Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục

Nhập lưu

mỗi ông thầy tu có một chỗ nơi góc chiếc chiếu để ngồi thiền

hãy ngồi yên trên chỗ đó

trái đất mang tất cả chúng ta đi

và chỗ ngồi cũng như một chỗ ngồi trên toa xe lửa hạng nhì

đến ga rồi thì ông thầy tu cũng phải đi xuống

và chỗ ngồi đó sẽ được phủi bụi đi để cho người khác tới ngồi.

mỗi ông thầy tu ngồi trên chỗ nơi góc chiếc chiếu của mình được bao lâu?

tuy thế hãy ngồi yên trên đó

như sẽ không bao giờ có ga để xuống

chiếc xe lửa

chiếc xe đẩy lửa trong lòng nó

sẽ đưa ông thầy tu về đâu?

mỗi ông thầy tu ngồi kiết già trên chỗ nơi góc chiếu của mình

bắt chước trái núi hùng vĩ

trái núi sừng sững đứng đó

nhưng trái núi cũng xoay tròn theo ông thầy tu

chiếc xe lửa của chúng ta đang đi

sáng nay ông thầy tu ngồi vào chỗ ngồi của mình trên góc chiếu, và mỉm cười

tôi không có ngồi hoài đâu ông

chiếc xe lửa khi tới ga sẽ không mang theo tôi

một góc chiếu, hay là một bó cỏ tươi

tôi ngồi xuống

một lần này nữa thôi

 

Một góc chiếu hay là một bó cỏ tươi, hình ảnh này nhắc lại chuyện em bé mục đồng có cảm tình với đạo sĩ Tất Đạt Đa (Siddharta) lúc ấy đang tu trong núi, không biết làm thế nào để tỏ cảm tình ấy của mình liền đem tặng đạo sĩ một bó cỏ tươi em vừa mới cắt để đem về cho bò của em ăn. Tất Đạt Đa cảm ơn, nhận bó cỏ, và trải xuống gốc bồ đề làm nệm ngồi. Tất Đạt Đa ngồi thiền suốt đêm hôm ấy và khi sao mai mọc thì thoát nhiên đại ngộ. Bài thơ Nhập Lưu (nhập lưu nghĩa là nhập vào dòng giác ngộ) này đã được tác giả dịch đăng trong tạp chí văn học Unmuzzled Ox ở Nữu Ước, số 1 bộ IV, năm 1976. Bản dịch như sau:

 

Getting into the stream

 

each monk has a corner of the mat

a place to sit

for meditation

there, monk, sit still on it

the spinning earth carries us all along.

the place you sit is like a seat in a second class train

any monk will eventually get off

at his station

and his place will be dusted

for another

 

how long is the monk to sit

in his corner of the mat?

sit still on it anyway

how long is the monk to sit

in his corner of the mat?

sit still on it anyway

sit as if you will never give it up

as if there is no station to arrive at

the engine with its flames

will carry you along

 

each monk will sit in the lotus position

at his corner of the mat

the monk will sit like an ancient

enormous moutain

the moutain is there still

but like the monk is on the turning earth.

this train of ours

this fire-filled engine

is hurrying ahead

 

this morning

the monk sits as usual

on his corner of the mat

but he grins.

“I shall not sit here forever”, he tells himself

“when the train arrives at the station

I will be elsewhere-

a corner of the mat

or an armful of grass

I am sitting down

just one more time.”

 

Tập thơ