Chương trình tu học mừng năm năm biểu hiện

– 7.00 – 7.30: Tập trung đại chúng

– 7.30 – 8.00: Đi thiền

– 8.15 – 8.30: Ngồi thiền

– 8.40 – 9.30: Nghi thức tụng kinh: (Thầy Chỉnh Long chủ lễ)

+ Dâng hương, lạy Bụt;

+ Tụng bài kinh Bát nhã, Bài tụng Hạnh Phúc;

+ Đọc 4 lời quán nguyện;

+ Tụng 3 sự quay về – Hồi hướng.

– 9g30 – 9.45: Giải lao

– 9h45 – 11.15: Bắt đầu nghi thức sinh nhật.

+ Đại diện gia đình BS phát biểu (Oanh)

+ Thắp nến + Dâng lời khấn nguyện (Bé Nguyên);

+ Đại diện BS chia sẻ quá trình 5 năm tu học với nhau (Chị Cúc);

+ Cả nhà BS cùng nhau thổi nến và cắt bánh sinh nhật;

+ Mời quí Thầy, quí sư Cô chia sẻ.

– 11:15 – 11.30: Khất thực

– 11.30 – 12.30: Ăn chánh niệm có đọc ngũ quán (Quí Thầy cô)

– 12.30 – 12.45: Rửa chén trong chánh niệm

– 13.00 – 13.40: Thiền buông thư (bé Gà + Bé Chi)

– 14.00 – 16.00: Thiền trà + văn nghệ.

Chia sẻ niềm vui, những khó khăn gặp phải và kinh nghiệm tu tập để có hoa trái trong thực tập.(Búp Sen và các Tăng Thân cùng đóng góp).

– 16.30: Hoàn mãn.

 

Mừng Năm Năm Ngày Tiếp Nối (26.05.2013)

Hôm nay, gia đình Búp Sen chúng con làm lễ kỷ niệm lần thứ năm, mừng ngày “Tiếp nối” kể từ khi thành lập tại tu viện Bát Nhã năm 2008 – 2013. Khoảng thời gian 5 năm đó chúng con đã cùng nhau tu học, có mặt cho nhau thương yêu nhau và cùng nhau chia sẻ những niềm vui, những ngọt ngào hay những vui buồn trong cuộc sống. Lại cùng nhau vượt qua những khó khăn, những thăng trầm trong lúc sinh hoạt. Có những lúc tưởng chừng như đã tan rã, nhưng bằng tình thương, bằng nhiệt huyết chúng con vực dậy rồi duy trì đến hôm nay. Tuy những thành viên trong gia đình không nhiều nhưng mỗi khi đến với nhau chúng con luôn chế tác được niềm vui, sự nuôi dưỡng. Chúng con cảm nhận được niềm hạnh phúc khi sinh hoạt chung. Cũng từ đó tình huynh đệ có sự gắn kết, chúng con coi nhau như là anh chị em một nhà.

Trong năm qua, gia đình Búp Sen đã cho ra đời một đóa sen đẹp. Nay đã biểu hiện thành một sư cô dễ thương và luôn gửi nhiều tình thương về cho chúng con. Đây là một món quà quí giúp cho chúng con có thêm năng lượng để đi tới.

Hành trình năm năm cũng không quá dài nhưng cũng không phải là ngắn. Chúng con đã bước được những bước chân vững chãi và tập trở về với hơi thở ý thức nhiều hơn. Biết dừng lại và sống chánh niệm trong cuộc sống bận rộn của mình, hay quan tâm và chia sẻ với nhau những khó khăn mỗi khi có ai gặp phải.Tuy nhiên vẫn còn nhiều hạn chế.

Chúng con ý thức được rằng: chúng con rất cần một gia đình tâm linh như thế để trở về nương tựa. Càng ngày anh chị em càng hiểu nhau và thương nhau nhiều hơn. Thời gian qua sau khi tham dự khóa tu ở Thái Lan về. Chúng con cảm nhận được tình thương của sư ông dành cho chúng con rất lớn. Cho nên, anh chị em trong gia đình càng phải tu học thật giỏi để đền đáp công ơn của Người. Hay để những hạt giống thương yêu, hiểu biết trong chúng con có cơ hội được lớn lên. Nhằm góp phần cho tăng thân nhiều năng lượng tươi mát, để giúp cho tự thân, cho gia đình và cho nhiều người khác nữa.

Hôm nay, nhân kỷ niệm ngày “Tiếp Nối”, chúng con kính dâng lên Sư ông lòng biết ơn sâu sắc nhất. Chúng con nguyện cùng nhau đi như một dòng sông. Chúng con xin Tri ân đến quí thầy, quí sư cô luôn luôn có mặt đó cho gia đình Búp Sen, động viên và khuyến khích chúng con tu học. Chúng con cũng xin tri ân đến các cô chú tăng thân Tiếp Hiện Sài Gòn luôn hết lòng yểm trợ. Nhất là chú Lộc đã sâu sát hướng dẫn chúng con suốt chặng đường vừa qua. Chúng con cũng xin tri ân đến chị Cúc người chị cả của Búp Sen luôn thương yêu và có tấm lòng muốn xây dựng một tăng thân vững mạnh. Cuối cùng con cũng xin tri ân đến tất cả các thành viên Búp Sen đã góp mặt làm nên một hồ sen tươi mát như hôm nay./.

Nguyên Tường


Một số hình ảnh gia đình Búp Sen trong ngày tiếp nối:


Xem thêm: Chương trình tu học mừng năm năm ngày biểu hiện

Tiếp theo: Lá thư tu học tháng 5 năm 2013

Lá thư tu học tháng 5 năm 2013

Sài Gòn đã bước vào tháng của những ngày mưa, ai cũng vui vì nắng bớt dần…

Cái oi bức của nắng tuy làm người ta cảm thấy khó chịu nhưng nhờ có nắng mà cây mới có sự sống, nhờ có nắng mà lúa mới trổ bông, nhờ có nắng mà gạo đã trở thành bát cơm ngon. Mưa thấm đất, mưa làm cho nắng dịu nhẹ đi, mưa làm mát mẻ hồn người. Cứ như thế, mưa và nắng cùng có mặt cho nhau, thay nhau đem đến sự mầu nhiệm cho cuộc sống. Sài Gòn tháng 5, ta càng thấy sự hiện diện của nắng và mưa một cách rõ rệt. Kì diệu thay, tháng 5 này cũng có một sự biểu hiện lành cùng với đất trời đó_ Ngày Tiếp Nối của tăng thân Búp Sen.

