Ngày quán niệm sau chuyến US tour

 

 

Thầy đã về Làng

Sau chuyến du hóa dài ngày tại USA, Thầy đã về Làng vào trưa ngày 11.11.2011. Sáng hôm ấy quý thầy, quý sư cô đã lên phi trường Bordeaux đón Thầy cùng quý thầy quý sư cô tháp tùng chuyến đi với Thầy. Mùa thu vẫn còn sót lại những tán lá đỏ bên đường, lá dâu ở Làng chờ thầy cùng tăng thân hay sao mà chín muộn thế! Nắng ấm lại về sau mấy ngày mưa. Hôm Chủ Nhật, 13.11.2011, tại xóm Mới đã có ngày Quán Niệm đầu tiên chỉ sau hai ngày Thầy về lại Pháp. Buổi pháp thoại bằng tiếng Việt trực tuyến hôm ấy như mang theo niềm vui mà Thầy muốn hiến tặng cho đại chúng.

 

Đừng đánh mất sự sống

Thầy kể cho đại chúng nghe sự sống đã có mặt như thế nào nhờ những khám phá của khoa học. Nhưng có ai biết “Trong đời sống hàng ngày chúng ta thường đánh mất mình, có khi chúng ta chúi đầu vào trong sách hay chúi đầu vào trong máy tính, mỗi ngày hơn mười giờ, chúng ta bị tâm hành lo lắng, sợ hãi kéo đi. Chúng ta không có mặt. Chúng ta quên rằng chúng ta có một hình hài mẹ ban cho. Chúng ta đánh mất sự sống. Có người họ quên rằng họ có một ngày mai, họ sống trong một thế giới rất là ảo. Thế giới của máy tính là một thế giới ảo, thế giới của lo lắng là thế giới ảo, trong khi đó hình hài của mình là một cái gì rất là thật. Cái tâm của mình bỏ cái thân mà đi cho nên mình lao đao, mình trở thành bệnh hoạn. Cho nên mình thở như thể nào để đem tâm trở về tiếp xúc với thân. Mỗi bước chân cũng vậy, mình tiếp xúc với thân, với tâm, với đất mẹ… và quá trình nuôi dưỡng trị liệu bắt đầu lập tức. Cho nên thiền ngồi, thiền thở, thiền đi là những pháp môn thực tập rất là cần thiết cho tất cả chúng ta.”

 

Niềm vui sống

Thầy còn kể lại những gì Thầy đã chia sẻ tại hảng Google hay tại Thư viện Liên Hiệp Quốc. Bài hát thiền ca: Thở vào Thở ra mở đầu buổi thiền tập là để họ ý thức rằng họ đang có một hình hài, và giúp họ đem tâm trở về với thân. Sau đó mình hướng dẫn thiền hành và mình khuyên họ khi uống trà thì chỉ nên uống trà thôi, khi ăn trưa thì chỉ nên ăn trưa thôi, khi đi thì chỉ nên thở, đi thôi. Mỗi lúc chỉ một việc thôi. Cái hay là mình không cần để thì giờ riêng ra để thực tập thiền, quý vị đi tắm, ăn cơm hay ngồi chờ máy bay thì quý vị sử dụng thời gian đó để thở, để buông thư. Khi tiếp xúc cái mầu nhiệm trong hình hài của mình thì chúng ta có được niềm vui sống, chúng ta được trị liệu rất nhiều. Ở đây chúng ta rất may mắn sống trong một đoàn thể mà người nào cũng biết phương pháp thực tập. Bằng hơi thở, bằng bước chân chúng ta bắt đầu tiếp xúc với đất mẹ và những tình trạng lao đao phóng thể đánh mất mình có thể chấm dứt và chúng ta có thể trị liệu và chuyển hóa.

 

Hành tinh xanh

Lời chia sẻ của Thầy gửi theo niềm tin bằng nụ cười và chất trầm tĩnh. Niềm tin đó hiển hiện trong những lời chia sẻ về những khám phá nét đẹp của đất trời vậy mà con người có khuynh hướng coi mình là cao hơn hết. “Nếu mặt trời là một vị Bồ tát thì hành tinh của chúng ta cũng là một vị Bồ tát. Đất mẹ là một vị bồ tát xinh đẹp. Các nhà khoa học đã công nhận chưa có một hành tinh nào đẹp bằng hành tinh này. Nếu nhìn cho kỹ thì có bao nhiêu điều mầu nhiệm biểu hiện trên mặt đất. Con người tự hào là giỏi về toán học nhưng khi nhìn một cánh hoa anh đào hay khi nhìn về một cành cúc thì con người phải cúi đầu khâm phục. Nếu nói về toán học thì phải giỏi toán lắm mới làm ra một cánh hoa anh đào như vậy… Chúng ta có thể xây một cái cầu hay một cái nhà vững chãi nhưng đất mẹ cũng là một nhà toán học tài tình, đất mẹ có thể tạo ra những cái rất mầu nhiệm. Con người có những người là nhạc sĩ, có thể tạo ra những bản nhạc rất là hào hùng nhưng mà nếu chúng ta lắng nghe tiếng hải triều, tiếng gió, tiếng chim, tiếng thông reo thì chúng ta thấy trái đất là một nhạc sĩ rất tài tình. Không có bản nhạc nào hào hùng bằng bản nhạc của đất trời, mỗi khi có mưa, có gió, có hải triều… Con người có những nhà họa sĩ sáng tạo ra những bức tranh rất là tuyệt vời, nhưng có nhà họa sĩ nào sáng tạo ra những bức tranh tuyệt vời như là đất mẹ. Mỗi sáng khi mặt trời lên, đứng trên đỉnh núi nhìn xuống, thấy bức tranh của trái đất nó đẹp hơn những bức tranh khác rất nhiều. Con người tự hào là những chiến sĩ dũng cảm, nhưng mà trái đất cũng vậy. Nó trải qua 4 tỷ năm cho đến khi sự sống hào hùng bắt đầu xuất hiện. Và nói về tình thương thì đất mẹ cho ra đời bao nhiêu là chủng loại và đã nuôi dưỡng những chủng loại đó. Cho mình ra đời rồi cho mình không khí để thở, cho mình nước để uống, thức ăn để mình ăn. Đất mẹ đã đưa chúng ta ra đời và khi chúng ta trở về thì đất mẹ đưa hai tay ôm lấy…

 

 

Cho nên đất mẹ dạy cho chúng ta những bài học rất là sâu sắc. Đất mẹ là một vị Bồ tát lớn, một vị Phật rất là xinh đẹp. Đây là Tịnh Độ, chúng ta đừng nghe lời bàn tán thiên hạ, phát tâm nhàm chán cõi này để cầu sang một cõi mơ hồ nào đó trong tương lai. Chỗ này là Tịnh Độ cho nên chúng ta mới cùng tăng thân xin nguyền ở lại giữ gìn đất mẹ và giúp đất mẹ tạo ra những vị Phật và Bồ tát để làm cho thế giới này càng ngày càng xinh đẹp, càng tốt tươi. Hôm nay chúng ta đi thiền hành và tiếp xúc với đất mẹ trong ta và dưới mỗi bước chân ta. Chúng ta có một vị Bồ tát lớn là nền tảng của tất cả sự sống trên trái đất và chúng ta sẽ có bình an, khỏe nhẹ.

Chúng ta đi thiền hành mùa thu, những chiếc lá rất là đẹp. Những chiếc lá xuất hiện vào khoảng tháng ba, tháng tư, những chiếc lá ở trên cành vào khoảng tám tháng, chín tháng, cho đến khi nó tàn, nó rụng nó phân tán thì nó vẫn không sợ hãi. Nó trở về với đất mẹ và đến mùa xuân thì nó biểu hiện trở lại. Đất mẹ luôn có đó và đón chúng ta trở về với hai bàn tay từ mẫu để rồi lại đưa ta ra đời trở lại. Chúng ta có một bà mẹ tuyệt vời như thế mà chúng ta không biết, mà chúng ta cứ đi tìm những bà mẹ khác ở trong đầu óc tưởng tượng của chúng ta.”

 

Vậy thì hôm nay chúng ta đi thiền hành nên nhớ mình đừng cho đất là vật chất. Không phải vật chất đâu. Nó cũng là tâm. Vật và tâm là hai mặt của một thực tại, và cái này nương vào cái kia mà có mặt. Nếu mà đi thiền hành như vậy thì chúng ta có rất nhiều hạnh phúc, chúng ta chế tác năng lượng bình an và niềm vui. Chúng ta đi cho mình và đi cho cả thế giới. Đi như vậy sẽ làm cho trái đất an lành.

Quốc hội và sự tu tập

Trong thời gian tăng đoàn Làng Mai hoằng pháp tại Hoa Thịnh Đốn năm nay (2011) đã có ba buổi thuyết giảng của Sư Ông cho các nhà dân biểu thượng nghị sĩ và nhân viên của các vị này. Buổi đầu được tổ chức tại Thính Phòng của Thư Viện Quốc Hội (The Library of Congress) trong trụ sở Quốc Hội (Capitol Hill).  Hai buổi sau là hai buổi thuyết giảng tại một khóa tu dành riêng cho các dân biểu và nhân  viên của họ tại Trung Tâm Bolger Center. Ngoài ra các dân biểu, thượng nghị sĩ và nhân viên văn phòng của các vị ấy cũng được nghe những bài thuyết giảng và chỉ dẫn về thiền ngồi, thiền đi, thiền thở và buông thư do các vị giáo thọ của phái đoàn phụ trách. Các buổi thuyết giảng tại Capitol Hill và khóa tu hai ngày đều do Viện Hòa Bình Hoa Kỳ (The United States Institute of Peace) và Viện Đức Tin và Chính Trị (Faith and Politics Institute) phối hợp tổ chức. Đề tài của cả ba ngày là “Làm sao để chế tác được năng lượng Sáng Tỏ, Từ Bi và Dũng Cảm trong đời sống chính trị” (Cultivating Clarity, Compassion and Courage in Political Life).

Buổi thuyết giảng tại trụ sở Quốc Hội được diễn ra vào ngày 26 tháng 10 năm 2011. Từ lúc 4.30 chiều đại chúng đã có mặt ở Thư Viện Quốc Hội. Năm giờ chiều đại chúng cùng thọ thực với thức ăn chay do tăng thân  Washington Mindfulness Committee cúng dường.  Sáu giờ có buổi tiếp tân tại Phòng Tiếp Tân  lớn của Capitol Hill và 6 giờ 30 mọi người đã có mặt đông đủ ở Thính Đường. Thầy Pháp Khôi hướng dẫn thiền tầp độ 25 phút, sau đó Ông Mark Farr, Chủ Tịch Viện Faith and Politics đứng lên chào mừng thính chúng. Sau đó các dân biểu Joanne Emerson và Lois Capps lên giới thiệu Sư Ông, Sư Ông đã thuyết giảng đến 8 giờ 30 và sau đó đã để cho các vị dân biểu đặt câu hỏi.

Tánh tương tức và trí đức, ân đức và đoạn đức

Trong buổi giảng Sư Ông đã nói đến tánh tương tức giữa Bụt và chúng sinh, giữa Chúa Ki Tô và con người,giữa cha và con, giữa người dân biểu với những người bỏ phiếu cho họ, và đề nghị những biện pháp tu tập để làm lớn sự bình an cũng như ba loại năng lượng là trí đức, ân đức và đoạn đức để tự nuôi dưỡng mình, nuôi dưỡng nhân viên và gia đình của mình và cuối cùng nuôi dưỡng được tổ chức chính trị của mình  cũng như nhân dân và đất nước của mình.

Bình an, tỏ tường,yêu thương và quyết tâm tu để thực hiện được ý nguyện giúp dân và giúp nước

Thầy dạy nếu không chế tác được những năng lượng bình an, tỏ tường,yêu thương và quyết tâm để tự nuôi dưỡng mình thì mình không  có thể thực hiện được ý nguyện giúp dân và giúp nước. Phải thấy được, tiếp xúc được và lắng nghe được những nỗi khổ niềm đau của chính mình để làm phát sinh cái hiểu và cái thương, những năng lượng có khả năng đem lại sự trị liệu, nuôi dưỡng và chuyển hóa cho tự thân mình. Có những phương pháp thực tập cụ thể để làm công việc này. Cũng không  cần phải để thì giờ riêng cho sự thực tập, mà chỉ cần biết sử dụng thì giờ trong khi lái xe, ngồi chờ máy bay, hay đi bộ từ văn phòng ra bãi đậu xe, để thực tập những pháp môn ấy. Cả những lúc uống trà, ăn cơm, đánh răng, súc miệng, đi cầu, đi tắm…v..v.. cũng có thể được sử dụng để thực tập. Một khi làm được như thế thì có thể nhận diện được những khó khăn và khổ đau của những người trong gia đình ta, trong tổ chức chính trị của mình, trong Quốc Hội và cả trong quần chúng đang yễm trợ và bỏ phiếu cho mình.

