Đoá hoa vẫn không ngưng lời hát ca

(Thư kính dâng Thầy trong Lễ tưởng niệm tổ chức tại Ni xá Diệu Trạm, Tổ đình Từ Hiếu)

 

 

Thầy kính thương! 

Hôm nay, tối 18 tháng Chạp năm Ất Tỵ 2026 Tây lịch, tròn bốn năm chúng con tạm biệt hình hài sắc thân của Thầy. Năm 2026 cũng là năm kỷ niệm 100 năm đất Mẹ đón chào Thầy biểu hiện. Ngồi giữa núi đồi Dương Xuân, năng lượng thiêng liêng trầm tĩnh của đất Tổ, chúng con là những người học trò và người tiếp nối con đường thương yêu, tỉnh thức mà Thầy đã đi qua trọn vẹn 100 năm. Chúng con đang ngồi bên nhau thật bình an, ý thức rằng chúng con đang có nhau, nghĩa là chúng con đang có Thầy. Chúng con theo dõi hơi thở để nhớ về cả cuộc đời Thầy từ hình ảnh Bé em ngồi bên bếp lửa ngắm vườn cải hoa vàng cho đến ngày hôm nay.

Cũng là một buổi chiều bên vườn cải, trên trang bìa của tờ báo Đuốc Tuệ, Bé em bắt gặp hình ảnh Bụt ngồi thật an lành trên bãi cỏ xanh với nụ cười hàm tiếu trên khuôn mặt hiền lành. Ý niệm và hạt giống tỉnh thức đã gieo vào cậu Bé em trong buổi chiều hôm ấy. Chúng con cũng trở về làm chú điệu Phùng Xuân cùng thầy bên tách trà ấm áp thoảng hương hoa mộc của một sớm mùa đông cùng Sư Cố. Bài học về đóng cửa trong chánh niệm của Sư cố dạy Thầy đã là niềm hứng khởi rất lớn của Thầy và của tất cả chúng con. Chúng con cùng Thầy đi qua thời niên thiếu tại Báo Quốc với những trăn trở của một người xuất gia trẻ cho đến sự cống hiến của Thầy khi là một giáo thọ trẻ. Và cả những khó khăn thăng trầm của Thầy trong những năm 30, 40 tuổi. Chúng con cúi đầu trước tất cả những nỗ lực của Thầy trong những biến động lớn, để cho chúng con hoa trái của tình thương và sự hiểu thấu trong trái tim rộng lớn của Người. Mỗi chúng con đều ghi nhớ rất rõ sự có mặt trọn vẹn trong tình thương Thầy đã dành cho chúng con.

Thầy kính thương, trong những năm tháng Thầy hiện diện, chưa khi nào Thầy đặt những khó khăn của xã hội, sự chia cắt của các thế hệ và mất truyền thông trong mỗi con người, ra khỏi những đề tài quán chiếu của Thầy. Thầy đã mở ra những cánh cửa thiền tập đơn giản để bất kỳ ai trong chúng con cũng có thể học cách trở thành người tri kỷ của chính mình, thông qua hơi thở và bước chân. Rất nhiều người trẻ chúng con đánh mất phương hướng, nhờ thiền tập mà quay được vào bên trong để có khả năng yêu thương lại chính mình, yêu thương được người thân của mình. Thầy đã từng dạy chúng con: Tài năng lớn nhất của một người xuất gia là biết sống hạnh phúc và thương yêu. Giờ đây, từng lời dạy và pháp thân của Thầy đã có mặt khắp nơi bởi vì điều đó đã có mặt trong mỗi chúng con.

Trong buổi họp chúng gần đây, sư cô Thuần Khánh đã chia sẻ một điều mà chúng con rất xúc động, đó là khi Thầy nằm xuống, đã có rất nhiều người lo lắng cho chúng con, là chúng con sẽ tiếp nối con đường và sự nghiệp của Thầy như thế nào… Nhưng sau bốn năm không còn hình bóng Thầy, nếp xưa vẫn không thay đổi, vẫn như những ngày còn có Thầy. Anh chị em chúng con vẫn tiếp tục con đường chuyển hóa và có mặt cho cuộc đời bằng nhiều cách khác nhau như Thầy đã từng làm. Nhiều thế hệ trẻ đã xuất gia trở thành các sư cháu của Thầy, là các sư chú có pháp tự chữ Nhất và các sư cô có pháp tự chữ Hạnh. Các khóa tu cho các giới vẫn tiếp tục khắp nơi như là giáo viên, doanh nhân, người trẻ hay các khóa gia đình. Chúng con cũng tiếp tục với hạnh nguyện không từ nan bất cứ việc khó khăn nào mà bỏ quên những người còn đang đói khổ để có mặt ở những vùng thiên tai lũ lụt. Và tiếp tục thúc đẩy giấc mơ về một thế hệ trẻ biết sống hạnh phúc và an lành của Thầy cũng như đóng góp vào việc tái tạo và giữ gìn đất Mẹ. Các bậc Tôn đức và thân hữu của tăng thân khi thấy như vậy thì rất an tâm.