Nắng lên, chim chóc đâu đó ca mừng cho một ngày đặc biêt: Ngày 26 tháng 5 năm 2013, ngày Biểu hiện 5 năm thành lập và tu học trên con đường Hiểu và Thương của tăng thân Búp Sen. Lễ kỉ niệm được diễn ra từ sáng tới chiều tại chùa Lá Pháp Vân. Có quý thầy nghiêm minh chứng giám là thầy Chỉnh Long, cùng với sự có mặt của các bạn đồng tu từ nhiều tăng thân khác đến. Mọi người trong tăng thân Búp Sen ai cũng thấy niềm hạnh phúc và an lạc tràn dâng. Đây không những là dịp để chúng con ghi lại hành trình tu học mà còn là cơ hội để chúng con ngồi lại, nhìn vào những ngày hôm qua, nhìn lại sự thực tập lâu nay của mình, xem đã thật sự được chuyển hóa, được nảy mầm và được kết hoa hay chưa. Trong ngày Biểu hiện này, Búp Sen đã có rất nhiều sự hiến tặng. Từ việc lên kế hoạch, tổ chức của các Sen đi trước có nhiều kinh nghiệm đến việc phân công và thực hiện. Sen nào cũng hoan hỉ và hết lòng san sẻ thì giờ và năng lực cho nhau. Sen cô Cúc và Sen chú Lộc với những kinh nghiệm tu học vững chãi của mình đã làm nơi nương tựa cho các Sen xanh. Sen chú Nguyên tài tình và hợp lí đã sắp xếp công việc rất cụ thể. Sen chú Vinh với đôi bàn tay cũng là hoa đã biến căn phòng thành hồ Sen rộng lớn. Bao nhiêu là búp Sen đẹp được kết thành tràn hoa tươi mát. Niềm biết ơn từ đất mẹ qua các món ăn được Sen chú Hiếu nhẹ nhàng thể hiện cùng với sự có mặt của các Sen trong gia đình đã hiến tặng Giây phút hạnh phúc cho nhau. Trong giây phút đó, chúng con là những búp Sen trong bùn có cơ duyên may mắn được Sư Ông, quý thầy, quý sư cô chỉ dạy về cách thực tập làm sao để xây dựng tăng thân, để thực tập tốt pháp môn và để làm rộng lớn thêm con đường Hiểu và Thương. Chúng con được tưới tẩm và nuôi dưỡng nhiều lắm từ sự chia sẻ của các bạn đến từ tăng thân Xuân Phong, tăng thân Sân Mây, Trăng Rằm và Không Tên nữa. Sự có mặt và yểm trợ của mọi người là nguồn năng lượng lớn cho Búp Sen chúng con trên bước đường tu học.

 

Đã 5 năm trôi qua, một khoảng thời gian chưa dài nhưng cũng không phải là ngắn. Có những khó khăn, đau khổ, vướng mắc, giận hờn đã vô tình trồi lên trên mảnh đất còn đang mới vừa cuốc xới nhưng chúng con vẫn đón nhận để thực tập chuyển hóa, bởi vì chúng con ý thức rằng không có rác làm phân để bón cho đất thì làm sao những hạt giống tốt nảy mầm được, không có bùn thì làm sao có sen, không có khổ đau thì làm sao có hạnh phúc? Tuy con không có mặt trong ngày hôm qua, trong hành trình 5 năm trước của các cô chú, tuy con chỉ được nghe kể lại những câu chuyện về sự thực tập ngày ấy nhưng con cũng đã cảm nhận được phần nào. Với con 5 năm là khoảng thời gian dài lắm so với năm tháng chập chững bước chân vào tăng thân Búp Sen của con. Những hạt giống mà các Sen cô, Sen chú, Sen anh, Sen chị đã gieo là chất liệu nuôi dưỡng, tưới tẩm cho sự thực tập còn non yếu của con. Con có được cơ duyên cùng thở, cùng cười, cùng tu học, cùng làm việc, cùng rong chơi với tăng thân, đó là một sự nhiệm mầu. Để giờ đây, nhờ sự tin tưởng mà các “đóa Sen đã nở” trao truyền, con mạnh dạn viết ‘Nhật kí tu học’ cho gia đình.

Vào ngày Biểu Hiện đẹp trời, mỗi Búp Sen đều mang một tâm niệm an lành và vững chãi cùng ngồi xuống nhìn lại chặng đường tu học đã qua để làm mới lại thân tâm cũng như phương pháp thực tập. Đề ra những cách thức thực tập cụ thể như dành thêm nhiều thì giờ hơn để cùng nhau thở; dành thêm một buổi trong tuần để dâng tặng sự có mặt cho nhau; lập đệ nhị thân để cùng sách tấn, nương vào nhau tu học. ‘Khi có tập khí lười biếng tu tập trỗi dậy trong mình, hay tập tính ham chơi còn đang rong ruổi nơi nào đó, thì xin hãy nhớ rằng mặt cười sẽ có mặt trong tăng thân Búp Sen khi mình xuất hiện, và mặt méo khi mình vắng mặt nhé’. Điều đó làm cho những tập tính ấy dần dần mất đi vì nếu mình có mặt, mình sẽ toàn nhìn thấy mặt cười thôi. Đôi khi mình cũng muốn làm trẻ con nhận phiếu bé ngoan cho mình, nhưng đôi khi mình cũng nên nghiêm khắc với bản thân một chút!

Búp Sen bây giờ trưởng thành hơn vì ai cũng thấy rõ con đường đi của mình. Kế hoạch dự định của Sen cô Chi là sẽ tổ chức lễ đặt tên cho các Sen trong tăng thân rất dễ thương và ý nghĩa. Ví như mình đang bị lạc ở một nơi nào đó, trong rừng sâu hay đồng hoang, nếu có ai đó gọi đúng tên mình và mình để cánh cửa của trái tim để mở, bất giác mình sẽ quay về với tự thân mình ngay. Năm nay, Búp Sen có thêm nhiều bạn trẻ tìm đến và hướng tâm thực tập theo pháp môn, trong đó có cả con nữa. Chúng con tuy vụng về, tu tập còn yếu kém, bản tính bay nhảy còn nhiều nhưng với sự yêu thương, dìu dắt và yểm trợ của các Sen cô Sen chú Sen anh chị đã giúp chúng con hiểu biết thêm ra, làm lớn hơn chí nguyện của mình. Với tất cả niềm biết ơn đến Sư Ông, đến quý thầy, quý Sư Cô, đến tăng thân khắp chốn và đặc biệt đến gia đình Búp Sen, thế hệ trẻ chúng con hôm nay nguyện tu học hết lòng, làm thế nào để tạo hạnh phúc cho mình và cho mọi người.

Mừng ngày Biểu hiện 5 năm của tăng thân Búp Sen_ Đây là giây phút hạnh phúc!

Con đang thở thật bình an!