Thực tập lắng nghe và ái ngữ để thực tập truyền thông đích thực

Phải có khả năng thực tập lắng nghe và ái ngữ để thực tập truyền thông đích thực với họ . Phải cho họ biết mình sống như thế nào, mình đau khổ như thế nào, và mình thực tập để vượt thắng những khó khăn của mình, và mời họ cùng làm như mình, và yễm trợ  cho mình. Như vậy mới duy trì được niềm tin nơi nhau và mới có cơ hội tiếp tục lâu dài được sứ mạng. Phải có can đảm nói ra sự thật và nói với người ủng hộ mình phải cùng tu tập và soi sáng cho mình bằng tuệ giác của họ chứ không thể chỉ tin tưởng vào những lời hứa hẹn của mình và giao phó hết công việc cho mình. Ví dụ mình có thực tập năm giới thì mình nói mình đang thực tập năm giới, và mời những người thân những người cọng sự và cả những người bỏ phiếu cho mình cùng thực tập với mình, và chia sẻ với họ tất cả những ước  mơ những thành đạt và những khó khăn của mình mà không cần dấu diếm. Như thế mới có niềm tin lâu dài nơi nhau được. Trong thời gian tranh cữ mình chỉ nên nói cái thấy của mình về thực tại, những kinh nghiệm của mình đã có, và những gì mình quyết tâm thực hiện, và mời mọi người góp ý,

Không cần phải chê bay nói xấu  những người đang tranh cử với mình

Không cần phải chê bay nói xấu hay chê bay những người đang tranh cử với mình, trái lại, nên thiết lập đối thoại với họ và hỏi họ trong cái thấy và chủ trương của mình , có cái gì họ cho là non nớt và sai lầm không ? Như vậy không những mình có cơ hội giúp cho dân chúng thấy được tuệ giác, từ bi, kinh nghiệm, đức độ và khả năng của mình, mà mình còn có thể giúp cho mọi người, kể cả đối phương và đảng đối lập học hỏi và thay đổi. Quốc Hội là nơi mà  mọi dân biểu phải lắng nghe nhau, trao đổi tuệ giác cho nhau và đi tới những quyết định có lợi ích cho dân, cho nước. Nếu Quốc Hội bị nghi ngờ, giận hờn và tri giác sai lầm làm chia rẻ trầm trọng, thì Quốc Hội sẽ bị tê liệt, chỉ làm việc một cách hình thức máy móc thì rất tội cho dân và cho nước. Cho nên phải tu tập để mọi thành phần của Quốc Hội có cơ hội lắng nghe và hiểu được những thành phần khác, dù là những người trong đảng đối lập. Sư Ông  nhấn mạnh đến sự thực tập : Muốn có những đức tỏ tường (cái thấy sáng suốt, là trí đức) lòng từ bi (ân đức) và đức dũng cảm (đoạn đức)” thì phải thực tập chứ không thể nói suông mà được . Và Thầy đưa ra một số những phương pháp thực tập cụ thể và nói nếu ai muốn đi sâu hơn nữa về phương diện thực tập thì nên bỏ thì giờ ra tham dự hai ngày tu sắp tới.

Sư Ông đã nói tới pháp tu “hiện pháp lạc trú”, có mặt trong giây phút hiện tại để tiếp xúc với những mầu nhiệm của sự sống trong giây phút ấy để được nuôi dưỡng và trị liệu. Thầy nói thiên quốc (Ky tô và Do Thái Giáo )cũng như tịnh độ (Phật tử) đang có mặt trong giây phút hiện tại, nếu có chút năng lượng của niệm và định là mình có thể tiếp xúc với thiên quốc hay tịnh độ và được nuôi dưỡng và trị liệu. Sư Ông giảng dạy tường tận về phép tương tức: ta, cũng như Bụt hay Chúa đều có tự tánh vô ngã, tương tức. Nếu không thấy được tính không của vạn pháp, cũng như của ta, của Bụt và của Chúa, thì không thể nào có thông cảm thực sự được. Điều đó cũng đúng với cha con, các bạn đồng liêu, và cả những người bỏ phiếu cho mình hay không bỏ phiếu cho mình. Sư Ông cũng nói rằng một nếp sống tâm linh trong đời sống chính trị rất là cần thiết bởi sự thực tập này có thể giúp ta vượt thắng được khó khăn, xử lý được những niềm đau và đem lại an bình cho tự thân.

Những câu hỏi và những câu trả lời đã giúp làm sáng tỏ thêm các đề tài đã nói và cho Thầy cơ hội nói về năm giới như một nền đạo đức toàn cầu mà bất cứ ai Phật tử hay không Phật tử đều có thể thực tập, bởi vì năm giới này biểu lộ cái thấy tương tức vượt thắng mọi kỳ thị, chia cách và chuyển hóa được tri giác sai lầm, nền tảng của bạo động, hận thù và sợ hãi.

Khóa tu cho các dân biểu bắt đầu ngày 27/10/2011. Hai giờ trưa, tăng thân đã có mặt tại Bolger Center.  Lúc 5 giờ15 chiều, các dân biểu và nhân viên của họ được hướng dẫn ăn cơm chiều trong chánh niệm và phương pháp đi từng bước trong chánh niệm. Lúc bảy giờ, các thầy và các sư cô xướng tụng bài May The Day Be Well.

Tiếp sau đó là bài pháp thoại của Sư Ông.

Bài tiếp nối bằng một thời vấn đáp.

Sư Ông bắt đầu bài pháp thoại bằng cách chỉ dẫn mọi người trở về với hải đảo tự thân. Trong cuộc sống bận rộn, phải thường xuyên đáp ứng lại với những gì đang liên tiếp xảy ra, mình có thể đánh mất mình dễ dàng, nên mình phải tìm cách thỉnh thoảng trở về nơi hải đảo tự thân để  thiết lập lại sự  bình an, cái thấy tỏ tường để phục hồi khả năng thương yêu và khả năng buông bỏ cũng như chọn lựa dứt khoát. Phải biết cách ngồi lại, trở về hải đảo tự thân, đóng hết các cánh cửa của sáu giác quan, theo dõi hơi thở , làm thư giản thân tâm, làm lắng dịu các cảm thọ và cảm xúc và thiết lập lại sự bình an. Phải có ý thức về sự có mặt của hình hài mình và làm cho hình hài lắng dịu trước khi có thể làm lắng dịu cảm xúc. Sư Ông nhấn mạnh đến sự thực tập chấm dứt suy tư, đóng lại cánh cửa ý căn, để thực sự có mặt.

Trong những lúc đi bộ, lên xuống cầu thang, lái xe, chờ đợi máy bay, phải biết thực tập chấm dứt tư duy và tiếp xúc với sự sống trong giây phút hiện tại. Tư duy thường thường kéo ta đi xa, làm ta đánh mất ta, làm ta sa vào các trạng thái lo lắng, buồn phiền bực bội, sợ hãi v..v…Tư duy như thế không có lợi ích. Sống an trú trong chánh niệm, sâu sắc trong từng giây phút, ý thức được những gì đang xảy ra trong giây phút hiện tại, tiếp xúc được với những mầu nhiệm của sự sống trong giây phút ấy, không những mình được nuôi dưỡng mà đến khi ta cần suy tư thì tư duy sẽ đem tới những cái thấy có khả năng giúp cho mình đi đến những quyết định chính xác. Đó gọi là chánh tư duy, là productive thinking.

Người dân biểu phải có cái thấy chính xác về hạnh phúc chân thật và phải chia sẻ cái thấy ấy cho những người bỏ phiếu cho mình. Hạnh phúc không phải chỉ là tiền bạc, công ăn việc làm, danh vọng, quyền hành và sự hưởng thụ. Nếu không có bình an, nếu không có thương yêu và hiểu biết thì dù có dư dật những thứ như trên mình cũng không thể có hạnh phúc. Vì vậy, mình không muốn chỉ được bỏ phiếu tính nhiệm khi mình đưa ra những lới hứa hẹn sẽ tranh đấu để có công ăn việc làm , để có một đường hướng kinh tế có tương lai. Bao nhiêu người đã hứa hẹn như thế nhưng rốt cuộc kết quả không thấy đâu, và không còn được đắc cử sau một nhiệm kỳ.

Khóa tu này có các dân biểu và những người cộng tác của họ. Trong số những người tham dự, có Đại Sứ Andrew Young, ông đã từng phụng sự với tư cách dân biểu trong ba khóa, đại diện Quận Năm của tiểu bang Georgia. Năm 1997, ông được Tổng Thống Jimmy Carter công cử làm đại sứ của Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc. Ông đã từng làm Thị Trưởng của thành phố Atlanta hai lần và cũng đã làm đồng chủ tịch của Centennial Olympic Games năm 1996. Đạo sứ Andrew Young cũng đã từng làm phụ tá số một cho Mục Sư Martin Luther KingII.

Tại khóa tu này cũng có mặt Martin Luther King III con trai đầu của Mục Sư King II. Ông nầy đang tiếp tục nối sự nghiệp của cha.  Tham dự những ngày tu học này cũng có ông Martin O’Malley, thống đốc tiểu bang Maryland. Vị thống đốc này đã có một buổi họp mặt riêng với Sư Ông để  bàn về chuyện đem đạo đức học vào học đường. Trước đây ông cũng đã làm Thị Trưởng thành phố Baltimore. Tham dự những ngày tu cũng có mặt John Lewis, một người được xem là người lãnh tụ hàng đầu của phong trào nhân quyền tại Mỹ. Dân biểu Tim Ryan là dân biểu của tiểu bang Ohio, là một hành giả rất tinh chuyên về thiền tập. Tammy Baldwin là dân biểu của tiểu bang Wisconsin. Meizie Hirono, đại diện tiểu bang Hawai, Jo Ann Emerson, đại diện tiểu bang Missouri, Lois Capps tiểu bang California. Đây là những nhân vật trong số những người tích cực nhất trong sự tổ chức và tham dự khóa tu.

Ngày hôm sau lúc 5g 30 sáng có buổi thiền tọa đầu ngày. Sau đó đại chúng đi thiền hành và về ăn sáng trong chánh niệm. Vào lúc 8 giờ, mọi người vào pháp đường nghe bài pháp thoại thứ hai của thầy. Trong buổi pháp thoại này, Sư Ông đi thẳng vào vấn đề làm sao phục hồi lại khả năng phục vụ của Quốc Hội, làm sao chuyển hóa được tình trạng chia rẻ trầm trọng trong Quốc Hội, làm sao thiết lập lại  truyền thông chuyển hóa những tri giác sai lầm để Quốc Hội khôi phục được chức năng của mình. Mỗi thành viên của Quốc Hội phải thực tập chế tác năng lượng hiểu biết, thương yêu và dũng  cảm để tự nuôi mình để trở nên một tế bào lành mạnh của cơ thể Quốc Hội, và có khả năng nuôi dưỡng Quốc Hội và giúp cho những tế bào khác có khả năng làm được như mình. Các vị dân biểu  đã phát biểu rất thẳng  thắng sau buổi pháp thoại và hy vọng những dân biểu có mặt trong khóa tu có khả năng tiến tới với nhau để tìm cách đem lại cho sự sống Quốc Hội một chiều hướng tâm linh đạo đức để Quốc Hội có thể  trở nên một cơ chế lành mạnh có khả năng phối hợp trí tuệ, tình thương và đức dũng cảm và đóng được vai trò lãnh đạo chính trị của mình. Đại sứ Andrew Young đã nhắc lại cuộc gặp gỡ giữa Thầy và Mục Sư Martin Luther King II năm 1966. Ông nói cuộc gặp gỡ đó đã thay đổi cái thấy của nhà lãnh đạo Phong Trào Nhân Quyền này và do đó thay đổi cả cục diện thế giới. Trước đây tổ chức Southern Christian Leadership Conference chỉ chuyên hoạt động về nhân quyền, nhưng sau khi gặp Thầy lần đầu ở Chicago, mục sư King đã chuyển hướng đứng lên hô hào chóng nghèo đói, chiến tranh, bất công xã hội và trong buổi họp báo tại Chicago sau buổi gặp gỡ với Thầy đã tỏ rõ lập trường chống đối chiến tranh và kêu gọi Hoa Kỳ tìm ngay giải pháp đem lại hòa bình cho Việt Nam. Dù bị ngay những người trong tổ chức của mình chống đối, lấy lý do là không nên trộn lẫn mục tiêu nhân quyền với mục tiêu hòa bình, mục sư King vẫn cương quyết đi về hướng mới. Nhân cơ hội này, Thầy cũng nhắc lại mối giao tình giữa thầy và mục sư King, nói rằng cả hai bên đã thỏa thuận vói nhau về công tác xây dựng tăng thân (mục sư gọi tăng thân là the beloved community) để đi đến sự thực hiện hòa bình và tình huynh đệ của một thế giới đại đồng. Thầy nói trong buổi gặp gỡ cuối cùng giữa Thầy và mục sư King, hai người đã ăn sáng với nhau và thầy đã có dịp nói với mục sư King  là ở Việt Nam giới trẻ rất hâm mộ  mục sư và xem mục sư như một vị bồ tát. Rủi thay, mục sư King đã bị ám sát sau đó không lâu và ngày 4/4/1968 tại Memphis, không tiếp tục được công tác xây dựng tăng thân của mình. Thầy nói từ ấy đến nay, thầy đã tiếp tục công tác xây dựng tăng thân, thay thế cho mục sư King, và tăng thân hiện đã có mặt khắp nơi trên thế giới. Theo thầy thì Tổng Thống Obama cũng là một thành phần trẻ của tăng thân và nếu Barack Obama không thực hiện được ước mơ của ông thì đó là vì tăng thân của mục sư King chưa đủ vững mạnh.

