Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục
Bạn đang ở: Trang chủ / Đài mây tím / Những vần thơ nhỏ / Chùm thơ của Chân Trăng Yên Tử

Chùm thơ của Chân Trăng Yên Tử

Vũ trụ về trong một bát cơm

Em thấy chăng trong một bát cơm

Cả vũ trụ đang về mầu nhiệm

Hạt gạo trắng từ đồng chiêm thơm phức

Đất trời gom cho lúa trổ đòng đòng

Kìa em bé thơ ngây hai má đỏ hồng

Đang phụ cha gặt về thóc mới

Một chú chuột tìm cái ăn đỡ đói

Rủi ro sa vào bẫy của nhà nông

Con châu chấu xanh đang nhảy thong dong

Đâu biết sẽ rơi vào trong chiếc vợt

Và chiếc máy nào đang tuốt lúa

Sợi rơm bay sẽ thành nấm ngày sau

Ở ngoài sân hai đứa nhỏ đuổi nhau

Chui vào đụn rơm chơi trốn tìm buổi tối

Ló đẩu ra nhìn nhau cười nắc nẻ

Rồi nằm yên cùng ngắm trăng vàng

Trái trăng treo như một thiên đàng

Của lũ trẻ với Hằng Nga - Chú Cuội

Chúng có biết trong bát cơm gạo mới

Công của thủy triều đều đặn cũng nhờ trăng

Vũ trụ đang về em có thấy chăng

Từ hơi nóng mặt trời đến đám mây phiêu lãng

Từ ngọn gió lùa cho kết trái

Đến biết bao sinh diệt của muôn loài

Chỉ một hạt cơm vũ trụ đã đong đầy

Và chuyển hóa thành máu xương da thịt

Từ giọt mồ hôi của bao người rơi xuống

Thành giọt mồ hôi của em hôm nay

Xin mìm cười khi nâng bát trên tay

Để cảm ơn cuộc đời mầu nhiệm

Tôi có là chi mà khen ngon dở

Trước vô cùng vũ trụ ở trong tay!

02.08.2011

 

Thấy lá rơi

Chân Trăng Yên Tử

Lá rơi như nhát kiếm

Rạch đôi đường thời gian

Tử sinh trong một niệm

Ta ở đâu mà tìm.

21.07.2011

 

Thiền hành

Chân Trăng Yên Tử

Bước chân trên mặt đất

Là giọt giọt sương rơi

Thân tâm cùng có mặt

Là một với đất trời.

21.07.2011

 

Khúc hát tử sinh

Chân Trăng Yên Tử

Gió reo vui

Gió reo vui

Chào em, gió!

Lá rơi vui

Lá rơi vui

Chào em, lá!

Lá vàng rơi

Lá xanh rơi

Như nhịp gõ

Điệu tử sinh

Triệu tế bào

Vừa hoại diệt

Mới ra đời

Ai vừa diệt

Ai mới sinh

Ai cất bước

Đường rong chơi!

21.07.2011

 

Con kính bạch Sư Ông!

Con kính gửi đến thêm Sư Ông một bài thơ con mới làm:

Kiếp ngoại

Chân Trăng Yên Tử

Một kiếp vui sao!chẳng ngắn dài!

Thở còn thì thở, hết thời thôi

Trong bụng rỗng không, lòng chẳng bận

Lá nửa chừng rơi hóa bướm bay!

Cảm hứng khi con làm bài này là hai sự kiện. Một là khi con đang đi chợt nghe chuông và dừng lại thở. Nhìn cây tràm đung đưa xa xa, chợt con thấy lòng rỗng rang, thanh thản, không có một niệm yêu ghét, buồn giận v.v... gì. Cảm giác đó thật là nhẹ nhàng dễ chịu. Sự kiện thứ hai là khi con thấy một chiếc lá bay lên. Hóa ra nó là con bướm. Con thấy thật ra một chiếc lá cũng có thể chuyển hóa thành con bướm trong cái nhìn không sinh không diệt. nên chiếc lá rơi đã đẹp, mà chiếc lá hóa bướm càng đẹp.

Con mới làm bài thơ này ngày 6. 10. 2011, con kính dâng lên Sư Ông được vui.