Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục

Tâm nguyệt

xôn xao, trời dậy hoàng hôn mới

mắt biếc, chim chuyền lá thuỷ tinh

thức giấc lãng quên

hồn rựng sáng

hồ Tâm lặng chiếu Nguyệt thanh bình

 

Đây là nụ cười của người ốm lâu ngày mới dậy. Đó là vào năm 1973 sau cái chết của thầy Thanh Văn. Thầy Nhất Hạnh thương mến thầy Thanh Văn hơn một người em ruột. Cái chết của thầy Thanh Văn làm cho Nhất Hạnh đóng cửa hơn hai tháng trời. Chúng tôi tôn trọng sự im lặng của thầy, không dám nói chuyện, hủy bỏ tất cả mọi cuộc viếng thăm và gặp gỡ đã định trước giữa thầy và các bạn trong những giáo hội và tổ chức thân hữu. Một buổi chiều nắng tốt, thầy mở cửa và tự đi nấu trà. Lúc đó có anh Jim Forest  và có Laura Hassler ghé tới thăm, thầy liền mời họ uống trà và đi ra bờ sông. Ở bờ sông về thầy viết bài Tâm Nguyệt.

Tập thơ