Lạy Đức Thế Tôn!
Trong khi con thở vào, con thấy cha con có mặt trong con. Trong con không phải chỉ có những hình ảnh của cha mà có thực tại của cha. Thực tại của cha đã trao truyền thực tại cho con một cách trọn vẹn, cha đang ngồi với con trong con, con đang nắm tay cha. Và vì con dừng lại được cho nên cha con cũng dừng lại được. Và chúng ta đang thực sự có nhau.
Bạch Đức Thế Tôn! Khi con thở vào, con thấy mẹ trong con. Mẹ không phải chỉ là những hình ảnh mà con cất giữ. Mẹ là thực tại. Con là sự tiếp nối của mẹ, nên con thấy mẹ đang ngồi với con trong con. Con đang nắm tay mẹ, hai mẹ con đang có nhau. Và nhờ con dừng lại được nên mẹ cũng dừng lại được. Và con với mẹ cũng đã an trú trong giây phút hiện tại. Con cũng thấy Thầy của con, con đang ngồi với Thầy con. Nhờ con dừng lại được, nên con thấy Thầy con đang có mặt rõ ràng và hai Thầy trò được ngồi với nhau bất cứ lúc nào con muốn.

Kính bạch Đức Thế Tôn, Ngài đã dạy cho chúng con biết sợi dây ràng buộc thứ tám là tà kiến. Đó là những cố chấp và những kiến giải sai lầm phá hoại nền tảng của đạo đức, của bình an và hạnh phúc; như tin rằng không có nhân quả, không có nghiệp báo. Tà kiến cũng là cái thấy không phù hợp với sự thật, trong khi sự vật vô thường thì nghĩ là thường, trong khi không có cái ta riêng biệt thì tưởng rằng có cái ta riêng biệt, và đối tượng mình theo đuổi đem lại khổ đau mà cứ tưởng là mình đang chạy theo hạnh phúc; những thực tập đem lại hạnh phúc thì mình nghĩ là khổ đau, cực nhọc. Đó gọi là những tà kiến điên đảo, ngược với sự thật. Chúng con xin nguyện quán chiếu để có thể cởi trói cho chúng con những ràng buộc đó.




Bạch Đức Thế Tôn, con thấy con là đại dương, tất cả các dòng sông trên trái đất đều chảy về con.