Chúng con là những người con rất giàu có. Gia tài Thầy để lại, hôm nay chúng con một lòng xin phát nguyện nhận lấy và gìn giữ. Chúng con sẽ không là những gã cùng tử lang thang để tìm kiếm nữa. Bởi vì chỉ cần biết quay trở về tiếp nhận gia tài ấy của Bụt Tổ và của Thầy thì không khó khăn nào xảy ra trong tâm mà chúng con không vượt qua được, không có bản ngã hay địa vị, tiếng khen nào mà chúng con không chăm sóc được. Mỗi lần lỡ lạc đường, chúng con sẽ nhớ trở về hơi thở, trở về bước chân để chăm sóc và tiếp nhận gia tài pháp thân ấy. Thọ mạng của Thầy không chỉ dừng ở 100 năm. Mỗi khi chúng con còn tiếp nhận gia tài của Thầy thì thọ mạng ấy sẽ luôn còn đó. Pháp thân Thầy vẫn còn đó trong những tăng thân Thầy dựng xây, trong những bài pháp của Thầy và những cuốn sách, những bức thư pháp Thầy để lại cho chúng con. Chừng nào chúng con còn thở được những hơi thở bình an, bước được những bước chân thanh thản, chừng đó chúng con còn có Thầy.

 

 

Trong lá thư năm 2000 Thầy viết cho chúng con có đoạn:

“Trong chúng ta ai cũng có giữ được tâm của buổi ban đầu: chúng ta ai cũng tìm hướng đi lên chứ không ai chịu đi vòng quanh để tìm một chút ít tiện nghi và lời khen ngợi. Thầy có ý thức là chúng ta đang được sống bên nhau; Thầy cảm thấy sự có mặt của từng đứa con của Thầy và Thầy rất hạnh phúc. Mới mấy hôm trước đây sư em Anh Nghiêm đến ngồi gần bên sư anh Pháp Niệm và nói: “Thầy khen sư anh có khả năng đến với tất cả mọi người trong chúng và chơi được với tất cả mọi người trong chúng. Sư em cũng muốn sư anh chỉ cách để em cũng có thể làm được như sư anh.” Thầy nghe Pháp Niệm kể lại như thế và Thầy rất vui. Nếu mọi người trong chúng ta đều có niềm thao thức đó của sư em Anh Nghiêm thì hạnh phúc của tăng thân ta không mỗi ngày mỗi tăng tiến sao được?

Ngày xưa lớp của Thầy tại chùa Báo Quốc khá đông; anh em chơi với nhau rất thân, tưởng chừng như sẽ có nhau mãi mãi, ai dè bây giờ Thầy nhìn lại thì hầu như không còn ai. Những người em nhỏ nhất của Thầy cũng không còn, như thầy Châu Toàn và thầy Châu Đức. Bây giờ chỉ vẻn vẹn còn lại một hòa thượng Thiện Hạnh và một hòa thượng Thiện Bình. Thầy nhớ mấy câu thơ của Hoàng Cầm nói về các bức tranh Đông Hồ: “Mẹ con đàn lợn âm dương chia lìa đôi ngả, đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã, bây giờ tan tác về đâu?”. Các con đã thấy tranh đông hồ vẽ lợn âm dương và đám cưới chuột chưa? Trên xóm Thượng Thầy có đủ một bộ tranh Đông Hồ đó, vị nào muốn xem thì lên đây Thầy đưa cho xem. Nhìn lại, thấy chúng ta đang còn có nhau, cùng theo một pháp môn, muốn gọi nhau lúc nào cũng được, được đi thiền hành cùng nhau, được ngồi ăn cơm chánh niệm với nhau, được kiết đông an cư với nhau, điều này thật là hi hữu, Thầy không cảm thấy hạnh phúc sao được?

Tuy thỉnh thoảng trong chúng ta cũng có người vụng dại gây vài khó khăn và sự hờn tủi cho nhau, nhưng đó không phải là vì ta cố ý. Thầy cũng có khi còn vụng về, và Thầy biết luôn luôn các con sẵn sàng tha thứ cho Thầy. Thầy rất biết ơn các con, biết ơn một cách rất sâu sắc. Các con cho Thầy rất nhiều hạnh phúc, và hạnh phúc của Thầy càng ngày càng lớn khi thấy các con thương nhau và bỏ qua những lỡ lầm vụng dại của nhau. Ai trong chúng ta cũng biết rằng càng hòa thuận, càng thương yêu nhau thì ta càng độ được nhiều người và trở thành nơi nương tựa cho nhiều người. Thầy thấy trong chúng ta ai cũng bước được nhiều bước trên con đường tu tập và chuyển hóa. Ai cũng đã chuyển hóa, người thì mau hơn, người thì chậm hơn, chỉ có như vậy thôi. Thầy mong ước ai cũng trở nên giáo thọ, vị Sadi và Sadini nào đến lúc cũng được thọ giới lớn. Thầy không muốn ai bị sót trở lại. Nhưng Thầy cần tăng thân giúp đỡ Thầy để nâng đỡ cho các đương sự, và Thầy cũng cần các con giúp Thầy một tay.

