Khoá tu mùa Hè dành cho người Việt tại chùa Sơn Hạ, Làng Mai – Pháp 2026

 

Khóa tu mùa hè tại Làng Mai, Pháp dành cho đồng bào Việt Nam năm nay sẽ diễn ra tại chùa Sơn Hạ, Xóm Thượng. 

Thời gian: 11.07 đến 03.08.2026

Ngôn ngữ:  Hoàn toàn bằng tiếng Việt, không có thông dịch ra tiếng Anh/Pháp.

Liên lạc: Tất cả mọi thắc mắc về thông báo này xin gửi email về văn phòng ghi danh UH-Office@plumvillage.org

Thời gian khóa tu: 

 

Ngày đến

Ngày đi

Ai có thể tham gia?

Tuần 1

Thứ bảy 11.07

Thứ bảy 18.07

-Người lớn
-Cặp đôi
-Gia đình có con nhỏ từ 5 tuổi trở xuống (không có chương trình sinh hoạt riêng)
-Gia đình có con từ 6-12 tuổi: có chương trình sinh hoạt bằng tiếng Việt.

Tuần 2

Chủ nhật 19.07

Chủ nhật 26.07

-Người lớn
-Cặp đôi
-Gia đình có con nhỏ từ 5 tuổi trở xuống (các cháu không có chương trình sinh hoạt riêng)
-Gia đình có con từ 6-12 tuổi: các cháu có chương trình sinh hoạt bằng tiếng Việt.

Tuần 3

Thứ hai 27.07

Thứ hai 3.08

-Người lớn từ 18 tuổi trở lên
-Cặp đôi
-Gia đình có con nhỏ từ 5 tuổi trở xuống (các cháu không có chương trình sinh hoạt riêng)
-Gia đình có con từ 6-12 tuổi: các cháu có chương trình sinh hoạt riêng bằng tiếng Việt.
-Gia đình có con từ 13-17 tuổi nói tiếng Việt: các cháu có chương trình sinh hoạt riêng bằng tiếng Việt.

Thông tin cho gia đình có con nhỏ – Xin vui lòng đọc kỹ:

Gia đình người Việt có con từ 5 tuổi trở xuống có thể đăng ký đến Sơn Hạ trong tất cả các tuần – Mỗi tuần chỉ có 5 chỗ dành cho các cháu độ tuổi này. Không có chương trình sinh hoạt dành cho các cháu.

Gia đình người Việt có con nhỏ từ 6 đến 12 tuổi có thể ghi danh đến Sơn Hạ trong tất cả các tuần – Mỗi tuần chỉ có 16 chỗ dành cho các cháu độ tuổi này. 

Trong tuần 1 và tuần 2: Sơn Hạ không nhận các cháu thiếu niên từ 13 đến 17 tuổi. Không có chương trình dành cho các cháu trong độ tuổi này. 

Riêng tuần thứ 3: các cháu thiếu niên từ 13 đến 17 tuổi nói tiếng Việt có thể ghi danh đến Sơn Hạ. Có 16 chỗ dành cho các cháu thiếu niên nói tiếng Việt. Các phụ huynh chỉ nên đăng ký cho con mình đi dự khóa tu nếu các cháu muốn đi. Xin bấm vào đường dẫn này để đăng ký: https://plumvillage.org/event/retreat/summer-retreat-for-vietnamese-friends-at-son-ha-temple-upper-hamlet

Nếu các cháu có thể nói được tiếng Anh hoặc tiếng Pháp thông thạo, xin đăng ký vào danh sách chờ đợi của chương trình thiếu niên (Teen program) ở các xóm như sau: 

  • Các em trai từ 13 đến 17 tuổi, nói và hiểu thông thạo tiếng Anh và cha, mẹ hay người bảo trợ: xin đăng ký về chùa Pháp Vân, Xóm Thượng (năm nay không có chương trình tiếng Pháp).

Các em trai sẽ cắm lều cùng với các em trai khác, và cha mẹ sẽ cắm lều ở nơi dành cho gia đình.

  • Các em gái từ 13 đến 17 tuổi, nói và hiểu thông thạo tiếng Anh hoặc tiếng Pháp và cha mẹ hay người bảo hộ: xin đăng ký về chùa Từ Nghiêm, Xóm Mới.

Các em gái sẽ cắm lều ở cùng với cha mẹ hoặc người bảo hộ.

Quý vị có thể bấm vào đây để đăng ký vào các chương trình dành cho thiếu niên nói tiếng Anh ở đường dẫn này: https://plumvillage.org/event/retreat/summer-opening-2026

* Lưu ý: Cha mẹ hoặc người bảo hộ sẽ chịu trách nhiệm cho các cháu ngoài thời gian sinh hoạt dành riêng cho các cháu trong các chương trình chính thức.

Thông tin cho người lớn:

Người lớn có thể đăng ký đến dự khóa tu trong tất cả các tuần. Có 60 chỗ dành cho người lớn. Xin bấm vào đường dẫn này để đăng ký: https://plumvillage.org/event/retreat/summer-retreat-for-vietnamese-friends-at-son-ha-temple-upper-hamlet

Một số thông tin quan trọng:

  • Chỗ ở chủ yếu là cắm lều. Xin các gia đình cố gắng mang theo lều của mình và các dụng cụ, đồ dùng cần thiết khi ở lều (lều, túi ngủ, gối, đệm lót nằm (đệm hơi nếu có), đèn pin, …)
  • Mỗi người cần mang theo một túi ngủ cho mình.
  • Nếu ở xa không mang theo lều được, một số dụng cụ cắm lều sẽ được cung cấp nếu có yêu cầu. Xin gửi email về uh-office@plumvillage.org để yêu cầu.
  • Số giường dành cho người lớn tuổi hoặc có vấn đề về sức khỏe rất hạn chế. Sau khi đăng ký, xin liên lạc bằng email về uh-office@plumvillage.org nếu có yêu cầu.
  • Không có phòng vệ sinh riêng ở trong phòng. Tất cả đều sử dụng phòng vệ sinh công cộng.
  • Nếu con em quý vị nói các thứ tiếng khác (không phải tiếng Việt), xin bấm vào đây 
  • Mọi thắc mắc xin liên lạc qua email: UH-Office@plumvillage.org

Phần hướng dẫn đăng ký

Gia đình có con từ 12 tuổi trở xuống, hay có con tuổi thiếu niên (chỉ cho tuần thứ 3), người lớn, hoặc cặp đôi có thể theo các bước như sau:

  • bấm vào đây: https://plumvillage.org/event/retreat/summer-retreat-for-vietnamese-friends-at-son-ha-temple-upper-hamlet
  • xin cho biết quý vị đến một mình hay với ai khác.
  • kế đó, chọn giới tính
  • Chọn tuần quý vị muốn ghi danh
  • Sau đó, xem kỹ phần thông tin về các khoản phí và chọn khoản nào quý vị cảm thấy phù hợp với khả năng tài chánh của mình nhất.
  • Sau khi chon khoản phí phù hợp, bấm vào nút “See Availability” ở dưới phần giá biểu để xem các chọn lựa về chỗ ở nơi trang sau.
  • Xin vui lòng điền một mẫu đăng ký cho mỗi người và thêm thông tin người khác vào cuối mẫu đăng ký để chúng tôi biết quý vị là cùng chung một gia đình, hay đi chung với nhau.
  • Mọi thắc mắc xin liên lạc qua email: UH-Office@plumvillage.org

Phần giải thích về phương thức thanh toán và hủy ghi danh:

Đăng ký và thanh toán

Đối với tất cả các khóa tu từ 3.01.2026 trở đi, đóng góp chi phí khóa tu của quý vị sẽ được chia ra làm hai phần:

Phần chi phí chính sẽ đóng góp cho “Chào Mừng tới Làng Mai” (Bienvenue Aux Pruniers S.A.S. (BAP)): để chi trả cho tiền ăn, ở, điện nước, chi phí văn phòng, thuế).

