Hình hài của con cũng chính là hình hài của Đất Mẹ

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, bây giờ đây mỗi khi giẫm chân trên đất Mẹ là con nhớ đến lời Ngài dạy rằng tâm và vật chẳng qua chỉ là hai ý niệm, chỉ là hai mặt của cùng một thực tại. Cây tùng kia không phải là vật chất bởi vì có cái biết trong nó. Hạt bụi kia không phải là vật chất bởi vì mỗi nguyên tử trong nó đều có sự thông minh, đều là những thực tại linh động. Khi con nhìn sâu vào lòng Đất con thấy sự có mặt của vầng thái dương, của hơi ấm, có khả năng làm cho vạn vật được sinh sôi nẩy nở. Hành tinh này sở dĩ xinh đẹp vì có hơi ấm của vầng thái dương. Con cũng thấy được những dòng nước mát lưu nhuận và cất giữ trong lòng đất. Nếu không có nước thì làm sao hành tinh này có được sự sống? Con cũng thấy được sự có mặt của gió, nghĩa là của các chất khí trong không gian như dưỡng khí, thán khí, khinh khí… nếu không có những chất khí ấy thì cũng không có sự sống của mọi loài và cũng không có những nét diễm lệ trên mặt đất như liễu xanh, trúc tím, hoa vàng. Con thấy khắp nơi bốn đại đang tương giao và tương tức, và con cũng nhận thấy bốn đại mầu nhiệm ấy đang tương giao và tương tức nơi con. Đất là một trong bốn đại nhưng đất ôm cả các đại khác trong lòng, bởi vì đất được làm bằng những yếu tố không phải là đất. Điều này cũng đúng với nước, với gió và với lửa. Một đại chứa đựng cả ba đại còn lại. Bốn đại cũng mang trong lòng của chúng thời gian, không gian và tâm thức. Bốn đại trong cơ thể con và bốn đại trong cơ thể của vũ trụ không phải là hai thực thể cách biệt. Tự tính của con cũng là tự tính của đất Mẹ. Tự tính của đất Mẹ cũng là tự tính của vũ trụ. Đó là tự tính tương tức, là không có không không, không sinh không diệt, không thêm không bớt, không vật không tâm, không trong không ngoài, không tới không đi.

Con xin lạy xuống, năm vóc sát đất để thấy con là một với đất Mẹ, là một với vầng thái dương, là một với sông hồ biển cả và mây trời bao la… Đất Mẹ sinh ra con, chuyên chở con và nuôi dưỡng con. Đất đã từng cho con biểu hiện cả triệu lần trong quá khứ thì Đất sẽ tiếp tục cho con biểu hiện nữa trong tương lai. Con đang có một hình hài tuyệt diệu do đất Mẹ ban cho, và hình hài của con cũng chính là hình hài của đất Mẹ. Con xin trở về nương tựa nơi đất Mẹ để thấy được tính vững chãi và bất hoại của con.

Địa Xúc

Con xin cúi đầu lạy xuống ba lạy trước đức Thế Tôn để buông bỏ ý niệm hình hài này là con, và để thấy được con cũng là một với đất Mẹ. (C)

Là một với mọi loài

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, con thấy con là sự sống mầu nhiệm đang dàn trải trong không gian. Con thấy con liên hệ mật thiết tới mọi người và mọi loài. Tất cả những hạnh phúc và khổ đau của mọi người và mọi loài là những hạnh phúc và khổ đau của chính con. Con là một với những người sinh ra đã có khuyết tật, hoặc vì chiến tranh, tai nạn hay ốm đau mà trở thành khuyết tật. Con là một với những người đang bị kẹt vào những tình trạng chiến tranh, áp bức và bóc lột. Con là một với những người chưa từng có hạnh phúc trong gia đình, không có gốc rễ, không có bình an trong tâm, đói khát hiểu biết, đói khát thương yêu, đang đi tìm một cái gì đẹp, thật và lành để bám víu vào và tin tưởng. Con là một với người đang hấp hối, sợ hãi không biết sẽ đi về đâu. Con là em bé sống trong nghèo khổ, tật bệnh, chân tay gầy ốm như những ống sậy, không có tương lai. Con là kẻ đang chế tạo bom đạn để bán cho các nước nghèo khổ.

