Mưa xuân nặng hạt đất tâm ướt…

 

Sài Gòn, ngày 12 tháng 10 năm 2013

Kính bạch Thầy,

Tối hôm qua, ngày 11-10-2013 con và các bạn tăng thân ở Saigon đã ngồi bên nhau để kính mừng ngày tiếp nối của Thầy. Mưa rất lớn vì trời đang bão. Con lấy xe ra khỏi nhà và đi dưới mưa đến chùa Pháp Vân để tham dự. Đường ngập, kẹt xe … mà rất lạ thưa Thầy, con thấy rất bình thường… không nôn nóng, không sợ trễ giờ, không ngại nước ngập mưa to, chỉ thoáng qua ý nghĩ : Phải chánh niệm lái xe vì đường rất đông, trơn ướt. Những giọt mưa hắt vào mặt, vừa mát vừa vui, con mỉm cười : “giọt Cam Lồ” tưới mát cho mọi người vì hôm nay là một ngày rất đẹp, rất đặc biệt!

Chúng con gồm các tăng thân ở Sài Gòn, cùng có mặt bên nhau để chia sẻ cho nhau những kinh nghiệm và dâng lên Thầy hoa trái thực tập của mỗi người… Thưa Thầy, con nhớ như in : Bốn năm về trước, cái ngày không thể nào quên, khi mà đứa con trai duy nhất của con đã vĩnh viễn ra đi lúc mới 26 tuổi đời. Không để lại một lời nào để nhớ!… Ngày đó, con chưa hề biết gì về đạo Bụt, cũng chưa biết gì về pháp môn Làng Mai. Bởi vì gia đình con là tín đồ Tin Lành rất ngoan đạo. Những ngày tháng ấy thật là kinh khủng! Đó là địa ngục giữa trần gian, chỉ mong ai đó giúp con được chết đi thì sẽ biết ơn người ấy lắm!

Hạt đậu năm xưa hé miệng cười

Nhưng mà mọi việc đã đổi thay một cách mầu nhiệm… Một buổi chiều mưa như thác đổ ở Tu Viện Bát Nhã, sư cô Thanh Ý ngồi yên nghe từng tiếng nấc và từng lời kêu cứu của con: “Sư cô ơi! hãy giúp con làm sao để con có thể tiếp tục sống”. Lời khai thị của sư cô như một liều linh dược cấp cứu và giành lại sự sống cho một con người hoàn toàn tuyệt vọng…

Bốn năm tu học và thực tập pháp môn Làng Mai đã thay đổi cuộc đời con. Từ một con người chỉ muốn đi về cõi chết, con đã trở thành một con người khác. Ngày đó… có những đêm khuya khi chỉ còn một mình, nỗi đau quay về xé nát và giày xéo thể xác, tâm hồn con. Không còn chịu nổi, lúc ấy con mới chịu ngồi thật yên, thở vào – thở ra và chỉ chú ý tới hơi thở. Thật mầu nhiệm! Chỉ ba hơi thở vào – ra, con thấy rất rõ cơn đau đã lắng nhẹ xuống. Con ngừng khóc và tiếp tục theo dõi hơi thở… Con đã thấy thoải mái nhẹ nhàng hơn. Đó là thời khắc quan trọng nhất, vì con bắt đầu tin vào pháp môn để thực tập cho đến hôm nay.

Thầy kính thương! Con được như ngày hôm nay là nhờ tình thương rất lớn của quý thầy và quý sư cô đã hết lòng nâng đỡ dìu dắt con … Những lúc khó khăn khi thực tập, con đều “níu áo” quý thầy và quý sư cô. Bao giờ cũng vậy, quý thầy cô đều sẵn sàng cho con những gì con cần … dạy con thực tập lúc con giận, chán nản, bất mãn… Tất cả ở hơi thở và bước chân chánh Niệm mà con đã được trao truyền. Gia đình con chỉ có một mình con sinh hoạt tu học với tăng thân. Tuy chưa đủ duyên để đến với tăng thân, nhưng chồng con và con gái con thấy được sự bình an tươi mát khi con tu học.

Trước khi biết tu, con không thích nghe những gì trái ý mình, không chấp nhận khuyết điểm của chồng con, chỉ muốn mọi chuyện phải diễn ra theo ý mình… Gia đình con đều là nhà giáo nên cũng có nề nếp, không đến nỗi căng thẳng, nhưng mà vẫn có một khoảng cách nhỏ giữa các thành viên. Nhưng hôm nay, chúng con đã biết lắng nghe nhau, và sử dụng ái ngữ. Nhất là khi đứa con trai con ra đi đột ngột, mọi người đã hiểu được vô thường và biết trân quý sự có mặt của nhau. Con tin rằng “Mưa xuân nặng hạt đất tâm ướt. Hạt đậu năm xưa sẽ nẩy mầm”. Vì con thấy chồng và con gái con rất tin vào pháp môn khi thấy sự chuyển hoá của con, rất ủng hộ con đi tu học, rất tôn kính Thầy và thương kính quý thầy và quý sư cô của tăng thân Làng Mai.

Thầy kính thương, bây giờ con có duyên lành được tu học cùng tăng thân “Không Tên”. Nhiều khi con thấy cái tên tăng thân chúng con nó cũng ngồ ngộ làm sao ấy! Chúng con đang hết lòng thực tập , nương tựa quý thầy cô và các bạn đồng tu, để năng lượng tập thề của tăng thân sẽ bao bọc và nâng đỡ chúng con khi có khó khăn trong đời sống và tu học. Con nghĩ đến một lúc nào đủ duyên thì tăng thân chúng con sẽ có được cái tên đẹp thôi ạ.

Chúng con luôn tự hỏi: “Chúng con đã tiếp nối Thầy được bao nhiêu rồi?” để biết xử lý khổ đau và chế tác hạnh phúc như Thầy đã dạy chúng con. Bây giờ, con có thể tự chuyển hoá những khổ đau phiền não, tự làm chủ những cảm xúc giận hờn, bức bối… để đem lại cho con niềm vui và bình an trong cuộc sống. Con nhớ mãi lời dạy của Thầy: “Dù trong bất cứ tình huống nào, khó khăn và đau khổ đến đâu cũng phải thực tập cho được bình an. Dù có chết cũng chết trong bình an”.

Lời dạy này của Thầy như một bảo bối mà lúc nào con cũng mang nó theo bên mình để thực tập, để sống tỉnh thức từng giây phút. Con sẽ thực tập để tiếp nối hơi thở và bước chân chánh niệm của Thầy. Sự tu học và tươi mát của con sẽ dẫn dắt những người thương còn lại trong gia đình huyết thống, bạn bè, hàng xóm, đồng nghiệp… đến với pháp môn, để họ hiểu và biết đi trong Tịnh Độ bây giờ và ở đây, để họ cũng được hạnh phúc như con. Không phải tìm kiếm hạnh phúc ở ngoài mình nữa.

Hôm nay, con được tâm sự với Thầy như một người cha, lòng con thật bình an và ấm áp. Con thấy được ánh mắt và nụ cười rất hiền của Thầy khi nghe con nói. Con kính biết ơn Thầy vì tất cả những gì Thầy đã cho chúng con và cho cuộc đời. Chúng con sẽ tu học thật vui, thưa Thầy. Cầu mong Tam Bảo gia hộ cho Thầy thật nhiều sức khoẻ, để bước chân Thầy vẫn nhẹ nhàng đi khắp mọi nơi. Lúc nào Thầy cũng có trong chúng con: lúc thiền hành, thiền toạ, ăn cơm yên lặng, pháp đàm…Chúng con sẽ là người tiếp nối hơi thở và bước chân Thầy.

Tăng thân “Không Tên” của chúng con có thực hiện một Clip ngắn, dâng lên Thầy trong Ngày Tiếp nối.