Và phần đóng góp cho Congrégation Bouddhique Zen Village des Pruniers (CBZ) để yểm trợ cho tăng thân xuất sĩ.

Do đó, tài khoản của quý vị sẽ ghi nhận hai lần thanh toán, và quý vị sẽ nhận được hai hóa đơn.

Phương thức chi trả trên mạng  internet: : 

– có thể dùng thẻ tín dụng (Credit card)

– hoặc có thể dùng phương thức thanh toán: Ủy nhiệm thu SEPA (SEPA Direct Debit)

Tất cả các khoản thanh toán được xử lý thông qua cổng thanh toán bảo mật Stripe. Chúng tôi không lưu trữ thông tin thanh toán. Do các quy định nghiêm ngặt của Pháp, chúng tôi không thể nhận tiền mặt, séc hoặc chuyển khoản ngân hàng thủ công cho các khoản thanh toán khóa tu.

Quy định hủy ghi danh:

Nhằm đảm bảo cơ hội tham gia công bằng cho tất cả mọi người, xin chỉ đăng ký giữ chỗ khi quý vị biết chắc mình / gia đình có thể tham dự.

  1. Người ghi danh dự khóa tu xin hủy ghi danh:

Nếu quý vị cần hủy ghi danh:

  • trước khi khóa tu diễn ra từ 28 ngày trở lên: phí sẽ được hoàn lại 100% (trừ đi 100 € phí hành chính và phí hủy)
  • trước khi khóa tu diễn ra từ 14 đến 27 ngày: phí sẽ được hoàn lại 50% (sau khi trừ 100 € phí hành chính)
  • 13 ngày hay ít hơn trước ngày đến khóa tu: Không hoàn phí.

Quý vị nên cân nhắc mua bảo hiểm du lịch để có thể an tâm hơn trong trường hợp cần hủy khóa tu vì những tình huống ngoài dự kiến, như vấn đề sức khỏe cá nhân hoặc việc khẩn cấp trong gia đình. 

Đối với những vị phát tâm đến Làng Mai để hỗ trợ với vai trò tình nguyện viên, phí hủy là 25€ nhằm chia sẻ phần chi phí hành chính đã phát sinh.

2. Hủy ghi danh do Làng Mai:

Làng Mai xin bảo lưu quyền hủy khóa tu trong những trường hợp cần thiết. Nếu điều này xảy ra, quý vị sẽ được hoàn trả toàn bộ số tiền đã thanh toán, bao gồm cả phí hành chính.

Ngoài việc hoàn lại phí đăng ký khóa tu, chúng tôi rất tiếc không thể chịu trách nhiệm thêm đối với các chi phí khác thí dụ như các khoản quý vị đã chi trả trước cho việc sắp xếp chuyến đi của mình, như vé máy bay hoặc thị thực. Vì vậy, chúng tôi tha thiết khuyến khích quý vị mua bảo hiểm du lịch phù hợp để có thể chủ động hơn trong những trường hợp bất khả kháng.

 

Câu đối Tết Bính Ngọ 2026

Tình yêu non nước về trên lá

nhân loại mừng vui rộn nẻo đường

hoa lòng trời đất vô cùng nhỉ

mi một mùa xuân lại nhả hương!

Đường quê – thơ Sư Ông Làng Mai

Kính chúc tăng thân và thân hữu khắp nơi cùng gia quyến một mùa xuân và năm mới Bính Ngọ nhiều bình an, hạnh phúc, niềm vui và sự hòa hợp. Mong quý vị gặt hái được nhiều hoa trái của sự thực tập để có thể trở thành một nguồn an lạc cho chính mình và mọi người xung quanh.

Xin nhấp chuột vào hình dưới đây để tải thư pháp

 

Tiếng Việt                                                                                        Tiếng Anh

THƯ PHÁP DO THẦY PHÁP HỮU THỰC HIỆN

Sau khi chết, mình sẽ đi về đâu?

Trong buổi vấn đáp với trẻ em ngày 22 tháng 7 năm 2012, một em bé đã đặt câu hỏi này với Sư Ông Làng Mai.

Sau khi chết, mình sẽ đi về đâu?

Thầy: Con thật sự muốn biết điều đó sao?

[Em bé gật đầu.]

Thầy: Đó là câu hỏi khẩn thiết nhất đối với con sao?

[Em bé lại gật đầu.]

Thầy: Đối với thầy, câu hỏi đó không khó trả lời.

Bởi vì Thầy biết rất rõ thầy sẽ tiếp nối như thế nào sau khi Thầy chết.

Thầy biết rất rõ ngay trong giây phút hiện tại này, thầy đang biểu hiện như thế nào.

Nếu con biết trong giây phút hiện tại con đang biểu hiện ra sao,

thì tự nhiên con sẽ biết sự tiếp nối của con sau khi chết.

Đó là giáo lý của Làng Mai.

Bây giờ, con nhìn lên bảng nhé.

Giả sử đây là một cây nến.

Đây là một cây nến.

(Thầy vẽ lên bảng một cây nến)

Cây nến đang biểu hiện dưới hình thức ánh sáng và hơi ấm, tỏa ra khắp mọi hướng.

Cây nến này có thể cháy trong năm tiếng, bảy tiếng, rồi sáp hết.

Khi sáp hết, ta nói rằng cây nến “chết”.

Nhưng sự tiếp nối của cây nến có chấm dứt không?

Con có nghĩ rằng đây là sự chấm dứt hoàn toàn của cây nến không?

[Thầy vẽ một đường ngang trên bảng.]

Từ đường này trở lên, ta gọi đó là cây nến.

Thầy đồng ý, con đồng ý, mọi người đều đồng ý.

Nhưng từ đường này trở xuống,

ánh sáng và hơi ấm của cây nến

có còn là sự tiếp nối của cây nến hay không?

Giáo pháp rất sâu và rất đẹp.

Chúng ta phải học với cả trái tim thì mới hiểu được.

Câu hỏi “Sau khi chết, ta tiếp nối như thế nào?” là một câu hỏi hay.

Nhưng nếu không thực tập, không nhìn sâu, thì ta không thể có câu trả lời đích thực.

Bây giờ con nhìn lại cây nến.

Ngay trong giây phút hiện tại này, cây nến đang biểu hiện rồi.

Bởi vì trong giây phút này,

ánh sáng và hơi ấm của cây nến

đang biểu hiện ra ngoài

và đồng thời cũng nuôi dưỡng chính cây nến.

