thầy”, sau khi Lễ Đại Tường kết thúc, chúng con sẽ là lớp kế cận nắm tay Thầy đi tiếp về tương lai – “Tay thầy trong tay con”. Sự thực tập của chúng con là món quà quý giá nhất mà chúng con có thể dâng lên Sư Ông.

Con xin dâng lên Sư Ông lòng tri ân sâu sắc vì Sư Ông đã dìu dắt chúng con với tình thương vô bờ và những bài học vô giá. Là một cư sĩ, con ý thức được rằng mình có thể tiếp nối Sư Ông bằng cách thực hành chánh niệm tinh cần hơn trong oai nghi, tác phong và suy nghĩ hàng ngày để đời sống của mình và của những người xung quanh ngày một hạnh phúc hơn.

Với lòng kính thương và biết ơn sâu sắc.

Con, Huyền Trang”