Thời thế chuyển biến rất nhanh và có thể trong một ngày gần đây chúng ta sẽ được giao phó những trách vụ mới, nhất là ở quê hương. Thầy đã lớn tuổi, nhưng Thầy mong ước sẽ có mặt được với các con trong những công trình ấy, những công trình mà Thầy nghĩ là Bụt và các vị Tổ sư của chúng ta đã giao phó. Các con có đủ thông minh và tài năng, các con chỉ cần thương nhau và nắm lấy tay nhau thì không có chuyện gì mà các con lại không làm được.”

Và hôm nay, trong giây phút này, chúng con xin được trở về nhớ lại ánh mắt và nụ cười hiền từ của Thầy, một lần nữa nhớ rằng thương Thầy là học và tiếp nối cho được chí nguyện yêu thương và tỉnh thức của Thầy. Để mỗi chúng con đều là sự tiếp nối trọn vẹn của Thầy. Để bước chân của Thầy luôn tròn đầy như buổi ban đầu.

Mỗi phút giây con nguyện làm người thương chân thật

Mỗi phút giây con làm phát hiện chân tình.

 

(Tăng thân Từ Hiếu – Diệu Trạm)

Gìn giữ gia tài

   

 

Con đi trong biển tình thương

Chở che nâng đỡ giữa lòng Tăng thân

Huynh đệ khắp chốn xa gần

Chị em sum họp quây quần bên nhau

Thế hệ trước – thế hệ sau

Màu hòa chung, tà áo nâu thanh bần

Sư cha sư mẹ ân cần

Dẫn đường dìu dắt cho đàn con thơ

Sư con, sư cháu nương nhờ

Vun trồng cội phúc để chờ tương lai

Tiếp nối thêm nẻo đường dài

Nối dòng tuệ mạng gia tài bồi vun

Người xưa đi trước mở đường

Người nay tiếp bước con đường vô ưu

Pháp môn Thầy đã truyền trao

Chỉ cần nắm vững thở vào thở ra

Cho dù bão táp phong ba

Đừng quên hơi thở vào ra cứu mình

Gió mát từng bước thiền hành

Nhẹ in dấu giữa đất lành cỏ thơm

Xua tan buồn tủi giận hờn

Chân tâm một mối về nguồn hiểu thương

Sớm mai yên mát thiền đường

Công phu thiền tọa ngát hương ưu đàm

Năm vóc gieo xuống bình an

Nương tựa Đất Mẹ vững vàng bao la

Sám pháp địa xúc mở ra

Trải bày kính cẩn thiết tha tấm lòng

Ngày ngày tấc dạ thong dong

Muối dưa đắp đổi chẳng mong ước gì

Chuông reo dừng lại đứng đi

Nói năng suy nghĩ ngưng bề lao xao

Chắp tay sen búp xin chào

Miệng cười hoa nở kính trao tặng người

Tăng thân pháp khí tuyệt vời

Bụt và Thầy Tổ truyền đời cháu con

Giữ cho bền sắt tươi son

Giữ cho bếp lửa mãi còn sáng soi

Hiểu thương hiến tặng cho đời

Đáp đền ơn nghĩa những người tiền nhân

Đáp đền ơn nghĩa tăng thân

Ơn Thầy trưởng dưỡng ân cần Pháp âm

Gia tài bồi đắp niềm tin

Cúi xin tiếp nhận trao truyền mai sau.

 

Kính dâng Thầy,

Con của Thầy, Chân Trăng Tâm Bi

 

 

Lễ xuất gia gia đình Cây Ban Trắng ngày 30.1.2026

Trong tuần lễ Tưởng niệm Sư Ông Làng Mai, vào ngày 30.1.2026, tại thiền đường Hương Cau, đại chúng Làng Mai đã làm lễ xuất gia cho 11 sư cô sư chú thuộc gia đình xuất gia cây Hoa Ban Trắng.  Những người trẻ, với ánh mắt trong veo và tâm nguyện vững vàng, chắp tay phát nguyện bước vào đời sống xuất gia giữa vòng tay yêu thương của đại chúng. Trong giờ phút linh thiêng ấy, tiếng tụng kinh của đại chúng vang lên trầm hùng mà êm ái, như tiếng gọi của tổ tiên tâm linh vọng về.

Những ai có mặt hôm đó đều cảm nhận được dòng năng lượng thiêng liêng đang chảy qua tâm hồn. Đó không chỉ là niềm xúc động, mà còn là một niềm tin rất vững rằng: “Thầy chưa bao giờ rời xa”. Dòng sông Tăng thân lặng lẽ, bình an tuôn chảy, mang năng lượng của Hiểu và Thương, chảy mãi về biển lớn.