Cho nên cây nến không cần đợi đến lúc sáp hết mới bắt đầu sự tiếp nối.

Con cũng như vậy.

Ngay trong giây phút này, con đang biểu hiện.

Và chính cách con đang biểu hiện

đã tạo ra sự tiếp nối của con rồi.

Cây nến biểu hiện bằng ánh sáng và hơi ấm.

Con biểu hiện bằng ý nghĩ, lời nói và hành động.

Mỗi giây phút trong đời sống hằng ngày, con đang hiến tặng suy nghĩ, lời nói và hành động của con.

Những gì con hiến tặng ấy sẽ trở thành sự tiếp nối của con.

Con tiếp nối trong con cái của con.

Con tiếp nối trong bạn bè của con.

Con tiếp nối trong thế giới.

Bất cứ điều gì con nghĩ, con nói hay con làm

đều vừa biểu hiện trong giây phút này,

vừa trở thành sự tiếp nối về sau.

Đó gọi là nghiệp.

Thầy sống đời sống hằng ngày sao cho cách thầy biểu hiện có thể tạo ra một sự tiếp nối đẹp.

Thầy muốn nuôi dưỡng những ý  nghĩ đẹp:

ý nghĩ thương yêu,

ý nghĩ từ bi,

ý nghĩ hiểu biết.

Mỗi khi thầy có một ý nghĩ như vậy, ý nghĩ ấy biểu hiện ngay trong giây phút này

và đồng thời tiếp nối trong học trò và bạn bè của thầy và cả trong thế giới.

Thầy không muốn những hạt giống tiêu cực trở thành sự tiếp nối của thầy.

Cho nên thầy thực tập chuyển hóa chúng ngay khi chúng mới biểu hiện.

Nhìn vào đệ tử của thầy, con có thể thấy thầy.

Nhìn vào bạn bè của thầy, con có thể thấy thầy.

Thầy không chỉ biểu hiện trong thân thể này.

Thầy đang tiếp nối trong rất nhiều hình thức khác.

Giống như đám mây.

Đám mây biểu hiện thành mưa.

Đám mây không chết,

đám mây chỉ tiếp nối trong một hình thức mới.

Cho nên khi con không còn thấy thân thể thầy nữa mà nói “thầy không còn”, thì điều đó không đúng.

Thầy vẫn đang tiếp nối,

nhưng con cần con mắt vô tướng để nhận ra.

Nhìn vào các thầy, các sư cô, các cư sĩ ở Làng Mai,

cách họ đi,

cách họ thở,

cách họ mỉm cười,

cách họ nấu ăn, quét sân, giúp đỡ người xung quanh —trong đó có rất nhiều Thầy.

Và vì vậy, câu hỏi được trả lời như thế này:

Nếu con biết cách con đang biểu hiện trong giây phút hiện tại,

thì con sẽ biết rất rõ con sẽ tiếp nối như thế nào sau khi chết.

Sự biểu hiện có thể chấm dứt,

nhưng sự tiếp nối thì không.

 

Lễ xuất gia gia đình Cây Mẫu Đơn (Peony Tree) ngày 10/05/2025

 
Kính thưa đại chúng, Tu viện Bích Nham toạ lạc tại miền Đông bắc Hoa Kỳ, nơi vào mùa đông tuyết phủ trắng xoá, cảnh vật chỉ còn lại cành cây khẳng khiu trụi lá. Nhưng khi nắng lên, mùa xuân về bao loài hoa tuôn dậy. Vào tháng Năm, có một loài hoa rất thơm và rất đẹp, sắc hoa lung linh trong nắng và nở tròn viên mãn, Cây Mẫu Đơn.

Tu viện Bích Nham vừa đón chào ba cây hoa Mẫu Đơn nở trong lòng đại chúng. Các vị là những người con đến từ những nơi khác nhau, nhưng nay đã trở về làm con gái, con trai của Đức Thế Tôn. Tiếp tục sự nghiệp dâng hiến hương thơm cho đời, mang lại giá trị đẹp từ công phu tu tập cho mọi người.

Quý Sư chú, Sư cô mới xuất gia thuộc thế hệ thứ 44 tông Lâm Tế và thế hệ thứ 10 phái Liễu Quán, là lớp xuất sĩ trẻ mang Pháp tự có chữ Nhất và chữ Hạnh, sự tiếp nối đẹp đẽ của Sư Ông Làng Mai. Pháp tự của quý Sư chú, Sư cô mới đã được Tăng thân trao cho lần lượt là:

Sư cô Chân Thiện Hạnh là người Việt, Sư chú Chân Nhất Tâm là người Mỹ, Sư chú Chân Nhất Hải người Trung Quốc.
 
 

Họ là những người trẻ đầy nhiệt huyết trong trái tim, sinh sống và làm việc tại Hoa Kỳ. Quý vị đã đến với tăng thân, tu tập và nuôi lớn Bồ Đề Tâm từ những điều đơn sơ mộc mạc. Nên ước nguyện được làm người xuất gia mỗi ngày một lớn. Vào ngày 10 tháng 5 năm 2025, quý vị đã được cạo bỏ mái tóc, tiếp nhận 10 giới Sadi và Sadini, mặc lên chiếc áo của người tu.
“Mặc áo của người tu

Tâm tư thường khoẻ nhẹ

Nguyện sống đời thảnh thơi

Đem vui cho trần thế”.

Nguyện ước được đi trên con đường của bậc xuất trần thượng sĩ, nay họ đã khởi hành trên con đường ấy.

Cầu chúc cho quý sư cô, sư chú mới vững bước đi tới và mỗi ngày đều gặt hái nhiều hoa trái trong công phu tu tập của mình.
Tăng thân kính gửi vài hình ảnh trong buổi lễ xuất gia, từ tu viện Bích Nham, tiểu bang New York.

Thân mến!

Quý Thầy, quý Sư cô

Tăng thân Làng Mai.
 
 
 
 

Hướng về đất Mẹ

 

Kính lạy đất Mẹ,

Chúng con cúi lạy Mẹ trong ý thức sáng tỏ là Mẹ đang có mặt trong chúng con và chúng con là một phần của Mẹ. Chúng con mỗi ngày nguyện đi từng bước chân chánh niệm, ý thức rõ rệt là mình đang giẫm lên thật địa, để trong mỗi bước chân của chúng con có thể tiếp xúc với Mẹ, với những mầu nhiệm của sự sống biểu hiện trên hình hài Mẹ. Chúng con biết là mỗi bước chân như thế đều có khả năng nuôi dưỡng và trị liệu, mỗi bước chân như thế có thể đem chúng con về với giây phút hiện tại để tiếp xúc với Mẹ.