Con kính dâng lên Thầy hoa trái tu học của con với tất cả lòng tôn kính.

Con

Tâm Tự Tại

Chúng con là sự tiếp nối của Thầy

Chúng con nguyện tiếp bước con đường Thầy đi

Kính bạch Thầy,

Hôm nay là ngày 17 tháng 10 năm 2013. Ngày tiếp nối của Thầy đã qua rồi nhưng con nhìn thấy hình ảnh của Thầy ở khắp nơi xung quanh con. Con cảm nhận niềm vui nhè nhẹ len lén trong lòng khi nhìn thấy nhiều “góc thiền” ở khắp mọi nơi trên quê hương mình. Những bước chân và hơi thở chánh niệm cũng là sự tiếp nối của Thầy. Sự tĩnh lặng và bình an trong mùa bão lũ cũng là sự tiếp nối của Thầy. Buông bỏ ý niệm sanh diệt để luôn nở nụ cười hàm tiếu trên môi cũng là sự tiếp nối của Thầy. Và hơn hết, phá bỏ ranh giới của sự phân biệt, mặc cảm hơn kém bằng, hơn 70 anh chị em trong tăng thân đã hội tụ về chùa Lá một buổi chiều mưa gió lụt lội để cùng nhau chia sẻ năng lượng bình an, bao dung, nâng đỡ kết thành dòng sông “huynh đệ” cũng là một sự tiếp nối để dâng lên Thầy…

Căn phòng ấm áp, tràn ngập hoa nến và trà, chúng con đã ngồi thật yên và lắng nghe lời khai thị của Thầy “…thở vào, con cũng thấy Thầy của con. Con đang ngồi với Thầy của con. Nhờ con nhìn lại được nên con thấy Thầy con đang có mặt rõ ràng và hai Thầy trò được ngồi với nhau bất cứ lúc nào con muốn…” Trong không gian tĩnh mặc, chúng con đã cảm nhận được sự hiện hữu của Thầy như đang ngồi cùng với tăng thân vậy.

Sau thời ngồi thiền tối, chúng con đã có buổi ngồi chơi bên nhau tại phòng tiếp hiện của chùa Lá. Đại chúng cùng nhau thưởng thức trà và bánh trong im lặng vài phút. Sau đó là lời chia sẻ của đại diện tăng thân Sài Gòn gửi đến Thầy nhân ngày tiếp nối lần thứ 87.

“Chúng con – toàn thể Tăng Thân tại Saigon hôm nay vô cùng hạnh phúc được ngồi bên nhau, cùng dâng lên hoa trái tu tập của mình mừng ngày tiếp nối của Thầy. Mảnh đất tâm của chúng con đã được những cơn mưa pháp, những sợi nắng tình thương từ Thầy nên hạt giống tốt đã lên cây. Chúng con tinh tấn thực tập:bằng hơi thở, nụ cười, để chuyển hóa mình, chuyển hóa niềm đau, nổi khổ, chuyển hóa tập khí, nhận diện hạnh phúc, buông bỏ phiền não, giận hờn, đồng hành cùng các bạn trẻ, đem pháp môn vào nơi làm việc, đến với gia đình… Nhờ đó niềm an lạc được thắp sáng nhiều hơn trong mỗi chúng con.

Mỗi tăng thân là một mái ấm cùng nhau tu tập: tăng thân Tiếp Hiện, tăng thân Búp Sen, tăng thân Xuân Phong, tăng thân Đuốc Thiêng, tăng thân Không Tên, tăng thân Trăng Rằm, đặc biệt tăng thân Bếp Lửa Hồng với những ngày tu vào các ngày chủ nhật của tháng. Đan xen vào đó chúng con có được những khóa tu ba ngày, năm ngày dưới sự dìu dắt của quý Thầy, quý Sư Cô. Ngoài ra nuôi dưỡng và tưới tẩm cho chúng con nhiều nhất là những buổi thiền trà ở từng nhóm tăng thân và các em trẻ. Anh chị lớn dìu dắt,hướng dẩn,lắng nghe đàn em đi sau. Trong chúng con cũng có những trồi sụt, thối chuyển, vấp ngã nhưng tuệ giác nẩy sinh trong quá trình tu tập đã giúp chúng con ngồi yên, nhìn lại chính mình và chuyển hóa, tinh tấn lại. Đó là niềm an lạc, hạnh phúc mà chỉ có bước vào đường tu chúng con mới có được.

Thầy đã đi khắp nơi, gieo hạt từ bi, dạy ngồi yên, dạy thở, dạy chế tác năng lượng chánh niệm, dạy cách ôm ấp, chuyển hóa niềm đau nổi khổ cho biết bao người. Chúng con nguyện tiếp bước con đường Thầy đi, yêu thương nhau, và đem tình thương thắp sáng cuộc sống quanh mình. Đó là tất cả những gì chúng con xin dâng lên Thầy kỷ niêm ngày tiếp nối. Chúng con luôn thấy Thầy trong chúng con và chúng con ở trong Thầy.

Nguyện Tam Bảo gia hộ cho Thầy nhiều sức khỏe, ở cùng chúng con.

Tăng thân Sài Gòn”

Tiếp theo lời chia sẻ, mọi người được coi một đoạn video ghi lại những sinh hoạt của tăng thân Sài gòn trong một năm qua. Những thước phim đưa đại chúng lại gần bên nhau hơn khi cùng nhau trở về hồi ức thật đẹp và nuôi dưỡng của những khóa tu bên nhau an vui và lợi lạc. Mọi người cùng nở hoa cảm ơn em Chương về những cố gắng và tác phẩm dễ thương của mình.

Sau khi xem xong đoạn video clip, mọi người có cơ hội chia sẻ và cúng dường văn nghệ. Đại chúng đã cùng nhau chia sẻ và thưởng thức hết lòng vì ý thức rõ Thầy đang có mặt ở đó với chúng con. Chú Lộc ngâm bài thơ “Thiền Duyệt Thất” bằng chất giọng ấm và tràn đầy cảm xúc. Chú Đức cùng cô Sơn hát bài “Hộ trì sáu căn” như một lời nhắn nhủ và tiếng chuông chánh niệm. Cô Cúc xúc động nghẹn ngào vì sự có mặt của hầu hết các gia đình trong Tăng thân Sài gòn nên đã cùng với các bạn Búp Sen cất cao bài ca “Xin nguyện làm dòng sông”. Em Cường thay mặt cho Xuân Phong hát bài Uyên Nguyên, giọng ca truyền cảm và hùng tráng lạ kỳ. Cô Điều cũng xúc động không kém khi cùng với gia đình Không Tên giới thiệu người bạn đồng tu đến từ tăng thân ở Đức chia sẻ và cúng dường tiết mục văn nghệ. Cô Mai chia sẻ lòng biết ơn và nguyện cùng với tăng thân tu tập tinh tấn hơn trong thời gian tới. Em Hiếu thay mặt cho Bếp Lửa Hồng và Cá Nghe Kinh đọc lên những dòng tâm sự vô cùng xúc động gửi đếnThầy…

Trong không khí ấm áp thân tình, con hạnh phúc vô cùng khi đọc được trong ánh mắt của từng cô chú anh chị em niềm hân hoan và thương kính cảm nhận rằng Thầy luôn có đó cho chúng con. Cô Trâm nghẹn ngào chia sẻ niềm biết ơn bằng bài hát “Lời Mẹ Ru”  dâng lên vị Thầy, vị Cha tâm linh kính mến của chúng con. Và con biết rằng còn rất nhiều rất nhiều lời chia sẻ muốn gửi đến Thầy nữa nhưng vì thời gian không có nhiều nên cô Xuân đã truyền tay cho chúng con những tấm thiệp bé xinh dễ thương để chúng con có cơ hội được viết vào đấy tiếng nói từ trái tim gửi đến Thầy…

Để kết thúc, thầy Pháp Lộ đã thay mặt toàn thể đại chúng nói lên lời tri ân đến với Thầy và dặn dò chúng con tinh tấn và vững chãi trên con đường tu học để xứng đáng là sự tiếp nối của Thầy.

