Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục

Tịch tĩnh

giấy thơm

thấp thoáng pho huyền sử

ly nước xanh

cười nét mắt thủy tinh

đã cao vươn từng lớp sóng bạc đầu

và tảng đá lạnh

gọi sương mù

đỉnh cao gió thét

tôi thức dậy

chót lưỡi tê

hạt sương ngọn cỏ trời khuya

bỗng ánh sáng xuyên ngang

lưỡi gươm lòe

chớp giật

những đám mây chạy mau

phương đông giục giã tiếng kèn

chiếc áo tơi năm nao

gió đuổi lá bay

nét bút anh

màu nâu

trên cánh tay nám mầu sương gió

màu nâu

trên ruộng đồng năm nao

mồ hôi tưới lúa

giờ phút này, tinh cầu luân lạc giữa trời cao

lay chuyển cánh chim bằng.

 

không gian từng vũng toé tung

nổ vỡ.

một mặt trời đang ngụp lặn ngoài kia

kình ngư mắt đỏ

ống kính tôi

thu hình tiền sử

then cửa đã vừa bỏ lỏng

(vạn kiếp xưa từng gài nẻo tương lai)

 

sáng nay lối ra

bên rừng chim hót

em thoát về trên ngõ biếc

những chồi non, nụ hoa, đọt mướp níu không gian

bàn tay

bàn tay nâng chiếc đũa người nghệ sĩ tài ba

lừa vũ trụ âm thanh

về ngưng tụ

vào điểm không

tịch tĩnh

 

chói

(lần đầu tiên đôi mắt trẻ thơ vào đời)

tôi chợt thấy

bà mẹ quê củ hành búi tóc

lá tre chiều gom đốt

không gian un khói ấm

Phật cười sau mây hiền dịu:

đêm nay tròn trăng

 

Những hình ảnh nối tiếp nhau như trong một cuốn phim phong cảnh, nhưng không phải là phong cảnh. Cuốn phim không hẳn là đang đi qua không gian mà thật là đang đi qua thời gian. Có lần tôi nghe anh Bính hỏi thầy Nhất Hạnh: “Bài thơ này nói gì thế?” Thì thầy đáp: “Bài thơ nào có nói gì đâu.” Một lát sau, thầy nhìn anh Bính, nói tiếp: “Bài này tôi vừa viết vừa ngủ gà ngủ gật trên máy bay. Máy bay bị hỏng máy ở một phi trường rất vắng, phải đợi gần tám tiếng đồng hồ. Ai nấy đều ngủ gà ngủ gật cho hết giờ. Tôi còn nhớ có lúc nhìn ra cửa sổ tôi thấy một vầng mặt trời đỏ như máu. Rồi khi máy bay sắp cất cánh, tôi thấy mặt trăng hiền dịu vừa ló ra khỏi đám mây.”

Tập thơ