Kính lạy Mẹ,

Giờ đây, mỗi khi bước đi trên đất Mẹ, chúng con thắp sáng ý thức rằng thực tại mầu nhiệm của Mẹ vượt thoát ý niệm vật chất và tinh thần. Tâm và vật chẳng qua là hai ý niệm, chỉ là hai mặt của cùng một thực tại. Cây tùng kia không phải là vật chất bởi vì có cái biết trong nó. Hạt bụi kia không phải là vật chất bởi vì mỗi nguyên tử trong nó đều có sự thông minh, đều là những thực tại linh động. Tự tính của chúng con cũng là tự tính của Mẹ. Tự tính của Mẹ cũng là tự tính của vũ trụ; đó là tự tính tương tức, không có không không, không sinh không diệt, không thêm không bớt, không vật không tâm, không trong không ngoài, không tới không đi. Đất là một trong bốn đại nhưng đất ôm cả các đại khác trong lòng bởi vì đất được làm bằng những yếu tố không phải là đất. Bốn đại cũng mang trong lòng thời gian, không gian và tâm thức. Mỗi bước đi cho chúng con thấy sự thực sáu đại dung thông. Phật tính không phải chỉ có mặt trong con người mà có mặt trong muôn vật.

Con muốn bước đi nhẹ nhàng trên đất Mẹ, bằng những bước chân của tình thương và sự kính ngưỡng. Con sẽ bước đi với thân và tâm nhất như. Con biết rằng con có thể bước đi như thế nào để mỗi bước chân là niềm vui, mỗi bước chân là nuôi dưỡng, mỗi bước chân là trị liệu – không chỉ cho thân tâm con, mà còn cho đất Mẹ. Mẹ là hành tinh đẹp nhất trong hệ Thái Dương. Con không muốn chạy trốn Mẹ, cũng không muốn vội vã. Con biết con có thể tìm thấy hạnh phúc ngay bây giờ và ở đây. Con không cần vội vã để tìm thêm những điều kiện hạnh phúc trong tương lai. Với mỗi bước chân, con có thể nương tựa nơi Mẹ và tận hưởng vẻ đẹp của Mẹ. Con có thể dừng lại những nghĩ suy. Con có thể đi thong dong, thảnh thơi mà không cần cố gắng. Đi như thế là con đang đi trong tỉnh thức. Con có thể ý thức rằng con đang sống, và sự sống là một điều vô cùng mầu nhiệm. Con có thể ý thức rằng con không bao giờ cô đơn. Mẹ luôn có trong con và xung quanh con trong từng bước chân, nuôi dưỡng con, ôm ấp con, và đưa con về tương lai.

Kính lạy Mẹ,

Mẹ luôn mong muốn chúng con sống với chánh niệm và lòng biết ơn. Chúng con có thể làm điều đó bằng cách nuôi dưỡng năng lượng chánh niệm, an lạc, vững chãi và từ bi trong đời sống hàng ngày. Vì vậy, hôm nay chúng con xin nguyện đầu tư vào mỗi bước chân trên đất Mẹ bằng tất cả tình thương và lòng biết ơn. Trong khi bước đi con có thể để trọn tâm ý vào từng bước chân, để ý thức rõ rệt là mình đang giẫm trên thật địa, để có thể tiếp xúc sâu sắc với những mầu nhiệm của sự sống biểu hiện trên hình hài của đất Mẹ.

 

Tôi sẽ chọn thương yêu

Chân Trời Khiết Minh

Thầy Trời Khiết Minh xuất gia năm 2017 trong gia đình cây Bạch Dương. Những hạnh phúc, niềm vui và chuyển hóa trong thời gian sống và tu tập tại xóm Thượng được thầy chia sẻ rất thật và hóm hỉnh (khi còn là một sư chú) trong bài viết sau đây.

“Ai thương?”, “Thương ai?”, hoặc “Thương điều gì?”, mà “Thương là gì?”, “Tại sao lại phải thương?” và “Như thế nào mới là tình thương đích thực?”. Đây là những câu hỏi, hay cũng có thể gọi là công án thiền tập của con trong năm 2020, và chắc hẳn sẽ là một công trình tu tập “đồ sộ, đại bự và siêu to”, chỉ chấm dứt khi và chỉ khi các nhà khoa học chứng minh vô cực có điểm bắt đầu và kết thúc! Phán một câu thế này, con thấy có gì đó không ổn lắm. Lỡ người ta chứng minh được thì sao? Mà thôi kệ, lúc đó hẵng đính chính. Độc giả ắt hẳn là những người rất bao dung và rộng lượng phải không?

Mọi chuyện bắt đầu vào đầu năm 2020, khi con đang “thăng hoa và bay cao” trong sự thực tập. Nhìn đâu cũng thấy hoa thấy hẹ. Diễn tả cho chính xác trạng thái tâm trong chuỗi thời gian ấy là đang cưỡi mây đi ngắm trăng, ngắm chị Hằng Nga cùng các thánh, các tiên không cần đợi họ giáng trần. Tuy nhiên, những bước tiến này cũng khá dài và khá nguy hiểm. Nguy hiểm ở đây là con bị kẹt vào những cảm thọ êm ái, siêu việt kia và cho nó là chuẩn mực của cuộc sống. Vì thế trong tâm lúc nào cũng có sự đòi hỏi, phải chánh niệm sáng trưa chiều tối và ngay cả lúc ngủ cũng thế! Con còn nhớ những lúc con đối trị với thất niệm bằng cách ép thân, ép xác, ép tâm như một sự trừng phạt. Đi từng bước thì gồng mình cứ như đi diễu binh chuẩn bị ra mặt trận kháng chiến giành giật hòa bình thế giới. Ngồi thiền thì bặm môi, cắn răng, nheo mày cứ như vừa bị ai huých cùi chỏ vào hông. Lúc ấy con thường rất khổ sở. Từ trạng thái đi ngắm tiên, và, vèo, trong một nốt nhạc rưỡi, hai bạn đầu trâu mặt ngựa tiễn thẳng xuống địa ngục. Thi kệ cùng những câu tác ý quay về và có mặt cho những mầu nhiệm trong giây phút hiện tại là những thần chú góp phần rất lớn trong việc ngắm tiên của con. Thế nhưng trong những lúc như vậy, đọc bao nhiêu thần chú, gọi mây hô bão, cũng không ra em nào. Biệt tăm cả. Mong cho có một chiếc xe bò xốc xếch để leo ra khỏi động địa ngục này cũng không có. Khổ quá, không biết làm sao! Kho tàng pháp thoại của Sư Ông thì lớn, tìm cho đúng chìa khóa trong lúc này quả không hề dễ. Thực chất, con đã nhận được chiếc chìa khóa này qua những bài pháp thoại về 16 Hơi thở chánh niệm và Bốn lĩnh vực quán niệm nhưng con không nhận thức được điều đó vì công phu và kinh nghiệm thực tập còn rất non nớt.