Các sư cô, sư chú mới được tăng thân sinh ra trong đời sống tâm linh lần lượt với pháp tự là: Chân Nhất Tịnh, Chân Thường Hạnh, Chân Trú Hạnh, Chân Trang Hạnh, Chân Bích Hạnh, Chân Như Hạnh, Chân Nhất Giải, Chân Điều Hạnh, Chân Nhất Lượng, Chân Trạm Hạnh và Chân Nhất Hóa.

Kính mời đại chúng bấm vào đây xem hình ảnh lễ xuất gia để  hoà chung niềm vui với quý sư cô sư chú mới.

Thầy ơi, con đã về! – Phần I

Mùa xuân về! Nắng sớm dịu dàng trải khắp núi đồi Dương Xuân như một tấm lụa mỏng. Ánh sáng không rực rỡ, chỉ đủ làm hiển lộ màu xanh của lá, màu nâu trầm của đất và làn sương trong veo còn vương trên mái chùa, lối cỏ, hàng thông. Đất trời Huế vào những ngày này dường như cũng chậm lại, thở sâu hơn, như đang lặng lẽ đón đàn con từ muôn phương trở về.

“Sáng nay chim chóc ca mừng vầng ô lên rạng rỡ
Con có hay
Trên bầu xanh mây trắng vẫn còn bay?
Con ở đâu? Cảnh núi xưa còn đó nơi hiện pháp chốn này
Dù đợt sóng bạc đầu vẫn còn đang muốn vươn mình đi về phương lạ
Nhìn lại đi, Thầy đang ở trong con, và trong từng nụ hoa, chiếc lá
Nếu gọi tên Thầy, con sẽ tự khắc thấy Thầy ngay
Con đi đâu? Cây mộc già đã nở hoa, thơm nức sáng nay
Thầy trò ta thật chưa bao giờ từng cách biệt
Xuân đã về, các cội thông đã ra chồi óng biếc và bên mé rừng đã nở rộ hoa mai.”
(Bên mé rừng đã nở rộ hoa mai – Thơ Thầy)

Bóng dáng Thầy vẫn luôn hiện hữu ở từng nụ hoa bé nhỏ, nơi từng làn sương sớm vương trên lá, nơi từng hơi thở an lành của đất trời. Con cháu của Thầy từ khắp nơi trở về chốn Tổ linh thiêng. Người từ phương trời Âu, người từ phương trời Á, người nói tiếng Việt, người nói tiếng Anh, tiếng Pháp… nhưng khi bước trên con đường nhỏ dẫn vào đất Tổ, tất cả như cùng một nhịp thở. Nhịp thở của những người con xa quê lâu ngày trở về mái nhà xưa, hân hoan hòa cùng nỗi bồi hồi xúc động.

 

 

Ngày giỗ Thầy đã trở thành ngày đoàn tụ – một tuần hội của huynh đệ. Trở về đây, chúng con không chỉ gặp lại nhau mà còn gặp lại chính mình trong vòng tay tăng thân. Nhận ra mình là con của Thầy, là anh em một nhà, cùng chung lý tưởng tu học, hiểu và thương. Những bước chân muôn phương giờ hội ngộ, nối thành một vòng tròn ấm áp giữa núi đồi Dương Xuân.

Giữa vòng tay đoàn tụ ấy, hình ảnh người anh lớn – thầy Pháp Ứng từ Làng Mai Pháp quốc trở về – bước những bước chân thong dong trên đất Tổ đã làm ấm lòng biết bao người em nhỏ. Dáng đi thảnh thơi, nụ cười hiền, ánh mắt vững chãi của người anh lớn như đang tiếp nối cả một dòng tâm linh. Sự có mặt ấy tự thân đã là một bài pháp không lời. Bài pháp ấy tiếp nối lời khích lệ và nhắc nhở của Thầy:

Hãy đi những bước chân như hôn vào mặt đất
Hãy đi những bước chân như vỗ về trái đất
Như dấu ấn son của vị quốc vương
Truyền lệnh đem hiện tại về ngự nơi đây
Cho sự sống có mặt
Cho sinh lực dâng đầy
Cho nhiệm mầu hiển hiện
Cho sắc mặt lên hồng
Cho não phiền chuyển hóa
Cho an lạc thân tâm.
(Địa xúc, thơ Thầy)

Những ngày này, trên khắp đất Tổ, huynh đệ chúng con cùng nhau dọn dẹp, chăm sóc từng góc nhỏ với tất cả sự trân quý. Tiếng chổi tre quét lá khô, tiếng nước chảy róc rách bên dòng Tào Khê, tiếng cười khe khẽ mà giòn tan… tất cả như hòa thành bản nhạc rất Huế, rất thơ mà đậm chất thiền. Mỗi cành cây được nâng niu, từng phiến đá được làm đẹp, mỗi lối đi được quét sạch đều trở thành hành động của thương yêu. Những nụ cười tươi, đôi mắt rạng rỡ như thắp sáng cả núi đồi Dương Xuân, như thể đất trời cũng đang mỉm cười theo từng bước chân chánh niệm.

