Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục
Bạn đang ở: Trang chủ / Đài mây tím / Những vần thơ nhỏ / Sự sống là một bài thơ

Sự sống là một bài thơ

Sư cô Hội Nghiêm

Sự sống là một bài thơ

 

Chiếc bóng tôi in lên hình đất Mẹ một buổi sáng bình an

Ánh nắng xuyên qua từng khe lá, trải dài trên những cánh đồng mênh mông

Bầu trời cao xanh lồng lộng

Những đàn chim xoải cánh thanh bình.

Đồi núi bao la, chập chùng, im, nắng

Tai lắng nghe dòng tâm thức chuyển thành thơ.

 

Có buổi sáng nào đẹp lành như buổi sáng hôm nay?

Ánh nắng ban mai khoác lên đất Mẹ những tấm lụa mượt mà

Tôi muốn họa lên những bức tranh trong lành, thanh khiết

Những tuổi thơ đi qua còn đọng lại liên hồi

Để mỗi mỗi tế bào, Mẹ hít thở không khí an vui.

Tôi muốn viết lên đất Mẹ những lời ngọt lành của buổi sớm

Bằng nét bút thương yêu

Cho tuổi thơ trở về

Hồn nhiên, tung tăng trong nhịp sống thanh bình.

 

Chất liệu ngọt lành đưa tôi về niềm hân hoan trìu mến

Chân tung tăng, tôi băng qua đồng cỏ đến tìm em.

Lòng khấp khởi như đã từng hẹn hò nhau thuở trước

Và an vui như mới gặp lần đầu.

Tôi biết em không bao giờ chờ đợi nên lòng cứ mãi hân hoan.

Gặp em

Ngồi yên

Lặng ngắm

Nghe từng nhịp thở của muôn loài

Sự sống thật an lành!

 

Những đau thương hờn tủi, không biết tự bao giờ

Đã hồi sinh thành tiếng hát yêu thương

Theo gió, theo mây, bay đi khắp muôn phương.

Không có ngăn cách nào giữa tôi, em và hiện hữu

Đất mẹ bao la

Bầu trời bao la

Sông núi bao la

Em bao la

Và tôi cũng bao la.

Không gian và thời gian quy về trong sự sống của mỗi một tế bào.

 

Chiếc bóng cựa mình,

lần lượt,

đánh thức những tế bào

còn vùi sâu trong giấc ngủ mùa Đông.

Hơi thở bình an

làm hồi sinh những tế bào khô héo,

Hân hoan mời nắng sưởi ấm cho mình.

 

Đẹp, lành, bình an,

Nắng mở ra một cõi thênh thang

An nhiên và độ lượng

Cho tôi, em và hiện hữu.

Cám ơn sự sống muôn đời vẫn trôi chảy

Đã dệt nên bài thơ đẹp cho tôi và cho em.

Chiếc bóng hân hoan mỉm cười trong dáng núi vững an.