 

 

Con đã xin phép tham vấn một vị thầy lớn. Sau khi nghe con trình bày sự việc, vị ấy bảo: “Sở dĩ như thế là vì sư em còn kỳ thị chính bản thân mình, kỳ thị những hạt giống bất thiện trong sư em. Hãy thương tất cả những gì trong mình và hãy để tình thương theo thời gian ôm ấp chuyển hóa những hạt giống ấy”. Thoạt đầu con có một hoài nghi hoặc nói đúng hơn là không hiểu. Nói ra thì thật thất lễ. Con rất tôn trọng và trân quý sư anh nhưng trong tâm lúc ấy con thật sự nghĩ: “Sao mà ‘sến’ quá vậy!”. Từ ngày đến Làng, con đã nhiều phen choáng váng với “độ sến” của những câu nói, văn và thơ của quý thầy, quý sư cô. Thoạt nghe qua, con không thể nào chấp nhận được. Có lẽ vì ở ngoài đời con không được nhận những lời ái ngữ như vậy và chưa hiểu tác dụng của chúng. Mà, sao tình thương lại là mấu chốt cho việc gỡ cái nút thắt đại bự này? Kỳ thị ư? Thì đúng là con có cảm nhận được, đâu đó, nó là một trong những lý do chính. Nhưng tình thương và kỳ thị thì liên quan gì, có họ hàng gì với nhau đâu chứ? Nhất là câu “để tình thương theo thời gian ôm ấp và chuyển hóa hạt giống bất thiện”. Nội dung siêu tưởng của các phim khoa học viễn tưởng tầm cỡ thế giới còn thua xa cái khái niệm này – một phạm trù mà con khó lòng không nói từ: chối bỏ.

Cái hiểu khá nông cạn của con về các tâm hành là chúng hiện hữu riêng biệt và cứng ngắc như những khối đá nhấp nhô xù xì. Có sự phân biệt rạch ròi và rõ ràng. Tình thương và các tâm hành bất thiện như hai cục đá vô tri, vô cảm, vô thức mà bảo chúng ôm nhau và chuyển hóa nhau thì đúng là không tưởng. Không! Không tưởng tượng được, dù cho con có đặt hai đứa ngay trước mặt mà sôi nổi chứng minh, chứng tỏ cho chúng! Mặc dù vậy, nhờ phước đức ông bà, thay vì chê bai, bác bỏ dựa trên những cái hiểu đó, cái cục tò mò trong con lại đi lên. Một phần lớn là vì không điều khiển được rồi khổ đến tận cùng với mấy bạn đầu trâu mặt ngựa kia, nên con chẳng còn lựa chọn nào hơn là thử áp dụng phương pháp thực tập và tư duy đó.

Giai đoạn đầu thiệt như là tẩy não, y hệt như lúc con thực tập uy nghi vào năm trước. Thêm một may mắn nữa là hạt giống lỳ lợm trong con khá to và cũng rút kinh nghiệm từ sự thực tập uy nghi nên dù có nhiều phen không thành công, con vẫn cố gắng hết mình. Con luôn để ý những gì mình làm và quay trở về để quán chiếu. Như là một nhà nghiên cứu hóa học nhiệt thành, hôm nay thì đổ chất A vào chất B xem nó phản ứng thế nào, có đúng như giả thuyết hay kết quả mà vị đi trước đã tuyên bố hay không. Không đúng thì, hôm sau, đổ A vào C, và tiếp tục B vào C, v.v. Bên cạnh đó, con thực tập đặt những câu hỏi có tính cách khai mở, đi vào tâm điểm của tâm thức và thực tại. Quan trọng nhất là để cho những trải nghiệm của sự thực tập lên tiếng, những phản ứng của thân và tâm chứng minh hay trực giác tự trả lời, hạn chế tư duy tới mức tối đa. Điều này con được một vị thầy lớn khác chỉ bảo. Đây chính là cột mốc quan trọng thứ hai, yểm trợ cho con đường thực tập và cho phép con gặt hái những cái thấy về bản thân cũng như thực tại trong năm qua. 

Ví dụ dùng hình ảnh lấy chất này đổ vào chất kia, nếu không đúng thì mang đi đổ bỏ nghe dễ nuốt nhưng làm thì ôi thôi, trầy vi tróc vảy. À không! Tróc móng chứ, người chứ có phải cá phải bọ đâu, dân gian mình sao lại truyền nhau thế nhỉ? Sự thật là ngay sau khi được chỉ điểm, con đã cảm giác có một cái gì đó rất lớn mở ra trong lòng. Cái mà vị ấy dạy đánh động tâm con nhất là con đang có sự kỳ thị với những biểu hiện tâm hành mà lúc đó con cho là kẻ thù của mình, kẻ thù không bao giờ ngồi chung trong một buổi tiệc tất niên, nói gì đến chuyện chấp nhận đội chung trời, đạp chung đất. Thất niệm, tán loạn, sợ hãi, lo lắng, đánh giá, vướng mắc v.v. được liệt vào cái mà con gọi là danh sách tội phạm truy nã hạng nặng. Khi chúng xuất hiện là liền lập tức bật còi hú báo động đỏ,  khởi trống, thổi kèn, dựng cờ và khai triển tất cả thiên binh, thiên tướng toàn vũ trụ mà trấn áp. Phải dùng “tiệt chiêu” để giải quyết chúng! Tại sao lại là “tiệt chiêu” mà không phải tuyệt chiêu? Đơn giản thôi, tuyệt chiêu là những chiêu thức hay và mang lại kết quả tuyệt vời. Tuy thế vẫn chưa đủ vì chúng vẫn còn quay lại. Còn “tiệt chiêu” là chiêu thức với tối chủ trương “tiệt chủng hóa” chúng, không cho chúng một cơ hội thoi thóp nào hết! “Ta là chủ nhân của hiện hữu tên là Khiết Minh này, mi là cái gì mà dám làm mưa làm gió ở đây!Ta sẽ xóa sổ đen lẫn đỏ của chúng mi khỏi vũ trụ này!”. Và cứ thế, “hạt giống Hít Le” lên ngôi. Giờ nghĩ lại thật là rùng mình với những tư tưởng ấy.

Cho nên sau đó, khi con nhận thức được những gì mình đang có, thí dụ như tâm hành thất niệm, thì con sẽ thực tập. Con thử phát khởi tư duy như: “Tôi đang thất niệm, buông và thương NÓ”. Thế nhưng lại xuất hiện tư duy khác: “NÓ xấu xí thế này thì thương như thế nào hả trời! Thôi cứ làm vài ngày xem thế nào”. Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng trong thân tâm con có một sự gượng ép và gồng gánh không hề nhẹ. Lúc trước, khi con bắt đầu thực tập uy nghi thì kết quả đến liền sau ba, bốn ngày, nhưng thực tập thương mình và những tâm hành bất thiện của mình thì con phải thật sự kiên nhẫn vì mãi đến hơn một tuần mới có dấu hiệu của chút ít thay đổi. Với con, để có những diễn tiến của sự buông bỏ và tình thương thật sự đối với một tâm hành bất thiện, phải mất từ ba tháng đến sáu tháng, mà con cảm nhận đó chỉ là phần nổi của vấn đề, đủ để gãi cho đỡ ngứa thôi. Như đối với tâm kỳ thị, để con nhìn rõ được nàng thì, chỉ cách cái ngày con ngồi viết bài này chừng một tuần đổ lại, con còn cảm giác là mình chỉ thấy rõ được cấu trúc trên bình diện tổng thể của gương mặt nàng – trái xoan, trái xoài hay mận mít gì đó. Còn trán nàng thế nào, nhăn hay láng; mắt nàng thế nào, trong hay đục; da mặt nàng thế nào, hồng hào, trắng tinh hay sô cô la và có bao nhiêu vết nám v.v. thì chắc phải mất thêm vài chục năm nữa. Nhưng ít ra, con thấy nó có dấu hiệu thay đổi dù chỉ là như một hạt bụi. Trên một phương diện nó là hạt bụi nhưng đối với con nó là viên ngọc quý, là tia sáng của hy vọng. Và, hạt bụi này, với sự kiên trì góp nhặt từng ngày của mình, đến một lúc nào đó, sẽ đủ cho con nung thành một viên gạch lót trên con đường đi đến sự tự do đích thực. Nhiều khi chỉ góp được một nắm cát trên tay thôi mà mình đã cảm thấy tự do và hạnh phúc vô cùng. Những phút giây này con thường thấm thía cái câu “Không có con đường đến hạnh phúc, hạnh phúc chính là con đường”. Thậm chí với con, chưa cần tính đến chuyện nhận thức con đường và cái tên của nó, từng hạt bụi, hạt cát mình góp nhặt trên tay để lót cho con đường này đã là tự do và hạnh phúc rồi! 