Con là con ếch bơi trong hồ mà cũng là con rắn nước cần nuôi thân bằng thân ếch nhái. Con là con sâu con kiến mà cũng là con chim đang đi tìm kiếm con kiến con sâu. Con là cây rừng đang bị đốn ngã, là nước sông và không khí đang bị ô nhiễm, mà cũng là người đốn rừng và làm ô nhiễm không khí và nước sông. Con thấy con trong tất cả mọi loài và tất cả mọi loài trong con.

Con là một với những bậc đại nhân đã chứng được vô sinh, có thể nhìn những hiện tượng diệt sinh, hạnh phúc và khổ đau bằng con mắt trầm tĩnh. Con là một với những thiện tri thức hiện đang có mặt rải rác khắp nơi trên thế giới, có đủ bình an, hiểu biết và thương yêu, có khả năng tiếp xúc với những gì nhiệm mầu, có khả năng nuôi dưỡng và trị liệu trong sự sống, và cũng có thể ôm trọn thế gian này bằng trái tim thương yêu và hai cánh tay hành động của quý vị. Con là người có đủ an lạc và thảnh thơi, có thể hiến tặng sự không sợ hãi và niềm vui sống cho những sinh vật quanh mình. Con thấy con không hề đơn độc. Những bậc đại nhân hiện đang có mặt trên đời, tình thương và niềm vui sống của họ đang nâng đỡ con, không để con đắm chìm trong tuyệt vọng và giúp con sống đời sống của con một cách an vui, trọn vẹn và có ý nghĩa. Con thấy con trong tất cả các vị và tất cả các vị trong con.

Địa Xúc

Bạch đức Thế Tôn, con xin được lạy xuống ba lạy để được hội nhập với tất cả các vị Bồ tát lớn hiện đang có mặt, và để con có thể tiếp nhận năng lượng vĩ đại của quý vị. Và cũng để tiếp xúc với những đau khổ của mọi người mọi loài cho năng lượng từ bi được phát hiện và lớn lên trong con. (C)

Là một dòng sinh mạng tâm linh huyết thống

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, con ý thức trong con về sự có mặt của dòng sinh mạng của tổ tiên và của con cháu. Các thế hệ tổ tiên tâm linh và huyết thống của con đang có mặt trong con, con là sự tiếp nối của liệt vị. Con không có một cái ta riêng biệt. Con đang thực tập buông bỏ tất cả những gì con nghĩ là con, là của con, để con có thể hòa nhập vào dòng sinh mạng ấy. Dòng sinh mạng ấy đang luân lưu trong con, con là dòng sinh mạng ấy mà không phải là một cái ta riêng lẻ.

Tổ tiên tâm linh của con là Bụt, các vị Bồ tát, các vị thánh tăng và các vị tổ sư qua các thời đại, trong đó có các bậc sư trưởng của con đã qua đời hay còn tại thế. Các vị đang có mặt trong con, các vị đã truyền trao cho con những hạt giống bình an, trí tuệ, tình thương và hạnh phúc. Nhờ liệt vị mà con có được một ít vốn liếng của an lạc, tuệ giác và từ bi. Trong dòng tổ tiên tâm linh của con, có những vị mà giới hạnh, trí tuệ và từ bi viên mãn, nhưng cũng có những vị mà giới hạnh, trí tuệ và từ bi còn khiếm khuyết. Tuy nhiên con cúi đầu nhận chịu tất cả là tổ tiên tâm linh của con, vì chính trong con cũng có những yếu đuối, những khiếm khuyết về giới hạnh, trí tuệ và từ bi. Và cũng vì con biết trong con còn có những yếu đuối và khiếm khuyết ấy cho nên con mở lòng chấp nhận tất cả con cháu của con, trong đó có những người mà giới hạnh, trí tuệ và từ bi đáng cho con kính ngưỡng nhưng cũng có những người còn đang chật vật, khó khăn và trồi sụp không ngừng trên con đường tu đạo. Điều này cũng đúng về phương diện huyết thống. Con chấp nhận tất cả các vị tổ tiên huyết thống của con về cả hai phía nội ngoại với tất cả những đức độ, công hạnh và khiếm khuyết của các vị, cũng như con mở lòng chấp nhận tất cả các con cháu của con với những đức độ tài năng và khiếm khuyết của từng người. Tổ tiên tâm linh và tổ tiên huyết thống của con, cũng như con cháu tâm linh và huyết thống của con, đều đang có mặt trong con. Con là họ, họ là con, con không có một cái ta riêng biệt, tất cả đều có mặt trong một dòng sinh mệnh đang diễn biến mầu nhiệm.

