Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục
Bạn đang ở: Trang chủ Tàng kinh các Tuyển tập thơ Nhất Hạnh Cho bồ câu trắng hiện Sài Gòn ơi đập tan đi ảo ảnh

Sài Gòn ơi đập tan đi ảo ảnh

 

Cho tôi xin trên hè phố đêm nay

Một ít gió mưa về

Đập tan giùm ảo ảnh

Ma vương chiều nay vẫn diễn trò dối gạt

Tung rãi giọng tình ca sầu đau từ muôn kiếp trước

Có giòng nam thanh nữ tú nói cười trôi trong phố phường

đèn đêm chói sáng

Căn phòng em sau buổi cơm chiều nay,

ấm cúng trong bản trầm ca lãng mạn

Ôi tắt giùm tôi chiếc máy thu thanh ! ô nhục Sài gòn ơi,

đừng nhởn nhơ vui giữa lòng đau đất nước

Trong đêm đen

Những cuộc hành quân lặng lẽ

Và trong im lặng đêm đen, qua bàn chông, những gót chân bết bê bùn máu, những chiếc cáng thương binh những thân người lìa tay, lủng ngực không kịp chở về bệnh viện

Bệnh viện xa, rất xa

Nơi có ánh đèn đô thành sáng chói

Bát canh bông bí ngọt thơm giữa mâm cơm chiều nay

không còn hương vị trên lưỡi tôi đắng chát

Bên kia sông, bên kia sông

Bóng tối ngập tràn mọi nẻo

Tôi van xin ở đây tiếng ca và ánh đèn hãy tắt

Trong giây phút

Cho tôi được hòa mình trong đại thể thương đau

Xóm nhà lá hôm qua trong cuộc hành quân

Rực trời bốc cháy

Và bụi tre vàng bên sông bốc cháy

Đứng bên bờ thương đau, nhìn giòng sông ngầu đục

em bé mồ côi nặng lời nguyền rủa chiến tranh

Những mũi tên thực tại đã từ lâu xé toang màn bản ngã

Ào ào xâm nhập. Ai cho anh ngồi đây ? ngồi đây là có tội

Tiếng ca và ánh đèn làm mọc những chiếc vẩy cá nặng nề

trong tim phổi

Bàn chông

Hầm sụp

Đoàn xe lửa giật mình

Tan hoang khu làng bom dội

Tầm vông nhọn - tiếng trực thăng đè trên ngực lép

Mây xám mùa trăng loạn, đã từ hôm nao xẩy cảnh

trẻ con đầu nát, thiếu phụ thây tan ?

Đất sụp dưới chân anh, anh ngồi đó được sao ?

ôi tiếng kêu thương ! tiếng kêu thương hai mươi năm của vết thương sâu trên thân hình Việt Nam nhức nhối

Chủ nghĩa và nhân danh

Những sợi giây nghiệp báo ai đem về ràng buộc lấy

thân hình dân tộc ?

Sàigòn ơi, ảo ảnh đập tan đi,

Khuya nay gió bên sông mát rợi sương khuya mời anh đứng dậy

Tiếng kêu gọi thiết tha

Những bàn tay các anh

Những bàn tay các em

Trở về dựng lại mảnh vườn xanh xưa đã từ lâu xác xơ tan nát

Bếp lửa tình thương chưa tắt

Bếp lửa tình thương không tắt

Đứng lên

Cho gió mưa gầm thét,

Cho nước sông cuồn cuộn hôm nay,

Trong trời giông bão,

Cuốn ra biển cả

Dấu tích hai mươi năm trường khổ nhục đau thương.