Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục

Quán tưởng

 

Trăng tròn đêm nay, xin gọi hết muôn sao về cầu nguyện

Và định lực khiến trời rung đất chuyển

Tập trung về nơi điểm sáng của tự tâm

Có muôn loài làm chứng đây, đau thương đã ngập tràn rồi,

Mười phương nghe tiếng chuông khuya

Hãy chấp tay quán từ bi

Cho mật ngọt tình thương nơi trái tim ứa thành cam lộ

Giọt nước thanh lương, trên lòng đau thế gian, xóa tan sầu khổ

Từ đỉnh tâm linh cao chót vót

Cam lộ chảy về từng mạch

Thấm nhuận đồng xanh, ruộng mía, vườn dâu.

Con rắn hổ mang uống xong giọt sương khuya trên đầu ngọn cỏ,

Bỗng cảm thấy tiêu tan nọc độc trên lưỡi mình

Và những mũi tên tẩm thuốc của loài ma

nở thành bông hoa khi bay đến

Cam lộ vương như lai !

Cam lộ vương như lai !

Phép mầu hiển hiện :

Với hai cánh tay trẻ thơ mũm mĩm, em nghiêng đầu

thương yêu ôm con rắn vào lòng

Lá xanh vườn xưa, nắng lên trên tuyết trắng

Dòng Tào Khê vẫn hướng về phương Đông

Tịnh thủy trong bình là tịnh thủy trong lòng :

Cho súng đạn trần gian khuya nay rơi xuống tan thành cát bụi.

Một bông hoa nở rồi

Hai bông hoa nở rồi

Muôn bông hoa tím vàng lấm tấm trên thảm nhung đồng nội

Và thiên đường hé mở một lần với nụ cười trên đôi môi em thơ.

Nếu hỏi rằng "người muốn bao nhiêu "

Tôi sẽ xin rằng "tất cả "

Tôi tham lam hơn ngày xưa, tham lam tột độ,

Cả ngài, cả tôi

Cả người thiên hạ

Xuôi về, sáng hôm nay, trong duy  nhất nhiệm mầu.

Ôi những mảnh rời nhau, khổ đau,

Tách ra ngoài đại thể !

Đã từ lâu, ngàn vạn đời,

Chúng tôi tự tìm, sờ soạng, trong ngục tù giả trá an vui

Sáng hôm nay em tôi trở về quỳ dưới Phật đài

Mắt đầm đìa lệ,

Ôi những linh hồn đi tìm bến đỗ

(Hình bóng của tôi xưa

Phiêu lưu ngàn năm, một hôm sầu khổ, khao khát bến bờ)

Hãy để yên cho em quỳ lâu trên điện Phật

Cho lệ em thầm lặng chảy

Cho lệ em mặc sức tràn trề

Hãy để yên cho quỳ lâu thêm nữa

Đủ thì giờ cho lệ em khô ráo

Bởi vì người ơi, một sáng mai kia,

Tôi sẽ đến châm lửa vào túp lều nho nhỏ của em ở ven đồi

Túp lều duy nhất còn lại của đời em

Cho lửa cháy lên cao

Cho tan hoang tất cả

Cho chỗ nương tựa cuối cùng tan rã

Cũng như chiếc bè, trên đại dương, tan rã,

Để vỏ cứng hồn em, trong hỗn độn nhiệm mầu,

Sẽ vỡ toang. Tràn trề ánh sáng !

Tôi sẽ gặp em, bên ánh lửa hồng cháy rực của túp lều

Nước mắt sung sướng chan hòa

Tôi nhìn em

Và khi cầm tay em, tôi hỏi rằng : "em muốn bao nhiêu "

Tất nhiên em sẽ cười và sẽ xin rằng "tất cả ".