 

 

Trong tuần lễ Tưởng niệm, lễ xuất gia cho 11 sư em thuộc gia đình xuất gia Cây Ban Trắng trở thành hình ảnh đẹp của sự tiếp nối. Những người trẻ, với ánh mắt trong veo và tâm nguyện vững vàng, chắp tay phát nguyện bước vào đời sống xuất gia giữa vòng tay yêu thương của đại chúng. Trong giờ phút linh thiêng ấy, tiếng tụng kinh của đại chúng vang lên trầm hùng mà êm ái, như tiếng gọi của tổ tiên tâm linh vọng về.

Những ai có mặt hôm đó đều cảm nhận được dòng năng lượng thiêng liêng đang chảy qua tâm hồn. Đó không chỉ là niềm xúc động, mà còn là một niềm tin rất vững rằng: “Thầy chưa bao giờ rời xa”. Dòng sông Tăng thân lặng lẽ, bình an tuôn chảy, mang năng lượng của Hiểu và Thương, chảy mãi về biển lớn.

Các sư em mới được tăng thân sinh ra trong đời sống tâm linh lần lượt với pháp tự là: Chân Nhất Tịnh, Chân Thường Hạnh, Chân Trú Hạnh, Chân Trang Hạnh, Chân Bích Hạnh, Chân Như Hạnh, Chân Nhất Giải, Chân Điều Hạnh, Chân Nhất Lượng, Chân Trạm Hạnh, Chân Nhất Hóa.

 

 

Tiếp nối năng lượng tu học và đoàn tụ là hai ngày sinh hoạt dành cho xuất sĩ. Đây là một cơ hội quý báu để sư anh, sư chị, sư em trở về, sinh hoạt như một gia đình tâm linh, ấm áp tình thân. Chủ đề khóa tu năm nay là: “Thầy ơi, con đã về”. Nghe sao thân thương! Bởi “về” không chỉ là trở lại nơi chốn địa lý, mà là trở về với chính mình, với tăng thân, với chí nguyện ban đầu và con đường lý tưởng Thầy đã trao truyền.

Trong không khí trở về đoàn tụ ấy, những lời chia sẻ pháp thoại của thầy Pháp Niệm về bốn quả của sự thực tập chánh niệm Làng Mai – những bước chân vững chãi trên con đường tu học, như lời nhắn nhủ đầy tình thương của một người anh lớn dành cho các sư em.

  1. Đã về, đã tới
    Là trở về đích thực với giây phút hiện tại, nơi không còn rong ruổi tìm kiếm, là bước đầu tiên trên con đường chánh niệm. Khi thực sự trở về, ta chạm vào bồ đề tâm – tâm ban đầu, chí nguyện xuất gia thuở mới bước chân vào cửa đạo. Đây là nền tảng để mỗi bước chân, mỗi hơi thở trở nên ý nghĩa và trọn vẹn. Lời nhắc ấy rất nhẹ, nhưng như những giọt mưa xứ Huế thấm sâu vào lòng đất: “Nguyện xưa ấy giờ ra sao? Ta có còn đủ vững và đủ sáng để cùng tăng thân bước tiếp con đường tu tập, chuyển hóa và phụng sự?”.
  2. An trú
    Khi đã trở về, bước tiếp theo là an trú trong tự thân. Giữa những biến động của xã hội và đời sống công nghệ, người xuất sĩ giữ vững hải đảo bình yên nơi tâm mình – ngồi yên giữa sóng gió, thở vững giữa đổi thay. Hạnh phúc cá nhân không tách rời hạnh phúc của gia đình tâm linh và huyết thống. Người xuất sĩ trở thành điểm tựa tinh thần cho ba mẹ, người thân, và cho cả cuộc đời.
  3. Đi như một dòng sông
    Khi biết an trú và nương vào tăng thân, con đường tu học trở nên nhẹ nhàng và rộng mở. Giống như đàn chim di trú bay theo hình chữ V, mỗi cá thể chỉ dùng một phần sức lực nhưng nhờ nương tựa nhau, cả đàn có thể vượt muôn dặm. Con đường tu học cũng vậy: khi chia sẻ gánh nặng với tăng thân, bước chân mỗi người không còn đơn độc, mà nối dài, nối rộng, và tràn đầy sức sống.
  4. Tương tức
    Từ những bước chân đã về và đã nương, ta nhận ra sự kết nối sâu sắc với tất cả tổ tiên – huyết thống, tâm linh và đất đai – hiện diện nơi mình. Mỗi bước chân trên đất Tổ là bước chân của bao thế hệ đi cùng, mỗi hơi thở chánh niệm là hơi thở tiếp nối của Thầy và tăng thân. Khi thấy được điều này, ta buông bỏ cô đơn, mở rộng trái tim với tất cả, và sống với sự hiểu biết, thương yêu và trách nhiệm sâu sắc hơn.