Sau buổi pháp thoại đại chúng đã cùng đi thiền hành một giờ trước khi vào thọ trai, và sau đó sư cô Chân Không hướng dẫn Thiền buông thư.

Thầy đã gặp dân biểu Tim Ryan của tiểu bang Ohio vào buổi chiểu để đàm luận về công tác tiếp nối. Khóa tu chấm dứt trong niềm hân hoan của tất cả mọi người.

___________________________________

I Am Made Only of Non-Me Elements: Library of Congress Talk >>

­Thầy viếng thăm trụ sở Google

 

 

Ngày 14.09.2011, tăng đoàn được mời tới hướng dẫn cho nhân viên của hãng Google tại trụ sở trung ương của hãng này tại Mountain View về phương pháp thực tập chánh niệm để giảm bớt sự căng thẳng trong đời sống chuyên nghiệp của họ.

Khoảng trên 600 người đã đến để được hướng dẫn thiền ngồi, thiền đi, nghe pháp thoại, ăn cơm yên lặng trong chánh niệm và Thiền Buông Thư. Mọi người rất phấn chấn, nhiều nhân viên tiết lộ: “Ui chao! Chuyện xảy ra chỉ một lần trong đời, ai mà không tham dự là dại lắm. Thiền Sư Nhất Hạnh tới đây và ở luôn với chúng ta đến 5 tiếng đồng hồ! Các bạn tin được không? Và rồi mọi người đã ở lại cho đến cuối ngày, không ai bỏ cuộc nửa chừng. Hãng nầy có trên 30 000 nhân viên, nhưng chỉ có trên 600 người được tham dự trực tiếp ngày thực tập, tại vì họ đang cư trú và làm việc trong những vùng có trụ sở trung ương của họ và cũng vì chỗ lớn nhất tại đây chỉ chứa được từng ấy người. Danh sách chờ đợi (waiting list) hơn 500 mà ban tổ chức không biết phải làm cách gì hơn là cho thêm một phòng riêng có 200 chỗ nữa (ở xa hơn) và tham dự trực tuyến qua màn ảnh. Niềm an ủi của họ là sẽ được thấy và nghe những lời dạy dỗ và những sinh hoạt của Thầy để nguyên không cắt xén trên YouTube để phổ biến toàn cầu, ít nhất 3 giờ 30 phút, những gì  mà ban lãnh đạo cho là quan trọng nhất cho nhân viên của họ.

 

Tại trụ sở Trung Ương Google ở Mountain View, Ban Quản Trị đã bỏ ra những số tiền khổng lồ trang bị những tiện nghi tối đa cho nhân viên làm việc để họ có thể tiếp tục khảo cứu, sáng tạo và sản xuất tới mức tối đa tài năng của những nhân viên ưu tú của mình. Nhân  viên của Google, gọi cho vui là Googlers,  có nhu yếu lớn là làm sao thiết lập được quân bình  giữa những đòi hỏi của chức nghiệp và đời sống cá nhân của họ. Phần lớn đều là còn trẻ, tuổi từ 30 đến 40, phần lớn đều đã tốt nghiệp các trường đại học nổi tiếng ở Mỹ như Havard, MIT, Yale và Standford. Rất nhiều vị đã được Google thu dụng ngay sau khi tốt nghiệp các trường đó. Họ là  những người trí thức được đặt vào trong một môi trường đòi hỏi phải làm việc thật nhiều, thật nhanh để có thể tranh đua mà vượt thắng các hãng khác, và không có thì giờ để lo cho bản thân họ. Cách sống và làm việc của họ là dùng hầu hết thì giờ và năng lượng để khai thác suy tư của mình, phải luôn luôn vượt thắng chính mình, phải tự phán xét mình và phán xét người khác trên căn bản khả năng làm cho hay hơn và sản xuất cho nhiều hơn. Do đó họ phải để ra rất nhiều thì giờ và năng lượng cho các dự án sáng tạo và sản xuất, không cho phép mình được ngừng lại. Mặc dù tại trụ sở trung ương luôn luôn có những phòng xoa bóp, nhiều cafeterias lớn nhỏ với thực phẩm cống hiến cho nhân viên rất lành mạnh, rất ngon, bổ dưỡng, ăn uống bao nhiêu cũng được và không phải trả xu nào. Mặc dù những chỗ nghỉ ngơi và giải trí thì có đủ loại để làm vui lòng nhân viên, nhưng  tất cả những tiện nghi vật chất đó không đủ để giảm bớt sự căng thẵng và những áp lực của sự trông chờ. Nhân viên nào cũng làm việc vượt xa mức tối đa của sức người nên kết quả là họ dễ trở thành nạn nhân của trầm cảm, lo lắng, mất ngủ và… mập ra. Rất nhiều người trong họ phải làm việc trên 12 giờ đồng hồ mỗi ngày tại trụ sở. Làm sao để có sự thăng bằng giữa đời sống và công ăn việc làm, đó là vấn đề?

 

Ngày thực tập bắt đầu bằng những bài hát chánh niệm do các sư cô Đàn Nghiêm, Hiến Nghiêm  và các thầy Pháp Linh và Pháp Khôi hướng dẫn. Sau đó sư cô Tuệ Nghiêm hướng dẫn thiền tọa với sự tham dự của cả tăng đoàn. Sau khi các cô Olivia và Lilian  giới thiệu, Sư Ông bắt đầu nói về pháp môn thực tập. Tiếp đó là phần vấn đáp. Sau đó đại chúng thực tập thiền hành, ăn cơm chánh niệm và sư cô Chân Không hướng dẫn Thiền Buông Thư. Phần đầu của buổi thực tập đã dược Google đưa lên YouTube, xin mời các vị thân hữu lên xem cho biết. Đề tài thuyết giảng của Sư Ông là Mindfulness as a foundation for Health (Chánh niệm là nền tảng của sức khỏe). Trên mạng, Google đã giới thiệu như sau: (Dịch từ YouTube):

 

 

“Thầy Thích Nhất Hạnh đã đến hướng dẫn nửa ngày tu tập tại Google về phép chánh niệm để xây dựng sức khỏe. Đây là một dịp viếng thăm hiếm có. Thầy là một trong những thiền sư nổi tiếng nhất thế giới, một tác giả sách bán chạy nhất, một nhà thơ, một nhà vận động hòa bình, đã từng được Martin Luther King đề cử giải Nobel Hòa Bình. Thầy là người tiên phong áp dụng tuệ giác thiền quán vào việc giải quyết những vấn nạn xã hội, kinh tế và sinh môi. Tác phẩm mới nhất của thầy là Savor, dạy về sự thực tập ăn uống và sống đời chánh niệm, viết chung với Giáo Sư Lilian Cheung của trường đại học Havard. Tuổi đã 85 nhưng thầy còn đi giảng dạy, sau khi giảng dạy tại Hoa Kỳ, thầy sẽ trở về tu viện ở Pháp.

 

Đời sống ở Google thì vừa hăng say vừa vui nhộn nhưng cách sống này có thể đem lại nhiều tổn thất cho bản thân và cho gia đình. Buổi thực tập hướng đẫn rất khéo léo này của Thầy sẽ giúp cho bạn làm dịu bớt căng thẳng, chỉ cho bạn ăn uống thế nào cho có thêm sức khỏe, ngủ được ngon giấc hơn, xử lý được  những cảm xúc dễ dàng hơn, giữ cho tâm ý được tập trung lâu dài hơn và để thành công nhiều hơn trong việc thi thố tài năng của mình.”

Muốn lên mạng để nghe xin đánh : Mindfulness as a Foundation for Health: Thich Nhat Hanh.

 

(Thị giả trong chuyến đi US tour 2011 ghi lại)

Lễ hội Halloween


Vào Ngày Quán Niệm Chủ Nhật tuần vừa rồi, tại Làng đã có một buổi ngồi chơi chung và cùng có mặt với các bạn thiền sinh trong buổi lễ Halloween diễn ra vào ngày 31.10.2011. Các tiết mục được đưa vào yếu tố thiền tập nên buổi ngồi chơi cảm thấy rất bình an mà không gieo thêm hạt giống sợ hãi, lang thang…. Một tiết mục văn nghệ do một nhóm quý sư cô trẻ hóa trang  thành các loài ma cùng những lời thoại để gởi đến các bạn thông điệp: hiện tại cũng có những con ma đang cùng sống với chúng ta hằng ngày, những con ma ấy thường quấy rối chúng ta và đã có rất nhiều người đã chết tức tưởi vì nó. Mời bạn theo dõi buổi văn nghệ cây nhà lá vườn diễn ra tại thiền đường Nước Tĩnh, Xóm Thượng, Làng Mai.
Đầu tiên, con ma Thất Tình đi ra than thở:
“Ôi tình yêu, hỡi thế gian tình là gì, vì sao tình khiến ta đau đớn, tình ơi tình đâu, trả tình cho ta tình ơi, tình ơi…”

Rồi con ma Tham Tiền gào thét:
“ Ôi, tiền, tiền của ta đâu, đầu tiên là tiền đâu, đô la, euro, kim cương hột xoàn…đâu rồi, tiền đâu…tiền của ta đâu???

Con ma Tham Ăn càm ràm
A…. a …..a….
“ No mà chết, chết rồi vẫn chưa no, ăn…ăn…ăn…ta phải ăn phải ăn sơn hào hải vị, phải ăn….”

Con ma Trầm Cảm, Tuyệt Vọng thất thểu bước tới và than phiền:
Hờ ….hờ …..hơ …

“ Chán, chán, chán, ta chán tất cả, với ta tất cả đều vô nghĩa
Ôi chẳng cần gì, ta chẳng cần gì, chán… chán… chán quá đi thôi!”

Trong khi đó con ma Nghiện lãng đãng bước như người say và lẩm nhẩm:
“Ôi Âm phủ, trần gian mờ mịt, bao giờ thì ta mới  PHÊ, cho ta một liều nữa, chích cho ta thêm đi, ôi nàng tiên nâu nàng ở đâu, ở đâu ở đâu?”

Con ma Đói thì cứ than:
“Đói, đói, ta đói, sống đói mà chết cũng đói, ta thèm ăn, thèm ăn, cho ta ăn đi, cho ta ăn….ta đói …”

Và kìa, một con ma chết vì Hận Thù, Bạo Động hét toáng lên:
“Hừ…hừ… tức quá tức quá, ta điên rồi đây, ta phải đánh, ta phải đập, phải phá tung phá nát phá nát tất cả…”

Và con ma Trộm Cướp thừa nước đục thả câu cũng la lên:
Cướp…cướp…cướp, ta sẽ cướp, sẽ lấy hết, thiên đường địa ngục, tất cả đều là của ta…ha ha ha…

Bỗng xuất hiện tiếng vỗ tay bốp… bốp… bốp… của con ma Đại ca
Tất cả các ma ngạc nhiên chạy lại hỏi
Cái gì vậy Đại ca
– Các đệ không biết hôm nay là ngày gì sao?
Ủa ngày gì vậy Đại ca?
Con ma Đai ca hỏi:
Lịch âm phủ của ta đâu ?
Dạ đây.
Ha …ha ..ha, hôm nay la Haloween các đệ không nhớ sao, ngày đại hỷ của chúng ta, phải bắt hết, bắt hết bọn con nít về đây cho ta. Ha… ha …ha…
Oan tình, thù hận, thèm khát, nghiện ngập, tất cả sẽ phải tan nát hết ngày hôm nay.. ha…ha..ha
Nào đi thôi đi thôi nhanh lên!
Hoan hô Đại ca, Đại ca muôn năm….


Bọn chúng bàn nhau, chuẩn bị ra tay, thì chúng giật mình khi thoáng trông thấy hình bóng một vị xuất sĩ đi đến, chúng im lặng và quan sát.
Vị xuất sĩ đó là Thầy Pháp Hoa đang thong dong đi đến, mắt thầy chăm chú vào những chiếc lá rực rỡ với sắc thu. Cuối xuống nhặt một chiếc lá đỏ tươi, thầy khẻ thốt:
Lá mùa thu thật là đẹp!
Các em nhỏ thấy Thầy thì dừng lại chắp tay xá chào. Thầy đến bên các em ôn tồn hỏi:
–         Hôm nay là Halloween, các em không chuẩn bị hóa trang gì sao?
–         Dạ không ạ! Thưa thầy.
–         Ủa sao vậy, các em không sợ bị ma bắt đi sao ?