Địa Xúc

Bạch đức Thế Tôn, cho con lạy xuống ba lạy để buông bỏ ý niệm rằng con là một thực tại biệt lập với tổ tiên, dòng họ và con cháu. Và cũng để buông bỏ những đau buồn phiền giận còn sót lại trong con. (C)

Quán chiếu tương tức để vượt thoát sinh tử

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, như đức Thế Tôn đã từngdạy, người đời thường kẹt vào các ý niệm có và không, thường và đoạn. Con biết là ý niệm về một linh hồn bất diệt là một tà kiến, cho nên con đang thực tập quán chiếu để thấy được rằng ý niệm đoạn diệt cũng là một tà kiến khác. Con đã được Thế Tôn dạy rằng không nên để vướng vào một trong hai biên kiến ấy, một bên là thường, một bên là đoạn. Vì thế cho nên con tự nhủ lòng là trong công phu tu tập hàng ngày, con phải dụng công để nhìn thấy cho rõ tính cách không thường không đoạn ngay chính năm uẩn của con và của sự vật quanh con. Tuệ giác vô thường cho con thấy không có gì thật sự được gọi là tồn tại đích thực, không có gì thật sự được gọi là có. Tất cả đều là những biểu hiện. Tuy mầu nhiệm nhưng không có thực thể riêng biệt, không có tự tính riêng biệt, cái này do cái kia mà biểu hiện, cái kia do cái này mà biểu hiện, cái này có mặt trong cái kia và cái kia đang có mặt trong cái này.

Bạch đức Thế Tôn, Ngài đã dày công chỉ bảo, đã nhắc nhở chúng con nhiều lần rằng sự nghiệp cao cả nhất của cuộc đời người tu là sự nghiệp giác ngộ, vậy mà con đã phí bỏ bao nhiêu thì giờ quý hóa của con để theo đuổi những sự nghiệp có tính cách thế gian, đi tìm tiếng khen, đi tìm lợi dưỡng, đi tìm địa vị. Đôi khi con còn tự đặt câu hỏi là sau khi hình hài con tan rã thì con sẽ đi về đâu. Ý thức đó đã giúp cho con có thể sống sâu sắc hơn trong giây phút hiện tại, và con biết con có thể làm hay hơn. Con sẽ vâng lời đức Thế Tôn thực tập quán vô thường, quán duyên khởi, quán không, quán tương tức, để chứng nghiệm được sâu sắc tính cách vô sinh bất diệt, không tới không đi, không có không không, không thường không đoạn của các pháp. Cửa vô sinh đã được Thế Tôn mở rộng, con chỉ cần theo lời chỉ dạy của Thế Tôn để đi vào.

Bạch đức Thế Tôn, mỗi biểu hiện trên trái đất, như một đám mây bay hay một chiếc lá rơi cũng đủ cho con thấy được tự tính không sinh không diệt, không có không không của thực tại mầu nhiệm. Đất Mẹ đã đưa con ra đời một lần thì đất Mẹ sẽ đưa con ra đời muôn vạn lần khác nữa. Mỗi lần con biểu hiện là một lần con trở thành mới tinh và con không cần sợ hãi lo âu về có không, còn mất, thêm bớt và dị đồng nữa. Con biết mục đích tối hậu của người tu là chứng nhập được vô sinh, thoát được vòng sinh tử để đạt tới tự do lớn.

Địa Xúc

Con xin cung kính lạy xuống ba lạy trước đức Thế Tôn, bậc có trí giác chân thực và toàn diện, và trước Tôn giả Ca Chiên Diên để thực tập chánh tư duy và giải thoát khỏi sinh tử. (C)

Thực tập nhận diện đơn thuần

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, theo lời Thế Tôn dạy, trở về với hiện tại không có nghĩa là có thể an trú được trong hiện tại. Những gì đang xảy ra trong hiện tại có thể có tác dụng lôi kéo con, làm cho con hoặc ghét bỏ hoặc chạy theo. Con không muốn ghét bỏ cũng không muốn chạy theo, bởi vì cả hai lối hành xử đó đều làm cho con có thể đánh mất tự do của con, và con tự đánh mất con trong giây phút hiện tại. Mặc dù con không muốn như vậy, nhưng nhiều lúc con vẫn hành xử theo thói quen phản ứng. Chánh niệm không những giúp con nhận diện được cái gì đang xảy ra trong giây phút hiện tại, mà còn giúp con không để cho cái ấy lôi cuốn con nữa. Vì vậy cho nên con nghe lời Thế Tôn, hết lòng thực tập chánh niệm. Con biết chánh niệm trước hết là khả năng nhận diện đơn thuần, chỉ nhận diện mà không chạy theo hoặc ghét bỏ. Phép nhận diện đơn thuần này giúp cho con chế tác và bảo trì được năng lượng vững chãi và thảnh thơi, đó là bất động và tự tại.

