Đức tin là hành trình khám phá

 

Hà Nội, ngày 15 tháng 1 năm 2026

Thầy kính thương,

Con là tiếp hiện Chân Hương Tĩnh, 50 tuổi, hiện sống tại Hà Nội. Năm nào con cũng viết một lá thư kính dâng lên Thầy, rồi mang vào chùa Tổ, đọc cho Thầy nghe trên đồi Dương Xuân, giữa lòng tăng thân khắp nơi đang tụ họp về trong dịp lễ Kỵ của Thầy. Mỗi lá thư, con đều nâng niu lưu giữ. Mỗi khi đọc lại, con đều thấy những nét trong sáng và thành thực của tâm ban đầu, của những thời khắc con lạy xuống trước kim quan Thầy, nắn nót viết xuống những dòng chữ “Con đã có đường đi” với trọn lòng tin vào Thầy và tha thiết mong được gặp Thầy nơi tăng thân.

Thưa Thầy, con đã thực tập cùng với tăng thân Tương Tức và các tăng thân bạn ở Hà Nội từ năm 2023. Niềm tha thiết thực tập của con mỗi ngày càng sâu thêm, và luôn luôn gắn liền với tăng thân, chưa một phút giây con xa rời. Hôm nọ, có bạn hỏi con là có phải vì đang học khoa Tâm lý mà  thực tập “trôi chảy” như vậy không. Con thoáng mỉm cười và câu trả lời đi lên ngay lập tức: “Em à, không những chỉ vì việc chị đang học, mà là chị thực tập với toàn bộ con người chị, bằng cả cuộc đời ấy”. Bạn con có vẻ chấp nhận câu trả lời ấy mà không thắc mắc gì thêm. Năm 2023, con gặp tăng thân, gặp các học trò xuất sĩ của Thầy, và hòa nhập rất nhanh, vì con chưa gặp ở đâu một môi trường nuôi dưỡng và an lành như vậy. Năm 2024, con tha thiết xin được thọ nhận Năm giới quý báu và bày tỏ ước nguyện được gia nhập vào dòng tu Tiếp Hiện. Nguyện vọng của con đã được toại nguyện. Mỗi lần thọ Giới, con đều ở trong hành trình tha thiết muốn được Giới, đúng kiểu như Thầy hay chia sẻ: nếu không thọ Giới được thì con không thể chịu được.

Thư này, con xin thưa với Thầy cách con đã khám phá thực tập pháp môn theo hướng cụ thể và thực nghiệm. Video mà Thầy chia sẻ về “Đức tin là hành trình khám phá” là nền móng cho con xây dựng đường hướng thực tập. Thầy nêu ra ba điểm mà một Đức Tin cần có: Có Thật (reality), có Đức – Có giá trị (quality)có Nghiệp – Có công năng (capacity, function). Con đã bám theo đó mà soi vào sự thực tập của mình, để nuôi dưỡng năm nguồn sức mạnh là Tín –  Tấn – Niệm – Định – Tuệ. Con cũng thấy như Thầy nói: càng tu, càng thực tập mình càng thấy Bụt mầu nhiệm, Pháp mầu nhiệm và Tăng mầu nhiệm.

Đức tin là Có Thật, thưa thầy. Con tin vào Bụt, vào chư Tổ, Thầy và vào Pháp môn như là một dòng chảy sinh động, có lịch sử, có nền tảng lý thuyết và thực hành cụ thể. Vì là sinh động, nên con nhìn vào Tăng thân, đặc biệt là biểu hiện nơi các học trò xuất sĩ của Thầy để con tìm ra cái Thật của Đức Tin nơi con. Qua thân giáo của quý thầy, quý sư cô, con có thể biết rõ thế nào là biểu hiện của bước chân thảnh thơi, là nụ cười hạnh phúc dịu dàng, là lời nói ái ngữ và sự lắng nghe từ bi, là ánh mắt chan chứa niềm thương mà vẫn đong đầy sự kính trọng  trước những nỗi đau và mặc cảm của con, khi con chia sẻ. Các học trò của Thầy gần gũi với chúng con, qua các khóa tu rất thường xuyên, qua các lớp học đều đặn hàng tuần. Cứ thế, những lời kinh tiếng kệ và các pháp môn thực tập căn bản của Làng được truyền tải cụ thể, tỉ mỉ mà lại rất từ từ, không áp lực. 