Mỹ Hằng.

 

Thầy đang có mặt trong mỗi chúng con

Thầy kính thương!

Hôm nay là một ngày rất đặc biệt với con và với toàn thể đại chúng có mặt nơi này, ngày Thầy thêm một tuổi, cho nên con có cơ hội viết thư bày tỏ những nỗi niềm của mình kể từ ngày Duyên lành cho con được gặp Pháp môn của Làng Mai. Con hạnh phúc lắm Thầy ạ! Vì con đã có được cơ hội cảm nhận hạnh phúc trong từng hơi thở ra vào, trong cách nhìn đối với cuộc đời và hạnh phúc vì biết rằng mình đang sống. Vì vậy mà con biết rằng những trao truyền của Thầy, con đã được thọ nhận và con đã đi đúng hướng.

Ngày trước, cuộc sống của con lâm vào bế tắc lắm, đến nỗi con đã từng thoáng nghĩ đến việc kết thúc sự sống của mình. Và chính trong những cơn mộng mị lụy phiền, con lại tự mình đặt ra câu hỏi: “Mình sinh ra để làm gì? Có phải chỉ để khổ đau?”. Con đã đi tìm câu trả lời cho chính mình, rồi con có duyên được đọc quyển sách nhiệm màu Đường Xưa Mây Trắng. Kể từ đó, cuộc đời con có những bước chuyển thật rõ rệt, con hành trì theo những lời dạy của Đức Thế Tôn. Con thấy hình ảnh của mình có khác gì cậu bé Cát Tường, có khác gì Thầy Bất Bạo Động trước khi chưa được Bụt độ đâu. Và con thấy Thầy, Thầy là Bụt đang đứng đó nhìn con với ánh mắt đầy yêu thương, và soi sáng con đường con đi, con đường không còn khổ đau mà chỉ còn những tia nắng ấm, hai bên đường nở muôn ngàn bông hoa, trên đầu mây trắng hiền hòa bay, thật nhẹ.

Hôm nay, trong ngày Tiếp nối của Thầy, chúng con đang có mặt bên nhau. Dù Thầy ở rất xa, nhưng chúng con luôn ý thức rằng Thầy đang có mặt trong mỗi chúng con. Chúng con kính chúc Thầy khỏe mạnh để có thể trao truyền giáo lý của Bụt, soi sáng cho chúng con, những người con nghèo khổ đã, đang và sẽ tìm thấy được kho báo trong chính ngôi nhà của mình. Chúng con luôn khắc ghi và tiếp tục tu học tinh tiến, xứng đáng là người con Bụt, người con của Thầy, để có cơ hội chia sẻ những niềm hạnh phúc của mình cho những ai cũng đang có những khổ đau như mình ngày trước.

-Nguyên Nhàn-

 

Tăng thân khắp chốn

Chúng con là sự tiếp nối của Thầy

Mừng ngày tiếp nối của Thầy, ở khắp mọi nơi, các tăng thân đã có những buổi ngồi chơi bên nhau, cùng thở, cùng cười và chia sẻ cho nhau những hoa trái tu học để dâng lên Thầy. Sau đây là một vài chia sẻ của các thành viên trong Tăng thân Sài Gòn nhân ngày vui đó.

Mưa xuân nặng hạt đất tâm ướt…

Bốn năm tu học và thực tập pháp môn Làng Mai đã thay đổi cuộc đời con. Từ một con người chỉ muốn đi về cõi chết, con đã trở thành một con người khác. Ngày đó… có những đêm khuya khi chỉ còn một mình, nỗi đau quay về xé nát và giày xéo thể xác, tâm hồn con. Không còn chịu nổi, lúc ấy con mới chịu ngồi thật yên, thở vào – thở ra và chỉ chú ý tới hơi thở. Thật mầu nhiệm ! Chỉ ba hơi thở vào – ra, con thấy rất rõ cơn đau đã lắng nhẹ xuống. Con ngừng khóc và tiếp tục theo dõi hơi thở… Con đã thấy thoải mái nhẹ nhàng hơn. Đó là thời khắc quan trọng nhất, vì con bắt đầu tin vào pháp môn để thực tập cho đến hôm nay.

Lắng nghe để hiểu…

Chỉ sau một năm thôi mà con đã chuyển hóa được rất là nhiều. Và điều tuyệt vời hơn cả là có rất nhiều bạn trong tăng thân đến trò chuyện với con và họ nói rằng những chia sẻ của con rất nuôi dưỡng và tạo cảm hứng cho sự tu tập của họ. Nghe các bạn chia sẻ như vậy con thấy vui lắm, vì con đã làm được một điều gì đó để tưới tẩm hạt giống tốt trong người khác rồi.

Ấm áp tình pháp lữ

Chỉ có một ngày rưỡi tu học nhưng tôi được nuôi dưỡng rất nhiều điều: Không có sự tiếp nối và báo hiếu nào cho ông bà, cha mẹ hay hơn là sự tu tập của chính chúng ta, những người con, người cháu biết thực tập để sống thật sâu sắc trong giờ phút hiện tại…Dù người thương của mình có từ giã cõi đời nhưng ông bà, cha mẹ vẫn còn trong con cháu, như không hề có cuộc chia ly. Chúng ta là sự tiếp nối của ông bà, cha mẹ trong từng hơi thở và bước chân chánh niệm để trao truyền cho con cháu mình một đời sống đạo hạnh, an lạc và hạnh phúc. Đó là sự báo hiếu quý báu nhất cho ông bà cha mẹ! – Tâm Tự Tại

Về nhà thôi!

Nguồn vui luôn tuôn chảy. Niềm vui này nối tiếp niềm vui khác cứ vậy mà diễn ra. Sự tu học mang đến hạnh phúc nhẹ nhàng mà thâm sâu còn vui chơi trong chánh niệm thì hạnh phúc vô cùng. Hội chợ Xuân từ 4g30 chiều mùng 8 đến 9 giờ tối, đại chúng được xem quý sư cô múa nón, múa võ khai mạc hội chợ. Sư cô Đáo Nghiêm với chiếc áo tứ thân và hàm răng đen truyền thống miền Bắc, cùng một sư chú đóng vai trưởng làng thỉnh mõ kêu dân làng vào xem hội chợ xuân làm đại chúng cười nghiêng ngả…” Khoá tu “Về Nhà” tại Thai Plumvillage Tết Giáp Ngọ 2014 .Tâm Tự Tại

Thưởng thức sự sống

Tăng Thân Vầng Trăng Sáng, Stuttgart, Đức

Sài Gòn những ngày cuối năm

 

Tăng thân Búp Sen trong ngày sinh hoạt

Sài Gòn những ngày cuối năm, mang một chút se se lạnh của ngày lễ Noel đang đến dần. Bầu trời hôm nay thật đẹp, bên ngoài không có chút nắng, chỉ có gió và một chút se lạnh. Thấm thoát đã đến hẹn ngày Búp Sen tu học. Con là một người trẻ! Nhưng sao con thấy mình  bận rộn với cuộc sống quá. Con đã đánh mất bao nhiêu là cơ hội để được ngồi bên gia đình thân yêu.

Thời gian trôi qua nhanh, con đang hối tiếc vì mình đã lãng phí cho những tháng ngày rong chơi vô nghĩa.  Con quên mất rằng có một gia đình nho nhỏ luôn dang rộng vòng tay, chờ mong để đón con trở về. Không đâu xa đó chính là gia đình Búp Sen của con, một gia đình với những bông Sen dễ thương luôn tỏa hương thơm ngát.

