Tin vui

 

Những tin vui

Báo người ta không chịu in, chịu nói

Nhưng trong báo chúng tôi

Mỗi ngày chúng tôi vẫn thường chuyên môn đưa tin vui

Mỗi buổi sáng tinh sương

Chúng tôi thường ra bản in đặc biệt

Và chúng tôi rất cần bạn đọc

Đọc để mà biết

Những gì đang thực sự xảy ra

Tin vui là bạn còn sống

Và cây xoan ngoài ngõ đã ra hoa.

Cây xoan ấy

Bạn thấy không

Đã can trường đứng vững

Suốt cả một mùa Đông băng giá.

Tin vui là mắt bạn còn sáng, còn tốt

Và bạn còn có thì giờ để ngắm trời xanh

Em bé xinh tươi đang đứng trước mặt bạn

Đôi mắt long lanh

Bạn có thể mở rộng hai cánh tay

Ôm em bé vào lòng.

Họ chỉ in những tin giật gân

Họ chỉ in những tin sầu đau, tiêu cực

Hãy cầm thử tờ báo của chúng tôi lên xem

Ấn bản nào cũng đầy những tin lành, những tin vui,

những tin tích cực

Bởi vì chúng tôi muốn bạn luôn luôn thừa hưởng được

Và góp sức vào gìn giữ hạnh phúc chung.

Một bông trà mi vừa nở phía ngoài tường

Bông hoa đang mỉm một nụ cười

Rất ư mầu nhiệm

Bông hoa đang hát ca bài hát bản môn

Bài hát thiên thu tuyệt vời

Có tai và có tâm

Thế nào bạn cũng nghe được

Chúng ta hãy chắp tay và cúi đầu

Để nghe tiếng hát ấy.

Hãy bỏ lại phía sau lưng những sầu đau

Những vướng bận

Hãy đi lên như một con người tự do.

Tin vui nhất vừa mới đến

Là bạn có tính Bụt trong lòng

Hạnh phúc

Vững chãi

Và thảnh thơi

Là những gì bạn và tôi

Đều có thể làm ra được.


Cầu hiểu, cầu thương


Lắng lòng nghe tiếng gọi quê hương,

Sông núi trông ra đẹp lạ thường

Về tới quê xưa tìm gốc cũ

Qua rồi cầu Hiểu, tới cầu Thương.

Địa xúc

Đây một gốc cây

Đây một căn phòng trống

Đây một tọa cụ nhỏ

Đây xanh mát một bãi cỏ

Anh hãy ngồi xuống đi

 

Ngồi cho thẳng

Ngồi cho vững

Ngồi cho an

Đừng để tư duy đưa hỏng anh lên không gian

Bàn tọa anh hãy chấm chặt vào mặt đất

Anh hãy cùng đất hợp nhất

 

Đã trở về với đất

Anh hãy mỉm cười

Thì đất sẽ truyền cho anh sự vững chãi

Sự bình yên, sự thảnh thơi

Hơi thở tinh chuyên

Nụ cười an nhiên

Anh duy trì địa xúc

 

Có khi anh đã không thành công

Ngồi trên đất nhưng anh như bay bổng trên hư không

Bởi anh đã quen phiêu dạt cõi luân hồi

Trôi lăn trong biển vọng

Nhưng đất vẫn kiên nhẫn

Đất vẫn trông mong

Đất đã chở che cho anh hàng triệu kiếp

Thì mãi mãi bao lâu đất cũng sẽ bền lòng

Đất biết rằng anh sẽ trở về

Đất sẽ chào đón anh

Bao giờ cũng tươi mát như lần đầu

Tình thương không bao giờ nói rằng đây là lần cuối

Đất là mẹ thương yêu

Thì có bao giờ hết kiên nhẫn chờ trông ?

 

Anh trở về với đất đi

Rồi anh sẽ thấy

Như cây kia

Hoa lá hồn anh rồi sẽ tốt tươi

Một khi anh biết đi vào địa xúc

 

Con đường vắng đón anh

Con đường thơm ngát cỏ hoa

Con đường lúa thơm

Còn ghi dấu tuổi thơ bàn tay mẹ

Hãy đặt những bước chân chậm rãi

Những bước chân ung dung, nhẹ nhàng

Chân anh hãy thật sự dính vào mặt đất

Đừng để suy tư làm anh bay lên không gian

Hãy luôn luôn trở về với con đường ấy

Con đường là bạn anh

Con đường sẽ trao truyền cho anh

Sự bình yên

Sự vững mạnh

Hơi thở ý thức tinh chuyên

Anh duy trì địa xúc

 

Hãy đi những bước chân như hôn vào mặt đất

Hãy đi những bước chân như vỗ về trái đất

Như dấu ấn son của vị quốc vương

Truyền lệnh đem hiện tại về ngự nơi đây

Cho sự sống có mặt

Cho sinh lực dâng đầy

Cho nhiệm mầu hiển hiện

Cho sắc mặt lên hồng

Cho não phiền chuyển hóa

Cho an lạc thân tâm

 

Có khi anh đã không thành công

Bước trên con đường vắng

Nhưng anh như bay bổng trên hư không

Bởi anh đã quen phiêu bạt cõi luân hồi

Trôi lăn trong biển vọng

Nhưng con đường vẫn kiên nhẫn

Nhưng con đường vẫn chờ trông

Con đường thân thuộc trung kiên

Con đường biết sớm muộn gì rồi anh cũng trở lại

Nẻo về sẽ đón bước chân anh

 

Bao giờ con đường cũng mát tươi như lần gặp gỡ đầu

Tình thương không bao giờ nói rằng đây là lần cuối

Vốn là người bạn cố tri

Con đường bao giờ cũng kiên nhẫn đợi chờ

Dù dưới lớp bụi đỏ

Dù phủ kín lá vàng

Dù mưa vũng lầy lội

Dù tuyết phủ ngày đông

Anh hãy trở về đi

Rồi anh sẽ thấy

Như cây kia

Hoa lá hồn anh rồi sẽ tốt tươi

Một khi anh biết đi vào địa xúc.