Đức tin nơi con là có Đức, tức là có chất lượng, đưa con đi về những nẻo đường thiện lành, hạnh phúc, chân thật. Năm Giới quý báu là các cột mốc hai bên đường, cho biết lối đi và giúp con tránh được những nẻo xấu ác. Năm Giới mênh mông mà cũng rất cụ thể, thưa Thầy. Tăng thân con thường xuyên học hỏi giới và pháp đàm hàng tháng, cứ tuần tự từng giới một. Con đã tự ứng cử vào nhóm dẫn chúng học giới của tăng thân ngay từ năm đầu tiên con tu học (năm 2023). Đến nay, con vẫn tràn đầy tha thiết mỗi khi tự mình tìm hiểu để chia sẻ về thực tập Giới hay cùng học Giới với tăng thân. Nhiều vấn đề tưởng như bế tắc trong quá khứ của con, đã được hóa giải trong những thời khóa như vậy. 

Con xin thưa với Thầy một ví dụ. Khi chồng con có bạn gái, người bạn ấy gặp con và nói với con rằng bạn ấy rất yêu chồng con. Chồng con cũng nói là rất yêu con, và cũng yêu bạn kia. Con hoang mang lắm, vì con thấy là rõ ràng con cũng yêu chồng con mà. Kiểu yêu thương đó dày vò cả ba người chúng con và lây lan đau khổ sang cả các cháu và bố mẹ các bên. Con bế tắc trong nhiều năm vì thấy cái ý “tình yêu không có lỗi” ấy, kể ra cũng có lý. Đến khi học Giới, con được Thầy khai thị, đại ý là “có một phép thử cho tình thương đích thực là tất cả các bên trong mối quan hệ đó đều thấy an lành và thanh thản. Nếu chỉ cần một trong các bên thấy đau khổ, ngột ngạt thì đó là dấu hiệu của tình thương không đích thực, hay nói cách khác, là trá hình của tình thương vướng mắc, gây đau khổ”. 

Con bừng tỉnh, nếu tất cả các bên trong mối quan hệ nói trên đều khổ đau, thì chắc chắn tình thương kiểu đó cần dừng lại để xem xét ngay. Vậy là con quyết định Dừng lại. Với sự nương tựa vào Năm Giới, con đã dần dần gỡ được những khó khăn trong mối quan hệ gia đình, chuyển hóa đau khổ, chia ly thành sự chân thành và hỗ trợ. Con mừng lắm, thưa Thầy. Vì việc đó rất kịp thời, khi các con của chúng con đã nhìn thấy bố mẹ chúng vượt qua khủng hoảng ra sao, và nếp sống đạo đức về tình yêu nam nữ đã được con thực hành thế nào. Quan trọng nhất, các cháu đã thấy được sự ngọt ngào hạnh phúc của cách sống theo Năm Giới của con, có công năng thế nào với bố các cháu. Thầy ạ, cháu nhỏ của con luôn biết ơn Thầy vì đã “làm cho mẹ con hạnh phúc” đó ạ.

Đức Tin nơi Pháp môn còn phải có công năng cụ thể. Pháp môn tu học đã được các học trò của Thầy chuyển đến chúng con bằng các hướng dẫn thực tập Hơi Thở, Bước Chân, và Nụ Cười. Con yêu thích nhất điều mà các học trò của Thầy hay chia sẻ là “chỉ bán hàng thật, không bán hàng giả”. Những gì quý thầy quý sư cô chưa thực tập được bằng chính cuộc đời các vị, thì không tự nhận mà sẽ lấy kinh nghiệm của Bụt, của Tổ, của Thầy ra chia sẻ. Vì thế, các pháp môn đều được truyền tải cho chúng con bằng cả sự sống của quý thầy, quý sư cô. 

Sinh hoạt của tăng thân xuất sĩ của Làng rất công khai với cư sĩ chúng con. Quý thầy, quý sư cô vừa làm việc chung, hướng dẫn khóa tu, cũng vừa làm việc chung với cư sĩ. Cách mọi người cư xử  với nhau làm con trân trọng lắm, kể cả những trục trặc phát sinh và cách đi qua những vấn đề ấy. Chính nhờ được các học trò của Thầy hướng dẫn chi tiết, tỉ mỉ và rất truyền cảm hứng, con đã tìm ra được chìa khóa thực tập cho chính mình. Đó chính là Kinh quán niệm hơi thở. 

