Bước chân nên cõi Tịnh

Khải Bạch
Bạch đức Thế Tôn, trong quá khứ con có tập khí đi như bị ma đuổi, đi chỉ biết mong cho mau tới, vì vậy cho nên con không có cơ hội nhiều để được sống ung dung và tự tại. Từ ngày con học được phép thiền đi, con đã được chuyển hóa nhiều. Nhưng sự thực tập thiền đi của con vẫn chưa được vững chãi như con muốn, và không phải bước chân nào của con cũng được bước trong chánh niệm. Con thấy bao nhiêu người quanh con không có khả năng sống trong giây phút hiện tại vì họ chưa có cơ hội thực tập thiền đi. Con được đức Thế Tôn chỉ dạy là sự sống chỉ có mặt trong giây phút hiện tại, vì vậy con muốn mỗi bước chân của con đều mang con trở về với giây phút hiện tại. Con nguyện bước chân nào của con cũng mang lại thêm cho con năng lượng vững chãi và thảnh thơi, bước chân nào của con cũng giúp con tiếp xúc được sâu sắc với sự sống và những mầu nhiệm của sự sống. Con biết rằng còn sống, còn có đủ cả hai chân khỏe mạnh và đang bước đi thảnh thơi trên mặt đất là một phép lạ, là địa hành thần thông.

Ngày xưa, đức Thế Tôn đã thanh thản rong chơi trong bao nhiêu quốc gia vùng lưu vực sông Hằng, đến đâu Ngài cũng lưu lại dấu chân an lạc và thảnh thơi của Ngài, nơi nào Ngài bước qua đều trở nên thánh địa. Chúng con cũng muốn sử dụng hai bàn chân của Ngài để bước đi những bước chân như thế trên khắp năm châu. Giờ đây tăng thân của đức Thế Tôn đã có mặt trên hầu hết mọi quốc gia, không những ở châu Á mà ở các châu Âu, Phi, Mỹ và Úc. Chúng con đang có mặt khắp nơi và chúng con nguyện ngày nào cũng thực tập thiền đi để cho tất cả trái đất này trở nên thánh địa. Ngày xưa Ngài đã nhận trái đất này làm Phật độ của Ngài, chúng con xin tiếp nối hạnh nguyện của Ngài, đem giáo lý và pháp môn Ngài truyền bá khắp năm châu và long trọng hứa với Thế Tôn là sẽ cùng nhau chăm sóc Phật địa mà Thế Tôn đã chọn. Chúng con biết rằng những bước chân tỉnh thức và an lạc sẽ làm biểu hiện cõi tịnh độ ngay trong giờ phút hiện tại. Những mầu nhiệm của sự sống có mặt ngay trong giờ phút này, từ nụ hoa, hạt sỏi, dòng suối, con sóc, tiếng chim cho đến gió trăng và tinh tú. Chỉ vì chúng con tâm ý không an trú được trong hiện tại, chỉ vì chúng con đã đi như bị ma đuổi, cho nên chúng con không có cơ hội tiếp xúc với những mầu nhiệm ấy mà thôi. Nhìn kỹ, chúng con thấy không có hiện tượng nào là không mầu nhiệm, từ một hạt sương, một cọng cỏ, một tia nắng, một đám mây cho đến một tinh hà.

Chúng con trong quá khứ đã từng đi lang thang như một bầy cùng tử, ruồng bỏ hiện tại tìm kiếm ảo giác hạnh phúc trong tương lai. Giờ đây nhờ giáo lý hiện pháp lạc trú của đức Như Lai, chúng con đã bắt đầu bừng tỉnh. Hơi thở và bước chân chánh niệm đưa chúng con về với phút giây hiện tại, và trong phút giây ấy chúng con nhận diện được tịnh độ của Ngài đang có mặt đó cho chúng con. Chúng con biết rằng chừng nào chúng con còn biết thực tập thiền đi và thiền thở thì chúng con còn có cơ duyên tiếp xúc được với những mầu nhiệm của sự sống, của cõi tịnh độ hiện tiền. Chúng con xin hứa là từ đây, chúng con sẽ thực tập để bước chân nào cũng đưa chúng con về được với giây phút hiện tại, về được với sự sống, về được với quê hương đích thực của chúng con. Chúng con nguyện là mỗi khi bước đi, chúng con sẽ chú tâm vào hơi thở, vào sự tiếp xúc giữa bàn chân với mặt đất mầu nhiệm. Chúng con sẽ không nói chuyện trong khi đi. Nếu cần nói gì thì chúng con sẽ ngừng lại, đem hết tâm ý vào câu nói hoặc vào sự lắng nghe. Và nói xong hoặc nghe xong, chúng con mới lại tiếp tục cất bước. Nếu người đang đi với chúng con chưa hiểu được sự thực tập này thì chúng con sẽ dừng lại và chia sẻ với họ sự thực tập ấy, để trong khi bước đi chúng con có thể để trọn tâm ý vào từng bước chân, tạo nên pháp lạc mà nuôi dưỡng thân tâm.

Châu báu chất đầy thế giới
Tôi đem tặng bạn sáng nay
Một vốc kim cương sáng chói
Long lanh suốt cả đêm ngày.

Mỗi phút một viên ngọc quý
Tóm thâu đất nước trời mây
Chỉ cần một hơi thở nhẹ
Là bao phép lạ hiển bày.

Chim hót thông reo hoa nở
Trời xanh mây trắng là đây
Ánh mắt thương yêu sáng tỏ
Nụ cười ý thức đong đầy.

Này người giàu sang bậc nhất
Tha phương cầu thực xưa nay
Hãy thôi làm thân cùng tử
Về đi, tiếp nhận gia tài.

Hãy dâng cho nhau hạnh phúc
Và an trú phút giây này
Hãy buông thả dòng sầu khổ
Về nâng sự sống trên tay.

Con xin hứa với Thế Tôn là con sẽ tổ chức đời sống của con như thế nào để mỗi khi con cần di chuyển bằng hai chân là con có thể áp dụng pháp môn thiền đi, dù quãng đường di chuyển ngắn hay dài. Từ phòng ngủ đi ra phòng tắm, từ nhà bếp đi xuống nhà vệ sinh, từ tầng dưới leo lên tầng trên, từ cổng nhà đi ra bến xe, mỗi khi bước đi là con sẽ áp dụng pháp môn thiền đi. Trong công viên, ngoài bờ sông, tại phi trường hay nơi siêu thị, ở đâu con cũng sẽ áp dụng pháp môn thiền đi. Con nguyện chế tác và làm tỏa chiếu năng lượng ung dung, thảnh thơi, vững chãi và an lạc bất cứ nơi nào con đi qua. Con biết chỉ cần làm được như thế con cũng đã có thể tiếp nối được sự nghiệp của Bụt và của tăng đoàn nguyên thủy tới một mức độ tốt đẹp rồi. Con nhớ vua Ba Tư Nặc đã từng bạch với đức Thế Tôn là mỗi khi thấy tăng đoàn của đức Thế Tôn di chuyển trong chánh niệm, vững chãi và thảnh thơi là vua lại có niềm tin lớn nơi đức Thế Tôn. Chúng con nguyện cũng sẽ làm được như tăng đoàn nguyên thủy, để những người nào trông thấy được chúng con đang di chuyển cũng phát sinh được niềm kính ngưỡng đối với Ngài.

Địa Xúc
Xin Thế Tôn cho con lạy xuống để tiếp xúc với Thế Tôn và với các vị Bồ Tát Trì Địa và Địa Tạng. (C)

Tải về.mp3>>