Đức Thế Tôn đã dạy rằng, bất động và tự tại là hai đặc tính căn bản của Vô sinh, của Niết bàn. Vì vậy cho nên con xin hứa với đức Thế Tôn là trong đời sống hàng ngày con sẽ tinh chuyên hơn trong việc thực tập nhận diện đơn thuần bằng chánh niệm. Rửa tay thì con biết là con đang rửa tay, cầm bát thì con biết là con đang cầm bát. Khi có tâm hành bực bội thì con biết là con đang có tâm hành bực bội. Khi tâm hành vướng mắc biểu hiện thì con biết là tâm hành vướng mắc biểu hiện. Con sẽ tập mỉm cười và nhận diện tất cả những gì đang xảy ra mà không lo lắng, không có mặc cảm, dù là mặc cảm tự tôn, tự ty hay ngang bằng.

Địa Xúc

Bạch đức Thế Tôn, con xin lạy xuống ba lạy trước đức Thế Tôn, đức Bụt của hiện tại, trước đức Bụt Ca Diếp, đức Bụt của quá khứ, và trước đức Bụt Di Lặc, đức Bụt của tương lai. Con xin chư Bụt chứng minh cho sự lời nguyện và sự quyết tâm hành trì của con. (C)

Thực tập có nội dung

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, con lấy làm hổ thẹn vì nhiều lúc con đã thực tập đầy đủ trong hình thức mà thiếu kém về nội dung. Trong khi thắp hương, lạy Bụt, ngồi thiền, đi thiền, đọc kinh, nhiều lúc con đã để cho tâm con rong ruổi đi về quá khứ, đi về tương lai hoặc kẹt vào những lo toan, hoặc suy nghĩ miên man về những chuyện không đâu trong hiện tại. Con biết thực tập hình thức như thế thì không có ích lợi gì cho bản thân con và cho tăng thân con. Tuy con không nghĩ đó là một sự giả dối, nhưng con biết trong cách thực tập ấy con đã đánh mất rất nhiều cơ hội. Thắp một cây hương, bước một bước chân, hoặc thở vào một hơi thở đều là một cơ hội cho con làm phát khởi năng lượng chánh niệm và chánh định. Con biết có chánh niệm và chánh định thì thế nào cũng sẽ có tuệ giác, vậy mà con đã không tập trung tâm ý vào trong khi thắp hương, trong khi bước một bước chân hoặc trong khi thở một hơi thở. Người không có tu thì trong khi đứng, ngồi, hoặc cười nói, không ý thức là mình đang đứng ngồi hoặc cười nói. Còn con là người tu mà có nhiều khi con cũng làm như họ, đi, đứng, và nói cười không chánh niệm.

Con xin hứa với đức Thế Tôn là từ giờ phút này đây, con sẽ cố gắng làm hay hơn, để trong mỗi giây phút của đời sống hàng ngày con có thể chế tác thêm chất liệu chánh niệm và chánh định. Con biết chất liệu chánh niệm và chánh định mà con chế tác ra không những sẽ giúp con trị liệu và chuyển hóa thân tâm, mà còn yểm trợ rất nhiều cho những thành phần khác của tăng thân con và nâng cao phẩm chất tu học của tăng thân ấy. Xin đức Thế Tôn cho con lạy xuống để con có thể ghi nhớ điều này.

Địa Xúc

Một lòng kính lạy đức Thế Tôn, bậc đã qua tới một cách nhiệm mầu, bậc thầy chỉ đạo của tất cả chúng con. (C)

Bảo hộ hành tinh xanh là tiếp nối sự nghiệp của đức Như Lai

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, Ngài là một đứa con của trái đất và Ngài đã chọn trái đất để làm đạo tràng hành đạo của Ngài. Trong quá trình tu tập và giáo hóa, đức Thế Tôn đã đào tạo nên biết bao nhiêu vị Bồ tát có khả năng bảo hộ hành tinh xinh đẹp này. Con nhớ trong hội Pháp Hoa, vào lúc Tùng Địa Dũng Xuất, đức Thế Tôn đã gọi các vị Bồ tát ấy ra trình diện, và hàng trăm ngàn vị đã xuất hiện từ dưới mặt đất. Các vị ấy đã hứa với đức Thế Tôn là sẽ ở lại chăm sóc mãi mãi cho hành tinh này và cũng để nối tiếp sự nghiệp của đức Như Lai.