Cuối năm 2023, con bắt đầu được học Kinh ở lớp Hương Hoa Chiều với hơn 10 buổi hướng dẫn hàng tháng. Hay lắm thưa thầy, con thích thú lắm với việc theo dõi hơi thở đơn thuần mà không áp lực điều chỉnh gì. Con không hợp lắm với sổ tức, mà con lại hợp với tùy tức. Con thực tập theo dõi hơi thở với một niềm tin sâu sắc vào Bụt, Thầy và các học trò của Thầy. Rồi con tiến tới theo dõi thân thể. Mầu nhiệm lắm thưa Thầy! Con đã có cuộc hội ngộ ngọt ngào và nhiều nước mắt với cơ thể con, như người lãng quên lâu ngày mới nhìn được mặt. Từng bộ phận một, con không bỏ qua bất kỳ bộ phận nào, được con gặp gỡ trở lại. Những ký ức đau khổ quá khứ ùa về theo từng lần quán chiếu đó. Con òa khóc thương mình. Con thương con trong cái ngày mà con đã đưa cả nắm thuốc ngủ vào miệng và tỉnh giấc ở khoa cấp cứu bệnh viện năm nào. Con thương con xót xa những lần ra vào bệnh viện. Con ôm ấp con những thời con bị cơn ghen tuông làm co quắp. Con thương lắm những lần con bị cơn đau khổ tràn lấp, nói năng lảm nhảm. Cứ thế, con không lùi bước, vì biết con có tăng thân và có quý thầy, quý sư cô bên cạnh, chỉ bảo, nâng đỡ. Đến giữa năm 2025, con đã hoàn toàn trở lại, tôn kính cơ thể con trọn vẹn, cả thân và tâm. Cuộc đoàn tụ ấy đã tái sinh con. Con đã là một dòng liên tục, từ quá khứ đến hiện tại và cùng nhau đi vào tương lai như một thể thống nhất. Từ đó, cảm giác vững chãi nơi tự thân con tốt hẳn lên, thưa Thầy.

Mấy hôm trước, con nhận được từ Youtube video “Con đường Thầy đi”. Trong bài pháp thoại, Thầy chia sẻ về hành trình từ lúc xuất gia đến khi Thầy tìm được pháp môn tu học cụ thể. Con nghe không biết bao nhiêu lần mà luôn xúc động với tấm lòng của Thầy, và biết ơn biết bao con đường mà Thầy đã khai phá. Thầm niệm lại trong lòng, con tự thấy con cũng đã đi theo đúng con đường mầu nhiệm đó. 

Kết lại lá thư này, con xin chia sẻ với thầy câu chuyện nhỏ dưới đây:

Đêm Giao thừa 31/12/2025, tại chùa Đình Quán, con đi Hội Xuân cùng bạn. Sửa soạn trang phục cho thời khóa Giao Thừa, con khoác lên mình chiếc áo Tiếp Hiện và khoe với bạn con: “Em là Tiếp hiện đấy, chị ạ”. Bạn con hỏi “Tiếp Hiện là gì hả Thảo?”. Ô, con hơi đứng hình, rồi mỉm cười và hẹn sẽ giải thích sau. Trong thời khóa Bình thơ đêm Giao thừa, sư cô Chơn Tâm chia sẻ một ý mà con nhớ mãi, đại ý là sư cô nói Bình thơ là nét văn hóa tâm linh của dân tộc Việt Nam, được Sư Ông làm sống dậy. Và sư cô xúc động nói: “Chắc Sư Ông cũng vui lắm khi cô học trò nhỏ của Thầy năm nào, đã ngồi nơi Thầy đã ngồi, để Bình thơ đêm Giao thừa như Thầy năm xưa”. Ý này cứ ngân nga trong con. Con mỉm cười vì con thấy mình  đang thật sự hòa vào dòng chảy tâm linh của Sư Ông và các học trò cư sĩ cũng như xuất sĩ của Người.

Sáng ngày 01/01/2026, khi ăn sáng cùng bạn,  tự nhiên con thấy mình có thể chia sẻ với bạn được câu hỏi đêm hôm trước một cách sống động, vì bạn con cũng có mặt ở buổi bình thơ đó. Con nói: “Chị ạ, khi em cảm thấy mình thương kính Thầy đủ nhiều, hiểu được phần nào tâm nguyện của Thầy, thì lúc đó mình sẽ xin thọ giới Tiếp Hiện, để nguyện cùng tăng thân tiếp nối con đường của Thầy”. Câu trả lời đó đi ra rất tự nhiên từ tâm thức con. Miệng con nói ra mà lòng con thấy an lạc lạ thường – cảm giác mãn nguyện và đủ đầy của một kiếp người đã có đường đi.

Thưa Thầy, con xin kính đảnh lễ Thầy với tất cả lòng biết ơn.

Học trò của Thầy, 

Chân Hương Tĩnh