 

 

Sau khi nhận được dấu hiệu đó, con bắt đầu có sự thay đổi nhận thức về cái chữ thương mà vị thầy kia dạy, cũng như về tất cả những biểu hiện của những tâm hành trong con. Dần dần con tập mỉm cười với tất cả trạng thái thân tâm của mình. Con cũng thay đổi ngôn ngữ dùng để nói với tâm. Thay vì dùng từ “nó” thì con dùng từ “em” hoặc “nàng”. Và cứ thế “Hít Le” chấm dứt nhiệm kỳ, nhường lại ghế nóng cho bạn “Sến Súa”. Câu nói của con cũng thay đổi rất nhiều “Em (sợ hãi, thất niệm, vướng mắc v.v.) đây rồi, em hãy ngồi đây trong vòng tay tôi. Tôi xin lỗi em thật nhiều vì bấy lâu nay tôi đã kỳ thị em, tôi đã dám gọi em là nó này nó nọ, em xứng đáng với tất cả niềm thương yêu tôi đã dành cho bao nhiêu tâm hành thiện khác”.

Nhiều lúc con chỉ cảm nhận được sự bứt rứt khó chịu từ thân. Con thực tập bốn hơi thở đầu trong 16 hơi thở chánh niệm, quay về theo dõi hơi thở, buông thư thân thể. Rồi sau đó con tác ý: “Tôi đang khổ, tôi đang có tâm hành khổ, tôi chưa biết tên em là gì, nhưng không sao, em là một phần hiện hữu của tôi. Tôi có mặt cho em đây và tôi thương em như tất cả”. Cái thương này khởi đầu xuất hiện từ điều kiện là mình vẫn có ý định ngầm đâu đó trong chiều sâu tâm thức là muốn vứt bỏ các em, nhưng càng về sau này thì nó là một tình thương vô điều kiện. Mà yếu tố vô điều kiện này bắt đầu đến từ một sự kiện rất quan trọng trong đời con. Hôm ấy, giữa khóa tu xuất sĩ tại EIAB, con có một nội kết và khổ thọ rất lớn. Tối đó, lúc con ngồi thiền với đại chúng, con thật sự hết cách vì đã dùng nhiều “công cụ” để “đối trị” phiền não: nào là phép quán tưởng về vô thường, vô ngã (Xin chú thích, ở đây con vẫn còn thực tập trên phương diện tư duy chứ chưa phải là trải nghiệm hai thực tại ấy), nào là theo dõi hơi thở, nào là chế tác hỷ lạc… thế nhưng càng làm thì em càng “nặng ký” ra. Gần như là tuyệt vọng, con đành buông hết sự chống trả và đầu hàng. Trong tâm chỉ phát khởi lên một ý nghĩ: “Thôi! Tôi không cần chuyển hóa em nữa. Bây giờ tôi chỉ muốn nhìn rõ mặt em, và hiểu em thôi!”, rồi con ngồi theo dõi hơi thở và “nhìn” tâm của mình. Tự dưng lúc đó cảm xúc nặng nề bứt rứt ngay chính giữa ngực con dần dần được buông lỏng; tiếp theo cảm giác dễ chịu, ấm áp và êm ái lớn dần ra. Trong một khoảng thời gian ngắn sau đó, con không còn cảm nhận khổ thọ nữa. Thay vào đó là một cảm giác nhẹ tênh, lâng lâng, hạnh phúc lạ kỳ. Cũng ngay trong lúc này, lời Thầy nói trong một bài pháp thoại nào đó được lập lại trong ý thức con: “Hạnh phúc và khổ đau là một, không phải là hai”. Và nó dần trở thành một niềm tin rất lớn trong con sau những lần trải nghiệm tương tự như vậy.

Cũng từ đó, con thương yêu và chấp nhận tất cả biểu hiện trong con và sự khác biệt của mọi người xung quanh một cách tự nhiên và dễ dàng hơn rất nhiều. Con có thêm một niềm tin nữa là khi mình có hiểu và thương đích thực thì mình sẽ được tự do!

Để kết thúc bài viết này, con xin được cúng dường độc giả bài thơ ghi lại những cảm nhận của con trong thời gian thực tập tại Làng:

 

Cười với tôi đi,

bằng ánh mắt bao dung và thương mến.

Để cho tôi vơi bớt nỗi cô đơn.

 

Cười với tôi đi,

bằng đôi tai lắng dịu.

Để bao nhiêu nỗi niềm được vỗ về và trái tim tôi rộng mở

 

Cười với tôi đi,

bằng vòng tay vị tha âu yếm.

Để bao nhiêu lỗi lầm được ôm ấp trong tình thương và lòng nhân ái

Vì…

 

Tôi nào muốn như thế

Tổ tiên tôi dạy tôi thế

Người ta dạy tôi thế

Xã hội dạy tôi thế

 

Nếu như có sự lựa chọn…

Tôi sẽ chọn thương yêu mọi người và mọi loài bằng tất cả hiện hữu tôi

 

Cười với tôi đi,

bằng đôi bàn tay ấm áp và rắn chắc,

dắt tôi qua những cánh đồng thơm mùi cỏ non và vạn loài hoa dại,

để được lắng nghe tiếng chim reo và bản giao hưởng của gió và rừng xanh

để tôi được xúc chạm sự sống thiêng liêng và tự do tôi dần tỉnh giấc

 

Cười với tôi đi,

bằng những bước chân vững chãi cùng hơi thở bình an

để mỗi khi cuồng phong ùa về tôi còn có nơi nương náu

 

Cười với tôi đi… cười với tôi đi,

dù không còn gì để cười,

nhưng chí ít nụ cười ấy cho tôi một tia sáng soi lối trong đêm tối tuyệt vọng đảo điên

Và nếu một mai tôi qua đời,

hãy cứ cười bằng những nụ cười xinh tươi nhất

Để nhắc cho tôi biết rằng tôi không đi đâu cả!