Bạch đức Thế Tôn, chúng con đã được biểu hiện từ đất Mẹ, chúng con sẽ trở về với đất Mẹ để tiếp tục được biểu hiện hàng triệu lần nữa. Như các vị Bồ tát ấy, chúng con cũng là những đứa con của trái đất, chúng con xin hứa với Ngài rằng chúng con sẽ noi gương các vị Bồ tát, những người anh của chúng con. Chúng con cũng muốn làm những vị Bồ tát nhỏ trong số vô lượng những vị Bồ tát tùng địa dũng xuất. Chúng con cũng muốn góp phần vào việc bảo hộ hành tinh của chúng ta, làm cho hành tinh này trở nên xanh đẹp và mạnh khỏe hơn.

Giờ đây tăng thân của đức Thế Tôn đã có mặt trên hầu hết mọi quốc gia, không những ở châu Á mà ở châu Âu, châu Phi, châu Mỹ và châu Úc. Chúng con xin nguyện cùng ở lại với tăng thân của đức Thế Tôn để tiếp tục sự nghiệp độ sinh của Ngài. Cùng với tăng thân, chúng con làm công việc chuyển rác thành hoa, bảo hộ sự sống và xây dựng Tịnh độ ngay trên mặt đất này. Chúng con biết chất liệu hiểu biết và thương yêu là chất liệu căn bản để xây dựng nên Tịnh độ, cho nên chúng con nguyện là trong mỗi giây phút của cuộc sống hàng ngày chúng con sẽ nỗ lực chế tác chất liệu hiểu biết và thương yêu.

Cùng tăng thân xin nguyện ở lại

Trong cõi đời làm việc độ sinh

Giờ phút này sông núi chứng minh

Cúi xin đức Từ Bi nhiếp thọ.

Địa Xúc

Xin đức Thế Tôn cho chúng con lạy xuống ba lạy làm bền vững thêm lòng cam kết của con đối với đất Mẹ, đối với hành tinh xanh. (C)

Hạnh bao dung và không kỳ thị của đất

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, con biết rằng một trong những người anh lớn trong giáo pháp của chúng con là Bồ tát Địa Tạng, một vị Bồ tát lớn, có hạnh nguyện rất cao thâm: Chừng nào địa ngục chưa trống không thì Ngài vẫn chưa dừng nghỉ công việc hóa độ. Bạch đức Thế Tôn, con thấy danh hiệu Địa Tạng rất hay. Danh hiệu ấy có nghĩa là trái đất với tính cách vững chãi và dày dặn của nó có khả năng chứa đựng và ôm ấp được tất cả (Địa ngôn kiên, hậu, quảng hàm tàng). Tuy biết rằng khổ đau và phiền não của chúng sanh không có giới hạn, nhưng hạnh nguyện cứu đời của một vị Bồ tát cũng không có giới hạn. Chừng nào còn có khổ đau, còn có phiền não, thì vị Bồ tát còn chưa dừng tay cứu độ. Trái đất của chúng con cần những con người như Bồ tát Địa Tạng, và con cũng rất muốn giúp Ngài một tay. Con thấy địa ngục của sự hiểu lầm, của hận thù và bạo động được dựng lên khắp nơi, nhưng nơi nào cũng có mặt của những vị Bồ tát đang hành động để nỗ lực giải tỏa những địa ngục ấy.

Bạch đức Thế Tôn, có một lần đức Thế Tôn giáo giới cho thầy La Hầu La và Ngài đã dạy thầy La Hầu La là nên học hạnh của đất. Đức Thế Tôn dạy: “Này La Hầu La, con hãy học theo hạnh của đất. Khi người ta đổ và rải lên đất những thứ thơm tho và tinh sạch như hoa hương và sữa thơm, đất không thấy tự hào. Khi người ta đổ lên đất những thứ dơ dáy và hôi hám như phân, nước tiểu và máu mủ, hoặc khạc nhổ xuống đất, thì đất cũng không cảm thấy giận hờn, chán ghét hoặc tủi nhục. Đất có khả năng tiếp nhận ôm ấp và chuyển hóa tất cả.”