Con thật hạnh phúc khi được ngồi đây viết lại những dòng nhật ký chia sẻ với gia đình Búp Sen. Tuy là một phần nhỏ nhưng con muốn góp một chút tình thương vào gia đình qua những dòng nhật ký mộc mạc này. Viết nhật ký giúp con nuôi lớn được Tâm Từ Bi, hiểu biết và thương yêu.  “Tháng ngày trôi qua vội vã, ngày qua ngày không chờ ai…”

Địa điểm tu học lần này là ở nhà chị Sen Hiền, một căn phòng nho nhỏ dễ thương, mà lại có khả năng dung chứa lớn. Có đủ chỗ cho cả tăng thân Búp Sen. Tuy căn phòng trông nhỏ như rứa mà sao ấm áp quá! Con đang liên tưởng đến bài hát, như là ca ngợi sự dễ thương ấy của chị Sen Hiền vậy:  “Người ơi sao người dễ thương. Dễ thương quá chừng…”

Sáng nay, con được ngồi thiền chung với tăng thân mình, con như cảm được một nguồn năng lượng bình an đến lạ thường đang diễn ra trong thức con, con mỉm cười ý thức về điều đó. Con ngồi thật yên mà không cảm thấy tê nhức chân, căn phòng tràn đầy năng lượng, con như được ngồi giữa nguồn năng lượng chánh niệm yêu thương.

Cùng với bài kinh “Ca Tụng Đất Mẹ” và bài “Tưới Tẩm Hạt Giống Tốt”, con nhận diện rằng con đang được sống trên đất Mẹ, đất Mẹ cho con nguồn sống an lạc và thảnh thơi. Đất Mẹ che chở con, ôm ấp lấy con, bao bọc con trong vòng tay của Mẹ.

“Ngồi trên đất nhưng con như bay bổng trên hư không
Bởi con đã quen phiêu dạt cõi luân hồi
Trôi lăn trong biển vọng
Nhưng đất vẫn kiên nhẫn
Đất vẫn trông mong

Đất đã chở che cho con hàng triệu kiếp
Thì mãi mãi bao lâu đất cũng sẽ bền lòng
Đất biết rằng con sẽ trở về

Đất sẽ chào đón con
Bao giờ cũng tươi mát như lần đầu
Tình thương không bao giờ nói rằng đây là lần cuối
Đất là mẹ thương yêu…”

Mỗi khi con được tụng bài kinh “Tưới Tẩm Hạt Giống Tốt”, con nhận ra rằng những hạt giống an lành trong con đang lớn dần lên. Con tiếp xúc và chuyển hóa những hạt giống không an lành trong con.

Mới đó mà  đã đến giờ cơm trưa, những Bông Sen lại bắt tay vào công việc nấu ăn hihi… Khâu chuẩn bị cho đến khâu nấu đều diễn ra có chánh niệm, các Sen cùng theo dõi hơi thở và mỉm cười nhìn nhau ^^. Thức ăn hôm nay sạch và lành nào là: rau mầm trong vườn nhà chị Sen Hiền, rau sạch do chị Sen Quế mua về làm sạch, bún có thương hiệu, chả từ Vissan,….nước tương do cô Sen Oanh làm ngon ơi là ngon…

Ăn cơm trong chánh niệm là một niềm hạnh phúc đối với con. Con thật sự tiếp xúc sâu sắc với thức ăn và mọi người. Con nghĩ rằng đây có phải là giây phút hạnh phúc không? Hạnh phúc ở rất gần con mà lâu nay con quên mất! Quên đi sự hiện diện của hạnh phúc. “hạnh phúc không đâu xa, hạnh phúc trong tâm ta”.

Tình thương của gia đình Búp Sen là tình thương chân thành, lành thiện và sáng đẹp đến diệu kỳ. Mà con đã cảm nhận được qua những lần sinh hoạt chung. Trong giờ thiền buông thư con được nuôi dưỡng thân tâm và cân bằng lại nhịp sinh học trong con qua sự hướng dẫn thiền buông thư của Sen chú Bé Nguyên và Sen Anh Hội.

Do sự hướng dẫn ấm áp của Sen chú Bé Nguyên mà làm cho anh chị em thêm nhiều lợi lạc và buổi thiền buông thư rất thành công. Sau khi buông thư con thấy con được khỏe ra rất nhiều, mọi ưu tư buồn phiền trong con tan biến đi đâu hết rồi (chắc hắn bay đi với gió, với mây rồi chăng!…)

Con có một ước mong! “Ước mong của con không lớn lao gì, rất đơn giản chỉ là được sống cùng tăng thân Búp Sen, một nếp sống giản dị, không bận rộn, một nếp sống đầy những khoảnh khắc bình an”.

Sau cùng là buổi thiền trà là chào đón thành viên mới. Hôm nay là ngày đặc biệt của Sen Chú Lộc, một người gắn liền với Búp Sen sau bao nhiêu năm qua. Chú Lộc đã hát tặng các bạn mới một bài hát dễ thương vô cùng:  “chào người bạn mới đến thắp lên một niềm vui”.

Tất cả cùng có mặt và thưởng thức tách trà trong tay mình: “Chén trà trong hai tay. Chánh niệm nâng tròn đầy. Thân và tâm an trú. Bây giờ và ở đây…”

Con thích bài hát này lắm, lời bài hát thiền trà do Sư Ông sáng tác, để khi mọi người dùng trà có cơ hội quán chiếu đến vạn vật. “Uống trà là uống mây”, mây nhẹ nhàng thong dong, bình an và tự tại. Con cũng đang liên tưởng đến một bài thơ khác:

“Hớp hớp thung dung ngọt vị trà.Thơm nồng thẩm thấu ruộng liên hoa. Mỉm cười gió quyện hoa ngàn cánh. Đạo vị ôi chao một tách trà”

Trong thời gian mọi người dùng trà thì thành viên mới sẽ chia sẻ về những nhân duyên đưa mình đến với gia đình Búp Sen. Đó là chị Diễm, chị Yến, Chị Tuyền, Chị Lài(bạn chị Sen Hiền), má Loan(má chị Sen Hiền), anh Hưng, anh Nguyên.

Mở đầu là chị Diễm, chị biết tới pháp môn Làng Mai khi nghe kể từ một người bạn và chị được Ban Biên Tập giới thiệu về tu tập với tăng thân Búp Sen. Còn chị Yến thì khi mất đi một người thân, chị không biết làm sao ra khỏi khổ đau đó. Và chị tìm đến với pháp môn Làng Mai. Khi chị qua Làng Mai Thái Lan, tuy không qua đúng khóa tu, nhưng khi chị đã được quý sư cô hướng dẫn chị cách chuyển hóa nỗi khổ niềm đau của mình, và chị đã thành công.

“Đã thấy đời cơn huyễn mộng. Chân tâm một quyết lên đường”.

Khi thấy Tâm Bồ Đề đủ thì con sẽ lên đường, chị Tuyền cũng không ngoại lệ, chị là người trẻ, chị muốn được xuất gia tu học muốn giúp đời và giúp mọi người…

Con được học cách  thiền qua phương pháp của anh Hưng, cách thiền tập trong đời sống hàng ngày. Anh ấy tự học thiền và thấy được thiền rất tốt cho công việc cũng như đời sống của anh…Dường như trong cuộc sống anh đã tìm được niềm vui an lành và hạnh phúc.

Anh Nguyên một kỹ sư tin học, sống và làm việc ở Singapore, tham gia tu học với tăng thân ở Singapore. Anh bỏ việc về Việt Nam với mong muốn tìm một công việc gần gũi với thiên nhiên, bảo vệ môi trường và giúp ích cho nhiều người.

Và giờ đến tiết mục đặc biệt, đó là sinh nhật Sen Chú Lộc. Chú có một kiểu cắt bánh kem mới, cắt xong mới thổi nến hihi… Chiếc bánh tuy nhỏ nhưng chan chứa tình thương và sự biết ơn của cả Búp Sen dành cho chú.