Bé Gà                



Tăng thân Búp Sen

Lá thư tu học tháng 5 năm 2013

Mừng Năm Năm Ngày Tiếp Nối (26.05.2013)

Những chặng đường đã đi qua

Chương trình tu học mừng năm năm biểu hiện

Ngày 26/05/2013 tại Thiền Đường chùa Pháp Vân

Biển và em

THỜI KHOÁ DÃ NGOẠI “ BIỂN& EM”

Ai cũng hiền và dễ thương

Nhật ký dã ngoại biển và em

Con yêu má nhất trên đời

Đây là giây phút hạnh phúc!

Bây giờ thì con đã biết rồi, để có hạnh phúc thì đơn giản thế thôi: cứ thở, cứ cười và cứ lặp lại câu thần chú ấy. Và con cũng biết rồi: hạnh phúc lâu bền chỉ là một chuỗi kết nối dài của từng giây phút hạnh phúc lại với nhau thôi. Nếu con thực hành nhiều và thật nhiều để từng giây phút hạnh phúc đơn lẻ được liền mạch, được xâu chuỗi lại thì con sẽ có được hạnh phúc dài lâu…

Chương trình Tu học 8.12. 2013 – 01.14

Nội dung sinh hoạt của Gia Đình Búp Sen

Sài Gòn những ngày cuối năm

Sáng nay, được ngồi thiền chung với tăng thân mình, con như cảm được một nguồn năng lượng bình an lạ thường đang diễn ra trong tâm thức con. Con mỉm cười ý thức về điều đó. Con ngồi thật yên mà không cảm thấy tê nhức chân. Căn phòng nhỏ thật ấm cúng cho con có cảm giác an toàn. Con mở lòng ra để tiếp nhận tình thương mà cả gia đình đang chế tác “- Sen Bé Bích

Tìm về gốc rễ – Thực tập giới thứ năm

Nguyễn Khoa Đức

Những lời nói của cô cơ hồ phá tan không khí bình an của buổi pháp đàm trong một ngày tháng Mười tĩnh lặng và lạnh giá. Cô ấy cứ lập đi lập lại: “Tôi không làm được đâu, vô phương. Tôi chưa sẵn sàng đâu … chưa đâu.” Tôi quay lại nhìn cô, hơi ngỡ ngàng một chút vì giọng nói đầy cảm xúc của cô. Đó là một phụ nữ trung niên, đến từ Brooklyn, như cô đã tự giới thiệu.  Cô không hề thốt lên tiếng nào trong những buổi pháp đàm trước, thế mà giờ đây cô thật sôi nổi, bày tỏ ý kiến của mình bằng một cách mà chỉ người New York mới có. Đề tài tập trung pháp đàm là Năm giới vì có nhiều người trong nhóm đang chuẩn bị thọ giới với Sư Ông vào sáng sớm ngày mai. Mới đầu buổi pháp đàm có vẻ hơi trầm, không có gì đặc biệt cho đến khi giới thứ năm trở thành trọng tâm của sự chia sẻ.  Người thiếu phụ ấy tiết lộ với nhóm pháp đàm rằng cô thích uống rượu vang đỏ, đôi khi uống khá nhiều. Rượu đã một phần nào trở thành thức ăn của cô. Cô nghĩ rằng nếu nhận giới thứ năm cô sẽ bị mâu thuẫn vì phải đối diện với thói quen mà cô không muốn thay đổi này.

Chú Nguyễn Khoa Đức và gia đình

Tôi đến viếng tu viện Bích Nham lần đầu tiên vào năm 2009. Lúc ấy gia đình tôi háo hức chờ đợi cơ hội được tham gia khóa tu do Thầy hướng dẫn. Rất đông người từ khắp mọi nơi đổ về cái phố nhỏ bao bọc bởi các dãy đồi đẹp như tranh vẽ này. Tôi vẫn còn nhớ như in khoảng thời gian mà chúng tôi cùng nhau trải  qua ở đây trong sự tĩnh lặng, thật thân thương và gần gũi. Tuy nhiên điều tôi đặc biệt mong đợi là lễ truyền Năm giới. Bây giờ đây, những gì mà người phụ nữ đó chia sẻ đã làm cho tôi chững lại và soi rọi một lần nữa hoàn cảnh của chính mình. Tôi tự hỏi lòng mình là giới thứ năm thực sự có ý nghĩa gì đối với tôi. Tôi thấy mình như không còn có mặt ở đó, trong vòng tròn của bạn bè, anh chị em thân hữu nữa, tâm tôi đưa tôi  về một thời gian và một không gian khác…rất xa xôi.

Những người đã lớn lên trong thời gian chiến tranh Việt Nam và trong thời hậu chiến như tôi chắc hẳn vẫn còn nhớ những khó khăn cả về vật chất lẫn tinh thần của hàng triệu gia đình. Họ phải chật vật đối phó với những hậu quả mà chiến tranh để lại. Biết bao nhiêu gia đình tan nát. Biết bao người chồng, người cha, người anh đã bị chia cắt với người thương của họ. Những người ở lại đã phải làm tất cả mọi thứ để tiếp tục duy trì cuộc sống trong một tình trạng thật đen tối, đầy hoang mang, nghi kỵ và sợ hãi. Gia đình của chúng tôi không ngoại lệ.

Cha tôi, cùng chung số phận với hàng trăm ngàn người khác, cả nam lẫn nữ, những người đã từng làm việc cho miền Nam Việt Nam, đã bị đưa đi các trại cải tạo. Khi ấy tôi lên chín tuổi và không hề có một khái niệm nào về việc tự nhiên tôi trở nên không có cha. Mẹ tôi bỗng nhiên phải nhận lãnh một vai trò rất xa lạ đối với bà, đó là trở thành người chủ gia đình, chăm lo nuôi dạy 4 đứa con, đồng thời phải tìm cách theo dõi tin tức về tình trạng của ba tôi đang ở xa. Tôi rất nhớ cha. Tôi chỉ được gặp cha một lần, một năm sau khi cha bị bắt, và mãi 15 năm sau, khi gia đình tôi được đoàn tụ ở Virginia vào đầu thập niên 1990 tôi mới được gặp cha trở lại. Tôi hồi tưởng lại rất nhiều lần tôi khóc vì nhớ cha khi chỉ có một mình. Tôi không hiểu sao chúng tôi lại bị chia cắt như vậy. Điều tồi tệ nhất là tôi không biết là tôi có bao giờ được gặp lại cha không.