 

Mở thêm rộng lớn con đường


Mái tóc vốn màu gỗ quý

Nay dâng thành khối trầm hương

Nét đẹp đi về vĩnh cữu

Vi diệu thay ý vô thường.

Đã thấy đời cơn huyễn mộng

Chân tâm một quyết lên đường

Nghe hải triều lên mấy độ

Nguyện phát túc về siêu phương.

Gió reo trên triền núi Thứu

Lòng nay thôi hết vấn vương

Bài ca sáng ngời diệu lý

Bao la ngát đạo chân thường.

Ngày xưa nước bồ kết gội

Chiều về buông xõa tóc hương

Sáng nay cam lồ tịnh thủy

Tâm bồ đề lộ kiên cường.

Bàn tay tập bài từ ái

Chia vui nếp sống tịnh thường

Mấy mươi năm trời cần mẫn

Thủy chung vẫn một niềm thương.

Sáng nay cạo sạch mái tóc

Mở thêm rộng lớn con đường

Phiền não vô biên nguyện đoạn

Một tâm mà động mười phương.


Cúc cu đúng hẹn


Cúc cu đúng hẹn, đồi lên ấm

Điện thoại reo vang giữa núi đồi

Mưa xuân nhẹ hạt đất tâm ướt

Hạt đậu năm xưa hé miệng cười.

Người đã tới thăm, trăng một túi

Lá tía tô gọi hạt mồng tơi.

Rậm lục thưa hồng chuông gợi bước

Chân hôn mặt đất mắt ôm trời

Ngàn xưa một thoáng, mùa tuôn dậy

Tuyết cũng màu xanh, nắng cũng rơi.

Trung tâm thiền

 

Thiền chỉ có một trung tâm thôi

Nhưng phải có thật nhiều góc Thiền khắp nơi đây đó

Nhưng xin bạn đừng lo

Mỗi góc là một trung tâm

Và mỗi trung tâm là một góc

Mỗi sáng mỗi chiều, các sư chú tụng

“Không chính là sắc

Sắc chính là không “.

Ý thức em mặt trời tỏ rạng


Thức dậy hôm nay em thấy trời xanh

Chắp tay em cám ơn đời mầu nhiệm

Cho em hai mươi bốn giờ tinh khôi

Cho em bầu trời bao la

Mặt trời lên cao

Rừng cây ý thức

Mặt trời lên cao

Rừng cây vươn nắng chan hòa.

Em đi ngang qua đồng hoa hướng dương

Hàng vạn bông hoa ngoảnh nhìn về phương Đông chói sáng

Ý thức em mặt trời tỏ rạng

Bàn tay em gieo hạt cho mùa sang năm.

Biển động, tai em nghe tiếng triều dâng

Xôn xao mây bốn phương trời lồng lộng

Quê hương thân yêu ngát hồ sen thơm

Quê hương hàng dừa ven sông

Ruộng đồng vươn vai cười theo bông lúa

Ruộng đồng vươn vai

Cười mưa vui nắng trăm mùa.

Đất mẹ cho em hương quế tần ô

Tía tô rau húng rau ngò mầu nhiệm

Mai đây xanh tươi núi đồi quê hương

Mai đây lộc đời lên nhanh

Ngọt lời ca dao, trần gian vui hát

Ngọt lời ca dao, mầu xanh đưa bước chân người.


Đi vòng quanh


Này người đang đi vòng quanh

Hãy dừng lại

Anh đi như thế để làm gì ?

Tôi không thể không đi

Và vì tôi không biết đi đâu

Nên tôi đi vòng quanh.

Này người đang đi vòng quanh

Anh hãy chấm dứt việc đi quanh.

Nhưng nếu tôi chấm dứt việc đi

Thì tôi cũng chấm dứt tôi.

Này người đang đi vòng quanh

Anh không phải là sự đi quanh

Anh có thể đi

Nhưng không cần đi quanh.

Tôi có thể đi đâu ?

Anh hãy đi tìm anh

Anh hãy đi tìm người thương.


Phi cóc tính


Quả vị đầu tiên mà ta tu chứng

Là quả vị phi cóc tính

Nếu bạn bỏ cóc vào đĩa

Chỉ trong vài giây

Cóc sẽ nhảy ra.

Nếu bạn bắt cóc bỏ vào đĩa trở lại

Trong vài giây

Cóc lại sẽ nhảy ra

Giữ cóc trong đĩa

Thật là rất khó.

Bạn và tôi

Chúng ta đều có Phật tánh trong tâm

Đó thật là một niềm an ủi

Nhưng bạn và tôi

Chúng ta cũng có cóc tánh trong tâm

Vì vậy cho nên

Quả vị tu chứng đầu tiên của chúng ta

Là đạt tới

Phi cóc tính.


Phổ nhập

 

 

Mặt trời đã đi vào trong tôi

Mặt trời đã đi vào với đám mây và dòng suối.

Tôi đã đi vào dòng suối

Tôi cũng đã rủ mặt trời cùng đi

Chúng ta không lúc nào không tương nhập.

Trước khi mặt trời đi vào trong tôi

Tôi đã có mặt trời

Tôi đã có đám mây và dòng suối.

Trước khi tôi đi vào dòng suối

Dòng suối đã có sẵn tôi

Chúng ta không lúc nào không tương tức.

Bởi vậy chừng nào em còn thở

Thì em đừng bảo là tôi không có trong em.