–         Dạ không ạ, chúng con đã được Sư Ông truyền cho Hai Lời Hứa, nguyện sẽ thương yêu tất cả mọi người và mọi loài, khi đã yêu thương tất cả mọi loài thì đâu còn sợ ma nữa. Mình thương yêu họ thương họ thì họ đâu có bắt mình ăn thịt, phải không thầy ?
–   Ồ! các em giỏi quá! Các em còn nhỏ mà đã hiểu lời dạy của Sư Ông thật là sâu sắc.
–         Bạch Thầy, chúng con nghe chiều nay chùa mình có tổ chức lễ gì đó, hình như gọi là Cúng Thí; để làm gì vậy thưa Thầy ?
–         À, các em hỏi hay lắm, nếu các em muốn biết thì hãy ngồi xuống  đây, Thầy sẽ chia sẻ cho mà nghe.
Cúng Thí, gọi cho đủ là Cúng Thí Thực. Đó là một nghi lễ truyền thống trong Đạo Bụt, vẫn thường được diễn ra ở các chùa vào mỗi buổi chiều dành cho các loài ma đói. Các loài ma là kết quả của những ai đã phải chết uổng trong đau khổ bởi nhiều nguyên nhân: tình ái, thèm khát, bạo động, hận thù, nghèo túng, đói kém, … Chúng ta ai rồi cũng phải già, rồi cũng phải chết, nhưng họ thì chết không đúng thời, chưa đến lúc đáng phải chết mà lại chết. Cho nên họ rất đau khổ, họ cảm thấy rất cô đơn, họ lang thang đây đó để tìm những người thấu hiểu họ, chia sẻ với họ, nhưng họ lại không thể tìm ra, do vậy chúng ta gọi họ là cô hồn. Tùy theo mỗi nguyên nhân làm họ chết mà ý thức, suy nghĩ của họ bị vướng mắc vào cảm xúc đó. Chỉ khi nào họ ý thức được các cảm xúc đó vốn không tồn tại dài lâu, xác thân cũng bị chi phối bởi quy luật vận động và biến đổi thì họ mới có thể chuyển hóa, giải phóng những vướng mắc đó và tái sinh ở những cõi tốt đẹp. Chúng ta làm lễ là mang sự hiểu biết đúng đắn và tình thương đích thực xuất phát từ sự tụng đọc những lời kinh tiếng kệ, nhờ lực gia trì của Bụt Tổ và Chư Tăng để giúp cho họ hiểu biết, chuyển hóa và giải phóng những vướng mắc đó, hướng họ đến con đường lành, biết tu tập và hộ trì Tam Bảo. Thêm nữa, nhờ năng lượng thương yêu mà chư Tăng chú tâm chú nguyện cho thức ăn, nước uống được bày biện chuyển thành những dạng thức ăn làm no lòng tâm đói khát của họ. Hôm nay là lễ Halloween, chúng ta làm một buổi lễ để giúp cho họ chuyện đó. Đây là một việc làm rất đẹp, các con có muốn cùng thực tập với quý thầy cô không ?
–         Dạ chúng con muốn lắm.
–         Được rồi, vậy thì chúng ta đứng dậy và cùng nhau đi thiền hành vào chỗ làm lễ nhé. Chúng con nhớ đi từng bước trong chánh niệm gửi tình thương và bình an vào mỗi bước chân, để mỗi bước chân có thể đem lại sự trị liệu và chuyển hóa cho họ.
Trong khi Thầy giảng cho các em về ý nghĩa của việc cúng thí thực và hướng dẫn cho các em đi thiền hành, thì các loài ma chăm chú lắng nghe và xúc động trào dâng.
Trong lúc Thầy dẫn các em thiền hành vào trong làm lễ thì các loài ma ngậm ngùi nói than thở với nhau:
–         Tại sao, tại sao ta cứ tự cột mình trôi lăn trong đam mê nghiện ngập. Từ nay… hu hu hu… ta không muốn làm Đại ca nữa. Ta sẽ “letting go everything”. Ta muốn làm người tỉnh thức, làm người tỉnh thức.
–         Tiền là gì, tại sao ta phải chạy theo tiền, chết vì tiền và danh vọng. Ta không cần tiền, đô la, euro hột xoàn kim cương gì nữa hết. Ta cần tình thương và sự hiểu biết. Ta cần chánh pháp nuôi ta.
–         Hận thù đốt cháy, tham dục đốt cháy ta, ta cần giọt nước từ bi rưới mát hồn ta. Ta phải về, phải quay về ngay bây giờ. Nam mô Bụt A Di Đà.
–         Thôi các huynh đệ đừng than khóc nữa, đây là dịp lành để chúng ta chuyển hóa. Hãy cùng nhau thực tập đi thiền hành, theo Thầy vào nghe kinh, nghe kinh để Bụt Tổ cứu độ chúng ta. Đi thôi…



Một lòng hướng về Sư Tổ Nhất Định

 


Một lòng hướng về Sư Tổ Nhất Định (Khai sơn Chùa Từ Hiếu – Huế)

“Thân mang chuỗi hạt nhàn năm tháng

Tay chống gậy thiền dạo núi sông”


 

 

Kính bạch Sư Tổ! Chúng con đang tập tiếp xúc với Người qua hình ảnh một bậc thầy già chốn núi rừng Dương Xuân. Một túp liều tranh, một bà mẹ già và với ba người đệ tử. Đó là khoản thời gian hạnh phúc nhất của Sư Tổ. Người có thời gian chăm sóc mẹ già và trao truyền những hoa trái tu học cho những người học trò yêu quý.

Xuất thân từ làng Trung Kiên – Một vùng đất Phật giáo ở Quảng Trị, Sư Tổ  đã đến chùa Thiên Thọ (Báo Quốc) núi Hàm Long – Huế, để xuất gia học đạo với Thiền sư Phổ Tịnh, lúc đó Người chỉ mới lên bảy tuổi. Đến năm 30 tuổi, nhận thấy nơi Sư Tổ có chí khí của một bậc Xuất trần nên Sư Tổ được Bổn sư phú pháp truyền đăng với bài kệ:

“Nhất Định chiếu quang minh

Hư không nguyệt mãn viên

Tổ tổ truyền phú chúc

Đạo Minh kế Tánh Thiên.”


Từ đây, Bước chân của Sư Tổ đã in dấu ấn trên khắp vùng đất Cố Đô. Đi đến đâu Người cũng đã gieo xuống những hạt giống hiểu biết, thương yêu, vững chãi và thảnh thơi trên mảnh đất nhân tâm. Từ những ngôi làng quê cho đến chốn kinh thành, các vua quan lúc ấy nhờ thấm nhuần ân đức của Sư Tổ mà muôn dân được an bình. Cũng do đó mà vua Minh Mạng đã mời Sư Tổ giữ chức Tăng Cang  Giác Hoàng Quốc Tự. Tăng Cang là người có khả năng làm khuôn thước đạo đức cho đạo cũng như đời. Với đạo đức và uy phong của Sư Tổ, Người thực sự là một vị Thầy tâm linh, làm chổ nương tựa cho vua dân chốn Thần Kinh lúc bấy giờ. Giáo lý mà Người trao truyền, vì vậy đã mang đậm dấu ấn nhập thế, không chỉ dừng lại ở chốn Thiền môn mà đã đi vào các lĩnh vực khác của cuộc sống.

Năm 1843, sau khi thôi làm Tăng Cang Giác Hoàng Quốc Tự và trao quyền điều hành chùa Báo Quốc cho pháp đệ là Hòa Thượng Nhất Niệm, Người một mình, một bát vân du đến núi Dương Xuân, dựng am tranh bên một con suối nhỏ, lấy tên  là An Dưỡng Am. Sư Tổ đã đưa mẹ mình cùng với ba người đệ tử về đây cùng tu tập, hằng ngày cuốc đất trồng rau, vui nếp sống thanh bần. Lúc ấy, Sư Tổ đã đến tuổi lục tuần, nhưng Người vẫn làm bổn phận của một người con hiếu đối với người mẹ già tám mươi tuổi. Có một hôm, mẹ của Người ốm nặng và thầy thuốc nói rằng, cụ bà cần phải tẩm bổ thì mới mong qua khỏi. Sư Tổ đã chẳng ngần ngại, chống gậy xuống núi, đến chợ Bến Ngự mua một con cá thật to, mặc những lời thị phi hai bên đường, Người ung dung xách trên tay đem về nấu cháo dâng mẹ. Tiếng đồn vang đến Vua Thiệu Trị, vua không chịu được, liền tức tốc lên Thảo Am của Người để tìm hiểu thật hư, khi vừa đến Thảo Am thì đúng lúc Sư Tổ đang dâng bát cháo cá cho mẹ. Vua hiểu ra được mọi điều và niềm cảm phục nơi vua lại tăng lên bội phần. Công việc đó Người có thể nhờ một học trò cư sĩ của mình làm được, nhưng không, Người đã tự mình làm chuyện đó, để rồi câu chuyện cứ lan truyền trong nhân gian làm cảm hóa không biết bao nhiêu người.

Tuy người ở chốn thâm sơn nhưng đạo phong của Người vẫn còn đó, cho nên các vua quan và học trò của Người vẫn thường lên thăm. Đường đi thật khó khăn, từ Kinh thành Huế lên thảo am của Người chỉ có năm cây số, vậy mà phải mất nữa ngày đường mới tới nơi. Có lúc các vua quan ngỏ ý muốn xây một ngôi chùa cúng dường Sư Tổ nhưng Người đã nói: “Nếu muốn ở chùa thì tôi đã ở Giác Hoàng Quốc Tự, ở Chùa Báo Quốc rồi, đâu cần phải lên đây dựng thảo am làm chi”. Có những lúc khác, thấy Người túng thiếu, các quan lại có ý muốn cúng dường thì Người nói rằng, Người đã có ba người học trò cuốc đất trồng rau, đủ sống qua ngày rồi, chẳng cần chi thêm nữa. Dạ! Đúng rồi thưa Sư Tổ, một người vô sự thì đâu cần tìm cầu chi nữa. Niềm vui của Người là được chơi với mẹ già và trao truyền trái tim của mình cho những người đệ tử. Chúng con cảm thấy thật may mắn, khi các thế hệ Tổ sư đi qua đã tiếp nối được Người một cách xứng đáng và để cho hôm nay chúng con được nương tựa.

 

 

Kính bạch Sư Tổ! Chúng con thấy là chúng con cũng đã có mặt một lần cùng với Người, khi Người đặt bước chân đầu tiên đến núi Dương Xuân, chúng con cũng đã có mặt trong những người học trò của Người và hằng ngày cùng cuốc đất trồng rau với Người, chúng con cũng đã có mặt với Người khi Người xuống núi làm một người vô sự, và bây giờ đây, Người cũng có mặt với chúng con trong giờ phút hiện tại, trong mỗi hơi thở, mỗi nụ cười và mỗi bước chân vững chãi của chúng con. Thảo am ngày xưa ấy, đã khơi nguồn cho dòng suối cam lộ chảy mãi cho đến hôm nay. Chúng con thật hạnh phúc khi biết rằng, giờ đây con cháu của Sư Tổ đã có mặt khắp mọi nơi. Đi đến đâu chúng con cũng đang tiếp nối công việc của Sư Tổ, là gieo xuống mảnh đất tâm của mọi người những hạt giống hiểu biết, thương yêu, vững chãi, thảnh thơi mà chúng con đã được tiếp nhận từ thầy tổ, và chúng con cũng ý thức là Người cũng đang làm công việc đó với chúng con trong giờ phút hiện tại.

 

 

Kính bạch Sư Tổ! Chúng con cảm thấy lòng mình thật ấm áp, khi được ngồi đây và nói lên được lòng biết ơn của chúng con đến với Người. Xin Sư Tổ luôn có mặt đó và bảo hộ, che chở cho chúng con.

 

Nam mô Khai sơn chùa Từ Hiếu Sư Tổ Nhất Định chứng minh.

 

(bài viết do thầy Minh Hy ghi lại)

Đại học Làng

 

 

Làng Đại Học

Năm nay Khóa Tu Người Trẻ được tổ chức tại xóm Thượng. Ngày 22.08.2011 đã có 200 bạn trẻ về Làng cùng với 100 quý thầy quý sư cô trẻ thường trú, các bạn nam nghỉ đêm tại xóm Thượng và các bạn nữ nghỉ đêm tại xóm Hạ. Sự sống trẻ với chất liệu an bình vốn có ở Làng đã làm cho không gian và con người lắng lại và được trở về. Đó là hương vị đặc biệt vốn có ở nơi Làng. Làng thường không đầy đủ tiện nghi, nhưng các bạn trẻ muốn đến một nơi như Làng để có dịp được nuôi dưỡng và trị liệu. Không gian và tình người cùng với những sinh hoạt của Làng có một nét đẹp giản dị, gần gũi mà ấm lòng.

 

 

Thức chúng

Vào 6h kém 15: chuông thức chúng được thỉnh thay cho tiếng trống trường, nghe chuông, các bạn trẻ thức dậy, vệ sinh và yên lặng đi vào thiền đường khi chuông sinh hoạt thỉnh mười tiếng lúc 6h15'. Thiền đường như đẹp thêm khi nhìn những gương mặt trẻ ngồi yên tĩnh lặng trong buổi ban mai dưới sự hướng dẫn thiền tập của quý thầy quý sư cô.

