Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục
Bạn đang ở: Trang chủ Tàng kinh các Tuyển tập thơ Nhất Hạnh Thử tìm dấu chân trên cát Hãy nguyện cầu cho bóng tối thêm sâu Hỡi ngàn sao lấp lánh

Hãy nguyện cầu cho bóng tối thêm sâu Hỡi ngàn sao lấp lánh

 

thuyền đã ra đi. đại dương. một sáng mai hồng

tôi ở lại một mình

đếm những dấu chân in trên nền cát trắng

bao nhiêu người đã lo sợ ra đây

cùng nguyện cầu cho trời yên bể lặng

gió ơi, hãy mang lời cầu nguyện đi xa

và xui giục cho trùng dương nổi sóng.

hỡi đau thương, hãy lại đây cùng ta nhìn:

người lái thuyền sáng hôm nay

đang ngắm trời mây

và thản nhiên cười trước sóng

đã không nguyện cho trời yên bể lặng

nhưng nguyện cầu cho chân cứng đá mềm.

 

hỡi đau thương, hãy lại gần đây thêm nữa,

với ta, hãy thôi đi chuỗi cười kiêu hãnh

có ngươi, ta là tất cả,

không có ngươi, ta chỉ là ta,

hãy nguyện cầu cho bóng tối thêm sâu

hỡi ngàn sao lấp lánh!

 

ta muốn khi mặt trời vừa lên

nắng mai sẽ xối chảy trên sườn đồi

những dòng thủy tinh loáng bạc.

ngày với đêm thù nghịch

ngày với đêm tương sinh –

từ ngàn vạn năm xưa, ánh sáng và bóng tối giao hình

 

này em bé thơ ngây

phải chăng em là một thiên thần vừa đoạ?

đừng nhìn ta với nét nhăn trên trán

em đang còn xa lạ

hãy cười lên, hương ngát bình minh

 

hãy cười lên, trăng núi an lành

cười đi như thuở nào ta còn thơ dại

xin em đừng nghe lời ta nói

để rồi lòng em thắc mắc ngẩn ngơ

 

ngày mai, nếu có nghe

hãy nghe lời ta như nghe suối reo

hãy nghe lời ta như nghe chim hót

như xem liễu lục bông hồng

như ngắm hoa vàng trúc biếc

như nhìn bạch vân minh nguyệt

 

tiếng hát ca nhiệm mầu sáng nay

đã thoát ra từ khổ đau của ngàn muôn kiếp sống

ngàn đóa sen tinh khiết nhả hương

đã nẩy sinh nơi bùn lầy nước đọng

ta vẫn đứng chờ em

 

Bài này được đăng lần đầu tiên trên nguyệt san Phật Giáo Việt Nam (số 16, ra ngày Rằm tháng 11 năm Đinh Dậu, 1956). Ngày xưa đọc bài tôi rất thích nhưng bây giờ tôi không mấy ưa nữa. Tôi không muốn “chân cứng đá mềm” mà chỉ muốn “ chân là chân, đá là đá” mà thôi.

Đoạn chót của bài này đã được hội Fellowship of Reconciliation cho in trong một thiệp chúc Giáng Sinh phát hành tại Hoa Kỳ. Hình vẽ là của anh Võ Đình trình bày Phượng Nam cầm con diều giấy. Phần Anh văn này do chính thầy dịch:

O innocent child

are you an exiled spirit newly set down
into this worn world?
do not look at me so,
your forehead wrinkled;
you are still a stranger here,
take my advice smile in the perfumes
of this pink dawn.

Smile, young one: moon, cloud, wind all are calm,
peaceful, harming nothing.
Smile, little child, as I did in early innocence,
knowing nothing, discerning nothing.
Close your ears to my words.
Remain amazed and in wonder as you are,
return to the place from which you came.

If the need to listen to me
occurs to you one day,
and I should be absent,
then instead become attuned to the murmur of a spring
or that of a cascade.
you will have to contemplate the yellow chrysanthemums
or the violet bamboo trees
or the white cloud
or the clear and peaceful moon.

all of them tell the same story,
as i tell today to the singing birds

this marvelous song you hear this morning
o little birds,
rises from uncounted suffering lives.
these lotus flowers which are calmly giving perfume
reach upward from the muddy pond.
I am here, waiting for you
O little child

Tập thơ