Thầy ơi, con đã về! – Phần II

 

THẦY VỀ TRONG CON

Sau những ngày đầu của Tuần lễ Tưởng niệm, khi đại chúng đã bắt đầu trở về với hơi thở, với bước chân chánh niệm và những nụ cười nhận ra nhau, không khí tưởng niệm càng lúc càng lắng sâu. Ai cũng cảm nhận rằng trở về dự Giỗ Thầy là cơ hội quý để được sống trọn vẹn bên nhau và thấy Thầy vẫn đang được tiếp nối trong Tăng thân.

Những ngày trước lễ giỗ chính, Tổ đình Từ Hiếu – Diệu Trạm tiếp tục đón từng dòng người lặng lẽ trở về. Có người mới đến lần đầu, cũng có người đã về đây qua nhiều mùa giỗ. Có người từ trong nước, có người từ phương trời xa. Dù đến từ đâu, trong lòng mỗi người đều có chung ước mong được trở về nơi có dấu chân Thầy, được sống trong nếp sống chánh niệm mà Thầy đã trao truyền.

Mọi người gặp nhau bằng nụ cười, bằng cái chắp tay, bằng những bước chân chậm lại trên lối đi rợp bóng cây. Ai cũng ý thức mình đang có mặt không chỉ cho Thầy, mà cho chính mình và cho nhau. Sự đoàn tụ ấy như mưa xuân, thấm vào đất và làm dịu lòng người.

Ký ức về Thầy không chỉ được nhắc lại qua lời kể, mà còn được chạm tới qua những điều rất bình dị: bước chân thiền hành quanh đồi Dương Xuân, bên hồ Bán Nguyệt; tiếng chuông ngân giữa núi đồi; những bữa cơm im lặng cùng tăng thân… Trong không gian ấy, ta chợt nhận ra: tưởng niệm không phải là quay về quá khứ, mà là sống sâu sắc hơn trong giây phút hiện tại — nơi Thầy vẫn đang có mặt.

Đại chúng đã có một đêm ngồi lại bên nhau tại thiền đường Hương Cau – Diệu Trạm để nghe những câu chuyện và kỷ niệm về Thầy trong bầu không khí ấm áp, thân tình. Những vần thơ, những bài hát khẽ cất lên giữa tĩnh lặng khiến nhiều người cảm nhận sâu sắc rằng:

“Một lá ngô đồng rơi, Thầy vẫn cùng chúng con leo đồi thế kỷ.
Ngàn hoa thủy tiên hé, đất cứ theo trời hát khúc vô sinh.”

Đại chúng cũng được nghe lại một lá thư Thầy viết cho đệ tử, kể về một giấc mơ rất đơn sơ: vài huynh đệ mới về, một nồi cơm nấu để đãi nhau, vài chậu lan, khóm trúc ngoài sân chùa — tất cả có mặt bên nhau. Vậy mà niềm vui lớn đến thế. Hạnh phúc không nằm ở điều lớn lao, mà ở chỗ ta thấy được nhau và biết rằng ta còn có nhau.

Ngồi trong thiền đường đêm ấy, nhiều người nhận ra Thầy không chỉ ở trong ký ức. Thầy đang có mặt trong tăng thân, trong sự yên lặng rất sống động này.

 

Ngày giỗ chính – có mặt thật sự cho nhau

Sáng ngày giỗ chính, không khí chùa Tổ như lắng lại. Có rất nhiều chư tôn đức trở về tham dự, mang theo tình thương và sự nâng đỡ cho hàng hậu thế, đệ tử của Thầy. Đông đảo quý thầy, quý sư cô và cư sĩ, thiền sinh cùng trở về. Nhưng điều chạm đến trái tim nhiều người không chỉ là sự đông đủ, mà chính là năng lượng an lành và vững chãi của đại chúng. Ai cũng hiểu rằng tưởng niệm sâu sắc nhất là khi ta đi bên nhau trong an lạc và tình huynh đệ.

Đại chúng còn có dịp lắng nghe chia sẻ từ quý thầy, quý sư cô lớn — những người học trò gần gũi của Thầy. Những câu chuyện về hạt giống đẹp được Thầy tưới tẩm, về cơ duyên chọn con đường xuất gia và phụng sự, cùng những bài học thân thương, những kinh nghiệm được truyền trao trong đời sống tu học… giúp mọi người chạm tới một điều rất giản dị: ai cũng được thương.

Tuần lễ được khép lại bằng một ngày quán niệm dành cho đại chúng. Mọi người cùng nghe pháp thoại “Thầy ơi, con đã về”, cùng thiền hành, ăn cơm trong im lặng và chia sẻ về ước mong tiếp nối Thầy bằng đời sống chuyển hóa khổ đau, nuôi lớn hạnh phúc cho mình và cho cuộc đời.

Trong khi Từ Hiếu – Diệu Trạm là nơi nhiều người tìm về cội nguồn, thì ở khắp nơi trên thế giới, tăng thân Làng Mai cũng đồng thời hướng về Thầy qua những khóa tu, ngày quán niệm và lễ tưởng niệm thấm đượm tình thương và lòng biết ơn. Dù ở đâu, đại chúng cũng chung một tâm nguyện: tiếp nối Thầy bằng đời sống chánh niệm và tình huynh đệ.

 

Tuần lễ tưởng niệm lặng lẽ đi qua, nhưng sự thực tập vẫn tiếp tục trong từng bước chân và hơi thở. Thầy không còn trong hình hài quen thuộc, nhưng Thầy có mặt trong tăng thân, trong cách ta sống giây phút này. Chỉ cần dừng lại, thở và mỉm cười, ta biết mình vẫn đang đi cùng Thầy. Con đường Thầy mở ra vẫn còn đó, rất gần.