 

Thể thao

7h sáng các bạn nữ thiền hành yên lặng lên xóm Thượng, từng tốp nhỏ mang ba lô thưởng thức bước chân và nhịp thở, đẹp và hùng tráng quá! Thật khó mà bắt gặp cái giây phút này ở phố thị, nơi có những dòng xe tấp nập và bước chân vội vã. Nếu có một trường đại học tại trung tâm thành phố, ngôi trường đó sẽ là điểm nóng cho sáng sáng, chiều chiều bạn và tôi tranh thủ xuống phố đến trường. Vậy mà mỗi sớm trong khí trời mát mẻ ở Làng, từng nhóm bạn nữ trẻ bách bộ trong yên lặng đi ngang qua những cánh đồng lúa vừa mới gặt, những cánh đồng hoa Hướng Dương trĩu hạt hay những cánh đồng nho xanh mơn mởn, gió nhẹ làm những lá nho như những bàn tay tí hon vẫy chào, rì rào hát khẽ, bạn có nghe tiếng chim lích ríc trong lùm cây và nhận ra bác mặt trời hé cửa chào đón những tia nắng đầu ngày không vậy?

Đến Xóm Thượng khi mặt trời đã lên quá ngọn tre, trong nắng, từng tốp nam thanh niên tập thể dục quanh sân chùa, đây nhóm khí công, gậy hay đi bộ quanh xóm…

mỗi sớm đến trường Làng và hòa cùng nhịp thở với khí trời ban mai

Ăn sáng

8h: tiếng chuông sinh hoạt lại điểm mười tiếng, mọi người từ mọi nơi yên lặng về nhà ăn, yên lặng khất thực, yên lặng ăn cơm và thưởng thức cùng thiên nhiên.

Ăn xong, bạn đứng dậy cùng tôi tiến về những chậu nước được xếp thành ba dãy để rửa chén cũng trong yên lặng. Dòng nước tiếp xúc tay bạn mát lạnh, cái bát, cái dĩa trở nên thân quen sau những giờ có mặt bên nhau.

 

Chấp tác

9h, Boong, boong, boong… mười tiếng chuông quen thuộc vang lên, cả xóm yên lặng sau những lời trao đổi nhỏ to. Đây gia đình cắt gọt, nấu ăn, rửa nồi, khử trùng, làm vệ sinh, thiền đường… mỗi gia đình có hơn 20 bạn trẻ cả nam và nữ họp về mỗi nhóm cùng nhau làm việc nhà trước khi đến lớp.

mình gia đình nào nhỉ?

Pháp thoại

10h15', boong, boong… mười tiếng chuông lại báo hiệu các bạn tập trung vào thiền đường nghe pháp thoại.

Buổi pháp thoại đầu tiên Sư cô Diệu Nghiêm chia sẻ những thiền tập căn bản như thực tập nghe chuông, thực tập ăn, đi, hay tiếp xúc với sự sống. Nghe chuông là một niềm vui thật sự, là những khoảnh khắc buông thư ngắn  rất hiệu quả, ở Làng bạn sẽ có cơ hội tập buông thư và theo dõi hơi thở theo tiếng chuông sinh hoạt, chuông đồng hồ, chuông đại hồng… Nếu bạn quên thì đã có những người bạn bên mình đang thực tập (những quả chuông sống động) sẽ nhắc mình trân quý cơ hội thực hành. Bạn nghe chuông và buông thư làm sao để nghe được cảm giác trở về nhà thật sự, ngôi nhà tiện nghi nhất là ngôi nhà trong tự thân của mỗi người. Cứ thử đi, nếu bạn thấy khỏe nhẹ, bạn có thể đem pháp môn này về nhà và thử sử dụng những thứ quanh bạn như tiếng chuông điện thoại cầm tay, tiếng chuông máy vi tính, hay tiếng chim, bông hoa, bước chân, cái bát, cái muỗng, trái cam, ly nước .v.v.. để làm hành trang cho cuộc đời mình.

nghe chuông sau mỗi tiết mục văn nghệ

Tiếp theo, thầy Pháp Lai chia sẻ về thiền hành và công dụng trị liệu của bước chân. Sư cô Diệu Nghiêm luôn nhắc các bạn: "Take your time " – các bạn sẽ có đủ thời gian trong tất cả các thời khóa ở Làng… Bây giờ mình sẽ có một buổi snack (ăn nhẹ), nghe tiếng khánh, các bạn tháo chân ra, xoa bóp và mời các bạn từ từ đi từng bước chậm rãi theo nhịp thở ra hiên khất thực một  miếng lê, hay táo, hay nho để trên chiếc lá và vào lại chỗ mình đã ngồi trong thiền đường. Từng bước chân chậm rãi, từng nhịp thở an bình, các bạn trẻ thong thả nối đuôi nhau tiến về bàn khất thực với nụ cười hài lòng.

những thực tập căn bản tại Làng

Khi các bạn về lại chỗ ngồi với một miếng táo trên một chiếc lá phong, sư cô Diệu Nghiêm bắt đầu hướng dẫn các bạn thực tập thiền ăn. Bạn thử nhắm mắt lại và cảm nhận sự tiếp xúc trực tiếp của miếng táo hay chiếc lá trong lòng bàn tay mình. Đã có những nụ cười điểm nhẹ như phát hiện ra một điều bí mật khi các có cơ hội xúc chạm như thế. Sau đó sư cô mời các bạn mở mắt quan sát hình dáng, màu sắc hay đưa lên mũi ngửi thử mùi hương của một miếng táo, lê, dâu nhỏ xíu trong lòng bàn tay mình. Các bạn trẻ trân trọng cầm, nhìn, quan sát và thực hành. Bây giờ mời mọi người hãy ăn miếng táo trên tay chậm rãi, ăn và để cho miếng táo tiếp xúc với lưỡi, với răng… và hãy cảm nhận vị ngọt của nó. Nếu bạn ăn miếng đầu tiên ngon, hạnh phúc, thì bạn có khả năng ăn miếng thứ hai, thứ ba như miếng đầu và bạn cũng có khả năng chế tác nhiều niềm vui trong khi ăn như vậy…

Bài chia sẻ gây ấn tượng các bạn trẻ bởi công dụng của sự dừng lại, buông thư và thưởng thức sự sống liền trong giây phút hiện tại. Để rồi trả lời cho sự tò mò: "Làm sao để cho sự sống có mặt trong mọi sinh hoạt hằng ngày?" Nó là một nhu cầu lớn của mọi người, không riêng gì người trẻ. Với một khóa thực hành tại chỗ, các bạn trẻ từ hơn 50 quốc gia của 90 nền văn hóa khác nhau đều cùng về Làng thực tập và đã nếm được pháp lạc của thiền tập và trị liệu.

giao lưu văn hóa

Cơm trưa

Sau giờ pháp thoại, quý thầy quý sư cô thực tập làm bếp, dọn bàn và thỉnh chuông mời mọi người dùng cơm. Hơn 300 người trẻ hàng nối hàng như căn tin Ký túc xá đại học và yên lặng chờ đến phiên mình. Thật ấn tượng khi nhìn các bạn trẻ đi từng bước thong thả  đến bàn, khất thực những thức ăn hiền lành từ rau củ mà vẫn vui và hạnh phúc. Khất thực xong, các bạn lại hẹn nhau về ngồi dưới từng lùm cây ăn cơm chung với gia đình làm việc. Bữa cơm quây quần cùng nghe Năm Lời Quán Nguyện bằng đủ thứ tiếng: Anh, Pháp, Đức, Hòa lan, Tây Ban Nha… Rồi sau hai tiếng chuông, mọi người có thể trao đổi với nhau, làm quen nhau, hỏi tên hay những thắc mắc khi lần đầu đến Làng… Tuổi trẻ gặp nhau và làm quen với nhau rất lành, rất gần và rất thật. có lẽ nhờ thế mà các bạn ấy ít sử dụng điện thoại, internet, không hút thuốc, uống rượu, chơi game… nhưng vẫn có niềm vui khi có dịp được ở lại Làng.

Giờ sáng tạo

2h trưa các bạn sẽ làm gì nếu bạn đang ở trong trường học? Còn ở Làng, vào giờ này trong khóa tu người trẻ, bạn sẽ có cơ hội gặp những bạn trẻ cùng sở thích về âm nhạc, hội họa, thưởng thức thiên nhiên, hay nghe những buổi thuyết trình mà bạn đang quan tâm.

ngồi chơi

Giờ Buông Thư và thực tập thiền Lạy

Chỉ cần 30 phút nghỉ ngơi giữa ngày, bạn có cơ hội phục hồi năng lượng. Nghỉ trưa là một thời khóa khoa học ở Làng. Quý thầy, quý sư cô thường hiến tặng cho giờ nghỉ trưa thời khóa buông thư. Buông thư toàn thân trong tư thế nằm và đi thăm từng bộ phận của cơ thể. Nhịp thở yên lắng cùa thiền tập giúp bạn được gì? Mời bạn vào thiền đường và có thể thử cảm nhận nó lúc 3h:45'.

Có hôm bạn thực tập buông thư, hôm sau bạn lại có cơ hội thực tập Thiền Lạy:

Năm vóc sát đất, con tiếp xúc với tổ tiên và con cháu của con trong hai dòng tâm linh và huyết thống, con tiếp xúc với mọi người và mọi loài đang có mặt với con giờ này trong sự sống,con buông bỏ ý niệm về hình hài và thọ mạng

vào thiền đường buông thư và thực tập thiền lạy

Pháp Đàm

4h30' là giờ pháp đàm, giờ chia sẻ theo gia đình làm việc. Cách học nhóm, thảo luận, học trao đổi kinh nghiệm ngày nay đang phổ biến trong học đường. Bạn cũng được thực hành cách học này ở Làng kết hợp với phương pháp Ái ngữLắng nghe. Nghe kinh nghiệm khó khăn của nhau và kinh nghiệm tháo gỡ những khó khăn nhờ thiền tập. Bạn còn có cơ hội tập nói ra những khó khăn của mình cho người thân hiểu và tập nói với lời thương yêu…

 

Cơm chiều

Bên cạnh đó khóa tu vẫn có một không gian yên lặng giữa những sinh hoạt của hơn 300 người trẻ nhưng không làm mất đi chất liệu trẻ trung, sáng tạo và lòng nhiệt thành của nhau. Cùng ngồi ăn cơm chung dưới những cây tùng lọng trong nắng chiều đầu thu sao mà thân quen thế!

dùng cơm bên nhau

 

Thiền hành,

Nắng chiều ở Làng đẹp lắm, dưới những tán lá xanh non, nắng lấp lánh như một dải hào quang óng ánh treo trên cao vậy đó. Giờ khắc đó, bạn trẻ chúng mình  yên lặng đi bên nhau, dọc theo những triền đồi thoai thoải, những tán rừng mát rượi như tắm trong không gian yên ắng mà ngọt ngào.

Dấu ấn thiền trà

 

Thiền trà Nghi Lễ là một pháp môn, một loại hình sinh hoạt đặc biệt tại Làng. Những nghi lễ thân thương như chắp tay chào nhau, Dâng hương, Lạy Bụt, mời nhau uống nước, ăn bánh, rồi chia sẻ cho nhau nghe những điều thân thương trong một nhóm  thân quen đã là một dấu ấn đọng lại trong lòng  mỗi người con được về Làng. Từ sau giờ cơm chiều, quý thầy, quý sư cô lặng lẽ chuẩn bị cho buổi thiền trà lúc 7h30 tối Ngày Làm Biếng của Khóa Tu Người Trẻ và khi bạn đến mọi thứ đã sẵn sàng, ấm áp, yên lắng… trong bóng hoàng hôn đang từ từ xuống thấp xuyên qua những hàng cây xanh mát. Quanh xóm Thượng, từng vòng tròn quây quần ngồi bên ly trà nóng, hương trà, vị bánh và tình người hiển hiện dáng hình cuộc sống.

chuẩn bị trà bánh                                                                                                    và trang trí


Thiền trà tại thiền đường Nước Tĩnh, Xóm Thượng

quý thầy quý sư cô mời bạn trẻ vào nhà trà:

Sen búp xin tặng người

Một vị Bụt tương lai

 

Dâng Hương                                                                                                         Lạy Bụt

 

dâng trà bánh lên Bụt



chuyền bánh chuyền trà cho nhau


mời bạn thưởng thức trà

chia sẻ cùng nhau

cùng thưởng thức trà bên tháp chuông

cùng thưởng thức trà bên bụi tre Làng

cùng thưởng thức trà trong thiền đường Chuyển Hóa

cùng thưởng thức trà trong nhà Tổ

cùng thưởng thức trà bên hiên nhà

Một buổi thiền trà giúp bạn cảm thấy nhẹ nhàng, an lạc, thân tình và cởi mở sẽ là một món quà chúng ta dành tặng cho nhau.

Hãy là người tham dự



Mời bạn về Làng qua Chương trình sinh hoạt Khóa tu người trẻ năm 2011. Bạn hãy cùng Thở với web và có thể mang Ngôi chùa điện tử về nhà yểm trợ sự thực tập cho mình. Quà tặng của khóa tu là năng lượng Chánh niệm được giữ gìn hàng ngày.