Bạch đức Thế Tôn, đất Mẹ của chúng con có khả năng tiếp nhận, giữ gìn và chuyển hóa tất cả. Kể cả đờm dãi tanh hôi, kể cả khí độc, kể cả phóng xạ nguyên tử đất Mẹ cũng có khả năng ôm ấp và chuyển hóa. Đất Mẹ có dư dả thì giờ để làm việc ấy và nếu cần thì đất Mẹ có thể để ra một triệu năm để chuyển hóa. Đất Mẹ có bao nhiêu là con, các con của đất Mẹ có tới hàng triệu chủng loại, trong đó có con người. Chúng con có nhiều đứa vì tham lam, vì kiêu căng, vì ngu si không nhận ra được Mẹ, đã gây ra bao cảnh tàn khốc cho nhau và làm hại tới sức khỏe cũng như nhan sắc của Mẹ. Vậy mà lúc nào đất Mẹ cũng có đủ năng lượng để ôm ấp và chuyển hóa tất cả những lỗi lầm của chúng con.

Bạch đức Thế Tôn, đất Mẹ có những đứa con tự hào là giỏi toán học, là công nhân khéo léo, là kiến trúc sư tài ba, nhưng ít ai thấy được đất Mẹ là nhà toán học vĩ đại nhất, người công nhân khéo tay nhất và vị kiến trúc sư tài ba nhất. Chỉ cần nhìn vào một cánh hoa anh đào, một vỏ ốc hay một con dơi là thấy được điều đó. Chúng con có những họa sĩ tài ba, nhưng những bức tranh của chúng con làm sao so sánh được với những bức tranh của đất Mẹ vẽ ra trong bốn mùa? Làm sao chúng con vẽ được một buổi bình minh hào hùng như thế, làm sao chúng con vẽ được một buổi hoàng hôn rạng rỡ như kia? Chúng con có những nhạc sĩ tài ba, nhưng những bản hợp ca của chúng con làm sao bì kịp với những buổi hòa tấu mầu nhiệm của đất trời, những tiếng hải triều hùng vĩ? Chúng con có những chiến sĩ anh hùng gội nắng dầm mưa, trèo non vượt suối, nhưng có ai có được sức kiên nhẫn chịu đựng và khả năng ôm ấp lâu dài như đất Mẹ? Chúng con cũng có những tình yêu lớn nhưng có ai có được cái tình yêu ôm trọn muôn loại, không kỳ thị không phân biệt, như tình thương vĩ đại của đất Mẹ?

Con biết là Bồ tát Địa Tạng cũng có năng lượng vững chãi và bao dung của đất Mẹ, vì thế nên Ngài có thể ôm ấp và chuyển hóa tất cả. Con cũng muốn được học hạnh của đất như Bồ tát Địa Tạng và như thầy La Hầu La. Con có những tủi đau, buồn chán và khổ nhục trong con, con xin lạy xuống để đất ôm lấy con, ôm lấy tất cả những tủi đau, buồn chán và khổ nhục trong con, để đất và con có thể từ từ chuyển hóa. Và để mai sau hoa trái của tình thương và niềm vui được xuất hiện trên mặt đất cũng như trong trái tim con.

Địa Xúc

Con xin lạy trước đức Bồ tát Đại Kiên Đại Hậu Đại Lực Địa Tạng, Ngài có hạnh vững chãi và không phân biệt để ôm lấy tất cả những ai đau khổ. (C)

Con xin lạy trước đức Tôn Giả Mật Hạnh La Hầu La để vun bồi nơi con khả năng ôm tất cả mọi người và mọi loài mà không phân biệt. (C)

Vững chãi như đất

Khải bạch

Bạch đức Thế Tôn, mỗi khi ngồi yên trên đất Mẹ, con ý thức là đất Mẹ đang có trong con, con luôn luôn ao ước có được những đức lớn của Mẹ, đó là đức kiên trì chịu đựng, đức trung hậu bền vững, đức vô úy đại hùng, đức sáng tạo không hề biết mỏi. Chúng con nguyện hành trì để có được đầy đủ những đức ấy của Mẹ, và chúng con biết rằng Mẹ đã gieo tất cả những hạt giống tiềm năng ấy trong tâm điền của mỗi chúng con. Con đang nghe lời đức Thế Tôn khuyên nhủ, con sẽ tập ngồi vững chãi trên mặt đất và thực tập địa xúc một cách sâu sắc và vững vàng.