 

 

Bốn quả ấy nối tiếp nhau như dòng chảy năng lượng chánh niệm. Khi thực tập trọn vẹn, mỗi sư người không chỉ trở về với chính mình, mà còn trở thành dòng suối nuôi dưỡng tăng thân, tiếp nối chí nguyện của Thầy.

Tuần lễ Tưởng niệm Thầy đã không chỉ là trở về chốn linh thiêng, mà còn là hành trình trở về trong chiều sâu tâm thức. Dù xuất sĩ hay cư sĩ, mỗi đệ tử của Thầy đều được mời gọi trở về với hơi thở chánh niệm, bước chân thảnh thơi, với khả năng tha thứ và bao dung, với cái nhìn cảm thông và trái tim biết lắng nghe.

Giữa những gặp gỡ đông vui, tiếng cười, và tình huynh đệ, sự thực tập ấy trở nên cần thiết. Chúng ta hãy tập nhìn nhau bằng con mắt hiểu biết, lắng nghe bằng trái tim rộng mở để xây dựng lại tình thân; để hàn gắn khoảng cách, nuôi lớn năng lượng an lành trong tự thân và tăng thân. Đó chính là tiếp nối Thầy một cách thiết thực nhất– không phải bằng lời tưởng niệm trang trọng, mà bằng cách ta sống mỗi ngày, thật chậm, rất sâu, và có mặt trọn vẹn với sự sống quanh ta.

Những ngày đầu của tuần lễ Tưởng niệm đang khẽ trôi qua trong không khí đoàn tụ và thực tập. Mỗi bước chân trên đất Tổ, mỗi thời ngồi yên bên nhau, mỗi ánh mắt nhận ra nhau trong tình huynh đệ… tất cả lặng lẽ nuôi dưỡng một nguồn năng lượng chung, chuẩn bị cho ngày tưởng niệm Thầy đang đến gần. Trên hành trình ấy, điều ý nghĩa nhất mà mỗi chúng ta có thể làm không phải là tìm thêm điều gì bên ngoài, mà là quay về sâu hơn với sự thực tập của chính mình: từng hơi thở có ý thức, những bước chân thảnh thơi, mỗi nụ cười hiểu và thương dành cho người bên cạnh. Những điều rất nhỏ bé ấy lại là nền tảng vững chãi cho sự có mặt đích thực của tăng thân.

Khi mỗi người biết trở về với chánh niệm trong đời sống hằng ngày, năng lượng bình an và tình huynh đệ lớn dần, như những dòng suối nhỏ chảy về thành dòng sông. Và chính dòng sông ấy, kết tinh của sự thực tập cá nhân, của sự hòa điệu của tăng thân sẽ là món quà ý nghĩa, sâu sắc nhất dâng lên Thầy trong ngày tưởng niệm.

Mỗi bước chân còn ấm đất quê,
Mỗi hơi thở nhẹ, Thầy về trong con.

Xin bấm vào đây để xem album hình lễ xuất gia Cây Ban Trắng

Tại Nam Trung Bộ

Đà Nẵng

Tăng thân Sống Bình An
Địa điểm: 217/2 Núi Thành, quận Hải Châu, Đà Nẵng
Liên hệ: Thùy Trang 0935070520

Tăng thân Hơi Thở Bình An
Liên hệ: Chân Linh Thứu Nguyệt – chị Vân 0903555506

Tăng thân Dòng Sông Vui – (Wakeup Miền Trung)
Địa điểm: Mud Bistro 22N An Thượng 34, An Hải Bắc, Đà Nẵng
Liên hệ: Hoàng Vy – Quốc Ý 0905913226 – 0835024222

Quảng Nam

Tăng thân Biển Tuệ
Địa điểm: 418 Cửa Đại Hội An
Liên hệ: Cô Thu 0905123625

Phú Yên

Tăng thân Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh
Địa điểm: 164 Lê Lợi
Liên hệ: Chị Minh Tâm 0917965679

Nha Trang

Tăng thân Trăng Rằm 2 
Liên hệ: Chị Mỹ Hằng 0916.707.674 – Anh Châu Thương 0707.013.369

Tại Bắc Trung Bộ

Thanh Hóa

Tăng thân Giếng Nước Thơm Trong
Địa điểm: Tịnh xá Linh Sơn- huyện Nông cống- Thanh Hoá
Hoặc 19/8 Phùng Hưng- khu Bình Minh- TP Thanh Hoá.
Liên hệ: Anh Cường  0912123486

Huế

Tăng thân Tự Do
Liên hệ: Nhuận Trí  0935293531

 