Thời gian trôi qua, cha của những người bạn chung cảnh ngộ bắt đầu lác đác trở về nhà. Gia đình tôi hy vọng, nhưng rồi lại liên tiếp bị thất vọng bởi vì tin tức về cha tôi cho thấy là ông càng ngày càng bị đổi đi đến một nơi xa xôi hơn. Mẹ tôi đã cố gắng hết sức để vừa làm mẹ vừa làm cha của bốn đứa con. Mẹ khuyến khích chúng tôi tích cực tham gia các hoạt động của trường lớp để không cảm thấy mình là “người ngoài”. Từng chút từng chút một mẹ áp dụng đạo Bụt dưới tất cả các hình thức nào thực tế nhất để đương đầu với các thử thách mà mẹ phải đi qua. Tôi cảm được trách nhiệm trên vai của mẹ là quá sức chịu đựng. Sức khỏe của mẹ kém đi vì gánh nặng đó.

Cuối thập niên 1970, mẹ tính chuyện vượt biên để tôi có một tương lai khá hơn. Tôi đang vào độ tuổi thiếu niên và rất yểm trợ ý định của mẹ. Tuy nhiên tôi không thể không buồn bởi vì tôi lại sẽ bị chia cắt với đấng sinh thành còn lại. Tôi hay mong cho những lần vượt biên của tôi thất bại để tôi được gặp lại mẹ tôi, điều tôi ân hận là sau đó phải chứng kiến sự đau lòng và thất vọng của mẹ mỗi khi chuyện không thành. Cuối cùng tôi đã thoát khỏi Việt Nam vào năm 1980.

Những trải nghiệm này đã trở thành nền tảng của con người tôi khi tôi đi qua tuổi mới lớn và tuổi thành niên. Những thương tích và nỗi đau trong thời niên thiếu đã làm tôi trở nên cứng cỏi. Và như một bản năng tự vệ, tôi không thể gần gũi và tin cậy bất cứ ai, bởi vì những cái ấy rất mong manh, dễ đem lại những thất vọng và nỗi đau không tránh khỏi. Dần dần tôi không muốn quan hệ với ai. Tôi cũng có nhu yếu thương yêu, tiêu chuẩn về hạnh phúc của tôi có dính líu tới một người bạn đồng hành. Thế nhưng khi mối quan hệ của tôi với người đó trở nên nghiêm túc thì tôi lại sợ là nếu tôi đầu tư tình cảm thật sự của mình vào, tôi sẽ thất vọng, sẽ bị tổn thương, như kinh nghiệm mà tôi đã đi qua khi không có gia đình bên cạnh vào những năm về trước. Tôi vất vả duy trì các mối quan hệ bởi vì sự bất an và những hành vi bất ổn của tôi làm rạn nứt tình cảm và cuối cùng làm những người gần gũi với tôi bị đẩy ra xa.

Tôi đi tìm sự cô đơn vì tôi cho đó là thiên đường an toàn không có khổ đau. Để cảm thấy đời sống có ý nghĩa và có nội dung, tôi ngốn tin tức qua internet, sách báo và các nguồn thông tin khác. Tôi trở thành người cuồng nhiệt hâm mộ thể thao, và đắm mình vào thế giới của người khác, thật hay không thật. Tất cả những cái đó đem lại cho tôi một sự an ủi vỗ về. Sự tự trọng của tôi không còn dựa trên những giá trị nội tại nữa mà lại phụ thuộc vào những quan niệm giả tạo bắt nguồn từ thế giới ngoại tại.

Không có nền tảng vững chắc, tôi cảm thấy cuộc sống thật vô nghĩa và khi tôi càng lớn tuổi thì tập khí càng dễ phát sinh. Tôi uống cà phê nhiều lần trong ngày để giữ sự tỉnh táo, tôi uống nhiều soda sau khi tập thể dục, và nó tạm thời giúp tôi bớt căng thẳng. Tôi trở thành một người ghiền làm việc, tập khí mà đến hôm nay tôi vẫn còn đang phải thực tập để chuyển hóa. Tôi tìm hạnh phúc ở tất cả mọi nơi, trừ ở chính tự thân. Tôi nhớ lại ngay sau khi chúng tôi có đứa con đầu lòng, tôi đã bị công việc cuốn đi cho đến nỗi một hôm tôi nhận được một thư mời trong cuốn lịch điện tử. Thư mời này của vợ tôi. Cô ấy đã phải yêu cầu tôi cho cô ấy một cái hẹn để chúng tôi có thể gặp nhau. Đó là một tiếng chuông mà bất hạnh thay, mãi sau này tôi mới nhận ra đó chính là cái mà tôi cần. Những thức mà tôi tiêu thụ đó đã trở thành thực phẩm để tôi sống còn về mặt tinh thần, và tôi cần chúng để tiếp tục sống còn. Đơn giản là vì tôi không hề nhận ra rằng mình đã sinh tồn bằng những thực phẩm độc hại.

Khoảng chừng 5 năm về trước, khi tôi làm quen với pháp môn thực tập chánh niệm, bắt đầu bằng những ngày  quán niệm với tăng thân Thuyền Từ, tôi mới học cách chậm lại. Tôi nhận ra tầm quan trọng của sự trị liệu và bắt đầu ý thức rằng đối diện và chăm sóc niềm đau nỗi khổ là phương thức duy nhất để có sự chuyển hóa. Trong quá trình học hỏi và thực tập chánh niệm, mới đầu tôi cảm thấy hơi lúng túng và phải sử dụng trực giác khi thực tập các pháp môn thiền ăn, thiền hành và thiền buông thư.

Điếm then chốt trong khi thực tập là sự yểm trợ của tăng thân. Nó tiếp thêm cho tôi sức mạnh và là nguồn năng lượng giúp tôi nhận diện, ôm ấp và chăm sóc các năng lượng tiêu cực của chính mình. Cho đến hôm nay tôi vẫn còn khó khăn trong việc mời các cảm xúc buồn phiền, tuyệt vọng và ân hận của em bé trong mình lên để tiếp xúc với chúng, và tôi vẫn chưa cảm thấy tuyệt đối an toàn khi thân cận với ai. Tuy nhiên tôi đã bắt đầu nhận diện được những hạt giống khổ đau của mình. Tôi biết rằng cuộc hành trình trị liệu của tôi vẫn còn đang tiếp diễn. Trên thực tế, tôi thấy như mình chỉ mới bắt đầu thôi. Tôi cũng nhận ra rằng cuộc hành trình này có thể dài hơn một kiếp. Thế nhưng tôi không lo lắng về tương lai hay mong đợi điều gì cả, bởi vì tôi rất thoải mái trong hiện tại, và với sự có mặt và nâng đỡ của tăng thân, tôi vẫn đang tiếp tục đi tới.

