Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục

Xin đứng bên nhau

Tặng Thanh Văn

 

“tôi không hiểu vì sao

tôi không hiểu động cơ tâm lý nào

đã khiến những người đồng bào tôi

mang lựu đạn

ném vào các em tôi”

 

tôi không hiểu vì sao có sự xảy ra

như thế được.

tại sao lại giết các em

những người con trai

trán còn ngây thơ

những người con gái

tay còn lấm mực học trò

nghe tiếng gọi thương yêu

đã về đây

học giúp xóm làng

giữ gìn trẻ thơ

chăm sóc nương khoai vườn sắn .

đêm qua những trái lựu đạn nổ

mười hai người sinh viên ngã gục

tan tành thân thiếu nữ

có em quằn quại

mang sáu mươi mảnh thép trong một thân hình

có em đã nằm yên dưới đất

chờ tổ quốc bình minh

đợi hoà bình về mà hóa sinh thành cánh bướm.

chúng tôi cắn răng chấp nhận

vì dù sao những quả lựu đạn đã nổ

trời quê hương đã rách

và đau thương cũng đã xảy ra rồi

 

nhưng còn trái lựu đạn đêm qua chưa nổ

kẹt trong lòng đời

nghe tôi nói không

còn trái lựu đạn đêm qua chưa nổ

trái lựu đạn

nằm đó

trái lựu đạn

kẹt trong lòng người

chưa biết bao giờ

nổ tung

nát tan thân tổ quốc

nát tan hồn dân tộc.

chúng tôi van xin

các anh hiểu cho rằng

chúng tôi không hờn oán

chúng tôi từ khước hận thù

thế giới chúng ta

tổ quốc chúng ta

hôm nay cần tình thương trang trải

đến đây

xin nghe chúng tôi

giờ phút cấp bách rồi

xin cùng nhau tháo gỡ trái lựu đạn kia

ra khỏi cuộc đời

ra khỏi lòng đất nước

ra khỏi tình người

xin đứng bên nhau !

 

Tôi không hiểu vì sao... Năm dòng đầu là lời của thầy Thanh Văn, giám đốc Trường Thanh Niên Phụng Sự Xã Hội, trong một bài diễn văn đọc tại lễ cầu siêu cho những tác viên phụng sự xã hội bị kẻ lạ mặt tới thảm sát vào ngày 4.7.1967 tại Bình Phước. Biến cố này đã xảy tới cho bốn tác viên Hy, Tuấn, Thơ, Lành. Họ bị bắn chết tại bờ sông Thủ Thiêm trong khi còn đang xúc tiến công việc phát triển cọng đồng tại xã Bình Phước tỉnh Bình Dương. Thảm trạng này xảy ra chỉ ba tháng sau khi những người lạ mặt đến tận Trường Thanh Niên Phụng Sự Xã Hội đêm 26.04.1967 để giết tác viên của trường bằng lựu đạn. Mười hai người sinh viên đã gục ngã, người chết, người thì bị thương. Năm trước, sau khi thầy Nhất Hạnh lên đường xuất ngoại để kêu gọi hoà bình độ vài ngày, những người lạ mặt cũng đến tại khuôn viên trường và quăng lựu đạn làm cho Lê Văn Vinh vỡ óc và trở thành bán thân bất toại. Một trái lựu đạn đã được liệng vào phòng của thầy Nhất Hạnh. Không có mặt thầy trong lúc đó, nhưng trái lựu đạn đã bị cái màn cửa hắt trở ra và nổ ở ngoài. Có một trái lựu đạn không  nổ.

Tất cả ba vụ án mạng này đã được chính quyền điều tra, nhưng chính quyền không bao giờ công bố kết quả của cuộc điều tra cả. Trường cũng đã tiến hành riêng công cuộc điều tra của mình và sau đó không lâu, đã biết được thủ phạm thuộc về nhóm Công giáo quá khích dựa thế quân đội và chính quyền địa phương. Họ nghi ngờ trường Xã Hội có khuynh hướng thiên tả và làm “công cụ cho cọng sản”. Thật ra, đó là một thiểu số Công Giáo thù ghét Phật Giáo về vụ lật đổ chính quyền ông Diệm là nơi nương tựa của họ. Tác viên xã hội của trường trong khi làm công tác tại nông thôn cũng thường bị cán bộ Cọng Sản làm khó dễ, bắt trói, doạ giết và đuổi đi, bởi vì tác viên rất được lòng dân quê, nhưng hồi này Cọng Sản chưa nắm được chánh quyền nên cách đối xử với những đoàn thể được lòng dân rất khéo léo. Mỗi lần trường bị thảm sát như thế là thầy Thanh Văn lại tuyên bố: “chúng tôi tin rằng quý vị đã hiểu lầm chúng tôi. Chúng tôi không theo một phe phái chính trị nào, chỉ đứng thuần tuý trên lập trường nhân bản mà phụng sự”. Sau nhiều lần như thế, sự thảm sát đã dừng lại. Đó là nhờ thái độ bất bạo động không chịu thù ghét của Trường; có thể cũng nhờ sự kiện chính quyền và những kẻ khác (như chúng tôi) đã biết ai là thủ phạm

Tập thơ