Đây một gốc cây

Đây một căn phòng trống

Đây một tọa cụ nhỏ

Đây xanh mát một bãi cỏ

Con hãy ngồi xuống đi

Ngồi cho thẳng

Ngồi cho vững

Ngồi cho an

Đừng để tư duy đưa hổng con lên không gian

Bàn tọa con hãy chấm chặt vào mặt đất

Con hãy cùng đất hợp nhất.

Đã trở về với đất

Con hãy mỉm cười

Thì đất sẽ truyền cho con sự vững chãi

Sự bình yên, sự thảnh thơi

Hơi thở tinh chuyên

Nụ cười an nhiên

Con duy trì địa xúc

Có khi con đã không thành công

Ngồi trên đất nhưng con như bay bổng trên hư không

Bởi con đã quen phiêu dạt cõi luân hồi

Trôi lăn trong biển vọng

Nhưng đất vẫn kiên nhẫn

Đất vẫn trông mong

Đất đã chở che cho con hàng triệu kiếp

Thì mãi mãi bao lâu đất cũng sẽ bền lòng

Đất biết rằng con sẽ trở về

Đất sẽ chào đón con

Bao giờ cũng tươi mát như lần đầu

Tình thương không bao giờ nói rằng đây là lần cuối

Đất là mẹ thương yêu

Thì có bao giờ hết kiên nhẫn chờ trông?

Con trở về với đất đi

Rồi con sẽ thấy

Như cây kia

Hoa lá hồn con rồi sẽ tốt tươi         

Một khi con biết đi vào địa xúc. (C)

Bạch đức Thế Tôn, con đang nghe lời đức Thế Tôn khuyên nhủ. Con sẽ đi vững chãi trên mặt đất, thực tập địa xúc thật vững vàng. Đất Mẹ là quê hương mà chúng con có thể trở về trong mỗi bước chân:

Con đường vắng đón con

Con đường thơm ngát cỏ hoa

Con đường lúa thơm

Còn ghi dấu tuổi thơ bàn tay mẹ

Con hãy đặt những bước chân chậm rãi

Những bước chân ung dung, nhẹ nhàng

Chân con hãy thật sự dính vào mặt đất

Đừng để suy tư làm con bay lên không gian

Hãy luôn luôn trở về với con đường ấy

Con đường là bạn con

Con đường sẽ trao truyền cho con

Sự bình yên

Sự vững mạnh

Hơi thở ý thức tinh chuyên

Con duy trì địa xúc

Con hãy đi những bước chân như hôn vào mặt đất

Hãy đi những bước chân như vỗ về trái đất

Như dấu ấn son của vị quốc vương

Truyền lệnh đem hiện tại về ngự nơi đây

Cho sự sống có mặt

Cho sinh lực dâng đầy

Cho nhiệm mầu hiển hiện

Cho sắc mặt lên hồng

Cho não phiền chuyển hóa

Cho an lạc thân tâm

Có khi con đã không thành công

Bước trên con đường vắng

Nhưng con như bay bổng trên hư không

Bởi con đã quen phiêu bạt cõi luân hồi

Trôi lăn trong biển vọng

Nhưng con đường vẫn kiên nhẫn

Nhưng con đường vẫn chờ trông

Con đường thân thuộc trung kiên

Con đường biết sớm muộn gì rồi con cũng trở lại

Nẻo về sẽ đón bước chân con

Bao giờ con đường cũng mát tươi như lần gặp gỡ đầu

Tình thương không bao giờ nói rằng đây là lần cuối

Vốn là người bạn cố tri

Con đường bao giờ cũng kiên nhẫn đợi chờ

Dù dưới lớp bụi đỏ

Dù phủ kín lá vàng

Dù mưa vũng lầy lội

Dù tuyết phủ ngày đông

Con hãy trở về đi

Rồi con sẽ thấy

Như cây kia

Hoa lá hồn con rồi sẽ tốt tươi

Một khi con biết đi vào địa xúc.