Tăng thân Thuyền Từ

Gần đây, tôi đã giảm cà phê xuống chỉ còn một cốc mỗi ngày. Thế nhưng sự tỉnh táo và sức làm việc của tôi ở nhà và ở sở không vì thế mà bị ảnh hưởng. Tôi không còn phụ thuộc vào thuốc giảm đau để có thể đi qua một ngày nữa. Tôi khám phá ra việc phụ thuộc vào thuốc giảm đau chỉ là một vấn đề về tâm lý. Thỉnh thoảng tôi bắt gặp mình trong bữa ăn trưa, một tay đưa thức ăn vào miệng, còn một tay thì nhấp chuột, và hai mắt thì dán vào cái iPhone. Thói quen này dần dần đang giảm bớt bởi tôi có ý thức hơn về tập khí không hay của mình. Điều quan trọng nhất là sự thực tập đem tâm và hơi thở về với giây phút hiện tại đã giúp tôi lấy lại ý thức sáng tỏ trong cái nhìn của mình về cuộc sống. Sự chuyển hóa diễn ra còn chậm, có khi tôi có cảm tưởng như mình dẫm chân tại chỗ. Tuy nhiên tôi đã bắt đầu cảm thấy có niềm vui và sự bình an, nảy mầm từ các hạt giống đã gieo dù là không kéo dài.

Tiếng chuông do quý thầy thỉnh đem tôi trở về phút giây hiện tại, về lại với vòng tròn của những đạo hữu khi cái lạnh của tháng 10 đang nhanh chóng bao trùm lấy chúng tôi. Buổi pháp đàm đã gần kết thúc, mọi người đang dần tản mát – tôi đến bên người phụ nữ Brooklyn, cười: “Chị à, tôi cũng có những trăn trở giống như chị, tuy là tôi có những lý do khác với chị. Tôi cũng không chắc lắm, nhưng tôi nghĩ miễn là chị ý thức về lượng rượu mà chị uống và tiếp tục thực tập với tăng thân, chị sẽ không sao đâu. Thọ năm giới không có nghĩa là chị phải làm đủ hết 100%. Có ý thức về chúng đã là một sự bắt đầu rồi. Hy vọng sẽ gặp chị sáng ngày mai nhé.” Cô ấy cười với tôi, tỏ vẻ cảm ơn về những lời tôi chia sẻ. Cô có biết đâu những lời trấn an tôi  vừa nói ra thật sự là cho bản thân mình hơn là cho cô ấy.

Chú Nguyễn Khoa Đức là một thành viên của Tăng thân Thuyền Từ tại Washington DC. Chú viết bài này để trình bày về giới thứ 5  trong một khóa tu cuối tuần với tăng đoàn Bích Nham ở chùa Hoa Nghiêm vùng Virginia hồi cuối tháng Ba 2013. BBT chuyển ngữ từ nguyên bản tiếng Anh.

Tăng thân Thuyền Từ

Gia đình Thuyền Từ

Nhóm tu học Thuyền Từ vùng Hoa Thịnh Đốn gồm một số thiền sinh thực tập nếp sống tỉnh thức theo tinh thần Năm Giới của đạo Bụt qua pháp môn thực tập của thiền sư Thích Nhất Hạnh. Trong sự thực tập này, hơi thở có ý thức được sử dụng thường xuyên trong tất cả các sinh hoạt hàng ngày như nấu ăn, rửa bát, đi bộ, ngồi trên ghế hoặc ngồi thiền, lái xe, nghe điện thoại, sử dụng máy điện toán, v.v.

Nhằm tạo môi trường thực tập nếp sống tỉnh thức cho vùng thủ đô Hoa Thịnh Đốn, tăng thân Thuyền Từ tổ chức một ngày thực tập chánh niệm vào ngày thứ Bẩy đầu tháng dưới sự hướng dẫn của các anh chị giáo thọ Chân Ý, và Chân Trí.

Ngoài ra, anh chị giáo thọ Chân Ý Chân Trí hàng năm cũng hướng dẫn rất nhiều những khóa tu học về nếp sống tỉnh thức cho cả người Việt lẫn ngoại quốc. Hai khóa tu học cho người Việt thường được tổ chức vào đầu mùa xuân và thu. Kính mời quý vị xem lịch trình tu học của anh chị trong năm.

Hiện nay anh chị đang hướng dẫn những phương pháp thực tập chánh niệm cho người ngoại quốc mỗi ngày tại Trung Tâm Thực Tập Chánh Niệm tại Fairfax, VA (Mindfulness Practice Center in Fairfax – MPCF). Xin vào web site của MPCF tại http://mpcf.org/ để biết thêm chi tiết.

Thời khoá trong ngày thực tập chánh niệm mỗi đầu tháng

9:00Tọa thiền, kinh hành, tụng kinh
12:00Ăn trưa trong im lặng hùng tráng
1:30Nghỉ trưa
2:30Nghe băng pháp thoại
3:00Thiền trà, trao đổi kinh nghiệm tu học
4:00Chia tay

http://crpcv.org/thuyentu/

Khóa tu Wake up: Sống trong hiện tại

“Khi ta trở về với ngôi nhà của hiện tại, ta tiếp xúc với sự mầu nhiệm của sự sống trong ta và xung quanh ta. Chỉ cần tận hưởng phút giây đó thôi, ta không cần phải chờ tới tương lai mới có được hạnh phúc, bình yên và niềm vui. Khi ta thật sự trở về ngay bây giờ và ở đây, ta sẽ thật sự hạnh phúc. Ta phải thông báo với những người thương: Người thương ơi, tôi đã về thật rồi. Đó là tin vui cho chính ta và mọi người”. (Thiền sư Thích Nhất Hạnh)

Mỗi năm, tại Làng Mai Thái Lan, quý thầy quý sư cô có tổ chức khóa tu Wake Up quốc tế cho các bạn trẻ. Quý thầy quý sư cô vui mừng chào đón các bạn trẻ đến với Làng Mai Thái Lan để cùng nhau thực tập chế tác hạnh phúc, bình an và niềm vui trong suốt khóa tu.

Xứ sở của giây phút hiện tại luôn luôn ở đây, nơi mà quý thầy quý sư cô, các vị tình nguyện viên và các bạn trẻ đến tham dự khóa tu sẽ cùng nhau xây dựng. Chúng ta sẽ cùng nhau thực tập hơi thở ý thức, thiền hành, thiền tọa, hát thiền ca, ăn cơm trong im lặng, nghe pháp thoại và chia sẻ pháp đàm từ trái tim… Hạnh phúc và bình an sẽ có mặt cho mọi người ngay bây giờ và ở đây. Ta biết rằng sự sống mầu nhiệm luôn có đó và ta có thể tiếp xúc với sự sống mầu nhiệm bất cứ khi nào ta muốn. Và khóa tu Wake Up quốc tế là một cơ hội tuyệt vời cho tất cả chúng ta.