Đạo Tràng Phùng Xuân

Thông tin liên hệ về Đạo Tràng PHÙNG XUÂN (Quý Sư cô):
Email VP: tramtich.office@plumvillage.org
Zalo: 0394.241.801

Chùa Từ Đức

Thông tin liên hệ về TỪ ĐỨC (Quý Thầy) / TRẠM ÂN (quý sư cô)                                         

Email: tuduc-vanphong@plumvillage.org /                                       

Số điện thoại Viber: 082.768.4856

Lời chúc và câu đối Tết Bính Ngọ 2026

Kính thưa tăng thân và quý thân hữu gần xa,

Trước đây, vào dịp Tết Nguyên đán, Lá Thư Làng Mai thường được in ra và gửi đến các thân hữu gần xa qua đường bưu điện, có kèm thêm một đôi thư pháp do Sư Ông Làng Mai viết, in trên giấy hồng điều hình vuông. Thư pháp của Sư Ông là thiền ngữ để thiền sinh thực tập trong cả năm, thí dụ như “Tha thứ – Bao dung”, “Đã về – Đã tới”, hoặc “Lưới nghi muôn trùng phá – Đuốc tuệ vạn nẻo soi”, …

Trong thời đại công nghệ thông tin phát triển, Lá Thư Làng Mai không còn được in ra và gửi đi qua  đường bưu điện nữa mà gửi bản điện tử. Do đó mà câu đối cũng được gửi đến quý tăng thân và thân hữu qua bản điện tử cho mọi người tùy nghi sử dụng dưới nhiều hình thức sao cho phù hợp với nhu cầu thực tập của cá nhân, gia đình và tăng thân.

Năm nay, Tăng thân Làng Mai xin gửi đến quý vị câu đối: Vững chãi như núi xanh – Thảnh thơi dường mây trắng.

 

 

Vững chãi như núi xanh

Vững chãi (bất động) là một tính chất quan trọng của niết bàn. Nếu không có sự vững chãi thì chúng ta không làm được gì cả, đừng nói đến sự thành công trong sự tu học. Ta không phải chạy. Mỗi ngày chúng ta chỉ cần đi những bước vững chãi. Chúng ta biết chúng ta muốn gì và mỗi ngày chúng ta bước những bước vững chãi hướng về phía ấy.

Muốn đời sống của ta mỗi ngày mỗi thêm vững chãi ta chỉ nên nương tựa vào một cái gì vững chãi mà thôi. Nếu ta nương tựa vào một cái không vững chãi thì ta mất sự vững chãi của chính ta… Điều này rất quan trọng. Tam Bảo là cái gì rất vững chãi, nếu ta biết thực tập nương tựa vào Tam Bảo thì ta sẽ có sự vững chãi. Khi xây nhà chúng ta xây trên đất cứng chứ không xây trên bùn trên cát. Đời sống chúng ta cũng vậy. Hãy nhận diện chỗ nương tựa của mình. Chỗ nương tựa của mình có vững chãi hay không? Bụt dạy hãy về nương tựa nơi pháp, đừng nương tựa nơi bất cứ cái gì khác. Pháp không phải là những giáo lý và những ý niệm mà là một đường lối sống, đường lối sống đó đem lại sự vững chãi, tươi mát và thảnh thơi của ta.

Trong chúng ta có một trái núi, dù ta có tin điều đó hay không. Trái núi ấy giúp ta không bị giận hờn, lo lắng hay tuyệt vọng kéo đi; trước những khiêu khích hay đe dọa, ta vẫn vững vàng, không còn ai có thể làm cho ta lo sợ được nữa. Điều này rất quan trọng cho hạnh phúc của ta. Sự vững vàng mang lại cho ta hạnh phúc. Người nào không vững chãi thì không thể là một người hạnh phúc được. Khi ta vững chãi, ta trở thành chỗ nương tựa cho những người khác. Khi có một người thân vững chãi, ta biết rằng ta có thể nương tựa nơi người ấy. Do đó, sự vững chãi là món quà mà ta có thể hiến tặng cho những người mà mình thương yêu, cũng giống như sự tươi mát vậy.

Thảnh thơi dường mây trắng

Thảnh thơi (trạm nhiên) là tính chất quan trọng thứ hai làm nên Niết Bàn.

Trong năm Bính Ngọ, chúng ta có thể học theo hạnh của một đám mây trắng thong dong, “thảnh thơi trên bầu trời mênh mông; đến, đi tự ngươi – đỉnh cao nào thích thú thì ngươi dừng lại” (Mây trắng thong dong – thơ Sư Ông Làng Mai).

Thảnh thơi tức là tự do, là thoát khỏi bẫy sập của ngũ dục, là không bị vướng mắc, dầu là vướng mắc vào một bằng cấp hay một chức vị. Ta có thể dùng công phu quán chiếu để xem trong đời sống hàng ngày, ta có sự tươi mát, vững chãi và thảnh thơi hay không. Đương nhiên ta vẫn phải chăm sóc bản thân, gia đình, công việc. Nhưng ta cũng có thể thực tập để chất liệu thảnh thơi có mặt trong mỗi bước chân, hơi thở, trong mỗi việc ta làm. Đó làm một điều ta có thể rèn luyện.

