Kinh cầu nguyện hòa bình

 

Trang nghiêm đài sen ngự tọa

Đại hùng từ phụ Thích Ca

Đệ tử lắng lòng thanh tịnh

Bàn tay chắp thành liên hoa

Cung kính hướng về Điều Ngự

Dâng lời cầu nguyện thiết tha :

Kính lạy mười phương chư Phật

Từ bi trí tuệ chan hòa

Xin thương Việt Nam khốn khổ

Hai mươi năm lẻ can qua

Đất nước hai miền chia cắt

Máu xương rơi rụng trẻ già

Mẹ khóc khô dòng nước mắt

Con phơi thây chiến trường xa

Rách nát non sông gấm vóc

Khóc thương máu lệ chan hòa

Huynh đệ tương tàn tương sát

Theo lời xúi xiểm gần xa

Kính lạy mười phương chư Phật

Xót thương dân Việt hiếu hòa

Xin cho Việt Nam mở mắt

Nhìn ra Nam Bắc một nhà

Xin cho từ bi khơi dậy

Trong tình huynh đệ bao la

Xin cho lợi quyền chủ nghĩa

Biến thành thương cảm xót xa

Lạy đức Từ Bi dun dủi

Để cho thù hận xóa nhòa

Lạy đức Quan Âm cứu khổ

Cho lòng đất Việt nở hoa

Tín thành tâm hương một nén

Cầu xin chuyển nghiệp ta bà

Hoa tâm linh bừng nở khắp

Đuốc trí tuệ rọi muôn nhà

Cung kính hướng về Phật tổ

Đại bi Đại nguyện Thích Ca :

Đệ tử tâm thành phát nguyện

“Nghĩ điều thương yêu đùm bọc

Làm điều cảm thông đoàn kết

Nói điều xây dựng thuận hòa “

Hồi hướng vô biên công đức

Cầu cho nước Việt thái hòa

Cầu cho tất cả chúng con

Viên thành đại nguyện.


Bài này đã được viết vào năm 1965 để giới sinh viên, thanh niên và học sinh tụng đọc trước những buổi sinh hoạt cọng đồng.

Tự do

Thân này không phải là tôi

Tôi không kẹt vào nơi thân ấy

Tôi là sự sống thênh thang

Tôi chưa bao giờ từng sinh mà cũng chưa bao giờ từng diệt

Này kia biển rộng trời cao

Muôn vàn tinh tú lao xao

Tất cả đều biểu hiện tôi từ nguồn linh tâm thức

Từ muôn đời tôi vẫn tự do

Tử sinh là cửa ngõ ra vào

Tử sinh là trò chơi cút bắt

Hãy cười cùng tôi

Hãy nắm tay tôi

Hãy vẫy tay chào để rồi tức thì gặp lại

Gặp lại hôm nay

Gặp lại ngày mai

Chúng ta đang gặp nhau nơi suối nguồn

Chúng ta sẽ gặp nhau từng phút giây trên muôn ngàn nẻo sống.


Cánh từ bi

Trái trăng vàng ửng chín

Mây bạc thong dong đi

Chắp tay sen búp nở

Nụ hé cánh từ bi

Đầu núi

Bụt hiện hoa hàm tiếu

Pháp ca dòng suối trong

Ta bà thành tịnh độ

Đầu núi áng mây hồng

Uy nghi

Cao vút hàng thông xanh

Hiện mây trời Đại Lão

Núi tuyết in nền trời

Vằng vặc trăng mười sáu

Chân ý

Xanh biếc hồn thu rạng mắt ai

Búp sen Chân Ý nở trang đài

Sáng nay rèm tuyết sương còn ngậm

Tia nắng truyền tin Xuân tái lai

Bảo tích

 

Tìm ra được lối cũ

Trong rừng thiêng vắng người

Dẫn về kho Bảo Tích

Thỏa tình ta rong chơi.

Hương quỳnh

Trời khuya còn tịch tĩnh

Vũ trụ ngát hương quỳnh

Sao Mai vừa mới hiện

Anh Vũ gọi bình minh

Đã về, đã tới

Đã về

Đã tới

Bây giờ

Ở đây

Vững chãi

Thảnh thơi

Quay về

Nương tựa

Nay tôi đã về

Nay tôi đã tới

An trú bây giờ

An trú ở đây

Vững chãi như núi xanh

Thảnh thơi dường mây trắng

Cửa vô sinh mở rồi

Trạm nhiên

Và bất động.


Quay về nương tựa

Quay về nương tựa

Hải đảo tự thân

Chánh niệm là Bụt

Soi sáng xa gần

Hơi thở là Pháp

Bảo hộ thân tâm

Năm uẩn là Tăng

Phối hợp tinh cần

Thở vào

Thở ra

Là hoa

Tươi mát

Là núi

Vững vàng

Nước tĩnh

Lặng chiếu

Không gian

Thênh thang.