Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục
Bạn đang ở: Trang chủ Đài mây tím Câu văn của lòng

Câu văn của lòng

Văn (năm 2014)

Một vài kỷ niệm với ca sĩ Hà Thanh
Gặp Phật tử Thụy Điển đặc biệt tại Sài Gòn
"...Trong lúc nói chuyện tôi phải dừng mấy lần, nhắm mắt tại để tưởng tượng trong vài giây về công việc của người Phật tử đặc biệt này. Tôi chắc rằng anh hay thiền tập, và nhất định anh phải thiền, phải nhập tâm lắm khi tạo dựng bức tượng. Bởi bức tượng Thiền sư Nhất Hạnh rất có hồn, rất thật. Thật đến mức, tôi cứ có cảm giác Thầy đang ngồi cạnh chúng tôi, ngay tại đây, trong quán chay Liên Hương giữa lòng thành phố Sài Gòn..." - TS. Nguyễn Mạnh Hùng, Công ty sách Thái Hà.
Có một lối mòn
"...Tôi nhìn thật sâu vào sự việc để thấy tìm “cái thấy sâu sắc” mà sư em tôi nói đến. Bạn có thể cho là nó chỉ liên quan đến một việc rất cỏn con nhưng nó lại là một thí dụ rất điển hình cho tập khí của tôi. Tập khí đó là ôm đồm quá nhiều việc cùng một lúc và không biết dừng lại khi đã thấm mệt. Khi mệt, nghỉ ngơi là điều tốt nhất. Lúc mệt tôi lại hay làm tắt, hay đi đường tắt, và hay tìm cách để làm cho xong để nghỉ ngơi. Tôi quên mất hạnh phúc là trong khi làm việc chứ không phải là kết quả..." - Sư cô Trăng Mai Thôn
Nắng trên đồi thượng
Trên đỉnh cao của một trong những ngọn đồi hùng vĩ nhất chính là Xóm Thượng, nơi đang có nhiều người đến từ những vùng miền khác nhau rải rác khắp nẻo trên hành tinh này đang tụ hội an trú ở đây. Cả một vùng rừng rộng lớn chạy ôm bao quanh khắp các triền đồi. Và Đồi Thượng tự khi nào bỗng đã trở thành nơi an ổn tuyệt vời nhất dành cho những ai ưa thích nếp sống tịnh lạc, yên bình...."- Khiết Phong
Một gia đình với hai tấm lòng Phật - Chúa
"Tâm sự với hai bác, tôi tìm ra nguyên nhân của hạnh phúc trong một gia đình hai tôn giáo này. Hóa ra cả hai đều quan niệm rằng tôn giáo không thể làm mất hạnh phúc gia đình, rằng tôn chỉ của tôn giáo luôn là tình yêu thương..." - Thiện Đức Nguyễn Mạnh Hùng

Câu văn của lòng (Trước 2014)