Theo tôi (Sư Ông Làng Mai) không thể có hạnh phúc nếu không có tự do, và không ai ban tự do cho chúng ta cả; chúng ta phải tự mình nuôi dưỡng nó lớn lên. Tôi sẽ chia sẻ với các bạn làm sao có thêm được tự do. Trong lúc ta ngồi, đi đứng, ăn cơm hay làm việc ngoài trời, là ta đang nuôi dưỡng tự do. Tự do là điều ta thực tập hàng ngày. Bất cứ bạn đang ở đâu, nếu bạn có tự do là bạn cảm thấy an lạc. Tôi có nhiều người bạn bị giam cầm, nhờ biết thực tập nên không quá đau khổ. Sự thật họ đã tăng trưởng trong đời sống tâm linh, và điều ấy làm tôi hãnh diện về họ.

Tự do có nghĩa là không bị ràng buộc bởi ưu phiền, bởi cơn giận và bởi sự tuyệt vọng. Nếu bạn đang giận thì bạn phải chuyển hóa cơn giận để lấy lại tự do. Nếu bạn đang tuyệt vọng thì phải nhìn nhận cơn tuyệt vọng đó và đừng để nó tràn ngập tâm hồn bạn. Bạn phải thực tập như thế nào để chuyển hóa năng lượng tuyệt vọng, và có được tự do mà bạn xứng đáng được hưởng mà không bị tuyệt vọng ràng buộc.

Bạn có thể thực tập tự do mỗi giây phút trong đời sống hằng ngày. Mỗi bước chân bạn đi có thể giúp bạn lấy lại tự do. Mỗi hơi thở có thể giúp bạn nuôi lớn tự do. Khi bạn ăn, ăn như một con người tự do. Ðiều này bạn có thể làm được bất cứ ở đâu.

Nhờ nuôi dưỡng tự do cho chính bạn, bạn có thể giúp những người đang chung sống với bạn. Mặc dù bạn đang sống với họ trong cùng một nơi chốn, trong cùng những điều kiện vật chất, nhưng nếu bạn thực tập, bạn sẽ là một người tự do hơn, vững chãi hơn. Nhìn cách bạn đi, cách bạn ngồi, cách bạn ăn, mọi người sẽ cảm kích. Họ sẽ thấy rằng niềm vui và hạnh phúc đã có thể đến với bạn, và họ sẽ muốn được như bạn, bởi vì bạn đã làm chủ được mình, bạn không còn là nạn nhân của sự giận dữ, sự thất vọng, sự chán chường. 

Ðược thở vào và thở ra là một nhiệm mầu. Không ai có thể ngăn cấm bạn thưởng thức hơi thở vào của bạn. Khi bạn thở ra, hãy nhận biết đó là hơi thở ra. Hãy thở như một con người tự do.

Ðối với tôi, đang còn sống là một nhiệm mầu. Ðó là sự nhiệm mầu huyền diệu hơn hết thảy các nhiệm mầu. Cảm thấy rằng mình đang sống và đang thở, là đang thực hành một sự nhiệm mầu; một sự thực hành bạn có thể làm bất cứ lúc nào. 

Cảm thấy mình đang sống và đang bước đi là một sự nhiệm mầu. Thiền sư Lâm Tế, một vị thiền sư nổi tiếng sống vào thế kỷ thứ chín, nói rằng nhiệm mầu không phải là đi trên mặt nước, mà là đi trên mặt đất.

Ai cũng bước đi trên mặt đất, nhưng có những người bước đi như kẻ nô lệ, chẳng có chút tự do nào. Họ bị cuốn hút vào tương lai hay quá khứ, và họ không thể sống bây giờ và ở đây, nơi mà cuộc sống đang sẵn sàng cho họ. Nếu ta bị vướng mắc vào những lo âu, tuyệt vọng, những dự án, những nuối tiếc quá khứ và lo sợ tương lai, trong cuộc sống hằng ngày, thì ta không còn là người tự do. 

Đã về, đã tới

Bây giờ, ở đây

Vững chãi, thảnh thơi

Quay về nương tựa.

Nay tôi đã về, nay tôi đã tới

An trú bây giờ, an trú ở đây.

Vững chãi như núi xanh

Thảnh thơi dường mây trắng

Cửa vô sinh mở rồi

Trạm nhiên và bất động.

Xin truy cập vào đây để tải câu đối:    CÂU ĐỐI TẾT BÍNH NGỌ 2026

(Bài viết trên đây được tổng hợp từ: 

Trồng một nụ cười

Sống tự do bất cứ nơi nào

Thương yêu theo phương pháp Bụt dạy)