 

Giờ

Thứ 2   (22.08.11)

 

 

 

 

 

Hôm nay các bạn trẻ về Làng

 

Thứ 3 (23.08.11)

 

Xóm Thượng

Thứ 4 (24.08.11)

 

Xóm Thượng

Thứ 5
(25.08.11)

Ngày Làm Biếng

Bách bộ tham quang, ngắm cảnh (tùy hỷ)

Thứ 6
(26.08.11)

 

Xóm Thượng

Thứ 7
(27.08.11)

Ngày không đi xe

sinh hoạt tại mỗi xóm

Chủ Nhật (28.08.11)

 

Xóm Thượng

Thứ 2 (29.08.11)

 

Xóm Thượng

5:45Thức dậy

6:30 Thức dậy

Chăm sóc thân tâm

Chữa lành đất mẹ

Thức dậy5:30 Thức dậy
6:15

Mỉm cười

Thiền Hướng Dẫn

Quý vị đã vào thiền đường, xin trở về thực tập hơi thở ý thức và ngồi trong tư thế vững chãi nhất để nghe Thầy Làng Mai hướng dẫn.

Kinh hành

Mỉm cười

Ngồi thiền

 

& Sám Pháp Địa Xúc
Ngồi yên thì hòa bình và hạnh phúc sẽ có mặt
Nương tựa đất mẹ
Tuệ giác vô thường trân quý người thương

6:00 Thể thao (nam)/
Đi bộ lên Xóm Thượng (nữ)
7:00Thể thao (nam)/
Đi bộ lên Xóm Thượng (nữ)

nhóm nữ đi bộ lên Xóm Thượng

Thể thao (nam)/
Đi bộ lên Xóm Thượng (nữ)
Thể thaoThể thao (nam)/
Đi bộ lên Xóm Thượng (nữ)
Lễ Truyền 5 Giới
8:00Ăn sáng tại Xóm ThượngĂn sáng tại mỗi xómĂn sáng tại Xóm Thượng
9:00Ghi danh, nhận phòng/cắm lều

Hải đảo tự thân

Thiền làm việc (theo gia đình)

bạn ơi! chúng mình khất thực cho buổi cơm trưa picnic ngoài bìa rừng trưa nay…

Thiền làm việc (theo gia đình)

Thiền làm việc

(tại mỗi xóm)

Thiền làm việc (theo gia đình)

 

Kết thúc khóa tu

 

10:30

 

Chia sẻ những Thực Tập Căn Bản tại Làng

Niệm Bồ Tát Quan Âm

Pháp thoại

 

Thuyết Trình 5 Giới

 

Pháp thoại

Đây là Tịnh Độ

Câu hỏi và trả lời

12:30Cơm trưa picnicĂn cơm theo gia đình pháp đàmĂn cơm theo gia đình pháp đàmCơm trưa picnicĂn cơm theo gia đình pháp đàmCơm trưa picnic
2:00Ghi danh, nhận phòng/cắm lều

Giờ sáng tạo /Tham vấn/ thuyết trình

nghe nhạc Làng Mai

Giờ sáng tạo / Tham vấn/ Thuyết trình

đọc thơ, đọc sách Làng Mai

Dọn dẹp
3:45Thiền Buông ThưThiền LạyMỉm cười Thiền Buông Thư

Thực tập Làm Mới

(theo gia đình pháp đàm)

4:30Pháp đàm (theo gia đình)

5:00 Thiền làm việc

Pháp đàm 5 Giới

Pháp đàm

nam: Xóm Thượng
nữ: Xóm Hạ

6:00

Ăn chiều chung với nhau dưới những cây Tùng

7:30Thiền Buông Thư/Đi bộ

Thiền ca

Đã về đã tới
Bông hoa vàng trong cỏ

 

Thiền Hành

 

Thiền Trà Nghi Lễ

(theo gia đình pháp đàm)

Thiền ca

Hạnh phúc bây giờ

Thiền Hành

sinh hoạt chung

nữ: Thiền Hành và rước đèn tại Xóm Hạ

nam: Đá bóng, Xóm Thượng

Văn nghệ

chủ đề: “Chăm sóc thân tâm


Chữa lành đất mẹ

Healing Ourselves


Healing The World

Làm biếng
Về lại xómVề lại xóm
22:00

Im Lặng Hùng Tráng

Trại hè Hơi Thở Nhẹ

Mới từ khóa tu mùa hè ở Làng Mai về được một hôm là tới ngày Tụng giới ở thiền đường Hơi Thở Nhẹ. Vắng nhau mới có mấy ngày, gặp lại ai cũng mừng vui, anh, chị, em thăm hỏi ríu rít như xa nhau lâu lắm vậy… Sau khi kết thúc giờ thuyết trình và chia sẻ kinh nghiệm thực tập giới thứ ba của 14 giới Tiếp Hiện là một phiên họp bỏ túi cho Trại hè “Hơi Thở Nhẹ”. Có thể nói đây là trại hè đầu tiên của Thiền đường, đúng hơn là một khóa tu 3 ngày dành riêng cho những người trẻ (thanh niên, sinh viên, học sinh) chưa từng nếm trải mùi vị pháp môn Hiện Pháp lạc Trú của Làng Mai.

– Số thiền sinh ghi danh đã vượt mức mong đợi của mình rồi cô, chú ơi. – Con được thông tin là sẽ có quý thầy ở Làng lên tiếp sức với mình… Chương trình ra sao?,… Khóa tu chỉ có 3 ngày, lại là thiền sinh mới liệu có đủ chín để tiếp nhận 5 phép thực tập Chánh niệm không?… tốt hơn hết là tập trung vào các bài thiền tập căn bản, và lễ Bông Hồng Cài Áo, một nét đẹp trong văn hóa Việt Nam lại trúng ngay ngày lễ Vu Lan nữa, thì đây là dịp… – Có cần gọi Làng gửi hoa hồng lên cho mình không các em? – Em có gần 200 hoa hồng để sẵn ở nhà các sư cô khỏi lo… – Mình chỉ có 8 cái lều liệu có đủ không quý vị? – Lều hả, chị có 2 cái, sáng thứ Bảy chị sẽ mang vô, nhà em cũng có vài cái… – Ai đi chợ, ai lo điểm tâm sáng, thực đơn cho 5 bửa ăn chính như thế nào, ai phụ trách dựng lều cho các cháu…? – Ngày mốt gia đình em phải đi Anh quốc không tham dự được, chúng em muốn góp chút gì đó cho khóa tu, v.v…

Những thông tin, những lo toan, suy tính cho chương trình, những phân chia trách nhiệm, … đại loại như trên đã được giải quyết và thông qua một cách nhanh chóng nhờ vào tình huynh đệ. Kết quả sơ khởi ngoài 8 sư cô của Thiền đường, và 4 thầy đến từ Làng, có thêm 4 anh chị trong chúng Chủ trì tình nguyện ở lại suốt khóa tu. Đặc biệt còn có sự tình nguyện phục vụ liên tục 3 ngày đêm của chị Chân Hỷ Quang đến từ Úc Đại Lợi, và bác Hường của Chị đến từ Việt Nam mà chúng tôi đã có duyên gặp nhau vào những ngày cuối khóa mùa Hè ở Làng. Nói chung, hầu hết các anh chị trong chúng Chủ trì của Tăng thân Hơi Thở Nhẹ đều sẵn sàng có mặt cho khóa tu. Dù thời giờ và hoàn cảnh không cho phép có mặt liên tục 3 ngày, hoặc vắng mặt hoàn toàn nhưng các anh, chị đã bằng cách này hay cách khác đồng tâm yểm trợ cho Hội Trại đầu tiên này.

1.

Đón các cháu đến từ Đức quốc ở gare quốc tế Gallieni về tới Thiền đường là đã hơn 10 giờ sáng. Sân trước không một bóng người, nhà dưới lặng trang, tôi lướt nhanh lên chính điện, lạy Bụt! thiền đường đầy kín người, những ánh mắt sáng ngời, những khuôn mặt rạng rở điểm nhẹ nụ cười hàm tiếu đang để tâm lắng nghe pháp thoại hướng dẫn bởi sư cô Đào Nghiêm (người Pháp) và thầy Chỉnh Long (người Việt). Ngần ấy người mà chính điện vẫn im phăng phắc, im đến mức ta có thể nghe được tiếng ra vào của hơi thở, cố nhiên là ngoại trừ tiếng nói của các vị hướng dẫn.

 

Những phương cách sống như thế nào để có thể duy trì được chánh niệm 24 giờ / 24 giờ trong suốt 3 ngày liên tục. Làm sao có thể sống hài hòa như một cơ thể, một tăng thân trong một nhóm người không cùng màu da, tuổi tác, và chưa từng quen biết nhau, … đã được các thầy và các sư cô giải thích tận tường như các cách: nhiếp hộ thân tâm mỗi khi nghe tiếng chuông gia trì, tiếng đàn của đồng hồ treo hay tiếng chuông điện thoại ; Thế nào là ăn cơm trong chánh niệm, ăn làm sao để vừa có thể nuôi được thân mà còn dưỡng được tâm thanh tịnh, ăn làm sao để có thể bảo vệ được sự sống, và chuyển đổi quá trình hâm nóng trái đất ; Đi, đứng, nằm, ngồi như thế nào cho thân và tâm hợp nhất ; Làm sao ý thức được mọi lời nói, nói sao không sai sự thật, mà vẫn có thể nuôi dưỡng được từ ái với đối tác của mình ; Làm sao cho tâm luôn luôn có mặt với thân trong mọi động tác trong ngày từ việc sử dụng nhà vệ sinh cho chí lúc lễ Bụt, ngồi thiền, hay lau nhà, rửa bát, cũng như lau chùi bàn Phật v.v… nhất nhất đều được các tân thiền sinh ghi nhận với nụ cười và lòng biết ơn.

Trở xuống nhà dưới, vừa đẩy cửa nhà bếp là gặp ngay các chị Chân Hỷ Quang, Chân Giác Ân, bác Hường, cùng sư cô Gia Nghiêm đang băn khoăn chờ chị Chân Bảo Nguyện còn đang lang thang đâu đó trong chợ chưa về tới.

– Anh ơi, thực đơn bị đảo lộn đột ngột sáng thành chiều, chiều thành sáng. Chị Bảo Nguyện bị thành bếp chính cho sáng nay thay vì bửa chiều, vậy mà giờ này chị vẫn còn đâu đó ở ngoài chợ, làm sao bây giờ?

– Allô, chị Bảo Nguyện đó hả…

– Ờ chị đang trên đường đi lấy khuôn đậu trở về, chừng 20 phút nữa mới tới được, em nhắn dùm các chị ở nhà chuẩn bị trước dùm chị mấy việc căn bản rồi chị sẽ tới ngay… À mà em có đón được các cháu bên Đức qua sáng nay không?

Làm xong nhiệm vụ nhắn tin, tôi trở lên chính điện vừa kịp ghi được vài tấm hình cũng là lúc kết thúc pháp thoại hướng dẫn. Liền khi ấy các gia đình thiền làm việc, gia đình pháp đàm, v.v… cũng được thiết lập, phân chia đâu vào đó.

Thiền đường Hơi Thở Nhẹ quá nhỏ để tổ chức những loại khóa tu dài hơn một ngày và đông người tham dự như thế này. Sau phần ghi danh nhập trại vào ban sáng có hai cháu trong số thiền sinh nhỏ tuổi nhứt hỏi các sư cô: Sư cô ơi phòng của con ở đâu?

Câu hỏi rất bình thường nhưng đã làm cho hai sư cô phải ngẩn ngơ lúng túng không biết trả lời sao vì làm gì có cư xá mà có phòng cho các con. Các cháu cứ tưởng như đang ở xóm Trung của Làng Mai vậy, vừa tới nơi là được nhận phòng. Thực ra, vấn đề chỗ nghỉ cho thiền sinh là một trong những vấn đề căn bản cho hội trại và đã được thông qua trước khi lấy quyết định tổ chức.

Hơi Thở Nhẹ là một tu viện nhỏ dành riêng cho các nữ tu. Mọi thời khóa tu học từ trước đến nay đều phải kết thúc trong ngày vì không có chỗ cho thiền sinh nghỉ qua đêm, nhất là nam thiền sinh. Trong hoàn cảnh đó, một giải pháp có vẻ toàn vẹn được đề nghị là: Tận dụng không gian của nhà ăn (tầng dưới), chính điện (thiền đường trên lầu) làm chỗ nghỉ qua đêm cho nữ thiền sinh, và tình nguyện viên phái nữ. Nam thiền sinh và nam tình nguyện viên nghỉ tạm trong lều cắm ngoài sân. Các con ơi, bây giờ các con để tạm hành lý trong vestiaire rồi sư cô sẽ có chỗ ngủ cho các con ngay trước giờ im lặng hùng tráng (giờ chỉ tịnh). Thương quá đi thôi!