Nhật ký trước lúc đi xa
Trái tim thanh niên phụng sự xã hội
Cá Một Mắt
Cậu bé chăn trâu thảnh thơi (phần 1)
Cậu bé chăn trâu thảnh thơi (phần 2)
Hơi thở mùa Xuân
Nguyện xưa một vẹn phải tìm nhau
Những điều em ước mơ… (Thư gởi chị - Phần 1)
Vẽ một chữ Tâm giữa trời (Thư gởi chị - phần 2)
Bưởi - Mối tình đầu của em (Thư gởi chị phần 3)
Thạch Lam, Bính và …em… (thư gửi chị - Phần 4)
mùa xuân, em bé sơ sinh
Mười năm bên hàng dậu
Hẹn nhau mùa hoa đào sang năm
Con dấu hạnh phúc
Khóc trong vòng tay của chính mình
Phép lạ Tăng thân
Cửa Tùng Đôi Cánh Gài
Những nấc thang chuyển hóa
Núi vẫn còn đây
Chốn bình yên
Gia đình tâm linh
Đá
Thiên thu
Mùa xuân đằng sau cánh cửa
Đường táo và đường Quyên
Mẹ - Nguồn thương yêu
Mẹ - Người Kỹ Sư Tâm Hồn
Khung trời đại học
Những điều ba mẹ muốn nói
Mẹ đang hạnh phúc
Thư tình nhân ngày Vu Lan
Ba ơi, con đang sống cho ba
Mẹ - phân khoa lớn nhất của trường đại học cuộc đời
Làm ra một niềm vui
Tình thương không bao giờ nói rằng đây là lần cuối!
Xóm Thượng - Mùa Lá Chín
Liệng sợi tơ sen trói con mãnh hổ
Chúng ta đang hạnh phúc
Nụ cười đầu ngày
Ngôi làng quê tôi
Chăn bò, chăn mình và chăn em
Cây mận
Tăng thân, những nghệ nhân nắn tượng
Thực tập chánh niệm lại quan trọng với người trẻ?
Mùa trao đèn
Mở cửa nhìn pháp thân
Nụ cười cho đời
Hiện hữu nhiệm mầu
Mẹ là biểu hiện của tình thương
Ba ơi! Con đang tiếp nối sự nghiệp của Ba
Nơi ấy cũng là bây giờ và ở đây
Sc Chân Trực Nghiêm
Nha Trang ngày về
Phương Trời Lạ
Sư cô Chân Vỹ Nghiêm
Mùa nhiệm mầu!
Tăng thân- môi trường tốt nhất cho tôi
Ngày chuyển mùa
Lễ tốt nghiệp trong tu viện
Chuyện Tân Sa Di
Chú Cuội
Tết rồi
Hoa Hậu
Thương tặng các chị em xóm Cỏ Thơm, chùa Tây Linh bên nhau ngày nớ
Thầy cô giáo hạnh phúc sẽ làm thay đổi thế giới
Mây bay trời viễn xứ
Tiếng Chim Cúc Cu
Lễ thọ giới tân tu ấn tượng
Trong Má có Bụt - Trong Má có Con
Chuyến Rong Chơi Lý Thú
Tập truyện ngắn của TÂM ANH
Vu Lan trắng
Xứ Nguyệt
Con đang sống một mùa thu kỳ diệu
Lá phong đã chuyển sang màu đỏ nhạt rồi đó. Lá dâu, lá mận cũng chín vàng, đung đưa trên cành trước gió thu. Ngọn cỏ còn đẫm sương mai, lối thiền hành còn đầy bông hoa dại vàng rực, chúng ta đang sống trong mùa thu, cùng tận hưởng gió thu, trăng thu, sương thu, đất trời thu.
Mùa mận chín
Làng đang vào mùa thu, lá cây bắt đầu chuyển sang màu vàng. Còn một tháng nữa Thầy mới về nên chị em con ở nhà tận hưởng mùa thu dùm Thầy. Và điều quan trọng nhất là chị em con luôn thương yêu, nhắc nhở nhau trong sự thực tập để làm quà dâng Thầy khi Thầy về.
Mùa lá chín
Sáng nay bước sang ngày mới của tuần thứ ba. Lạnh đến tê người, sương mù phủ kín khắp các lối đi, nên những chú chim kia không còn dậy sớm nữa. Tôi cũng thức giấc hơi trễ hơn mọi ngày. Một vài người bạn đứng từ phòng bên kia nói vội qua bên này “dậy trà sớm đi”. Còn gì tuyệt vời hơn thế khi thức giấc buổi sáng có người mời ta uống trà, ngồi yên và thưởng thức mùi hương của lá sage... Thầy Hữu Tấn

Thơm thảo gánh nước giếng quê

" Đêm giao thừa con lại chạy ra giếng, cúi đầu vào giếng gọi tên mình thật to. Từ lòng giếng sâu tận đáy, tiếng hồi âm lại cho con là cả một thiên đường tuổi thơ. Trong cái thiên đường đó, con mãi là thằng Út nhỏ nhoi cầm đèn soi đường chạy trước cho mẹ gánh nước bao lần đêm giao thừa..." - Nguyễn Nhã Tiên

 

Chuyện được một lần hạnh ngộ với đêm giao thừa ở Làng Mai( Pháp quốc), hay là các tu viện khác ở Mỹ, Đức, Úc, Thái Lan, Hồng Kông, với tôi quả thực là chuyện chỉ có thể ở trong những giấc mơ. Ấy vậy mà cái giấc mơ ấy, trong dịp Tết Quí Tỵ (2013) vừa qua, đã dẫn đường tôi góp mặt trong buổi Thiền sư Nhất Hạnh cùng với Tăng đoàn Làng Mai quây quần với nhau tại Xóm Mới bình thơ đón giao thừa.

Nói cho chính xác hơn, là thơ tôi có mặt chứ không phải con người thịt xương bụi bặm của mình. Đấy là một bài thơ có tên “Khúc quê” tôi đã đăng trên một tờ báo Tết nào đó, đã có duyên lành lọt vào cái nhãn quan thi sĩ của thầy, để có dịp ngân lên một khúc quê nhà giữa Làng  Mai. Chẳng những thế, mà qua internet trực tuyến còn được đến với các tu viện ở nhiều nước khác.

