Tôi hứng buổi sáng nắng tràn Ly trà nhỏ màu mật ong thơm thơm mùi tĩnh mặc Khung cửa sổ đầy ắp tiếng chim Khung cửa sổ nhìn tôi những mái ngói rêu phong trầm lắng Lời chim đang thoát thai từ mặt đất Hay mênh mang từ phía không trung.
Em có nghe tiếng tôi gọi sáng nay? Những giọt lặng im rơi vào không gian chỉ mình ta hiểu… Bãi cỏ mở hội sắc màu Những sắc lá ấm lên trong cái nhìn của tôi em có thấy? Lễ hội mở ra một ngày mới Vì từ đó ta nguyện sẽ yêu thương con người Ta đã say mê trần gian từ độ mưa gió chập chùng rơi Dù vẫn mang nguyên vẹn nỗi buồn khắc kỷ
Trở về sáng nay dưới mái nhà đã từng cho ta ngồi cùng em lặng im lặng im nghe từng giọt bình minh thấm vào đời hồn nhiên…
Gió mang tiếng ca. Ngày ra đi em dặn : "Nếu ngày về thấy khung trời đổ nát, thì tìm tôi trong tận đáy hồn anh". Tôi đã về. Có tiếng hát ca, bàn tay trên liếp cửa Hỏi rằng : "Có tôi hôm nay đây, tôi giúp được gì ?" Gió thì thầm : em nên hát ca Bởi vì hiện hữu nhiệm mầu Hãy là đóa hoa, hãy là nụ cười, Hạnh phúc có bao giờ được dựng xây bằng vôi với gạch ?
Ai cũng có Phật tâm Em nghe lời mẹ dạy Dù bậc đế vương hay kẻ dân cày Đều sẵn có trong mình nguồn giác tính Mây vần vũ che mờ hồ tâm tịnh Lửa độc tài thiêu đốt nghĩa đệ huynh
Con kính gửi trang nhà một bài thơ con vừa viết xong từ những cảm xúc sau chuyến đi về Bát Nhã. Con chỉ vừa mới rời Bát Nhã sau 6 tiếng xe chạy với tâm sự ngỗn ngang trong lòng để viết thành bài thơ này.
Mỗi chiều thu về nghe cõi lòng nhung nhớ Xác xơ cội già lá rụng mỗi thu sang Ngửa mặt trông theo áng mây vờn gió lững lờ Cho tôi hỏi nhỏ có ai về quê mẹ tôi chăng Để cho tôi nhắn gởi chút tâm tình người con xa xứ Gởi đến mẹ hiền tảo tần một nắng hai sương Cuộc đời mẹ trãi qua dâu bể thăng trầm Đục trong bến nước tình người lênh đênh Thân hao gầy vì đường trần vai vương gánh nặng Áo bạc màu mà tình mẹ vẫn hoài thắm tươi.