Mặt trời đi vắng, nhường chỗ cho mây mù đen đặc. Nhưng ngoại cảnh không làm sờn lòng người lập chí sống trong chánh niệm. Sau đôi lời giảng giải thế nào là đi trong chánh niệm, còn gọi là thiền đi, hay thiền hành. Sư cô Đào Nghiêm thong dong cất bước dẫn đầu đoàn người chập chững bước những bước chân có ý thức đầu tiên trong đời. Cái đuôi vừa qua khỏi thiền đường trăm thước thì mưa bắt đầu rơi. Mưa thì cứ mưa, đoàn người vẫn thong dong bước đều theo nhịp thở và ý thức được từng hạt mưa đang rơi càng lúc càng nặng, càng nhanh, và càng nhiều như muốn trêu ghẹo lòng người. Có lúc đoàn thiền hành phải dừng lại trú mưa dưới những tàn cây, ấy vậy mà tất cả tân thiền sinh đều duy trì được năng lượng chánh niệm, theo dõi hơi thở vào ra, sâu chậm một cách miên mật. Nhưng cuộc “chơi” của đất trời cũng chỉ kéo dài dăm phút, mặt trời e thẹn ẩn hiện trong làn mây trắng cũng là lúc đoàn thiền sinh đặt chân tới bờ sông Marne xanh biếc, ven bờ in bóng liễu rất nên thơ.

Sau đó là tới giờ ăn trưa trong chánh niệm, lần đầu tiên được ngồi trong tư thế hoa sen, vững chải trên tọa cụ, nghe đọc 5 lời quán nguyện, rồi hai tay nâng bát cơm đầy và ý thức sự có mặt của thầy, cô, bạn bè cùng tu đang có mặt, cùng ăn, và cùng ý thức như mình làm dâng tràn niềm hạnh phúc, nhìn quanh mặt ai nấy đều tỏa sáng rạng rỡ. Tiếp theo là thiền buông thư ai cũng thích thú vì những giá trị nuôi dưỡng và trị liệu của nó.

Tuy mới thực tập được có nửa ngày, mà các thầy, cô giáo thọ đã quyết định giới thiệu Năm phép thực tập chánh niệm (5 giới) đến với các tân thiền sinh. Không ngờ buổi thuyết giới và chia sẻ kinh nghiệm thực tập của 5 thành viên trẻ trong chúng Đồng sự (những người đã tiếp nhận và hành trì 5 giới) đã gây được nhiều lý thú cho các thiền sinh. Họ theo dõi rất chăm chú, khám phá được nhiều điều tốt lành mà đời họ chưa từng biết qua, nhất là đối với thiền sinh gốc Tây phương cũng như Nam và Bắc Phi.

Tối đến là phần chia sẻ kinh nghiệm thực tập:

– Tuy có đọc một ít sách của Sư ông Nhất Hạnh, nhưng đây là lần đầu tiên tham gia thực tập sống trong chính niệm. Ngay khi quyết định tham gia khóa tu tôi đã có nhiều băn khoăn không biết có qua nỗi ba ngày hay không, nhất là vấn đề thời khóa phải thức dậy vào lúc 6 giờ sáng là một điều rất đáng ngại. Nhưng đến giờ phút này thì đã trụ được gần trọn ngày mà không cảm thấy khó khăn gì lắm, hy vọng có thể dự trọn được khóa tu. Khó khăn thứ hai là vấn đề tập trung chú ý vào hơi thở. Chỉ có thể theo dõi được tối đa là mấy mươi giây trong hai hơi thở đầu, đến hơi thứ ba là bao nhiêu ý tưởng tạp nham kéo đến không thể nào tập trung được, mặc dù mình rất dễ tập trung vào những việc khác như xem phim, đọc sách, v.v… nhưng việc tập trung hơi thở vào ra lại khó khăn đến thế?

Đó là chia sẻ của một bạn nam thiền sinh người gốc Việt. Tiếp theo là: Thu Trang, một thiền sinh trẻ mới vừa đến Pháp có một tháng mà đã nếm trãi được những bơ vơ, lạc lỏng giữa xứ người, khác nhau từ cách ứng xử, đến màu da, tiếng nói, cho chí cách đi, đứng, sinh hoạt, v.v… cho nên khi vừa đặt chân đến thiền đường cô có cảm giác như vừa trở về tới quê hương Hà Nội của cô cho nên hạnh phúc đang dâng tràn trong cô. Một thiền sinh nữ khác nêu thắc mắc về quan niệm hạnh phúc của các thầy, các sư cô có khác gì với quan niệm hạnh phúc của người đời không, mà tại sao mới chỉ gần được một ngày mà cô đã nghe rất nhiều thầy cô nói nhiều về hạnh phúc?

Những thắc mắc đã được thầy Trung Hải cũng như đại chúng lần lượt giải đáp bằng những nếm trải thực sự của từng cá nhân mà không bằng con đường lý thuyết trừu tượng nên các thiền sinh rất hài lòng.

Đồng hồ điểm giờ Im lặng hùng tráng bắt đầu, mọi người chúc ngủ ngon trước khi sửa soạn chỗ ngủ. Từ nhà trên xuống nhà dưới mọi mặt bằng đều được tận dụng. Đây mới thực đúng là “ăn chay, nằm đất” mà ông bà mình hay dùng trong những khi cầu mưa, cầu tự,… ở quê nhà. Bước xuống tầng hầm là gặp ngay hai hàng dài chờ đến phiên trước mỗi phòng vệ sinh nam cũng như nữ. Bốn bồn rửa mặt, chải răng không một chỗ chen chân, đâu đâu cũng thấy người là người. Nhưng đặc biệt không một ai tỏ vẻ khó chịu, ngược lại tất cả đều trao nhau ánh mắt cảm thông. Một ngày đã qua.

2.
Tranh thủ đọc xong mấy bài “Thiền trong học đường” của giáo sư Nguyễn Văn Kỷ Cương, mặc dù lạ nơi, lạ chỗ nhưng vừa đặt lưng là đã đi sâu vào giấc ngủ, nửa khuya giật mình tưởng sáng, và sợ trể giờ ngồi thiền. Cả hai anh em nhìn đồng hồ thì chỉ mới có 3 giờ rưởi sáng. Ngoài trời mưa rả rích chợt nhớ tới các em, cháu ngủ ngoài lều không biết có ai bị ướt không. Cầm lòng không đặng, tôi bật dậy lần bước ra ngoài xem thử thì tất cả các em đều chìm sâu vào giấc ngủ. Trở vào nhà vừa bật đèn đi vệ sinh tôi giật thót người vì ở dưới chân tường cạnh cầu thang, trước cửa toilettes có một người quấn mền đang trở giấc, có lẽ vì ánh đèn bất chợt của tôi làm cho cô thức giấc. Khi đó tôi mới hiểu ra rằng chẳng những nhà trên nhà dưới, mà cả tầng hầm, bất cứ chỗ nào có một ít không gian là nơi đó được các thiền sinh tận dụng để ngủ nghỉ qua đêm. Ôi thương quá đi thôi! Tôi vội tắt đèn và lần bước trong bóng tối để vào nhà vệ sinh và chỉ dám bật đèn khi đã đóng cửa cẩn thận. Sau đó tôi định lên thiền đường ngồi thiền, chợt nhớ lại là trên ấy giờ này đã đầy người và ai cũng đang chìm sâu trong giấc ngủ. Tôi bị buộc phải trở về phòng, tắt đèn đặt lưng theo dõi hơi thở chờ chuông báo thức.

Hồi chuông báo giờ chuẩn bị thiền tọa vừa dứt, tôi lách mình xuyên qua mấy cầu thang để lên chính điện trong khi còn không ít thiền sinh đang chật vật xếp hàng chờ đợi tới phiên sử dụng các phòng vệ sinh. Đã vậy mà khi lên tới trên chính điện thì thiền đường đã lấp đầy hơn 2 phần ba không gian. Không đợi chuông báo chúng, tất cả mọi người đều tranh thủ điều thân, điều tức và đi ngay vào thiền quán. Sáng nay là thời thiền tọa đầu tiên của khóa tu. Tuy đông người nhưng cả thiền đường đều im phăng phắc, im đến mức người ta có thể nghe được hơi thở vào ra của người bên cạnh. Chỉ có tiếng chuông ngân lan dần vào không khí và lời hướng dẫn thiền quán hùng tráng bằng tiếng Pháp của sư cô Mai Nghiêm (người Pháp nhưng rất thạo tiếng Việt). Sau 30 phút thiền tọa là nghi lễ Sám pháp địa xúc bằng cả hai thứ tiếng Việt-Pháp.

Trời cứ mưa rả rích, nên chương trình thể dục đi bộ nhanh dọc theo bờ sông Marne không thực hiện được, chỉ còn lại môn Tai chi nhưng phải chen chúc tập trong thiền đường thay vì ngoài sân. Mưa mãi rồi cũng có lúc ngưng, một hồi chuông đổ báo hiệu giờ điểm tâm, cũng là lúc Phật tử, thiền sinh khách (Pháp, Việt) lục tục kéo tới. Hôm nay là ngày Chủ nhựt, ngày quán niệm hàng tuần cho thiền sinh nói tiếng Pháp, mặc dù đã có thông báo trước rằng thiền đường sẽ dành riêng ba ngày 13, 14, 15 tháng 8 này cho Trại hè Thanh thiếu niên, nhưng họ vẫn tới như không có chuyện gì xảy ra. Hôm nay cũng là ngày Rằm tháng Bảy, ngày các người con báo hiếu song thân, ngày lễ Vu Lan, hay còn gọi là lễ Bông Hồng Cài Áo, nên Phật tử người Việt, cũng như người Pháp kéo nhau về thật đông. Với ngần ấy tân thiền sinh tham dự khóa tu, Hơi Thở Nhẹ đã không đủ chỗ sinh hoạt rồi, giờ đây cộng thêm thiền sinh Quán niệm ngày Chủ nhựt, rồi thêm Phật tử dự lễ Vu Lan thì còn chỗ đâu chứa cho hết, “ba xôi nhồi một chõ” tôi thầm nguyện trời đừng mưa để còn có thể sử dụng được không gian ngoài trời. Nếu không, …. thì xin Bụt lo cho vậy !

10 giờ, thiền đường đông đặc với những khuôn mặt sáng rỡ của người trẻ, vui tươi, hạnh phúc của người lớn. Trong không khí tĩnh lặng và tươi mát ấy sư cô Mai Nghiêm chia sẻ (bằng tiếng Pháp) cách điều phục cơn giận, làm sao chuyển hóa năng lượng tiêu cực thành chất liệu bình an cho cả thân lẫn tâm… Bằng kinh nghiệm tự thân Sư Cô đã gây được niềm tin nơi thính chúng. Lướt mắt một vòng tôi thấy mặt ai cũng sáng ngời biểu tỏ sự thích thú trước những khám phá mới lạ rất cụ thể vốn có trong ta và chung quanh ta mà xưa nay chưa từng nghe ai đề cập tới bao giờ. Tiếp theo, thầy Trung Hải đề nghị một phương pháp thực tập làm mới thân tâm mỗi giờ một phút, chỉ một phút thôi, và ta có thể thực tập ngay trong nhà vệ sinh: ở nhà, hay nơi làm việc, … đều có thể áp dụng được. Kèm theo tính trào phúng, Thầy đã làm cho không khí buổi chia sẻ thêm thoải mái qua những tràng cười thú vị cũng như tâm đắc của thính chúng về phương pháp thực tập giản dị mà hiệu quả này. Buổi chia sẻ đã giúp mọi người thấy rằng thiền là pháp môn giúp ta có được niềm vui, sự tươi mát, và hạnh phúc ngay tức thì, không cần phải chờ đợi đến kiếp sau.

Cũng như hôm qua. Tiếp theo pháp thoại chia sẻ là thiền hành dọc bờ sông Marne, sau đó là ăn trưa. Kế tiếp là thiền làm việc – chuẩn bị cho lễ Bông Hồng Cài Áo. Đặc biệt, bửa ăn trưa hôm nay vì lượng người quá lớn, nên thiền sinh và Phật tử dự lễ đã dùng tới 3 nơi, từ thiền đường chính, xuống nhà ăn ở tầng dưới, và tràn ra ngoài sân. Nhưng ở đâu cũng áp dụng ăn trong chánh niệm. Mặc dù rất đông nhưng vẫn giữ được sự thanh tịnh nên năng lượng thanh lương của tập thể rất hùng hậu.

15:30 giờ là giờ Pháp đàm, cơ hội để mọi người chia sẻ kinh nghiệm tu tập cũng như hạnh phúc được sống chung nhau như một gia đình trong ngày Hiểu Để hôm nay. Buổi pháp đàm được chia làm hai thế hệ, cho hai gia đình: nói tiếng Pháp và nói tiếng Việt tại bốn nơi khác nhau. Gia đình nói tiếng Việt ở trong thiền đường: tầng trên dành cho người trẻ, tầng dưới dành cho người lớn. Ngoài sân dành cho gia đình nói tiếng Pháp: Sân trước có sàn gỗ dành cho người trẻ, xa một chút, dưới tàn cây phong dành cho người lớn. Không thể phân thân để có mặt đủ 4 nơi, tôi chỉ ghi nhận được ở nhóm pháp đàm thuộc gia đình nói tiếng Việt của người lớn. Tại đây, tôi có dịp tiếp xúc với những thiền sinh mới như 5 anh chị em của gia đình anh Chân Linh Đan mới đưa đến từ Thụy Sĩ, trong đó có anh chị Đông trở lại lần đầu khi thiền đường còn tên Hoa Quỳnh ; Gia đình cô Doanh đến từ Agen (miền Tây-Nam nước Pháp) ; Gia đình anh chị Hiển và hai cháu Ngọc, Khánh lần đầu tiên biết thiền đường nhờ tham dự khóa tu mùa hè năm nay ở Xóm Trung – Làng Mai ; Và nhiều anh, chị khác.