Quý thầy quý sư cô vui mừng chào đón các bạn trẻ đến tham dự khóa tu Wake Up Quốc Tế trong  5 ngày theo truyền thống thực tập Làng Mai.

Địa điểm: Trung tâm Làng Mai quốc tế Thái Lan, 174/176  Moo 7,  Ban Sanamsai, Tambon Phongtalong,  PakChong, Nakhonratchasima 30130

Thời gian: Từ ngày 12 – 16/8/2015

Thời khóa tổng quát:

4:45     Thức dậy
5:30     Ngồi thiền, tụng kinh và thiền hành
7:30     Ăn cơm chánh niệm
8:30     Thiền chấp tác/ Tham vấn riêng
9:45     Thiền ca
10:00   Pháp thoại (1/ Bông hoa mỉm cười cho tôi; 2/ Quyền lực trong tầm tay; 3/ Đám mây trong tách trà)
12:00   Ăn trưa
13:30   Thiền buông thư
15:00   Pháp đàm
16:30   Thể thao
17:30   Ăn chiều
19:30   Thuyết trình 5 giới, Làm mới, Lễ Bông Hồng Cài Áo/ Văn nghệ
21:30   Im Lặng Hùng Tráng

 

Những điều cần lưu ý khi tham dự khóa tu:

  • Số lượng: 350 bạn thiền sinh (tuổi từ 18 đến 35)
  • Thiền sinh được khuyến khích tham dự trọn khóa tu 5 ngày. Thời khóa bắt đầu từ 10 giờ sáng ngày đầu tiên và kết thúc 2 giờ chiều ngày cuối.
  • Cơm chay 3 bữa mỗi ngày.
  • Xin ăn mặc gọn gàng, lịch sự, kín đáo. Quần áo nhẹ, rộng sẽ giúp bạn thiền tập thoải mái hơn.
  • Chổ ở được phân chia nam và nữ rõ ràng.
  • Xin mang theo dù, nón, đèn pin, bình nước cá nhân, kem chống muỗi, áo ấm (lạnh vào sáng sớm), túi ngủ, giày thể thao và thuốc uống cá nhân.
  • Khóa tu sẽ không giữ điện thoại của bạn nhưng bạn được khuyến khích dùng điện thoại càng ít càng tốt trong thời gian khóa tu để giúp bạn được có nhiều thời gian không gian trở về và tận hưởng nhiều hơn. Xin không dùng điện thoại khi tham dự các thời khóa trong khóa tu và đặt ở chế độ im lặng (silent mode).

 

Phương tiện di chuyển:

Xin đặt vé máy bay của bạn vào ngày 11 tháng 8 để quý thầy cô sẽ tổ chức sắp xếp đón và đưa thẳng đến trung tâm Làng Mai. (Xin xem thêm thông tin hướng dẫn đường đến Tu viện Làng Mai Thái Lan ở phía dưới)

Chi phí khóa tu (chưa tính phí di chuyển):

2,500 THB cho người lớn
2,000 cho sinh viên hoặc thiền sinh cần yểm trợ tài chính.
Nếu bạn có lòng hảo tâm thì cũng có thể yểm trợ thêm tài chính để giúp đỡ cho các bạn khác cần hoặc để trang trải cho khóa tu hoặc cho những sinh hoạt khác của phong trào Wake Up.

Xin chuyển tiền tại:

Tên tài khoản: PVF for Retreat
BANGKOK BANK PUBLIC COMPANY LIMITED / SIAM PARAGON BRANCH,
Account no. 855-0-13333-7, SWIFT CODE: BKKBTHBK
KASIKORN BANK PUBLIC COMPANY LIMITED / SIAM PARAGON BRANCH,
Account no. 738-2-06689-4, SWIFT CODE: KASITHBK

Xin vui lòng gửi phiếu thanh toán qua email: tpvretreats@thaiplumvillage.org trong vòng 7 ngày kẻ từ ngày đăng ký để xác nhận ghi danh.

Nếu bạn không đang ở Thái Lan, bạn có thể trả chi phí tại khóa tu.

Link đăng ký khóa tu: https://docs.google.com/a/plumvillageasia.org/forms/d/1sI0DWwZclsMCg73ss1YhgEyLb6hXstv8ynhMUmZJ8l0/viewform

Hạn chót nhận đăng ký: 05. 8. 2015, lúc 6 giờ chiều hoặc khi ghi danh đầy chỗ.


Cần biết thêm thông tin, xin vui lòng liên hệ: tpvretreats@thaiplumvillage.org
Facebook: Wake Up Thailand

Hẹn gặp lại các bạn tại Làng Mai Thái Lan bình yên, xinh đẹp!
Kính thư
Ban Tổ Chức.


THÔNG TIN HƯỚNG DẪN
ĐƯỜNG ĐẾN TU VIỆN LÀNG MAI THÁI LAN
(Khóa tu “Sống trong hiện tại”, từ ngày 12-16/08/2015)

Kính thưa các bạn thiền sinh gần xa,

Bạn đã thật sự đến nơi và đang ở trên lãnh thổ đất nước Thái Lan.

Tu viện Làng Mai Thái Lan rất hạnh phúc để chia sẻ với các bạn một vài chỉ dẫn về sự di chuyển khi đến sân bay, để đảm bảo cho sự an toàn và thoải mái của các bạn. Xin vui lòng đọc những thông tin dưới đây một cách cẩn thận để chắc rằng bạn không bị lạc đường và có thể gặp được quý thầy quý sư cô túc trực ở sân bay đang chờ bạn đến.

Nếu bạn đáp xuống sân bay Suvarnabhumi (BKK): Xin vui lòng đến Cổng Số 3, lầu 2, bên trong sảnh đến (Dấu hiệu nhận biết: bên cạnh cổng số 3, bạn sẽ nhìn thấy một cửa hiệu sách và phía trước “King Power Tax Free Shop” là những dãy ghế chờ dành cho người đến đón)

  • Nếu bạn đáp xuống sân bay Don Mueang (DMK): Xin bạn vui lòng đi đến Cổng Số 1

Địa điểm tập trung của tu viện Làng Mai Thái Lan là khu vực có những dãy ghế chờ dành cho người đến đón ngay cạnh Cổng Số 1

(Quý thầy quý sư cô Làng Mai Thái Lan sẽ tập trung tại địa điểm này để chờ các bạn)

  • Đường dây nóng: (Trường hợp cần sự giúp đỡ)
    – Xin liên hệ với Sr Tuyết Nghiêm : 0992.499.221 để được yểm trợ hướng dẫn về ấn đề di chuyển.
  • Thông tin cần biết :
    Trung tâm thực tập Làng Mai Thái Lan tọa lạc gần vùng núi KhaoYai, huyện Pakchong, tỉnh Nakornratchasima, cách thủ đô Bangkok khoảng 220km và mất 3.5-4 giờ lái xe. Nhưng vào những kỳ nghỉ lễ của người Thái, chuyến hành trình về tu viện của bạn có thể dài hơn 1 đến 2 giờ lái xe, kể từ khi bạn bắt đầu đi trên xa lộ chính hướng về vùng ĐÔNG BẮC-vùng lớn nhất của đất nước Thái Lan. Đây là thời điểm mà nhiều người từ thủ đô trở về quê nghỉ lễ, nên việc tắt nghẽn giao thông có thể sẽ xảy ra. Mong các bạn ghi nhận và thông cảm

Địa chỉ Tu Viện Làng Mai Thái Lan :

Thai Plum Village International Practice Center is located at

174,176 Ban Sra Nam Sai ,Moo 7, Tambon Pongtalong, Pak Chong District in NakornRatchasima which is about 240 km. North-East of Bangkok. It approximately takes 3.5-4 hours from downtown Bangkok (Victory Monument) by public van.