Con xin cám ơn sự hết lòng của chị Sen Hiền đã yểm trợ cho gia đình một không gian rất là ấm cúng, có một buổi tu tập thật là hạnh phúc, an lạc, nuôi dưỡng rất nhiều những hạt giống lành trong con và trong tất cả Bông Sen trong đại gia đình Búp Sen.

“Mình là chiếc lá trên đầu cành. Ngày tháng đến với tăng thân, để sống cùng nhau.

Mình là con sóng giữa đại dương. Ngày tháng đến với tăng thân, để sống cùng nhau.

Mình là sao sáng trên bầu trời. Ngày tháng đến với tăng thân, để sống cùng nhau.”

Niềm vui ta trao nhau

Cùng về đây xây đắp yêu thương

Mừng ngày biểu hiện của chú Lộc ( giữa) anh Vình (trái) anh Hiếu (phải)

Tuyền – Yến – Diễm – Hưng

Xem Nghe Thêm:

Bài Kinh Ca Tụng Đất Mẹ

Con Duy Trì Địa Xúc – (Trích Sám Pháp Địa Xúc)

Chương trình Tu học 8.12. 2013 – 01.14

Chương trình Tu học  8.12. 2013 – 01.14

 


* 8.30 – 8.50: Ngồi thiền.

* 8.50 – 9.00: Xả thiền – xoa bóp

* 9.00 – 10.00: Nghi thức tụng kinh

– Dâng hương – Lạy Bụt

– Tụng bài kinh Bát Nhã

– Đọc bốn lời quán nguyện

– Niệm danh hiệu chư Bụt và Bồ Tát

– Tụng bài kinh ca tụng đất mẹ

– Tụng bài kinh “ Tưới tẩm hạt giống tốt”

– Tụng 3 sự quay về – hồi hướng

* 10.00 – 10.15: Giải lao

* 10.15 – 11.00: Hát thiền ca – chia sẻ tự do – bàn chuyến đi Thái Lan

* 11.15 – 12.15 : Ăn trưa im lặng – đọc ngũ quán

* 12.30 -13.30: Buông thư

* 14.00 – 16.00: Thiền trà chia sẻ – Chào mừng những bạn mới – Mừng Sinh nhật Chú Lộc

– Họp bàn tu học tháng 1 – 2014 : Dã ngoại Tiền Giang – Bến Tre

– Thông báo khóa tu Toàn Giác tuần đầu tháng 1 – 2014 (Quí sư cô tổ chức)

* 16.30: Chia tay ra về – hẹn gặp lại

 



 


Chấp tác:

Chủ Lễ: Chú Lộc

Chuông – Mõ: Chị Cúc – Chị San

Nấu ăn: Oanh – Quế

Cắm hoa – trang trí thiền trà: Hiền

Trà – bánh: Hội

Văn nghệ: Hiếu – Nguyên


Đây là giây phút hạnh phúc!

Thầy kính thương!

Mỗi khi con được về và thực tập với tăng thân, với gia đình tâm linh của mình là con được cùng thở, cùng cười, cùng có mặt cho nhau, và trao nhau năng lượng để cùng hạnh phúc “bây giờ và ở đây”. Và chắc là vì thế mà cả sau đó, lúc con đi về rồi, con cũng vẫn còn cảm thấy rất hạnh phúc.

Tình thương ta trao nhau

Con có được xem một số băng đĩa và sách của Thầy giảng về nhiều kinh pháp rất sâu xa. Con còn thấy Thầy đã nghiên cứu để hoàn thiện lại một số kinh sách đã bị thất lạc, mai một do thời gian nữa. Con rất cảm phục sự uyên bác của Thầy. Con thấy Thầy như một nhà khảo cổ, một kho tàng kiến thức lớn lao của nhân loại vậy. Và con cũng thấy có nhiều người ca ngợi Thầy, Watkins còn “xếp hạng top ten” cho Thầy là “một trong mười vị lãnh tụ tinh thần có tầm ảnh hưởng nhất thế giới” chung với Dalai Lama, với Đức Giáo Hoàng … Con tự hào lắm vì đất nước nhỏ bé của mình lại sinh ra một người vĩ đại như thế.

Nhưng mà điều làm con luôn nhớ đến Thầy là một câu nói rất giản dị của Người: “Đây là giây phút hạnh phúc!” Con tu tập còn nhiều vụng về nên dù xem nhiều, đọc nhiều kinh sách nhưng con chưa nhớ, chưa thuộc được nhiều. Vậy mà thật lạ, câu nói này của Thầy luôn ở đâu đó với con. Mỗi lúc con gặp khó khăn như áp lực công việc, kẹt xe trên đường, … mỗi lúc trái tim con đập nhanh hay mặt con nhăn nhó, con lại nhớ: “Đây là giây phút hạnh phúc!” và con hít một hơi dài, và con nở một nụ cười nhẹ. Thế là con đã được nghỉ ngơi, được thoát khỏi cái hoàn cảnh khó khăn đó, dù chỉ là trong một hơi thở. Khi con nhận biết được như vậy, thì với con, câu nói đó đã thành một câu thần chú để mở ra cánh cửa của “ngôi nhà hạnh phúc”.

Và từ từ, con làm theo những gì Thầy nói. Con tập để biết mình đang làm gì: mình đi thì biết là mình đang đi, mình uống nước thì biết là mình đang uống nước. Nhờ đó mà khi con cáu giận, con biết mình đang cáu giận, khi con buồn, con biết mình đang buồn. Mỗi lúc như thế, con lại đọc câu thần chú của Thầy: “Đây là giây phút hạnh phúc” và thế là con hạnh phúc liền giây phút đó. Và bây giờ thì con đã biết rồi, để có hạnh phúc thì đơn giản thế thôi: cứ thở, cứ cười và cứ lặp lại câu thần chú ấy. Và con cũng biết rồi: hạnh phúc lâu bền chỉ là một chuỗi kết nối dài của từng giây phút hạnh phúc lại với nhau thôi. Nếu con thực hành nhiều và thật nhiều để từng giây phút hạnh phúc đơn lẻ được liền mạch, được xâu chuỗi lại thì con sẽ có được hạnh phúc dài lâu.

Chỉ nhờ bài tập nhỏ, giản dị này thôi mà con nhận được cái tâm thay đổi liên miên của mình. Và con đã hiểu: tâm càng ít thay đổi thì niềm hạnh phúc mình tạo được càng được kéo dài hơn. Con cũng đã có nhiều bài giảng của Thầy về làm thế nào để “an” tâm mình, điều phục tâm mình. Con cũng đang tìm hiểu và từng bước thực hành theo nhưng con xin được ngưng chia sẻ tại đây. Vì nếu cứ viết tiếp, viết tiếp mãi thì con sẽ thành miên man và không thể nào kết thúc được. Con có quá nhiều điều để nói, để chia sẻ với Thầy kính yêu của con. Con muốn nói là bây giờ con rất hạnh phúc và biết ơn về những gì có được, và con đang bước tiếp một cách đầy tư tin về phía trước, với sự chỉ dạy của Thầy và hỗ trợ của tăng thân.

Đây là lần đầu tiên con viết thư cho Thầy và nhân ngày tiếp nối của Thầy, con xin chia sẻ là: con đã có Thầy trong nụ cười và hơi thở của mình. Và Thầy là phần quan trọng nhất trong đó vì Thầy đã chỉ cho con biết thở, biết cười một cách có ý nghĩa cho con và cho mọi người. Cuộc sống của con đã có nhiều thay đổi từ đó. Con vô cùng biết ơn Thầy. Và con xin nguyện góp phần để đưa câu thần chú của Thầy tới với tất cả mọi người: “Đây là giây phút hạnh phúc!”.

