Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục
Bạn đang ở: Trang chủ Tàng kinh các Tuyển tập thơ Nhất Hạnh Cho bồ câu trắng hiện Đừng biến mảnh vườn xanh xưa thành mồi ngon lửa dữ

Đừng biến mảnh vườn xanh xưa thành mồi ngon lửa dữ


Khói lửa dậy mười phương

Hoảng hốt cuồng phong

Thương đau ngập tràn về sông núi

Khóc các anh

Thương các em

Tôi còn đây, hồn và xác bồn chồn như đứng trên đống lửa

Mẹ thương đau, chiều rám hồng

Lòng như sa mạc, mắt khô không tìm ra lệ khóc

Chiều nay em về đâu ?

Bên hông tôi súng nổ

Lửa tên làm mẹ ruột gan bời bời héo hắt

Mái tóc điểm sương bao nhiêu lần ẩn nhục,

Bao đêm chong đèn cầu cho mưa tạnh gió êm ?

Tôi biết chiều nay chính Em sẽ bắn Tôi

Để lại vết thương cho Mẹ ôm ấp ngàn đời nhức nhối

Ôi tàn ác những ngọn cuồng phong từ phương nao thổi tới

Làm cho nhà tan cửa nát,

Ra đi, ruộng vườn khô cháy

Ngoảnh nhìn lui, ruột thắt gan khô

Ngực tôi đây, em bắn đi. Mạch máu của Mẹ truyền cho đây,

em cắt đi, để mà xây dựng nên lâu đài em mơ ước.

Anh nhân danh ai

Em nhân danh ai

Ôi hãy trở về nghe lời ru của Mẹ

Thương yêu ngọt bát canh Tần.

Những đêm bên ướt Mẹ nằm

Bên ráo Con lăn,

Từng miếng cơm nhai

Từng bầu sữa cạn

Bao nhiêu ngày

Bao nhiêu tháng

Bao nhiêu năm

Lo lắng cho con nên hình nên vóc

Sáng nay một viên đạn đồng làm Anh ngã gục

Một viên đạn đồng ghim vào giữa tim, thân Em lăn lóc

Mẹ sống làm sao được nữa, con ơi ?

Chị sống làm sao được nữa, em ơi ?

Thương đau chừng nào vơi, bên cạnh đĩa dầu hao xóm cũ ?

Anh nhân danh ai

Em nhân danh ai

Ôi hãy trở về quỳ sám hối dưới đôi chân Mẹ

Đừng biến mảnh vườn xanh xưa thành mồi ngon lửa dữ

Gió cuồng tàn bạo tha phương.

Ngực tôi đây, anh bắn đi, mạch máu của Mẹ truyền cho đây,

anh cắt đi, để mà xây dựng nên lâu đài anh mơ ước.

Mẹ là tình thương

Mẹ không là chủ nghĩa

Tình thương, mái tranh nghèo có cả anh em ta

Và chủ nghĩa, bức trường thành máu lửa.

Mẹ không có phe, đừng tự nhận anh về phía Mẹ

Mẹ không có phe, đừng tự nhận em về phía Mẹ

Mẹ không có phe

Ôi tôi thấy dáng điệu cầu xin xót thương rơi máu,

Mẹ đang chấp tay cầu khẩn anh em ta

Trưa nay tôi gục đầu trên miếng tre xanh lịch sử

Tình thương nơi ta, anh ơi, hình như sắp chết

Tình thương nơi ta, em ơi, hình như đã chết

Và như vậy, người Mẹ hiền thân yêu sẽ chết

Công trình máu lửa ta xây, sẽ là của ai đây ?