Kính chúc các bạn có một chuyến hành trình hạnh phúc về tu viện.

Trân kính,
Ban tổ chức Tu viện Làng Mai Thái Lan

Hạnh phúc có thật rồi!

Chúng tôi rời Việt Nam bay tới Băng Cốc Thái Lan và phải đi tiếp 300 km nữa mới về đến địa điểm nơi diễn ra khóa tu “Con đường hạnh phúc”. Đây là khóa tu dành riêng cho người Việt. Rời khỏi nhà buổi sáng, đến 7 giờ tối mới đến nơi. Xong thủ tục nhận phòng thì đã 22h đêm. Ai cũng mệt nhưng hạnh phúc bởi con đường hạnh phúc có thật đây rồi.

Hạnh phúc chính là con đường

Theo dự kiến, khóa tu bằng tiếng Việt, dành cho người Việt và ban tổ chức khóa tu chỉ nhận 350 thiền sinh. Ấy vậy mà lượng đăng ký trực tuyến (online) quá nhanh. Đến khi khóa sổ, số lượng thiền sinh đăng ký đã lên đến 650. Đây là con số quá mức của ban tổ chức bởi cơ sở vật chất của tu viện Làng Mai Thái Lan không thể phục vụ được con số gấp đôi này.

Ban tổ chức đã họp và có ý kiến chỉ nhận 350 thiền sinh như kế hoạch ban đầu, nhằm đảm bảo cho chất lượng của khóa tu. Tuy nhiên, sư cô Chân Không quyết định nhận hết. Sư cô nói rằng người dân Việt đã muốn tu, mong ước được tu, cớ nào ta không tìm cách khắc phục? Vậy là ban tổ chức thuê nguyên một trại hè chuyên dành cho thiếu nhi Thái Lan để tất cả mọi thiền sinh ngủ đêm ở đây. Hàng ngày, lúc 04h sáng, hơn chục chiếc xe sẽ đón các thiền sinh vào tu viện; và buổi tối, khoảng 21h thì thiền sinh sẽ được đưa về trại hè. Mọi chuyện coi như ổn.

Trên thực tế, số lượng thiền sinh có mặt gần 800. Nếu tính cả 180 quý thầy, quý sư cô đang tu học ở đây thì con số là gần một ngàn người. Nhiều thiền sinh không đăng ký nhưng vẫn bay sang. Tôi thấy một nhóm thiền sinh đến từ Australia, rồi từ Mỹ nữa. Cũng có một số thiền sinh người  tây phương. Tiếng Anh xen lẫn tiếng Việt. Thật là vui.

Tên của khóa tu không phải là con đường đi đến hạnh phúc mà là con đường hạnh phúc. Điều này được mỗi thiền sinh hiểu rằng hạnh phúc chính là con đường; rằng mỗi hơi thở, mỗi bước chân, mỗi suy nghĩ, mỗi hành động đều được chúng ta chế tác để có hạnh phúc. Hạnh phúc ngay tức thì. Ngay bây giờ và ở đây. Hạnh phúc đã thực sự hiện diện trong mỗi thiền sinh trong cả 5 ngày của khóa tu Con đường hạnh phúc.

Trẻ em cùng tu tập

Có lẽ đây cũng là khóa tu có nhiều trẻ em nhất. Các em đến từ khắp 3 miền: Bắc, Trung, Nam. Tổng số có khoảng ba, bốn chục em. Quý thầy, quý sư cô chia các em ra thành hai nhóm là teen (tuổi mới lớn, từ 13 – 17) và children (trẻ em, tuổi từ 5 – 12), để các em tu học với nhau dễ dàng hơn. Em bé nhất là Khánh Hà, mới 4 tuổi, đến từ công ty sách Thái Hà

Các bé được học kinh, được thiền trà, thiền nước lọc, được leo núi, được chơi thể thao, được học và hát các bài thiền ca. Các bé được ăn cơm riêng và tập tự lập cuộc sống không cần cha mẹ.

Tôi ấn tượng nhất với chương trình viết thư cho cha mẹ vào tối cuối cùng trước khi khóa tu kết thúc. Có bé viết, nhiều bé vẽ. Tôi quan sát thấy nhiều bức tranh khá đẹp. Các thông điệp gửi đến cha mẹ rất rõ ràng. Đó là tình thương yêu và lòng biết ơn.

Doanh nhân tu tập

Đến với khóa tu lần này có hơn chục doanh nhân mà tôi đã quen biết. Có chị vừa từ Nepal, giúp đỡ và cứu trợ nạn nhân động đất bay về. Có doanh nhân người Việt từ Mỹ bay sang. Phần lớn là anh chị em doanh nhân đến từ Việt Nam.

Phải thú nhận rằng doanh nhân thường có xe hơi riêng, có nhà cao, cửa rộng, máy lạnh. Nhiều anh chị có villa, biệt thự. Nay “được” sống chung 3 – 4 người một phòng bé xíu. Một tấm đệm trong một phòng nhỏ dành cho trẻ em. Nhà vệ sinh cũng nhỏ và không được sạch sẽ cho lắm. Nước cũng thiếu. Đêm đầu tiên thật khó ngủ. Nhất là còn có cả côn trùng, chuột, muỗi v.v.. Mỗi đêm được ngủ có vài tiếng đồng hồ. 3giờ sáng phải dậy rồi. Có người thấy khó chịu. Khó chịu mà không biết làm sao đây.

Thế nhưng các anh chị quen rất nhanh, chấp nhận điều kiện thực tế. Anh Bảo nói với tôi rằng đây là cơ hội rất tốt để nhận diện chính mình. Anh Phát thì tâm sự rằng cái tôi của mỗi doanh nhân đã bé lại đáng kể sau khóa tu. Quan trọng nhất là thời khóa cho 5 ngày tu khá ổn và các anh chị thấy rất có ích cho chính mình.