Địa Xúc

Xin đức Thế Tôn cho con lạy xuống, năm vóc sát đất, hoàn toàn giao hết thân mạng con cho đất, và nguyện từ nay sẽ thực tập thiền lạy, thiền ngồi và thiền đi như thế nào để thấy được đất là nền tảng vững chãi của con (C)





Nương tựa Đất Mẹ

Khải Bạch

Bạch đức Thế Tôn, con nhớ trước ngày Ngài thành đạo dưới cội bồ đề, Ma Vương có xuất hiện và hỏi Ngài những câu hỏi với mục đích là để làm cho Ngài nản chí. Ma Vương hỏi: “Ngươi là ai mà dám nghĩ rằng mình sẽ đạt đến quả vị vô thượng chánh đẳng chánh giác? Ngươi tu hành đã bao nhiêu kiếp mà bây giờ dám nghĩ là trong vòng hăm bốn tiếng đồng hồ nữa là có thể đạt thành đạo quả? Ai có thể chứng minh được rằng những điều ngươi nói đúng với sự thực?” Bạch đức Thế Tôn, khi Ma Vương hỏi Ngài những câu hỏi ấy thì Ngài đã đưa bàn tay phải của Ngài ra để xúc chạm vào mặt đất, và Ngài nói với Ma Vương: “Có đất này chứng minh rằng những điều ta nói là có thực”. Đất đã rung động. Và Ma Vương đã rút lui.

Bạch đức Thế Tôn, con rất muốn chiêm ngưỡng hình ảnh của Ngài khi Ngài ngồi vững chãi trên mặt đất và tay phải của Ngài đang bắt ấn địa xúc. Mỗi lần thấy hình ảnh ấy là con rất cảm động. Đất đã chứng minh rằng Ngài đã từng được hiện thân trong vô lượng kiếp và Ngài đã liên tiếp thành công trong mỗi kiếp. Ngài có chỗ nương tựa rất vững chãi để có thể biểu hiện hàng trăm triệu lần trong những hóa thân mầu nhiệm, để tu tập và độ đời. Bụt Tỳ Bà Thi trong quá khứ cũng đã là Ngài mà Bụt Từ Thị trong tương lai cũng sẽ là Ngài. Và còn trăm triệu hóa thân khác nữa. Chỗ nương tựa vững chãi của Ngài là Đất. Ngài biểu hiện từ Đất và luôn luôn trở về với Đất để rồi Ngài biểu hiện trở lại. Con biết là con cũng có thể nương tựa vào Đất như Ngài, và khi nương tựa vào Đất con cũng sẽ có được năng lượng vững chãi như Ngài.

Phật bảo sáng vô cùng

Đã từng vô lượng kiếp thành công

Đoan nghiêm thiền tọa giữa non sông

Sáng rực đỉnh Linh Phong

Trên trán phóng hào quang rực rỡ

Chiếu soi sáu nẻo hôn mông

Long Hoa hội lớn nguyện tương phùng

Tiếp nối Pháp chánh tông

Xin quy y thường trú Phật đà gia!

Bạch đức Thế Tôn, đất Mẹ không chỉ là Mẹ của chúng con mà còn là Mẹ của Ngài, của nhiều vị Bụt và nhiều vị Bồ tát khác nữa. Mỗi khi chúng con lao đao, mỗi khi chúng con đánh mất tự thân trong quên lãng, trong buồn tủi, trong hận thù và tuyệt vọng, chúng con phải trở về thực tập địa xúc, tìm về nương tựa nơi đất Mẹ để lấy lại sự bình an, để phục hồi niềm vui sống và đức tự tin. Chúng con biết dù chúng con có gây ra bao nhiêu lầm lỗi, chúng con cũng được đất Mẹ tha thứ. Và mỗi lần trở về với đất Mẹ là Mẹ sẵn sàng đưa vòng tay từ mẫu ôm lấy chúng con vào lòng. Đức kiên nhẫn và sức chịu đựng vô cùng lớn của đất đã làm cho đất Mẹ trở nên một vị Bồ tát lớn, một nơi nương tựa vô cùng vững chãi cho tất cả chúng con. Chúng con hết lòng tin tưởng và nương tựa vào đất Mẹ. Nếu chúng con nuôi dưỡng được ý thức là trong đất Mẹ luôn luôn có con và trong con luôn luôn có đất Mẹ thì cả Mẹ, cả con đều an vui và khỏe mạnh.

Con biết thực tập địa xúc trong tư thế ngồi, trong tư thế đi hay trong tư thế nằm, con có thể đạt được sự vững chãi như Đất và con có thể nối tiếp được sự nghiệp của đức Thế Tôn.

Địa Xúc

Con xin đức Thế Tôn cho con lạy xuống ba lạy để tiếp xúc một cách sâu sắc với đất và để cảm nhận nguồn năng lượng vững chãi vô cùng của đất. (C)