Bình thơ đón giao thừa là một nét đẹp độc đáo trong các sinh hoạt văn hóa truyền thống suốt tư nhiều năm nay ở Làng Mai. Chủ đề bình thơ đón Tết Quí Tỵ (2013) năm ấy, Thiền sư Nhất Hạnh chọn chủ đề “ Bếp lửa hồng”, bình một số những bài thơ và nhạc của các tác giả: Phạm Duy, Phạm Thế Mỹ, Nhất Hạnh, Nguyễn Nhã Tiên và Xuân Tiên. Đặc biệt thầy Nhất Hạnh đã dành phần nhiều thời lượng nói về âm nhạc của cố nhạc sĩ Phạm Duy.

Cái chất giọng văn hiền như tâm tình của mẹ nói với con của thầy đã làm tôi bồi xao xuyến. Dường như gần một nửa thế kỷ xa quê, dong ruổi vạn dặm khắp mọi miền trên trái đất này, quê xứ chưa bao giờ rời xa Thầy nửa bước. Những làng Mai, xóm Thượng, xóm Hạ, xóm Mới, những hoa sen, hoa súng,hoa sim, hoa ổi, hoa chanh, những con đò, dòng sông, quả đồi , ngọn núi…, tất cả hòa tan trong máu huyết của Thầy, tất cả thần thánh cùng bước chân thiền hành của Thầy nhẹ như mây bay cùng trời cuối đất. Lời Thầy nói về cái chủ đề “ Bếp lửa hồng” nó ca dao, nó môc mạc, ruột rà, trong veo trong vắt sông suối như thế này đây:

Bếp lửa hồng tượng trưng cho sự đoàn tụ, cho sự ấm áp, cho tình thương, cho hạnh phúc. Bếp lửa đó nằm ở đâu? Nó nằm đây (Pháp), hay ở bên nhà ( Việt Nam)… Bếp lửa là hình ảnh rất thân quen. Chúng ta ai nấy đều mong muốn có một bếp lửa hồng, có một cái tổ ấm. Chính người xuất gia cũng vậy…Chất lửa phải từ trong trái tim đi ra. Đạo Bụt dạy chúng ta làm ra lửa, làm ra tình thương, làm ra sự hiểu biết. Và khi chúng ta học giáo lý Bụt thì chúng ta có thể chế tác được lửa, ngọn lửa ở trái tim chúng ta…

Bình bài thơ “Khúc quê” của tôi, Thầy nói cứ y như ở giữa lòng xứ sở quê nhà, chẳng văn hoa bóng bẩy, chẳng triết lý cao siêu, chẳng miên mật ngữ nghĩa nào. Cứ tuột tuồn tuột từ tim phổi gan ruột trôi ra, như chính Thầy là người mẹ, người chị, người em ra giếng gánh nước đêm giao thừa vậy.

Đối với văn hóa Việt Nam, hình ảnh của ngọn lửa đi đôi với hình ảnh gánh nước. Gánh nước đêm ba mươi. Có nhiều địa phương ở Việt Nam, đêm ba mươi gánh nước là một nghi lễ. Dù cho mấy cái chum, cái lu trong nhà đầy rồi thì mình vẫn đi gánh nước ở giếng như thường. Và đêm ba mươi người ta gặp nhau ngoài giếng, gánh một gánh nước cuối cùng, và người ta kể chuyện cho nhau nghe. Người ta nói hy vọng của nhau đối với một năm mới tới. Do đó gánh nước đêm ba mươi trở thành một đề tài thi ca.

Nếu chúng ta sinh ra trong thời đại mới nầy thì chúng ta nên biết là ở trong nhà ngày xưa, có người em gái, người mẹ đi ra giếng gánh nước cho đầy chum, đầy lu, đầy vại. Đó là chuyện phải làm trong ngày Tết…Lu nước ( đầy), chum nước ( đầy) tượng trưng cho những tiện nghi vật chất, nếu trong nhà đầy nước thì có nghĩa là chúng ta có nhà ở, có cơm ăn, có áo mặc, chúng ta có lương bổng đường hoàng…Điều này người nào cũng làm được. Không cần phải là người giàu. Bất cứ người nào dù nghèo cách mấy cũng có thể lấy thùng đi gánh một đôi nước về. Đó là điều bình đẳng.