 

Năm mới, cơ hội làm mới chính mình

Bài viết dưới đây do BBT trích dịch từ pháp thoại tiếng Anh vào Giao thừa Tết Dương lịch năm 1995 của Sư Ông Làng Mai. Đã 29 lần chúng ta đi qua năm mới từ ngày ấy.  Mỗi lần cầm đến lại thành mới tinh” là một câu thơ của thiền sư Trúc Lâm (pháp danh của vua Trần Nhân Tông sau khi xuất gia). Những gì Sư Ông dạy trong bài pháp thoại vẫn thành mới tinh khi năm mới lại về lần thứ 30. Trân trọng – BBT

Năm mới là một cơ hội để chúng ta làm mới chính mình, để bắt đầu lại từ đầu. Để đón chào năm mới, ai trong chúng ta cũng muốn có mặt trọn vẹn trong giây phút năm mới đến. Năm mới có ý nghĩa đối với tất cả mọi người, bởi vì ai cũng mong ước một năm mới khác với năm cũ, một năm tốt đẹp hơn, nhiều vững chãi, nhiều an ổn, nhiều niềm vui, nhiều hạnh phúc hơn. Vì vậy, ai cũng muốn tự chuẩn bị cho mình để có thể đón chào năm mới; ai cũng cố gắng làm hết sức mình để biến năm mới thành một năm tốt đẹp hơn.

Trong truyền thống Phật giáo có những pháp tu giúp chúng ta tự chuẩn bị để năm mới có thể tốt hơn năm nay. Mỗi khi nói đến năm mới, chúng ta nghĩ đến một vị Bụt có tên là Từ Thị (Maitreya) — vị Bụt của tương lai, Từ Thị có nghĩa là tình thương. Trong năm mới, chúng ta có đủ can đảm để yêu thương trở lại hay không? Bởi vì có những người trong chúng ta đã từng yêu thương và đã từng đau khổ vì thương, nên chúng ta sợ không dám yêu thương nữa.

Ta nên quay về thỉnh ý Bụt Từ Thị xem sang năm mới chúng ta có nên thương yêu trở lại hay không. Chúng ta đã từng thương yêu và có cảm giác mình đã thương yêu bằng tất cả trái tim. Nhưng tình thương ấy đã đem lại cho chúng ta nhiều khổ đau, phản bội, và những tổn thương khác. Vì vậy chúng ta ngần ngại khi nghĩ đến việc yêu thương trở lại.

 

 

Ngày cuối năm là cơ hội để chúng ta quay về nhìn lại cách mình đã yêu thương, cách mình đã sống, để xem có phải bản thân mình cũng chịu một phần trách nhiệm về nỗi khổ của chính mình và về nỗi khổ của người kia hay không. Ta thường có khuynh hướng trách móc người kia về nỗi khổ của mình và người kia cũng có khuynh hướng ấy. Vì vậy ta nên sử dụng cơ hội này để nhìn lại, để thấy rõ cách mình yêu thương, cách mình đối xử với người mình thương. Đây là cơ hội để quán chiếu sâu sắc về bản chất đích thực của tình thương. Và đó chính là một sự thực tập rất đẹp để làm mới lại tình thâm.

Cố nhiên trong năm qua chúng ta đã mắc phải những lỗi lầm. Đôi khi chúng ta không muốn làm, không muốn nói như vậy, ta không hề cố ý. Thế nhưng ta vẫn làm, vẫn nói khiến cả ta và người kia đều khổ. Về phần mình, có thể ta cũng đã có nhiều thiện chí. Nhưng chỉ có thiện chí thôi thì chưa đủ. Ta đã được học rằng thương là khả năng mang hạnh phúc đến cho người kia và giúp người kia bớt khổ. Nhưng muốn thương không có nghĩa là đã biết cách thương một cách đúng đắn. Nhiều bậc cha mẹ rất muốn thương con và làm cho con hạnh phúc, nhưng càng thương, họ càng làm con khổ. Chúng ta cũng vậy. Ta muốn mang hạnh phúc đến cho người khác, nhưng vì thiếu hiểu biết, thiếu kiên nhẫn, nên càng thương càng khiến người kia khổ. Cho nên chỉ có ước muốn thương yêu, muốn làm người kia hạnh phúc không thôi là chưa đủ.

Có một cách rất đơn giản để kiểm tra xem tình thương của mình có làm mình khổ và làm người kia khổ không. Đó là đặt câu hỏi: “Người thương ơi (người thương đây có thể là chính mình hoặc người kia), cách tôi thương có làm em khổ không?” Nếu lắng nghe một cách chân thật, ta sẽ tự tìm ra câu trả lời từ chính mình. Và khi hỏi người kia (trực tiếp hay gián tiếp), ta cũng có thể nghe được tiếng trả lời của họ. “Người thương ơi, anh có nghĩ rằng tình thương của em đã làm khổ anh không?”. Hỏi xong, ta thở vào, thở ra và lắng nghe thật kỹ, câu trả lời sẽ đến. “Người thương ơi, có phải cách em thương làm khổ chị không?”. Nếu ta hỏi rất thật lòng, bằng tất cả trái tim, sự thành khẩn và tha thiết thì người kia sẽ nói cho ta biết.

Chắc là ta cần hỏi câu hỏi ấy một cách thường xuyên bởi vì ngày nào ta cũng có thể gây ra lầm lỗi mà ta không biết. Ta tin rằng cách ta làm, ta nói là với thiện ý làm cho người kia hạnh phúc. Nhưng ta không thể quá chắc chắn về điều đó bởi vì tri giác của ta thường hay sai lầm. Thậm chí khi ta có đầy hảo ý, ta vẫn nhầm lẫn như thường. Ta vẫn không hiểu rõ người ta thương, vì vậy ta vô tình gây đau khổ. Khi nói, ta phải sử dụng ngôn từ. Và ngôn từ ta sử dụng có thể làm tổn thương người khác. Cách ta hành xử hay phản ứng có thể làm đau chính ta hay đau người khác. Rất nhiều người trong chúng ta, khi gây ra lầm lỗi lại muốn trừng phạt chính mình với hy vọng làm mình bớt khổ. Nhưng đó là một sai lầm, bởi làm như vậy, ta làm khổ chính mình mà cũng làm khổ người khác.

Ta không cố ý gây ra lầm lỗi hay gây ra tổn hại. Chỉ vì ta không biết sống sao cho có chánh niệm nên ta mới lập đi lập lại những lầm lỗi ấy trong đời sống hàng ngày. Cho nên ta cần tập sống chánh niệm mỗi phút giây trong đời sống để biết điều gì đang xảy ra trong hiện tại, dù ta có gây ra lầm lỗi hay không. Chánh niệm chính là đức Bụt mà ta có thể mời có mặt với ta suốt 24 tiếng một ngày.

Như vua Trần Thái Tông từng nói: “Nhà Bụt mời cầu không ở lại, đêm đêm thói cũ ngủ bờ lau.” , ta đã quen sống thất niệm, ta không muốn mời Bụt làm người tri kỷ giúp ta sống chánh niệm mỗi giây mỗi phút trong cuộc sống hàng ngày. Khi chánh niệm có mặt, ta sẽ biết mình đã không đủ khéo léo, đã nói năng không có từ bi, đã hành xử không dựa trên sự thương yêu. Nhận ra rồi, ta có thể nói với người kia: “Xin tha lỗi cho tôi, tôi đã không đủ khéo léo, tôi không cố ý làm cho bạn tổn thương.” Và tình trạng có thể thay đổi ngay lập tức.

