Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục
Bạn đang ở: Trang chủ Tàng kinh các Tuyển tập thơ Nhất Hạnh Thử tìm dấu chân trên cát Thiên đường đã mất

Thiên đường đã mất

thấy tôi nhìn em, em nhìn xuống

chiếc nạng gỗ chống khung trời thân phận

mắt mở trên không gian

nhưng mắt thấy gì đâu

vô tình bàn tay em đặt thành dấu hỏi

gió nín trong cây

nước ngưng lòng suối

im lặng trời cao

mảnh thép cắt hồn đơn

vườn ổi tuổi thơ, giấc mộng hoang đường chưa tỉnh

hôm qua môi dại cắn vào vỏ xanh

những trái xoài non mới hái

những mảnh xoài chua chấm lòng bàn tay muối ớt

bạn bè mấy đứa xít xoa nhăn mặt

bờ sông hàng trúc vọng tiếng nô đùa.

cũng mới hôm qua bến nước trong cô gái nhỏ soi bóng một mình

những chiếc kẹp tóc tuổi mười hai nằm lẫn bút chì, bút mực,

chuỗi ngọc cườm cổ tay

mộng đời lên thao thức

ai hay giông bão tơi bời!

hôm nay tuổi thơ chỉ còn lại cánh tay níu lấy cuộc đời

nước mắt còn tưới từng năm trên bát cơm khoai sắn

chiều hè mẹ gọi

trông coi một đàn em thơ

nói gì nữa đến thiên đường đã mất?

sữa hy vọng không còn nuôi nhan sắc

tương lai

hoàng tử ơi

mai sau chàng có chịu về.

 

Bài thơ này viết cho một em bé Quảng Ngãi trạc mười hai tuổi. chiến tranh đã làm mất chân bên trái của em.

Tập thơ