Và giếng trong làng đóng vai một vị Đại Bồ Tát cung cấp nước cho tất cả dân ở trong làng mà không kỳ thị. Người giàu cũng nước đó. Người nghèo cũng nước đó. Vậy nên nhìn vào cái giếng chúng ta có thể thấy đó là một vị Bồ Tát không kỳ thị, không phân biệt, là một nguồn sống, nguồn hạnh phúc cho làng…

Theo dõi cuộc bình thơ đón giao thừa  của Thiền sư Nhất Hạnh và Tăng đoàn làng Mai, tôi không thể ngăn nỗi cảm xúc đang òa vỡ. “Thầy ơi! Bài thơ con viết cũng là cho mẹ mình, chị mình. Và, cho cả con nữa. Mẹ con lúc còn sinh thời bảo rằng: Gánh nước đêm giao thừa là một mỹ tục có ý nghĩa chúc phúc cho một năm mới đủ đầy như nước đổ vào nhà. Bây giờ thì tất cả đã là người xưa. Đêm giao thừa con lại chạy ra giếng, cúi đầu vào giếng gọi tên mình thật to. Từ lòng giếng sâu tận đáy, tiếng hồi âm lại cho con là cả một thiên đường tuổi thơ. Trong cái thiên đường đó, con mãi là thằng Út nhỏ nhoi cầm đèn soi đường chạy trước cho mẹ gánh nước bao lần đêm giao thừa. Trong cái thiên đường đó, nhiều khi con nhận ra mình giông giống cái nhân vật cậu bé đứng bên bậu cửa trông ra đường ngắm mưa, đẹp như suối trong, như ánh sáng trong sách “Nẻo về của ý” của Thầy. Nghe lời bình thơ của Thầy là con đang hít thở đều đặn trong thế giới nhiệm mầu ấy. Đấy là diệu âm vô tận, hay nói khác hơn là cái đẹp hằng cửu trong ý niệm đức tin vĩnh hằng mà Dostoyevsky từng nói đến, rằng “Cái đẹp sẽ cứu rỗi thế giới”. Liệu rồi bài thơ “ Khúc quê” của con có là hạt cát trên bến sông Hằng lấp lánh một giấc mơ ?”.

Tôi lại chợt nhớ đến câu nói kinh điển của một nhà thơ phương Tây nào đó, rằng: “Những gì xuất phát từ trái tim thì đích tới là những trái tim”. Vâng, nguyên ủy của cái chân, cái thiện, cái mỹ bắt nguồn từ đấy. Một “ Khúc quê” nhỏ nhoi ấy có là gì đâu, thậm chí nó dễ bị mất hút giữa ngút ngàn rừng rừng thơ Tết. Ấy vậy mà duyên lành, cái gánh nước giếng quê thơm thảo đó có mặt giữa Làng Mai vào đúng cái giờ đón giao thừa. Nhiệm mầu hay những ý niệm bao la thuộc về siêu lý? Không, nó đích thực là: cái gì xuất phát từ trái tim thì đích tới là mọi trái tim!

NNT

 

KHÚC QUÊ

Nguyễn Nhã Tiên


Em va gàu vào giếng khuya gọi ngàn đêm

thức giấc

bếp lửa thức xa xôi rực đỏ một góc trời

ngọn gió thức ngoài đường chập chùng

cung bậc

trừ tịch thức gọi người đủ mặt lứa đôi

 

Đập vỡ thời gian hoa lửa rơi rơi

mọi ẩn nấp xô bật tường rêu nhú lời cỏ biếc

bấc se se ngập ngừng ngoài sân đợi Tết

nước tràn mái, tràn thùng, em gánh tiếp

niềm tin (*)

 

Giếng ngời ngời gương mặt của đêm

đêm cháy sáng

đêm giũ mình bóng tối

những cát bụi không còn nơi ẩn trốn

hạnh phúc từ ngực người nhuộm thắm cỏ hoa

 

Cả ngàn nhà, nước từ giếng chia ra

cười nói dội vang vang hồi âm của đất

có một thiên đường đêm ba mươi rất thật

trừ tịch chia đều mọi ngõ trầm hương

 

Khói bay trong nhà, khói bay hàng hiên

về em nhé

giao thừa đang điểm

có tiếng gàu ai bỏ quên ngoài giếng

chạm vào tôi ngân mãi khúc quê mùa .

NNT

(*) Mỹ tục người Quảng, gánh nước đêm giao thừa như chúc phúc cho một năm mới


Tranh vẽ lấy từ nguồn: www.songtho.net