Con xin kính chúc Thầy nhiều sức khỏe. Và dù cuộc sống còn nhiều khó khăn và vất vả, con xin nguyện được thở và được cười với Thầy nhiều và nhiều hơn nữa mỗi ngày.

Sen Quế

Con yêu má nhất trên đời

Má thương! Con còn nhớ rất rõ, từ hồi con còn bé tí, má đã phải đi làm ở một nơi rất xa. Một tuần hay có khi đến cả tháng má mới về thăm chúng con được một lần. Nhưng không vì vậy mà chúng con thiếu thốn ‘tình Mẹ’ mà thấy thương má nhiều hơn. Vì chúng con luôn cảm nhận được tình thương yêu và nỗi nhớ của má. Má luôn hướng về chúng con, đàn con thơ dại của má đang ở nhà trông đợi.

Má ơi! Trong cuộc sống của má, má luôn phải chịu sự đối xử không tốt từ bên nội, nhưng chính điều đó đã khiến cho má kiên cường hơn, yêu thương chúng con nhiều hơn. Vì có lẽ với má, chúng con là thứ quý nhất trên cuộc đời.

Má thương yêu của con! Con biết nói gì để diễn tả được tâm tư và lòng ăn năn của con. Khi con bước vào tuổi mới lớn, trong con có những nhận thức và những  suy nghĩ của một đứa trẻ mới lớn đầy háo thắng, ngang bướng và ích kỷ…

Má biết không! Có lẽ là do hai má con không sống cùng nhau nên việc chia sẻ tình cảm, tâm tư suy nghĩ là một việc hết sức khó khăn. Chính vì lẽ đó mà con đã nhiều lần làm cho má buồn.Thường là sau những cuộc tranh cãi nảy lửam con thấy lòng con rất buồn bực và luôn tự trách mình. Nhưng vì cái tính ngang bướng và sĩ diện của một đứa trẻ mới lớn mà con không thể mở miệng ra để nói lời “xin lỗi” với má.

Con biết “Mẹ nào lại chẳng thương con…”, nhưng suốt 23 năm trôi qua mà con vẫn chưa làm được gì để báo hiếu cho má. Ngoài những cuộc điện thoại hỏi thăm thì con chưa làm được gì cả. Cứ mỗi lần về thăm má con thường lặng lẽ ngồi nhìn má thật lâu từ đằng xa. Nhiều lần con muốn nói: “Con yêu má nhiều lắm!” Nhưng sao trong con như đang có cái gì đó cứ ngăn con lại. Con biết đó là sự vụng về của mình trong việc biểu lộ tình cảm với người thân. Con cảm thấy rất có lỗi, con sẽ cố gắng khắc phục nó và về thăm má nhiều hơn nữa. Mong má hiểu cho lòng con. Từ tận sâu trong đáy lòng mình, con xin gửi lời “BIẾT ƠN VÀ XIN LỖI” đến Má. Con yêu Má nhất trên đời.

Nhân ngày lễ Vu Lan, con xin gởi đến mọi người niềm hạnh phúc của con. Vì con đang ý thức má con đang còn sống bên con. Con cũng chúc mọi người sống thật hạnh phúc và an lạc trong từng phút giây của cuộc sống, hãy tận hưởng tình thương yêu mà mẹ dành cho ta nữa.

Cám ơn mọi người đã cho con có cơ hội chia sẻ về người Mẹ của con.

Vui!!!

Con Minh Châu.

Ai cũng hiền và dễ thương

Ngày 10/08/2013

Ngày con được cô Oanh thông báo cho con cùng đi dã ngoại và tu tập với gia đình Búp Sen ở biển Vũng Tàu, lòng con nao nức chờ đến ngày đi chung với mọi bông hoa trong gia đình. Con là búp sen nhỏ mới trong gia đình, con được sự dẫn dắt của bé Gà cho con đến với tăng thân Búp Sen.

Buổi sáng ngày 10 cô Cúc có gọi điện cho con thông báo bé Gà không đi được. Cô hỏi con xem con có tham gia với gia đình được không? Cô sợ con đi mình buồn do không ai chơi với con. Cô nói con có thể mời bạn con đi cùng cho có thêm năng lượng, nhưng con không có sức thu hút mấy bạn nên không ai đồng ý đi với con hết.

Ngay lúc đó trong con hiện lên hai ý niệm, tập khí làm biếng của con đi lên, nửa con muốn đi, nửa con lại không muốn đi. Con mà không đi con thấy có lỗi với các cô chú, các anh chị trong gia đình nhiều lắm. Nhưng con đi thì con sẽ không có ai chơi với. Con đấu tranh tư tưởng khoảng vài phút và quyết định cuối cùng con sẽ đi để được hưởng năng lượng bình an từ các cô chú, các anh chị.

Trưa, cái nắng Sài Gòn làm bỏng rát đôi chân của bao người, ai ra đường cũng kín mít như “ninja”, con cũng nằm trong số đó. Xe cộ chạy không ngừng, người đi không ngớt, con đi từng bước thật chậm lên chỗ trạm xe đợi. Con lên tới nơi nhìn quanh chưa thấy ai hết, con đi lòng vòng quanh đó và gặp được mấy cô là bạn chị Hoàng Lan cũng đi Vũng Tàu dã ngoai cùng gia đình mình.

Ngồi đợi xe mà con lại đi đếm từng chiếc xe lớn, xe nhỏ chạy ngoài đường làm con quên phắt đi bao nỗi mệt mỏi, khó chịu của mùi khói xe.

Xe đến bao buồn phiền, mệt nhọc của con rớt xuống lòng đường để cho những đợt xe chạy qua cuốn đi. Con thấy vui lạ thường bao nhiêu lo âu trong lòng giờ đây không còn chút nào nữa. Nụ cười của cô chú, của anh chị tiếp thêm cho con nguồn năng lượng mới.

Trong chuyến đi này không phải mình con nhỏ nhất có hai bé nhà cô Chi dễ thương, xinh xắn. Bé Mai có nụ cười rất đẹp, bé Mi ít nói nhưng dễ thương lắm. À còn có cháu ngoại của cô Cúc nữa. Có ba em nhỏ con như đang được trở về với những ngày ấu thơ của con.

Hơn bốn tiếng đồng hồ xe đã đi gần tới biển, từng đợt gió biển phả vào người. Cả đoàn được ở một ngôi biệt thự quay mặt ra bờ biển, phía bên này là ngọn núi cao cao.

Khi được nhìn thấy biển là con muốn hét: “Biển ơi! Ta lại được trở về với biển, được trở về với cát, trở về với những con sóng, biển ồn ào mà lặng lẽ, âm thầm và dịu êm”.

Con nhắm mắt lại tận hưởng những cơn gió biển, con ngửi được mùi cát biển, mùi hải sản ở biển. Cả nhà vui đùa trong tiếng cười nói pha lẫn vào với tiếng nước biển.

Con được tận mắt trông thấy đoàn thuyền đánh cá trở về sau một ngày. Trên khoang thuyền chở đầy ắp cá tôm. Bữa cơm chiều diễn ra trong không khí đầm ấm, con như đang được sống trong tình thương yêu của cả gia đình dành cho con.

Đề tài chia sẻ tối nay “đây là giây phút hạnh phúc”. Đối với con giây phút hạnh phúc là được ngồi chung với gia đình, được nghe những lời yêu thương từ mọi người, lắng nghe những niềm vui và nỗi khổ của từng người. Con thấy các cô chú, anh chị ai cũng tươi như những bông hoa, còn con thì vẫn còn nhiều yếu kém trong việc tu tập, .

Ngày 11/08/2013

“Sáng an hòa như mây”.

4h45 thức chúng để mọi người có thời gian chuẩn bị cho giờ công phu buổi sáng. Sáng nay con thấy khỏe, ngồi thiền con không buồn ngủ, con ngồi theo dõi hơi thở vào – ra của con. Con thấy nhẹ và an lắm.

