Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục
Bạn đang ở: Trang chủ Tàng kinh các Tuyển tập thơ Nhất Hạnh Thơ học trò Thuyền về bến cũ

Thuyền về bến cũ

 

Chiều nay trên bến sông

Một con thuyền nan ghé

Gió mênh mông ru không gian lặng lẽ

Nước mênh mông hòa tiếng vỗ trong thanh...

Bến cũ

Thuyền xưa

Hương ý cũ

Buồm xuôi thuận gió một trời thơ

Tháng năm qua, bến lặng lẽ mong chờ

Vui sóng gió thuyền đi trong quên lãng

Nhìn phương xa: cả cuộc đời tươi sáng

Ước mơ đâu ? Ta chỉ thấy phong sương

Thuyền ta đi trong giông tố, lạc đường

Đón trăng gió, đón ảo hình ảo tượng

Sóng gió nổi cho thuyền thêm vất vưởng

Địa bàn đâu? Ta nhắm hướng trăng sao

Nhưng sao băng và biển dậy ba đào

Mây phủ kín, màn vô minh kế tiếp

Mà thôi ! mặc giông tố, mặc mưa gào, gió rít

Thuyền băng đi, không kể hướng Đông Tây

Trong biển đời tiếng gầm thét cuồng say

Cả một trời buồn thương và sầu khổ

Vừa thế gian vừa niết bàn hiển lộ

Trong âm thanh trong màu sắc trong hoa hương

Biển đời là trăm vị thắm như đường

Và cũng chứa nhiều chua cay đắng chát

Là tất cả những hoa hương ngào ngạt

Lẫn trong hơi gió thoảng khí tanh hôi

Nhìn xem kia : trăng tạnh, gió ngưng rồi

Cảnh sắc ấy huy hoàng và kiều diễm

Nhưng trong bóng mây xa còn ẩn hiện

Cả màu tang và sắc tím phôi pha

Thấy không? nghe không? khúc ca ngợi gần xa

Của tâm linh qua nhịp hồn nghệ sĩ

Hãy lắng nghe tiếng kêu thương rền rĩ

Dậy trời cao những sóng gió bất công

Trở về đi ! chiếc thuyền cũ lạc dòng

Đời là khổ, biển đời đầy đau khổ

Tìm chỉ nam, quay về đây, sinh lộ

Trở về đi, nương bóng mát sông xưa

Trở về đi, ta nằm nghỉ bến Mơ

Ôn lại quãng thời gian đùa mây nước

Chiều nay, trên bến sông,

Một con thuyền nan ghé

Gió mênh mang ru không gian lặng lẽ

Nước mênh mang hòa tiếng vỗ trong thanh

Chiếc thuyền xưa về bến cũ thanh bình

Ngủ dưới gốc đa già muôn vạn tuổi

Nằm im đấy, ngoài kia là sôi nổi

Cảnh trầm luân, thôi nghĩ đến mà chi ?

Nhưng mà không, ta thấy ta phải đi

Gặp sóng gió ba đào đầy lạc thú

Ồ sống lại êm đềm nơi bến cũ

Buồn, ta buồn trông biển rộng sóng mênh mang

Ngay đêm nay ta lại muốn lên đàng

Chiếc thuyền cũ, buồm xưa, không ngợp sóng

Vui chi về cùng bến sông trong lặng

Thôi ta đi đối phó ngọn cuồng phong

Thuyền ta đi muôn dặm nước bềnh bồng

Mặc, ta muốn trôi hoài trong sóng gió

Để rèn luyện tâm hồn trong đau khổ

Để nếm mùi mặn lạt nước muôn sông

Để rồi đây nhen nhúm ngọn lửa hồng

Sưởi ấm cả mọi lòng trong vạn hải

Gió bốn phương, chiếc buồm run, tê tái

Buồm vẫn căng, vẫn sải gió say sưa

Còn gì hơn gương đẹp đẽ ngày xưa

Bao đại sĩ lăn mình trong cứu khổ

Đây ánh hải đăng, huy hoàng, sáng tỏ

Ta không lầm : ánh sáng của uy linh

Ta hò lên, vang khúc hát thanh bình

"Ơi ai ơi, về đi, đừng chậm bước

Buồm căng lên, hướng về phương mây nước

Về đi thôi, về với bến đò xưa !"

Thuyền ta đi, đi mãi trong say sưa

Dồn dập lướt trên vạn trùng sóng cả

Thuyền không nghiêng, ta nhờ bao phép lạ

Một hướng về, tin tưởng, sẽ thành công

Thuyền ta đi, ngang dọc khắp muôn dòng

Mặc cho ai trở về nơi bến cũ

Ngủ im lìm dưới trăng mơ đoàn tụ

Bờ Giác đây, thuyền hẹn bến sông xưa

Từ ra đi không khắc khoải mong chờ

Ta sẽ ghé một chiều trên bến vắng

Đâu bến cũ ? Là bến lòng vô tận

Ngút không gian, dồn dập sóng thời gian

Và đau thương là nhân của huy hoàng

Để ánh sáng của bình minh rạng chiếu

Đâu cũng sẽ có trăng vàng huyền diệu

Đẹp lung linh nước lồng ánh trăng tươi

Gió trần gian quạt tắt lửa luân hồi

Mưa thế tục gội từ tâm thấm nhuận

Bếp chiều lạnh, một ông già cẩn thận

Liếp phên thưa che gió tạt trên mui

Mái chèo kia theo hướng nước mây trôi

Từ hiện tượng, thuyền quay về bản thể.

Và chiều nay, trên bến sông,

Có con thuyền nan ghé

Gió mênh mang ru không gian lặng lẽ

Mơ trăng sao và trời nước mông mênh

Hãy hò lên, vang khúc hát thanh bình :

"Ơi ai ơi, về đi, đừng chậm bước

Buồm căng lên, hướng về phương mây nước

Về đi thôi ! về với bến đò xưa !"