Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục

Bàn tay, bàn tay

đêm trên thành phố lạ

vùng trời bình yên

hiền từ biết mấy

đám mây bay

trên một rừng sao trăng

cơ man ánh đèn đêm đô thị

 

còn vùng trời quê hương tôi

gió nín thinh

tiếng xé không gian

suốt ngày đêm đe dọa

lúa không dám chín

mạ không dám xanh

rừng loang lổ đầy mình

những đám cháy đen

và núi cây từng mảng đau bom đạn

những con sông hiền từ

run rẩy

những phiên chợ chiều

tắt ngấm

đòn gánh buồn trĩu nặng

tiếng trực thăng

 

nhưng hãy còn

uy hùng Cửu Long Giang

hò reo hải triều âm sáng mai này bừng dậy

hãy cho tôi

bàn tay em gang thép

quê hương

đêm nay

đợi chúng ta

đưa thoát lửa bạo tàn

 

Từ 1970 đến 1972, đi diễn thuyết các nơi về đau thương của chiến tranh, tôi thường có dịp ngâm bài này bằng giọng Nam. Đây là một trong những bài thơ chống chiến tranh mà tôi rất ưa; tôi đã từng chứng kiến tận mắt những vùng núi rừng bị cày lên từng  mảng đau bom đạn. Tại những miền đồng ruộng thuộc các tỉnh Quảng Nam và Quảng Ngãi, quả thật là lúa không dám chín và mạ cũng không dám xanh, vì không có ngày nào vắng bóng phi cơ oanh tạc. Không hiểu sao tôi lại có đức tin mãnh liệt là hễ mình đi làm việc cứu trợ thì bom đạn phải né tránh mình. Vì thế mà lần nào ra dạy học ở miền Trung tôi cũng tổ chức đi cứu trợ: nhiều lần ghe chúng tôi bị kẹt giữa những cuộc đụng độ mà trong chúng tôi, chưa hề có người nào bị thương...

Tập thơ