Lần đầu tiên con được đi thiền hành trên bờ biển với đôi chân trần. Từng hạt cát trắng len lỏi dưới chân làm con thêm thích thú. Mặt trời đang dần lên cao, từng tia nắng ấm áp chiếu xuống mặt biển. Bữa sáng đơn giản nhưng rất ngon, trong đó chứa bao tình thương của chú Hiếu dành cho cả nhà.

Hơn ba giờ đồng hồ sau, giờ ăn trưa lại đến. Cả gia đình đều ăn cơm trong im lặng. Lúc này, con nhận biết được sự sống đang có mặt trong con từng giây, từng phút. Con hạnh phúc biết bao, con thầm cám ơn sự có mặt của cả gia đình. Có những gương mặt con chưa gặp qua nhưng sao con không hề thấy lạ lẫm. Ai cũng hiền và dễ thương quá chừng.

Sau giờ thiền buông thư là lễ cài bông hồng. Mở đầu của buổi lễ, chú Vinh xướng tụng kinh. Ôi giọng chú nghe sao mà ấm áp! Anh Phong và chị Thảo cùng đọc bài “Bông hồng cài áo” do Sư Ông viết về mẹ. Trong lúc hai anh chị đọc, từng dòng, từng chữ thấm vào con, làm con không cầm được nước mắt, con đã bật khóc, con khóc nhiều lắm.

Con được giao đọc bài “Thể hiện cảm niệm về mẹ”. Con run lắm, con nói không nên lời. Đây là nguyên văn bài cảm niệm của con.

” Mẹ! Một từ đơn giản nhưng linh thiêng, trong đó chất chứa bao yêu thương của mẹ dành cho con. Từ khi con cất tiếng khóc chào đời, con đã được âu yếm trong vòng tay của mẹ. Hai mươi năm con được mẹ che chở, yêu thương và nâng đỡ, mẹ luôn dành cho con bao ấm áp, bao hy vọng. Mẹ nuôi con khôn lớn không quản “một nắng hai sương”, thức khuya dậy sớm. Hai mươi năm trôi qua, mẹ dành cho con bao điều tốt đẹp nhưng hai mươi năm đó mẹ chịu bao cực khổ vì sự ganh ghét và đố kỵ của mọi người nhưng mẹ cam chịu và vượt qua hết.

Mỗi năm trôi qua, tuổi của mẹ ngày càng cao, nếp nhăn ngày một nhiều trên vầng trán cao của mẹ. Mẹ làm rất nhiều việc, ít có được thời gian nghỉ ngơi và chăm sóc thân thể nên so với tuổi bây giờ, mẹ của con trông già hơn nhiều. Mẹ dù có ra sao mẹ vẫn là mẹ của con, đối với con mẹ là đẹp nhất. Con là một đứa trẻ khó nuôi, những lúc được mẹ ôm trong vòng tay, mẹ thường hay nói “Ngày trước sinh con cực lắm không ai ở bên chăm mẹ hết, con lại là con đầu nên sinh rất khó. Người khác sinh con ra mong con khỏe mạnh nhưng con không khỏe mạnh như bao đứa trẻ khác. Con có chút xíu, quấn nguyên cái khăn bông mới nặng được 1,4kg. Đã vậy, con còn khóc suốt ngày suốt đêm không cho mẹ ngủ, nửa đêm mẹ phải thức dậy ru con ngủ. Vậy mà giờ đây con đã lớn khôn rồi.”

Tóc mẹ nay đã điểm thêm vài sợi tóc pha sương, sức khỏe lại càng yếu đi. Trái gió trở trời mẹ lại bị đau, nhưng mẹ không nghỉ mà vẫn đi làm. Sao những lúc như thế con chưa làm được gì cho mẹ. Mẹ nói: “Không cần con làm gì cho mẹ, chỉ cần con chăm ngoan, lễ phép và ân cần học hỏi những điều hay lẽ phải là mẹ vui lắm rồi.”

Mỗi lần xem tivi con thấy những mảnh đời thiếu thốn tình thương của mẹ, bơ vơ không nơi nương tựa, lang thang ngoài đường nơi đầu đường xó chợ. Con thấy con thật may mắn biết bao khi con còn đủ ba mẹ. Con rất sợ, sợ một ngày nào đó cả ba và mẹ đều rời xa chúng con giống như trong bài hát “Mừng tuổi mẹ”, con sợ lắm mẹ ơi.

“Mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con thời mồ côi. Mồ côi khổ lắm ai ơi, đói cơm khát nước biết người nào lo…”

Con tự hứa với lòng, con sẽ trân quý và gìn giữ những phút giây ở bên mẹ. Con không làm cho mẹ buồn lòng, không ương bướng và không làm trái lời mẹ nữa. Con sẽ làm mẹ vui, cho mẹ bớt một phần cực nhọc trong cuộc sống hàng ngày.

Con được tiếp xúc với pháp môn, với tăng thân là do mẹ dẫn đường chỉ lối cho con đi. Con còn nợ mẹ một lời cám ơn mà con chưa nói thành lời, một lời xin lỗi cho những việc làm sai trái của con. Con hạnh phúc khi con có mẹ, mẹ luôn có trong con và con cũng có trong mẹ. Con yêu mẹ nhiều lắm.”

Con thật may mắn và hạnh phúc khi con được chọn là người cài bông hồng lên áo của mọi người. Con, chị Hiền, chị Châu và bé Mi là bốn người được phân công cài hoa cho từng người.

Người đầu tiên con cài hoa là cô Sang, con nhìn cô Sang rất lâu, con thấy trong con có cô và cô cũng có ở trong con. Con có hỏi cô xem cô chọn bông hoa nào, con thật bất ngờ khi cô còn đủ hai bông hoa màu đỏ, con vui và hạnh phúc lắm. Cô ôm con vào lòng, cô khóc cùng với con.

Người cho con sự cảm động thứ hai là chú Hiếu, mặc dù ba mẹ chú không còn nhưng chú vẫn bảo cài cho chú hai bông hoa màu đỏ. Chú nói: “Ba mẹ trong chú vẫn còn, chú chưa bao giờ từng nghĩ chú đã mất ba mẹ. Ba mẹ vẫn sống nơi chú.”

Từng bài hát về mẹ vang lên trong khung cảnh yên tĩnh mà chứa nhiều cảm xúc và yêu thương.

Thiền ôm là thể hiện tình thương của mọi người, thể hiện với những người mình thương. Bé Mi lên làm thiền ôm với cô Chi, con thấy bé và cô hạnh phúc nhất trong ngày hôm nay. Bé Mai ngồi dưới thấy ai cũng khóc, bé cười nhưng cho đến khi thấy bé Mi khóc, bé Mai cũng òa khóc theo. Ba mẹ con ôm nhau khóc trước bàn thờ Bụt.

Bích và cô Cúc

Con thật có duyên với cô Cúc, lúc ở Toàn Giác con và cô quấn chung một cái mền, ở Pháp Vân con được cô ru con ngủ và hôm nay con được làm thiền ôm với cô. Cô như một người mẹ thứ hai của con trong gia đình tâm linh. Cô làm mẹ con để con thổ lộ tâm tình của con dành cho mẹ. Con nói xin lỗi và cám ơn mẹ. Và con cũng cám ơn cô trong thời gian qua đã yêu thương con thật nhiều. Cô chỉ bày cho con những lời con chưa nói được với ba mẹ con, cô ôm con vào lòng hai cô cháu cùng khóc. Con nhận được tình yêu thương rất lớn trong cô.