Khi có ai đó làm tôi khổ vì họ không khéo léo, tôi cũng nhìn để thấy: “Ồ, người này đã hành xử không khéo léo lắm.” Vì vậy tôi hay dặn đệ tử của mình cố gắng nhớ điều này: Khi có ai làm họ khổ thì đừng nên nhìn sự việc dưới góc cạnh thiện hay ác, thiện ý hay ác ý, đúng hay sai mà chỉ nên thấy là có thể người kia đã không đủ khéo léo mà thôi.  Nhìn như thế, ta có thể dễ dàng tha thứ cho người kia. Nếu mình dễ tha thứ cho họ thì họ cũng dễ tha thứ cho mình bởi vì có thể mình vẫn sẽ tiếp tục gây ra lầm lỗi vì sự không khéo léo của chính mình.

Tình thương yêu đích thực gồm có bốn yếu tố là từ, bi, hỷ, xả là bốn tâm vô lượng mà ta có thể học cách để vun trồng, tưới tẩm. Trong những ngày cuối cùng của năm [Dương lịch], chúng ta nên dành thì giờ để nghĩ tới những người ta thương mến. Ta nên ngồi thiền, thực tập thiền hành, dành tất cả sự chú tâm và tất cả chánh niệm của mình cho những người mà ta đã nguyện thương yêu, trong đó có chính bản thân ta. Bởi vì thương yêu chính mình là nền tảng cho tất cả mọi tình thương. “Tôi nguyện thương yêu chính mình, chăm sóc cho mình để tôi có thể có khả năng chăm sóc những người tôi thương.”

Xin tham khảo thêm: 

Làm mới

Thương yêu chính mình 

Chuyển hóa và trị liệu

Lễ xuất gia gia đình Cây Hoa Giấy (Bougainvillea) ngày 21/12/2025

Ở nhà Như Lai, mặc áo Như Lai –  Mừng ngày biểu hiện của tám vị xuất sĩ mới

Kính thưa Đại chúng!

Mùa Giáng sinh, mùa cuối năm luôn luôn là một khoảng thời gian đặc biệt. Đặc biệt vì trong từng khoảnh vườn hay con phố, chúng ta  thấy rõ màu sắc của thời gian. Thời gian và không gian hòa quyện nhau thành một để mùa mừng đức Chúa ra đời trở thành những con đường chào đón đức Chúa, một vị thầy trên con đường tâm linh.

Trong sự thực tập của Làng Mai, Giáng sinh là lúc ta thực tập hiến tặng sự có mặt đích thực đến người thương. Viết một dòng chữ trên tấm thiệp hoa, gói một hộp trà thơm, hay thêm đất cho một chậu lá nhỏ để gởi tặng người thương đều là biểu hiện của lòng biết ơn và sự kết nối. Chúng ta có cùng Tổ tiên tâm linh. Con đường của sự thực tập trở về chăm sóc tự thân và mang lại niềm vui cho mọi người dường như không có ranh giới giữa ta và người kia, giữa cái gọi là của chúng ta và cái gọi là của họ. Hạnh phúc đặt trên nền tảng của hiểu nhau và thương nhau là hạnh phúc chân thật.

Ngày 21 tháng 12 vừa qua, Đại chúng Tu viện Vườn Ươm – Làng Mai Thái Lan mở vòng tay tiếp nhận tám vị xuất sĩ nữ mới xuất gia cùng tu học với quý Sư cô thuộc Xóm Trăng Tỏ. Lễ Dẫn thỉnh và Lễ Xuất gia diễn ra với sự có mặt yểm trợ của bốn chúng.

Sau thời gian tập sự tại Tu viện, các vị cư sĩ đã được Tăng thân chấp thuận. Pháp Tác pháp yết-ma bạch tứ được thực hiện để tiến hành truyền Mười giới Sa-di nữ. Đây là cột mốc quan trọng chào đón những vị Bụt của cả hiện tại và tương lai. Quý vị phụ huynh đã được tham dự trọn vẹn hai buổi lễ này, được chứng kiến sự phát tâm mạnh mẽ của con em mình và sự trang nghiêm của cộng đồng các vị xuất sĩ. Tình thương của Tăng thân đã và đang được bồi đắp bởi chính mỗi thành phần trong Tăng thân. Mỗi đợt xuất gia được gọi là một Gia đình xuất gia, một Cây xuất gia. Mỗi Gia đình, mỗi Cây đều được đặt tên. Lần này, quý Sư cô mới thuộc Gia đình xuất gia Cây Hoa Giấy. Loại hoa này có mặt khắp mọi nơi, khoẻ, tươi tắn, biểu trưng cho sự nhẹ nhàng và kiên định.

Quý sư cô mới lần lượt có pháp tự là Chân Thái Hạnh, Chân Bình Hạnh, Chân Hoà Hạnh, Chân Thuận Hạnh, Chân Tuấn Hạnh, Chân Triết Hạnh, Chân Thanh Hạnh, Chân Lương Hạnh.

Trong quyển sách Sám Pháp Địa Xúc hướng dẫn về sự thực tập thiền lạy, kết nối truyền thông với gia đình huyết thống và gia đình tâm linh, chúng ta được học rằng: “Con biết là mỗi khi con ngồi cho có chánh niệm, lưng thẳng, thân và tâm thoải mái, có nụ cười tỉnh thức trên môi là con đang ngồi trong nhà Như Lai.” và “Con mặc áo chánh niệm, con mặc áo trì giới, con mặc áo tam quy, con mặc áo của nếp sống đơn giản và khiêm cung, đó là con mặc áo Như Lai. Không có thứ áo nào mặc đẹp và ấm bằng áo của Như Lai.” Là một vị xuất sĩ, chúng ta có hai mươi bốn giờ vào ra cười nói trong nhà Như Lai, mặc áo ăn cơm Như Lai.

Quý Thầy, quý Sư cô Tu viện Vườn Ươm – Làng Mai Thái Lan mến chúc Đại chúng mọi miền có nhiều niềm vui trong sự thực tập. Mỗi khi chúng ta chào đón những vị xuất sĩ mới, chúng ta biết rằng nhà Như Lai thật ấm, thật vui. Xin chúc mừng tám sư cô mới. Xin chúc mừng Giáng Sinh!

Thân mến!

Tăng thân xuất sĩ, Tu viện Vườn Ươm – Làng Mai Thái Lan

Lễ Dẫn thỉnh

Lễ Xuất gia

Mùa Giáng Sinh 2025

Trong những ngày cuối năm, khi Làng Mai lặng lẽ khoác lên mình hơi thở của mùa Giáng Sinh, từng bàn tay cùng nhau chuẩn bị, từng nụ cười thắp sáng bình an. 

Trang trí một cành thông, thắp một ngọn đèn, quét dọn một góc nhà, trao tặng những hộp chả giò – tất cả đều được làm trong chánh niệm, như một lời nhắc dịu dàng rằng: quê hương không ở đâu xa.

Quê hương có mặt khi ta thật sự có mặt.

Trong mỗi bước chân trở về, trong mỗi hơi thở ý thức, ở đó có sự hiện diện và có tình thương chân thật. 

Bộ ảnh này ghi lại những khoảnh khắc rất đời thường ấy – khi Giáng Sinh không chỉ là một ngày lễ, mà là con đường trở về, nơi an trú và thương yêu đang chờ sẵn trong giây phút hiện tại.