Các doanh nhân hòa đồng với các thiền sinh khác, không phân biệt ai là công nhân, nông dân, giáo viên, giáo sư hay tiến sỹ. Tất cả cùng ăn như nhau, ngủ giống nhau, thời khóa là một. Cảm nhận của mỗi anh chị là khác nhau nhưng quy chung lại là hiệu quả.

Tôi nhớ nhất bữa ăn trưa quá đường (theo nghi lễ). Theo quy định, quý thầy, quý sư cô khất thực trước và đi trước, sau đó là thiền sinh. Ở đây, các vị xuất sĩ đã là 180. Thêm nữa, gần 20 vị đến từ Việt Nam và các trung tâm khác. Chúng tôi cùng kiên trì xếp hàng khất thực, rồi xếp hàng chờ đợi.

Tôi quyết định làm phép thử kiên nhẫn: chờ đến cuối cùng. Tự nhiên anh Phát phát hiện ra tôi đứng đợi nên anh cũng đứng lại cùng tôi. Hai chúng tôi là hai người cuối cùng vào trai đường thọ trai bữa đó. Một trải nghiệm thú vị khi đứng trong nắng Thái Lan ngắm nhìn gần một ngàn người bước chậm, rồi quan sát tâm mình.

Chuyện của Vi Xiền

Vi Xiền là một thiền sinh người Thái Lan. Khóa tu tết âm lịch vừa rồi, tôi gặp anh. Tưởng là người Việt vì thấy anh gọt trái cây chiêu đãi. Hóa ra tiếng Anh của anh còn hạn chế mà tiếng Việt cũng biết chưa nhiều. Tuy nhiên, Vi Xiền rất nhiệt tình và tốt bụng. Tôi đặc biệt ấn tượng với nụ cười của anh. Anh cười rất tươi, nhẹ nhàng, phúc hậu.

Như vậy Vi Xiền đã tập sự ở Làng Mai Thái Lan được 10 tháng. Anh lại sinh hoạt trong  gia đình pháp đàm mang tên hoa Huệ của chúng tôi. Trong giờ pháp đàm anh chia sẻ về mình. Rằng anh sống ở quê, nhà gần một con sông nhỏ. Ngày xưa anh bị đói ăn. Anh còn kể rằng, khi còn bé anh theo các bậc cầu bước xuống sông. Thế rồi anh ngập đầu và xuýt chết đuối. May thay anh nhớ đến Phật và liên tục niệm Phật. Không hiểu sao anh nhoài người lên được và thoát chết.

Từ đó Vi Xiền rất tin Phật. Anh có nguyện vọng xuất gia. Nay anh đang thực hiện ý nguyện này. Anh rất chăm đọc sách của Thiền sư Thích Nhất Hạnh. Rảnh lúc nào anh đọc lúc đó. Thật là tuyệt vời.

Thiền nhặt xoài

Như bất cứ khóa tu nào, chúng tôi cùng nhau hành thiền cả ngày. Thiền tọa khi mặt trời chưa mọc, thiền hành khi mặt trời chuẩn bị lên, thiền làm việc sau giờ ăn sáng. Ba bữa ăn mỗi ngày là thiền ăn. Đây là cơ hội vàng để chúng tôi thực hành chánh niệm.

Có một điều thú vị là lần này hàng trăm cây xoài của tu viện Làng Mai Thái Lan chín vàng trên cây. Cây xoài tuy thấp nhưng trái chín rụng khắp vườn. Vậy là thiền sinh có cơ hội thực tập thiền nhặt xoài.

Chúng tôi mang theo những túi, rổ. Mỗi người bước nhẹ nhàng trong chánh niệm. Thấy trái xoài chín, mới rụng, chúng tôi nhẹ nhàng cám ơn cây xoài và nhặt. Nhặt trong chánh niệm và bình an. Xoài được mang về khu vực bàn trà, ai có nhu cầu thì lấy ăn. Xoài chín cây, không có thuốc trừ sâu, ăn rất ngọt và thơm.

Bạn có cảm nhận được sự thú vị khi ngồi dưới gốc xoài mát, nhẹ nhàng bóc vỏ trái xoài, ăn xoài trong chánh niệm, cảm nhận vị thơm, ngọt của xoài không. Bạn như trở về tuổi thơ của mình. Tuyệt vời lắm. Có những thiền sinh đã là ông, là bà, đã tận hưởng cảm giác thú vị và xúc động này. Bạn hãy thử một lần đi nhé.

Mang gì về nhà?

Khóa tu kéo dài 5 ngày. Nếu tính cả ngày đi và về thì chuyến đi đúng một tuần. Các bài giảng về thiền và chánh niệm, về 4 loại thức ăn, tứ vô lượng tâm, làm mới, thiền lạy, về sống và chết (làm gì khi có người thân qua đời) và chương trình vấn đáp rất hay, ý nghĩa, mang tính ứng dụng cao. Mỗi người đều lắng nghe và thu nạp vào tàng thức.

Mỗi ngày, gần một ngàn thiền sinh chúng tôi cùng thực tập. Biết là một chuyện còn thực hành lại là chuyện khác. Chúng ta chỉ có thể chuyển hóa thân tâm qua việc thực hành. Năm ngày thực hành vô cùng quý giá và ấn tượng khó quên. Chúng tôi đến đây không phải đi tu mà là SỐNG TU. Tôi thì gọi là SỐNG PHẬT.

Đoàn chúng tôi có 15 thành viên. Về đến Việt Nam, tôi đã hỏi thăm kết quả nhiều bạn, đã nói chuyện với một số phụ huynh. Ai cũng thấy chuyển biến tốt đẹp. Bình an hiện trên từng khuôn mặt. Hạnh phúc thấy rõ trong mỗi bước chân. Quý hóa làm sao. Một sự đầu tư lãi lớn vô cùng!

Khi về đến Việt Nam rồi, tôi rất muốn quy tụ các anh chị em doanh nhân Phật tử lại để cùng sinh hoạt và trao đổi kinh nghiệm tu tập và hành thiền. Điều này chắc sẽ rất bổ ích cho mỗi chúng ta.

Bạn hỏi tôi mang gì về nhà từ khóa tu. Tôi xin trả lời rằng tôi mang pháp về nhà. Pháp của Phật quý lắm. Và bây giờ, tôi thật sự mong muốn bạn cùng tôi thực hành Pháp của Phật mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút giây nhé. Bạn có nhất trí không nào?

Một số hình ảnh của khóa tu:

Thiền hành

Tụng kinh trước pháp thoại


Vấn đáp

Pháp thoại

Sư cô Chân Không chụp hình chung với thiền sinh