Con búp sen nhỏ của gia đình

Bé Bích

THỜI KHOÁ DÃ NGOẠI “ BIỂN& EM”

THỜI KHOÁ DÃ NGOẠI “ BIỂN& EM”

TĂNG THÂN BÚP SEN – NGÀY 10, 11/08/2013

Chương trình ngày 10/08/2013

13.00 –  14:00:        Tập trung và khởi hành đi Vũng Tàu

17.00 – 17.30:         Đến nơi – cất hành lý – ổn định chỗ ở

17.30 – 18.30 :        Vui chơi ngoài biển

18.30 – 20.00:         Ăn tối im lặng tại nhà hàng

20:00 – 22:00:         Trà đàm + thắp nến + ngắm biển + ngắm trăng non

–         Giới thiệu làm quen với nhau các thành viên

–         Hát thiền ca

–         Chia sẻ sự có mặt “đây là giây phút hạnh phúc”

–         Tặng cho nhau những bài thi kệ để nhắc nhở thực tập

–         Tặng quà sinh nhật cho bé Thanh Nga

22:00              :        Chỉ tịnh

 

Chương trình ngày 11/08/2013

4:45 – 5:00 :            Thức dậy.

5:00 – 5:30 :            Ngồi thiền

–         Hô canh (bạn Vinh)

–         Đọc bài kinh thương yêu (Bé Thảo)

–         Đọc bài kinh phúc đức (Bé Chi)

5.30 – 6.30 :            Thiền hành ngắm mặt trời lên dọc theo bờ biển

6.30 – 8.30 :            Ăn sáng + cà phê…

8.30 –  11.00 :                    Sinh hoạt tự do (tắm biển, leo núi, shoping…)

11.30- 12.30:          Ăn cơm trưa im lặng tại nhà hàng

12.30 – 13.15:         Thiền buông thư

13.30 – 15.00:         Lễ cài hoa hồng nhân mùa Vu Lan báo hiếu

– Khai Thị (Chú Lộc)

– Đọc đoản văn Bông hồng cài áo (Giọng nữ: Bé Song Châu; Giọng Nam: Phong)

– Hát bài  “Bông Hồng cài áo” để nhớ đến công ơn của mẹ (Bạn Vinh)

– Hái bài hát “ Tình Cha” để nghĩ tưởng công ơn của cha (Bạn Hiếu)

– Bé Gà, Châu, Bích sẽ đi cài hoa cho từng người

Thiền trà chia sẻ niềm vui được sinh hoạt chung với nhau trong chuyến đi.

15:00 – 15.30 :        Hoàn mãn, dọn dẹp vệ sinh và lên xe về lại tphcm

18.30 – 19.00:         Về tới tphcm – chia tay ra về – kết thúc chuyến đi.

Biển và em

Gia đình Búp Sen kính thương!

Thế là mình đã có một chuyến đi thật vui và nuôi dưỡng. Anh chị em cùng các cháu trong đoàn đều được hưởng năng lượng bình an và hạnh phúc. Lòng con cảm thấy vui hơn vì Búp Sen đi dã ngoại lần này hoành tráng hơn so với những lần trước. Riêng con, con cũng thấy rất vui, có nhiều lợi lạc trong sự thực tập.

Gia đình biết không, khi ra đến biển thì bao nhiêu ký ức lại đi lên, vì ra biển là ra xứ sở của hải sản. Người người ăn hải sản, nhà nhà bán hải sản. Và con đi đâu cũng ngửi mùi hải sản bốc lên thơm phức, mùi nướng mùi nấu thật hấp dẫn. Đôi lúc con lại bị các hương vị ấy kéo đi, nhưng rồi  con nhận diện được hạt giống thèm thức ăn ấy trong con đang trỗi dậy. Vì đời sống trước đây của con, con cũng đã từng ăn những thức ăn này và ăn thấy rất ngon miệng. Nhưng lần đi chơi này, anh chị em gia đình Búp Sen quyết tâm chỉ dùng những thức ăn thật lành và nuôi dưỡng. Con ý thức được con đang đi cùng đoàn và đã ký kết là thực tập hết lòng cùng nhau.

Khi nhận thấy như vậy, tự dưng trong lòng con dâng lên một niềm hạnh phúc vô biên, đặc biệt khi nghĩ đến việc thực tập được giới thứ nhất trong năm giới quý báu (ý thức được khổ đau do sự giết hại gây ra). Vì con đang không đóng góp vào việc sát hại sự sống của những sinh mạng khác, niềm vui của con được trọn vẹn hơn.

Buổi sáng, cả gia đình được ngồi thiền chung trong một căn hộ thật đẹp, thật bình yên. Rồi tất cả cùng đi thiền hành với nhau, đón mặt trời lên dọc theo bãi biển. Bản thân con không được sự ưu ái đó vì con lo bữa ăn sáng cho các bạn. Nhưng các bạn đã đi cho con. Do vậy, con chỉ đứng trên lầu nhìn ra biển, thấy mặt trời ửng lên sát với mặt nước biển tạo nên một màu vàng cam thật đẹp và thật êm ả.

Lòng con cảm thấy ấm lên, con thưởng thức sự thú vị của biển và của gia đình. Khi cả nhà tay trong tay bước những bước chân bên nhau, có mặt cho nhau, sao mà đẹp và hạnh phúc đến vậy!

Gia đình Búp Sen ơi! Kể làm sao hết những hạnh phúc mà mình đã cho nhau. Ấn tượng nhất là buổi lễ cài hoa hồng nhân mùa Vu Lan về. Gia đình mình gần như ai cũng còn mẹ, nhưng sự quan tâm và có mặt cho mẹ thì hầu như ai cũng quên lãng vì mãi lo cho công việc.

Đoản văn “Bông Hồng Cài Áo” năm nào con cũng được nghe nhưng lần nào cũng có nhiều cảm xúc. “Mẹ là một món quà lớn nhất mà cuộc đời ban tặng cho ta… thương mẹ không phải là vấn đề luân lý đạo đức mà thương mẹ là vấn đề hưởng thụ, mình không hưởng thụ sự có mặt của mẹ còn đó cho mình thì bản thân mình bị thiệt thòi…”

Trong không khí thiêng liêng của buổi lễ, con thấy mình thật sung sướng khi còn được cài một bông hoa màu đỏ. Mỗi khi nghĩ lại con thấy mình thật có lỗi vì không sống gần mẹ và cũng ít quan tâm điện thoại thăm mẹ, trong khi mẹ luôn dành những món ăn ngon nhất cho con, trông con từng ngày để được gặp mặt. Thế là những giọt nước mắt cứ trào ra, nhìn xung quanh con thấy hình như ai cũng có những giọt nước mắt hạnh phúc hoặc nuối tiếc lăn dài trên má.

Con tự nhủ với lòng là phải quan tâm, có mặt cho cha mẹ và hưởng thụ sự hiện diện của cha mẹ cho con. Buổi lễ cài hoa đã khơi lại tâm thức của các bạn trẻ vì mãi bận rộn với công việc và lo cho cuộc sống mà quên đi sự hiện diện của cha mẹ.

Các bạn cũng hết lòng chia sẻ cảm xúc của mình. Con thấy mình thật vui, thật hạnh phúc khi được đi chơi với nhau mà tu học và nuôi dưỡng nhau như vậy.

Gia đình Búp Sen thương! Dường như theo sự cảm nhận của con, gia đình Búp Sen ai cũng dễ thương, dễ gần làm cho các bạn mới đi chung với chúng ta lần đầu cũng không thấy lẻ loi vì sự thân thiện của mọi người. Hơn nữa, anh chị em rất hết lòng thực tập xây dựng nên một năng lượng tập thể, giúp đỡ thương yêu và ý thức bảo vệ hạnh phúc, bình an cho nhau. Con chân thành tri ân sự thực tập của các anh chị em trong đoàn. Trong lòng con luôn thầm nghĩ: “Gia đình Búp Sen của chúng ta sao mà đáng yêu đến như vậy!”

Thương quý và tin cậy.

Thu Oanh