Chúng tôi chia sẻ cho nhau những kỷ niệm từ khi thiền đường có tên đầu tiên là Fleur de cactus, rồi sau đó đổi thành Hoa quỳnh, và bây giờ là Hơi thở nhẹ (tên Việt); Maison de l’Inspir (tên Pháp). Chia nhau những niềm vui trong hơn một ngày qua của Trại hè ; Những hạnh phúc, cũng như nước mắt trong biến cố Pháp nạn ở Bát Nhã mà nay đã hóa thành những hạt bồ đề đã và đang nảy mầm khắp nơi từ Á sang Âu, cho tới Mỹ: Bát Nhã ngày xưa, nay đã thành mưa, rơi xuống mặt đất, nảy hạt bồ đề… (thơ viết cho Thầy của sư cô Đôn Nghiêm). Nhân đó, tôi có dịp thông tin cùng các bạn là sách Bát Nhã Là Một Công Án Thiền, ghi lại biến cố Pháp nạn Bát Nhã từ đầu chí cuối. Sách dày 900 trang sẽ về tới Paris vào ngày 17 tháng 8 tới đây. Tôi nói thêm rằng: Là người theo dõi sự kiện từ đầu chí cuối suốt hơn 2 năm dài, tôi đã có dịp chứng kiến từng diễn tiến một, trực tiếp nghe được tiếng nói của những người trong cuộc, những tiếng kêu, những giọt nước mắt của muôn người trên thế giới khóc cho Bát Nhã, v.v… Ấy vậy mà khi bắt tay kết tập lại những trang tin, bài viết, bài thơ, những hình ảnh, nghe lại những âm thanh, những tiếng nói,… tôi không tài nào cầm được nước mắt. Nghe xong ai cũng muốn đặt cho mình ít nhứt là 1 cuốn. Bây giờ sách đã có tại thiền đường Hơi Thở Nhẹ, hoặc bạn có thể đặt mua tại số phôn: 0033 (0)148 684 980 hay 0033 (0)130 880 509, hoặc 0049 – 597 153 862.

17 giờ, Lễ Bông Hồng Cài Áo, giờ mà mọi người mong đợi đã tới. Sư cô Giác Nghiêm, và thầy Trung Hải đồng chủ lễ cho cuộc lễ đầy tình thương và nước mắt này.

Không có tụng kinh Vu Lan Bồn, không có đọc sớ cầu an, cầu siêu, hay giải hạn như các chùa theo truyền thống cũ. Cuộc lễ rất đơn sơ về hình thức (ngay cả thiết bị âm thanh cũng không có), nhưng tập hợp đông đủ 4 chúng hợp thành một Tăng bảo, hòa cùng Pháp bảo, và Phật bảo, đầy ắp thanh tịnh, và năng lượng hiểu thương.

Mở đầu là phần an tịnh thân tâm, tất cả thành viên trong 4 chúng đều cùng thiền tọa trong 15 phút. Con cháu ở đâu là ông bà ở đó, nếu con cháu không an tịnh thì ông bà làm sao an tịnh cho được. Cái khác với truyền thống ở đây là không dựa vào tha lực siêu hình mà là chủ động nơi tâm lực của từng cá nhân họp lại thành năng lượng hùng tráng của đại chúng. Năng lượng đó có công năng hóa giải mọi khổ đau, tuyệt vọng thành hiểu biết và thương yêu cho từng cá nhân có mặt tại trú xứ, và cũng có thể tới bất cứ nơi nào trong thế giới này hay thế giới khác nếu được một trong các thành viên thành tâm trao gửi.

Tiếp theo là phần dâng hương lên Tam bảo khắp mười phương, nguyện cầu cho cha mẹ hiện tiền hay đã quá vãng được thanh tịnh an vui ở thế giới này hay thế giới khác. Mong cầu này chắc chắn là được bởi vì hiện thời các người con đang có mặt đều được an tịnh, vui vẻ trong lòng thì mẹ cha, ông bà đang có mặt trong từng tế bào, hơi thở, tư duy, và hành động của các người con cũng sẽ được an vui hạnh phúc như các người con của họ.

Sau đó là khai thị cho ngày Hiếu Hạnh bằng cả hai thứ tiếng Việt – Pháp, tiếp theo là một em gái đọc bài Bông Hồng Cài Áo bằng tiếng Việt, và một em trai đọc bằng tiếng Pháp. Tôi nghe khắp trong đại chúng đâu đâu cũng có tiếng nấc sụt sùi, rồi từng chiếc khăn lau nước mắt được chuyền cho nhau… Rồi tiếng hát: Một bông hồng cho anh, một bông hồng cho em, và một bông hồng cho những ai, …. được cất lên mộc mạc, đơn sơ, không đàn, không trống, không máy khuyếch âm, tiếng hát hòa cùng tiếng nhạc trời, lá gió bay lên rồi tan loảng vào hư không mênh mông rồi tỏa chiếu trở lại qua những vạt nắng ấm cuối ngày.

Kế đến là 1 em trai (người Việt) đọc một lá thư viết cho mẹ bằng tiếng Việt, và một em gái (người Pháp) đọc thư viết cho ba bằng tiếng Pháp… lại những dòng nước mắt chảy. Nước mắt yêu thương, nước mắt hạnh phúc, nước mắt ăn năng, nước mắt hối cải, nước mắt tha thứ, ngập tràn cảm xúc hiểu biết và thương yêu. Sau đó là phần cài hoa hồng trong tiếng hát lời ca bài Bông Hồng Cài Áo của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ. Bạn sẽ được cài trên ngực áo một bông hồng màu hồng nếu bạn được diễm phúc còn cha, còn mẹ, và bạn sẽ được cài một bông hồng màu trắng nếu cha, mẹ bạn không còn hiện hữu ở thế giới này.

Tối đến là phần lửa trại. Ông bà , bố mẹ, con cháu. Ba thế hệ ấm êm quanh bếp lửa hồng. Cháy bừng lên ngọn lửa hiểu biết, ngọn lửa yêu thương như một đại gia đình cùng có mặt cho nhau, cùng hát vang những bài hát ca ngợi tình mẹ, tình cha, tình yêu quê hương, đất nước trong ngày Vu Lan – Hiếu Để, dù trong họ không cùng màu da, huyết thống, nhưng cùng một gia đình tâm linh có gốc rễ từ Việt Nam, đó là đạo Bụt tỉnh thức, đạo Bụt dân thân, và đạo Bụt ứng dụng. Những ánh mắt khám phá, ánh mắt biết ơn, ánh mắt hạnh phúc, ánh mắt thán phục,… nơi những thiền sinh người Pháp, người Bĩ, người Thụy sĩ, người Bắc Phi, người Nam Phi ngời lên trong ánh lửa đêm Rằm xá tội vong nhân.

3.

 

Một hồi chuông đổ báo giờ Im lặng hùng tráng, dù đang vui cùng ánh lửa nhưng ai cũng ý thức và trở về với thực tại qua hơi thở chánh niệm. Cùng với mọi người, tôi đã chuẩn bị chỗ ngủ sắp đặt lưng bổng nghĩ đến ngôi nhà không có một ai từ đêm qua tới giờ không biết có chuyện gì không, hơn nữa hàng xóm hai bên cũng đã đi nghỉ hè không có ai trông hộ. Tôi lấy xe về ngay tong đêm.

Khi tôi trở lại cũng là lúc mọi người đang chấp tác, thấy hai bé Ngọc và Khánh tuy còn nhỏ nhưng cũng cùng các anh chị và các sư cô nhổ cỏ làm vườn, tôi bấm máy ghi lại hình ảnh đẹp này. Bước vào thiền đường gặp sư cô Phùng Nghiêm, Sư cô hỏi tôi ăn sáng chưa, ai nghe mà không cảm động cho được phải không các bạn ?! Quanh quẩn thăm hỏi một hồi là tới giờ Pháp thoại vấn đáp, với sự chủ tọa của các thầy Trung Hải, Chỉnh Long, Từ Phước, cùng các sư cô Mai Nghiêm, Đào Nghiêm, và Phùng Nghiêm.

Khóa tu chỉ có 3 ngày, mà mất hết 1 buổi chiều cho lễ Bông Hồng Cài Áo, tôi nghĩ chắc không có nhiều câu hỏi về những vấn đề trong việc thực tập thiền quán ; chuyển hóa tập khí, và tâm hành tiêu cực, v.v… vì chưa có nhiều trải nghiệm. Bên cạnh đó những câu hỏi căn bản về các vấn đề như: Niềm tin, đạo Bụt có tin vào số mệnh không? Đạo Bụt có phải là một tôn giáo không? Có thể nào vừa là con Chiên, vừa là con Phật được không? Chỉ có hai câu hỏi liên quan tới vấn đề chuyển hóa tâm hành của một cô thiền sinh người Pháp, và một anh thiền sinh người Việt. Cô người Pháp hỏi: Làm sao có thể chấp nhận và yêu thương được người đã từng gây ra đau khổ cho mình, nhất là khi người đó lại là cha ruột của mình? Anh người Việt hỏi: Thiền quán có thể giúp hoàn thành công việc trước những áp lực về thời gian mà không bị nó rượt đuổi không? Tất cả những câu hỏi đã được các thầy cô chủ tọa giải đáp tường tận. Thiền sinh ai cũng vui vẻ.

Trưa nay các cô, các bác nhà bếp cho ăn bì bún, chả giò thật ngon. Ai cũng xin được ăn thêm tô thứ hai. Có điều rất lạ là cả ba hôm gồm 5 buổi ăn chính, mà nhà bếp đã cho 4 buổi rưởi ăn thức ăn Việt Nam, người Việt thì không nói làm chi, mà Tây lẫn Phi đều thích, lắm khi họ còn thích hơn cả Việt nữa. Lần đầu tiên họ khám phá ăn chay cũng ngon như ăn thức ăn mặn.

Sau bửa ăn là có thiền buông thư, nhưng nhiều người muốn tranh thủ những giờ còn lại để học hỏi, tham vấn thêm theo từng nhóm nhỏ. Đó đây trong sân vườn phía trước những vòng tròn nhỏ được thiết lập. Không có đề tài định sẵn, ai thích gì, hỏi gì cũng được. Nơi thì bàn về cách áp dụng hơi thở chánh niệm khi làm việc. Nhóm thì hỏi về cách học Phật sao cho có hệ thống, v.v… Và sau hết là những thao thức của người trẻ về những vấn đề môi trường, và xã hội cũng đã được nêu ra trong dịp này.

Cái gì đến phải đến, chuông báo giờ thiền trà chia tay vang lên. Thiền đường trang trí rất đẹp, mọi người ngồi thành những vòng tròn đồng tâm, hai tay nâng tách trà trong chánh niệm, cùng có mặt cho nhau, cùng hát những bài thiền ca, cùng nuôi dưỡng bằng những lời biết ơn, những xúc cảm gợi lên thành quả ngoài dự tưởng mà trước khi tham dự không ai có thể nghĩ trước. Và cuối cùng là những giọt nước mắt từ biệt nhưng không quên hẹn ngày gặp lại trong những sinh hoạt thường xuyên của Thiền đường Hơi Thở Nhẹ, cũng như những khóa tu, những trại họp mặt sống chung trong chánh niệm như thế này. Một đôi vợ chồng có hai con tham gia Hội trại nói với chúng tôi rằng: Nhờ khóa tu, nhờ quý thầy cô, và các anh chị mà từ nay gia đình chúng tôi có chỗ để đi về ! Vâng Sư cô Trụ trì đã chẳng nói với chúng ta trong giây phút chia tay rằng: Hơi Thở Nhẹ là nhà của chúng ta, chúng ta có thể đến, đi bất cứ lúc nào chúng ta muốn. Sự ra đời và tồn tại của nó là vì chúng ta và do chúng ta. Nó không phải là của riêng của Thầy chúng tôi (Sư ông Nhất Hạnh) hay của các sư cô ở đây. Nó thuộc về tất cả chúng ta hôm nay và mai sau.

Lê Nguyên
Paris – 21.8.2011

 

Từng bước

Ngọt ngào mùa Vu Lan


“Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để lãng phí một cách oan uổng. Mẹ là một món quà lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đã và đang có mẹ. Đừng có đợi đến khi mẹ chết rồi , mới nói : “trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào ‘nhìn kỹ’ được mặt mẹ.” Lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua.”

Nhân ngày Vu Lan, BBT xin gởi đến các bạn độc giả một số bài viết và hình ảnh về những đấng sinh thành của; về những người cha, người mẹ đã suốt đời tận tụy với những đứa con. Để nhắc anh, nhắc chị: “mẹ là chuối, là xôi, là đường, là mật, là ngọt ngào, là tình thương. Để anh đừng quên. Để chị đừng quên. Để em đừng quên. Quên là một lỗi lớn: Cũng phải là lỗi nữa, mà là một sự thiệt thòi. Mà tôi không muốn anh chị thiệt thòi, vô tình mà bị thiệt thòi, khờ dại mà bị thiệt thòi. Tôi xin cài vào túi áo một bông hoa hồng : để anh sung sướng , thế thôi.”